Chào mừng bạn đến với HMForum. Vui lòng đăng ký để sử dụng nhiều chức năng hơn!

[Ngữ văn 6] Miêu tả về người mẹ của em

Thảo luận trong 'Làm văn' bắt đầu bởi minhphuong2706, 18 Tháng mười hai 2011.

CHIA SẺ TRANG NÀY

Lượt xem: 255,832

  1. Mở thêm 5000 cơ hội nhận ưu đãi học phí - Click ngay!

    > Đăng ký gia nhập BQT DIỄN ĐÀN


    Đề bài: miêu tả về người mẹ của em.
    Cám ơn các bạn rất nhiều!o=>
     
    Sửa lần cuối bởi BQT: 18 Tháng mười hai 2011
  2. mia_kul

    mia_kul Guest


    Đây là bài viết của Nguyễn Khánh Minh, từ Yume, em tham khảo nhé!

    Mẹ mình là một người rất bốc đồng.
    Đi làm về, được hôm trời mát, mẹ đặt mình lên xe "Lượn thôi con". Hành trình có thể là quanh hồ Tây, hoặc qua cầu Long Biên, đi dọc con lộ, sau 2h về đến Hà Nội qua đường Gia Lâm. Hoặc đơn giản chỉ là chạy qua hàng kem, vù một cái rồi về. Có thể chỉ đánh xe bất định trên một vài con phố nào đó. Rẽ vào cửa hàng đồ chơi, hay cho mình chạy vài vòng trong siêu thị. Thế cũng là đi lượn rồi.
    Thỉnh thoảng mẹ và mình cũng đi lượn kiểu khác. Như có một hôm mẹ cho mình ăn cơm tối xong xuôi, mẹ bảo mình :"Nào ta đi hạ hoả". Thế là mình được cậu Cua đến chở đi chơi.
    Trời có thể mưa lâm thâm. Mẹ nai nịt gọn gàng cho mình và cho mẹ, lại lên đường. Đi thế này mình có thể nghe tiếng mẹ hát rì rầm, chỉ có trời mưa thế này mẹ mới dám hát, bình thường chắc công an bắt đi mất nên mẹ sợ.
    Mẹ thích lôi mình đến quán xá cửa hàng, nơi mà mẹ cho là "family friendly". Ở đó mình có thể một thìa một cốc, tha hồ tự xử. Áo váy có bẩn cũng được, về nhà mẹ sẽ ngâm xà phòng. Quan trọng nhất là mình được ngồi như người lớn giữa mẹ và các cô. Thử nghiệm đầu tiên của mình là Gloria Jeans, ko tồi. Mẹ có thể hứng chí lên chán cơm nhà và đưa mình đi với các cô đến Sushi bar. Mình thích những hôm đó, mình được chơi và ăn uống linh tinh. Mẹ tuyệt thật
    Mẹ mình đôi khi rất kỳ cục. Mẹ không thích nếu mình bám lấy cô giúp việc mà ko thèm nhìn đến mẹ, mặc dù mẹ biết mẹ đi làm cả ngày, chẳng có ai chơi với mình ngoài cô ấy. Nhưng mẹ bảo mình phải yêu mẹ. Thế nên mình yêu mẹ vậy.
    Mình không thích những buổi tối mẹ phải đi làm. Mình phải ăn với bác giúp việc. Khi đi ngủ không được gối tay mẹ, tay mình thì ôm chặt và sờ khuỷu tay mẹ. Mẹ cũng không bảo mình "Nào lên đây mẹ kể chuyện tại sao cậu Dương lại béo đen, cậu Cua lại gọi là Cua nào...". May mà đêm tỉnh dậy vì tè dầm mình vẫn có mẹ thay cho.
     
  3. con_ma_nho

    con_ma_nho Guest


    Giờ tập làm văn, tôi luôn được cô giáo khen bài viết của mình và thường lên đứng giữa lớp để đọc bài tập làm văn của mình cho cả lớp nghe. Bài viết của tôi bao giờ cũng đạt điểm 7, 8 - điểm cao nhất dành cho môn tập làm văn. Tôi luôn hãnh diện vì điều đó và dường như chưa một bạn nào trong lớp phá được “kỷ lục” của tôi.
    Như mọi khi, tôi lại được cô giáo gọi lên đọc bài văn “Em hãy tả về người mẹ của mình”. Tôi ngước cao mặt, đĩnh đạc bước lên giữa lớp trong sự nể phục của các bạn và cất cao giọng đọc: “Mẹ em là người tuyệt vời nhất. Mẹ đẹp như cô tiên trong truỵên cổ tích. Mái tóc mẹ dài óng ả buông xõa ngang lưng. Mẹ gội đầu bằng trái bồ kết nên tóc mẹ vừa mượt vừa suôn. Mẹ bảo ”Lớn lên con gái đừng gội đầu bằng dầu gội mà nấu trái bồ kết gội cho tóc đẹp như của mẹ”. Mẹ có khuôn mặt đẹp như trăng rằm. Mỗi khi mẹ cười hai hàm răng mẹ trắng ngần trông đẹp lắm! Mẹ vừa dịu dàng lại vừa đảm đang. Đi làm về, mẹ vừa vào bếp nấu cơm cho cả gia đình, tối mẹ lại dạy em học bài, dọn dẹp nhà cửa rồi mới đi ngủ. Những đêm đông trời trở rét, nửa đêm mẹ lại thức giấc đắp lại tấm chăn cho em... Trong trái tim em, mẹ là tất cả, mẹ là cô tiên tuỵêt vời nhất trong cuộc đời em...”.
    Đó là những lời văn mà tôi đã được chị gái dạy để tả về người mẹ của mình. Những bài văn của tôi luôn được điểm cao vì trước khi viết tôi luôn “tham khảo” ý kiến của chị rồi tưởng tượng thêm để diễn đạt cho hay. Có lẽ với trí tưởng tượng phong phú nên tôi sớm nổi tiếng là học sinh giỏi văn của trường.
    Đọc xong bài văn tả mẹ của mình, tôi sướng lâng lâng trong người và đi về chỗ trong tiếng vỗ tay của các bạn. Đợi giây lát, cô tôi bảo: “Bài văn tả mẹ của bạn Duyên rất hay. Câu cú gãy gọn, diễn đạt trôi chảy. Các em nên học cách diễn đạt của bạn để viết văn cho hay và phải đọc thêm nhiều sách. Hôm nay, cô muốn các em nghe thêm một bài văn nữa. Cô mời bạn Hùng".
    Tôi thoáng ngạc nhiên vì Hùng mồ côi mẹ từ năm 6 tuổi, nhà Hùng rất nghèo và Hùng chỉ học giỏi môn toán. Tôi thầm cười khi nghĩ “Chắc Hùng viết nhăng viết cuội nên bị cô phê bình đây”. Hùng cúi đầu cầm tập bước lên bảng và đọc: “ Em không còn mẹ. Mẹ mất đã lâu lắm rồi nên em không nhớ rõ khuôn mặt của mẹ. Mỗi lần nhớ mẹ, em chỉ nhìn lên tấm ảnh trên bàn thờ mẹ, nhớ mẹ, thương mẹ rồi chỉ biết khóc mà thôi! Mẹ mất khi em bé của em mới một tuổi. Lúc đó ba cực lắm vì phải vừa đi làm vừa nuôi em và em gái. Em gái cứ bệnh rồi khóc hoài. Sáng, ba dậy thật sớm để nấu cháo để lấy nước pha sữa cho em. Mùa mưa, nhà dột ướt không đủ chỗ ngủ, ba ru em và em gái ngủ xong rồi nằm xuống sàn nhà. Sáng thức dậy em đã thấy ba nấu sẵn nồi cháo và kèm theo tờ giấy dặn:”Con nhớ ăn sáng rồi mới đi học”. Ba em là công nhân vệ sinh nên sáng phải dậy thật sớm làm sạch đường phố trước khi mọi người thức giấc. Em chuẩn bị đi học ba mới trở về lo cho em gái. Buổi chiều, em đi học về trông em cho ba đi làm tiếp. Ba em cực lắm nhưng lúc nào ba cũng dịu dàng như mẹ. Em ước ao mẹ mình còn sống để đỡ đần công việc cho ba. Em thèm được như các bạn có mẹ, được mẹ ôm vào lòng, được mẹ khâu áo khi bị rách, được nghe mẹ hát ru em bé ngủ như cô Tư ở sát nhà. Mỗi lần nghe cô Tư hát ru con, em lại nhớ mẹ và nước mắt trào ra. Ba bảo: “Mẹ bây giờ đã thành cô tiên ở tận trên trời cao, mẹ cũng nhớ và thương con lắm nên con phải học thật giỏi mẹ mới vui”. Em cũng thầm hứa với ba, sẽ học giỏi, học giỏi rồi mẹ sẽ sống lại với cha con mình, phải không ba?
    Em càng lớn mái tóc ba càng bạc nhiều hơn. Nhìn ba tảo tần lo cho em và em gái ăn học, em thương ba lắm chỉ mong mình nhanh lớn để đi làm giúp ba, nuôi em gái. Em không còn mẹ nhưng ba chính là người mẹ vĩ đại trong cuộc đời em. Em yêu ba vô cùng...”.
    Những dòng cuối cùng, Hùng đã đọc trong nước mắt, cả lớp đều khóc, cả cô giáo cũng khóc và không biết tự lúc nào, nước mắt của tôi cũng lăn dài trên khuôn mặt của mình...
    Chiều nay, con gái tôi về nói với mẹ: “Mẹ dạy con bài văn tả về mẹ nha mẹ”. Tôi ôm con gái vào lòng và kể lại câu chuyện bài tập làm văn tả mẹ của Hùng cách đây hơn 20 năm...

    nguôn` : sưu tầm
     
  4. conan99

    conan99 Guest


    Mỗi nhà văn đến với nghề viết bằng một con đường riêng và đề tài mà họ chọn cũng vậy. Nhưng trong tiềm thức của mỗi người viết, chắc chắn luôn có hình bóng của một người mẹ.

    Người mẹ ấy sẽ đi vào những trang viết, khi trực tiếp lúc gián tiếp, khi là một số phận, lúc là bóng dáng của một nhân vật mà họ yêu thương. Có lẽ đúng như ai đó từng nói, người mẹ như một mạch nguồn văn chương, nơi bắt đầu của những kiệt tác.

    Không phải không có những hình tượng người mẹ xấu xa trong văn chương. Bởi cuộc sống luôn rộng lớn hơn mọi trí tưởng tượng và văn học lại luôn cần bắt đầu từ cái nền móng ấy. Nhưng những hình tượng người mẹ như thế không nhiều và nếu có thì phải được miêu tả trong những trạng huống đặc biệt của kiếp người.

    Và như một sự trừng phạt mang màu sắc tâm linh, những người mẹ gắn nhiều tội lỗi, thường phải trả những cái giá quá đắt, đôi khi phải bằng cả mạng sống của mình. Có lẽ vì thế mà các nhà văn luôn cẩn trọng với những mẫu nhân vật người mẹ. Bởi họ yêu mẹ mình.

    Đi theo nghiệp văn chương là một con đường dài. Người mẹ chính là một chỗ dựa tinh thần trong những lúc vật vã mỏi mệt của một đời văn. Người mẹ ấy có thể nâng giấc cho con, nhưng cũng có thể bằng cả đời mình để dạy con những bài học giản dị

    Có những số kiếp khổ đau của người mẹ thành tác phẩm vĩ đại của những đứa con. Nhưng cũng có những triết lý sống được hiển hiện trên những con chữ, như một mạch ngầm chảy truyền từ người mẹ. Cuộc sống, sự bao dung và tình yêu con của người mẹ có lẽ sẽ luôn là sự khởi đầu cho mỗi trang viết của những ai khao khát được viết văn...

    * * *
    Đi khắp thế gian

    Không ai tốt bằng mẹ

    Gánh nặng cuộc đời

    Không ai khổ bằng cha

    Nước biển mênh mông

    Không đong đầy tình mẹ

    Mây trời lồng lộng

    Không phủ kín công cha

    Tần tảo sớm hôm

    Mẹ nuôi con khôn lớn

    Mang ca tấm thân gầy

    Cha che chở cho con

    Ai còn mẹ

    Xin đưng làm mẹ khóc

    Đừng để buồn

    Lên mắt mẹ nghe không

    * * *



    Cha mẹ cho chúng ta một cuộc đời, cho chúng ta những bệ phóng để vươn đến trời cao... Cha mẹ cũng luôn là bờ vai yên bình nhất để chúng ta dựa vào những khi thất bại, những khi mệt mỏi trong dòng đời đua chen...

    Mỗi ngày trôi qua đều có thể là món quà dâng tặng cha mẹ nếu chúng ta biết cách báo đáp chữ hiếu, thể hiện tình cảm của mình.

    Cám ơn Bà đã sinh ra cho chúng con một người Mẹ tuyệt vời. Cám ơn Mẹ đã sinh ra, đã nuôi nấng và chăm sóc cho chúng con.

    “Con dù lớn vẫn là con của mẹ
    Đi suốt cuộc đời lòng mẹ vẫn theo con”nguồn: ChiaSeIt.Org
     
  5. deltafoce11

    deltafoce11 Guest


    Trong gia đình, vì em là con út nên ai cũng thương yêu em hết mực, nhưng mẹ là người gần gủi, chăm sóc em nhiều nhất.
    Năm nay, mẹ em gần bốn mươi mốt tuổi. Với thân hình mảnh mai, thon thả đã tô đậm cho mẹ với vẻ đẹp của người mẹ hiền từ, mái tóc đen óng mượt mà dài ngang lưng được mẹ thắt lên gọn gàng khi ra đường. Đôi mắt mẹ đen láy luôn nhìn em với ánh mắt trìu mến gần gũi. Khuôn mặt mẹ hình trái xoan với làn da trắng. Đôi môi mỏng đỏ hồng nằm dưới chiếc mũi cao thanh tú làm cho càng nhìn càng thấy đẹp. Khi cười nhìn mẹ tươi như hoa, đóa hoa hồng vừa nở sớm mai. Đôi bàn tay mẹ tròn trịa, trắng trẻo đã nuôi nấng, dìu dắt em từ thưở em vừa lọt lòng. Giọng nói của mẹ đầy truyền cảm, lúc mượt mà như tiếng ru, lúc ngân nga như tiếng chim họa mi buổi sớm. Mẹ em may và thêu rất đẹp, đặc biệt là may áo dài, thường ngày mẹ hay mặc bộ đồ bộ gọn gàng, khi đi dạy học mẹ mặc những bộ áo dài cũng do mẹ tự may trông thật duyên dáng, sang trọng.
    Ở nhà, mẹ là người đảm nhiệm công việc nội trợ. Mẹ giao cho em các công việc nhẹ nhàng như: quét nhà, gấp quần áo... Còn ba thì phụ mẹ giặt đồ, dọn dẹp nhà cửa sạch sẽ, thỉnh thoảng mẹ mua hoa về chưng ở phòng khách cho đẹp nhà. Mỗi khi khách đến mẹ luôn đón tiếp nồng hậu, mời khách đĩa trái cây và nước mát. Sáng mẹ là người thức dậy sớm để chuẩn bị thức ăn sáng cho cả nhà, để hai anh em cùng cắp sách đến trường kịp giờ học. Khi em ốm đau mẹ phải thức suốt đêm để chăm sóc. Buổi tối, mẹ thường dành khoảng ba mươi phút để giảng bài cho em, sau đó mẹ ngồi chấm bài, soạn giáo án chuẩn bị cho tiết lên lớp ngày mai ở trường... Mẹ rất nhân hậu, hiền từ, khi lên lớp mẹ xem học trò như các con của mình, cũng dìu dắt thương yêu hết mực nên mẹ được rất nhiều học sinh yêu mến. Khi em phạm lỗi, mẹ chỉ nhắc nhỡ chứ không mắng và cũng chưa đánh em bao giờ.
    Mẹ em thật đáng quí, em luôn yêu thương mẹ và tự hào vì được làm con của mẹ. Mỗi khi được mẹ ôm ấp, nằm trong lòng mẹ em cảm thấy thật ấm áp. Trong trái tim em, mẹ là tất cả, mẹ là cô tiên tuỵêt vời nhất trong cuộc đời em... Em mong sao cho mình mau lớn để có thể giúp cho mẹ đỡ vất vả hơn. Em hứa sẽ chăm học và cố gắng học thật giỏi để trả ơn cho mẹ và thầy cô đã dạy dỗ, nuôi nấng em nên người. Mẹ ơi, con yêu mẹ lắm!
    Tấm lòng của mẹ là biển cả bao la đối với con, và con hiểu rằng không có ai thương con hơn mẹ. Ôi, mẹ kính yêu của con. Con yêu mẹ hơn tất cả mọi thứ trên cõi đời này và vì mẹ chính là mẹ của con. "Đi khắp thế gian không ai tốt bằng Mẹ...."
     
  6. thinhrost1

    thinhrost1 Guest


    Lặng rồi cả tiếng con ve
    Con ve cũng mệt vì hè nắng oi
    Nhà em vẫn tiếng ạ ời
    Kẽo cà tiếng võng mẹ ngồi mẹ ru
    Lời ru có gió mùa Thu
    Bàn tay mẹ quạt mẹ đưa gió về
    Những ngôi sao thức ngoài kia
    Chẳng bằng mẹ đã thức vì chúng con
    Đêm nay con ngủ giấc tròn
    Mẹ là ngọn gió của con suốt đời.

    Mỗi người đều có một người mẹ. Đó là một chỗ dựa tinh thần rất lớn mà ai cũng phải đáng quý trọng. Mẹ tôi cũng vậy, mẹ luôn luôn dành tình yêu thương lớn nhất cho chúng tôi để bù đắp nỗi mất mát về người cha.

    Tôi sinh ra đã không thấy được mặt cha. Đó là sự tổn thương rất lớn. Tuy vậy, nhưng mỗi khi ở bên mẹ, tôi cảm thấy thật hạnh phúc. Năm tôi lên một tuổi, mẹ tôi phải đi làm thuê để kiếm tiền nuôi gia đình. Nào là đóng gạch, cuốc mướn... mẹ làm hết. Nghĩ đến đây mà tôi rưng rưng nước mắt. Số mẹ tôi thật khổ! Mẹ làm vất vả đến như vậy mà vẫn không đủ ăn nên mẹ phải đi làm nghề dạy trẻ. May mắn lắm mẹ mới xin được vào một nơi ổn định.
    Bàn tay mẹ tần tảo, đầy những vết chai sần. Đôi mắt thì quầng đen vì làm việc vất vả. Nhưng tôi biết, vào những ngày Tết trong khi mọi người dang vui đùa chạy nhảy thì mẹ lại ra ngoài vườn lặng lẽ ngồi khóc. Những giọt nước mắt chứa đọng tâm hồn trong sáng, chung thủy của mẹ.
    Mẹ thật là cao cả! Mẹ vẫn luôn dõi theo từng bước đi của tôi như một động lực giúp tôi không ngừng học hỏi. Tôi còn nhớ có năm lúa thất (mất) mùa mẹ phải đi khuân vác gạch thuê cho người ta để kiếm tiền. Đôi vai mẹ bị chầy xước rất nhiều. Nhưng nó lại chưa đựng nhiều kỷ niệm đối với tôi. Đến bây giờ, mẹ vẫn không ngừng làm việc.
    Có lẽ ông trời không cho mẹ nghỉ. Tuy vậy, mẹ có một tâm hồn vẫn lạc quan, yêu đời. Tôi thật cảm phục trước mẹ. Năm tháng qua đi, mẹ vẫn phải chịu đựng bao nỗi đắng cay, ngọt bùi. Mẹ như là một tia sáng của đời con. Tôi biết mẹ ấp ủ trong mình một nỗi hy vọng: “Không để cuộc đời con lại giống mình phải gây dựng cho con một sự nghiệp”. Tôi biết vì tôi, mẹ có thể hy sinh tất cả, kể cả niềm vui. Vì thế mẹ rất nghiêm khắc khi tôi làm sai việc.


    Tôi thật khâm phục mẹ. Tôi phải phấn đấu để trở thành một người con ngoan để mẹ khỏi buồn lòng, để đền đáp công lao sinh dưỡng của mẹ. Mẹ là một người mẹ không giống với người mẹ nào. Trong mắt mẹ, tôi như là một hy vọng rực rỡ. Tôi vẫn luôn ghi nhớ câu nói: “Nếu mẹ là dòng sông, con là nước thì dòng sông không thể chảy được nếu thiếu nước”.
     
    Sửa lần cuối bởi BQT: 6 Tháng ba 2012
  7. caoson8a

    caoson8a Guest


    Không hiểu sao mỗi khi nhắc đến hình ảnh người phụ nữ Việt Nam, tôi lại nghĩ ngay đến mẹ. Hình ảnh mẹ tôi mỗi sáng đội chiếc nón lá đi chợ đã khắc sâu trong tâm trí tôi tự thuở nào. Ngày nay tôi ít thấy có ai đội nón lá ra đường. Các bà các cô thường đội những chiếc nón kiểu đầy hoa văn và màu sắc, nhất là các cô gái trẻ thì càng không muốn đội chiếc nón lá quê mùa này. Ấy vậy mà ngày ngày mẹ tôi đều đội nó ra chợ, thậm chí cho đến cả bây giờ. Hồi nhỏ, tôi hay nghịch nón của mẹ và rất thích cái dây quai nón. Mẹ có tổng cộng 3 cái dây để thay đổi. Quai nón là do mẹ tự may lấy, những sợi dây mảnh có hoa văn rất đẹp.

    Tôi không biết phải bắt đầu tả mẹ từ đâu. Có lẽ là khuôn mặt. Mẹ tôi không xấu nhưng cũng chẳng đẹp, nói chung là không có nét gì nổi bật. Bây giờ mẹ tôi đã già nên khuôn mặt có nếp nhăn. Nhìn hình của mẹ lúc còn trẻ, tôi bỗng giật mình. Mẹ thay đổi nhiều quá! Không phải thời gian đã làm thay đổi mẹ tôi đâu. Mà chính sự cực nhọc đã khiến mẹ gầy mòn. Nhìn vào đôi mắt của mẹ, tôi thấy sự mệt mỏi đằng sau đôi mắt ấy, và cảm nhận rằng mẹ có nhiều nỗi buồn hơn là niềm vui.

    Tôi còn nhớ hồi lớp 5 có thi tập đọc. Có 4 đề và tôi bốc trúng đề "Đôi bàn tay của mẹ". Tôi không nhớ mình được bao nhiêu điểm, chỉ nhớ rằng tôi đã đọc bằng cả tấm lòng. "Em yêu nhất là đôi bàn tay mẹ, những ngón tay gầy gầy xương xương". Khi tôi cầm tay mẹ, có cảm giác như cầm một khúc gỗ. Tay mẹ thô quá, cứng quá, dường như chỉ có da bọc xương. Và tay mẹ cũng không hề ấm áp chút nào, lúc nào cũng mát rười rượi. Bởi vậy mà tôi rất thích khi mẹ đặt tay lên trán lúc tôi bị nóng sốt. Bàn tay của mẹ lúc nào cũng mạnh mẽ. Bất cứ thứ gì tôi không mở được chỉ cần đưa mẹ là mở được ngay. Những lúc đó mẹ hay cười, chọc tôi sao yếu quá.

    Tôi cao 1m60, một chiều cao trung bình nhưng khi đứng với mẹ, tôi vẫn cao hơn mẹ một chút. Thế mà chưa bao giờ tôi thấy mẹ thấp cả. Trong mắt tôi, mẹ lúc nào cũng là người hoàn hảo nhất.

    Có một hôm đi học về, thấy mẹ đang nằm ngủ. Tôi lặng lẽ tới gần và ngồi xuống. Tôi cứ nhìn mẹ chăm chú suốt 15 phút cho đến khi mẹ thức dậy và nhìn tôi mỉm cười. Cô giáo tôi từng bảo "Các em thử nhìn gương mặt cha mẹ mình lúc ngủ, sẽ thấy được nỗi nhọc nhằn trên khuôn mặt họ". Tôi nhìn mẹ nhưng chỉ có một cảm giác duy nhất: đó là sự yên bình.

    Khi nhìn đôi chân của mẹ, tôi cảm thấy xót xa vô cùng. Có quá nhiều vết nứt, và vết nứt nào cũng sâu, sâu lắm. Tôi chưa từng thấy ai bị nứt chân sâu như vậy, dù là quảng cáo trên tivi. Bước chân của mẹ cũng thật là nặng nhọc. Vì thế mà đôi dép của mẹ rất mau mòn. Phần gót của đôi dép cao su mòn gần sát đất và dép trái mòn hơn dép phải chứng tỏ khi đi mẹ đặt trọng tâm về phía sau và nghiêng về bên trái. Hễ có người gọi thì lúc nào mẹ cũng hối hả chạy ra, có lúc còn xém bị vấp ngã. Người ta nói những người đi nhanh và bước chân nặng nhọc thì sống không được sung sướng. Có lẽ là vậy nhỉ.

    Ngay chỗ xương vai của mẹ có 2 cái hốc thật sâu. Và da của mẹ thì bủng beo, không săn chắc như người khác. Thương mẹ quá.

    Mẹ tôi bị viêm xoan. Đó là do ngày xưa mẹ hít bụi than quá nhiều. Bây giờ, căn bệnh này cứ hành mẹ tôi mãi. Mẹ hay bị nhức đầu, còn sổ mũi là chuyện như cơm bữa. Thế nhưng không ngày nào mẹ tôi nghỉ ngơi. Trong khi tôi hễ bệnh một chút là chẳng làm gì cả, chỉ nằm đó để mẹ chăm sóc.

    Tôi nhớ có một kỷ niệm rất trẻ con: anh tôi khóc. Trong suốt 23 năm sinh sống, đó là lần đầu tiên và cũng là lần duy nhất anh tôi khóc. Tôi không nhớ chuyện bắt đầu như thế nào, chỉ nhớ rằng anh tôi vừa khóc vừa nói "Sao mẹ lúc nào cũng bênh nó, cưng chiều nó? Thậm chí nó lớp 5 rồi mà rót nước mẹ cũng rót cho nó". Lí do là vậy đó. Anh tôi ghen tị vì mẹ thương tôi hơn. Trẻ con ai cũng muốn dành tình thương của mẹ nhỉ. Lúc nhỏ mẹ thương tôi nhất nhưng lớn lên mẹ lại thương chị cả nhất. Tôi hiểu mẹ không hề thiên vị mà rất công bằng. Mẹ dành tình thương cho ai cần nó nhất. Lúc nhỏ, tôi bé nhất nên mẹ quan tâm chăm sóc tôi nhiều nhất. Nhưng giờ lớn rồi, anh chị tôi đều đã đi làm thì mẹ thương chị nhất. Đơn giản vì chị tôi làm việc rất cực khổ nhưng lương lại thấp và mẹ nghĩ rằng cần bù đắp cho chị bằng tình thương của mẹ. Có những việc không cần phải nói ra nhưng ta cũng hiểu, phải không nào?

    Những chuyện về mẹ có kể hoài cũng không hết. Nếu được quay ngược thời gian thì bài tập làm văn "Hãy tả mẹ của em" chắc chắn tôi sẽ viết khác.
     

  8. Mỗi người đều có một người mẹ. Đó là một chỗ dựa tinh thần rất lớn mà ai cũng phải đáng quý trọng. Mẹ tôi cũng vậy, mẹ luôn luôn dành tình yêu thương lớn nhất cho chúng tôi để bù đắp nỗi mất mát về người cha.
    Tôi sinh ra đã không thấy được mặt cha. Đó là sự tổn thương rất lớn. Tuy vậy, nhưng mỗi khi ở bên mẹ, tôi cảm thấy thật hạnh phúc. Năm tôi lên một tuổi, mẹ tôi phải đi làm thuê để kiếm tiền nuôi gia đình. Nào là đóng gạch, cuốc mướn... mẹ làm hết. Nghĩ đến đây mà tôi rưng rưng nước mắt. Số mẹ tôi thật khổ! Mẹ làm vất vả đến như vậy mà vẫn không đủ ăn nên mẹ phải đi làm nghề dạy trẻ. May mắn lắm mẹ mới xin được vào một nơi ổn định.

    Bàn tay mẹ tần tảo, đầy những vết chai sần. Đôi mắt thì quầng đen vì làm việc vất vả. Nhưng tôi biết, vào những ngày Tết trong khi mọi người dang vui đùa chạy nhảy thì mẹ lại ra ngoài vườn lặng lẽ ngồi khóc. Những giọt nước mắt chứa đọng tâm hồn trong sáng, chung thủy của mẹ.

    Mẹ thật là cao cả! Mẹ vẫn luôn dõi theo từng bước đi của tôi như một động lực giúp tôi không ngừng học hỏi. Tôi còn nhớ có năm lúa thất (mất) mùa mẹ phải đi khuân vác gạch thuê cho người ta để kiếm tiền. Đôi vai mẹ bị chầy xước rất nhiều. Nhưng nó lại chưa đựng nhiều kỷ niệm đối với tôi. Đến bây giờ, mẹ vẫn không ngừng làm việc.

    Có lẽ ông trời không cho mẹ nghỉ. Tuy vậy, mẹ có một tâm hồn vẫn lạc quan, yêu đời. Tôi thật cảm phục trước mẹ. Năm tháng qua đi, mẹ vẫn phải chịu đựng bao nỗi đắng cay, ngọt bùi. Mẹ như là một tia sáng của đời con. Tôi biết mẹ ấp ủ trong mình một nỗi hy vọng: “Không để cuộc đời con lại giống mình phải gây dựng cho con một sự nghiệp”. Tôi biết vì tôi, mẹ có thể hy sinh tất cả, kể cả niềm vui. Vì thế mẹ rất nghiêm khắc khi tôi làm sai việc.
    Tôi thật khâm phục mẹ. Tôi phải phấn đấu để trở thành một người con ngoan để mẹ khỏi buồn lòng, để đền đáp công lao sinh dưỡng của mẹ. Mẹ là một người mẹ không giống với người mẹ nào. Trong mắt mẹ, tôi như là một hy vọng rực rỡ. Tôi vẫn luôn ghi nhớ câu nói: “Nếu mẹ là dòng sông, con là nước thì dòng sông không thể chảy được nếu thiếu nước”.


    Ai thấy hay thì thanks nha. nick yahoo của mình là happyangel_kevin
     
    Sửa lần cuối bởi BQT: 15 Tháng ba 2012

  9. Trong gia đình, m là người tôi yêu quý nht. Mđã tn to nuôi hai chị em tôi khôn lớn. Đối vi tôi, m là người ph n tht tuyt vi.
    Mẹ
    tôi năm nay đã gần 40 tui, nhưng m vn rt tr trung, duyên dáng. Mẹ có khuôn mt tht hin t, phúc hu. Mi khi cười, khuôn mt của m như nhng đóa hoa hng n r trước sm mai. Đôi mắt của mẹ bị tật từ nhỏ nhưng không hiểu sao tôi lại càng thương mẹ hơn, có lẽ vì đôi mắt ấy tượng trưng cho sự đau khổ và mất mát, vì nó dạy cho tôi một bài học nhớ đời: đừng bao giờ chơi những trò nguy hiểm để rồi cũng phải đau khổ. Mái tóc mẹ xoã chm ngang vai, mượt mà óng càng làm cho m tăng v cun hút. Hàm răng mẹ trắng tinh, thng đều như ht bp. Đôi mt m long lanh, du dàng đến khó tả, thm đượm s bao dung, âu yếm. Đôi mt y đỏ hoe mi khi tôi m nặng. Đôi mt y long lanh hnh phúc mi khi chúng tôi vui, đôi mt y an ủi, động viên mi khi tôi vp ngã.
    Công việ
    c ca m tôi tuy khá bn rn nhưng m luôn chăm lo cho 2 chị em chúng tôi rất chu đáo, nht là nhng ba cơm m nu, lúc nào cũng tươm tt.
    Ngoài việ
    c làm m, m còn là cô giáo th hai ca tôi. Mi khi tôi không hiểu bài, m tn tình ging gii. Lúc tôi còn bé tí xíu, m chính là người đầu tiên cho tôi biết mt các ch cái. M hướng dn tôi cách cầm bút chính xác trước khi tôi bước vào lp 1. M dy cho tôi biết cái gì là tốt, cái gì là xu để hc hi và không nên làm. M thường xuyên kim tra sách vở ca tôi để xem tôi hc hành ra sao. M giám sát vic hc của tôi rt cht ch. Và cũng chính m là người chăm lo cho tôi tng miếng ăn, gic ng.
     

  10. Mỗi khi tôi b bnh, m luôn cnh chăm sóc cho tôi tng li tng tí. Đêm đêm tôi lên cơn st, m li phi thc dy để ly khăn đắp lên trán cho tôi, lấy thuc cho tôi ung. Mđộng viên tôi ăn ung nhng lúc đó để có sc đề kháng chng li nhng con vi- rút gây bnh. M chăm lo cho tôi như vy mà có lm lúc, tôi đã làm cho m phi phin lòng.
    Tôi còn nhớ như in cái ngày hôm y, do ch quan mà tôi đã bđim kém. Khi biết tin y, m tôi bun lm. Tht vng nữa. Tôi cm thy tht hi hận. M nhìn tôi mt lúc lâu. Tôi c nghĩ m s mng d di, nhưng không. Mẹ ch khuyên bo và nhc nh tôi. Nhng li m nói đã in sâu vào tâm trí tôi mãi từ lúc đó đến bây gi. Mđộng viên tôi, an i tôi giúp tôi đứng vng trên con đường hc tp ca mình. Nh vy mà mi ln tôi vấp ngã, tôi cht nhđến li m dn và t mình đứng lên, bước tiếp trên con đường hc vn. Tôi luôn t nh vi mình rng: Phi c gng hc tập đểđền áp công ơn dưỡng dc ca m- người đã sinh ra chúng ta.
    Từng ngày, tng gi, chúng tôi sng trong s ân cn, chăm sóc ca m. Đúng như câu hát “Lòng m bao la như bin thái bình”, tình m dành cho chúng tôi là một s yêu thương ln lao vô b bến. Đối vi ch em tôi, mẹ là tt cả.
     

  11. Bài văn miêu tả về mẹ của tôi

    Đây là một bài văn mình làm thử, nếu các bạn có nhu cầu miêu tả về mẹ thì tham khảo thử nhé! Thực ra đây không hẳn là miêu tả đâu, chỉ là viết cảm nghĩ về mẹ thôi à!


    • “Đêm nay con ngủ giấc tròn
      Mẹ là ngọn gió của con suốt đời.”

      Trong cuộc đời này, có ai lại không được lớn lên trong vòng tay của mẹ, được nghe tiếng ru hời ầu ơ ngọt ngào, có ai lại không dược chìm vào giấc mơ trong gió mát tay mẹ quạt mỗi trưa hè oi ả. Và trong cuộc đời này, có ai yêu con bằng mẹ, có ai suốt đời vì con giống mẹ, có ai săn sàng sẻ chia ngọt bùi cùng con như mẹ.

      Với tôi cũng vậy, mẹ là người quan tâm đến tôi nhất và cũng là người mà tôi yêu thương và mang ơn nhất trên đời này. Tôi vẫn thường nghĩ rằng mẹ tôi không đẹp. Không đẹp vì không có cái nước da trắng, khuôn mặt tròn phúc hậu hay đôi mắt long lanh… mà mẹ chỉ có khuôn mặt gầy gò, rám nắng, vấng trán cao, những nếp nhăn của cái tuổi 40, của bao âu lo trong đời in hằn trên khóe mắt. Nhưng bố tôi bảo mẹ đẹp hơn những phụ nữ khác ở cái vẻ đẹp trí tuệ. Đúng vậy, mẹ tôi thông minh, nhanh nhẹn, tháo vát lắm. Trên cương vị của một người lãnh đạo, ai cũng nghĩ mẹ là người lạnh lùng, nghiêm khắc. có những lúc tôi cũng nghĩ vậy. nhưng khi ngồi bên mẹ, bàn tay mẹ âu yếm vuốt tóc tôi, mọi ý nghĩ đó tan biến hết. Tôi có cả giác lâng lâng, xao xuyến khó tả, cảm giác như chưa bao giờ tôi được nhận nhiều yêu thương đến thế. Dường như một dòng yêu thương mãnh liệt qua bàn tay mẹ truyền vào sâu trái tim tôi, qua ánh mắt, đôi môi trìu mến, qua nụ cười ngọt ngào, … qua tất cả những gì của mẹ. tình yêu ấy chỉ khi người ta gần bên mẹ lâu rồi mói cảm thấy đuợc thôi. Từ nhỏ đến lớn, tôi đón nhận tình yêu vô hạn của mẹ như một ân huệ, một điều đương nhiên.

      Trong con mắt một đứa trẻ, mẹ sinh ra là để chăm sóc con. Chưa bao giờ tôi tư đặt câu hỏi: Tại sao mẹ chấp nhận hy sinh vô điều kiện vì con? . Mẹ tốt, rất tốt với tôi nhưng có lúc tôi nghĩ mẹ thật quá đáng, thật… ác. Đã bao lần, mẹ mắng tôi, tôi đã khóc. Khóc vì uất ức, cay đắng chứ đâu khóc vì hối hận. Rồi cho đến một lần… Tôi đi học về, thấy mẹ đang đọc trộm nhật ký của mình. Tôi tức lắm, giằng ngay cuốn nhật ký từ tay mẹ và hét to:“ Sao mẹ quá đáng thế! Đây là bí mật của con, mẹ không có quyền động vào. Mẹ ác lắm, con không cần mẹ nữa! ” Cứ tưởng, tôi sẽ ăn một cái tát đau điếng. Nhưng không mẹ chỉ lặng người, hai gò má tái nhợt, Khóe mắt rưng rưng. Có gì đó khiến tôi không dám nhìn thẳng vào mắt mẹ.

      Tôi chạy vội vào phòng, khóa cửa mặc cho bố cứ gọi mãi ở ngoài. Tôi đã khóc, khóc nhiều lắm, ướt đẫm chiếc gối nhỏ. Đêm càng về khuya, tôi thao thức, trằn trọc. Có cái cảm giác thiếu vắng, hụt hẫng mà tôi không sao tránh được. Tôi đã tự an ủi mình bằng cách tôi đang sống trong một thế giới không có mẹ, không phải học hành, sẽ rất hạnh phúc. Nhưng đó đâu lấp đầy dược cái khoảng trống trong đầu tôi. Phải chăng tôi thấy hối hận? Phải chăng tôi đang thèm khát yêu thương? …

      Suy nghĩ miên man làm tôi thiếp đi dần dần. Trong cơn mơ màng, tôi cảm thấy như có một bàn tay ấm áp, khẽ chạm vào tóc tôi, kéo chăn cho tôi. Đúng rồi tôi đang mong chờ cái cảm giác ấy, cảm giác ngọt ngào đầy yêu thương. Tôi chìm đắm trong giây phút dịu dàng ấy, cố nhắm nghiền mắt vì sợ nếu mở mắt, cảm giác đó sẽ bay mất, xa mãi vào hư vô và trước mắt ta chỉ là một khoảng không thực tại. Sáng hôm sau tỉnh dậy, tôi cảm thấy căn nhà sao mà u buồn thế. Có cái gì đó thiếu đi. Sáng đó, tôi phải ăn bánh mỳ, không có cơm trắng như mọi ngày. Tôi đánh bạo, hỏi bố xem mẹ đã đi đâu. Bố tôi bảo mẹ bị bệnh, phải nằm viện một tuần liền. Cảm giác buồn tủi đã bao trùm lên cái khối óc bé nhỏ của tôi. Mẹ nằm viện rồi ai sẽ nấu cơm, ai giặt giũ, ai tâm sự với tôi? Tôi hối hận quá, chỉ vì nóng giận quá mà đã làm tan vỡ hạnh phúc của ngôi nhà nhỏ này. Tại tôi mà mẹ ốm. Cả tuần ấy, tôi rất buồn. Nhà cửa thiếu nụ cười của mẹ sao mà cô độc thế. Bữa nào tôi cũng phải ăn cơm ngoài, không có mẹ thì lấy ai nấu những món tôi thích. Ôi sao tôi nhớ đén thế những món rau luộc, thịt hầm của mẹ quá luôn.

      Sau một tuần, mẹ về nhà, tôi là người ra đón mẹ đầu tiên. Vừa thấy tôi, mẹ đã chạy đến ôm chặt tôi. Mẹ khóc, nói: “ Mẹ xin lỗi con, mẹ không nên xem bí mật của con. Con … con tha thứ cho mẹ, nghe con.” Tôi xúc động nghẹn ngào, nước mắt tuôn ướt đẫm. Tôi chỉ muốn nói: “ Mẹ ơi lỗi tại con, tại con hư, tất cả tại con mà thôi. ” . Nhưng sao những lời ấy khó nói đến thế. Tôi đã ôm mẹ, khóc thật nhiều. Chao ôi! Sau cái tuần ấy tôi mới thấy mẹ quan trọng đến nhường nào. Hằng ngày, mẹ bù đầu với công việc mà sao mẹ như có phép thần. Sáng sớm, khi còn tối trời, mẹ đã lo cơm nước cho bố con. Rồi tối về, mẹ lại nấu bao nhiêu món ngon ơi là ngon. Những món ăn ấy nào phải cao sang gì đâu. Chỉ là bữa cơm bình dân thôi nhưng chứa chan cái niềm yêu tương vô hạn của mẹ. Bố con tôi như những chú chim non đón nhận từng giọt yêu thương ngọt ngào từ mẹ. Những bữa nào không có mẹ, bố con tôi hò nhau làm việc toáng cả lên. Mẹ còn giặt giũ, quét tước nhà cửa… việc nào cũng chăm chỉ hết. Mẹ đã cho tôi tất cả nhưng tôi chưa báo đáp được gì cho mẹ. Kể cả những lời yêu thương tôi cũng chưa nói bao giờ. Đã bao lần tôi trằn trọc, lấy hết can đảm để nói với mẹ nhưng rồi lại thôi, chỉ muốn nói rằng: Mẹ ơi, bây giờ con lớn rồi, con mới thấy yêu mẹ, cần mẹ biết bao. Con đã biết yêu thương, nghe lời mẹ. Khi con mắc lỗi, mẹ nghiêm khắc nhắc nhở, con không còn giận dỗi nữa, con chỉ cúi đầu nhận lỗi và hứa sẽ không bao giờ phạm phải nữa. Khi con vui hay buồn, con đều nói với mẹ để được mẹ vỗ về chia sẻ bằng bàn tay âu yếm, đôi mắt dịu dàng. Mẹ không chỉ là mẹ của con mà là bạn, là chị… là tất cả của con. Con lớn lên rồi mới thấy mình thật hạnh phúc khi có mẹ ở bên để uốn nắn, nhắc nhở. Có mẹ giặt giũ quần áo, lau dọn nhà cửa, nấu ăn cho gia đình.

      Mẹ ơi, mẹ hy sinh cho con nhiều đến thế mà chưa bao giờ mẹ đòi con trả công. mẹ là người mẹ tuyệt vời nhất, cao cả nhất, vĩ đại nhất. Đi suốt đời này có ai bằng mẹ đâu. Có ai sẵn sàng che chở cho con bất cứ lúc nào. Ôi mẹ yêu của con! Giá như con đủ can đảm để nói lên ba tiếng: “ Con yêu mẹ! ” thôi cũng được. Nhưng con đâu dũng cảm, con chỉ điệu đà ủy mỵ chứ đâu được nghiêm khắc như mẹ. Con viết những lời này, dòng này mong mẹ hiểu lòng con hơn. Mẹ đừng nghĩ có khi con chống đối lại mẹ là vì con không thích mẹ. Con mãi yêu mẹ, vui khi có mẹ, buồn khi mẹ gặp điều không may. mẹ là cả cuộc đời của con nên con chỉ mong mẹ mãi mãi sống để yêu con, chăm sóc con, an ủi con, bảo ban con và để con được quan tâm đến mẹ, yêu thương mẹ trọn đời. Tình mẫu tử là tình cảm thiêng liêng nhất trên đời này. Tình cảm ấy đã nuôi dưỡng bao con người trưởng thành, dạy dỗ bao con người khôn lớn. Chính mẹ là nguời đã mang đến cho con thứ tình cảm ấy. Vì vậy, con luôn yêu thương mẹ, mong được lớn nhanh để phụng dưỡng mẹ. Và con muốn nói với mẹ rằng: “ Con dù lớn vẫn là con mẹ. Đi suốt đời lòng mẹ vẫn theo con. ”
     
  12. 09102001

    09102001 Guest


    Em yêu quý nhất là mẹ trong lòng em ,mẹ luôn là người mẹ hiền và là hinh ảnh cao dẹp nhất. Mẹ một tiếng nghe dảng dị mà lại chứa chan tình cảm vô bờ bếnh như lời bài hát:

    “Lòng mẹ bao la như biển thái bình dạt dào

    Tình mẹ tha thiết như dòng suốI hiền ngọt ngào”

    Năm nay mẹ em 35 tuổi .Mẹ em là người tuyệt vời nhất. Mẹ đẹp như cô tiên trong truỵên cổ tích. Mái tóc mẹ dài óng ả buông xõa ngang lưng. Dôi bàn tay mẹ ko đẹp , nó dã bị chai như ghi lai những nổI vất vả của mẹ trong bao năm nay dã nuôi em khôn lớn nên ngườI. Mẹ gội đầu bằng trái bồ kết nên tóc mẹ vừa mượt vừa suôn. Mẹ có khuôn mặt đẹp như trăng rằm. Mỗi khi mẹ cười hai hàm răng mẹ trắng ngần trông đẹp lắm! Mẹ vừa dịu dàng lại vừa đảm đang. Đi làm về, mẹ vừa vào bếp nấu cơm cho cả gia đình. Tối mẹ lại dạy em học bài, dọn dẹp nhà cửa rồi mới đi ngủ. Những đêm đông trời trở rét, nửa đêm mẹ lại thức giấc đắp lại tấm chăn cho em... Trong trái tim em, mẹ là tất cả, mẹ là cô tiên tuỵêt vời nhất trong cuộc đời em ……

    Có lần tôi bị bệnh mẹ chở em lên bệnh viện trảng Bàng . Mẹ em nghỉ dạy để chăm sóc tôi vì ba tôi bận công tác xa , cơm nước quần áo , tắm rửa mẹ em phảI làm cả . Về nhà em cảm thấy khỏe , nên mẹ đi dạy một buổI , trưa về mẹ chăm sóc cho em , hai bàn tay mẹ gượng nhẹ thận trọng âu yếm biết bao . lúc đó ánh mắt mẹ tràng gặp thương xót , nhưng miệng mẹ vẫn tươi cườI kể chuyện này chuyện nọ cho em nghe để em chống mau hết bệnh. MỗI khi đau ốm mẹ em túc trực bên em sáng đêm , tận tụy lo lắng ,cử động chậm rãi , gượng nhẹ xếp đặt mọI công việc trong ngoài không rảnh tay dù bận mấy đi nữa mẹ cũng không quên nấu những bữa ăn ngon

    Mẹ khuyên lơn em đủ điều , giọng lúc nào cũng êm đềm thấm thía .

    Mẹ luôn công tư rạch ròi , về nhà mẹ là mẹ , nhưng trên bục giảng mẹ là ngườI thầy , nếu em vi phạm thì phạt ngay , mẹ không hề châm chước hay thiên vị.

    Cảnh đêm khuya mẹ ngồI soạn từng trang giáo án , để chuẩn cho tiết dạy ngày mai Có hôm thấy mẹ thả dài ngườI trên ghế có vẽ nghĩ ngợI xa xôi

    Mẹ ôm tôi , nâng niu ng vòng tay âu yếm. Mẹ đứng ngồi không yên, khi em đi học về muộn .

    Lòng mẹ còn mênh mông bao la hơn cả biển rộng sông dài. Biển dù rộng vẫn còn không ra khỏi giới hạn của địa cầu. Sông dù có dài thăm thẳm vẫn còn thước để đo. Còn lòng mẹ thì cao xa vời vợi như lòng trời vô tận trong vũ trụ mênh mông. Lòng mẹ là thiên đàng hạnh phúc thăm thẳm ngút ngàn. Chỉ có lòng mẹ mới đủ sức chứa nổi nguồn sống của nhân loại. Thượng Đế đã ban tặng cho con người sự sống phát sinh từ lòng mẹ. Vì vậy mà ta có thể nói hạnh phúc của loài người chính tâm hồn cao thượng của người mẹ hiền. Mỗi người chúng ta, dù sang hèn hay giàu nghèo. Chúng ta cũng có một tình thương vô bờ vô bến của mẹ hiền. Vì mẹ chúng ta, yêu thương chúng ta bằng tình yêu của Thượng Đế. Cũng vì thế mà không có gì có thể sánh với tình mẹ thương con.

    Ai rằng công mẹ bằng non

    Thực ra công mẹ lại còn lớn hơn.”
     
  13. deejangkum

    deejangkum Guest


    Trong gia đình, vì em là con út nên ai cũng thương yêu em hết mực, nhưng mẹ là người gần gủi, chăm sóc em nhiều nhất.
    Mẹ năm nay đã ngoài 40 tuổi rồi mà mẹ vẫn còn trẻ lắm. Khuôn mặt me trái xoan đi đôi với chiếc mũi cao thanh tú.
     

  14. chúc thi tốt @};-:)>-:-SS:-SS:D:);):p@};-@};-@};-:eek:b-(%%-Trong gia đình, vì em là con út nên ai cũng thương yêu em hết mực, nhưng mẹ là người gần gủi, chăm sóc em nhiều nhất.
    Năm nay, mẹ em gần bốn mươi mốt tuổi. Với thân hình mảnh mai, thon thả đã tô đậm cho mẹ với vẻ đẹp của người mẹ hiền từ, mái tóc đen óng mượt mà dài ngang lưng được mẹ thắt lên gọn gàng khi ra đường. Đôi mắt mẹ đen láy luôn nhìn em với ánh mắt trìu mến gần gũi. Khuôn mặt mẹ hình trái xoan với làn da trắng. Đôi môi mỏng đỏ hồng nằm dưới chiếc mũi cao thanh tú làm cho càng nhìn càng thấy đẹp. Khi cười nhìn mẹ tươi như hoa, đóa hoa hồng vừa nở sớm mai. Đôi bàn tay mẹ tròn trịa, trắng trẻo đã nuôi nấng, dìu dắt em từ thưở em vừa lọt lòng. Giọng nói của mẹ đầy truyền cảm, lúc mượt mà như tiếng ru, lúc ngân nga như tiếng chim họa mi buổi sớm. Mẹ em may và thêu rất đẹp, đặc biệt là may áo dài, thường ngày mẹ hay mặc bộ đồ bộ gọn gàng, khi đi dạy học mẹ mặc những bộ áo dài cũng do mẹ tự may trông thật duyên dáng, sang trọng.
    Ở nhà, mẹ là người đảm nhiệm công việc nội trợ. Mẹ giao cho em các công việc nhẹ nhàng như: quét nhà, gấp quần áo... Còn ba thì phụ mẹ giặt đồ, dọn dẹp nhà cửa sạch sẽ, thỉnh thoảng mẹ mua hoa về chưng ở phòng khách cho đẹp nhà. Mỗi khi khách đến mẹ luôn đón tiếp nồng hậu, mời khách đĩa trái cây và nước mát. Sáng mẹ là người thức dậy sớm để chuẩn bị thức ăn sáng cho cả nhà, để hai anh em cùng cắp sách đến trường kịp giờ học. Khi em ốm đau mẹ phải thức suốt đêm để chăm sóc. Buổi tối, mẹ thường dành khoảng ba mươi phút để giảng bài cho em, sau đó mẹ ngồi chấm bài, soạn giáo án chuẩn bị cho tiết lên lớp ngày mai ở trường... Mẹ rất nhân hậu, hiền từ, khi lên lớp mẹ xem học trò như các con của mình, cũng dìu dắt thương yêu hết mực nên mẹ được rất nhiều học sinh yêu mến. Khi em phạm lỗi, mẹ chỉ nhắc nhỡ chứ không mắng và cũng chưa đánh em bao giờ.
    Mẹ em thật đáng quí, em luôn yêu thương mẹ và tự hào vì được làm con của mẹ. Mỗi khi được mẹ ôm ấp, nằm trong lòng mẹ em cảm thấy thật ấm áp. Trong trái tim em, mẹ là tất cả, mẹ là cô tiên tuỵêt vời nhất trong cuộc đời em... Em mong sao cho mình mau lớn để có thể giúp cho mẹ đỡ vất vả hơn. Em hứa sẽ chăm học và cố gắng học thật giỏi để trả ơn cho mẹ và thầy cô đã dạy dỗ, nuôi nấng em nên người. Mẹ ơi, con yêu mẹ lắm!
    Tấm lòng của mẹ là biển cả bao la đối với con, và con hiểu rằng không có ai thương con hơn mẹ. Ôi, mẹ kính yêu của con. Con yêu mẹ hơn tất cả mọi thứ trên cõi đời này và vì mẹ chính là mẹ của con. con dù lớn vẫn là con của mẹ đi khắp cuộc đời lòng mẹ vẫn theo con [​IMG]
     
  15. kimchi_52

    kimchi_52 Guest


    day chi la bai cam nghi ve me thoi

    Mọi người chúng ta ai cũng được sinh ra và lớn lên trong vòng tay âu yếm của mẹ hiền. Vẫn biết bên mình có biết bao nhiêu người thân yêu - đến trường ta có bạn bè thân thương, có ngôi trường thương mến, có thầy cô kính yêu hằng ngày vỗ về, dạy dỗ ... nhưng chắc chẵn có ai không cảm nhận được tình yêu thương đầy ắp, nồng ấm của người mẹ hiền đi theo ta đến suốt cuộc đời là cao cả nhất.

    Tình yêu đó cứ lớn dần theo năm tháng, đến bây giờ khi bước chân vào trường trung học phổ thông ta mới phần nào hiểu được tình yêu thiêng liêng của mẹ.

    Một sớm mai thức dậy, ta đã cảm nhận được bàn tay mẹ hiền ôm ấp đêm qua, giờ đây lại chuẩn bị nắm cơm buổi sáng trước lúc ta đến trường. Khi ta vào lớp, bàn tay mẹ lại tần tảo nắng mưa ngoài nương rẫy lo cho ta buổi cơm thường nhật, từng mảnh áo ấm trong những tiết trời lập đông. Cứ thế, tình mẫu tử luôn hiện hữu, cứ mãi chở che, mơn trớn, vỗ về, yêu thương, trìu mến trên mỗi nẻo đường con đến lớp.

    Tình mẹ tràn đầy, trinh trắng như mặt nước hồ thu buổi sớm mà vẫn chân chất, mộc mạc, gần gũi tinh tươm tựa trang giấy học trò. Có lẽ khi con người còn chưa biết mặt chữ thì tình mẫu tử đã thể hiện đủ đầy, lung linh như ánh trăng rằm trong những câu ca dân gian xưa. Nay trên tất cả các phương tiện trao đổi thông tin, nghệ thuật, hình ảnh người mẹ lại càng được tôn vinh hơn nhưng chắc vẫn chưa bao giờ đủ để nói lên sự hy sinh và tình yêu người mẹ dành cho ta.

    Từ tấm bé, khi biết cảm nhận cuộc đời, tình mẹ luôn dần lớn lên bên con theo năm tháng...

    “ Ầu ơ ... ví dầu cầu ván đóng đinh, Cầu tre lắc lẻo gập ghềnh khó đi, Khó đi mẹ dắt con đi...”

    Câu hát ru con bất ngờ của nhà ai hàng xóm trong đêm sâu quạnh quẽ của miền quê có lẽ cũng đủ đưa ta theo nguồn yêu thương của tình mẹ bao la! Tình mẹ thể hiện mọi nơi trên trái đất nầy với bất kỳ không gian nào.

    Một sớm mai trong bài giảng của thầy ở lớp, vẫn còn nhớ như in câu hò đầm ấm, du dương mà mênh mông tình mẫu tử:

    “Hò ơ! Mẹ già như chuối chín cây, Gió lay mẹ rụng... gió lay mẹ rụng ... con phải mồ côi”.

    Buổi chiều về, đem cảm xúc nầy thổ lộ với ba, con lại nghe ba sụt sùi tiếc thương đã một lần lầm lỡ khi vô tình để mẹ buồn lúc tuổi thời cắp sách. Ba rất sợ mồ côi chăng? Có lẽ thế! Mồ côi với tình yêu thiêng liêng bất tận! Mồ côi bàn tay chăm bẵm tự buổi sơ sinh! Mồ côi sự chở che từ tấm bé! Mồ côi ngay cả lúc đã là người lớn như ba! Mồ côi sự nuông chiều trong thời thơ dại! Mồ côi cả trong buổi xế chiều!... Ba chỉ ngậm ngùi đọc câu ca dao xưa cũ:

    “Công cha như núi Thái sơn/Nghĩa mẹ như nước trong nguồn chảy ra”.

    Ta chợt rùng mình sợ hãi thật sự nếu trên đời nầy, ta hay bất kỳ ai lỡ thiếu vắng đi một tình yêu thương của mẹ hiền!

    Một đêm sốt xoàng thôi ta đủ biết mẹ chẳng bao giờ yên giấc, bàn tay mẹ nhẹ nhàng sờ trán thăm khám nhiệt độ, đắp chăn, tất tả lo thuốc men, rồi mẹ nấu lá xông mà khi nhỏ ta cứ ngỡ nồi lá xông là thuốc thần để con hết bệnh!

    “Con ho lòng mẹ tan tành. Con sốt lòng mẹ như bình nước sôi”.

    Cơn sốt của con đã là cơn lửa đốt lòng mẹ! Cơn ho của con chắc đã làm khuôn mặt mẹ thêm hằn những vết chân chim!

    Hình ảnh người mẹ luôn bên đời ấm áp, mãi hy sinh, chở che! Cất tiếng khóc đầu tiên chào đời là ta đã nằm trọn trong tình yêu thương đó. Từng bước đi chập chững trước tiên của đời người, ai đã cầm tay ta dắt đi từng bước một? khi lỡ ngã đau, ai lên tiếng xít xoa? Cảm nhận được nổi đau lúc nầy là ai ngoài mẹ? Ai mừng vui nhất khi ta cất tiếng nói bi bô? Khi bước chân vào trường, đằng sau ta không bao giờ thiếu vắng cặp mắt dõi theo đầy lo lắng của mẹ hiền! Và có ai tả được ánh mắt mừng vui của mẹ mỗi khi ta được điểm mười ?

    Giờ đây, khi ngồi trên ghế nhà trường với những trang sách mới thơm tho như còn phảng phất mùi hương lúa mới đồng quê và những giọt mồ hôi tảo tần của mẹ, với bộ trang phục màu xanh hôm nay đây chắc không thiếu đi niềm hy vọng cho con nên người tự miền quê xa lắc. Khi phố lên đèn ta chắc mẹ mới rời công việc đồng áng, thoăn thoắt bước chân về nhà dưới làn sương đêm mà mẹ chưa một lần ta thán.

    Còn nhớ như in những lúc học bài khuya, mẹ vẫn thức cùng con và ngồi bên may vá, khâu lại từng chiếc khuy, đắp bạ từng mãnh vai áo đã sờn. Ngồi bên con, chắc mẹ sợ con thức khuya không đủ sức mai dậy sớm đến trường, mẹ lại tất tả lo cho con từng ly nước cam ngọt lịm tình yêu thương. Đến khi con chim nhạn lạc bầy kêu sương đâu đó giữa không gian miên mang của đêm miền quê xứ Quảng, con lại lo rằng để mẹ cùng thức quá khuya làm sao ngày mai mẹ tiếp tục ra đồng dưới nắng?
    Ảnh minh họa (nguồn: Internet)
    Cũng đã có nhiều lần phạm lỗi, sau cái nhìn nghiêm khắc của mẹ, ta vẫn nhận được sự vỗ về bằng những lời khuyên mộc mạc, chân tình nhưng lắng sâu nỗi bao dung. Mỗi lần như vậy, con như lớn thêm lên, cứng cáp hơn lên và tự hứa với lòng sẽ không bao giờ phạm lỗi. Ta có biết đâu tuổi thơ vẫn cứ êm đềm trôi đi trong lúc lưng mẹ ngày thêm còng xuống theo dấu ấn ngiệt ngã của tháng năm, lỗi lầm xưa con e rằng chưa có dịp nào chuộc lại, tóc mẹ lại trắng thêm khi ta chưa kịp nên người.

    Ngày tựu trường phổ thông trung học chuyên, hai mẹ con rụt rè trên phố như không khí “ngày tựu trường đầu tiên” của Thanh Tịnh. Trong trang phục của quê nghèo lạ lẩm tại góc phố phồn hoa nhưng con vẫn cảm nhận được sự rắn rỏi, cứng cáp của mẹ để con vững tin mà tiếp xúc môi trường mới mẽ. Có ai đó thì thầm xót xa, ái ngại nhưng có gì đâu? Người ta có thể có nhiều thứ hơn nhưng con vẫn tin rằng con đã có một gia sản quí nhất trên đời chưa chắc ai sánh kịp đó là tình mẹ của con.

    Hôm nay trên chiếc xe đạp mẹ mua cho con vẫn còn thơm mùi sơn mới, con đến trường trong niềm hân hoan như đang trong vòng tay mẹ, con đã tiếp cận môi trường mới, Thầy cô mới, bạn bè mới trong veo tuổi thơ học trò, con chắc vẫn không bao giờ thiếu sự lo lắng, nhớ thương của người mẹ hiền tần tảo.

    Cuộc đời mẹ là cả một đời mãi hy sinh cho con, tình yêu của mẹ dành cho con mênh mông như trời biển vẫn như câu ca dao xưa đó thôi: “Nghĩa mẹ như nước trong nguồn chảy ra”, và nước trong nguồn vẫn luôn chảy mãi như để tình mẹ luôn tồn tại vĩnh hằng.

    Giờ đây, khi còn ngồi trên ghế nhà trường, tưởng như báo đáp công ơn trời biển của mẹ bằng cả sự quyết tâm học hành của con! Con hứa với mẹ con sẽ giữ mãi màu xanh đồng phục của con bên cạnh bạn bè con, của trường con luôn trong sáng như niềm tự hào của chính con, như niềm hy vọng ngọt ngào vô tư của mẹ hiền dành cho con.

    Mẹ ơi! Tình mẹ thật bao la! Con chỉ là đứa bé thích luôn được nằm trong vòng tay âu yếm, trìu mến của mẹ, của gia đình! Con nguyện sẽ gắng học thật tốt để rèn luyện bản thân con nên người, góp một phần nhỏ bé cho xã hội, đem lại nguồn vui, niềm hy vọng cho mẹ, cho gia đình thương yêu của mình.
     
    Sửa lần cuối bởi BQT: 29 Tháng mười 2013
  16. teeiulem9x

    teeiulem9x Guest


  17. teeiulem9x

    teeiulem9x Guest

  18. behattieu05

    behattieu05 Guest


    Mẹ em là người tuyệt vời nhất. Mẹ đẹp như cô tiên trong truỵên cổ tích. Mái tóc mẹ dài óng ả buông xõa ngang lưng. Mẹ gội đầu bằng trái bồ kết nên tóc mẹ vừa mượt vừa suôn. Mẹ bảo ”Lớn lên con gái đừng gội đầu bằng dầu gội mà nấu trái bồ kết gội cho tóc đẹp như của mẹ”. Mẹ có khuôn mặt đẹp như trăng rằm. Mỗi khi mẹ cười hai hàm răng mẹ trắng ngần trông đẹp lắm
    Mẹ là người vui tính nên dù trông dáng người của mẹ không được thon gọn như ngày xưa thì mọi người cũng chẳng ai chê mẹ,thậm chí, mọi người càng yêu quý mẹ hơn.
    Bây giờ,em cũng đã lớn, em đã có thể tự làm,tự lo cho mình được rồi. Nhìn mẹ bón từng thìa cháo,sửa soạn, thay quần áo cho em bé mà em nhớ đến hồi còn học lớp một, mẹ vẫn gọi em dậy sớm,chuẩn bị đồ ăn sáng cho em,đưa đón em đúng giờ.Mặc dù mẹ vẫn để em tự lo cho bản thân nhưng thực sự mẹ rất quan tâm tới em, luôn nhắc nhở em khi em làm điều gì sai trái. Đôi lúc, em tỏ vẻ khó chịu vì một chuyện gì đó nhưng bây giờ em mới hiểu mẹ làm việc đó là để tốt cho em. Có lần, em bị ốm. Hôm ấy, cả bố và mẹ đều lo cho em nhưng em thấy mẹ lo nhiều hơn. Dù mẹ không trực bên em vì bận em bé nhưng thỉnh thoảng mẹ vẫn xuống tầng, sờ vào trán em rồi chườm cho em. Lúc đó em mới thực sự hiểu mẹ lo cho em đến nhường nào. Em yêu mẹ lắm.
    Em chưa chắc rằng mình có thể kể được hết tình yêu bao la vô bờ bến của mẹ nhưng em biết rằng mẹ rất yêu em, yêu em bằng tất cả tình yêu mà mẹ có được.Em biết ơn mẹ rất nhiều và con cũng xin lỗi mẹ nhé .Con sẽ cố học thật giỏi để không phụ lòng mong mỏi của mẹ.
     
  19. myduyena2

    myduyena2 Guest


    mẹ

    Ai là người đã mang nặng đẻ đau suốt chín tháng mười ngày? Ai là người đã cất tiếng hát ru ngọt ngào đẻ đưa ta vào một thế giới lung linh sắc màu cổ tích? Ai là người đã chắp cho ta đôi cánh để bước vào cánh cửa tương lai ngập tràn những điều hạnh phúc? Phải chăng, đó là mẹ. Hình ảnh của mẹ luôn đọng lại trong trái tim tôi suốt cuộc đời này.
    Mẹ tôi năm nay đã ngoài ba mươi tuổi . Ở cái tuổi đó mẹ phải gánh trên vai trĩu nặng những nỗi lo toan: Lo kiếm tiền, lo cho sức khoẻ của ông bà nội ngoại đôi bên và hơn nữa mẹ phải lo việc đối nội, đối ngoại. Mẹ không phải là người phụ nữ trẻ trung xinh đẹp khác, nhưng đối với tôi mẹ bao giờ cũng là người phụ nữ đẹp nhất, tuyệt vời nhất. Có lẽ vẻ đẹp đó được thể hiện qua lòng yêu thương, sự gắn bó thân thiết suốt cuộc đời mà mẹ dành cho những đứa con bé bỏng của mình. Dáng người của mẹ đậm đà, thấp bé. Nhưng chính cái dáng đó lại rất gần gũi, thân thương với tôi. Dẫu cái dáng đó không đẹp nhưng mẹ vẫn luôn tất bật lo toan cho gia đình và mọi người. Không bao giờ tôi thấy cái dáng đó thanh nhàn. Hàng ngày, mẹ luôn mặc những trang phục giản dị, bởi vì nhà tôi không có điều kiện. Mẹ muốn dành những gì tốt đẹp nhất cho việc học hành của chúng tôi. Mẹ bảo đó là điều ưu tiên số một. Vào những dịp đám cưới, lễ Tết, mọi người thì mặc những bộ quần áo đẹp nhưng riêng mẹ chỉ mặc một chiếc áo cổ Đức và cái quần ka- ki. Tôi thấy chạy long và thương mẹ lắm. Mái tóc mẹ dài, lúc nào cũng được bối cao. Mái tóc ấy xơ xác vì phải làm việc vất vả. Gương mặt mẹ tôi bầu bầu, phúc hậu. Trên khuôn mặt ấy, dấu ấn thời gian đã bắt đầu hằn lên những nếp nhăn nho nhỏ. Nhưng có lẽ, thời gian không sao xoá nhoà những nét dịu dàng, phúc hậu nơi người mẹ của tôi. Đôi mắt mẹ tôi đẹp lắm! Đôi mắt ấy còn biết nói đấy bạn ạ! Những khi mẹ buồn, đôi mắt ấy trùng xuống. Tôi thương mẹ lắm! Nhất là khi nguyên nhân ấy gây ra từ phía tôi. Có lần, tôi bị điểm kém, giấu mẹ. Khi mẹ biết được, không những mẹ không đánh mà mẹ còn xoa đầu và lau đi dòng nước mắt lăn trên má tôi. Ngước lên nhìn, tôi thấy đôi mắt mẹ chỉ còn đọng lại những thất vọng và nỗi buồn thăm thẳm. Tôi thấy hạnh phúc khi được nhìn thấy mẹ vui. Đôi mắt ấy chứa đày niềm hy vọng và tự hào. Ánh mắt mẹ như một vì sao sáng để tôi tự tin hướng tới tương lai. Tôi sợ và lo lắng rất nhiều khi mẹ bị ốm. Ánh mắt mẹ trùng sâu, đờ đẫn. Chỉ một cảm giác mong manh, vô hình nhưng lại rất nguy hiểm. Tôi không muốn mất mẹ. Tôi hạnh phúc vô cùng khi được nhìn thấy nụ cười của mẹ. Có lần vào mùa đông, tôi chỉ phong phanh chiếc áo khoác mỏng mà chạy vội đến trường. Mẹ cầm chiếc áo len đến trường đứng ngoài cửa lớp vẫy tôi ra ngoài. Xin phép ra ngoài cửa lớp, mặc chiếc áo của mẹ mang, tôi cảm thấy thật ấm áp và sung sướng biết bao khi nhìn thấy nụ cười của mẹ nở trên môi. Yêu đôi mắt, yêu nụ cười của mẹ tôi yêu hơn nữa đôi bàn tay mẹ. Bởi đôi tay ấy bế bồng, vỗ về và chở che tôi từ khi tôi cất tiếng khóc “ oa oa” chào đời. Đôi bàn tay mẹ là cái nôi êm ái nhất, an toàn nhất hiện đại hơn bất cứ một cái nôi nào. Bàn tay mẹ còn pha sữa, đút cháo cho tôi từng miếng cháo, đưa từng viên thuốc cho tôi khi tôi bị ốm. và đặt nhẹ nhàng chiếc khăn ướt lên vầng trán nóng ran của tôi.
    Đối với tôi, mẹ là một người mẹ chu đáo, yêu thương con cái hết mực. Dù công việc của mẹ bận đến đâu nhưng mẹ vẵn cố gắng nắu cho cả nhà những bữa cơm ngon. Đơn giản vì mẹ muốn con mẹ ăn uống đày đủ dinh dưỡng và cũng không muốn cho con mình ăn những bữa cơm hang hay chiếc bánh mỳ, hộp xôi dính đầy bụi bặm ngoài đường. Lúc nào đi học về, tôi cũng thấy mẹ đang trong bếp nhịp nhàng với từng động tác “lật” , “ khuấy” , “ trộn” của mình. Có lần, mẹ làm món sườn xào chua ngọt, khi về nhà, vừa đến cửa, cái buịng của tôi đã đánh trống rộn lên rồi. Mùi hương của sườn đánh thức vị giác của tôi. Từng miếng sườn mềm sóng sánh giữa nước sốt cà chua thơm mùi giấm tỏi. Ôi, ngon quá! Tôi cảm thấy thật hạnh phúc khi có mẹ. Đối với bố, mẹ là một người vợ đảm đang, chịu thương chịu khó. Bố rất tự hào khi có một người vợ đảm việc nhà lại giỏi những công việc ngoài xã hội. Bố là người nóng tính. Có khi, bố mẹ cãi nhau chỉ vì một việc nhỏ. Nhưng mẹ luôn nhẫn lại, mẹ không muốn chỉ vì một việc nhỏ mà lại xé ra to. Mẹ thường dạy tôi rằng “ một điều nhịn, chín điều lành”. Đối với ông bà nội ngoại, mẹ rất hiếu thảo nên được ông bà yêu quý. Nhất là ông bà nội. Tôi nhớ có lần, bà nội tôi bị ốm nằm trong bệnh viện. Ban ngày, mẹ làm việc vất vả, tối mẹ lại đến bệnh viện đẻ trông bà. Tôi không hiểu sao mẹ chăm lo nhiều cho bà như vậy. Mẹ bảo tôi rằng: “ Bà còn sống được bao nhiêu nữa đâu hả con. Tranh thủ lúc bà còn sống mẹ muốn chăm sóc cho bà để hoàn thành trách nhiệm của một người con.” Nhờ mẹ mà tôi hiểu về đạo lý làm người.
    Mẹ là mặt trời mang ánh nắng ấm áp đến cho tôi, là mặt trăng cho tôi ánh sáng dịu êm trong từng giấc ngủ. Tôi biết ơn mẹ rất nhiều bởi mẹ đã cho tôi một cuộc sống ấm no, được học hành bằng bạn bằng bè. Tôi muốn nói với mẹ rằng :
    “ Con dù lớn vẫn là con của mẹ
    Đi suốt đời lòng mẹ vẫn theo con.”
     
  20. myduyena2

    myduyena2 Guest


    Ai là người đã mang nặng đẻ đau suốt chín tháng mười ngày? Ai là người đã cất tiếng hát ru ngọt ngào đẻ đưa ta vào một thế giới lung linh sắc màu cổ tích? Ai là người đã chắp cho ta đôi cánh để bước vào cánh cửa tương lai ngập tràn những điều hạnh phúc? Phải chăng, đó là mẹ. Hình ảnh của mẹ luôn đọng lại trong trái tim tôi suốt cuộc đời này.
    Mẹ tôi năm nay đã ngoài ba mươi tuổi . Ở cái tuổi đó mẹ phải gánh trên vai trĩu nặng những nỗi lo toan: Lo kiếm tiền, lo cho sức khoẻ của ông bà nội ngoại đôi bên và hơn nữa mẹ phải lo việc đối nội, đối ngoại. Mẹ không phải là người phụ nữ trẻ trung xinh đẹp khác, nhưng đối với tôi mẹ bao giờ cũng là người phụ nữ đẹp nhất, tuyệt vời nhất. Có lẽ vẻ đẹp đó được thể hiện qua lòng yêu thương, sự gắn bó thân thiết suốt cuộc đời mà mẹ dành cho những đứa con bé bỏng của mình. Dáng người của mẹ đậm đà, thấp bé. Nhưng chính cái dáng đó lại rất gần gũi, thân thương với tôi. Dẫu cái dáng đó không đẹp nhưng mẹ vẫn luôn tất bật lo toan cho gia đình và mọi người. Không bao giờ tôi thấy cái dáng đó thanh nhàn. Hàng ngày, mẹ luôn mặc những trang phục giản dị, bởi vì nhà tôi không có điều kiện. Mẹ muốn dành những gì tốt đẹp nhất cho việc học hành của chúng tôi. Mẹ bảo đó là điều ưu tiên số một. Vào những dịp đám cưới, lễ Tết, mọi người thì mặc những bộ quần áo đẹp nhưng riêng mẹ chỉ mặc một chiếc áo cổ Đức và cái quần ka- ki. Tôi thấy chạy long và thương mẹ lắm. Mái tóc mẹ dài, lúc nào cũng được bối cao. Mái tóc ấy xơ xác vì phải làm việc vất vả. Gương mặt mẹ tôi bầu bầu, phúc hậu. Trên khuôn mặt ấy, dấu ấn thời gian đã bắt đầu hằn lên những nếp nhăn nho nhỏ. Nhưng có lẽ, thời gian không sao xoá nhoà những nét dịu dàng, phúc hậu nơi người mẹ của tôi. Đôi mắt mẹ tôi đẹp lắm! Đôi mắt ấy còn biết nói đấy bạn ạ! Những khi mẹ buồn, đôi mắt ấy trùng xuống. Tôi thương mẹ lắm! Nhất là khi nguyên nhân ấy gây ra từ phía tôi. Có lần, tôi bị điểm kém, giấu mẹ. Khi mẹ biết được, không những mẹ không đánh mà mẹ còn xoa đầu và lau đi dòng nước mắt lăn trên má tôi. Ngước lên nhìn, tôi thấy đôi mắt mẹ chỉ còn đọng lại những thất vọng và nỗi buồn thăm thẳm. Tôi thấy hạnh phúc khi được nhìn thấy mẹ vui. Đôi mắt ấy chứa đày niềm hy vọng và tự hào. Ánh mắt mẹ như một vì sao sáng để tôi tự tin hướng tới tương lai. Tôi sợ và lo lắng rất nhiều khi mẹ bị ốm. Ánh mắt mẹ trùng sâu, đờ đẫn. Chỉ một cảm giác mong manh, vô hình nhưng lại rất nguy hiểm. Tôi không muốn mất mẹ. Tôi hạnh phúc vô cùng khi được nhìn thấy nụ cười của mẹ. Có lần vào mùa đông, tôi chỉ phong phanh chiếc áo khoác mỏng mà chạy vội đến trường. Mẹ cầm chiếc áo len đến trường đứng ngoài cửa lớp vẫy tôi ra ngoài. Xin phép ra ngoài cửa lớp, mặc chiếc áo của mẹ mang, tôi cảm thấy thật ấm áp và sung sướng biết bao khi nhìn thấy nụ cười của mẹ nở trên môi. Yêu đôi mắt, yêu nụ cười của mẹ tôi yêu hơn nữa đôi bàn tay mẹ. Bởi đôi tay ấy bế bồng, vỗ về và chở che tôi từ khi tôi cất tiếng khóc “ oa oa” chào đời. Đôi bàn tay mẹ là cái nôi êm ái nhất, an toàn nhất hiện đại hơn bất cứ một cái nôi nào. Bàn tay mẹ còn pha sữa, đút cháo cho tôi từng miếng cháo, đưa từng viên thuốc cho tôi khi tôi bị ốm. và đặt nhẹ nhàng chiếc khăn ướt lên vầng trán nóng ran của tôi.
    Đối với tôi, mẹ là một người mẹ chu đáo, yêu thương con cái hết mực. Dù công việc của mẹ bận đến đâu nhưng mẹ vẵn cố gắng nắu cho cả nhà những bữa cơm ngon. Đơn giản vì mẹ muốn con mẹ ăn uống đày đủ dinh dưỡng và cũng không muốn cho con mình ăn những bữa cơm hang hay chiếc bánh mỳ, hộp xôi dính đầy bụi bặm ngoài đường. Lúc nào đi học về, tôi cũng thấy mẹ đang trong bếp nhịp nhàng với từng động tác “lật” , “ khuấy” , “ trộn” của mình. Có lần, mẹ làm món sườn xào chua ngọt, khi về nhà, vừa đến cửa, cái buịng của tôi đã đánh trống rộn lên rồi. Mùi hương của sườn đánh thức vị giác của tôi. Từng miếng sườn mềm sóng sánh giữa nước sốt cà chua thơm mùi giấm tỏi. Ôi, ngon quá! Tôi cảm thấy thật hạnh phúc khi có mẹ. Đối với bố, mẹ là một người vợ đảm đang, chịu thương chịu khó. Bố rất tự hào khi có một người vợ đảm việc nhà lại giỏi những công việc ngoài xã hội. Bố là người nóng tính. Có khi, bố mẹ cãi nhau chỉ vì một việc nhỏ. Nhưng mẹ luôn nhẫn lại, mẹ không muốn chỉ vì một việc nhỏ mà lại xé ra to. Mẹ thường dạy tôi rằng “ một điều nhịn, chín điều lành”. Đối với ông bà nội ngoại, mẹ rất hiếu thảo nên được ông bà yêu quý. Nhất là ông bà nội. Tôi nhớ có lần, bà nội tôi bị ốm nằm trong bệnh viện. Ban ngày, mẹ làm việc vất vả, tối mẹ lại đến bệnh viện đẻ trông bà. Tôi không hiểu sao mẹ chăm lo nhiều cho bà như vậy. Mẹ bảo tôi rằng: “ Bà còn sống được bao nhiêu nữa đâu hả con. Tranh thủ lúc bà còn sống mẹ muốn chăm sóc cho bà để hoàn thành trách nhiệm của một người con.” Nhờ mẹ mà tôi hiểu về đạo lý làm người.
    Mẹ là mặt trời mang ánh nắng ấm áp đến cho tôi, là mặt trăng cho tôi ánh sáng dịu êm trong từng giấc ngủ. Tôi biết ơn mẹ rất nhiều bởi mẹ đã cho tôi một cuộc sống ấm no, được học hành bằng bạn bằng bè. Tôi muốn nói với mẹ rằng :
    “ Con dù lớn vẫn là con của mẹ
    Đi suốt đời lòng mẹ vẫn theo con.”

    :D@};-:|:);):)>-:eek: