Bạn hãy ĐĂNG NHẬP để sử dụng nhiều chức năng hơn

[Ngữ văn 5] Cảm nhận về mẹ qua bài thơ "Mẹ" của Trần Quốc Minh.

Thảo luận trong 'Tiểu học' bắt đầu bởi phuongtrav, 4 Tháng sáu 2011.

CHIA SẺ TRANG NÀY

Lượt xem: 17,266

  1. phuongtrav

    phuongtrav Guest

    Sổ tay hướng dẫn sử dụng HMforum phiên bản mới


    Trong bài thơ "Mẹ", tác giả Trần Quốc Minh có viết:
    "Lời ru có gió mùa thu
    Bàn tay mẹ quạt mẹ đưa gió về
    Những ngôi sao thức ngoài kia
    Chẳng bằng mẹ đã thức vì chúng con
    Đêm nay con ngủ giấc tròn
    Mẹ là ngọn gió của con suốt đời"​
    Viết khoảng 10-12 câu nêu cảm nhận của em về người mẹ trong đoạn thơ trên.
     

  2. Mẹ

    lời ru có gió mùa thu
    Bàn tay mẹ quạt mẹ đưa gió về .
    Điệp cuối đầu ở các câu thơ 4,5 , điệp ngắt quãng ở câu thơ 6 có tác dụng gợi tả tuyệt vời : Trong buổi trưa hè oi ả ngột ngạt ấy tất cả đều chìm đi chỉ lời ru của mẹ cứ lúc bổng lúc trầm , hình ảnh mẹ lớn lao hơn cả cái không gian rộng lớn kia. Hình ảnh ẩn dụ : gió mùa thu , bàn tay mẹ được lồng sử dụng thật tài tình khéo léo đúng lúc .ta tưởng tượng mẹ không phải quạt cho con ngủ bằng tay mà là bằng lòng mẹ , không chỉ ru con bằng lời mà ru con bằng tấm lòng yêu con của mẹ .Sức mạnh của tình yêu con dồn trong lời hát ru , lên đôi tay mẹ quạt trỏ thành ngọn gió thu mát mẻ xua đi cái nóng hè oi ả cho giấc ngủ của con .
    Đi suốt cuộc đời, đôi khi được lắng nghe những giai điệu mộc mạc qua câu hát ru của người mẹ ta bỗng thấy như sợi dây cuộc sống cũng phải chùng lại, bật lên một tiếng trầm trong bản hòa tấu phức hợp của cuộc sống. Nó cho ta phút nhớ tới mẹ, nhớ tới những ước mơ thành hình không chỉ bằng hơi thở cuộc sống mà bằng cả tâm hồn dịu dàng mẹ dành trọn cho con.
    Bền bỉ cùng thời gian,hơn cả thời gian và không gian chính là lòng mẹ yêu con.Biết bao trưa nư thế mẹ ngồi đưa võng quạt ru con ngủ.Có ai đếm được chăng?Vậy mà mẹ chẳng hề mệt mỏi mỗi khi đêm về lại thức trông giấc ngủ cho con:
    Những ngoi sao thức ngoài kia
    chẳng bằng mẹ đã thức vì chúng con
    đêm nay con ngủ giấc tròn
    Mẹ là ngon gió của con suốt đời.
    Phép nhân hoá ngôi sao-"thức" làm cho hình ảnh thơ trở nên đẹp lung linh,phép so sánh ko ngang bằng đã nâng hình ảnh bà mẹ tảo tần khuya sớm lam lũ lên thật cao quý đẹp đẽ hơn cả những vì tinh tuý,và cũng bất tử .Cách nói ẩn dụ "giấc tròn" ko phải chỉ là giấc ngủ của con ,cuộc đời con luôn có mẹ theo sát bên nâng bước con đi,che chở cho con,dành tất thảy yêu thương.Lòng mẹ thật bao la,tình mẹ thật rộng lớn...
    Ko có những lời thơ nhẹ nhàng và sâu lắng như "Mẹ" chắc hẳn lời ru dần mai một cho đến một ngày người ta chỉ còn nghe thấy nó trong viện bảo tàng những lớp kỷ niệm của những người đi trước.Nếu nghe bản nhạc này vào 1 trưa hè oi bức,trên tay phe phẩy quạt nan và thiu thiu bên hiên nhà trên chiếc võng nhỏ,ta sẽ bé lại,chỉ 1 lúc thôi,để thấy cuộc sống này đậm chất sử thi về tình mẹ,về 1 cuộc sống ấm êm ta lớn lên bằng lời ru...
    Hơn 1 lần nhình lại,ai cũng có 1 người mẹ,và mẹ tôi chỉ có 1 trên đời...
    ..."Mẹ đã nâng con dậy"...

    (Nguồn: internet. Tác giả: Nguyễn Thị Thu, viết ngày 03/11/2009)
     
    Last edited by a moderator: 23 Tháng sáu 2013

  3. e nhớ thanks nghen!
    hihihi:):):):):):):):)
    :]]:]]:]]:]]:]]:]]:]]:]]:]]
     

  4. Tôi rất thích viết văn, nhưng tôi lại sợ những bài văn về mẹ. Mẹ tôi chẳng có nét gì đẹp cả. Tại sao tóc mẹ không phải là tóc dài và mượt như dòng suối? Tại sao đôi mắt mẹ không to và đen láy? Tại sao đôi má mẹ không phải là hồng và làn da không phải là trắng muốt? Tôi bế tắc trong bài văn miêu tả về mẹ.
    Và cuối cùng, giải pháp mà tôi chọn là lấy đôi mắt cô Tấm, khuôn mặt nàng công chúa ngủ trong rừng và làn da của nàng Bạch Tuyết để tạo nên hình ảnh của mẹ. Tôi tưởng tượng ra một người mẹ còn rất trẻ, xinh đẹp tuyệt trần và hạnh phúc bíêt chừng nào với những suy nghĩ ấy. Bài văn của tôi được điểm cao và dĩ nhiên tôi rất hài lòng.
    Những lần sau đó, tôi quyết định viết thật nhiều về mẹ. Tôi đi tìm tất cả những vần thơ, những lời văn đẹp nhất, ngọt ngào và bay bổng nhất để tặng mẹ. Mẹ khen tôi, đôi môi mẹ cười, những sợi tóc bay phảng phất sau khuôn mặt, đôi tay khô ráp xoa lên đầu tôi đầy âu yếm. Nhưng, tôi đã không thể vui trước những lời khen ấy, vì tôi thấy đôi mặt của mẹ không cười. Lần đầu tiên tôi có cảm xúc thật về mẹ. Thì ra những gì tôi viết là giả dối, những gì tôi víêt đã làm mẹ buồn.
    Từ giây phút ấy, đôi mắt mẹ lúc nào cũng hiện lên trong tâm trí tôi. Tôi ở một mình nhưng vẫn cảm nhận được hơi ấm của mẹ kề bên, đôi môi mẹ thật dịu ngọt, đôi mắt mẹ sáng ngời tình yêu thương. Đó là niềm hy vọng cho ước mơ của tôi, đó là sự chia sẻ thầm lặng và kín đáo những nổi buồn trong lòng tôi.
    Quan trọng nhất đôi mắt mẹ luôn mang đến cho tôi những cảm xúc thật, dạy cho tôi sự trung thực khi cầm bút. Đó mới thực sự là điều cần thiết cho bản thân mỗi con người và là một ánh sáng dẫn đường cho tôi và ước mơ bé nhỏ của tôi.
    Con đi tìm mẹ cho những bài thơ
    Nhưng tìm hòai mà không trọn vần trọn điệu...
    Tôi muốn víêt rất nhiều về mẹ, nhưng cho đến bây giờ tôi vẫn sợ khi cầm bút víêt về mẹ, có lẽ vì:
    Mẹ của con chỉ có một mà thôi
    Thơ về mẹ không thể có hai lời
    Lỡ víêt sai rồi
    Đôi mắt mẹ buồn không...?

    nhớ là cảm ơn chứ đừng cóa thank nha:D
     
  5. thuyhoa17

    thuyhoa17 Guest


    Đến việc cảm nhận về Mẹ - người đau đớn nhất khi sinh các em ra, mà cũng phải đi hỏi, rồi copy bài viết từ ngưòi khác như vậy à?

    Cảm xúc với mẹ các em ko có sao? Không làm được à? Viết văn là nói những gì mình nghĩ, bộc lộ tâm hồn mình, cảm xúc của mình chứ không phải là chép bài cho có!!!
     
  6. vu minh hieu

    vu minh hieu Học sinh mới Thành viên

    Tham gia ngày:
    12 Tháng bảy 2016
    Bài viết:
    5
    Đã được thích:
    1
    Điểm thành tích:
    6
    Giới tính:
    Nam

    ANH CHỊ CÓ THỂ NÓI NGẮN GỌN ĐƯỢC K Ạ?