Sự kiện "ĐIỂM DANH NGAY - NHẬN QUÀ LIỀN TAY" đã chính thức bắt đầu

Bạn hãy ĐĂNG NHẬP hoặc ĐĂNG KÝ tài khoản để tham gia nhé!

[ngữ văn 7] biểu cảm về mẹ

Thảo luận trong 'Làm văn' bắt đầu bởi hongnhung.97, 21 Tháng mười một 2010.

CHIA SẺ TRANG NÀY

Lượt xem: 15,289

  1. hongnhung.97

    hongnhung.97 Guest

    "Điểm danh ngay - Nhận quà liền tay" chào đón HMforum quay trở lại


    Con thường sống ngẩng cao đầu mẹ
    Tính tình con hơi ngang bứong kiêu kì
    Nếu có vị chúa nhìn con vào mắt
    Con chẳng bao giờ cuối mặt trước uy nghi
    Nhưng mẹ ơi con xin thứ thật
    Trái tim con dù kiêu hãnh thế nào
    Đứng trước mẹ dịu dàng chân chất
    Con thấy mình nhỏ bé làm sao
    Sau khi đọc xong những dòng thơ trên- một bản dịch mang tên “Thư gửi mẹ”, của tác giả Tế Hanh, từ tác phẩm của Hen-rich Hai-nơ, tôi đã vô cùng xúc động. tôi suy nghĩ rất nhiều và cuối cùng tôi cũng nhận ra mình đã bỏ quên một thứ gì đó, một thư gì thật quan trọng… đó là Tình Mẹ. tôi hổ thẹn, tự đặt trong đầu câu hỏi: “đạo làm con mà tôi thường nhắc đến liệu đã tròn?..”.
    Tôi nhìn mẹ thật kĩ. và tôi cũng chẳng còn nhớ lần cuối tôi tỏ ra quan tâm đến mẹ là khi nào nữa. dù tôi cũng đã thử cố moi trong đầu ra, nhưng vô vọng
    Tôi ngạc nhiên khi nhìn mẹ. đây là mẹ tôi sao? Ôi, tôi còn hơn một đứa con bất hiếu nữa.tôi không hề hay biết, tự bao giờ, sương đã pha trên mái tóc mẹ. và trên đôi mắt hiền dịu của người cũng đã hằng sâu dần những vết chân chim ngày một nhiều theo năm tháng. Tôi dường như không hay điều ấy. tôi tự dằn vặt trong trong một góc tối của tâm hồn: “mình không phải là một con người, không phải, không phải…! những hình ảnh của mẹ chợt hiện về… ôi! mẹ đang cặm cụi, hì hục nấu nướng, khi những tia nắng còn thi nhau chạy trên con đường quen thuộc về Trái Đất. rồi sau một ngày vất vả, mẹ trở về nhà với nụ cười rạng rỡ, để lộ hàm răng tuy không đẹp nhưng thật duyên, bao nhiêu mệt nhọc mẹ đều che dấu hết. Cứ thế mẹ làm suốt năm không nghỉ. mùa xuân qua đi, mùa hè đến. mẹ thức quạt cho tôi ngủ. tới cuối thu mẹ lại ngồi dưới ánh đèn khuya, mải miết đan áo cho tôi kịp mặc mùa đông. Thu sao nhanh qua, để đông đến, tôi thật hạnh phúc khi được mẹ trở che trong vòng tay ấm áp. Nhưng thực vô tâm khi tôi không bao giờ để ý đến những tình cảm ấy.
    Và giờ đây, tôi thực sự rất hối hận khi nghĩ về những gì mình đã làm.
    Mẹ tôi cũng như bao người mẹ khác, mong muốn con mình luôn hoàn thiện. thế mà… đã không hiểu cho những gì mẹ nghĩ, tôi lại có thái độ “xấc láo”, “bất cần” khi nghe những điều mẹ răn dạy. mẹ quan tâm mong muốn tôi thành đạt. thế mà tôi chỉ thích ham chơi, không lo vào học hành. Chỉ bấy nhiêu thôi tôi cũng đã trở thành một đứa con bất hiếu.
    Với biết bao việc làm sai trái của tôi nhưng mẹ vẫn tha thứ, vẫn bằng lòng hy sinh vì tôi. Quả thực, tình cảm mẹ cho tôi lớn lao biết chừng nào. việc làm của tôi đối với mẹ cũng chỉ đáng là hạt cát mong manh giữa sa mạc mênh mông tình mẹ. tôi thực sự muốn nói ngàn vạn lời thương yêu gửi đến người mẹ tôi yêu quý!
    Có lẽ một ngày không xa tôi sẽ phải đối mặt với một cuộc sông hoàn toàn khác. dù biết ở cái cuộc sống đó sẽ có rất nhiều những trở ngại, khó khăn nhưng tôi tin mẹ sẽ luôn ở bên, động viên tôi cố gắng. nhưng rồi sẽ có một ngày hình bóng mẹ chỉ còn trong trái tim tôi mà thôi… tôi sợ, sợ ngày đó sẽ tới…
    Chính sự hy sinh, bao dung của mẹ đã khiến tôi nhận ra sai lầm của mình. Cái thái độ của tôi thật quá quắt, không đáng nhận được sự tha thứ. Nhưng tất cả đều được tình mẹ xoa dịu. tôi cảm thấy dường như trong cõi lòng mẹ luôn là tình cảm bao dung, hiền dịu, sâu sắc, lớn lao cho con. Thế mà tôi lại không đủ dũng khí để nói rằng: “đối với con, mẹ là người tuyệt nhất trần gian”. Tôi chắc chắn rằng hình bóng mẹ sẽ mãi bên tôi và luôn là niềm động lực lớn trong suốt mọi hành trình của cuộc đời. tôi sẽ cố gắng học thật tốt, thật chăm để xứng đáng với sự hy sinh, với tình cảm lớn lao của mẹ, như ca dao xưa vẫn thường nhắc đến:
    Công cha như núi Thái Sơn
    Nghĩa mẹ như nước trong nguồn chảy ra
    ________________________________
    hum trước mình có hứa post bài biểu cảm về mẹ lên ^^
    nhưng h mới nhớ ra thông cảm
    bài này post ở văn lớp 7 nên là cop y chóc bài làm năm ngoái lun^^
    ko sửa lỗi nào cả nên không hay
    đọc nó sao ah
    nhưng để phù hợp nên post y lun ^^ cho phù hợp độ tuổi ^^ (vs lại lười quá)
    sai nhiều lỗi mong dc góp ý ah ^^
    nên mogn nhận dc sự góp ý (lỗi dùng từ, lỗi diễn đạt, lỗi chính tả, thiếu liên kết... có bao nhiêu nói hết nha --> chắc cũng nhận xét nhiều nhỉ ^^)
     
  2. sasukecoldly

    sasukecoldly Guest

    Last edited by a moderator: 21 Tháng mười một 2010
  3. thuy_078

    thuy_078 Guest


    Chiều theo ý tác giả chị xin nhận xét bài của em như sau:
    Có lẽ em quá chú ý đến việc diễn đạt cảm xúc mà quên hết từ ngữ,câu văn,đặt dấu sai chỗ.
    >>> xin mạo mụi sửa lại một tý: Tôi nhìn mẹ thật kĩ. Thực sự, tôi cũng chẳng còn nhớ lần cuối tôi tỏ ra quan tâm đến mẹ là khi nào nữa. Dù rằng, Tôi đã thử cố lục tung trong đầu nhưng hoàn toàn vô vọng.
    Trong làm văn biểu cảm,tuyệt đối tránh dùng những thuật ngữ mang tính khoa học em nhé!^^
    Khi viết một bài văn,em nên nhớ dù câu văn dài hay ngắn đều phải đúng cấu trúc ngữ pháp (C-V),chị chỉ sửa cho em một câu thôi,chị thấy trong bài cũng còn vài câu.
    >>> Nhưng thực vô tâm, tôi không bao giờ để ý đến những tình cảm ấy.
    >>> Nhìn tổng thể,bài văn của em đạt.Nhưng em nên chú ý những gì chị nói trên nhé!em viết văn cũng khá đấy,đừng tự ti mf hãy phát huy nó em nhé!^^
    Thân!



     
  4. hongnhung.97

    hongnhung.97 Guest


    @thuy_078: cảm ơn chị nhiều ah ^^
    em sẽ chú ý những lỗi đó ^^
    chắc vẫn còn nhiều lỗi nữa nên mong nhận được sự góp ý thân tình từ bà con :x
     
  5. hanglamm67

    hanglamm67 Guest


    Ai ai cũng phải có mọt mái nhà, một tổ ấm riêng cho mình. Đó là nơi nuoi dưỡng ta khôn lớn thành người nhờ bàn tay của cha mẹ và những người thân yêu. Riêng tôi cũng vậy, giờ tôi đã là cô bé 13 tuổi rồi- biết nhận thức và biết ơn những người luôn yêu thương, động vên cho mình. Quả thật, trong nhà tôi là đứa được cưng chiều nhất nên việc có một người mà mình yêu mến nhất là rất khó. Nhưng người mà tôi luôn tôn trọng, yêu quí đó chính là người mẹ thân yêu nhất của tôi.

    Từ khi sinh ra, tiếng nói đàu tiên ta cất lên là " Mẹ". Ôi! cái từ đó nghe thật thân thương và yêu quí làm sao. Trong gia đình, người cho tôi bao điều hay lẽ phải không ai khác chính là mẹ vì còn có bố tôi nhưng bố lại hay vùi đầu vào công việc cơ quan nên ít khi bố con tôi chơi với nhau.
    Với vóc dáng không được thon thả của mẹ, làn da không được trắng hồng và đôi mắt không long lanh như bao người khác thì có thể nói mẹ tôi ko đẹp. Nhưng trong mắt bố con tôi thì mẹ là người phụ nữ tuyệt vời nhất trên đời. Mẹ tôi làm trên cương vị lãnh đạo nêm mẹ tôi có phần nghiêm khắc nhưng nhìn bê ngoài như thế, nếu ai được ở gần mẹ tôi thì thấy mẹ thật gần gũi và hiền dịu. Những lúc đôi ban tay mẹ nhẹ nhàng vuốt tóc tôi thì tôi có cảm giác như có một ngọn lửa yêu thương bung cháy, thiêu đốt trái tim bé bỏng còn non nớt của tôi.
    Tôi yêu mẹ về mọi thứ: yêu đôi tay luôn vì tôi lam lũ nên giờ đẵ sam đi, yêu cả bộ tóc dầm sương dải nắng của mẹ, yêu đôi gò má gầy đi vì tôi, tôi yêu tất cả những gì tuộc về mẹ. Mẹ đã cho tôi biêt thế nào là lễ độ, là cuộc dời hạnh phúc thực thụ mẹ đã truyền vào trái tim tôi sự yêu thương cháy bỏng sự bao dung tha thiết. Mẹ không những là người luôn động viên tôi mà còn như là người bạn của tôi vậy. Tôi yêu mẹ nhiều lắm.
    Có nói như thế nào thì cũng không tể hết công lao to lớn của mẹ." Mẹ ơi! Con muốn nói lời cảm ơn vô vàn tới mẹ- người đã tiếp thêm hành trang vào cuộc đời con"
     
    Last edited by a moderator: 19 Tháng hai 2012
  6. conan99

    conan99 Guest


  7. Ai ai cũng phải có mọt mái nhà, một tổ ấm riêng cho mình. Đó là nơi nuoi dưỡng ta khôn lớn thành người nhờ bàn tay của cha mẹ và những người thân yêu. Riêng tôi cũng vậy, giờ tôi đã là cô bé 13 tuổi rồi- biết nhận thức và biết ơn những người luôn yêu thương, động vên cho mình. Quả thật, trong nhà tôi là đứa được cưng chiều nhất nên việc có một người mà mình yêu mến nhất là rất khó. Nhưng người mà tôi luôn tôn trọng, yêu quí đó chính là người mẹ thân yêu nhất của tôi.

    Từ khi sinh ra, tiếng nói đàu tiên ta cất lên là " Mẹ". Ôi! cái từ đó nghe thật thân thương và yêu quí làm sao. Trong gia đình, người cho tôi bao điều hay lẽ phải không ai khác chính là mẹ vì còn có bố tôi nhưng bố lại hay vùi đầu vào công việc cơ quan nên ít khi bố con tôi chơi với nhau.
    Với vóc dáng không được thon thả của mẹ, làn da không được trắng hồng và đôi mắt không long lanh như bao người khác thì có thể nói mẹ tôi ko đẹp. Nhưng trong mắt bố con tôi thì mẹ là người phụ nữ tuyệt vời nhất trên đời. Mẹ tôi làm trên cương vị lãnh đạo nêm mẹ tôi có phần nghiêm khắc nhưng nhìn bê ngoài như thế, nếu ai được ở gần mẹ tôi thì thấy mẹ thật gần gũi và hiền dịu. Những lúc đôi ban tay mẹ nhẹ nhàng vuốt tóc tôi thì tôi có cảm giác như có một ngọn lửa yêu thương bung cháy, thiêu đốt trái tim bé bỏng còn non nớt của tôi.
    Tôi yêu mẹ về mọi thứ: yêu đôi tay luôn vì tôi lam lũ nên giờ đẵ sam đi, yêu cả bộ tóc dầm sương dải nắng của mẹ, yêu đôi gò má gầy đi vì tôi, tôi yêu tất cả những gì tuộc về mẹ. Mẹ đã cho tôi biêt thế nào là lễ độ, là cuộc dời hạnh phúc thực thụ mẹ đã truyền vào trái tim tôi sự yêu thương cháy bỏng sự bao dung tha thiết. Mẹ không những là người luôn động viên tôi mà còn như là người bạn của tôi vậy. Tôi yêu mẹ nhiều lắm.
    Có nói như thế nào thì cũng không tể hết công lao to lớn của mẹ." Mẹ ơi! Con muốn nói lời cảm ơn vô vàn tới mẹ- người đã tiếp thêm hành trang vào cuộc đời con"
    Con thường sống ngẩng cao đầu mẹ ạ
    Tính tình con hơi ngang bứong kiêu kì
    Nếu có vị chúa nhìn con vào mắt
    Con chẳng bao giờ cuối mặt trước uy nghi
    Nhưng mẹ ơi con xin thứ thật
    Trái tim con dù kiêu hãnh thế nào
    Đứng trước mẹ dịu dàng chân chất
    Con thấy mình nhỏ bé làm sao
    Sau khi đọc xong những dòng thơ trên- một bản dịch mang tên “Thư gửi mẹ”, của tác giả Tế Hanh, từ tác phẩm của Hen-rich Hai-nơ, tôi đã vô cùng xúc động. tôi suy nghĩ rất nhiều và cuối cùng tôi cũng nhận ra mình đã bỏ quên một thứ gì đó, một thư gì thật quan trọng… đó là Tình Mẹ. tôi hổ thẹn, tự đặt trong đầu câu hỏi: “đạo làm con mà tôi thường nhắc đến liệu đã tròn?..”.
    Tôi nhìn mẹ thật kĩ. và tôi cũng chẳng còn nhớ lần cuối tôi tỏ ra quan tâm đến mẹ là khi nào nữa. dù tôi cũng đã thử cố moi trong đầu ra, nhưng vô vọng
    Tôi ngạc nhiên khi nhìn mẹ. đây là mẹ tôi sao? Ôi, tôi còn hơn một đứa con bất hiếu nữa.tôi không hề hay biết, tự bao giờ, sương đã pha trên mái tóc mẹ. và trên đôi mắt hiền dịu của người cũng đã hằng sâu dần những vết chân chim ngày một nhiều theo năm tháng. Tôi dường như không hay điều ấy. tôi tự dằn vặt trong trong một góc tối của tâm hồn: “mình không phải là một con người, không phải, không phải…! những hình ảnh của mẹ chợt hiện về… ôi! mẹ đang cặm cụi, hì hục nấu nướng, khi những tia nắng còn thi nhau chạy trên con đường quen thuộc về Trái Đất. rồi sau một ngày vất vả, mẹ trở về nhà với nụ cười rạng rỡ, để lộ hàm răng tuy không đẹp nhưng thật duyên, bao nhiêu mệt nhọc mẹ đều che dấu hết. Cứ thế mẹ làm suốt năm không nghỉ. mùa xuân qua đi, mùa hè đến. mẹ thức quạt cho tôi ngủ. tới cuối thu mẹ lại ngồi dưới ánh đèn khuya, mải miết đan áo cho tôi kịp mặc mùa đông. Thu sao nhanh qua, để đông đến, tôi thật hạnh phúc khi được mẹ trở che trong vòng tay ấm áp. Nhưng thực vô tâm khi tôi không bao giờ để ý đến những tình cảm ấy.
    Và giờ đây, tôi thực sự rất hối hận khi nghĩ về những gì mình đã làm.
    Mẹ tôi cũng như bao người mẹ khác, mong muốn con mình luôn hoàn thiện. thế mà… đã không hiểu cho những gì mẹ nghĩ, tôi lại có thái độ “xấc láo”, “bất cần” khi nghe những điều mẹ răn dạy. mẹ quan tâm mong muốn tôi thành đạt. thế mà tôi chỉ thích ham chơi, không lo vào học hành. Chỉ bấy nhiêu thôi tôi cũng đã trở thành một đứa con bất hiếu.
    Với biết bao việc làm sai trái của tôi nhưng mẹ vẫn tha thứ, vẫn bằng lòng hy sinh vì tôi. Quả thực, tình cảm mẹ cho tôi lớn lao biết chừng nào. việc làm của tôi đối với mẹ cũng chỉ đáng là hạt cát mong manh giữa sa mạc mênh mông tình mẹ. tôi thực sự muốn nói ngàn vạn lời thương yêu gửi đến người mẹ tôi yêu quý!
    Có lẽ một ngày không xa tôi sẽ phải đối mặt với một cuộc sông hoàn toàn khác. dù biết ở cái cuộc sống đó sẽ có rất nhiều những trở ngại, khó khăn nhưng tôi tin mẹ sẽ luôn ở bên, động viên tôi cố gắng. nhưng rồi sẽ có một ngày hình bóng mẹ chỉ còn trong trái tim tôi mà thôi… tôi sợ, sợ ngày đó sẽ tới…
    Chính sự hy sinh, bao dung của mẹ đã khiến tôi nhận ra sai lầm của mình. Cái thái độ của tôi thật quá quắt, không đáng nhận được sự tha thứ. Nhưng tất cả đều được tình mẹ xoa dịu. tôi cảm thấy dường như trong cõi lòng mẹ luôn là tình cảm bao dung, hiền dịu, sâu sắc, lớn lao cho con. Thế mà tôi lại không đủ dũng khí để nói rằng: “đối với con, mẹ là người tuyệt nhất trần gian”. Tôi chắc chắn rằng hình bóng mẹ sẽ mãi bên tôi và luôn là niềm động lực lớn trong suốt mọi hành trình của cuộc đời. tôi sẽ cố gắng học thật tốt, thật chăm để xứng đáng với sự hy sinh, với tình cảm lớn lao của mẹ, như ca dao xưa vẫn thường nhắc đến:
    Công cha như núi Thái Sơn
    Nghĩa mẹ như nước trong nguồn chảy ra