Chào mừng bạn đến với HMForum. Vui lòng đăng ký để sử dụng nhiều chức năng hơn!

nàng công chúa trong thế giới vampire

Thảo luận trong 'Sưu tầm' bắt đầu bởi hellangel98, 4 Tháng năm 2012.

CHIA SẺ TRANG NÀY

Lượt xem: 62,064

  1. hellangel98

    hellangel98 Guest

    Đặt chỗ PEN 2017 - Cập nhật theo mọi thay đổi của kỳ thi THPT QG

    Đăng ký gia nhập BQT DIỄN ĐÀN


    *Chủ đề: Nàng Công Chúa Trong Thới Giới Vampire
    *Tác giả: Alex

    *Thể loại: tình cảm, bi thương, hành động, hài hước,...

    *Giới thiệu nhân vật chính:

    (nữ):Nam Phong Tara là tiểu cung chủ của Nam Phong gia, một gia tộc huyền bí, sở hữu một nhan sắc khuynh
    nước khuynh thành, lạnh lùng, tính tình thì khó đoán.

    (nam):Kang yun là thiếu gia của một tập đoàn khinh doanh lớn nhất nhì thế giới và cũng là một trong những gia tộc cấp cao, cực kì đẹp trai(No 1),
    tính tình cũng giống Tara vô cùng khó đoán.
    Những
    nhân vật phụ các bạn sẻ biết sau.

    Chương 1:

    Kí Ức Mơ Hồ

    (phần 1)

    _Tại một khu rừng nhỏ có hai đứa trẻ đang vui đùa, tiếng chim kêu, tiếng nước chảy tạo thành một bức tranh tuyệt đẹp.bổng một tiếng...

    Ầ...m!

    _Một đứa trẻ rơi xuống nước vì là cuối nguồn nên nước chảy rất mạnh làm cho đứa bé đó ko thể bơi được nước chảy càng mạnh cuốn đứa bé ấy càng ra xa bờ.

    Á************aaa

    Yong à... Yong ơi...huhu ! một đứa bé đứng trên bờ kêu la thảm thiết nhưng càng kêu thì nước càng cuốn đứa bé ấy ra xa.

    Rầm...

    Tiều thư...tiểu thư ! người ko sao chứ ! tiếng của người hầu vang lên làm nó giật mình thức giấc.

    Ko sao ! nó nói.

    Thôi cô ra ngoài đi ! nó bước xuống giường nói.

    Dạ ! cô người hầu cúi đầu chào nó ròi đi ra ngoài.

    _Khi cánh cửa khép lại nó lại đứng trước cửa sổ để hấp thụ những tia nắng mặt trời chiếu vào.

    Bây giời cậu đang ơ đâu, câu sống tốt chứ ! nó giọng buồn bã nói.
    Á! trời ơi!
    nó giật mình khi bước ra khỏi phòng và thấy rất rất nhiều người hầu xếp thành một hàng dọc theo hướng hành lang , phải , nó biết là họ lo cho nó vì tiếng la lần này của nó rất lớn , nhưng mà ko thể ngờ rằng mọi người có thể thể hiện khuôn mặt kinh dị như vậy , ko thể cầm lòng mà đưa tay lên miệng che lại.
    ' tiểu...tiểu thư người sao vậy? người ko sao chứ?'
    thấy nó đưa tay lên miệng thì một trong những người hầu lên tiếng hỏi nó ,ai náy đều tái xanh ko một giọt máu thể hiện hết trên khuôn mặt một cách ngoạn ngục.
    ' hi...hi...mọi...hi...người ko...hi...phải làm dậy chứ...hi...hi
    lúc này đây nó ko thể nhịn nữa ngẫn mặt nhin và cười toán lên , mặc cho bao nhiêu khuôn mặt đang nhìn nó há hóc ko tin vào những gì mình thấy nữa rằng nó đang cười mà cười rất lớn , lần đầu tiên thấy nó cười.
    ' tiểu thư người...' tất cả cùng đòng thanh lên tiếng làm nó giật mình nín cười ngay tức khắc.
    ' sao? các người vừa nói gì? ' lúc này nó mới chợt nhận ra rằng nó đang cười , nó cười kể từ ki cái chuyện ấy xẩy ra , nó đỏ mặt , những thể hiện liên tục thây đổi ko ngừng trên khuôn mặt nó cực kì dẽ thương khiến những người hầu phải xịt máu mủi , bởi vì với nhan sắc của nó thì cả nam lẫn nữ đều ko thể cưỡng nỏi(t/g: đẹp quá mà, hi...hi...)
    ' thôi tôi xuống phòng ăn đây ' , nó quay đi tránh những khuôn măt vô cùng mắc cưới ấy , để lại những người ngơ ngác nhìn theo nó cho đến khi thân ảnh nó khuất dần.
    __(hết chương 1)__

    Chương 2:
    Một Ngày Quái Dị


    bước tới cửa phòng ăn nhìn mọi người một cách trìu mến rồi đi lại ngồi vào bàn ăn.
    "chào bà , bé Danh , bé Nguyệt , và chúc một người một ngày tốt lành.nó vui vẻ thốt lên một câu mà ko biết rằng câu nói ấy làm sáo động cả phòng ăn.

    "Sặc...ặc..."
    ba người đang ngồi trên bàn ăn sặc lia lịa , còn những người hầu đang làm việc trong phòng thì dừng ngay quay qua nhìn nó mà ko nói câu nào , bà quản gia há hóc nhìn nó mà nó thì vui vẻ ăn mà ko hề để ý thái độ của mọi người.
    "ặc..ặc..chị!chị bị gì dậy?" Danh lên tiếng phá vỡ bầu ko khí căn thẳng đó.
    "đúng vậy! chị! hôm nay chị có bị gì ko?sao toàn nói những câu ớn cả sương sống ko dậy!?"Nguyệt tiếp câu Danh mà nói.
    lúc bấy giờ mặt nó thì ửng đỏ ko nói được gì, ko khí đang tỉnh lặng thì có một người tì nữ chạy vào áp sát miệng vào tai bà nó thì thầm ,khiến mọi người trong phong phải tò mò , khi người thị nữ nói xong thì bà nó giật mình nhìn thẳng vào nó , nó giật mình , khiến mọi ánh mắt trong phòng đều hướng về nó.
    "tara hôm nay quả thật con rất quái lạ!"bà nó lên tiếng.
    "dạ"nó dáp lại một cách ngây thơ như chẳng biết gì cả.
    và sự tò mò của mọi người lại tăng thêm khiến nó giật thót tim.
    "xem ra mọi người đang rất thắc mắc đúng ko!?"bà nó hỏi , ai cũng gật đầu lia lịa chẳng nó gì để lắng nghe câu trả lời về thắc mắc của họ.
    "thôi được rồi , Uyên nhi con nói cho họ nghe đi"bà nó ra lệnh kêu cô tị nữ lúc nãy nói.
    "dạ!" cô thị nữ đáp lại và bắt đầu kể.
    "@#@!$#@$%#$^$......."
    "H.......Ả......ko thể nào?"mọi người sau khi nghe xong câu chuyện mà Uyên nhi kể thì đồng loạt kêu lên , ko dám tin ,rồi quay sang nó nhìn thì lúc này đây nó đã úp mặt xuống bàn hai má đỏ ửng lên(t/g: chị ấy ngượng kìa hắc hắc, TR:IM NGAY kin..h, t/g :dạ huhu đau quá huhu), rồi đi thẳng một mạch về phòng một phần để tránh những ánh mắt quái dị mà mọi người dành cho nó và phần khác là còn một việc quan trọng cần làm.
    "trời ơi!!! ko thể ngờ là chị ấy cười được, hắc hắc"Nguyệt lên tiếng vừa mừng vừa nói.
    chì vài phút sau đó nó đã về đến phòng vì nhà quá lớn nên phải có thang máy để tiên cho việc đi lại trong nhà, nhặt cái điện thoại lên và gọi cho oppa nó (chú ý: nó ko có anh em ruột , nó là con một , còn phần vì sao lại gọi anh gì gì đó là oppa thì sẻ giải thích sau).
    "tút........tút.......cạch"tiếng tút vang lên 2 lần thì có người bắt máy.
    "alô"oppa nó nói.
    "hi, oppa" nó vui vẻ đáp lại.
    "sao có chuyện gì vậy tiểu bạch?"
    "um, có chút chuyện cần nói với oppa"
    "chuyện gì? em nói đi."
    "2 ngày nữa em sẻ sang Hàn Quốc chơi!"
    "um, H.....ả ,sa....o ,em nói cái gì?" đang nói chuyên nghe thấy nó thốt lên một câu mà la toán lên, ko hiểu sao hôm nay nó lại làm cho bao nhiêu người giật mình ko biết.
    "trời ko cần phải hét lớn như vậy chứ" nó nhăn mặt nói.
    "ờ xin lỗi , mà em ko nói chơi chứ?"đin thần lại và hỏi nó lại một lần nữa .chỉ mong là mình đang nghe nhầm.
    "KO!!! "
    "em đi một mình?" biết là ko thề ngăn cản được nó vì chuyện mà nó đã quyết định rồi thì ko ai có thể ngăn được.
    "ko em sẻ đi với Danh và Nguyệt!"
    " thôi được rồi , anh biết là ko cản em được , mà em đi bao lâu?"
    " hihi ,ko biết, chơi chừng nào chán thì về"
    " um , anh biết rồi , anh sẻ chuẩn bị "
    "thanks ,'iu' anh nhiều" khi cúp máy nó lại thốt lên một câu rợn mình.
    "tút..tút..tút"
    về phần oppa nó sau khi nghe xong thì cứng đơ chỉ vì câu mà nó đã nói , thắc mắc và tự hỏi mà vẫn ko thể trả lời được chỉ biết là hôm nay nó rất vui .
    (hết chương 2)


     
  2. hellangel98

    hellangel98 Guest


    Chương3: Về Hàn Quốc
    *Tiền sử của Nam Phong gia: tổ tiên của gia tộc Nam Phong là Nam Phong Tuyết cùng 4 tổ tiên của Tứ Đại Hộ Pháp hiện nay khai lập nên Nam Phong gia và đã tạo nên một truyền thuyết chân động thế giới Vampire.
    *Giới thiệu nhân vật phụ:
    _Đông Phương Danh (nam): 12 tuổi đứng thứ ba trong Tứ Đại Hộ Pháp.
    _Mộ Dung Tuyết (nữ): 10 tuổi đứng tứ tư trong Tứ Đại Hộ Pháp.
    7h00' sân bay quốc tế
    " SOL HY, SOL HY!!, EM YÊU CHỊ!", giờ đây tại sân bay đông kín những fan của ca sĩ Park Sol Hy để chào từ biệt cô sau kì lưu diễn tại Trung Quốc ( đi chuyến bay lúc 8h00').
    Cùng lúc đó tại phòng của Tara cũng rất là ồn nhưng ko phải là đưa tiễn ai đó mà là một cuộc ẩu đã giữa Tara (đang ngủ) với Danh và Nguyệt(đang thức).
    " chị....dậy đi...! ", Nguyệt kêu lên đánh thức nó dậy(t/g: nó = Tara , mình viết là "nó" nên các bạn tự hiểu giùm nha, cảm ơn nhiều ).
    " um...um"nó vẫn ngủ mặc cho bao nhiêu là con mắt đang nhìn nó.(t/g: hey chị này ham ngủ quá hắc hắc).
    Thấy nó vẫn ngủ no say mà ko để ý gì đến câu nói của mình Nguyệt liền giật mạnh tắm chăng của nó , vừa mới giật được tắm chăng của nó thì đã bị nó giật lại một cách dễ dàng , và tiếp tục giấc mơ đẹp của mình(t/g: bó tay).
    Nhìn nó giật lại tắm chăng của minh một cách dễ dàng mà ngủ tiếp thì người Nguyệt bóc hỏa lên và từ từ đưa miệng áp sát tai của nó ,mọi người thấy vậy liền cách xa vài mét cả Danh cũng vậy bịt tai lại và né qua một bên.
    " C.H.Ị....Ơ.I....D.Ậ.Y...Đ.I....!!! "Nguyệt hét thật to.
    " Áaaa.... điếc tai quá! ", tiếng hát của nguyệt khiến nó đang chìm vào giấc mơ mà bật dậy la toán lên.
    Nó mở mắt ra ngó quanh phòng nhìn sang đám người hầu rồi từ từ nhìn lại kế bên mình thì thấy hai thân ảnh đang nhìn nó chằm chằm.
    "chuyện gì dậy?"nó hỏi Danh và Nguyệt hỏi.
    "chị có biết bay giờ là máy giờ ko?"Danh lên tiếng hỏi.
    "ờ, thì 7h10' "nó nhìn lên đồng hồ và nói.

    Park Sol Hy(nữ): đẹp tính tình thì kêu căng là ca sĩ nổi tiếng.

    -Chị có biết là 8h00' chuyến bay sẻ cất cánh ko.Nguyệt nghiêm túc nói.

    -Biết chứ, thôi chị biết ý em rồi, chị đi thây đồ đây, ra ngoài đi.

    Nó bước xuống giường nhanh chống thây đồ rồi cùng Nguyệt & Danh ra sân bay.

    -Chị này, sao mình ko đi máy bay riêng mà phải đi máy bay chung chi cho mệt.Nguyệt quay sang hỏi nó.

    -Đã đi du lịch thì phải đi nơi có nhiều người chứ, đi máy bay riêng tì làm sao mà vui chứ, chị ra xe trước đây.

    Vừa dứt lời là nó đã phóng ra xe ko để Nguyệt hỏi thêm câu nào.

    Sân bay quốc tế (7h50').

    Tới sân bay nó bước xuống cùng Danh & Nguyệt đi thẳng vào trong mà ko để ý là ba người họ đã gây chú ý hầu hết tất cả người ở sân bay.

    -Woa nhìn họ kìa, cứ như là tiên nữ kế bên là hai tiểu đồng tử vậy, đẹp ghê. một vài người lên tiếng khen ko ngớt lời.

    Nó ko hề để ý những lời của họ mặt dù những lời ấy đều lọt vào tai nó rồi đi thẳng vào trường bay.

    -Woa nhiều người ghê, ko ngờ là mình sẻ đi cùng với họ. nó kêu toán lên như đứa trẻ được kẹo vậy.

    -Xin thông báo 10' nữa máy bay sẻ cất cánh từ chuyến bay tới Hàn Quốc!

    Nó cùng Danh & Nguyệt bước vào phi trường

    -hihi ko biết đi máy bay có vui ko ta.nó nhìn quanh phi trường rồi vui vẻ nói.

    Còn về phía Sol Hy thì cô vui vẻ từ biệt fan rồi ra phi trường trên tay cầm rất nhiều những bó hoa mà fan tặng, màu sắc rực rỡ.

    -Hức mỏi cả tay. Sol Hy thẳng tay quăn những bó hoa ấy vào sọt rác của phi trường mà ko nuối tiết dù chỉ một chút.

    Nghe thấy lời của cô ta nó giật mình quay lại.

    -Đúng là ko biết điều gì hết nỡ bỏ những bó hoa mà ko một chút thương tiết.

    -đúng là ko biết ngượng là gì , nờ vứt bỏ quà mà người khác tặng một cách ko nuối tiết nhu vậy sao.

    giật mình khi nghe câu nói vang lên đằng sau cô ta quay người lại , đứng trước mặt mình là 3 thân ảnh vô cùng nổi bật và nổi bật nhất là người con gái trạc tuổi nhưng khí chất lẫn nhan sắc thì mình ko tài nào sánh kịp như trới với đất , người tỏa hàn khí nhìn cô khiến cô và người bên cạnh ko thể ko rùng mình mà ớn lạnh , nhanh chóng lấy lại bình tĩnh rồi nhìn nó phẩn nộ nói:

    -CÔ LÀ AI? cô ta nhìn thẳng vào mặt nó hét to mà hỏi mặc cho cô quản lý liên tục nhắt mình.

    -" Ơ đó có phải là ca sĩ Park Sol Hy ko , đúng rồi! là cô ta! hôm trước tôi có xem cô ta biểu diễn , mà sao lại hét toán lên chứ ". -" Ờ ha! mà ca sĩ gì đâu sao lại đứng ờ chốn đông người như vậy chứ ko biết giữ ý giữ tứ gì hết! ".

    -" Thôi!, để ý làm gì cho mệt , lũ thanh niên bay giờ toàn lừa gạt thôi có ai mà tốt thật lồng đâu!, ko giống như 3 người đói diện kìa nhìn lương thiện ra phết , chắc tại là ca si thì kiêu căng ức hiếp người khác ấy mà! ".

    Thấy vậy một số hành khách bỏ đi số còn lại thì tiếp tục đứng xem màn kịch giữa ca sĩ nổi tiếng với 3 người có khuôn mạt như tiên như thần kia.

    Đang tức lại bị ngưởi khác lên tiếng trách móc cô ta như bị tạt 1 gáo nước lạnh vào mặt , ấm ức , lòng thầm nghĩ cũng tại 3 người này mà nó bị la trước mặt nhiều người như vậy , tức quá độ định nhảy vào cãi lại , may sao có cô quản lý xong vào thì thầm to nhỏ với cô làm cô cũng bớt đi phần nào là tức giận , nhưng đối với một tiểu thư kiêu căng , hóng hách , ko bao giờ bị người khác ức hiếp như vậy ko thể nào bỏ qua được , hạ chút giọng nhìn nó nói:

    -Cô là ai?, cô dám xen vào chuyện của tôi hả! nói , cô là ai?

    -Từ từ đã bớt giận đi chứ coi chừng tăng xong mà chết ấy!

    -Cô!, được cô có biết tôi là ai ko!, cô gan lắm , nếu biết được chỉ sợ là cô sẻ chết khiếp đấy , biết điều thì mau mau xin lỗi tôi đi mai ra tôi còn giảm bớt hỉnh phạt cho!

    -Vậy là tôi phải "xin lỗi" cô rồi! nó với vẻ mặt lo sợ nhìn cô ta nói mà lòng đang cô gắng nhịn cười ko cho nó bọc phát , nếu cười thì làm sao có kịch hay mà xem chứ.

    -Hahaha! , phải vậy chứ , xem ra cô cũng thông minh đó chứ biết đâu là thái sơn. cô ta lớn giọng cười lên tư đắc , người quản lý thì lại xụ mặt khi nghe lời của nó , nghĩ rằng phen này sẻ có người dạy được cô tiểu thư hóng hách , chèn ép người như vậy. về phía những hành khách thì vỡ mọng khi nghe lời của nó và cô CS nói cứ tưởng sẻ được xem kịch hay.

    -PH..Ụ...T! HIHI...!

    -Nè Nguyệt em ko thể nhịn cưởi được sao!?

    -Gì chứ nhịn nãy giờ mệt muốn chết à , nhịn nữa là bị em bị nội thương mà chết đấy!

    -Phải đó chị à ko phải chị diễn hơi quá sao!

    - Ừ chị cũng thấy mình diễn hơi quá!, mà công nhận tài năng diễn xuất của mình ngày càng thâm hậu nha , kiểu này phải đi đăng kí làm diễn viên quá. Nó , Danh & Nguyệt kẻ tung người hứng kết hợp một cách hoàn mĩ , làm cho bao nhiêu ánh nhìn há hóc búa nhìn 3 người.

    Còn về phía Sol Hy và người quản lý người như đống băng ko động tĩnh.

    -Cái gì!?, diễn sao là diễn ư , nhìn thật lắm mà , rõ ràng là lúc nãy mặt còn tỏ vẽ sợ hãi mà giờ lại cười tươi như vậy được sao? vừa nói vừa nìn nó miệng thì liên tục lấp bấp mãi ko dứt , người như mất hồn , sút ngã.(t/g:hey , tội nghiệp! tội nghiệp!, chơi ác quá!, Tara: tui thích thì sao , bà muốn ko!? , t/g: thôi cho em xin , vọt lẹ).

    -Tiểu thư đi chúng ta đi thôi ko nên ơ lại đậy lâu! cô quản lý thấy vậy liền đứng sát bên dìu cô ta đi , vừa đi vừa quay lại 3 thân ảnh đang ôm bụng cưởi mả lòng đầy thán phục , có thể trị được cô tiểu thư của mình(hey! mà coi ra cũng tội nghiệp tiểu thư nhà mình , đụng phải khắc tinh truyền kiếp)

    Còn về phía 3 người đang cưởi tức tử cũng chợt ngừng lại , từ từ tiến về phía máy bay(t/g: tấc nhiên rồi nhân vật chính đi rồi còn đứng đó làm gì chứ , ác quá hù nhỏ sợ chạy mất đất luôn mà! , Tara: IM ĐI! , nhiều chuyện , lo mà viết tiếp cho tui diễn! , t/g: Dạ!) , để lại sau lưng là vô ngàn ánh mắt tán phục nhìn theo.

    Đang đi chợt nhớ ra là máy bay sắp cất cánh rồi , Áaaaa nhanh lên đi nó bỏ là toi chuyến đi Hàn Quốc luôn , huhu ngu quá là ngu mà lo giỡn chi ko xem thời gian! mà biết cái cô Sol Hy đó sau này còn dám gặp mình ko ta? hihi...hihi!.

    -CHỊ!! CÒN CƯỜI NỮA HẢ!? NHANH LÊN!!. Danh & Nguyệt la lớn kêu nó.

    -HẢ....Ả?....Ờ....Ờ....!! HIHI...HIHI!!!!
    Giới thiệu thêm nhân vật mới:
    Lee Min Hoo(nam): 19 tuổi,đẹp trai, thông minh. là đại thiếu gia của tập đoàn Hàng Không lớn nhất thế giới, và cũng là một gia tộc cấp cao trong thế giới Vampire(oppa của nó=Tara ấy, có xuất hiện ở chương 2 lúc nói chuyện điện thoại đó!)

    Tại một ngôi biệt thự hoành tráng màu xanh, xung quanh toàn là cây được trồng theo từng hàng song song với nhau, và chính giữa những hàng cây ấy là một con đường được tráng nhựa, trải dài theo dọc đường là những bụi hoa đầy màu sắc càng làm tăng thêm vẽ đẹp cho ngôi nhà, một chiếc limo đen bắt đầu ló dạng và người đang lái chính là oppa nó, vẻ mặt hiện lên hai đường công vô cùng ranh mãnh có thể làm điêu đứng bất kì cô gái nào! đang từ từ tiến về phía cổng chính.

    -Chào thiếu gia! những người gác cổng thấy chiếc xe của thiếu mình đang tiến tới nơi thì vội vàng mở cổng, đầu ko quên cuối chào , chiếc limo từ từ tiến ra đường lớn chạy thẳng về phía trường bay.

    Đang di bỗng xe dừng lại trước một tiệm hoa , và từ từ một thân ảnh vô cùng lịch lãm bước ra khỏi xe tiến vào trong tiệm , mùi hoa nồng nặc tỏa khắp căn tiệm , liếc nhìn mãi cưới cùng cũng thấy mục tiêu anh chỉ tây vào một chậu Bạch Hồng chưa nỡ liền kêu chủ tiệm lấy đúng 100 cây bảo chủ tiệm gói bằng giấy trắng , nơ trắng , nói chung là toàn màu trắng ko xen lẫn một màu khác.

    -Tiền đây! khi đã cầm bó hoa to màu trắng trên tây ngó qua ngó lại cảm thấy vừa lòng thì đưa chủ tiệm tờ 100 nghìn won rồi bước thẳng ra ngoài.

    -Dạ tiề...!, khỏi thối!, ông chủ tiệm chưa kịp mở miệng thì đã bi anh chặng miệng một chách nhanh chống bằng hai chữ "khỏi thối" giọng nói vô cùng lạnh lùng mà khiến ông chủ tiệm câm lặng, đủ biết rất ưa là lạnh lùng.

    Nhanh chóng cầm bó Bạch Hồng bước vào xe phi thẳng về trường bay để lại những ánh mắt mê mẫn của mấy cô bên đường và sự tháng phục dành cho người được nhận hoa.

    -Hơ hơ "Á...t xì...", hey ai nhắc mình zạy?, sao mà Át xì hoài!

    -Hey chắc là cái cô CS đằng sáu ấy!.Nguyệt lên tiếng khi thấy nó hỏi mà mắt thì cứ liếc lia liếc lịa người ngồi hàng ghế đằng sau, phải người ngồi ờ hàng ghế đằng sau chính là cô CS nổi tiếng vừa bị 3 người bọn họ chọc , đúng là ghét của nào trời trao của đó mà!,đang nhắm mát ngủ thì nghe có người lên tiếng ám chỉ mình mà nói, giật mình nhìn quanh phòng và từ từ hướng mắt tới chỗ của 3 người ko đội trời chung với mình.

    -It you!?, nó nhìn cô ta hỏi một cách ngắn gọn ko dư ko bớt.

    -My?

    -Yes! it you!

    -What?, ngẫn ngơ khi thấy nó nhìn mình, cô ta cảm thấy căng thẳng có chút lo sợ , thắc mắc hòi lại nó.

    -Heyyy!, thôi ko có gì! nhìn mặt cô là tôi biết là ko phải rồi!, thôi bỏ!, nhỡ oppa nhắc mình thì sao. mà sao lại ngồi gần cái cô hắc ám đó chứ. vừa nói nó vừa nhìn cô ta rồi từ từ nhắm mắt lại, miệng nói nhỏ mấy tiếng. trời chắc bị cô ta rũa chết mất, khổ!

    Con nhỏ đáng ghét dám giỡn mặt với tao hả, cầu trời cho có ra đường bị sét đánh vào nhà thì nhà sập, quen ai thì bị đá!, hừ con nhỏ chết bầm!. đúng như nó nói cô ta rủa nó thậm tệ ko còn chỗ chê.

    Giờ đây oppa nó cũng đã tới trường bay , chiếc xe limo đen bắt đầu đi vào bãi đậu xe , một người con trai áo vét đen thân hình vạm vỡ mặt mày sáng sủa bảnh trai bước vào, tay cầm theo 1 bó hoa màu trắng to đùng ko thôi hớp hồn những hành khách nữ, kể cả già lẫn trẻ, trung bình thì khổi nói tức nhiên là ko thể nào cưỡng được, nước dãi chảy ko ngớt.

    Tại nơi chờ hành khách có một tốp người, tay người nào người náy đều cầm một bó hoa đủ sắc, băng rô có chữ treo lả vả trên nhười ô cùng sặc sỡ như để đón một vị minh tinh nào ấy (về chuyến bay lúc 9h00'), ai ta?,...hả chẵng lẻ là...!, ý! như vậy là chạm mặt anh Min Hoo rồi sao, anh ấy đến đây đón nó mà!(về chuyến lúc 9h00').
     
  3. hellangel98

    hellangel98 Guest


    Chương 4.

    Shin Mi Na(nữ):17t, bạn thân của Sol Hy, tính tình giống nhau, nhưng cô lại nham hiểm, đọc ác hơn Sol Hy nhiều, cũng là một cô tiểu thư nhà giàu có chút tiếng tâm như nhà của cái Sol Hy trong giới Vampire.

    -"Xin thông báo quý hành khách là 10' nữa máy bay hạ cạnh!, quy khách vui lòng chuẩn bị!

    - Hơ...ùm...chị!, Danh! dậy đi! máy bay sắp hạ cánh rồi!. sau khi nghe thông báo Nguyệt ngáp ngắn ngáp dài lên tiếng kêu nó và Danh.

    Đôi ngư xinh đẹp từ từ hé mở, quay sang cửa sổ nhìn ngắm khung cảnh của Hàn Quốc, giờ đây nó lại trở về khuôn mặt điềm đạm của ngày nào, ko một chút tinh nghịchmà lại là một khuôn mặt lãnh khóc với đôi ngư vô hồn khiến khuôn mặt đã hoàn hỏa lại càng hoàn hảo hơn, có thể hút hồn bất kì ai dù là nam hay nữ!, căn phòng trở nên yên tĩnh, đến kì lạ, Sol Hy cũng sững sốt khi nó thây đổi quá nhanh, nhanh đến mức chóng mặt.
    ....
    Tại khu vực lối ra của hành khách thì lại vô cùng sôi nổi với những fan của Park Sol Hy ở trường, cùng lúc đó anh(Min Hoo) cũng đã tới nơi.

    -Trời ơi! Mi Na cậu nhìn kìa, đó ko phải là anh Min Hoo giám đốc trường mình sao!. bất ngờ vì thấy anh, một người trong đám fan lên tiếng nói với cái Mi Na, giật mình khi nghe người bên cạnh nhắt tới cựu học sinh và cũng là đương kim giám đóc tiếng tâm lẫy lừng của trường!, quay đầu lại nhìn...

    -Đúng rồi là anh ấy! tại sao lại ở đây? mà trên tây lại cầm theo một bó hoa hồng trắng to đùng nữa chứ!...ko lẽ...!?, thôi chắc ko phải đâu, nghe đồn là ánh ấy ko quan tâm đến mấy cô người mẫu, ca sĩ hay diễn viên nên chắc ko phải đến đón Sol Hy nhà mình đâu!

    Đang đi thì anh thấy một đám HS của trường nên thắc mắc tiến lại gần xem.

    -Ý! anh ấy đang tiến về phía chúng ta kìa!. cái Mi Na giật mình khi thấy anh ngày càng tiến về phía mình.

    -Các em đến đây làm gì ở đây? anh ấy nhìn cả đám fan hỏi, làm cho tụi fan ngây người trước vẻ đẹp của anh mà trên tay lại cầm theo bó Bạch Hồng to đùng, cang tăng thêm vẽ quyến rũ.

    -Dạ e..m..!, mặt đỏ bừng, tim đập mạnh ko nói nên lời trước câu hỏi vô cùng đơn giản của anh.

    -Sao vậy?

    -Dạ thưa anh! các bạn ấy ko sao đâu, chỉ vì thấy anh ở đây nên hơi bất ngờ ấy mà, và tụi em đến đây để đón bạn thôi ko có gì đâu ạ!, mà anh làm gì ở đây vậy?. cái Mi Na làm dáng nhỏ giọng trả lời câu hỏi của anh, rồi hỏi anh với giọng vô cùng nhỏ nhẹ.

    -Vậy sao!?.vậy thì cùng chờ đi!

    Chờ người!?, anh ấy chờ ai?, ko lẽ đúng như mình nghĩ anh ấy đang chờ Sol Hy!?

    -Thưa anh! anh chờ ai vậy ạ?, là con gái sao!?

    -Ùm!. thấy họ hỏi anh ko ngần ngại trả lời.

    Vậy là chờ Sol Hy rồi! hihi!, cái Mi Na tưởng anh chờ cô bạn CS của mình, thì mừng ra phết!(t/g: mừng hụt là cái chắc! hihi! phen này có chuyện hay coi haha...)-"Xin thông báo chuyến bay từ Trung Quốc về đã hạ cánh!"
    ....
    Sol Hy cùng cô quản lí nhanh chóng bước ra khỏi phòng và đi thẳng về phía câu thang của máy bay, mục đích là để tránh mặt nó, cô thầm nghĩ tại sao lại phải tránh nó chứ, nhục! , nhục quá!!, nhưng biết làm sao giờ, lúc này nhìn cô ta đáng sơ thật, thua keo này ta bày keo khác!, nhất định, nhất định sẻ có ngày cô làm nó quỳ xuống mà vang xin cô, phải!, cô phải trả thù!. nó thì khác từ từ bước ra một cách chậm rãi ko hối hả như ai kia.

    -ý ra rồi kìa!. cái Mi Na mừng rỡ nói, lòng thầm cười vì cô bạn mình được anh Min Hoo để mắt tới.

    -SOL HY!, SOL HY!. khi nghe cái Mi Na nói thì cả đám la làng lên, miệng thì kêu "Sol Hy".

    Khi bước ra lối đi cô thấy một đám fan ở trường của cô reo hò, tung hô tên cô, thì những ý nghĩ trả thù của cô bỗng tan thành mây khói, miệng hé một đường công vẫy chào các fan, bất ngờ hơn khi đứng cạnh các fan mình là anh Lee Min Hoo, nổi bật với một bó hoa hồng trắng to đùng, cô lấy làm vui sướng khi nghĩ anh ấy đến đón mình (t/g: trời! thêm một người mơ nữa!, bó tay ), còn nó , Danh & Nguyệt thì bước ra sau cô, cả phi trường đêu khựng nhìn ba người ko chớp mắt, ngơ ngẩn trước vẻ đẹp của nó và hai thiên sứ bên cạnh!, còn oppa nó sau khi thấy nó với Danh & Nguyệt liền lấy tay vẫy chào một cách vui vẻ, cái Sol Hy thấy anh ấy nhìn về phía mình mà vẫy lòng ko khỏi bồn chồn , vui mừng ra độ.

    Nó, Danh & Nguyệt và cái Sol Hy từ từ tiến về phía anh, mặt ai náy đều vui vẻ, tất nhiên cái Sol Hy là rạng rở nhất khi nghĩ là sắp được xà lòng vào người anh, được mọi người nhìn mình với ánh mắt ngưỡng mộ, ganh tị!, chỉ có nó, mét mặt vẫn điềm đạm, ung dung bước đi mặc cho những ánh mắt thèm muốn, ganh tị của mọi người, fan vẫn reo hò!, họ vẫn bước!, anh ấy vẫn cười! bỗng....

    Khoảng cách giữa cô và anh chi còn vài cm,hồi hợp; tim đập mạnh; đỏ mặt; đều hiện rõ trên khuôn mặt, ngập ngừng nói:

    -Anh Min Hoo! em...!đang hạ giọng định nói gì đó với anh thì...

    Anh lướt qua cô, hình ảnh của cô và anh bay giờ như một màng hình quay chậm, thân ảnh của anh lướt qua thân ảnh của cái Sol Hy từng chút, từng chút một tiến về phía sau cô, đỏ mặt tía tai, kinh hoàn mà nhìn anh lướt qua lướt qua mình.

    -Hơ...?.Cái gì? anh ấy vừa đi qua mình!?, ko phải đến đón mình, mà là người khác! ai?, anh ấy đến đón ai?. thấy anh lướt qua mà ko phải dừng lại trước mặt mình, thì cô bối rối nghĩ thầm. thì cô nghe....

    -Tiểu Bạch! nhớ em quá! anh ôm chầm lấy nó mặt hớn hỡ như được gặp chính em ruột của mình vậy.

    -Hihi...!, em cũng vậy!, 1 năm rồi có mới gặp, anh khỏe ko?. nó, hai tay xiết thật chặc vào lưng anh, vẻ mặt lạnh băng ngày nào chợt tan biến và chỉ còn lại một người với ánh mắt vô cùng ấm áp.

    Sửng sốt khi thấy nó bay giờ, lúc nãy nó còn mang một vẻ lạnh lùng như băng ngàn năm thì giờ đây nó hoàn toàn khác hẳn, khiến những người đang dõi theo nó mà ngất ngay, đẹp! nó bây giờ rất đẹp, ánh mắt ngưỡng mộ mà mọi người dành cho nó là vô tận, len lõi trong đó là sự ganh tị!. còn cái Sol Hy, phải chứng kiến một cảnh tượng kinh khủng, cô ko thề tin, à ko muốn tin đó là sự thật, một sự thật phủ phàn rằng người mà cô đang thắc mắc lại là nó, kẻ thù ko đội trời chung với cô, người làm cô bẻ mặt với những hành khách bên Trung Quốc, tức giận, nghiến răng, mắt có chút cay cay, đỏ đỏ nhìn vào hai người đang ân ân ái ái với nhau, ko phải cô vì thích anh mà bực bội, chỉ vì là nó!, là nó nên cô mới thế, nếu là một ai khác thì cô ko tức giận đến như vậy!, sao ko phải là người khác mà lại là nó! rồi cô quay phắt đi, miệng nói luôn là sẻ trả thù!, thù này ko trả cô ko còn là Park Sol Hy nữa!

    -Sol Hy cậu ko sao chứ?, còn cô ta là ai?, tại sao lại quen với anh Min Hoo?, ko lẽ anh Min Hoo vì cô ta mà từ trước tới giờ ko hề quen ban gái?(chắc vậy! cô ta đẹp kinh khủng luôn mà!). cái Mi Na thấy cô như vậy liền chạy lại lên tiếng hỏi, lòng âm thầm khen nó nhưng ko nói ra, cô chơi với Sol Hy lâu rồi nên cô biết nó hiện giờ rất rất ưa là bực mình.

    ........

    -Anh sao anh ko ôm tụi em hả? tụi em cũng lâu rồi có gặp anh đau!, hừ... ành thiên vị quá nha!. Nguyệt ỏng ẻo nói, cắt ngan cái ôm thân thiết của hai người.

    -Đúng đó! anh có vẻ thiên vị với chí ấy quá!. Danh tiếp lời Nguyệt mà nói, hai tay khoanh lại nhìn chầm chầm vào hai người.

    Thấy Danh & Nguyệt xĩa xối mình liên tục, anh nghĩ: tính hai đứa vẫn vậy, ko hề thây đổi, anh mỉm cười, qụy một chân xuống rồi ôm lấy hai đứa.

    -Thôi được rồi!, đừng chọc anh nữa, cho anh xin lỗi, được chưa!. anh ôn nhung nhìn hai đứa nói mà có chút tinh nghịch.

    -Hihi!, thôi tha cho anh đó!. Nguyệt nhìn anh cười chí chóe.

    Họ đang vui vẻ mà ko hề để ý tới hai thân ảnh đang tiến ra khỏi cửa cùng một đám fan, một người là cái Sol Hy với ý nghĩ trả thù!, người còn lại là cái Mi Na trong đầu luôn thắc mắc về nó!, quan hệ của nó với anh Min Hoo, và nghĩ về chuyện này, đám fan của Solo Hy đã biết thì sẻ mau chống lan truyền rất nhanh.

    ..........


    -Oppa! mình đi thôi!, em đói quá rồi!.nó lên tiếng mà tay thì xoa xoa cái bụng biểu hiện là nó đang rất đói, thấy nó nhắt tới anh chợt nghĩ ra là sáng nay mình cũng chưa ăn gì.Tuy là Vampire nhưng họ lại ăn uống, sinh hoạt như người thường, chỉ khác ở chỗ họ có sức mạnh,và sống lâu hơn người bình thường.


    -Ờ em nhắt anh mới nhớ, anh cũng đang đói, thôi ko nói nữa, mình đi ăn thôi!, 4 thân ảnh từ từ tiến ra cửa những ánh mắt đầy ngưỡng mộ luôn luôn dõi theo họ.


    *Nhân vật mới: Hwang Tae Hin.


    Dừng xe ngay một nhà hàng san trọng. Danh & Nguyệt đã xuống xe từ lâu, chỉ còn nó là mãi mê với giấc ngủ của mình. khi đói, ngủ là biện pháp tốt nhất mà nó có thể làm.

    -Hey!,Tiểu Bạch!, dậy đi!, tới nơi rồi. anh thấy nó ngủ mê say ko đành đánh thức, nhưng cũng hết cách, phải gọi nó dậy đi ăn thôi!

    -Ùm...ùm!, sao tới rồi à!?. nghe tiếng oppa nó gọi, chợt tỉnh, và bắt đầu bước ra xe.


     
  4. hellangel98

    hellangel98 Guest


    Thâý ảnh và nó từ từ bước ra, hầu hết mọi người đều ngạc nhiên khi thấy nó, ai ai cũng nhìn chầm chầm vào nó mà ko chớp mắt. thấy ánh mắt mọi người nhìn mình nó khó chịu, tại sao từ lúc ở sân bay về đến đây ai cũng nhìn nó, giống như nó là một tội phạm nghiêm trọng mà mọi người phải canh chừng. thấy nó ko được vui khi bị những ánh mắt dòm ngó anh liền cầm tay nó kéo nó vào nhà hàng, nếu ko nó mà điên lên thì ko biết sẻ ra sao.

    -Quý khách dùng chổ mấy người?. cô tiếp viên lễ phép hỏi anh.

    -Tất nhiên là 4 người rồi, ở đây đâu có người thứ 5!. ko đợi oppa lên tiếng nó chen miệng vào, trả lời với giọng điệu bực mình.

    Anh thấy vậy mà ko hề lên tiếng chỉ gật đầu rồi quay sang nó nhìn. cô tiếp viên cũng ko dài dòng mà dân 4 người vào bàn ăn, khi đang đi tới bàn ăn thì có một người con trai chạy lại nói...

    -Anh Min Hoo!, anh cũng đến đây ăn nữa à!?. người con trai bất ngờ khi thấy anh thì chạy lại mà hỏi.

    -Ơ!?, Tae Hin!, cậu cũng đến đây ăn nữa à?. anh cũng vậy, bất ngờ khi thấy Tae Hin ở đây mà hỏi.

    -Vân!, anh sang ngồi cùng bàn với em đi!.

    -Ờ...nhưng...

    -Này!, oppa mình có ăn ko vậy?, sao cứ nói chuyện hoài!. không hiểu sao ngay ngày đầu tiên đến Hàn Quốc là nó phải bực mình hết chuyện này tới chuyện kia. nó lại tiếp tục cắt ngang miệng anh một lần nữa, mà lên tiếng hỏi anh.

    -Ơ ai vậy anh?. Tae Hin giật mình khi nghe nó nói, mới để ý tới người con gái đang dứng kế bên anh, mà càng bất ngờ hơn là nhan sắc của cô gái ấy, một người con gái đẹp lung linh đứng trước mặt mình, sự giận dữ càng khiến cho khuôn mặt đã hoàn hảo lại cảng hoàn hảo hơn.

    -Nè!, định ngắm tôi đến khi nào đây!?. đang mơ hồ trong ý nghĩ của mình Tae Hin bị nó kéo về hiện tại một cách phủ phàn.

    -Ờ, xin lỗi! tại tôi hơi bất ngờ thôi!, mà cô là gì của anh Min Hoo vậy?. thấy cô khó chịu anh(Tae Hin) vội vàng xin lỗi, mà hỏi nó.

    -Em!. nó trả lời với một câu vô cùng chọc lóc.

    -Hả?, em?, làm sao được chứ!. giật mình khi nghe nó nói, then anh biết thì anh Min Hoo ko có em gái mà!, tịa sao lại lồi ra một cô em gái như vậy chứ.

    -Này!, điết tai đấy!, ko cần phải la lớn vậy chứ.

    -Xin lỗi!, tôi ko cố ý!, chỉ hơi bất ngờ khi cô là em của anh Min Hoo thôi.

    -Ko phải em ruột là em họ thôi!

    -Thôi đừng nói nữa lại ăn đi!. oppa nó lên tiếng cứu nguy cho Tae Hin.

    -Ừ!. giờ mới nhớ là mình đang đói nên mới chịu bỏ qua cho anh.

    Trong suốt giờ ăn ko ai nói một tiếng, sợ làm nó bực mình. còn Tae Hin thì phải nể phục trước người con gái tự xưng là "em" của anh Min Hoo.

    - Oppa!, mình về đi!. ăn xong nó cũng đã nguôi giận, lúc này nó lại thấy vô cùng buồn ngủ, nên kêu oppa đưa về liền, oppa nó thấy ái náy đều ăn xong nên cũng chiều theo ý của nó.

    -Ừ ừ...!,anh biết rồi!.

    Tea Hin vô cùng ngạt nhiên khi anh Min Hoo lạnh lùng ngày nào lại dịu dàng với cô em họ của anh như vậy, đến cả em ruột cung ko thể bằng, và anh nhớ ra một điều là vẫn chư hỏ tên của 3 người họ, mới chợt mở miệng...

    -Ơ khoan! xin hỏi tôn danh quý danh của các vị?
     
    Sửa lần cuối bởi BQT: 5 Tháng năm 2012
  5. hellangel98

    hellangel98 Guest


    Chương 5:

    -Cậu máy tuổi?. nó nhìn Tae Hin mà hỏi.

    -Ơ 16 tuổi!. ngơ ngác trước câu hỏi của nó mà miệng vận thốt lên câu trả lời.

    -Vậy sau này cậu gọi tôi là chị!, ok!.

    Bước ra về với sự thẩn thờ của Tae Hin, nhưng anh cũng dần hiểu ra là nó đang nói gì, nó ko thích nói tên cho anh biết thì anh cũng ko nên nói nhiều!, nhưng anh phải gọi nó là chị thật sao?. Chiếc xe dừng lại tại một ngôi villa màu trắng, xung quanh trồng rất nhiều cây, vô cùng hợp gu của nó, vừa ý với ngôi villa mà oppa nó mua nên nhanh chóng bắng vào nhà, chạy đại lên một căng phòng và ngủ ngay khi vừa bước lên giường, dường như là nó rất mệt nên chẳng chịu thây đồ gì hết mà ngủ ngay.

    Ánh nắng bắt đầu lan tỏa khắp vườn, tiếng chim hót, làm không gian thêm sinh động, thân ảnh đang ngủ mê say của nó bắt đầu cựa quạy, mắt từ từ mờ ra.
    Sau một hồi nó mới bắt đấu dạy....khi đã thây đồ xong, nó bước ra khổi phòng, giờ nó đang mặt một bộ đầm trắng ngan chân, kèm theo là vài xợi dây chuyền màu trắng tròn tròn, bước xuống lầu nó ngó ngang ngó dọc chẳng thấy Danh & Nguyệt mà chỉ thấy vài người làm thôi,thì nó đi ra ngoài sân híc thở ko khí trong lành của buổi sáng, bất ngờ nó thấy một chiếc xe đạp dựng cạnh tường, mừng rỡ nhanh chóng leo lên xe mà đạp thẳng ra ngoài,đang đi nó thấy một cánh đồng bông màu trắng tuyệt đẹp, chỉ toàn màu trắng càng làm nó vui sướng, nó đoán oppa nó cố tình mua nhà gàn cánh đồng này cho nó vui.

    -Hi!, Thanks nha oppa!. mải mê ngắm cảnh mà ko để ý là Từ xa xa có một người con trai đang nhìn nó, trên cổ có đeo một máy anh, vì ko thể cưỡng lại vẻ đẹp mà nó thể hiện bây giờ nên đã lén chụp vài tấm.

    Lần sau có nhân vật mới đấy, đẹp trai lắm nhamà người này có quan hệ với oppa nó.(người đang chụp hình ý).)

    _Lee Min Woo(nam) : 17t, em trai của anh Lee Min Hoo, rất đẹp trai, thích chụp ảnh,chơi piano tuyệt đỉnh.

    -Có thể cho tôi chụp vài tấm ko?. anh bước lại gần nó lêng tiếng mặt nở một nụ cười nhẹ nhưng cực quyến rũ nhìn theo bóng người đang ngồi trên chiếc xe đạp màu trắng kia (T/g: chỉ thấy được từ phía sau!, ko biết mặt mà đòi chụp hình!, bó tay!)

    Nó nghe có người lên tiếng nên giật mình quay lại, trước mặt nó là người con trai có khuôn mặt cực baby nhìn mình, nó ngó, cứ ngó!, ko làm gì cả mà cứ nhìn người con trai đó(T/g: ko phải nó mê trai đâu nha!, nó chỉ thấy lạ khi người đó gọi nó thôi). Bây giờ anh mới thấy rõ khuôn mặt của nó, ngơ ngác trước vẻ đẹp như thiên sứ kia, nhưng đôi mắt lại lạnh như băng ngàn năm, khí chất tỏa ra từ người nó như một nữ hoàng, làm anh tò mò về người con gái đang đứng trước mặt mình. Thấy nó cứ nhìn anh hoài nên anh cũng hơi ngượng, lần đầu tiên anh thấy ngượng khi đứng trước một cô gái, nó mang cho anh một cảm giác rất mới lạ, ko hề giống như nhũng cô gái quanh anh.

    -Có chuyện gì?. Hai người cứ nhìn nhau mà ko nói lời nào nên nó mới lên tiếng phá vỡ ko gian yên tỉnh đó mà hỏi anh.

    -Ơ ko có gì!, chỉ là...

    -Chỉ là...?

    -Chỉ là tôi muốn nhờ cô một chuyện!

    -Chuyện gì?

    -Là cô có thể làm người mẩu cho tôi chụp một chút ko?, chỉ vài tấm chụp với cánh đồng hoa trắng này thôi!, được ko?

    -Ùm....Được chứ!, nhưng phải cho tôi vài tấm nha!. Nghe anh nhờ mình làm người mẫu chụp với cánh đồng hoa thì thích vô cùng, lúc mới tới đây nó đã tiết lên tiết xuống vì ko đem máy ảnh giờ có người chụp giúp ngu gì ko chụp chứ!.

    -Ok!

    ................

    Hai thân ảnh đang dựa lưng vào gốc cây cạnh cánh đồng một cách mệt mỏi vô cùng, nói chụp vài tấm vậy mà chụp đến hết bin luôn ko mệt mới lạ.

    -Này anh có mệt ko?. Nó thở dóc mệt mỏi mà hỏi người bên cạnh.

    -Mệt chứ!.

    -Này chừng nào mới có ảnh?. Nó hỏi

    -Ừm nhanh lắm!, ngày mai là có rồi!. nghe nó hỏi anh biết nó rất nôn lấy ảnh. Mà cũng đúng thôi ai chụp ảnh mà ko nôn lấy ảnh chứ!

    -Nhanh vậy sao!, mà cũng tốt, ngày mai nhất định phải đưa cho tôi đó!.

    -Tất nhiên ngày mai cứ gặp tại đây!, tôi sẻ đưa!, à mà chúng ta cứ xưng hô như vậy sao!?, tôi tên Lee Min Woo!, còn cô!, cô tên gì?. nói một hồi anh mới nhớ là chưa biết tên nó nên xưng tên trước rồi mới hỏi.

    Lee Min Woo?, sao tên này giống giống tên oppa quá ta!, chắc là trùng hợp thôi, trên đời này chuyện trùng hợp đâu có ích.

    -Giống?, giống gì?. nghe nó lầm bầm mà anh thắc mắc hỏi liền nó.

    -À ko!, ko có gì!, chỉ là tên anh hơi giống với tên của oppa thôi mà!, ko có gì quan trọng hết!

    -Oppa?, anh ruột?.

    -Ko!, anh họ thôi!, à còn nữa tôi tên... Lee Tara!(T/g: sao lấy họ của người ta vậy!. Nó: họ của người ta!, ai?. T/g: thì ánh đang ngồi kế bên ấy!. Nó: ko dám đâu nhá tui lấy họ của oppa ý, lầm rồi bà ơi!!!. T/g: ý ờ tui quên!, hihi...)

    Lee Tara! cũng họ Lee sao giống mình quá.

    -Thôi tui về!, đi lâu lắm rồi đấy. Nó đứng dậy mang đôi giầy đặt kế bên vào rồi bước lại gần chiếc xe đạp ko quên quay đầu lại chào anh.

    Nhìn theo bóng chiếc xe mà có chút luyến tiết, cầm trên tay chiếc máy ảnh rồi đi thẳng về nhà. Anh nghĩ: tại sao anh lại có cảm giác nuối tiết đến vậy, chưa bao giờ có cảm giác này!, là cảm giác gì đây?
     
    Sửa lần cuối bởi BQT: 5 Tháng năm 2012
  6. hellangel98

    hellangel98 Guest


    Chương 6:

    Nó về đến nhà thì đi thẳng vào nhà tắm thây đồ, lần này nó chọn một loại trang phục cực kì độc đáo dám chắc ko ai có, những bộ trang phục ơ Nam Phong gia mà mặt tại đây thì ko khác gì một tiên nữ, đẹp như một vị thần.Nó bước xuống lầu, trước sự sững sốt của các người làm, dù họ biết những ánh mắt ngưỡng mộ mà họ dành cho nó thì ko thể nào tả nổi, nhưng bây giờ nó ko khác gì một tiên nữ, một tiên nữ ko ai sánh bằng.

    -Tôi đi chơi!, nếu hai đứa kia có hỏi thì nói vậy(T/g:ý là Danh & Nguyệt đó). Nó nhắn lại cho những người hầu có mặt tại đó, giọng lãnh khóc vô cùng. Đi thẳng ra cửa, thân hình cao mãnh mai của nó cộng thêm bộ vấy trắng dài thước tha đu đưa trong gió, mái tóc nhịp nhàn cũng uốn mình theo.

    Nó ko đi xe mà đi bộ ra đường để đón taxi và chính vì vậy nó đã làm náo động cả khu vực nơi đó, hầu hết tất cả mọi người đều dỏi theo từng cử chỉ của nó, người ngày càng đông, đông hơn cả khi bắt gặp một minh tinh trên đường, nó bực, nó ko hề thích như vậy liền đón ngay taxi đi về phía trường Ireland.

    -Đến Ireland!. Nó nhìn bác tài xế nói, chiếc xe từ từ lăng bánh tiến thẳng về phía ngôi trường nổi tiếng ko chỉ nhất nước mà là nhất khu vực các nước gần xa.

    Sừng sững trước mặt nó là một ngôi trường khổng lồ, với hàng chữ Ireland to đùng trước cổng, đủ biết ngôi trường này có uy thế như thế nào, một con người bình thường thì ko bao giờ học được học ở nơi này(T/g: nó đọc trên mạng). ở đây tụ hợp tấc cả các tiểu thư, công tử Vampire trên thế giới, và cũng là trường học duy nhất dành riêng cho Vampire(oppa kể).

    -Đúng là trường quý tộc có khác, ko biết cuộc sống khi ở trường của họ là như thế nào nhỉ?. Nó!, từ lúc ra đời tới giờ chưa biết đến hai từ "đi học" là như thế nào, vì nó ko thích đi nên nó được học tại nhà, và những kiến thức nó học là tầm cỡ thế giới, đối với nó các môn học cho dù khó tới đâu thì chỉ cần qua tay nó một lần là ok ngay.

    Giời trường học vô cùng vắng lặng vì tất cả đang ở trong lớp ngồi ôm quyển sánh, cổng trường cũng đã đóng, nó nghĩ vào bằng đường chính ko được thì phải vào bằng cách khác thôi, nó lại gần bức tường đá cao chót vót, thân hình từ từ nhất lên bay vụt lên trên và dừng ngay trên một cái cây to cao xác tường, nó vừa ngồi lên thì....

    Reng.....Reng....!. Tiếng chuông reo lên, thấp thoáng ngôi trường đã đầy ấp tiếng cười đùa, sân trường đông kín như những đàn kiến. Từ xa xa có chiếc xe màu đen đang tiến tới với tốc độ nhanh, cổng trường từ từ mở.

    -Áaaaaaa!!!!. ngài Kang Yun tới rồi!. các học viên la lên khi thấy hai chiếc xe ấy tới, và tự động tách ra thành hai hàng. Thân ảnh người con trai từ từ bước ra cùng một cô gái làm ko gian đang nhộn nhịp liền im phăng phắc.

    Là học sinh sao!, nhưng sao giờ này mới vô!, mà bọn họ có cần la lớn đến thế ko, nhức cả tai!.


    Chương 7:

    Kang Yun(nam chính): đã giới thiệu ở trang đầu.


    Hwang Tea Hin:


    Kim Ha Rum(nữ): 17t đẹp nhưng ko bằng nó, ngoài mặt rất hiền nhưng lòng lại ác vô cùng, là bạn thân của Kang Yun, thích Min Woo.
    Na Chin Hong(nữ): 17t, rất dễ thương, sau này là bạn của nó.
    Là học sinh sao?, nhưng sao giờ nào mới vô, mà bọn họ có cần la lên vậy ko chứ!, làm giật mình!. Nó nhăn mặt khó chịu khi thấy các học sinh la toán lên.

    Hai thân anh từ từ đi vào, và người con trai ấy chính là Yun, kế bên là Ha Rum, cô vui vẻ đi sát bên Yun mặt luôn nỡ nụ cười tỏ ra hết sức là thân mật, khiến các nữ sinh phải ghen tức.

    -Hức!, Kim Ha Rum cô ta là cái thá gì chứ, chỉ toàn dựa lưng ngài Yun thôi!, cô ta cũng chỉ là một vampire cấp thường thôi. Nữ sinh A thì thầm với nữ sinh B.

    -Đúng vậy!, cô ta cũng có đẹp mấy đâu. Nư sinh B trả lời.

    Hai người đi tới đâu thì các học sinh đều tỏa ra thành hai hàng nhường lối, bỗng có một học sinh nữ do bị lấn khi tỏa ra nên té nhào trước lối đi của hai người, phần đầu gối bị xướt rớm ít máu, thấy vậy bọn họ ko những ko đỡi cô dậy mà còn chữ tới tấp, Yun thấy vậy mà ko hề quan tâm.

    -Tránh ra!. Anh lạnh lùng nói làm cô bé đó sợ run người, ko đứng dậy được, càng làm anh tức giận, cái Ha Rum thấy vậy liền gọi người lại lôi cô bé ra. Nó từ xa thấy được cảnh này mà cảm khinh hai người.

    -Chật!, chật!, từ trước tới giờ máy cảnh này mình chỉ nghe qua chứ chưa được thấy, họ hóng hách thật, dù gì cũng là đồng loại mà!, tội nghiệp cô bạn kia qua!, mình có nên giúp ko nhỉ?. Nó ngồi than thởi suy nghĩ coi có nên ra tay ko.

    Vừa nói xong nó tiện tay ngắt một chiếc lá phi thẳng về phía cái Ha Rum đang chỉ tay vào cô bé tội nghiệp kia, chiếc lá lao thắng với tóc độ chóng mặc, từ một chiếc lá mảnh mai lại trở thành một thứ vô cùng sắt bén có thể lấy đi tính mạng của một người. Nó xướt ngan qua tay cái Ha Rum một đường làm máu chảy ra rất nhiều, Yun và tất thẩy các HS đang có mặt đều giật mình, còn cái Ha Rum thì ôm tay mà la.

    -AI?. Yun quay đầu sang hướng chiếc lá bay ra, dùng bản năng của vampire quan sát nhưng vẫn ko thể tìm ra vì nó ko phải là vampire và với khả năng của nó muốn làm cho người khác ko thấy là chuyện dễ(Thuật che mắt), nó cười lạnh nhìn thân ảnh Yun.

    Từ trong có một người chạy ra lên tiếng gọi Yun từ xa, Yun nghe tiếng gọi liền giật mình quay lại và người con trai đó là Tea Hin đàn em của anh. Nó thấy Yun đã quay đi thì hiện hình lại, bay thẳng về phía cô gái đang ngồi đáng thương kia.


    Nó bay thẳng về phía cô gái mà nó cho là đáng thường kia, Tea Hin đang chạy từ xa mà lại thấy một cái bóng trắng đang bay về phía Yun nên ngừng lại ngay, Nó lướt qua tất cả mọi người rât nhanh nên mọi người chỉ thấy thấp thoáng cái bóng trắng chứ ko hề thấy được mặt, hay thân hình trọn vẹn của cái bóng đó, Yun cũng vậy ko thể nào thấy cho đến khi nó dừng lại ngay chỗ cô bé ấy, nó khụy hai đầu gối xuống đặt tay lên người cô mà nói.

    -Ko sao chứ!. Một giọng nói nhẹ nhàn cất tiếng và chỉ để duy nhất cô nghe, cô đơ người trước nó, cô tưởng nó là một cô tiên từ trên trời xuống để giúp cô, tất cả mọi người đều ngỡ ngàn trước sự có mặt của nó cả Yun và cái Ha Rum cũng vậy.

    -Để mình đỡ bạn dậy!. Nó vừa nó vừa đỡ cô đứng dậy, giờ mọi người mới nhìn kĩ trang phục của nó mặc, rất đẹp nhưng ko hề có trên thị trường thời trang.

    -Cô là ai?, khi nãy là cô làm!?. Yun bước lên vài bước nói.

    -Đúng vậy!, thì sao?. Nó vẫn ko quay mặt lại mà thản nhiên trả lời câu hỏi của Yun., giọng nói còn lãnh khóc ơn cả anh, làm anh hơi rùng người, nhưng chỉ thoáng qua.

    -Sao!, là cô!?, cô dám làm như vậy với tôi!?. Cái Ha Rum la lên quát vào mặt nó.

    -Tại sao tôi lại ko dám chứ?, cô là gì!?. Nó tiếp tục nói với giọng lãnh khóc nói rất thản nhiên như là ko có chuyện gì quan trọng, cái Ha Rum điên tiết lên vì những lời nó nói, bước thật nhanh lại gần nó giơ tay ra định nắm tóc nó thì...

    "CHÁT!!!!". Nó quay qua nắm lấy tay cái Ha Rum rồi tác thật mạnh vào mặt cô!, làm cô té nhào xuống đất, Yun thấy vậy liền lân la tiếng lại gần cô, đỡ cô dậy rồi ngước mặt lên nhìn nó, anh đơ người trước nó, mà ko chỉ anh, tất cả mọi người ở đó đều kình hoàng khi nó quay mặt lại, nhìn nó ko chớp mắt, khen nó ko hết lời, và cũng ghen tị với nó vô cùng, hơn hẳng sự ghen tị dành cho cái Ha Rum lúc nãy, ko ai tin vào mắt mình, một cô gái với đôi mắt lạnh băng vô hồn đầy sức hút và hàng mi dài cong khiến cho đôi mắt đã sâu càng sâu hơn, sống mũi cao, bờ môi anh đào đỏ như máu, làn da trắng như tuyết, khoát trên người là chiếc đầm dài màu trăng để lộ vành lưng, mái tóc dài đen xỏa tự nhiên làm tăng thêm vẽ quyến rũ cho nó, "đẹp đến từng milimet".

    -Chị!!!!, lúc đó Tea Hin đã tới gần xác định lại cho rõ và người con gái ấy chính là người hôm trước bảo nó gọi là chị.


     
  7. hellangel98

    hellangel98 Guest


    *Chú ý: Sau này sẻ gọi Yun= "hắn".

    Nó nghe thấy tiếng Tea Hin gọi liền quay đầu lại nhìn, nhưng ko quan tâm, rồi nó dẫn cô bé đi ko hề ngó ngàn gì tới hắn và cái Ha Rum, mọi người nhìn nó mà nể phục, trong trường ko máy người có thể làm vậy với hắn.


    -Cậu tên gì?. Nó vừa đi vừa hỏi cô bé.

    -Mình tên Na Chin Hong!, cảm ơn cậu nha, nhưng sao cậu gan vậy!, cậu ko sợ ngài Yun sao?.(T/g: sau này mình gọi là "Hong" nha, dài quá ghi mệt!)

    -Tại sao phải sợ?. Nó

    -Vì ngài Yun là..... Hong ấp úng nói.

    -Ko sao mình biết cậu ta là vampire!, bạn cứ nói đi!. Nó hiểu vì sao Hong ko nói nên lời nên đã chen vào nói.

    -Ùm!, theo như cậu biết ngài Yun là vampire nhưng gia tộc của ngài là vampire cấp cao, được coi là quý tọc trong giới vampire nên ko ai dám đụng đến....

    -Vậy là ỷ thế làm càng rồi!. Nó lên tiếng khẳng định.

    -Ko!, ko chỉ gia thế là quý tộc mà ngài ấy rất giỏi, và mạnh nữa, trong trường chỉ có vài ngưởi là có gia thế và sức mạnh ngan hàng với ngài ấy thôi.

    -Ùm....!. Nó nghe Hong kể một loạt mới hiểu ra nhưng trong ý nghĩ của nó hắn vẫn là người kiêu căng, hóng hách vô cùng.

    Tea Hin lại gần chỗ hai người đang nói chuyện mà chen vào nói.

    -Chào chị!. Anh lễ phép chào nó, ngay từ lần gập đầu tiêng là anh biết nó ko phải là người đơn giản, nên vô cùng lể phép với nó mặc dù anh ko biết chính xác tuổi của nó.

    -Ùm chào!. Nó giọng lạnh lùng chào lại anh, nhưng ko lạnh bằng cách nói chuyện của nó với Yun và cái Ha Rum khi nãy.

    -Sao chị đến đây?. Tea Hin nhìn nó thắc mắc hỏi, và anh cũng hới bất ngời khi thấy bộ dạng của nó hôm nay.

    -Cậu ko cần biết!. Nó tiếng tục duy trùy cái giọng lạnh lùng nói.

    -Ờ em chỉ hỏi thôi!. Anh bí ngay khi nó giáng cho anh một câu không thể trả lời. Tất nhiên anh ko thể rồi nó đến đây thì liên quan gì đến anh.

    -Thôi được rồi cậu dẫn tôi đến phòng y tế đi!.

    -Yes!. Anh dẫn nó cùng với Hong lên phòng y tế mà ko quên quay lại nhìn hắn!, anh nghĩ lần này hắn gặp khắc tinh rồi!. Bóng ba người đã khuất nhưng vẫn còn rất rất nhiều ánh mắt nhìn theo, hắn giờ đây lửa bóc đầy người, nó coi hắn ko ra gì mà còn làm hắn mất mặt nữa nên chắc chắn hắn sẻ ko tha cho nó, mọi người xung quanh thấy hắn như vậy sợ hải bỏ chạy toán loạn. Cổng trường từ từ mở, một chiếc limo màu đen đang chạy tới ngừng gần hai chỗ hai người, một thân ảnh đang bước ra, hắn và cái Ha Rum quay lại nhìn, mặt cái Ha Rum bắt đầu vui hẳng khi nhìn thấy người đó và lên tiếng nói.

    -Woo!Chào cậu!.

    -Ùm chào!. Đúng!, anh chính là Lee Min Woo người chụp hình cho nó hồi sáng. Anh thản nhiên chào lại nhưng cũng ko để ý tới cô là mấy, bay giờ anh chỉ nhớ đến nó, anh muốn gập nó nhưng lại ko biết gì về nó chỉ biết mỗi cái tên Lee Tara.

    Cô có chút buồn bã, hắn thấy vậy càng ko ưa anh, hắn và Woo là kẻ thù của nhau chỉ vì cái Ha Rum thích Woo nên hắn mới ko gây sự với Woo, nó giờ đã đưa Hong lên phòng y tế và thầm chữa lành vết thương cho cô một cách bí mật, tất nhiên Tea Hin ko hề biết. Nó cùng anh đi xuống nơi mà hắn và cái Ha Rum đang ở đó, nó ko biết là có một người mới vào nên cứ thông thả mà đi . Từ xa nó đã thấy sự xuất hiện của người thừ ba nhưng ko nhìn rõ, khi đến khoảng cách mà nó có thể nhìn thấy người đó thì...

    -NÀY!, HÌNH!!!. Nó thấy Woo nhưng trong đầu cứ hiện lên mấy tấm hình hồi sáng chụp nên quên ngay tên anh mà chỉ thốt lên một chữ nhưng đủ để Woo nhận ra.

    Chương 8:

    NÀY!, HÌNH!!. Nó thấy Woo nhưng nó chỉ nghĩ đến mấy tấm hình mới chụp nên quên mất tên anh mà chỉ gọi đúng một chữ và cũng đủ để anh nhận ra.


    -Chào!. Nó đi thật nhanh đến chỗ Woo khiến Woo kinh ngạc khi thấy nó ở đây và còn một điều là nó giờ rất khác người, trang phục rất đặt biệt, nhưng như vậy càng tôn thêm sức hút mãnh liệt của nó.

    -Tara sao cậu ở đây?. Woo

    -Tìm người!. Với bộ mặt lạnh tanh nó trả lời Woo hết sức đơn giản ngắn gọn nhưng cũng đủ để người khác hiểu.

    -Tìm ai?.

    -Anh!.

    -Hai người cứ thế mà nói làm cho hai người kế bên mặt ko được tốt cho lắm. Tea Hin thấy nó đi thì chạy theo, anh nghĩ nó ko phải người!,là người gì mà đi còn nhanh hơn anh chạy(T/g: sao biết!. Tea Hin: ủa ko phải người thiệt hả???. T/g: tất nhiên rồi!. Nó: nhiều chuyện!, biến đi!!!) lại gần bốn thân ảnh thì anh thấy hắn và cái Ha Rum mặt tối đen vô cùng, còn nó và Woo thì tươi tĩnh vô cùng, bốn khuôn mặc trái ngược hoàn toàn, anh biết cái Ha Rum thích Woo nhưng hắn thì liên quan gì sao.

    -Anh Woo!. Tea Hin nhảy vào cắt ngan cuộc nói chuyện của nó và Woo.

    -Chào!. Woo.

    -Chị!, thì ra chị đến đây để tìm anh Woo à!.

    -Cái gì?, tôi ko tìm Woo!. Giật mình khi nghe Tea Hin nói thì lên tiếng đính chính lại.

    -Sao!, ko phải?. Tea Hin ngạc nhiên nhìn nó hỏi.

    -Tôi đâu có quan hệ gì với Woo đâu mà tìm!.

    -Đúng vậy, chúng tôi mới biết nhau khi sáng thôi!. Woo lên tiếng xác định lại sự hiểu lầm của Tea Hin.

    -CÁI GÌ????. chị nói là mới quen anh Woo hồi sáng thôi!, nhưng, nhưng...

    -Này Tea Hin!, cô ta là chị ruột cậu à?!. Cái Ha Rum chen ngay vào làm Tea Hin ko kịp nói, nhìn nó với ánh mắt căm ghét nói.

    -Ko!.

    -Vậy cậu với cô ta là họ hàng?. Cô nói với Tea Hin thái độ tra hỏi vô cùng.

    -Ko!.

    -Vậy tại sao cậu gọi cô ta là chị?!.

    -Vì chị ấy bảo vậy!. Một câu trả lới hết sức nai tơ thốt ra từ miệng anh làm cho hắn, Woo Và người đang lên mặt hỏi mình vô cùng ngạc nhiên, nhìn nó chằm chằm.

    -Sao cậu ngốc quá vậy!, người ta nói gì thì làm cái đó sao!. Cái Ha Rum chỉ tay vào mặt Tea Hin mà chử.

    -Im đi!!. Nó ko chịu nổi cái thái độ mà Ha Rum nói với Tea Hin thì lên tiếng.

    -Cái gì?, cô dám nói tôi như vậy sao!.
     
  8. hellangel98

    hellangel98 Guest


    Chương 9:

    -Cái gì?, cô dám nói tôi như vậy sao!.

    -Tại sao tôi lại ko thể nói?, nói vậy là quá hậu đãi cô rồi!. Nó lãnh khóc, uy nghiêm, nhìn thắng vào mặt cái Ha Rum, làm cô có chút sợ.

    -Cô đừng tưởng tôi ko làm gì cô là cô lên mặt với tôi!, tôi nói cho mà biết, cô mà đụng tới tôi thì sẻ khó sống đấy!. Ha Rum ko kiềm chế được tức giận lên tiếng hăm he nó dữ dội. Hắn, Woo và Tea Hin có chút bất ngờ về cô, thái độ của cô khác hẳn mọi khi.

    -Vậy cô sẻ làm gì tôi?, với khả năng của cô hay nhờ cậy người nào. Nó thản nhiên khi nghe những lời Ha Rum nói, nhìn cô mà nói với giọng vô cùng thách thức.

    -Cô dám....! -Im đi!!, cô chỉ là một vampire cấp thường mà dám nói những lời xem thường một vampire cấp cao, nếu truyện này mà truyền tới tai người của Bạch Lâm thì cả đất cũng ko có mà chôn đâu!, cô nghĩ là cô dựa hơi một vampire cấp cao thì sẻ thành vampire cấp cao sao?, cô chỉ là một vampire cấp thường thôi!. Tức giận quá mức Ha Rum lên tiếng thì bị nó chặn ngay và nói với cô một giọng lãnh khóc đến cực độ, khiến cô dường như bị đống băng, vậy mà còn nghe những lời nó nói khiến cô sợ ra mặt. Nó thốt ra một trào lý thuyết nhìn cô rôi quay sang nhìn hắn có ý châm chọc nói.

    Hắn, Woo và cả Tea Hin ko thể ra mặt giúp cái Ha Rum được bởi vì những lời nó nói vô cùng chính xác, một vampire cấp trung còn ko thể nói chuyện thể nói như vậy với Tea Hin mà cô lại là một vampire cấp thường thì đi chung cũng ko có tư cách ờ đó mà nói như vậy. Nhưng ba người thắc mắc tại sao nó biết rõ luật của giới vampire như vậy, ba người chắc chắn rằng nó ko phải vampire, một con người biết được sự tồn tại của vampire đã khó vậy mà nó lại biết chính xác cả luật của giới vampire nữa, sự thắc mắc liên tục ập đến ba người, sự xuất hiện của nó có ảnh hưởng tới thế giới vampire ko?, nó thật sự là ai?. Mọi người cứ thắc mắc mà ko hề để ý tới cái Ha Rum, cô giờ toàn thân run cầm cập, miệng ko nói nên lời, mặt tái xanh ko còn một giọt máu.

    -Hazzzz!!!!, Ko cần nghiêm trọng hóa vấn đề lên như vậy chứ, tôi chỉ nói thôi chứ có làm đâu!.Còn Tea Hin cậu biết phòng oppa ở đâu ko?. Nó thở dài nói phá tan cái ko khí đó rồi quay sang Tea Hin hỏi.

    -Dạ biết!, để em dẫn chị đi!

    -Ùm!. Woo!, ngày mai nhất định phải đưa tôi đó!.

    -Ùm!

    Nó vừa nhất chân lên được vài bước thì thấy hắn nhìn, nó tiếng lại gần chỗ anh, kê đôi môi nhỏ nhắn áp sát tai hắn thì thầm làm hắn và cả ba người kia giật thốt....

    -Đừng nhìn tôi! ba từ duy nhất thốt ra vô cùng nhỏ nhẹ, lãnh đạm đến chết người.

    -Lần sau đừng để tôi bắt gặp cảnh tượng ngày hôm nay, nếu ko thì chính tay tôi sẻ tiễn cô đi hầu diêm vươn chứ ko cần đợi cái hội đồng vô bổ ấy đâu!. Nó nhấn mạnh từng chữ, lới nói thì châm chích vào cái hội đồng mà nó cho là vô bổ. Nghe nó nói mà làm cả bốn người phải kinh, nó ko những ko sợ khi nghe đến hội đồng Bạch Lâm mà lại còn có thể châm chích một cách công khai như vậy, thật ra nó là ai?, có thật nó là con người ko?
    Chương 10

    Thân ảnh của nó và Tea Hin khuất dần, chỉ còn Woo, hắn và cái Ha Rum. Woo vẽ mặt luyến tiết nhìn theo như ko muốn rời, nhưng dù sao thì ngày mai là anh lại gặp được nó rồi. Chỉ có hắn, mới gặp một lần, lại trong hoàn cảnh ko hề lãng mạn như các phim tình yêu hay tiểu thuyết ngôn tình gì mà lại làm cho hắn cảm thấy nuối tiết muôn vàng. Sự nuối tiết thì tràng trề ở hai anh trong khi cái Ha Rum lại vô cùng mừng rỡ vì thoát khỏi nó, nó như khắc tinh ngàn năm của cô, mà ko!, phải là khắc tinh của những vampire kiêu căng mới đúng.

    -Chị!, sao chị đi gây với anh Yun và chị Ha Rum làm gì?!. Trên đường lên phòng oppa nó, Tea Hin ko ngừng thắc mắc muốn hỏi nó nhưng ko dám bới vì khi nãy anh đã chứng kiến hết toàn bộ cách nó trừng trị cái Ha Rum, lúc mới gặp anh đã có vài kiên nễ nó, còn bây giời thì đã phục nó sát đất, hít một hơi thật sâu, lấy cam đảm, anh mạo mụi hỏi nó và mong muốn của anh là nó ko làm gì anh.

    -Cậu cũng biết nguyên nhân rồi còn hỏi tôi làm gì!. Nó vẫn thong thả bước đi trả lời anh một cách ngọt xớt.

    -Chị ko sợ anh Yun sao?.

    -Hôm nay tôi đã nghe câu này hai lần rồi đấy!, tại sao tôi phải sợ hắn?

    -Vậy có nghĩa là chị đã nghe cô gái khi nãy nói rồi!, chị thật sự ko sợ anh Yun và gia tộc anh ấy sao?, hay là chị còn chưa biết rõ về anh ấy và gia tộc anh ấy?!

    -Ừ!, tôi chỉ biết hắn ta là người có sức mạnh hơn các vampire khác,và gia tộc có thế lực lớn!. Nó kể lại tất cả những gì nó nghe được từ Hong cho Tea Hin nghe.

    -Đúng vậy!, nhưng đó chỉ là một phần nhỏ, thứ nhất anh ấy là một trong nhưng người có sức mạnh cao nhất ở Bạch đạo!, ngay cả những người ở hội đồng Bạch Lâm cũng ko bằng. Và thứ hai là gia tộc anh ấy là quý tộc trong các gia tộc có đẳng cấp cao....!. Tea Hin kể một lèo cho nó nghe nhưng như thế cũng ko làm nó lung lấy cái ý nghĩ khinh hắn, xem thường hắn với việc khi nãy hắn đã làm với Hong.

    -Vậy sao!, Hừ!!.

    _(Nguồn gốc và lịch sử của Nam Phong gia)_

    Một viên đá hàng nghìn năm hấp thụ tinh hoa của trời đất, một sức mạnh to lớn ẩn chứa trong nó, chỉ người có duyên tiền định với nó mới sở hữu được nó, và người đó chính là Nam Phong Tuyết, bà cố của nó, lúc đó bà nó là một vị thiên thần bí ẩn, sống ở một vùng đảo rộng lớn, ko ai đặt chân tới(Nam Phong gia hiện giờ).

    Từ khi được viên đá hổ trợ, bà có thêm một đôi cánh. có nghĩa là viên đá đã giúp bà phát huy hết tiền năng đích thực của mình. Bà cùng bốn người là tổ tiên của Tây Môn gia(vampire), Tư Đồ gia(vampire), Đông Phương gia(vampire) và Mộ Dung gia(vampire) làm chấn động thế giới vampire, cũng là nhưng người ngăn chặn sự giao chiến của Hắc đạo và Bạch đạo, ko phải bằng cách thương lượng với nhau mà là hai bên bị bà và bốn người đánh tan tác, ko thể ko khuất phục đành ngưng giao chiến. Năm người về lại hòn đảo của bà xây lên Nam Phong gia, từ đó hắc đạo khi nghe đến tên của năm gia tộc thì sợ đến phát khiếp và trở thành gia tộc huyền thoại.

    Gia tộc Nam Phong bây giờ ở thế giới con người thì ko ai biết đến, nhưng ở thế giới vampire thì ai cũng biết đến, Tứ Đại hộ pháp sẻ thây Nam Phong gia cai quản các ngành kinh doanh khác nhau.
     
  9. hellangel98

    hellangel98 Guest


    Chương 11

    "Cốc...cốc...!!!".

    -Vào đi!. tiếng oppa nó vang lên.

    -Chào anh Min Hoo!.

    -Tea Hin là cậu à!. Anh ngồi trên ghế sofa cấm cuối vào tờ văn án miệng thì lên tiếng nhưng mắt ko hề ngước lên nhìn nên anh ko thấy nó.

    Tea Hin cứ thế mà tiếng lại ghế sofa, còn nó đi sau anh nhưng hướng đi của nó ko phải là ghế sofa mà là cái ghế to ngay cái bàn làm việc, ban đầu Tea Hin thấy vậy hơi bất ngờ nhưng anh nghĩ lại nó là em họ của anh Min Hoo nên khuôn mặt anh trở lại bình thường, nó ngồi vào cái ghế đó một cách nhẹ nhàn, thản nhiên, rồi quay ghế lại mặt hướng ra phía cửa sổ ko hề lên tiếng, nó muốn tao bất ngờ cho oppa thì phải.

    -Cậu có việc gì vậy?. Oppa nó lên tiếng hỏi Tea Hin làm anh giật bắn người.

    -Ờ...!...thì...!...ko có gì...chỉ là...!. Tea Hin lấp bấp trả lời anh làm anh có chút nghi ngờ ngước mặt lên nhìn Tea Hin.

    -Phải có việc mới được tìm sao?. Tiếng của nó vang lên cứu nguy cho Tea Hin. Hoo giật mình quay đầu về phía cái ghế của mình. Cái ghế bắt đầu di chuyển, từ từ quay lại...

    -Tiểu Bạch!, em làm gì ở đây?. Anh ngac nhiên khi thấy nó liền lên tiếng hỏi nó.

    -Tìm anh!. Một câu trả lời hết sức ngắn gọn nhưng cũng thễ hiện hết đầy đủ nội dung câu trả lời.

    -Sao vậy!, ko đi chơi đi!, tìm anh làm gì?.

    -Ko có gì!, chỉ tìm thôi!.

    -Chị!, em về lớp nha!. Tea Hin thấy mình đã hết nhiệm vụ nên lên tên tiếng xin về lớp

    -Ừ cậu về đi!. Nó.

    -Chào anh!. Tea Hin tiến về phía cánh cửa ko quên quay đầu lại chào anh một cái, thân anh Tea Hin khuất sau cánh cửa.

    -Oppa!, Tea Hin là vampire cấp cao mà hiền quá ha!. Nó ko thể ko thừa nhận cái tình tình hiền như phật của Tea Hin nên hỏi oppa nó.

    -Ừm!, cho nên cậu ta mới được nhiều nữ sinh hâm mộ!.

    -Ờ mà Tiểu Bạch này!. oppa nó bất ngờ lên tiếng.

    -Sao?.

    -Em muốn đi học ko?.
    Chương 12

    -Ko đi!

    -Sao vậy?, em ko muốn biết đi học là thế nào hả!.

    -Có bao giờ oppa thấy em thích đi học ko?, trước đây em đã ko muốn đi học, phải chứng kiến mấy cô tiểu thư cứ ổg ẹo qua lại trước máy tên côg tử bột thì đã ko muốn đi rồi!. Nó đem những gì mình thấy ra nói một loạt cho oppa nó nghe, làm anh hơi bất ngờ, từ trước tới giờ nó có quan tâm tới mấy chuyện này đâu, mà làm sao nó biết được trong khi nó có bao giờ đi học đâu.

    -Sao em biết?. oppa nhìn nó chầm chầm hỏi.

    -Mới thấy!.

    -Mới thấy?, ai?.

    -Thì hs trường oppa đó!.

    -Hs trường anh?!, vây lại đi gây chuyện nữa phải ko!.

    -Gây chuyện gì chứ!, chỉ là đậy mấy người đó một bài học thôi, mà họ đáng bị như vậy mà!.

    -Ùm...., vậy thì em đi học đi!.

    -Oppa!, em đã nói là ko đi mà!, sao anh cứ nhắc hoài!.

    -Thì em nói là ko thích những hs trog trườg!, nếu em đi học, em có thể dễ dàng trừng trị bọn họ, em cứ nghĩ là mình đi chơi, chứ ko phải đi học!. Anh nghĩ ra được một cái cớ vô cùng hoàn mĩ để dụ nó đi học.

    -Oppa!, em biết anh đang dụ em!, nhưng ko sao!, thời gian em ở đây rất dài nên lấy việc này làm trò tiêu khiểng thì sẻ vui hơn là ở nhà.

    -Ok!, vậy là em đồng ý rồi!.

    -Khoan!, ko dễ dàng vậy đâu, em sẻ ko mặc đồng phục!.

    -Biết rồi!, biết rồi!, ko mặc đồng phục là được chứ gì!, em ko muốn mặc thì ai cảng nổi chứ.

    -Thôi em đi chơi đây, ko nói chuyện với oppa nữa!.
    Chương 13:

    Phòng vệ sinh ở đâu?. Phải tìm người để hỏi thôi!. Nó đi khỏi phòng anh Hoo được một lát thì thấy bụng mình hình như có ý biểu tình thì vội vàng tìm cái WC. Đi một hồi nó thấy một hs bưốc ra từ một căn phòng trên tay còn cầm theo một đống giấy, hình như anh này là ban cán sự thì phải. Nó bước lại gần anh lên tiếng.

    -Cho hỏi...!, cậu có biết WC nữ ở đâu ko?. Lại gần mà ko gây tiếng động nên anh ko hề hay biết cho đến khi nó cất tiếng làm anh giật bán người, những mẫu giấy trên tay rới lả tả trên hành lang. Anh ko quan tâm đến ngươi gọi mình mà lại chỉ chăm chú nhặt những tờ giấy lên, nó thấy vậy cũng phụ một tay nhặt cùng anh vì một phần lỗi cùng là đo nó gây nên mà.

    -Ơ...xin lỗi!, để tôi!

    Nó chú tâm nhặt những mẫu giấy mà ko biết cậu hs kia đa chú ý đến mình từ khi mình cúi xuống nhặt. Nhìn nó một cách đấm đúi, như người mất hồn cho đến khi nó nhặt xong ngước đầu lên đưa cho anh xấp giấy làm anh hơi bở ngở, vì nó đẹp nên chuyện người khác nhìn mình là chuyện hiển nhiên nên không có gì là bất ngờ.

    -Xin lỗi!, cậu có sao ko?. Xấp giấy đã yên vị thì nó chuyển qua hỏi anh.

    -Ko...ko sao!. Anh ấp úng trả lời.

    -Ùm...vậy cậu có thể chỉ tôi WC nữ ở đâu ko!.

    -Hả?...Ờ...bạn đi thắng đến cuối hành làng, quẹo trái sẻ tới!.

    -Vậy cảm ơn!.

    Cuối cùng cũng hoàn thành cái nhiệm vụ hỏi đường này, nó đi theo hướng cậu hs chỉ.

    "R..eeng.....R..een..g...!!!"

    "Cạch" -Kì lạ!, từ sáng đến giờ mình có ăn gì đâu mà đâu bng ko biết, thôi ko sao, dù gì thì cũng đâu vào đấy rồi(Nó: Thoải mái quá). Ờ mà sao ôn vậy!, lúc nãy có vậy đâu!...Ùm...theo mình biết thì đi học giờ ra chơi là ồn nhất!, vậy giờ là giờ ra chơi rồi!

    ....Cùng lúc đó ở hành lang.....

    "RẦM", -Ơ xin lỗi nha!, bạn có sao ko!.
     
  10. hellangel98

    hellangel98 Guest


    Chương 14


    "RẦM", -Ơ xin lỗi nha!, bạn có sao ko!. Một đám con gái kéo cố tình va chạm vào một hs nữ làm cô té một cú xuống nền.

    -Để mình đở nha!(hihi). Một cô gái trong đám đó vẻ mặt tươi cười đưa một tay ra.

    -Ơ...Ơ...!, "Rầm!", một cú ngã tiếp tục, cố gái hs tay ra dỡ hs kia lên giữa chừng thì buôn tay làm xô bé hs ấy té thêm một lần nữa!(t/g: tội nghiệp, mà ai vậy ta?).

    -Haha...haha!.

    -Cậu cố tình!!!.

    -Đúng vậy!, tôi có tình đó thì sao!, cô sẻ ko may mắn như hồi sáng đâu!.

    Nó sau khi rơi khỏi WC thì đi theo con đường mình đã đi để ra ngoài!(t/g: nó có thể nhớ tất cả mà chỉ cần lướt qua một lần!), và vì là giờ ra chơi nên có rất nhiều hs ở hành lang, nó trở thành tâm điểm chú ý của các hs nam và cà nữ nữa.

    -Woa!, woa!, làm sao có thể đẹp đến như vậy hà trời!, mà ai vậy?, hình như ko phải vampire!. Hs A lên tiếng nói với hs B và C.

    -Ừ đúng là ko phải vampire!, nhưng mà con người có thẻ đẹp đến vậy sao trời!!!!.

    Những lời khen ngợi ko hề lọt tai nó vì bây giờ nó chỉ chú ý tới cái đám đông ở đằng kia!, đi thật nhanh đến chỗ đó cùng với một đám fan mới ko hề biết cà nam lẫn nữ theo sau. Mọi người khi thấy nó đều né qua một bên mà ko biết lí do vì sao phải làm vậy, từ từ nó tiến lại gần chỗ đó và tất nhiên là theo sau một đám người(ý vampire mới đúng!)


    Chương 15

    -Mấy người đừng tưởng người khác nhịn rồi làm tới nha!.

    -Thì sao?, cô làm gì được chúng tôi?.

    -Đúng vậy!. -Tại cô xấu số đắt tội với ngài Yun nên bị như vậy là nhẹ đó!, từ nay về sau cô sẻ bị như vậy dài dài!, sẻ ko có người giúp cô như hồi sáng đâu!

    -Vậy sao?!, còn tôi mà!. Nó bước tới lên giọng nói làm mấy cô hs kia giật mình mà quay lại nhìn, còn cô hs kia thì vui mừng khi gặp nó(t/g: ai vậy ta?, sao mà gặp nó là vui?, nhìn quen quen à nha!).

    -Cậu vẫn chưa về sao?. Bước lại gần nó cô thắc mắc hỏi.

    -Ùm!, mình còn việc nên giờ mới xong!, mà sao cậu lại đi chịu đựng như vậy chứ...Hong!!!(t/g: À ha!, là Hong, cô gái được nó cứu hồi sáng, hèn gì nhìn quen quen, haha...!).

    -Hey...y...!, mình cũng đâu có muốn, bọn chúng đông, còn mình chỉ có một thôi, huống hồ khi sáng thật sự mình đã đắt tội với ngài Yun!!!.

    -Là tên hồi sáng phải ko?!.

    -Ùm!.

    Nó với Hong nói chuyện vô tư mà ko chú ý đến những ánh mắt dòm ngó của mọi người, còn đám hs nữ sau khi thấy nó thì trở nên rụt rè, tránh né ko dám lên tiếng bởi vì họ đã thấy nó đối xử với cái Ha Rum và hắn như thế nào nên tranh thủ lúc nó nói chuyện với Hong thì vội vã tránh đi chỗ khác.

    -Đứng lại!, tôi chưa xong với các cô!. Chạy cũng ko thoát, nó là người thế nào mà có thể ko hay biết gì về nhưng hành động xung quanh chứ.

    -(Huhu...!, lần này tiêu rôi!). Bây giờ trong suy nghĩ của bọn họ ko hề khác nhau, ko biết số phận của họ sẻ ra sao?.

    -Để coi...5 người!.... -Ai có thể cho tôi nhờ một chút ko?. Lướt qua bọn họ thì thấy 5 người nó liền quay ra sau hỏi.

    -CÓ!, CÓ!...!. Một âm thanh dữ dội phát lên làm rung động cả một không gian, ai ai cũng muốn được nói chuyện với nó vậy mà bây giờ lại được nó nhờ thì ko muốn mới lạ.

    -Ùm...!, 6 bạn này đi!. Nó chỉ tay vào 6 hs nam. Còn bọn người đang chờ án tử hình thì thắc mắc ko biết nó định làm gì?, và cả Hong cũng vậy, nó sẻ làm gì bọn họ?, ko ai biết câu trả lời chỉ có thể ở đó mà chỡ xem.

    -@#$#@$@#%#$^$%^......Được chứ!. Nó áp sát miệng vào tai 1 hs nam nói nhỏ rồi hs nam đó nói lại cho 5 người kia rồi 6 người chạy đi... một lát sau trên tay 5 người là năm thanh gỗ dài khoảng 1 mét bề ngang thì khoảng chừng 2cm đến 3cm, và 5 cái xô, cò xô thì đựng nước, có xô thì đựng bột.(T/g: làm gì vậy ta???)

    -Ùm!, vậy nhờ các cậu vậy!, Đi thôi Hong!

    Chương 16


    -Ùm!, vậy nhờ các cậu vậy!, Đi thôi Hong!

    -Đi đâu?.

    -Đi chơi!. -Đây là lần đầu tiên mình đến Hàn Quốc nên ko rành đường, cậu chỉ nha!.

    -Mi...mi...mình?!.

    -Ùm!.

    -Ko được đâu!, mình ko thể đi được, trường ko cho nghĩ đâu!. Rất muốn đi nhưng nội quy của trường này rất nghiêm nên ko dể dàng mà nghĩ như các trường khác được nên Hong đành từ chối.

    -Ko sao, cứ đi đi!, còn những chuyện khác để mình lo!.

    -....Ùm....m....Ok!, vì là cậu mình mới đi đó!. Suy nghĩ một lát rồi Hong quyết định đi theo nó, Hong ko phải là người thích kết bạn vs người khác nhưng đối vs nó ko biết tại sao lại thân thiết đến thế?, hay là có duyên?...

    Khi đã thuyết phục được Hong thì nó quay trở lại vs cái hình phạt mà nó dành cho năm cô hs kiêu căng kia. Nó thì thầm vs một hs nam trong sáu người mà nó nhờ khi nãy một lát rồi cùng Hong đi ra cỗng. Thân ảnh của nó và Hong khuất khỏi tằm mắt của mọi người thì sáu hs nam đó dẫn năm cô đi ra sân trường và hình phạt của nó đã tời lúc bắt đầu.

    ...............

    Tại một phòng học sang trọng, chỉ dành cho con nhà quý tọc trong giới vampire học thì có hai bóng người ngay cửa sổ, một người là Tea Hin và người còn lại là hắn(Yun), Hắn hiện giờ đang ngồi trên cửa số còn Tae Hin thì ngôi trên một chiếc ghế cạnh hắn, sự im lặng của hắn làm cho bầu ko khí trong phòng trở nên đáng sợ, và ngay cả Tea Hin cũng ko dám hó hé một lời nào. Sự im lặng kéo dài được một lúc thì Woo bước vào theo sau là cái Ha Rum, sau khi bị nó cho một trận hồi sáng thì cô vẫn ko bỏ được cái tật bám theo người khác nhất là Woo, anh hết sức bực mình về chuyện này nhưng anh ko ngăn cô vì anh muốn chọc tức hắn, anh biết hắn có chút tình cảm vs cái Ha Rum.

    -Chị Ha Rum!, tay chị có sao ko?. Tea Hin khi thấy hai người vào phòng thì lên tiếng hỏi thăm về vết thương mà nó gây ra.

    -Ko...ko sao!. Kể từ lúc nó dậy cho cô một tràng lí thuyết về luật Vampire thì cô trơ nên rụt rè khi đứng trước mặt Tea Hin, xem ra cô có chút thắm về vụ xẩy ra khi sáng.

    -Ùm!, vậy tốt rồi!. Nói xông anh đứng dậy đi lại phía hắn, nhìn xuống sân thì anh thấy....

    -Ủa chị kìa!, vẫn chữa về sao?!, mà chị ấy đi vs ai vậy ta?.

    -Chị?. Lên tiếng khi nghe anh nói, hắn thắc mắc về người mà Tea Hin vừa gọi là ai?...., Ha Rum và Woo cũng thắc mắc ko khác hắn, ko hiểu sao Tae Hin thích gọi người khác là chị thế, thật ra anh đã gọi bao nhiêu người là chị rồi?

    -Ko lẽ mới đây mà anh quên rồi sao?, anh mới gặp chị ấy hồi sáng đó!.

    Nghe tới đây thì anh giật mình nhìn ra cửa sổ, quả thật là nó, từ nãy tới giờ anh im lặng là vì nghĩ về nó, về chuyện khi sáng.


     
  11. hellangel98

    hellangel98 Guest


    Chương 17



    -Đi bộ nha!. Vì là lần đầu đến đây nên nó muốn đi bộ để dể dàng quan sát.

    -Úm, tùy cậu!, nhưng trước tiên mình nghĩ chúng ta nên đi mua đồ!.

    -Tại sao?. Thắc mắc ko hiểu vì sao Hong lại kêu mình đi mua đồ thì lập tức quay sang sô hổi liền.

    -Nếu cậu muốn đi chơi một cách bình yên thì nên tìm một bộ đồ khác!, cậu mà mặc như vậy ra đường thì chúng ta sẻ mệt lắm đấy!, hihi!. Nhìn bộ đồ nó đang mặc thì Hoang chắc chắc rằng khi nó ra ngoài sẻ bị rất rất là nhiều ánh mắt nhòm ngó nên cô mới rũ nó đi mua đồ.

    -Hihi!, ok!, vậy đi mua đồ!.

    Còn về phần của năm cô tiểu thư kiêu căng, hóng hách sẻ phải chịu một hình phạt nào của nó?.... Một lát sau sáu chàng trai được nó nhờ đã làm theo chỉ thị của nó, và nơi chắp hành hình phạt chính là sân trường, nơi mà tất cả hs trong trường đều có thể thấy một cách dễ dàng...

    -Nè các cậu định làm gì vậy?. Một cô trong năm người lên tiếng vì ko thể đợi thêm nữa lên tiếng hỏi.

    -Các cô sẻ biết ngay thôi!!,....-Tới rồi!. là chỗ này!, các cậu đưa cho năm người bọn họ mỗi người một thanh gỗ đi!. Hs nam đi đầu bõng dừng lại giữa sân trường rồi quay qua chỉ thị năm người bạn của mình làm việc!...

    -Này!, rốt cuộc là "người đẹp" nói gì với cậu vậy?. Một trong sáu hs nam lên tiếng vì họ cũng thắc mắc anh bạn của mình được người đẹp(nó) nói gì.

    -Các cậu cứ làm đi!, sẻ nhanh biết thôi!, tốm lại sẻ rất vui đấy!.

    Một lát sau trên tay năm cô gái mỗi người đều cằm một thanh gỗ và đứng thành một hàng ngan.

    -Được rồi!, bay giờ các cô giơ tay lên!.

    -Gì?, sao phải giơ tay lên chứ?.

    -Nói nhiều!, biểu giơ thì giơ đi!.

    -Này!, các cậu đặt những xô đó lên thanh gỗ đó đi!, nhớ là ko được làm đỗ đó!. Hình phạt bây giờ đã thực sực bắt đầu, liệu các cô gái này có chịu nỗi ko?.

    Năm chiếc xô đã được đặt lên năm thanh gỗ thì hs nam được nó nhờ lên tiếng nói.

    -Được rồi!, hình phạt là trong năm cái xô này có chứa nước và bột!, nhiệm vụ của các cô là giữ cho năm chiếc xô ko rớt trong một tiếng đồng hồ!, nếu ai làm rơi thì nước và bột trong xô này sẻ đổ lên người các cô!, lúc đó thì các cô nhất định sẻ "đẹp" lắm đấy!, chỉ cần chịu được một tiếng thôi!, nhanh lắm!(T/g: Trời ơi ác quá!, sao nó nghĩ được cái trò này ko biết!, bắt bọn họ chịu một giờ thì làm sao mà được chứ, giơ hai tay lên thì chỉ cần trong vài phút thôi là mỏi lắm rồi huống hồ lại có thêm một cái xô ở trên nữa!, nhưng mà họ là vampire chắc chịu được hơi lâu đây!, mà khi đổ sẻ ra sao ta!, hihi!, chắc vui lắm!

    Các hs ở sân trường vô cùng thắc mắt về hành động cả năm cô nên cứ túm lại coi, càng ngày càng nhiều nên đã làm cho hắn và Tea Hin cùng Woo và cái Ha Rum chú ý!, bốn người ko hiểu gì hết!, thắc mắc vô cùng, mà nói ra cũng lạ hôm nay trường này bị gì thế?, từ sáng tới giờ hết bao nhiêu là chuyện!.


    Quay lại năm cô nàng đang phải đánh nha dữ dội vs cái tay mệt mỏi của mình, chỉ mới hai mươi phút trôi qua thôi mặt các cô đã ướt mồ hôi, nói là vampire chứ các cô cũng ko hơn con người là mấy!, với con loại vampire mà suốt ngày chỉ nằm ỳ một chỗ sai khiến người ta, đi đứng ẻo lã thì thể lực làm sao mà mạnh cho được chứ.


    Chương 18



    Hai người tìm đại một shop quần áo để mua, lây hoay một hồi cũng ko có cánh nào làm giảm bớt nét đẹp của nó thì Hong nảy ra một ý kiến và đó chính là cho nó đội một cái mũ to nhằm che bớt một phần khuôn mặt nó.
    Điểm đầu tiên nó vs Hong tới là công viên trò chơi, nơi mà từ nhỏ tới giờ nó chưa hề đặt chân tới. Đứng trước công viên nó mừng ko gì tả nổi, lần đầu tiên đến một nơi chỉ toàn là người, nơi mà nó chỉ nghe qua chứ ko hề thấy và bây giờ nó chỉ muốn chơi hết từng trò từng trò một của cái công viên rộng lớn này.

    -Woa!, đẹp quá!!!.

    -Cậu muốn chơi trò nào trước?...-À mà khoan đã!, mình chưa biết tên của cậu!, trời ơi ko ngờ mình có thể quên một điều quan trọng như vậy chứ!!, cậu tên gì???. Đang nói chuyện thì Hong nhận ra là mình chưa hỏi tên nó, muốn làm bạn thân mà lại ko biết tên thì...trời ơi thật là đảng trí quá đi.

    -À!, mình cũng quên ko nói luôn!, sory nha!, hihi...!. Và nó cũng ko khác gì Hong hai người này làm bạn quả thật hợp cực kì!.

    -Mình là...Là Lee Tara!, cứ gọi là Tara đi!(hi!, lại nói dối nữa!).

    -Thôi!, mình đi chơi đi!, nói chuyện hoài!. Hong.

    Cứ thế, từ trò này đến trò khác nó và Hong chơi đến ko thể chơi nữa, tuy vậy nhưng khi đi khỏi công viên nó có chút nuối tiết vs cái công viên trò chơi. Chia tay Hong nó đi thẳng về nhà, tuy đã có cái nón che nhưng nó vẫn bị nhiều người dòm ngó vì khi nó đội cái nón lên nhìn nó hết sức là dễ thương, cứ như là bup bê baby vậy nên nó đành phải đón tãi vể thẳng nhà chấm dứt khoảng khắc dạo đêm của nó. Bảo bác tài xế dừng xe trước con đường gần nhà mình nó bước xuống đi bộ, tới đây thì nó sẻ ko bị ai quấy rầy mình dạo dêm nữa vì xung quanh khu vực này rất ít người qua lại(bác tài xế tãi nói). Đi được một lúc thì trong một con hẻm nhỏ tiếng ẩu đã phát ra rất lớn, tính tò mò của nó lại nổi lên, từ từ nó bước gần lại xem...
    *Jin Bin(nam):13t, thông minh!, thích` màu xang dương, là vampire cấp cao, tên thường gọi là Bin.

    *Jin Lin(Nữ):11t, hiền lành, thích màu vàng, là vampire cấp cao, em của Bin, tên thường gọi là Lin.

    -------------------------------------
    Chương 19



    -Thật ra gia tộc của chúng tôi có đắt tội gì các người mà các người phải giết hết người của gia tộc tôi chứ?. Một cậu bé khoảng 13-14 tuổi đang ôm một cô bé mà nhìn bọn hắc y nhân nói.

    -Đúng là các ngươi ko đắt tội gì bạn ta nhưng các ngươi lại đắt tội vs chủ nhân của bọn ta!. Tên hắc y nhân lên tiếng nói.

    -Chủ nhân?, chủ nhân các ngươi là ai?. Thắc mắc cậu bé hỏi.

    -Ngươi ko cần biết!, ta sẻ tiễn hai ngươi về chầu diêm vương gặp cha mẹ mình!.

    -"Cậu bé!, đừng sợ!, ta sẻ giúp cậu và em cậu nhưng trước tiên cậu hãy hỏi chủ nhân bọn họ là ai!". Nó ngồi trên một cái cây cổ thụ to dùng thuật truyên âm để nói vs cậu bé đó.

    -Hơ?...-Vậy...vậy trước khi chết các người có thể cho ta biết chủ nhân của các người là ai ko và thật ra cha mẹ ta đã đắt tội gì vời chủ nhân các người?. Cậu bé ấy vốn thông minh nên nhanh chóng phối hợp vs nó mà bắt đầu tìm ra kẻ được gọi là chủ nhân và nguyên nhân thật sự cha mẹ mình bị giết.

    -Ùm...., thôi dược!, dù gì các ngươi cũng phải chết thì ta sẻ cho các ngươi chết một cách mãng nguyện. -Nguyên nhân cha mẹ các ngươi đắt tội chủ nhân ta là vì gia tộc các ngươi là người của Bạch đạo, và khướt từ lời mời quy thuận Hắc đạo của chủ nhân ta.

    -Gì?, ko phải Hắc - Bạch đạo đã chấm dứt chiên tranh từ rất lâu rồi sao!.

    -Đúng, nhưng đó là chuyện của lúc trước!, chỉ vì các chủ của Hắc đạo đời trước quá hiền lành nên mới ko có chiến tranh, nhưng bây giời chủ nhân của ta sẻ biến Hắc đạo ngày càng lớn mạnh và nhấn chìm bọn Bạch đạo các ngươi!, haha...!.

    -Vậy chủ nhân của các người là chủ tịch của hội đồng Hắc lâm!

    -Ngươi thông minh lắm!, đúng!, chính là người,vị vua tương lai của giới vampire.

    -Nhưng...nhưng.....

    -Ko nhưng nhị gì hết!, tới giờ chết của các ngươi rồi!.

    Nói xong tên đó dương thanh kiếm lên trước mặt hai đứa trẻ thì từ xa một chiếc lá bay thẳng về phía hắn và dâm xuyên qua tim hắn vs tộc độ nhanh. Hắn té nhào xuống đất trước sự bỡ ngỡ của đồng bọn, bọn họ hoan mang trước cái chết của hắn chắc hắn là đầu đàn.

    -AI?. Một tên trong bọn chúng lên tiếng.

     
  12. hellangel98

    hellangel98 Guest


    Sự im lặng bắt đầu bao trùm hết ko gian gần xa, dến nổi có thể nghe được tiếng gió thổi một cách rõ rệt cho dến khi từ cành cây cổ thụ nó bay xuống đứng trước mặc bọn chúng, thấy nó thì tên khi nãy lên tiếng.

    -Là ngươi?.


    -Phải!, là ta!, thì sao?.


    -Ngươi là ai?, tại sao lại xen vào chuyện của bọn ta?.


    -Ngươi ko cần biết!. Nó khuôn mặt toát lên sát khí nói làm bọn chúng ko khỏi kiên nhường.


    -Hừ!, đáng ghét!, ngươi hơi ngạo mạng đó!. Tên đó tức giận khi thấy nó không coi mình ra gì nên lớn tiếng quát nó.


    -Im đi!. Nỗi bực mình trong người nó dân trào, từ lúc ngồi trên cây nó đã bực mình khi nghe tên kia nói, nói như vậy chẳng khác nào xem, thường Nam Phong gia(t/g: Nguyên nhân từ từ sẻ bít, hehe), thì...


    -Hự???. Ba chiếc lá từ nó phóng ra dâm xuyên qua tim bọn chúng như tên kia, bây giờ trong màng dêm u tối chỉ còn lại ba thân anh là nó và hai anh em kia. Nó bước lại đỡ hai đứa dậy rồi nói.


    -Các em tên gì?.


    -Dạ...e...em tên Jin Bin còn em của em tên Jin Lin!. Cậu bé trả lời.


    -Mấy tuổi?.


    -Em 13t còn Lin thì 10t!.


    -Bây giờ đã tối rồi các em có chỗ về ko?. Nó tay vuốt lên vần tráng ước đẫm mồ hôi của Bin mà lòng đầy đau sót nó nghĩ một đứa trẻ chỉ 13 tuổi mà phải mất gia đình thật sự rất đáng thương(thích con nít), nếu bây giờ mà nó bỏ đi thì sau này hai đứa trẻ này sẻ sống ra sao?, chỉ nghĩ đến thôi nó đã đau lòng rồi(chị này có lúc như ác quỷ nhưng có lúc ko khác gì thiên thần!, khó hiểu thiệt!)

    Chương 20


    -Vào đi!. Vì ko thể đứng nhìn hai đứa trể này bơ vơ ngoài đường ko có chỗ nương tựa nên nó quyết định dẫn hai đứa về nhà.


    -Cô chủ đã về!. Những người hầu cung kính cúi chào nó, hình như họ bít thân phận của nó thì phải!.


    -Ùm!. -Hai em muốn ngủ chúng hay riêng?. Trả lời các người hầu bằng một giộng điệu vô cùng lạnh lùng rồi nó quay qua nhìn hai đứa hỏi.


    -Dạ!, hai em sẻ ngủ chung ạ!, Lin rất yếu, em ko thể để Lin ngủ một mình!. Bin nói.


    -Ùm!, chị biết rồi!. -Các cô chuẩn bị một phòng gần phòng tôi!.


    -Dạ!.


    -À!, hai đứa kia đâu rồi!. Các cô người hầu định đi thì nó nhớ ra một điều là tại sao ko thấy Danh & Nguyệt!.


    -Dạ thiếu gia và tiểu thư đang ở trên phòng!.


    -Trên phòng?, kì lạ, hai đứa này sao tự dưng lại ngoan ngoãn ở trong phòng chứ!...?. -Bin, em dẫn Lin đi tắm đi, một lát chị qua!.


    -Cô!, dẫn tôi lên phòng hai đứa nó!(hứm, hai đứa này lại bày trò gì nữa đây?). Nói xong nó đi thẳng lên lầu hai cùng cô người hầu vào phòng của Danh.


    Bước trên hành lang lầu hai nó có một cám giác bất an, dường như nó cảm nhận được Danh và Nguyệt đang bày trò. Tới trước cửa phòng của Danh cô người hầu gỗ cửa nói.


    -Thiếu gia!, tiểu thư!, cô chủ đã về!.


    -................Đáp lại cô là một sự im lặng.


    -Thiếu gia!, tiểu thư?!.


    -.................Vẫn là sự im lặng, ko một dộng tĩnh. Nó thấy vậy bảo cô người hầu qua phòng Nguyệt xem còn mình thì vào phòng Danh.


    -Danh?, Nguyệt?. Lên tiếng gọi hai đứa nhưng hiện giờ trong phòng ko ó một ai, cùng lúc đó cô người hầu chạy lại nói.


    -Thưa cô chủ!, phong của tiểu thư ko có ai!.


    -Thôi được rồi cô xuống đi, hiện giờ hai đứa nó ko có ở nhà!. Nó nhìn thấy cánh cửa sổ mở toan thì đoán được hai đứa kia đã trốn đi chơi rồi!, cảnh này nó thường thấy ở Nam Phong gia, mỗi khi hai đứa ra ngoài chơi là gây chuyện nên bị cấm ko cho đi chơi thì lại dùng tới cách này. Nhưng bay giờ đâu phải là ở Nam Phong gia đâu mà dùng cái chiêu này chứ.


    -Dạ!.


    Ngồi phịch xuống giường nó nghĩ ko bít hai đứa này đi đâu, hai đứa cũng như nó ko hề bít rõ về cái thành phố này!, nó thì ko lo lắng Danh và Nguyệt vì công lực của Danh và Nguyệt thuộc loại cao thủ, ko dể bị thương, nhưng nó chỉ lo hai đứa ham chơi ko chịu về thôi, dù gì thì con nít vẫn là con nít.

     
    Sửa lần cuối bởi BQT: 5 Tháng năm 2012
  13. hellangel98

    hellangel98 Guest


    Chương 21

    Đứng đậy đống cửa sổ rồi nó đi qua phòng của Bin & Lin, ngồi nói chuyện vs hai đứa được một lát thì nó trở về phòng mình. Lấy một chiếc vali màu đen ra để trên giường, tất cả những đồ vật trong phòng đều màu trắng: Giường trắng, màng trắng cửa trắng, bàn trắng, ghế trắng,...tất cả đều là màu trắng chỉ có cái vali màu đen, nó thích màu trắng mà sao lại có một cái vali màu đen?, thật ra nó định làm gì và trong cái vali đó nó chứa cái gì?...

    -----------------
    Tại một tiệm nước trong thành phố.

    -Anh Danh!, chúng ta đâu cần trốn đi như vậy!, ở đây đâu phải là Nam Phong gia đâu?. Nguyệt hi.

    -Đúng là ko phải ở Nam Phong, tại lúc trước cứ mỗi lần đi chơi là trốn đi nên quen rồi!, mà em cũng là người lên tiếng bảo trốn đi mà, sao giờ hỏi anh!. Danh trả lới.

    -Tại lúc đó em quên!, mà em cũng đã nói lại rồi mà anh cũng nhất quyết đồi trốn đi! lỡ chị Tara tìm thì sao?. Nguyệt mặt hầm hầm nhìn Danh nói.

    -Yên tâm!, chị Tara ko có **** đâu!, đi chơi thôi!, lỡ trốn rồi ko lẽ quay lại?!. Danh.

    -Đúng ha!, thôi đi anh!. Nguyệt rạng rỡ cười tươi nhìn Danh nói.

    ---------------------

    Còn nó, đặt cái vali lên giường, kéo dây kéo ra lấy trong đó một bộ đồ màu đen rồi đi thẳng vào Toilet. Hiện giờ nó khác hoàn toàn hồi sáng, một chiếc đầm màu đen, kiểu cách thì có một ko hai. Tính tình và sở thích thây đổi như thời tiết, sáng thì trắng, tối thì đen, nhưng hai tính tình, hai sở thích đều là của nó, nó ko phải như một người đa nhân cách, chỉ là nó cố giấu đi nó thật sự, chỉ thể hiện vào buổi tối, khi màng đêm đã che phủ hết vạn vật thì nó ko có lí do gì phải giấu, tất cả tính cách, sở thích...đều sẻ được bọc lộ, tính cách của ban ngày và ban đêm tuy khác nhau, đối lập nhau nhưng cả hai đều là tính cách thực sự của nó.
    Tiếp tục nó lấy từ trong cái vali màu đen ra một chiếc chìa khóa xe màu đen. Xuống tầng hầm nó đi lại gần một vật được che bởi một tấm màng lớn, kéo tấm màng ra, trước mắt nó là một chiếc môtô màu trắng, trắng từ trên xuống(T/g: Ủa!, sao là màu trắng?, ko phải là màu đen sao????. Nó: Màu trắng đi đêm nó mới nổi!, hiểu chưa!. T/g: Ờ!, nhưng mặc đầm sao lái xe????. Nó: Có chết đâu!, mệt quá hỏi nhiều!. T/g: Hihi, bye bye..."Vọt lẹ").
    Chương 22

    Một màu trắng bắng nhanh qua mọi vật!, nhanh đến mỏi người ta ko thể nhận dạng ra cái người đáng lái, chỉ thấy một màu trắng xóa xẹt ngang và pha lẫn một chút màu đen trên đó. Dừng ngay một công viên, tìm chỗ đễ xe rồi bắt dầu đi tìm hai đứa kia.

    ...

    -Hazzi!, mệt quá!, chơi từ nãy tới giờ!, mà kể ra thì cái thành phố này nhiều trò thiệt, ở bên kia ko có!. Nguyệt mặt mày lấm tấm mồ hôi than mệt nhưng vẫn ko ngớt miệng khen nơi này.

    -Tất nhiên rồi!, ở bên kia sao bằng ở đây chứ!. Danh lên tiếng đáp trả Nguyệt bằng một chất giọng hóng hách như là anh đã bít trước việc này. Bực mình khi thấy thái độ của Danh, từ lúc trốn đi tới giờ Danh vs Nguyệt ko lúc nào là ko cãi nhau. Cãi từ đầu hẽm tới cuối hem luôn mà, Nguyệt lên tiếng cãi lại.

    -Vậy sao lúc ở bên đó ai là người nói " ở đây(ý TQuốc) là nhất, ko nơi nào vui bằng, sánh bằng!" hả?.

    -Gì gì chứ!, hồi nào?, ko dám đâu!. Đỏ mặt Danh cố ra sức cãi lại những vẫn ko thể cãi được vì đứng là cậu có nói vậy.

    -Sao hả?, anh lúc nào cũng vậy, thấy gì thì cũng thao thao bất tuyệt nói như là mình bít hết vậy!. Nguyệt nói tiếp càng mặt cậu đỏ bừng lên.

    -Mệt em quá!, sao mà nhớ dai quá vậy!, toàn đi nhớ mấy chuyện ko đáng nhớ! , sao mấy chuyện quan trọng thì quên sạch vậy?. Dánh cố tìm cớ để đánh sang chuyện khác và cuối cùng thì cũng tìm ra được một chuyện.

    -Em sao chứ!. Nguyệt nói.

    -Còn hỏi!, ko phải hồi gián sinh năm ngoái do ham chơi mà em đi lạt đó sao!, làm anh tìm quá trời luôn!.

    -Ơ...ờ thì...thì...., tại vui quá mà sao nhớ chứ!. Ấp a ấp úng Nguyệt nói.

    -Thôi!, mệt quá ko cãi nữa!, tìm đại một quán nước uống đi!. Danh phẩy phẩy tay cho qua mọi chuyện rồi ra dấu kêu Nguyệt đi.

    Hai cái đứa này!, cứ như nước vs lữa, ko bít mệt sao?. Từ một gốc cây gần chỗ Danh & Nguyệt nói chuyện ý cãi chứ thì nó ngồi đó, nó đã đi theo hai đứa khi hai đứa bước ra từ một quán Game, trên dọc đường nó đi theo thì nó lại rất tra tấn cái lỗ tai dã mang, một đứa thì dai(ý Danh, một đứa thì tiếng cứ nhưng Bành Khuyên ấy( người còn lại), nó sợ nhất là khi Nguyệt hét hay nói chuyện lớn tiếng.

    Thấy hai đứa như vậy thì nó yên tâm rồi nhanh chóng đi lại nơi để xe của mình. Bay giờ nó ko bít làm gì, ban ngày rất vui vì nó có bạn mới( ý Hong) nhưng khi đêm xuống thì nó chỉ có một mình, ko bạn, ngày đã cô độc thì đên lại càng cô độc hơn. Đảo một vòng quanh thành phố thì cuối cùng nó cũng chịu dừng, dừng ngay một công trình dỡ dang, đậu xe vào một hóc rồi bước lại cái ống bê tông lớn và ngôi lên, không gian yên tĩnh, nó cũng vậy ko một tiếng động chó đến khi nó phát hiện có rất nhiều tiếng xe máy tiếng về chỗ này thì nó vội vàng đi lại chỗ đâu xe của mình, vì xe đậu ngay một hóc tối, ánh trắng ko thể chíu vào nên ko ai phát hiện.

    Tiếng xe máy ngày càng lớn, mấy chóc thì khoảng sân rộng khong có bóng người khi này đã chứa đầy người, ko gian cũng ko còn tĩnh lặng mà thây vào là những tiếng dồ ga của xe máy, rất ồn ào.

     
  14. hellangel98

    hellangel98 Guest


    Chương 23

    *Song Bo(nam): 17t, đẹp, là phó bang của bang Heart.

    -------------------

    Một đám người khoảng chừng 20 thì phải tất cả đều có một màu đó là màu đen, màu mà khi về người ta rất thích mặt, nó cũng vậy nhưng ko phải nó chỉ mặc hắc y vào đêm mà cả bạch y nó cũng mặc, vào ban đêm thì tất cả sở thích của nó đều ko hạn chế bất cứ thứ gì. Quay lại vs mấy tên mặc hắc y này, mỏi người một chiếc, nhiều loại khác nhau nhưng thoáng qua cũng là những loại mắc tiền.

    -Hắc vương đâu?. Tên đi đầu lên tiếng hỏi máy tên còn lại.

    -Em ko biết hình như hắc vương vẫn chưa tới thì phải!, mà hôm nay có chuyện gì vậy anh Bo?. Tên theo sau hỏi.

    -Ko biết!, hắc vương chỉ gọi triệu tập lại thôi!, chắc ko gì đâu!. Bo nói.

    "KETTT......"

    Tiếng thắng xe đột ngột vang lên làm tất thẩy mọi ngươi giật mình quay lại thì thấy hắn, phải Yun!, hắn ko biết tại sao lại có mặt tại đây, ko lẽ hắn là.....

    -HẮC VƯƠNG!.

    Mọi người cung kính cúi đầu chào hắn và gọi hắn là....Hắc vương!, đúng, hắn là hắc vương, với một người như hắn thì có cái danh hiệu này cũng ko phải là chuyện gì quan trọng, và chuyện này sớm muộn gì cũng sẻ có người biết và vì bang rất nỏi tiếng, là đề tài tranh luân sôi nổi của giới trẻ và cả hs ở trường.

    Hắn!, sao hắn lại ở đây mọi người gọi hắn là hắc vương, vậy hắn là người đứng đầu ở đây rồi. Nó nghĩ. Nhưng sao mình lạo gặp tên này hoài vậy?, hừ!.

    Xuống xe hắn tiếng lại gần cái ống bê tông và ngồi lên, nhìn hắn bay giờ quả thật là rất man vs bộ đồ đen này.

    -Yun!, có chuyện gì sao?. Bo hỏi, mọi người ko ai dám gọi thẳng tên của bang chủ vậy mà Bo thản nhiên gọi đủ biết quan hệ của hai người rất tốt.

    -Phải!, có chuyện!. Hắn nói.

    -Chuyện gì?. Bo ngồi bên cạch hỏi lại.

    -Frees sẻ qua Hàn Quốc!.

    Câu nói của hắn làm mọi người ko khỏi kinh ngạc. Frees là một bang đối lập bang Heart, và là bang mạnh nhất bên hắc đạo!, nghe tin Frees sẻ qua thì ai náy đều hưng phấn, họ biết lần này họ nhất định có việc trổ tài của mình.

    -Hừ, cuối cùng cũng lết qua đây!, một lũ tép riu!. Bó mặt khinh bỉ khi nhắt tới Frees.

    -Đúng vậy!, nhưng bọn chúng dám vể thì ko thể coi thường được!, từ nay chúng ta phải đề phòng chặt chẻ hơn. Hắn nói kiểu ra lệnh vs mọi người, à trừ Bo. Mọi người đồng thanh "dạ" rồi ko nói gì hết.

    -Chán qua!, đua đi!. Bo vương thẳng hải vai than thở rồi quay qua nói với hắn.

    -Ok!.

    -Được!, vậy từ đây thẳng tới Blu, ai thắng người đó bao!, hehe...!.

    -Sao ko phải là thua?. Hăn chề môi, nói vậy thì biết là ai sẻ bao rồi!, thằng này giang ghê.

    -Thua thì ko vui!, thắng bao mới hay!. Bó cười lại.

    Đoàn xe bắt đầu chạy thẳng về phía Blu nơi mà hắn và người của bang thường xuyên tới và dẫn đầu là hắn với chiếc YZF-R1 đen vs tốc độ cực nhanh bo sau đàn em của mình, và tiếp theo là Bo.

    Còn nó thì phóng thẳng về nhanh vs tốc độ...choán luôn chứ ko còn nhanh nữa.
    Chương 24


    "Cóc...cóc..."

    -Chị, chị ngủ rùi hả?. Nguyệt tới phòng nó gõ cửa hỏi, và dò xét xem nó ngủ hay chưa?.

    -...............

    Trả lời cô là một sự im lặng.

    -Chị ngủ thật hả?. Trong lòng mừng rỡ vì nghĩ rằng nó đã ngủ, Nguyệt tiếp tục hỏi.

    -................

    Ko tiếng động, căn phòng vẫn im phăng phắt, thấy nó ko trả lời Nguyệt lặng lẻ đi khỏi.

    -"Cạch"

    Chỉ vừa bước được vài bước thì cánh cữa phòng nó mở ra, nó vs một chiếc đầm ngủ màu trắng dài xỏa xuống nền bước ra. Nguyệt giật mình quay lại, bắt gặp ánh mắt hình viên đạng của nó làm cô ko khỏi giật mình mà cuối đầu xuống ko nói gì.

    -Xuống phòng khách đi!, cả Danh nữa, chị có chuyện muốn nói. Lời của nó nói như xét đánh ngang tai, Nguyệt nghĩ lần này mình chết là cái chắc!, nhìn nó một cái rùi lẵng lặng đi xuống phòng khách.

    ---Phòng khách----

    -Anh Danh!, lần này chết rùi!. Nguyệt mếu máo nhìn Danh hai mắt rưng rưng nói.

    -Anh biết!. Thở dài, Danh cũng ko có gì nói chỉ phán duy nhất hai từ, càng làm Nguyệt hụt hẫn, ai biểu đang yên đang lành tự dưng trốn đi chi, cứ tự nhiên mà đi thì có ai nói gì đâu.

    Nó từ trên bước xuống theo sau là Bin, Lin thì giờ này đã ngủ rùi, nó ko thể đánh thức được. Thấy nó xuống mặt của Danh & Nguyệt trở nên hết sức căng thẳng, nhưng biểu hiện đó nhanh chóng tan biến vì hai người giờ hoàn toàn chú ý tới Bin, một cậu bé khoản 13-14 tuổi đi cạnh nó.

    -Ai vậy chị?. Nguyệt hỏi.

    -Chị sẻ nói sau, bay giờ chị có chuyện muốn nói vs hai đứa. Nó cùng Bin bước lại ghế sofa, ngồi đối diện hai đứa nói.

    -Chuyện gì vậy?. Danh lến tiếng hỏi mà mắt cứ liếc qua liếc lại cái cậu đang ngồi cạnh nó.

    -Từ nay Bin và Linh sẻ ở cùng chị, chị sẻ nhận hai đứa làm em nuôi!.

    -Gì/gì?. Đồng thanh, Danh và Nguyệt há hóc ko biết nói gì.

    -Ko cần la lớn vậy đâu!, Gia tộc của Bin và Lin đã bị ám sát, bay giờ chị ko thể để hai đứa một mình. Khi về hai đứa nói vs bà giúp chị!.

    -Ùm em biết rùi. -Cậu tên Bin đúng ko?!, Mình là Nguyệt. Nguyệt nhanh chóng hiểu ra sự việc nên cũng ko thắc mắc nhiều, cô lẹ làng giới thiệu mình vs Bin.

    -Ùm!. Ko nói gì, Bin chỉ ùm một cái rùi im lặng.

    -Mình là Danh, chào mừng cậu tới vs Nam Phong gia!. Danh cũng vậy hiểu ra vấn dề rất nhanh.

    -Nam Phong gia?, ý cậu nói là gia tộc Nam Phong?. Bin ngạc nhiên hỏi, nói vậy có nghĩa là ba người này là người của Nam Phong gia nổi tiếng đó sao?.

    -Sao?, cậu chưa biết à, nhưng cũng ko sao từ từ rồi sẻ quen thôi. Nguyệt tiếp lời.

    -Chị, chị là người của gia tộc Nam Phong sao?. Nghe Nguyệt nói mà Bin vẫn ko tin vào tai mình, cậu quay sang hỏi nó.

    -Ùm!, từ nay về sa em chính thức là người của Nam Phong gia, và sẻ có thêm một gia đình nữa. Nó vs đối mắt hiền từ có chút bùn nhìn Bin xoa đầu nói.

    -Thật sao?.

    -Thật!.

    -Sao chị tốt vs em quá vậy, em vs chị chưa từng gập nhau bao giờ mà.

    -Vì chị ko muốn em ko có gia đình, chị muốn tạo cuộc sống tốt cho em và Lin, chị ko muốn bất cứ một đứa trẻ nào bị như vậy!. Nói đến đây thì đôi mắt dịu dàng trở nên u bùn, xa xâm. Danh và Nguyệt thấy vậy thì liền nhảy vào phá hủy ngay cái tâm trạng đó của nó, hai đứa sống ở Nam Phong từ nhỏ nên những chuyện của nó hai đứa đều bít.

    -Chị!, chị ăn gì chưa?, thôi mình mở tiệc đi!, mừng ngày em có bạn mới ý lộn, Nam Phong gia lại có thêm thanh viên chứ, hihi...!.

    -Ừ!.

    -Mà khoan!, Lin đâu?, ko phải chị nói Bin và Lin sao, vậy Lin đâu, soa chỉ có Bin thôi vậy?. Danh định đứng dậy đi xuống bếp dặn máy cô người hầu chuẩn bĩ tiệc thì chợt nhớ ra một điều liên quay sang hỏi nó.

    -À!, chị còn một chuyện nữa muốn nói. -Lin là em Bin, đang ngủ trên phòng!, sức khỏe của Lin rất yếu nên khi hai đứa về thì Lin cũng sẻ theo về, ở đó sẻ có người chữa trị bệnh cho Lin, hai đứa nên quan tâm đến Lin nhiều.

    -Ùm!. đi thôi chị, Bin!. Nguyệt nói.

    Bốn người ngồi vào bàn và bắt đầu nhập tiệc, suốt buổi tiệc Nguyệt và Danh vẫn ko thể ko cải nhau, mọi người ngồi bàn về những chuyện khi ở Nam Phong cho Bin nghe, Bin cũng nhanh chóng hòa nhập vào ko khí ấy, cử chĩ trở nên tự nhiên, thoải mái vô cùng.

     
  15. hellangel98

    hellangel98 Guest


    Chương 25

    Tiếng gà gáy trong ko gian yên tĩnh đánh thức ôg mặt trời dậy, những tia nắng sớm tinh khiết nhanh chóng bao trùm căn biệt thự màu trắng một cách nhẹ nhàn, tiếng gió hiu hiu thồi nhẹ khẽ vuốt ve những táng lá, hàng cây quanh nhà tạo nên một âm điệu êm vui và hòa cùng tiếng hót líu lo của những chú chim bành khuyên nhỏ nhắn kết hợp nên một điệu nhạc hay đến khó tưởng.

    Ánh nắng ấm áp bắt đầu tìm đến căn phòng màu trắng mà nó chỉ vừa mới phát hiện ko lâu, xuyên qua khung cửa kính tìm đến chiếc giường màu trắng được đặt giữa phòng để đánh thức chủ nhân của nó.

    Hình ảnh mà nó thấy hôm qua nay đã khác, chiếc giường giờ đã vắng mặt cô chủ nhân xinh đẹp vs chiếc đầm màu trắng mà thay vào đó chỉ còn chiếc giường bơ vơ lẻ loi một mình đón nắng mới, lướt qua từng ngỏ góc của căn phòng để hy vọng có thể tìm được một điểm tựa dừng chân, và cuối cùng cũng có kết, cái điểm tửa ấy ko ai khác chính là cô chủ nhân xinh đẹp đáng lẽ hiện giờ đang nằm trên giường đợi nắng gọi.

    Cô bước ra từ phòng WC với một chiếc đầm ôm ngực để lộ vành vai trắng ko tì vết hiện lên những đường cong quyến rũ của các vòng, ánh nắng vội ôm sát khuôn mặt cô, nâng niu cô, vuốt vê lên mái tóc màu đen huyền dài của cô, trước nắng cô như một thiên thân giáng trần, những nét hiền từ trong cô đều bị lôi ra một cách mạnh bạo.

    Mang vào chân là đôi dày búp bê màu trắng đính nơ, dường như đôi dày này làm ra để mặt vs bộ đầm này. Bước ra khỏi phòng bỏ lại ánh nắng ấy một cách ko thương tiết, ánh nắng cũng ko kịp đuổi theo vì nó đã bị ngăn cách bởi một cánh cửa dầy làm bằng gỗ lim sơn trắng.

    ...

    Cùng lúc đó tại một căn biệt thự màu tím nhạt, một thân hình nhỏ bé đang đứng trước gương mà than ngắn thở dài, căn phòng tuy ko rộng bằng căn khi nãy, ánh nắng cũng lần lượt lướt qua các vật thể ko động, ánh nắng làm căn phòng trở nên ấm áp hẳng, ko như căn phòng lạnh lẽo kia.

    -À ha!, mình đến nhà Tara chơi!, hehe!. Trong căn phòng yên tĩnh thì cô gái ấy chợt lên tiếng làm rung động khắp căn phòng.

    Nhanh chóng theo như lời nói, cô lên xe và chạy thẳng đến cái địa chỉ trên tay.

    Chiếc xe dừng ngay một cánh cõng màu trắng, bước xuống cô bấm chuông, từ trong nhà có một người làm chạy ra mở của hỏi.

    -Có việc gì không ạ?. Cô người hầu nói với một giọng điệu lễ phép đủ biết đã từng qua nhiều cuộc huấn luyện gay gắt.

    -Tôi đến gặp Tara!, tôi là bạn của cậu ấy!. Hong nói.

    -Vân!, mời cô vào!. Cô người hầu nói, và lễ pháp mời Hong vào.

    Chiếc xe từ từ lăn bánh tiếng thẳng vào và dừng ngay chỗ đậu xe bênh hong nhà.

    Hong đi theo cô người làm ra vườn, rồi chạy lại phía cái đình nhỏ màu trắng giữa vườn, một lát sau cô lại chạy ra mời Hong vào, đi đươc một đoạn khi khoảng cách của Hong vs cái đình ko xa thì Hong nhận ra người đang ngồi ở đó ko ai khác chính là nó, cô bạn xinh đẹp mới quen ngày hôm qua.
    Chương 26

    Hai người cứ thế mà trò chuyện, từ chuyện này sang truyện khác, chưa bao giờ nó nói nhiều như hôm nay.

    Sai người hầu lấy cái hợp màu trắng trong phòng ra, trong hợp ra một vật màu vàng kim hình ngôi sao có hai cái cánh hai bên.
    -Tặng cậu nè!.

    -Hả?.
    -Tặng mình?.
    -Ừ!, sao cậu ko thích hả?. Nó ngơ ngác nhìn Hong, vs nó cái miếng màu vàng kim này ko có giá trị gì nhưng ngay cả Hong cũng ko thích luôn sao.
    -Ơ, ko...ko phải!, nó rất đẹp, cảm ơn nha.
    Thấy nó vậy thì Hong vội vàng lấp bấp trả lời, nhận ngay món quà.
    -Ùm!, vậy thì tốt rồi!, hihi...!.
    Một nụ cười tự nhiên hé nỡ trên môi nó làm Hong ko thể ko ngơ ngác nhìn.
    -Cậu thiệt là!. Hong nói mà hai má cứ ửng ửng hồng.
    -Sao vậy?. Nó khó hiểu hỏi lại.
    -Cậu định hớp hồn người ta hả?!.
    -Cậu nó sao?. Tiếp tục vẻ khó hiểu hỏi Hong.
    -Thì mấy cái biểu hiện của cậu dễ thương vô cùng luôn.....n!. Béo má nó Hong kéo dài hết sức chữ cuối cùng mà cười.
    -Ơ?, 7 giờ rồi!, cậu ở lại chơi mình đi đây chút. Nó nhìn chiếc đồng hồ trên tay thì nhớ tới nó còn việc phải làm.
    -Chị!!!!.
    Tiếng la của Nguyệt làm Hong và nó giật mình quay qua nhìn.
    -Nguyệt!, em dậy sớm vậy!. Nhìn Nguyệt một cách khó hiểu nói, cô Nguyệt nhà ta có bao giờ dậy sớm vậy đâu
    -Chào chị/chào chị. Tiếng Danh vs Bin vang lên giải thoát cho Nguyệt khỏi trả lời.
    -Em cậu hả?. Hong thắc mắc nhìn
    -Ừ hai đứa này là em họ còn Bin là em nuôi! . Nó vừa nói vừa chỉ cho Hong hiểu.
    -Ờ!. -Cậu nói cậu có việc mà!, đi đi mình ở lại chơi với em cậu cho.
    -Ừ!.
    Nhanh chóng leo lên xe đạp chạy ra cánh đồng bông trắng. Từ xa bóng của một chàng trài đang ngồi ở góc cây đại thụ chờ đợi một người nào đó phải bật ngay dậy ko đợi nó đến nơi.
    Chạy đến chỗ nó vs tốc độ nhanh nhất có thể.
    -Tara!, cứ tưởng cậu ko đến!.


     
  16. hellangel98

    hellangel98 Guest


    Chương 27

    Sau khi lấy hình về từ chỗ của Woo rồi cùng Hong chơi vs tụi nhỏ, Hin cũng cùng tham gia mặt dù sức khỏe còn yếu.

    Tiển Hong ra về vs vẻ mặt nối tiếc của bọn nhỏ, Hong cũng giống nó, rất thích trẻ con, mà bọn trẻ này cũng thích cô nên hai bên rất hợp nhau.

    Đưa Hong ra xe nó có ý mời Hong ngủ lại nhưng nhớ ra là ngày mai Hong con đi học, ngày chủ nhật kết thúc cũng là ngày đi học bắt đầu thì cái ý nghĩ ấy nhanh chóng tan biến khi chưa nói ra.

    Định về nhưng Hong nhớ đến một chuyện chưa hỏi. -Tara này, có phải cậu nói cậu chưa bao giờ đi học phải ko?!.

    -Phải!, có việc gì sao?.

    -Ùm!, mình định hỏi cậu có muốn đi học chung vs mình ko?.

    Nhận ra được ý nghĩ của câu nói đó nhưng nó vẫn giả vờ là ko biết để tạo cho Hong một bất ngờ. -Ko!, mình ko thích đi học!.

    -Híc bùn quá!, cậu ko đi học vậy thì tụi mình ko được gặp thường xuyện rồi!. Chán nản, biết cậu trả lời rồi mà vẫn hỏi.

    -Đừng có bùn!, thôi cậu về đi kẻo trễ. Nó nói vs ánh mắt thật dịu dàng hiền từ, chỉ cần nhìn thấy ánh mắt này thì ai mà tức giận cũng phải dừng lập tức, và Hong cũng vậy, nhanh chóng xóa đi nỗi bùn ko còn vướn một chút gì.

    -Cảm ơn cậu về món quà!. Hong cười tươi nói, hai hàm răng nhe ra rất buồn cười.

    Bật cười khi thấy biểu hiện đó của Hong, lần đầu tiên nó cười thanh tiếng, nhìn vẻ mặt của nó cười thật là đẹp, Hong tin rằng nụ cười của nó đủ để cướp đi hàng ngàn trái tim của mọi vật, từ những vật thể ko động đến những con người, hay vampire nào đó.

    -Được rồi!, ko có gì đâu!, bye!

    ...

    Cùng vào thời điểm đó, thân ảnh người con trai đang ngồi trên lang càng của căn biệt thự được coi là lớn hiện lên dưới ánh trăng tròn.

    Đôi mắt suy tư vô định nhìn về phía xa xâm của anh khiến cho mọi vật dường như biến mất, chỉ còn anh vs một cái suy nghĩ nào đó trong đầu.

    -Kì lạ, sao chị lại ko biết anh Woo chứ?, chị là em họ của anh Hoo thì tính ra cũng phải biết anh Woo!, sao hai người nói là chỉ mới gặp hôm qua!.

    Tea Hin hiện giờ ko thể hiểu chuyện gì đang xẩy ra, tại sao nó và Woo lại chỉ mới biết nhau từ hôm qua, mà trong khi quan hệ của họ là họ hàng chứ?.

    -Hay là sống xa nên ko biết????, híc khó nghĩ quá, phải làm rõ mới được.

    Vò đầu bước tóc cũng ko thể nghĩ ra chỉ cỏn cách là tiễm hiểu xem thôi.

    .....

    Lại một buổi sáng bắt đầu, những tia nắng tinh mơ cũng lần lượt đi tìm chủ, nắng cứ tưởng rằng cô chủ của nó ko còn chìm trong giất ngủ để đợi nó tới gọi nên điểm đầu tìm đến là góc phải của căn phòng rồi sau đó mới mò đến góc trái, nhưng thật kì lạ cô chủ nhỏ ấy hôm nay lại chưa thức, vẫn còn nằm trên giường, vui mừng nắng tìm đến nâng niu khuôn mặt xinh đẹp ấy, nhẹ nhàn vuốt lấy làn da trắng nỏn rồi tiếp tục ôm sát vào từng đường cong của cơ thể ấy.

    Hiểu được nắng đang gọi, đôi mi dài hé mở, ngồi dậy vươn vai rồi vào phòng vs, hôm nay ko biết nó chọn loại trang phục gì nữa đây.

    ....

    Cùng lúc đó tất thầy các hs cũng đã đến trường, hôm này cái Ha Rum đi rất sớm, và ko có rồm rà như hôm qua.


    Ngồi trên ghế đá Hong cầm món quà mà nó tặng, món quà thật đẹp, xem ra nó rất hiếm, nâng niu món qua bỏ vào túi, vì món qua ko lớn nên nó chui lọt vào túi vừa y.

    Hai tiết đã xong cuối cùng cũng tới giờ chơi, ở trường này khác vs mọi trường bình thường là cứ hai tiết là ra chơi mà hai tiết thì cũng chỉ có 90', vampire thì có cần học nhiều đâu.

    Xuống canten Hong chọn một cái bàn khất nằm cuối phòng.

    Trong nhà ăn nam thì tụm ba tụm bảy nói chuyện, nữ thì lấy những vật được xem là quý hiếm ra khoe.

    -Này máy bà dừng có dư hơi, máy thứ này đâu có quý bằng miếng thẻ bài trong phòng trưng bày của trường chứ. Cô nữ sinh ngồi góc phải nói.

    Chương 28

    -Thẻ bài gì?, trường mình có miếng gì đâu!. Cô ngồi kế bên thắc mắc nói.

    -Tất nhiên là mấy bà ko bít rồi, tui cũng chỉ mới thấy thôi. Cô gái kia nói tiếp.

    -Làm sao mà bà bít?. Cô ngồi kế bên hỏi tiếp.

    -Tui đi lấy hồ sơ dùm thầy nên thấy.

    Nhắc đến thì sự tò mò của ba cô nàng ngồi cùng dân trào, thật ra miếng thẻ bài đó là gì?, câu hỏi chòng chất trong đầu các nàng chỉ đợi câu trả lời của cô nàng ngồi bên góc phải.

    -Các cậu có biết thẻ bài S ko?. Ko đi vào vấn đề mà cô lại đi hỏi ngược lại các nàng.

    -Biết!, ai mà ko biết. Nhanh chóng cô ngồi đối diện trả lời. -Bà mau nói đi!.

    -Đang nói nè!, miếng thẻ bài trong phòng chính là miếng thẻ bài S của Nam Phong tộc đó!.

    Một sự sững sốt ập vào đầu của các nàng, ko tin vào tai mình một nàng lên tiếng hỏi lại.

    -Có chắc ko?.

    -Chắc!, tui đã từng thấy hình vẽ của nó mà.

    -Vậy là trường mình sướng rồi, Oxford đâu có.

    Một tràn vui mừng tiếp tục ập đến các nàng hki nhắc đến việc Oxford thua trường mình.

    Oxford là trường vampire duy nhất của Hắc đạo, có sức cạnh tranh tuyệt đối vs Ireland bên Bạch đạo.

    Bốn nàng cứ thế mà trò chuyện, tám đủ thứ trên trời dưới đất. Được vài phút thì một nàng đứng lên.

    -Này mấy bà, tui đi mau nước hen.

    -Ừ hết nước rồi!, đi nhanh nhanh về tám tiếp.
    ....
    Hong cũng vậy, ăn xong cô đứng dậy đi. Đi được vài bước thì đt reng, thuận tay cô bắt máy.
    -Alo!...
    Chỉ vừa nói được từ "Alo" thì Hong và cô nàng kia chính thức va chạm nhau tạo một tiếng "rầm" vang động cả căng phòng, chiếc đt cũng lấy thế mà rơi xuống kêu "lạch cạch" rồi năm yên bất động trên sàn.
    -Đi đứng kiểu gì vậy hả?. tức giận cô ta quát vào mặt Hong.
    Thấy đt mình rới Hong chỉ biết khum xuống nhặt chứ ko hề để ý tới cô kia đang chữ rủa mình.
    Nhặt được chiếc đt Hong đứng dậy, thân người chỉ vừa đứng lên phân nữa thì một tiếng "Kinh" vang lên.
    Món quà của nó tặng cô đã rớt ra và hiện giờ đang năm lẽ loi trên sàn.
    -Hong!, có chuyện gì vậy?. Nó cầm chiếc đt nói nhưng vẫn ko thây có ai trả lời, tự nhiên trong lòng nó lại có một cái gì đó bất an, lập tức bỏ ngay chiếc xe đạp mà chạy, ban đầu định thong thả chạy xe đạp đến trường nhưng giờ cảm thấy Hong có chuyện thì nó chạy thẳng về phía trường bằng đôi chân nhỏ bé của mình.
    Vừa chạy nó vừa lo, cảm giác như có một cái gì đó đâm xuyên vào tim mình, cảm giác thân thuộc nào đó tràn về mà nó ko thể nhớ, nhớ về hồi ức lúc nhỏ, chuyện gì đã xẩy ra vs nó, lòng cứ đau, người cứ chạy, thân hình màu trắng nhỏ bé đang tiến về trường Ireland với tốc độ nhanh nhất có thể.
    Nỏi lo lắng đã áp đảo con tim và lí trí của nó đến nỏi nó còn ko biết là mình có thể bay tới đó, ko biết là mình ko cần chạy như điên đến vậy.
    .....
    -Tại sao cô lại có thứ này?. Cô nàng kể chuyện khi nãy nhãy vô nhặt miếng thẻ bài rớt từ trong túi Hong ra hỏi Hong.
    -Tại sao tôi phải nói cho cô biết?. Hong hỏi lại.
    -Cô là đồ ăn cắp!. Chỉ một câu nói của cô nàng đã làm cho tất cả mọi người trong nhà ăn chú ý tới.
    -Cô nói cái gì?, tôi ăn cắp cái gì chứ?. Hong bất ngờ hỏi lại.
    -Còn chối sao, vật chứng ngay trước mắt đây!.
    Lập tức ánh mắt của mọi người dồn hết vào chiếc thẻ bài trên tay cô ta.
    Nhiền người còn dụi mắt ko biết mình có nhìn nhầm hay ko, có người thì khoanh tay lai suy nghĩ về nó.
    -Đừng có nói bạy!, vật này là của tôi!, ăn cắp cái gì chứ?.
    -Cô ko biết hay giả vờ ko biết, vật này là thứ cô có thể có sao?. Cô ta đưa cao chiếc thể bai lên để cho mõi người có thể thấy rõ nó.
    Một số người cứng đơ ko nói gì khi nhận ra nó, còn vài người thì thấy nó rất quen nhưng ko thể nhớ ra là thứ gì.
    -Tại sao tôi lại ko thể chứ?. Hong thắc mắc, đây rõ ràng là của nó tặng cho cô mà.

    -Chuyện gì vậy?. Từ xa, một tiếng nói quen thuộc vang lên.




     
  17. hellangel98

    hellangel98 Guest


    Chương 29

    Một tiếng nói quen thuộc van lên làm mọi ko thề ko quay sang nhìn.

    Tea Hin đi đầu, sau là Woo, Ha Rum, Hắn.

    Ánh mắt ngưỡng mộ, tôn sùng của nam lẫn nữ dành cho ba người, còn người kia thì ngược lại, những ánh mắt ganh tị, ghen ghét chất thành chòng hướng về cô, đoán thì cũng biết mặt từng người rùi hen.

    -Làm gì mà ồn ào vậy?. Tiếp tục, Tea Hin bước them vài bước nhìn đám đông hỏi.

    -Dạ cô ta là kẻ ăn cắp!. Cô gái cầm miếng thẻ bài khi nãy lên tiếng mắt thì đấm đúi nhìn Tea Hin, tay thì chỉ ngược lai hướng về phía Hong.

    Ánh mắt của Tea Hin hiện lên sự bất ngờ rõ ràng, Hong là người hôm qua anh cùng nó đưa lên phòng y tế mà.

    -Chị, là chị sao?. Bước thêm vài bước Tea Hin lại gần Hong hỏi.

    -Tôi ko ăn cắp, thật ra là tôi đã làm gì nên tội hã, sao lại du quan cho tôi chứ?. Hong nói, nước nước cứ ứa ra từng giọt lằng dài trên đôi gò má trắng hòng.

    -Còn nói hã, vậy làm sao cô có cái này?. Cầm miếng thẻ bài giơ cao lên lớn giọng.

    (Vật này là của Tara, nếu nói cậu ấy tặng thì cậu ấy sẻ gặp rắc rối). -Tôi...

    -Sao?, ko nói được chứ gì?, thấy chưa, thứ này đâu phải là vật cô có thể sở hữu.


    Tại sao?. Thắc mắc về chiếc thẻ bài, Hong hỏi.


    -Tại sao à?, để tui nói cho cô biết, đây là thẻ bài S, nó ko phải là vật mà mún có là có đâu, biết chưa.

    Lập tức mọi người liền dồn đôi mắt vào miếng thẻ bài màu vàng kim vs một ánh mặt kinh hoàng.

    -Cô nói...nói gì, đây là thẻ bài S, ko thể nào!. Hong choán, no tặng Hong thẻ bài S ư, làm sao mà có thể tặng nó một vật như thế này chứ.

    -Cô giỏi biện minh ghê, biết trước rồi mà bay giờ lại làm như ko biết, định lừa ai?.

    -Thật mà, tôi ko ăn cắp, và tôi cũng ko biết nó mà!. Hong ko thể nào nói ra hai từ "Tara tặng" nên chỉ biết nói mình ko có, ko biết mặt dù ko hề si nhê gì tới cô nàng kia.
    -Tea Hin!, cậu còn đứng đó làm gì?. Một chiếc bàn sang trọng, mọi vật trang trí trên bàn ko khác gì một chỗ đặc biệt của nhà hàng năm sao, ngồi đó cùng Ha Rum và Woo, Hắn nói vs một giọng nói lạnh lùng, xem như là trong nhà ăn ko hề xẩy ra chuyện gì.

    -Nhưng anh...

    Ko để Tea Hin nói thì Hắn lại tiếp tục nói. -Cậu quen ai trong đó sao?.

    -Ko!, nhưng....

    Tiếp tục, hắn nói. -Vậy thì cậu đứng đó làm gì, ko phải cậu nói xuống đây ăn sao.

    Nghe theo lời hắn, Tea Hin bước đi mà trong lòng đầy la lắng, cậu vô cùng bối rối ko biết phải làm sao.

    -Mau đưa cô ta đi!, lần này cô ko sống nổi đâu, tội ăn cắp ở đây đâu phải là một cái tội bình thường, cậu biết luật rồi chứ. Cầm miếng thẻ bài trên tay cô nàng khi nãy ra dấu cho mấy đứa bạn dẫn Hong đi, trước khi đi cô còn nói một câu đó là cái luật nghìn năm của giới vampire mà ko ai muốn phạm phải.

    ....

    Nó cứ chạy, khoản cách của nó vs trường ngày càng gần thì sức lực cũng lấy cái đà đó mà tuột dóc.

    ....

    Còn về Hong, hình phạt của cô là treo thân vào cây thánh giá phơi ngoài trời nắng, một hình phạt mà những vampire xưa cho rằng đây là cách tốt nhất để rữa tội cho phạm nhân, dùng ánh nắng mặt trời xóa tan đi dục vòng, ham muốn của các tù nhân, nhưng đối với vampire thì ánh sáng mặt trời là thứ kị nhất của họ, tuy việc này đã được khắc phục nhưng nó đã làm tiêu hao năng lượng của loài vampire.

    10' đã troi qua, tiếng chuốn bắt đầu học cũng đã reng, các hs cũng đã vào lớp, chỉ còn mình Hong vs cây thánh giá đang phơi thây ngoài trời, lúc này mặt trời đã lên đĩnh đầu, ánh nắng càng thêm chói chang, sức chịu đựng của cô gái bé nhỏ ngày càng yếu.

    ....

    Ngay ngã tư thành phố, một trận kẹt xe đang diễn ra xôi nổi, nó dường như ko thể nhúc nhíc bở đám người chen lấn nhau tìm đường đi thì chiếc điện thoại reo lên làm nó bật tĩnh và bắt máy ngay lập tức, chư kip xem ai gọi cho mình.

    -Alo!, alo!, ai...ai vậy?, là cậu hã Hong?....

    -Chị, chị sao vậy, là em!, Tea Hin đây!.

    -Là cậu!, có chuyện gì sao?. Nó thật sự thất vọng, cứ tưởng là Hong gọi, ai dè là Tea Hin.

    -Chị may đến trường đi, ko thôi bạn của chị sẻ chết mất!.

    Một tràn bật tĩnh sau cái hụt hẫn vừa rồi, tắt máy ngay rồi dùng cái khả năng trời sinh ra để bay tới trường một cách nhanh lẹ.

    2' sau, nó đã có mặt tại cõng trường, Tea Hin biết nó sẻ đến nên cũng nhanh chóng chạy xuống sân trường, để đón nó.

    -Chị, chị đi theo em, bạn chị...em nghĩ ko thể chịu lâu đâu.

    -Nhanh lên, mau dẫn tôi đi.

    Hai cái bóng, màu trắng và màu xanh mấy chóc đã biến mất khỏi sân trường chạy đến quảng trường, nơi thi hành các luật lệ của trường.
    Chương 30.

    Sau khi đỡ Hong ra khỏi cây thánh giá, nó cùng Tea Hin đưa Hong về Phòng hồi sức của trường, trường Ireland là trường vampire duy nhất của bạch dạo nên bệnh việc dành cho vampire chắc chắn sẻ có.

    Một thân hồng y đang nằm trên giường, và một thân bạch y đang ngồi, bên cạnh là một người con trai với bộ lục y đứng nhìn người con gái mang bạch y đó mà ko nói gì, chỉ có sụ im lặng bao trùng khắp căn phòng màu tím nhạt trong bệnh viện vampire của trường.

    -Tea Hin!. Tiếng nói của một cô gái vang lên phá tan đi cái ko khí ảm đạm.

    Giật mình khi nghe đến tên mình anh "dạ" một cái rồi chờ đợi chủ nhân của tiếng gọi nói một cách cung kính hơn bao giờ hết.

    -Cậu hãy kể hết những gì đã xẫy ra vs Hong mà cậu biết cho tôi nghe. Giọng nói lạnh đến run người ko khỏi khiến Tea Hin ớn lạnh và chỉ biết làm theo một cách vô điều kiện, ko hỏi han thêm gì.

    -....................................

    Sau một hồi căn thẳng để thuật lại những gì cậu biết cho cô gái đó nghe thì cậu đã nhẹ người đi một phần, cậu cảm thấy rất sợ người đang ngồi kế mình, người con gái này toát ra một loại hàn khí ko thể ngờ tới, khác hoàn toàn vs lúc nãy, lúc mà hai người cùng đi cứu Hong, lúc đó cô gái này biết lo sợ, biết quan tâm, nhưng những biểu hiện đó đã nhanh chóng tan biến chỉ còn lại một thân người lạnh đến thấu xương từ lúc chuyển Hong vô phòng hồi sức.

    Vì Hong ko bị gì nguy hiểm đến tính mạng nên nó cũng đã ko còn lo lắng như khi nãy nữa, nhưng Hong cần vài ngày để lấy lại phần sức mà mình bị hao tổn, trước ánh nắng mặt trời, thì sức lực của vampire sẻ nhanh chóng hao tổn khi tiếp súc vs nó quá nhiều, đây là một điểm yếu của vampire nhưng ko phải vampire nào cũng vậy, cũng có lúc ko mà.

    Sau khi nghe hết những gì Tea Hin kẻ thì ngọn lữa trong lòng nó nổi dậy, thấy khí mặt của nó ngày càn xấu đi thì Tea Hin bén lẻn hỏi một điều mà cậu thắc mắc khi còn ở nhà ăn.

    -Chị, sao bạn chị lại có vật đó?.

    -....Im lặng, nó ko trả lời.

    -Chị!, chị có thể nói cho em biết ko, bay giờ nếu chị ko nói thì bạn chị chắc chắn sẻ bị đưa ra trĩ tội đấy. Anh thấy nó im lặng thì lại tiếp tục nói tiếp.

    -Là tôi!, tôi đã tặng nó cho Hong, tôi ko ngờ vì nó mà Hong lại bị như vậy, tất cả là lỗi của tôi!.

    -Ko đâu, việc này đâu phải lỗi của chị, tất cả cũng chỉ tại bon họ ko vu oan cho ban chị thôi, chị đừng tự trách mình, dù gì thì bạn của chị cũng ko sao rồi mà.

    -Tea Hin, tôi thật sự thắc mắc, cậu biết Hong là bạn tôi vậy thì tại sao cậu lại ko giúp Hong chứ?. Nó nổi giận, nếu Tea Hin chịu giúp Hong thì sẻ ko có chuyện gì xẩy ra, hay là nó có thể đến kịp thì sao.

    -Ko phải là em ko muốn, nhưng anh Yun....Nói đến hắn, Tea Hin ko biết phải nói sao, cậu rất sợ hắn, nhưng cậu lại càng ko muốn làm nó phật lòng nên cậu đã lén gọi điện cho nó.

    -Hừ, thì ra là hắn, tôi nói ko sai mà, hắn ko có gì tốt hết. -Vậy vật đó đâu rôi?.

    -Vật đó?, à là miếng thẻ bài hả, hình như là Ha Rum đang giữ!.

    -Ha Rum là ai?. mà sao lại giữ nó.

    -Chị mau quên vậy, là người hôm trước bị chị "xử" đó. Nghĩ đến chuyện hôm qua, anh chỉ biết cười vs cười thôi, hết chuyện của Ha Rum, rồi tới chuyện anh được thấy năm con gấu bắc cực dưới sân trường chỉ trong một ngày.

    -Thì ra là cô ta, nhưng tại sao cô ta lại giữ nó?.

    -Là người nhặt được miếng thẻ của bạn chị làm rớt đưa cho chị Ha Rum giữ.

    -Tại sao lại đưa cho cô ta?, cô ta thì có tư cách gì mà giữ nó!. Tức giận, đưa cho ai giữ ko đưa, đưa cho cái con ỏng ẹo đó thì nó bực mình.

    -Em ko biết, chị sẻ lấy lại miếng thẻ đó sao?. Hai mắt tròn xoe, cậu nhìn nó hỏi giống hệt như cún con đợi chủ.

    -Tất nhiên, vật đó là của Hong, tại sao lại đưa cho cô ta.

    -Cô ta học lớp nào?.

    (Hong, cậu yên tâm, mình sẻ ko để cậu bị thiệt thòi đâu)

    -À vậy chị đi cùng em luôn đi, em cũng định về lớp!. -Mà chị định làm gì?.

    -Hỏi nhiều, cậu ko cần biết, mà tại sao tôi phải đi cùng cậu, cậu chỉ cần cho tôi biết cô ta học lớp nào thôi!.

    -Thì đó, chị Ha Rum học cùng lớp vs em mà, đi chung đi!.

    -Sao?, đừng có giỡn vs tôi, tôi nghe oppa nói là trường này có phân biệt cấp bật hết rồi mà, cậu và cô ta làm sao mà chung lớp được.

    -Đúng là có phân biệt cấp bật nhưng anh Yun là người đưa chị Ha Rum vào lớp mà.

    -Hừ, tôi quên là còn tên đó.

    -Sao ngứa tai quá nhĩ?. Hắn đang ngồi học thì cảm thấy tai mình có vấn đề nên dưa tay lên vừa soa vừa nói.

    10' sau nó cùng Tea Hin đã có mặt trên hành lang của lớp.

    -Tới rồi, mệt quá!. Thở hổn hễn, nó thì đi mà Tea Hin thì chạy nên việc này ko tránh khỏi, ai mượn nó đi nhanh quá chi.

    -Lớp A sao?, cũng có duyên nhĩ!. Khoanh tay nhìn cái bản hiệu lớp, một cái nhép miệng hé lên tia gian sảo trong nó quyến rũ vô cùng.

    -Chị nói sao?

     
  18. hellangel98

    hellangel98 Guest



    Chương 31


    -Ko có gì!.

    Nhanh chóng cái đường nét quyến rũ lòng người trên bờ môi đỏ ko cần son đó tan biến vào không gian vô tận và trở lại vs một khuôn mặt lạnh ko còn gì lạnh hơn khiến cả Tea Hin đứng vs khoản cách ko gần mà cũng dư sức cảm nhận được khí lạnh toát ra từ người nó.

    Mãi lo nghĩ về người con gái bí ẩn trước mặt mà cậu ko biết nó đã đứng trước của phòng học bỏ cậu lại phía sau.


    Chạy theo cậu hỏi nó. -Chi!, chị định làm gì?, anh Yun sẻ ko vui đâu, anh ấy rất đáng sợ đó.

    -Vậy cậu nghĩ tôi có sợ tên đó ko?. Nó nói vs một giọng điệu thách thức.

    Nhúng vai cậu nói. -Ko!, nếu là người khác thì còn biết sợ, chứ chị...

    (Haha!, lần này anh Yun gặp khắc tinh rồi!, sẻ có kịch hay xem đây!)

    Tiếng "cạch" phát ra làm cho những ánh mắt tuyệt đẹp trong căn phòng hướng về phía cánh cửa, ôg thầy giáo đang cầm trên tay một cuốn sánh dầy mấy trâm trang cũng phải dừng bài giãn mà quay sang nhìn cái cánh cửa vừa được mở ra ấy.

    Tea Hin bước vào, thấy Tea Hin thì ôg thầy cũng tiếp tục bài giản, nhưng bài giản vẫn chưa thể bắt đầu vì cánh tay của Tea Hin vẫn còn ở cánh cửa ko buôn ra.

    Thấy lạ ôg thầy định lên tiếng hỏi nhưng một lần nữa ôg ko thể làm điều ôg muốn vì sau cánh cửa có thêm một thân ảnh màu trắng bước vào.

    Một sự ngạc nhiên ập đến cho bao chàng trai cô gái trong phòng khi nhìn thấy nó.

    Ánh mắt đẹp hơn bao giờ hết của nó bắt đầu dò xét từng khuôn mặt của mọi người trong phòng. đôi mắt cứ thế mà chuyển động và đột ngột dừng lại, khi đôi mắt ấy dừng cũng là lúc nó tìm được đối tượng mà nó muốn tìm.

    Nhanh chóng nó tiếng lại gần chỗ của đối tượng đó. Cô ngồi trên một chiếc bàn màu tím, một cái lattop màu tím được đặt giữ bàn, trên bàn còn có thêm vài quyển sách dầy cuộn được xếp ngay ngắn thành chòng...

    -Hay nhỉ!, tôi cũng khâm phục cô thật, làm cách nào mà khiến tên đó cho cô vào đây học vậy, chỉ cho tôi được ko?. Một giọng nói lạnh đến rùng người phát ra làm cô phải rùng mình vài cái, cô cứ tường mình đang lơ lững ở Bắc Cực chứ ko còn ở Hàn Quốc nữa.

    Nhanh chóng định thần, cô gòng mình bật dậy quát vào mặt nó hỏi. -Cô nói cái gì?.

    -Cô bị điếc à. Ko nghe thì ráng mà chịu. Hỏi tôi làm gì!.

    -Cô. Đứng họng, ko biết nói gì, cô chỉ biết đứng đó trợn hết tròng trắng ra mà nhìn nó phẫn nộ.

    -Đừng nhìn, coi chừng lé, vậy là hết đẹp rồi, hắn sẻ ko thích đâu!. Nó, một lời nói trêu chọc lại vang lên khiến cái Ha Rum tức điên người, mặt ngày càng đỏ.

    Ánh mắt bắt đầu rươm rướm vài giọt nước mắt, hắn thấy cô như vậy thì liền bật dậy đi thẳng về phía nó và cô. Woo cũng ko ngại, ạnh cũng gióng hắn, tiếng về phía hai người, chỉ có cái khác nhau là hắn bước đi rất nhanh và nhanh chóng có mặt tại hiện trường.

    Đưa bàn tay lên vai của cô, anh hỏi. -Ha Rum, ko sao chứ?

    -Híc...híc, cô ta thật quá đáng, mình có làm gì đâu mà cô ta lại nói mình dụ dỗ cậu chứ!, Híc...híc....

    Nghe xong, ánh mắt có chút, chỉ một chút giận dữ quay sang nhìn nó.

    Cùng lúc đó, Woo cũng đã có mặt tại hiện trường "vụ án", cái Ha Rum thấy Woo lại gần thì giã vờ khóc lớn nhưng cô đã lầm, anh ko hề để tâm đến cô mà lại đứng cạnh nó vs ánh mắt thật sữ là rất ấm ánh.

    -Tara!, sao cậu lại ở đây vào giờ này?.

    -Có chuyện!. Một từ hết sức ngắn gọn, nó nói mà mắt cứ nhìn về phía hai người đang ân ân ái ái với nhau trước mặt mình trong khi hai người là nhân vật thấy bạn nó gặp rắc rối mà ko giúp còn lấy luôn món quà nó tặng Hong.

    -Cô còn ko mau đưa vật đó cho tôi.

    -Vật đó?, là vật gì chứ?. Cái Ha Rum vẫn ko thoi cái trò khóc xướt mướt đó mà hỏi lại.

    -Còn hỏi, vậy hồi nãy cô đã nhận được vật gì?.

    -Ý cô là...thẻ bài?!.

    -Chứ ko lẽ cô nghĩ cô có thứ gì đáng giá sao?.

    -Cô..., mà tại sao tôi phải đưa cho cô chứ, cô tưởng tôi sợ cô sao?.

    -Vậy thì cô là cái thứ gì mà có được nó, ko lẽ cô vẫn chưa thuộc hết máy cái nội quy mà mấy vampire ngu ngốc các người đặt ra sao?.

    Thêm một cái sững sốt, lần này đến cái ôg thầy thên bục giãn cũng phải điến người ra mà ngớ ngẫn.

    Woo, hắn, Ha Rum, ko tin vào tai mình, lần trước nó nói vậy họ cứ tưởng nó chỉ là nhất thời sơ ý nói nhầm thôi chứ ai dè...
    Từ bỏ cuốn sách dày cuộn của mình, ôg thầy giáo đi lại hậu trường "vụ án".

    -Em là ai?. Ôg hỏi.

    -....

    Ko trả lời, nó vẫn để nguyên cái tư thế chìa tay ra mà im lặng nhìn cái Ha Rum.

    -Em có biết em đang nói gì ko?. Tiếp tục ôg hỏi trong khi nó ko hề trả lời.

    -....

    Vẫn vậy, lập lại cái tư thế khi nãy.

    -Em...

    Thấy nó vẫn ko trả cầu mình ôg định hỏi tiếp nhưng lời nói vẩn ko thành câu thì đã bị nó chặn miệng.

    -Ôg có thôi lảm nhảm ko?!.

    Sóc nặng khi cấu nói của nó thốt ra, ôg bèn nhảy sang chuyện khác.

    -Thôi được rồi, vậy em đến đây có việc gì?. Ôg nhẹ giọng hỏi.

    Nó vẫn giữ cái tư thế ấy mà nói. -Ko phải tôi đã nói trước rồi sao, tôi lấy lại đồ!, nghe chưa?.

    -Đồ gì?.

    -Ôg không biết à?, tôi thấy lạ thiệt, một chuyện quan trong như vậy thì tại sao ôg ko biết kìa?.

    -Kim Ha Rum!, cô định lấy làm của riêng sao?. Nhìn Ha Rum có nhẹ giọng hỏi.

    -Ko!, ko phải, tôi định hết giờ học sẻ đưa!. Giật mình cô đính chính lại.

    -Thật ra các em đang nói đến vật gì?. Ôg thầy ngày càng thắc mắc, lên tiếng hỏi lại hai người.

    -Là thẻ bài S!. Tea Hin từ sau lên tiếng.

    Mắt trợn to, ôg thầy đứng người khi nghe Tea Hin nhắt tới thẻ bài S. Lấy lại bình tĩnh, ôg hỏi. -Tại sao các em lại có được nó?.

    -Dạ cái này thì em biết!. Ha Rum nhảy vào nói.

    -Thẻ bài này là của trường!. Vừa nói, cô vừa lôi trong túi ra miếng thẻ bài màu vàng kim.

    -Em nói gì?. Của trường thì sao lại ơ trong tay em?

    -Các người im đi!, bay giờ tôi đến đây để lấy lại nó chứ ko phải là nghe máy người nói chuyện. Nó nhảy vào cắt ngan câu chuyện mà nó thật sự là ko muốn nghe.

    -Hừ, hay thật, tại sao tôi phải đưa cho cô, vật này là của trường tôi mà!. Ha Rum lớn giọng nhìn nó nói.

    -Vì nó là của tôi, à mà ko, của Hong mới đúng chứ.

    Nực cười, cô nói của cô, rồi của ai tên là Hong có nghĩa là sao, cô giỡn à?. Ha Rum tiếp lời.

    -Thì của tôi!, nhưng tôi đã tặng cho Hong thì là của Hong!, mà trí nhớ của cô cũng tệ thiệt, mới gặp Hong hời sáng mà quên nhanh vậy!. Nó tiếp lời.

    Cuộc đấu khẩu của nó vs Ha Rum ko ai dám chen vào nên cuộc đấu khẩu này diễn ra rất là êm xuôi.

    -Người hồi sáng?. À thì ra là con nhỏ ăn cắp đó hả, chắc bây giờ nó không xong rồi, là bạn cô sao, cô b....



     
    Sửa lần cuối bởi BQT: 5 Tháng năm 2012
  19. hellangel98

    hellangel98 Guest


    Lời nói của cô vẫn chưa tuôn ra hết thì cô đã nhận lấy được một cái tát trời giáng của nó ban cho làm cô té nhào xuống sàn. Thấy cô té hắn vội vàng đỡ cô dậy. rồi quay sang nó nói.

    -Cô đang làm gì vậy hả, đến đây gây rối sao, đi mau!. Ánh mắt tức giận của anh nhìn nó làm nó càng khẳng định cái ý nghĩ về hắn ban đầu.

    -Anh là ai mà ra lệnh cho tôi vậy?. Nghĩ tôi sẻ nghe theo sao. Tôi nói rồi, mau đưa vật đó cho tôi, tôi ko rãnh mà nhắt lại thêm một lần nào nữa đâu.

    -Vật đó đâu phải là của cô. Hắn vẫn vững cái ánh mắt đó nhìn nó.
    -Của tôi hay ko của tôi thì liên quan gì đến anh, im dùm cái đi!.

    -Cô. Đứng họng, cái Ha Rum và hắn lần này gặp khắc tinh truyền kiếp rùi.

    -Em này!, vật này ko phải của em nên em ko thể mang đi. Ôg thầy chen vô nói.

    -Vậy của ôg à?. Nó hỏi Ôg.

    -Ko!. Nhưng...

    -Ko phải của ôg thì ôg đừng có xem vào. Nó vân giữ nguyên cái giọng nhỏ nhẹ của mình, nó là vì ko muốn hét lên, cứ giống máy con điên sao ấy nên giọng của nó luôn luôn trầm chứ ko cao, cao là có chuyện.

    -Chuyện gì ồn ào vậy?. Một giọng nói khác vang lên làm cho tất thẩy mọi người phải quay đầu lại nhìn. Cuối cùng thì người tháo gỡ rắc rối của nó đã đến...Lee Min Hoo.

    -Anh!, sao anh biết mà đến vậy?. Woo hỏi.

    -Ko biết thì làm giám đóc cái trường này làm gì?

    -Ừ vậy anh giải quyết đi!. Woo nói tiếp.

    -Tất nhiên!. Bước lại gần chỗ của "vụ án" rắc rối này, anh nói.

    Ngó qua ngó lại, anh cũng thấy vật mà mình muốn tìm, bước thêm vài bước ali5 gần chỗ của vật đó anh giơ tay cầm lấy rồi quay qua nhìn nó nói.

    -Tiểu Bạch!, em bất cẩn quá, làm mất đồ rồi nè.

    Sự sững sốt ập đến cho mỏi người ở đây, anh nói vậy thì anh đã xác định vật này là của nó rồi.

    -Anh Hoo!, vật đó là của trường mà!. Ha Rum nhảy vô nói.

    -Anh!, anh quen Tara hả?. Woo thắc mắc khi cách gọi của anh mình vs nó rất là thân mật.

    -Ừ!, em nuôi của anh đấy, chính thức ra mắt vs em luốn.


    -Anh giỡn hả?. Woo hỏi lại.


    -Ko!. Hoo đính chính.

    -Em đi đây!. Mệt thất. Nó cầm trên tay miếng thẻ bài rồi bỏ đi.

    -Ko ở lại à? Oppa nó hỏi.

    -Ở lại làm gì? Nó.

    -Em hứa rồi mà!. Hoo nói tiếp.

    -Ừ thì hứa rồi. nhưng ko phải là bây giờ. Nó nói tiếp.

    -Ừ thôi vậy đi!. Hoo nói.

    Hai anh em này thật là tiết kiệm lời ghê, ngắn gọn mà cũng chỉ có hai người hiểu.

    Trước khi đi nó quay lại nhìn về phía chỗ cái Ha Rum nói. -Những ai có liên quan đến việc hồi sáng tôi sẻ ko để yên, dù it hay nhiều.

    Rồi lẵng lạng bỏ đi để lại cho mọi người một dấu "?" nhưng cũng có vài người đã nghĩ ra ý của lời nói đó vì nó ko khó hiểu.
    ...................................

    Một ngày mới lại bắt đầu, ánh nắng của mặt trời vẫn tiếp tục tìm đến đối tượng của mình, không đợi ánh nắng tìm đến vì bây giờ cánh cửa sổ đã được che bởi lớp màn trắng dầy đặt ko để một tia nắng nào lọt qua, chỉ còn cách đứng đó chờ cho tấm màn được rén lên.

    Nó đã thức dậy từ sớm, đồ cũng đã thây, trà cũng đã uống, mọi việc hằng ngày nó làm đều xong từ rất sớm. Ngồi trước gương để chải lại mái tóc dài của mình rồi đứng dậy lấy cái laptop siễu mỏng màu trắng nằm trên bàn bỏ vào chiếc cập màu trắng.

    Đeo cập bên vai trái rồi đi xuống bãi dậu xe dưới nhà nó đi lại một góc trái của bãi, một vật lớn được che phủ bởi tấm màn lớn, lấy tấm màn và trước mặt nó là một chiếc ôtô màu trắng có một ko hai trên đời, thiết kế vô cùng đặc biệt.
    Lên xe và phóng thẳng về phía trường học. trước cổng trường là mấy chú bảo vệ đang đứng, thấy có một chiếc xe đang lao về phía cổng với tốc độ nhanh thì chú bảo vệ liền mở cửa.

    Mọi người ai ai cũng dỏi theo chiếc xe đang chạy, một lọai xe họ chưa từng thấy thì biểu hiện này là bình thường. Nhưng cũng có vài người am hiểu về xe đã nhận ra rằng chiếc xe màu trắng này ko phải loại bình thường, ngay cả xe đua của hắn và cũng ko thể sánh bằng, những ánh mắt ngưỡng mộ nhìn theo chiếc xe nhiều ko đếm xuể.

    Nó chạy xe vào bãi đậu rồi đeo chiếc cập đi thẳng về phía lớp A, nơi mà nó ko máy là thích.

    -Chị!.
    -Chị!.

    -Cậu theo dỗi tôi à?.

    -Ko!.

    -Vậy sao cậu cứ bám theo tôi mãi thế?. -Ko thấy chán à?

    -Ko!, em thích mà!. -Mà chị đi đâu vậy?.

    -Đi chơi!.

    -Ở trường sao?. Có gì đâu mà chơi.

    -Có chứ, cậu cũng sẻ biết thôi nên đừng có hỏi nhiều. -Tới giờ thăm Hong rồi tôi đi đây!.

    -Em đi với chị!.

    -Tùy cậu.

    ....

    5' sau hai người đã có mặt tại bệnh viện riêng của trường. Vừa bước vào đã nghe được tiếng của Hong đang nói chuyện với cô y tá. Tea Hin hơi bất ngời với chuyện nay vì theo như bác sĩ nói là phải mất vài ngày cô mới tĩnh nhưng chỉ trong vòng một ngày là đã có thể trở lại bình thường thì chuyện này ko hề bình thường.

    -Tĩnh rồi à, cậu thây dồ đi, đi học nữa chứ!.

    -Chị, chị ko thấy bất ngờ khi bạn chị tĩnh dậy quá sớm sao?. Tea Hin thấy biểu hiện của nó vô cùng bình thường nên thắc mắc hỏi nó.

    -Ko!.

    -Đứng vậy!, Tara à, mình thấy có chuyện gì đó rất lạ, sao mình có thể tĩnh nhanh đến thế, và bây giờ mình cũng thấy khỏe vô cùng. Hong thấy Tea Hin hỏi thì cũng lên tiếng hỏi nó.

    -Cậu đừng bận tâm quá, khỏe lại là được rồi. Nét mặt ko biểu cảm, nó nhìn Hong nói.

    -Ờ!.

    -Thây đồ đi!

    Thây đồ xong thi nó cùng Hong và Tea Hin ra khỏi bệnh viện.

    -Tara à!, mình đi ăn đi, chưa tới giờ học mà. Hong quay sang nó nói.

    -Ừ, sao cũng được!. -Tea Hin đi chung ko?. Quay sang Tea Hin nó hỏi.

    -Dạ?.

    -Sao, ko đi à?.

    -Dạ ko!, đi chứ. Cười tươi, gãi đầu anh nói.

    -Ok vậy cantin thẳng tiến!. Cười to Hong la lớn lên tay chỉ về phía cantin của trường.

    Trên đường đến cantin Hong và Tea Hin cứ cảm thấy lạ tại sao có vài hs lại đứng đó mà khóc lên khóc xuống. Còn nó thì vẫn ko quan tâm đến chuyện này, vẫn thản nhiên mà đi như ko có chuyện gì xẩy ra.

    Xuống tới cantin Hong và Tea Hin cũng thấy máy cái cảnh đó, hiện tượng mà trước đây chưa hề có.

    -Hai người có ăn ko?. Nó chọn một cái bàn góc trái căn phòng.

    Tea Hin và Hong bắt đầu kêu món, nó thì ngồi im ko làm gì.

    -Tara, cậu ăn gì?. Hong hỏi.

    -Được rồi, mình ăn rồi, gọi cho mình một ly hoa quả đi.

    -Ờ.

    Ra khỏi cantin Hong nói. -Mình vê lớp nha, mà giờ cậu đi đâu?.

    -Ko cần về đó, đi theo mình đi!.

    -Đi đâu, ko phải đi học à?.

    -Ừ thì đi học, nhưng ko phải học ở đó.

    -Ko ở đó thì ở đâu?.

    Tới trước cửa lớp A nó nói. -Là ở đây!.

    -Sao?. cậu đùa hả. Hong la lớn.

    -Ko!.

    -Chị, nhưng mà chị Hong ko thể học ở đây được mà!







     
  20. hellangel98

    hellangel98 Guest


    -Vậy sao, ko được à?. Nó nhìn hai người với một đôi mắt như đang ko biết hỏi.

    -Đúng vậy, chị, hay hôm nay em làm hướng dẫn viên đưa chị đi tham quan trường ha?!. Tea Hin chỉ còn cách là đưa nó đi xa cái nơi này để tránh có việc gì xẩy ra.

    -Tham quan à?. Nó hỏi.

    -Vâng!.

    Khoanh tay để trước ngực, lưng dựa vào tường. -Được thôi!.

    -Hi, vậy ta đi ha chị, chị Hong cũng về lớp đi!.

    Cười gượng, anh lấy tay ra dấu kêu Hong đi trước để tránh có chuyện.

    -Ờ...ờ, Tara à, cậu đi tham quan đi nha, mình về lớp, đi nha!.

    Nói xong ngay lập tức Hong lê bước, Tea Hin cũng chuẩn bị đưa nó đi tham quan trường, nhưng mọi việc chỉ vừa bắt đầu thì cũng phải kết thúc ngay chỉ vì một câu nói "đứng lại" của nó.

    -Tea Hin, tôi sẻ đi với cậu....

    -Ha..ha...em biết, vậy ta đi.....

    -Nhưng....ko phải là bây giờ, bây giờ tôi có việc rồi, bữa khác đi!. -Cậu định ngăn tôi bằng cách này sao?. -Hừ, trẻ con!.

    Một cậu nói nhưng sét đánh ngan tai, trời ơi, thật là...lần này nhất định sẻ có đại chiến, ý định ngăn cản cái đại chiến đó đi đi theo làn gió vô tình mà ko nuối tiết, chì còn cách phó mặt cho số phận.

    -Hong, cậu theo tớ, cậu ko đi học hã?. Quay sang cô bạn của mình, nó nói.

    -Đi!, đi chứ, nhưng mà Tara à, thật sự là mình ko học ở đây được mà!. -Cho dù học được , nhưng cũng ko thể lâu dài đâu, mình sẻ bị bọn họ đè bẹp mất!.

    -Yên tâm đi, ko sao đâu!. Hai tay vịnh hai vai Hong nó ôm nhung nói.

    -Nhưng...nhưng.....

    -Ko nhưng nhị gì hết, đi mau!. Hai tay nó nắm chặt lấy tay Hong ko buôn, lôi cô vào lớp. Tea Hin cũng lò mò đi theo.

    Chưa bước vào được cửa lớp thì ba người đã nghe thấy tiếng khóc tức tử của cái Ha Rum, hắn ngồi cạnh vẻ mặt bóc lữa phừng phực làm nóng cả căng phòng, ko ai dám lại gần.

    (Chị Ha Rum bị gì vậy nhĩ?, mà cũng lạ, sao hôm nay mình gặp nhiều học sinh cứ ôm nhau mà khóc thế?.) Một tràn suy nghĩ hiện ra trong đầu Tea Hin, Hong cũng ko khác, hiện tượng này là có một ko hai từ trước đến giờ. Chỉ có nó, hình như là nó biết nguyên nhân của sự việc thì phải, ko quan tâm, nó bươc tiếp....

    Hong và Tea Hin đi theo vào, thấy nó thì cái tiếng khóc trong căn phòng dừng ngay tức khắc, bay giờ căn phòng chỉ có vài người, giờ học vẫn chưa bắt đâu nên khán giả xem kịch hôm nay chắc rất ít.

    -Cô!, cô vào đây làm gì?, muốn gây sự nữa hã?. Cái Ha Rum đang bực trong người thì thấy nó như bình ga thấy lữa, bùng nỗ ngay lập tức, và sức công phá cũng rất lớn.
    Bỏ ngoài tai lời nói của Ha Rum, nó đi thẳng về hướng cái bàn màu trắng ở đầu dẫy tay vẫn nắm chặt tay Hong ko buôn, nó biết nếu buôn ra là cô nàng này sẻ chạy mất đất.

    -Cô!...híc quá đáng mà....híc...híc....!. Thấy mình bị phớt lờ một cách ko thương tiếc thì cô tỏ vẻ uất ức tiếp tục màn khóc của mình.

    Thấy Ha Rum ngồi khóc tự nhiên hắn thấy khó chịu và muốn nổi giận vs cái người vận y phục màu trắng mới vào lớp kia, nhiều lần hắn bị nó châm chọc nhưng hắn ko thấy tức giận nhưng lần này vì cái Ha Rum, người hắn thích nhưng ko được đáp trả đang ấm ức, hắn lại nỏi giận vs nó mà ko quan tâm rằng từ khi nó bước vào lớp cho đến bây giờ thì nó vẫn chưa đụng đến Ha Rum gì cả.

    Lê bước tới chỗ nó, đứng ngay hướng mà nó đi, nhìn nó vs ánh mắt phẫn nộ, khiến Tea Hin, Hong đi sau củng phải phát sợ.

    -Nời này là chỗ nào mà cô muốn vào thì vào hả?.

    Vẫn ko quan tâm đến, nó chuyển qua hướng khác mà đi, thấy mình cũng bị phớt lờ giống Ha Rum thì nổi tức giận trong người hắn càng dân cao.

    Nó thì ko hề quan tâm tới hắn dù biết là hắn ko mấy vui nhưng vẫn muốn chọc cho hắn càng ko thấy vui hơn nữa, nó muốn hắn phát điên lên, muốn thấy vẻ mặt của hắn khi đó, muốn xem coi hắn có khả năng gì mà làm cho nhiều người sợ hắn đến vậy.

    Đi tiếp khi hướng đi mới của mình trống ko (ko có hắn), khi khoảng cách của hắn và nó ngan nhau, khi mà đôi mắt rực đỏ của hắn nhìn nó ko chớp, thì đôi môi của nó lại chuyển động, một đường cong tuyệt mĩ hiện lên làm cho bao người trong căn phòng ko thể ko đứng tim vs nụ cười ko thật của nó.

    Hắn cũng ko khác, một hồi mơ mẫn vs nụ cười chết người này thì hắn lại cảm thấy mình bị sĩ nhục nặng nề, nhanh chóng bàn tay có những đường gân xanh nắm chặt lấy bàn tay thon nhỏ trắng nỏn và quật mạnh đưa lên cao khi thân ảnh của hai người đang song song.

    -Biến đi!, cô ko đủ tư cách vào đây!.

    Câu nói của hắn chính thức đánh tan cái mơ hồ của mọi người kể cả cái Ha Rum, cô cũng là nạng nhân của nụ cười ấy, cô thấy hắn đang tức điên thì vui mừng vô cùng, cô nghĩ lần này nó nhất định khó sống vs hắn, cô nghĩ mình được trả thù thàng công.

    Cô tưởng tượng đến cái cảnh nó quỳ xuống van xin hắn tha mạng rồi quay qua van xin mình thì cô thật sự rất thỏa mảng. Nhưng nghĩ thì vẫn là nghĩ vì cô đã bị một câu nói rất là nhỏ làm tan biến cái suy nghĩ ấy.

    -Vậy cô ta đủ sao?. Nó ngước mặt lên nhìn hắn bất chợt làm hắn phải rùng mình vì ánh mắt của nó, đôi mắt sâu thẳm ko đấy, một đôi mắt tưởng chừng có thề đóng băng mọi vật, đôi mắt mà hắn chưa bao giờ tưởng tượng ra được, chưa bao giờ hắn nghĩ trên thế gian này lại có người sở hữu nó.

    Một người có thể nhìn thấu tâm cang của người khác như hắn lại vô cùng bất lực vs nó, hắn ko tìm được một ý nghĩ gì trong nó, ko thể nào biết được người con gái này đang nghĩ gì, tóm lại hắn hoàn toàn mù lòa trước nó.


    Vừa bị ánh mắt của nó đàng áp vừa bị lời nói của nó làm mình kinh ngạc, hắn bắt đầu đánh giá cao về người con gái này, hắn dường như nhỏ bé trước nó.

    Một màn căng thẳng đến rùng người đè khắp cả căn phòng, mọi người ko ai dám hó hé gì vì biết mình ko đủ đô để lên tiếng trong hoàn cảnh này, chỉ có cái Ha Rum, mặt dù rất sợ nhưng cô vẫn ngoan cố nhảy vào.

    Chạy thật nhanh đến chỗ nó và hắn, đôi mắt sưng dù của cô vẩn còn đẫm nước, nhìn người con gái bạch y kia mà phẫn nộ. -Cô dám nói tôi vậy hả?, cô nghĩ mình là ai hả?, cô tưởng được là em nuôi của tiền bối Hoo thì lên mặt hả?.

    Đang lơ lẫn trong suy nghĩ vẫn vơ của mình, hắn bị đánh thức hoàn toàn bởi lời nói rung rung của cái Ha Rum.

    Nhìn thấy tình đơn phương của mình đang khóc lóc thì tim hắn nhói lên bất chợt bỏ tay nó ra và đi đến chỗ Ha Rum ôm nhung nói. -Ha Rum à, đừng khóc nữa.

    Một nụ cười tiếp tục hé mở khi nó hoàn toàn chắc rằng hắn có tình ý vs cô nàng Ha Rum, thấy mình được hắn dỗ thì cái Ha Rum cũng bớt khóc, phần nước tuông ra từ nãy giờ cũng bớt dần, nhưng hiện tượng này lại tái diễn khi cách cửa được mở ra và Woo bước vào.
    Vừa bước vào lớp thì anh đã nghe thấy tiếng khóc của cái Ha Rum, thắc mắc Woo hỏi -Chuyện gì vậy?.

    -Woo!...híc...híc... Nghe thấy câu hỏi đó thì cô lại càng khóc lớn thêm như muốn cho ai đó biết.

    -Chuyện gì?. -Tea Hin!, cậu nói tôi nghe.

    -Anh!...em cũng ko biết nói sao nữa, cái này thì anh nên hỏi chị Ha Rum và anh Yun, em cũng ko biết thật sự là có chuyện gì!.

    -Ha Rum... .Định quay sang Ha Rum hỏi thì anh lại im lìm vì anh thấy nó, vì bị che khuất bời hắn nên anh ko thấy, nhưng anh lại thắc mắc thêm là tại sao nó lại ở đây, vs lại chuyện này có liên quan đến nó ko???

    -Tara!, cậu sao lại ở đây?. Lại gần chỗ nó, Woo ôm nhung hỏi.
    -Tới đúng lúc lắm, mau giải quyết cái đống lộn xộn này đi!. Nó nói, ánh mắt ko hề chuyển động, cử chỉ ko có chút nào chỉ về đối tượng của đống lộn xộn mà nó nói nhưng trừ Woo ra ai cũng biết đối tượng đó là ai.