HOCMAI Forum đã quay trở lại, MỚI MẺ - TRẺ TRUNG - NĂNG ĐỘNG
Hãy GIA NHẬP ngay

Kể về một việc tốt mà em đã làm

Thảo luận trong 'Làm văn' bắt đầu bởi nunakute7, 27 Tháng sáu 2011.

Lượt xem: 479,885


  1. Năm lớp Hai, có một chuyện mà đến giờ em vẫn nhớ trong câu chuyện đó em đã đấu tranh với sai lầm của chính mình.
    Hôm đó, cô gọi các bạn lên bảng chữa bài tập toán, khi cô gọi bạn Thảo Hương lên chữa bài, em nhìn thấy bạn lúng túng nói gì đó với bạn bên cạnh, lúc bạn lên đến bàn em, bạn nói thầm vào tai em: Phương Anh ơi! Cho tớ mượn vở nhé! Em hơi lưỡng lự rồi đưa cho bạn vở của mình. Các bạn chữa bài xong, cô bảo cả lớp thu vở lúc đó em mới lên nói với cô là Thảo Hương quên vở, cô hỏi: Thế sao lúc này bạn lại có vở và lên chữa bài? Em trả lời là em không biết. Vừa lúc đó, tiếng trống trường từ báo hiệu giờ ra chơi, cô cho các bạn ra chơi, thế là cả lớp ùa ra ngoài như những chú chim non rời tổ, em cũng ra theo. Ra chơi vào, cô trả vở và gọi các bạn đọc điểm, cô gọi đến Thảo Hương thì bạn lí nhí trả lời: Thưa cô, em... em quên vở ạ. Thế là cô cho bạn điểm kém, bạn rất buồn.
    Về đến nhà, em kể chuyện của bạn cho mẹ, mẹ bảo em: Con nên đến thú thật với cô thì chắc cô sẽ không nói gì đâu. Tối hôm đó, em trằn trọc không ngủ được. Hôm sau, em đến nói thật với cô là chính em đã cho bạn mượn vở. Chẳng ngờ cô đã không mắng em mà còn khen em trong tiết học sinh hoạt lớp. Hôm đó em rất vui, khi vừa đến gặp mẹ ở nhà em đã tíu tít kể chuyện và em thấy mẹ nói rất đúng.
    Câu chuyện đó luôn khắc sâu trong tâm trí em em rất tự hào vì mình đã làm một việc tốt.
     

  2. Tham khảo bài viết của mình nha:

    Chẳng bao giờ em làm được một việc tốt đáng kể hay chỉ ít là làm người khác thấy vui, chỉ trừ có một lần khi em còn học lớp 2. Lần đó em đã nhặt được của rơi và trả lại cho người mất.

    Chiều hôm ấy, em trực nhật nên phải ở lại lớp một lúc để đổ rác. Lúc em đang đi trên sân trường thì bỗng em giẫm phải một vật gì cưng cứng. Em cúi xuống nhặt lên thì thấy: ồ! hoá ra là một cuốn tiểu thuyết khổ 18x7cm của nhà sách Trí Tuệ cuốn đầu giáo sư Powel của tác giả A.R Belger. Cuốn sách này được bọc ngoài bằng nilon trong nên có lẽ người mất mới mua về chưa đọc. Em cũng chưa đọc nó nhưng đã biết ít nhiều về nó qua lời nói của bố mẹ. Hình như nó là một cuốn tiểu thuyết rất hay. Em lật xem bìa sau của cuốn sách thì thấy một đoạn văn ngắn kể lại tóm tắt nội dung cuốn sách. Nó càng làm em chắc chắc về suy nghĩ của mình. Trong đầu em hiện lên ý nghĩ lấy luôn cuốn sách này. Thế là, em ngó xung quanh xem có ai không. Thôi chết! Còn bác bảo vệ. Em chờ bác bảo vệ để ý đi chỗ khác rồi nhanh tay đút luôn cuốn sách vào cặp tung tăng chạy ra khỏi cổng trường. Trên đường, em không thôi nghĩ về nhưng tình tiết hấp dẫn, li kì của cuốn sách. Ôi! thú vị biết bao! Nhưng cái đầu em không chỉ nghĩ đến một chuyện nó lái sang một chuyện khác. Chuyện về người bị mất. Vì có cái đầu ham nghĩ nên em không biết phải phân xử ra sao, mang về đọc và giữ của riêng hay trả lại cho người bị mất đây! Hai phương án cứ đánh nhau, xáo trộn trong đầu em. Vừa lúc đó, em về dến nhà. Em chào bố mẹ rồi đặt mình lên chiếc giường ở phòng riêng. Em lại tiếp tục suy nghĩ. Mà phải rồi! Mẹ là người có kinh nghiệm trong cuộc sống, mình nên hỏi mẹ xem sao! Em nghĩ, thế là em chạy xuống tầng 1, đưa cuốn sách cho mẹ và kể đầu đuôi câu chuyện cho mẹ nghe. Nghe xong, mẹ cười và bảo:

    - Bây giờ, con hãy đặt mình vào tình huống như người mất mà xem. Chắc chắn con sẽ rất buồn và lo lắng vì bố mẹ sẽ mắng khi làm mất cuốn sách khá đắt: 25.000đ cơ mà! Đấy, con hãy tự nghĩ và quyết định đi.

    - Quả thật nếu em là người mất thì cũng sẽ có những cảm giác như mẹ nói. Mà nếu các bạn biết thì lòng tin của các bạn đối với em sẽ chẳng ra gì nữa! Em quyết định sẽ trả lại. Sáng hôm sau, em mang cuốn sách đưa cho cô Tổng phụ trách. Vừa lúc đó, có một chị lớp Năm hớt hơ hớt hải chạy đến. Khi cô Tổng phụ trách đưa chị cuốn sách và giới thiệu em với chị thì chị ấy cảm ơn em rối rít. Lúc em về lớp, các bạn xô đến quanh em và khen em.

    Khi đó em thực sự là rất vui. Bây giờ em mới biết giá trị của những việc làm tốt. Nó vô hình nhưng nó lại có thể mang niềm vui cho tất cả mọi người.
     

  3. Bài viết của mình, "xém" 10 điểm đó ^^
    Chủ nhật tuần rồi, tôi cùng mẹ đi chợ. Trên đường về, tôi gặp một ông lão ăn xin. Dáng ông ấy gầy nhom, tóc bạc phơ, da nhăn nheo, giọng nói thều thào, ... trông đến tội. Tôi vội lục tìm hết túi nọ đến túi kia, nhưng mãi cũng chỉ tìm được 10.000 đồng mà mẹ vừa cho tôi để mua khoai tây chiên - món ăn mà tôi ưa thích. Tôi hết nhìn chiếc xe đẩy khoai tây chiên thơm lừng rồi lại quay lại nhìn ông lão, cuộc đấu tranh tư tưởng trong đầu tôi đã xảy ra ác liệt. Cuối cùng, lòng nhân hậu đã chiến thắng. Tôi cầm tờ 10.000 chạy đến bên ông lão, bỏ tờ tiền vào tay ông. Ông lão tay cầm tờ tiền, ngước lên nhìn tôi, run run: "Cảm ơn cháu! Cháu là người tốt! Cảm ơn cháu nhiều lắm!" ...
    Suốt trên đường về, tôi cứ cảm thấy lâng lâng, vui đến khó tả. Phải chăng vì tôi vừa làm được một việc tốt? Mẹ bỗng quay sang nhìn tôi, rồi từ từ lấy trong giỏ xách ra một gói khoai tây chiên còn nóng hổi. Mẹ bảo: "Đây là quà cho tấm lòng tốt của con đó!". Tôi nhảy cẫng lên,ôm lấy món ăn khoái khẩu của mình. Tôi thầm nghĩ: đúng là sự may mắn sẽ đến với những người có trái tim thật sự chân thành!
    Câu chuyện của tôi là vậy đó. Còn các bạn thì sao? Nếu trong trường hợp như vậy, các bạn có làm như tôi không?
    ________
    Bài làm này là bản quyền của mình, nên cứ "vô tư" tham khảo (đừnh quên cảm ơn nha) ^^
     
  4. nicolat12

    nicolat12 Guest


    đây là bài của mình
    Em thường không làm được nhiều việc tốt lắm. nhưng có một việc tốt mà em cứ nhớ mãi. Câu chuyện này bắt đầu từ bốn năm về trước.
    Hôm ấy, em cùng với bạn Huy trực nhật lớp nên cả hai phải đi sớm để dọn dẹp lớp. vừa đi em vừa nhẩm bài văn cô giao về nhà. Đang đi thì em vô tình giẫm phải cái gì cứng cứng. nhìn xuống thì mới biết là một cuốn sách. Bên ngoài cuốn sách được bọc nilon, còn có cả hóa đơn mua sách nữa nên em biết đó là một cuốn sách mới mua. Cầm lên xem, thì ra đó là cuốn tiểu thuyết Harry Potter, tập ba, Harry Potter và tên từ nhân vược ngục Azkaban. Em có hai tập rồi và rất muốn ba mẹ mua cho tập này. Em cũng được nghe sơ sơ qua rồi, hình như nó rất hay. Nó rất đắt mà nhà em lại không có tiền mua. Nay lại có ai làm rơi đúng cuốn mình thích em liền nhanh tay bỏ vào cặp. vừa vui là mình vừa nhặt được một sách mình thích vừa mừng vì không cần bỏ tiền mà lại có cuốn sách đắt tiền. em nhảy chân sáo đến trường. vào lớp, em luôn nghĩ đến các tình tiết hấp dẫn, hồi hộp của cuốn Harry Potter. Nhưng không chỉ có niềm vui mà còn xen lẫn nỗi buồn. buồn vì không biết có nên trả lại cho người mất hay không. Cô dạy nhặt được của rơi phải trả lại cho người mất. nếu lấy của rơi coi như ta là người tham lam. Hai suy nghĩ cứ đánh nhau trong đầu em. Em không biết phải phân xử thế nào cho đúng. Đang suy nghĩ thì em lại chợt nhớ tới mẹ. “ừ nhỉ, thế mà mình không nghĩ ra, bố mẹ là người có nhiều kinh nghiệm nhất trong cuộc sống, sao mình lại không hỏi họ nhỉ?”. Khi tan học, em liền chạy một mạch về nhà. Về tới nhà em chào mẹ rồi kể cho mẹ toàn bộ sự việc sáng nay. Mẹ nghe rồi mỉm cười nói:
    - Con hãy thử đặt mình vào người bị mất cuốn sách đi. Chắc chắn con sẽ lo lắng, sợ bố mẹ la vì làm mất một cuốn sách khá đắt, những 100.000đ cơ mà.
    Em lên phòng nằm suy nghĩ những lời mẹ nói. Em thấy mẹ nói rất đúng. Nếu mất em cũng có những cảm giác thấp thỏm, lo lắng và quyết định sẽ trả lại cuốn sách.
    Sáng hôm sau, em đến phòng của thầy Tổng phụ trách. Đưa thầy cuốn sách để thầy bắt loa gọi ai làm rơi thì đến lấy. không ngờ thầy vừa nói xong vài phút thì một chị lớp năm chạy nhanh đến để lấy lại cuốn sách. Thầy đã giới thiệu em với chị ấy. chị ấy cảm ơn em rối rít.
    Về nhà, em thấy trong lòng thỏa mãn vì đã làm được một việc tốt. em thấy việc tốt không thể thấy, không thể sờ nhưng nó làm cho ta thấy hạnh phúc khi làm một việc gì đó mà ta gọi là việc tốt.
     
  5. hongngam_29

    hongngam_29 Guest


    Kể về một việc tốt mà em đã làm

    bài 1:

    Thường ngày, chúng ta có những việc làm tốt và những việc làm xấu. Có một chuyện, em đã làm và thấy việc ấy thật ý nghĩa trong công cuộc bảo vệ môi trường của người học sinh.
    Câu chuyện bắt đầu vào một buổi sáng nọ, khi hằng đông vừa ửng hồng và những giọt sương còn đọng lại trên bãi cõ xanh mướt. Ấy là lúc em đi đến trường, vừa đi, em vừa thơ thẩn ngắm cảnh bình minh đẹp mê hồn. Bỗng, cái gì thế này? Một người đàn ông đang vứt một cái bao lớn mà em lấp ló đầu của một con heo chết. Em nhìn anh ấy mà trong người bực bội vô cùng. Vội chạy đến, kêu lên:
    - Anh gì ơi?
    Người đàn ông nghe em gọi, liền tắt máy chiếc xe honda của mình, hỏi:
    - Gì thế nhóc?
    Em đáp:
    - Anh ơi, anh không thể vứt xác chết động vật bừa bãi như thế, sẽ gây ô nhiễm môi
    trường đấy! Ấy là chưa kể khi nắng lên, cái thứ này sẽ bốc mùi kinh khủng. Đoạn đường này lắm người qua lại, nhiều nhất là chúng em đi học về. Vì vậy nên anh phải lấy cái bao này đi ngay,
    Em vừa dứt lời, người ấy liền quay lại, mắng như tát nước vào mặt:
    - Đồ thứ con nít mà đòi dạy đời. Sao mày láo thế? Để yên cho tao làm việc, không
    thì liệu hồn con ạ!
    Nói rồi, anh ta rồ ga, định phóng đi. Quyết không để hắn đi khi xác con heo còn nằm đấy. Em vội chặn đầu anh ta lại, nói:
    - Nếu anh mà không lấy cái thứ thối tha đó đem đi thì em sẽ kêu mọi người tới đấy,
    anh nên biết đây là một việc làm không tốt đẹp mấy, nếu như mọi người mà biết
    thì không để yên cho anh đâu. Anh hãy đem con heo này chôn vào một cái hố nào đấy hay là bất cứ thứ gì cũng được, miễn sao đừng làm ô nhiễm môi trường và
    làm phiền những người xung quanh là tốt rồi. Mời anh chở cái bao này đi cho, em
    xin cảm ơn.
    Vừa nói, em vừa chạy ra đường, làm điệu bộ như nếu cần, ta sẵn sàng kêu cả làng ra xem. Người đàn ông nhìn em, đôi mắt nảy lửa, bước xuống xe đi về phía em. Nhưng anh ta không hề đánh em mà chỉ lầm bầm chửi rủa rồi vác cái bao đặt lên xe, phóng vù đi.
    Em nhìn chiếc xe honda lao vút đi và tiếng động cơ ngày một nhỏ dần rồi mất hẳn mà trong lòng vui vẻ lạ thường như vừa trút được một cái gì đấy nặng cả vai. Và em cũng rất vui vì mình đã làm đúng lời cô giáo dạy: “Phải yêu thiên nhiên, sống hoà hợp với thiên nhiên, luôn luôn có ý thức bảo vệ môi trường như bảo vệ từng mạnh máu trong cơ thể.
    _________________
    bài 2:

    Hôm đó, cô trả vở Toán cho cả lớp. Đó là môn yêu thích nhất của Linh. Nhưng không hiểu sao hôm nay vẻ mặt của Linh rất lo lắng, và tôi còn thấy Linh cứ quay bên này, quay bên kia mãi. Cô vừa trả vở xong cho các bạn thì đến giờ ra chơi. Tôi liền đến bên Linh. Linh nó: Hôm nay, bố mẹ tớ đi làm sớm, tớ không kịp xin mẹ 9.000đ để mua bút Nét hoa viết vào vở Toán. Linh sực nhớ ra và reo lên, A! Đúng rồi! Cậu có hai cái bút Nét Hoa, cậu có thể cho tớ mượn một chiếc được không? Tôi đứng ngẫm nghĩ một lúc rồi tự đặt câu hỏi cho chính mình: Có nên cho Linh mượn bút không nhỉ? Tôi hơi băn khoăn.Tiếng trống đã vang lên. Tôi liền về chỗ của mình. Cả lớp ngồi vào chỗ hát xong và Linh cắm cúi viết bài ngay để khỏi trễ giờ. Linh thấy thế nài nỉ tôi cho mượn bút. Cuối cùng tôi cũng quyết định được và gọi nhỏ: Linh ơi! Tớ cho cậu mượn bút này. Chiếc bút đó do mẹ tặng tôi nhân ngày sinh nhật. Màu mực của chiếc bút rất đẹp. Linh nhận được, vẻ mặt phấn khởi lắm. Mỗi khi viết xong mấy chữ, tôi lại ngẩng lên và cảm thấy mực cứ vơi dần đi theo dòng chữ, con số ngay ngắn, thẳng hàng nằm trên trang giấy của bạn. Hết giờ Toán, Linh trả cho tôi chiếc bút và nói: Cảm ơn cậu vì đã cho tớ mượn chiếc bút nhé! Hôm sau, cô trả vở Toán, cả tôi và Linh đều được điểm 10. Tôi mừng lắm vì đã làm được một việc giúp bạn.
    Khi về đến nhà tôi kể lại cho mẹ nghe. Mẹ nói: Con hãy cố gắng giúp bạn nhiều hơn khi gặp khó khăn nhé! Tôi như thấm thía câu nói đấy của mẹ và tôi không bao giờ quên được câuchuyện xảy ra ngày hôm đó.
    __________________________
    bài 3:

    Chẳng bao giờ em làm được một việc tốt đáng kể hay chỉ ít là làm người khác thấy vui, chỉ trừ có một lần khi em còn học lớp 2. Lần đó em đã nhặt được của rơi và trả lại cho người mất. Chiều hôm ấy, em trực nhật nên phải ở lại lớp một lúc để đổ rác. Lúc em đang đi trên sân trường thì bỗng em giẫm phải một vật gì cưng cứng. Em cúi xuống nhặt lên thì thấy: ồ! hoá ra là một cuốn tiểu thuyết khổ 18x7cm của nhà sách Trí Tuệ cuốn đầu giáo sư Powel của tác giả A.R Belger. Cuốn sách này được bọc ngoài bằng nilon trong nên có lẽ người mất mới mua về chưa đọc. Em cũng chưa đọc nó nhưng đã biết ít nhiều về nó qua lời nói của bố mẹ. Hình như nó là một cuốn tiểu thuyết rất hay. Em lật xem bìa sau của cuốn sách thì thấy một đoạn văn ngắn kể lại tóm tắt nội dung cuốn sách. Nó càng làm em chắc chắc về suy nghĩ của mình. Trong đầu em hiện lên ý nghĩ lấy luôn cuốn sách này. Thế là, em ngó xung quanh xem có ai không. Thôi chết! Còn bác bảo vệ. Em chờ bác bảo vệ để ý đi chỗ khác rồi nhanh tay đút luôn cuốn sách vào cặp tung tăng chạy ra khỏi cổng trường. Trên đường, em không thôi nghĩ về nhưng tình tiết hấp dẫn, li kì của cuốn sách. Ôi! thú vị biết bao! Nhưng cái đầu em không chỉ nghĩ đến một chuyện nó lái sang một chuyện khác. Chuyện về người bị mất. Vì có cái đầu ham nghĩ nên em không biết phải phân xử ra sao, mang về đọc và giữ của riêng hay trả lại cho người bị mất đây! Hai phương án cứ đánh nhau, xáo trộn trong đầu em. Vừa lúc đó, em về dến nhà. Em chào bố mẹ rồi đặt mình lên chiếc giường ở phòng riêng. Em lại tiếp tục suy nghĩ. Mà phải rồi! Mẹ là người có kinh nghiệm trong cuộc sống, mình nên hỏi mẹ xem sao! Em nghĩ, thế là em chạy xuống tầng 1, đưa cuốn sách cho mẹ và kể đầu đuôi câu chuyện cho mẹ nghe. Nghe xong, mẹ cười và bảo: - Bây giờ, con hãy đặt mình vào tình huống như người mất mà xem. Chắc chắn con sẽ rất buồn và lo lắng vì bố mẹ sẽ mắng khi làm mất cuốn sách khá đắt: 25.000đ cơ mà! Đấy, con hãy tự nghĩ và quyết định đi. - Quả thật nếu em là người mất thì cũng sẽ có những cảm giác như mẹ nói. Mà nếu các bạn biết thì lòng tin của các bạn đối với em sẽ chẳng ra gì nữa! Em quyết định sẽ trả lại. Sáng hôm sau, em mang cuốn sách đưa cho cô Tổng phụ trách. Vừa lúc đó, có một chị lớp Năm hớt hơ hớt hải chạy đến. Khi cô Tổng phụ trách đưa chị cuốn sách và giới thiệu em với chị thì chị ấy cảm ơn em rối rít. Lúc em về lớp, các bạn xô đến quanh em và khen em. Khi đó em thực sự là rất vui. Bây giờ em mới biết giá trị của những việc làm tốt. Nó vô hình nhưng nó lại có thể mang niềm vui cho tất cả mọi người.

    mem không được dùng chữ đỏ
     
    Last edited by a moderator: 26 Tháng một 2013
  6. hongngam_29

    hongngam_29 Guest


    Thường ngày, chúng ta có những việc làm tốt và những việc làm xấu. Có một chuyện, em đã làm và thấy việc ấy thật ý nghĩa trong công cuộc bảo vệ môi trường của người học sinh.
    Câu chuyện bắt đầu vào một buổi sáng nọ, khi hằng đông vừa ửng hồng và những giọt sương còn đọng lại trên bãi cõ xanh mướt. Ấy là lúc em đi đến trường, vừa đi, em vừa thơ thẩn ngắm cảnh bình minh đẹp mê hồn. Bỗng, cái gì thế này? Một người đàn ông đang vứt một cái bao lớn mà em lấp ló đầu của một con heo chết. Em nhìn anh ấy mà trong người bực bội vô cùng. Vội chạy đến, kêu lên:
    - Anh gì ơi?
    Người đàn ông nghe em gọi, liền tắt máy chiếc xe honda của mình, hỏi:
    - Gì thế nhóc?
    Em đáp:
    - Anh ơi, anh không thể vứt xác chết động vật bừa bãi như thế, sẽ gây ô nhiễm môi
    trường đấy! Ấy là chưa kể khi nắng lên, cái thứ này sẽ bốc mùi kinh khủng. Đoạn đường này lắm người qua lại, nhiều nhất là chúng em đi học về. Vì vậy nên anh phải lấy cái bao này đi ngay,
    Em vừa dứt lời, người ấy liền quay lại, mắng như tát nước vào mặt:
    - Đồ thứ con nít mà đòi dạy đời. Sao mày láo thế? Để yên cho tao làm việc, không
    thì liệu hồn con ạ!
    Nói rồi, anh ta rồ ga, định phóng đi. Quyết không để hắn đi khi xác con heo còn nằm đấy. Em vội chặn đầu anh ta lại, nói:
    - Nếu anh mà không lấy cái thứ thối tha đó đem đi thì em sẽ kêu mọi người tới đấy,
    anh nên biết đây là một việc làm không tốt đẹp mấy, nếu như mọi người mà biết
    thì không để yên cho anh đâu. Anh hãy đem con heo này chôn vào một cái hố nào đấy hay là bất cứ thứ gì cũng được, miễn sao đừng làm ô nhiễm môi trường và
    làm phiền những người xung quanh là tốt rồi. Mời anh chở cái bao này đi cho, em
    xin cảm ơn.
    Vừa nói, em vừa chạy ra đường, làm điệu bộ như nếu cần, ta sẵn sàng kêu cả làng ra xem. Người đàn ông nhìn em, đôi mắt nảy lửa, bước xuống xe đi về phía em. Nhưng anh ta không hề đánh em mà chỉ lầm bầm chửi rủa rồi vác cái bao đặt lên xe, phóng vù đi.
    Em nhìn chiếc xe honda lao vút đi và tiếng động cơ ngày một nhỏ dần rồi mất hẳn mà trong lòng vui vẻ lạ thường như vừa trút được một cái gì đấy nặng cả vai. Và em cũng rất vui vì mình đã làm đúng lời cô giáo dạy: “Phải yêu thiên nhiên, sống hoà hợp với thiên nhiên, luôn luôn có ý thức bảo vệ môi trường như bảo vệ từng mạnh máu trong cơ thể.
     
  7. bestmaster

    bestmaster Guest


    Cho đến bây giờ, mỗi khi tôi và Hoa sánh vai nhau trên con đường làng quen thuộc tới trường thì những kỉ niệm năm nào lại hiện về trước mắt tôi như mới hôm qua. Kỉ niệm đó là việc tốt mà tôi và Hoa không bao giờ quên được.

    Lúc ấy, đã gần đến giờ vào lớp. Các bạn đã đến gần đông đủ, riêng chỉ có bàn trực nhật của cái Hoa là vẫn chưa thấy ai đến. Thấy vậy, tôi lên tiếng: " Các bạn ơi, hôm nay bàn nào trực nhật mà chưa làm nhỉ?". Mi lên tiếng: " Hôm nay là bàn cái Hoa đấy, ban nãy tớ đi học còn thấy nó đang gánh nước tưới rau". Thấy thế, tôi suy nghĩ một lát rồi nói: "Chúng mình mỗi người một tay giúp bạn ấy vào lớp chẳng vào lơp bây giờ". Cái Uyên lên tiếng: " Mặc kệ, chúng mình cứ thoải mái chơi đi, có phải bàn mình đâu mà phải lo, cậu thích thì đi mà làm". Tôi không nói gì, lặng lẽ đi mượn chổi quét lớp.
    Đầu tiên, tôi vẩy nhẹ một ít nước lên nền nhà rồi quét cho đỡ bụi, tôi móc từng gậm bàn, gậm ghế chẳng mấy chốc lớp đã sạch bóng. Song rồi kê lại bàn ghế cho ngay ngắn và chạy đi xách nước, giặt giẻ lau bảng. Vừa xách nước vào tới lớp thì cái Hoa đã hớt hả chạy vào đã thấy lớp sạch tinh tươm. Từ cửa văn phòng, ba tiếng trống gióng giả vang lên báo hiệu giờ vào lớp. Tôi nhanh chân vào vị trí xếp hàng với khuân mặt đỏ bừng, lấm tấm mồ hôi. Bạn cờ đỏ cũng đã có mặt. Cô giáo bước vào lớp, tất cả đứng dậy chào cô. Cô giáo đưa mắt nhìn xung quanh một lượt, có vẻ rất hài lòng rồi cho chúng tôi ngồi xuống. Cô nói :
    - Hôm nay bàn em Hoa trực nhật rất tốt, lại đúng giờ. Cô mong cả lớp học tập tinh thần làm việc của bàn bạn Hoa thì lớp ta sẽ rất tốt.
    Cả lớp tôt không có ai nói gì, đều đưa mắt về phía tôi. Hoa nghẹn ngào lên tiếng:
    - Thưa cô, em xin lỗi cô và bạn Ánh. Hôm nay đến phiên bàn em trực nhật nhưng mẹ em ốm, sáng sớm em phải đi tưới rau giúp mẹ. Vì trời lạnh nên em không đi sớm được Chính bạn ấy đã giúp em đấy ạ.
    Nghe Hoa, cô giáo nhẹ nhàng nói:
    - Cô hiểu rồi, thế là bàn em HOA không trực nhật, nếu không có bạn ấy thì lớp ta bây giờ sẽ ra sao đây? Ánh quả là một học sinh đã làm được việc tốt rồi đó. Chúng ta nên học tập bạn Ánh nhé! Cả lớp mình có đồng ý không?
    Chúng tôi thi nhau:" Có ạ! "Nghe cô giáo nói, các bạn cảm thấy thật xấu hổ về hành động của mình. Việc tốt của tôi là như thế đấy, tuy nó rất nhỏ bé thôi nhưng no thật ý nghĩa.
     

  8. Trong đời ai cũng có một người mẹ luôn yêu thương, chăm sóc mình. Dù chúng ta có làm lũng, nghịch phá đi chăng nữa mẹ vẫn tha thứ và căn dặn nhắc nhở. Tôi cũng có một người mẹ như vậy
    Mẹ tôi năm nay đã ngoài 40 tuổi nhưng trông mẹ vẫn còn trẻ đẹp lắm , mẹ có dáng người dong dỏng cao, nước da trắng hồng. Mái tóc mẹ dài óng ả buông xõa ngang lưng. Đi với mái tóc đẹp đẽ ấy chính là khuôn mặt hình trái xoan của mẹ. Vầng trán của mẹ cao rộng, có lúc nheo lại lộ vẻ suy tư. Năm tháng, thời gian đã hằn lên khuôn mặt mẹ những nếp nhăn nho nhỏ.
    Nhưng thời gian cũng không thể xóa nhòa được nét dịu hiền, phúc hậu trên khuôn mặt ấy. Đôi mắt mẹ đen láy thấm đượm sự bao dung, trìu mến. Người ta thường nói “Đôi mắt là cửa sổ của tâm hồn” quả là không sai. Nhìn vào đôi mắt mẹ, em có thể đoán được những suy nghĩ trong mẹ. Những lúc em làm được việc tốt đôi mắt ấy hạnh phúc như cười. Và cũng từng đỏ hoe khi mỗi lần em làm điều sai trái. Nhìn vào đôi mắt mẹ, em tự trách mình vì đã làm mẹ buồn. Cùng với đôi mắt mẹ là cặp lông mi dài và đôi chân mày lá liễu dày. Mũi mẹ cao cao, cái miệng nho nhỏ, khi cười để lộ hàm răng trắng, đều như hạt bắp. Mẹ có giọng nói truyền cảm, lúc mượt mà như tiếng ru, lúc ngân nga như tiếng chim họa mi hót buổi sáng sớm. Mẹ không những đẹp bởi vẻ bên ngoài mà mẹ còn đẹp cả trong tâm hồn nữa. Trang phục đi làm của mẹ rất giản dị, thường là chiếc áo sơ mi màu trắng và chiêc quần vải màu xám đen.
    Mẹ vừa dịu dàng lại vừa đảm đang. Mẹ là một người mà không thể thiếu trong gia đình. Hằng ngày, mẹ như một cô tấm với những công việc như nấu ăn, giặt giũ, dọn nhà... thật nhanh nhẹn, gọn gàng. Dù nhà cửa có bề bộn đến mấy, mà nếu được bàn tay siêng năng của mẹ thì sẽ trở nên gọn gàng. Vì lo cho cuộc sống của gia đình mà mẹ chẳng bao giờ rảnh rỗi cả, hết việc nhà rồi lại đến việc làm ở cơ quan
    Mẹ là một người luôn dành trọn mọi sự yêu thương và lo toan cho em. Lúc em làm điều gì sai trái, mẹ không la mắng gì đâu mà mẹ dạy em những điều hay lẽ phải, khiến em luôn ghi nhớ trong lòng. Tuy mẹ bận rộn lắm nhưng mẹ vẫn luôn quan tâm tới công việc học hành của em. Lúc em đau ốm, mẹ là bàn tay ấm áp, che chở cho em vượt qua.
    Đối với mọi người trong làng xóm, mẹ rất hòa nhã, cởi mở với họ nên ai cũng quý mến mẹ. Trong công việc, mẹ rất nhiệt tình và siêng năng
    Người mẹ thân yêu của tôi là như vậy đấy, me là một người hy sinh tất cả cho đứa con của mình, mẹ như một người bạn, một người thầy của tuổi thơ tôi. Mẹ ơi con cảm ơn mẹ nhiều lắm, cảm ơn về những gì mẹ đã làm cho chúng con, Con yêu mẹ lắm, mẹ ơi!
     
  9. teeiulem9x

    teeiulem9x Guest


    Đây là dạng đề văn tự sự, bên cạnh đó thì em cũng cần kết hợp thêm các phương pháp là biểu cảm và miêu tả nữa, để cho bài của em hay hơn

    - Em thử nhớ lại một tí xem nhé: mình đã làm được việc tốt gì chưa.

    Chắc chắn là có nhỉ, dù lớn dù nhỏ

    Ví dụ như:

    + Giúp đỡ em nhỏ qua đường, hay học tập.

    + Mua tăm trẻ hay vé số ủng hộ bạn nghèo.

    + Ủng hộ sách vở cũ cho những bạn có đk học tập khó khăn.

    + Giúp bạn bè ko cần trả ơn, với những việc nhỏ trên lớp chẳng hạn.

    + Giúp đỡ bố mẹ làm những việc nhỏ trong nhà.

    ....

    Với đề bài này chị nghĩ là em có thể đi tham khảo những bài văn khác rồi tự mình viết thì sẽ hay hơn, trải nghiệm của chính em mà.

    Dàn ý:

    MB: Giới thiệu về việc tốt mà em đã làm, nó gây ấn tượng với em ntn. Kết quả của nó ra sao ... (giới thiệu một cách khái quát).

    TB:

    - Đó là việc gì?

    - Thời gian, địa điểm?

    - Gồm có những ai (tất nhiên là có em) ?

    - Có ai khác ngoài cuộc chứng kiến ko?

    - Người được em giúp có cảm xúc ntn? Điều đó làm em xúc động ra sao?

    - Những điều em suy nghĩ.

    KB: Chốt lại vấn đề. Định hướng cho những việc làm sau này của mình.

    Chúc em làm bài tốt!
     

  10. Hôm đó, tan học tôi và Linh còn rủ nhau ở lại làm nốt mấy bài toán khó vì sợ về nhà không có người trao đổi sẽ không làm được. Bởi vậy ra khỏi trường đã gần 12 giờ trưa, vừa đói vừa mệt, tôi chỉ muốn mau chóng về đến nhà để được ngồi vào mâm đánh chén một bữa no nê, ngủ một giấc chiều còn đi học tiếp.
    Buổi trưa, trời nắng, nóng nên đường vắng tanh, tôi mải miết đi về phía nhà mình. Bỗng từ xa, tôi thấy một em bé đứng ở giữa đường khóc và gọi mẹ. Lúc đó quên cả mệt và đói tôi lại gần và hỏi:
    - Làm sao mà em lại khóc? Sao em lại đứng ở giữa trời nắng như vậy?
    Đứa bé càng khóc to hơn, trong tiếng khóc nó nói:
    - Em đi chơi nên bị lạc mất đường về. Em sợ lắm. Em muốn về với mẹ cơ.
    Tôi thấy thương nó quá nhưng biết nó là con nhà ai mà đưa về bây giờ. Tôi hỏi:
    - Thế mẹ em tên gì? Nhà em ở đâu để chị đưa về?
    Nghe tôi nói vậy thằng bé mừng lắm nhưng vẫn còn mếu máo:
    - Chị nói thật đấy nhé! Mẹ em tên là Lan, nhà em ở mãi đằng kia kìa...
    - Thế em không nhớ nhà em ở xóm gì à?
    - Em không nhớ đâu.
    Nói xong cậu bé lại oà khóc và gọi: Mẹ ơi! Mẹ ơi!
    Tôi lại phải dỗ dành:
    - Em nín đi, đừng khóc nữa chị sẽ đưa em về với mẹ. Chị em mình vừa đi vừa hỏi vậy.
    Tôi dẫn em bé đi về phía em vừa chỉ, trong lòng lo lắng bởi biết nhà em ở đâu mà tìm.
    Hai chị em tôi đi lòng vòng mất gần một tiếng thì thấy một người phụ nữ tất tả đi về phía tôi, dáng như tìm kiếm một ai đó, tôi hỏi em:
    - Kia có phải mẹ em không?
    Đúng lúc đó cô đã nhận ra con trai mình đang ở trước mặt, cô mừng rỡ chạy lại ôm đứa bé vào lòng. Thằng bé vui sướng reo lên:
    - Mẹ! Mẹ ơi!
    Nhìn hai mẹ con cô vui mừng tìm thấy nhau, tôi cũng cảm thấy vô cùng hạnh phúc. Cô quay sang bảo tôi:
    - May quá, cháu đã đưa em về cho cô, cô cám ơn cháu. Cháu hãy vào nhà cô chơi đã!
    - Dạ, cháu xin phép cô cháu phải về để chiều còn đi học.
    Tạm biệt mẹ con cô tôi vội vã về nhà, đến bây giờ tôi mới thấy bụng đói thế nhưng tôi lại cảm thấy vui vì đã làm được một việc có ý nghĩa.
    Về đến nhà, mẹ tôi chạy ra đón và hỏi:
    - Sao con về muộn thế? Mẹ lo quá.
    Tôi kể cho mẹ nghe câu chuyện xảy ra vừa rồi, mẹ ôm tôi vào lòng và nói:
    - Con gái của mẹ ngoan quá. Con đã biết giúp đỡ người khác lúc gặp khó khăn là điều rất tốt con ạ. Chắc con đã đói lắm, hãy vào ăn cơm đi!
    Các bạn có biết không, chưa bao giờ tôi lại ăn một bữa cơm ngon như hôm ấy.
     
  11. hongduyen6a2

    hongduyen6a2 Guest


    ke mot viec tot ma em da lam

    Thường ngày, chúng ta có những việc làm tốt và những việc làm xấu. Có một chuyện, em đã làm và thấy việc ấy thật ý nghĩa trong công cuộc bảo vệ môi trường của người học sinh.
    Câu chuyện bắt đầu vào một buổi sáng nọ, khi hằng đông vừa ửng hồng và những giọt sương còn đọng lại trên bãi cõ xanh mướt. Ấy là lúc em đi đến trường, vừa đi, em vừa thơ thẩn ngắm cảnh bình minh đẹp mê hồn. Bỗng, cái gì thế này? Một người đàn ông đang vứt một cái bao lớn mà em lấp ló đầu của một con heo chết. Em nhìn anh ấy mà trong người bực bội vô cùng. Vội chạy đến, kêu lên:
    – Anh gì ơi?
    Người đàn ông nghe em gọi, liền tắt máy chiếc xe honda của mình, hỏi:
    – Gì thế nhóc?
    Em đáp:
    – Anh ơi, anh không thể vứt xác chết động vật bừa bãi như thế, sẽ gây ô nhiễm môi
    trường đấy! Ấy là chưa kể khi nắng lên, cái thứ này sẽ bốc mùi kinh khủng. Đoạn đường này lắm người qua lại, nhiều nhất là chúng em đi học về. Vì vậy nên anh phải lấy cái bao này đi ngay, em vừa dứt lời, người ấy liền quay lại, mắng như tát nước vào mặt:
    – Đồ thứ con nít mà đòi dạy đời. Sao mày láo thế? Để yên cho tao làm việc, không thì liệu hồn con ạ!
    Nói rồi, anh ta rồ ga, định phóng đi. Quyết không để hắn đi khi xác con heo còn nằm đấy. Em vội chặn đầu anh ta lại, nói:
    – Nếu anh mà không lấy cái thứ thối tha đó đem đi thì em sẽ kêu mọi người tới đấy, anh nên biết đây là một việc làm không tốt đẹp mấy, nếu như mọi người mà biết thì không để yên cho anh đâu. Anh hãy đem con heo này chôn vào một cái hố nào đấy hay là bất cứ thứ gì cũng được, miễn sao đừng làm ô nhiễm môi trường vàlàm phiền những người xung quanh là tốt rồi. Mời anh chở cái bao này đi cho, emxin cảm ơn.
    Vừa nói, em vừa chạy ra đường, làm điệu bộ như nếu cần, ta sẵn sàng kêu cả làng ra xem. Người đàn ông nhìn em, đôi mắt nảy lửa, bước xuống xe đi về phía em. Nhưng anh ta không hề đánh em mà chỉ lầm bầm chửi rủa rồi vác cái bao đặt lên xe, phóng vù đi.
    Em nhìn chiếc xe honda lao vút đi và tiếng động cơ ngày một nhỏ dần rồi mất hẳn mà trong lòng vui vẻ lạ thường như vừa trút được một cái gì đấy nặng cả vai. Và em cũng rất vui vì mình đã làm đúng lời cô giáo dạy: “Phải yêu thiên nhiên, sống hoà hợp với thiên nhiên, luôn luôn có ý thức bảo vệ môi trường như bảo vệ từng mạnh máu trong cơ thể.
    cac ban nho thanks cho minh nha!!!:)
     
    Last edited by a moderator: 18 Tháng mười 2014
  12. blueittan

    blueittan Guest


    Một buổi tối cuối tháng 4, khi đang chăm chú chỉnh sửa slide cho buổi thuyết trình trên lớp vào thứ 5 tới, tôi nhận được email thông báo đã được vào vòng phỏng vấn Intern khóa IX của công ty. Đây là một sự kiện quan trọng với tôi, bởi vì đây không chỉ là lần đầu tiên đi thực tập mà còn là mục tiêu tôi đã theo đuổi hàng tháng trời. Sự hào hứng cùng tinh thần thoải mái và tràn đầy năng lượng của tôi đã may mắn giúp tôi vượt qua buổi phỏng vấn một cách suôn sẻ và kết thúc tốt đẹp với nụ cười tươi và cái gật đầu hài lòng của sếp.

    Tuy nói rằng đi thực tập cũng là nửa đi làm, trải nghiệm cuộc sống nơi công sở nhưng thực ra Intern chúng tôi vẫn chủ yếu là học việc và học nghề.. Những thứ tôi học được có lẽ không thể kể hết vì có rất nhiều thứ tưởng như nhỏ nhặt không đáng để ý thì hóa ra lại là những thứ căn bản quan trọng nhất. Và Mentor của chúng tôi tại công ty là một người vô cùng thông minh và dường như trong chị là một nguồn kiến thức vô hạn, tất cả những gì tôi chưa biết và cần phải biết khi đi làm đều được chị chỉ bảo và giải đáp đầy đủ qua quá trình làm việc và qua những buổi Master clas. Đối với một đứa sinh viên năm 3 ngày 2 buổi đến trường, về nhà lại vùi đầu vào đọc sáchnhư tôi thì đó thực sự là những điều mới mẻ và bất ngờ mà chưa bao giờ mình được nghe hay học đượ trên trường, cứ ngỡ như lọt vào một thế giới khác. Nhờ những bài Assignment ở công ty tôi đã rèn luyện được kỹ năng làm việc nhóm, tin học văn phòng, khả năng research và quan trọng nhất là thái độ làm việc cùng cách ứng xử.
     
  13. giacatcan

    giacatcan Guest


    Trời chạng vạng tối. Thủy nhấn pê-đan, đạp xe nhanh qua đường Láng dày đặc bóng cây đang in đậm dần trên mặt đường. Mỗi buổi chiều đạp xe về qua đoạn đường này, cô luôn có cảm giác lo âu, hồi hộp. Những chiếc bóng đi lại vật vờ, lẩn lút của người nghiện, những kẻ lang thang và những cô gái ăn sương luôn lẩn khuất sau gốc cây to. Đã có lần Thủy bị một tên nghiện nắm chặt ghi đông xe đòi xin tiền. Còn những tiếng trêu ghẹo đuổi theo thì vẫn thường xảy ra. Trong tiếng gió ù ù bên tai, Thủy bỗng thấy lọt vào một âm thanh rất khẽ: Chị ơi, cho mẹ con em đi nhờ với! . Không kịp suy nghĩ, Thủy phanh két xe dừng lại. Cô ngơ ngác ngó quanh. Cách chỗ Thủy dừng xe không xa, một bóng người đội nón, tay ôm tay xách hớt hải chạy về phía Thủy. - Chị cần gì? Thủy lạnh lùng hỏi. - Chị cho em đi nhờ xe một đoạn được không? Em không thể đi được nữa... Thủy nhìn kĩ, thấy người đàn bà ấy đang bế một đứa trẻ, tay xách chiếc túi cước đã sờn rách, đoán chừng đó là hai mẹ con người hành khất. Cô nghĩ, chắc họ đi lang thang cả ngày đã quá mệt, mình cho đi nhờ một chút cũng được.
    Đợi họ yên vị trên gác-ba-ga, cô mới gò lưng đạp tiếp. Hai mẹ con không nặng hơn bốn chục ký. Nhưng chiếc xe đạp cũ cũng phải cót két lăn từng vòng bánh. Hồi lâu, thấy mình không nói gì cũng vô duyên, Thủy hỏi: - Chị về đâu? - Dạ... chị cho em về chỗ nào có nhà trọ. Thủy ngạc nhiên. Người phụ nữ này không có chỗ ở cố định, nhưng cũng không phải là người lấy vỉa hè, gầm cầu làm nơi tá túc. Gặng hỏi tiếp, cô được biết đây không phải là mẹ con người hành khất. Quê chị ở tận Quảng Xương, Thanh Hóa. Chị có người chồng và ba đứa con thơ, đứa lớn nhất mới lên bảy, đứa nhỏ nhất mới một tuổi rưỡi, chị đang bế trên tay. Chồng chị làm công nhân của một công ty hút bùn Cầu đường. Hàng tháng, anh vẫn gửi tiền về giúp đỡ vợ con. Nhưng đã 6 tháng nay, anh không gửi tiền, cũng chẳng có tin tức gì cả. Ở quê nhà, chị lo điên người, tìm đủ mọi cách nhắn tin lên mà không thấy hồi âm. Chị lo anh gặp chuyện gì xấu, nên thường hay mơ thấy những điềm chẳng lành. Cách đây ba ngày, chị đã gửi hai đứa lớn cho ông bà nội chúng, rồi bế đứa nhỏ tìm lên Hà Nội. Toàn bộ số tiền chị mang theo là 41.000đ. Tiền vé ô tô hết ba chục ngàn. Còn 11 ngàn chị mua cháo cho con, trả tiền nhà trọ ở khu Cống Mọc. Bản thân chị chỉ gặm bánh mì khô. Từ hai ngày nay, chị đi dọc đường Láng, gõ cửa từng nhà hỏi thăm xem có ai biết chồng chị ở đâu không... Qua hết đoạn đường tối, đến chỗ có đèn cao áp đã bật sáng, Thủy dừng xe trước một quán cóc ven đường, nghỉ chân. Cô muốn quan sát kĩ người đàn bà này để kiểm tra xem câu chuyện chị ta kể là thật hay bịa.
    Cầm cốc nước mát lên uống, chị ta cứ cảm ơn Thủy mãi. Đứa bé cũng níu lấy tay mẹ đòi uống nước. Thủy thấy thật thương cảm. Tháo chiếc khăn che mặt, người phụ nữ trông còn rất trẻ, chỉ độ 27-28 tuổi. Làn da trắng xanh lấm tấm tàn nhang. Đặc biệt, đôi mắt rất to, sâu thẳm và rất buồn. Thủy vẫn nhớ ai đó đã nói đôi mắt là cửa sổ tâm hồn. Cô tin người có đôi mắt đẹp như vậy không phải là người hay dối trá. Mà cô có gì để lừa kia chứ, ngoài chiếc xe đạp cũ? Đến lúc này Thủy mới nói với người đàn bà kia: - Đưa chị về nhà trọ cũ cũng được. Nhưng em biết chị có về đấy cũng không có tiền trả. Vả lại công ty của anh ở cách đây rất xa, chị lại không biết chính xác địa chỉ. Dù chị có ở đây cả tháng cũng không thể tìm thấy. Nếu bây giờ chị cứ tiếp tục lang thang ở thành phố sẽ nguy hiểm cho chị. Còn đứa bé này sẽ bị đói, hoặc bị ốm. Theo em, chị nên về quê, tìm hỏi người quen của anh, rồi có dịp thuận tiện lại đi tìm. Ý chị thế nào? Hai dòng nước mắt từ từ lăn trên gò má xanh xao. Chị nói chị chỉ lo đã có chuyện xảy ra với anh. Đắn đo một hồi, Thủy đề nghị sẽ đưa chị ta ra bến xe Giáp Bát để chị ta bắt xe về quê. Chị ngập ngừng nói, chị không có tiền về. Lục túi trên túi dưới, Thủy cũng chỉ còn có 25.000đ, tiền công cho một ngày lao động của cô. Trên đường ra bến xe, Thủy tạt vào nhà người bạn cũng là sinh viên, vay thêm được 20.000đ. Cô nói dối bạn là xe bị hỏng, đang sửa thì thiếu tiền. 7h tối, Thủy chở người phụ nữ ra đến bến xe khách phía Nam. Chỉ còn chuyến cuối cùng chạy qua Thanh Hóa đang chuẩn bị rời bến. Lái xe hét 50.000đ nếu về đến Quảng Xương. Thủy nằn nì, mặc cả, xuống còn 40.000đ. Cô đưa tất cả số tiền mình có cho người đàn bà nọ. Chị ta rưng rưng nước mắt, cứ nắm chặt tay Thủy: Hôm nay không gặp em thì không biết rồi sẽ ra sao. Chị đội ơn em... .
    Chiếc xe từ từ lăn bánh. Thủy còn đứng lặng nhìn theo. Tới lúc này, cô vẫn còn chưa biết tên người đàn bà ấy
     

  14. vui:p ;)\{ABC}\sqrt[n]{A}\sum_{i=1}^k a_i^n\bigcup_{}^{}\forall\oint_{}^{}\leq\geq\Rightarrow:-SS:-SS:-SS:-SS:-SS:-SS:-SS:eek::eek::eek:
     
  15. ly5a2005

    ly5a2005 Guest


    bài văn mẫu của mình :

    Tuần trước, trường em phát động phong trào thi đua học tập và làm theo Năm điều Bác Hồ dạy. Em đã làm được một việc tốt: nhặt được của rơi, trả lại cho người bị mất.

    Trưa thứ năm, trên đường đi học về, qua quãng đường vắng, em nhìn thấy một túi xách nhỏ màu đen nằm ngay giữa đường. Em nhặt lên rồi vừa đi chậm chậm, vừa đưa mắt ngó chừng xem ai là chủ nhân của nó.

    Một lúc sau, vẫn không thấy người tìm kiếm. Em đoán người đánh rơi đã đi xa hoặc không biết rằng mình đã đánh rơi. Nếu biết, chắc giờ này người ấy đang loay hoay tìm kiếm. Ai nhỉ? Một bác cán bộ hay một chú công nhân, một anh bộ đội? Trong chiếc túi này đựng những gì? Tài liệu, giấy tờ hay tiền bạc?

    Bao câu hỏi hiện lên trong óc. Em đưa mắt nhìn quanh lần nữa. Không ai chú ý tới em. Em nghĩ là trả hay không trả? Nếu mình không trả, có ai biết đâu mà trách? Có tiền, mình sẽ mua truyện tranh này, mua quần áo mới này và mua những đồ chơi mà mình ao ước từ lâu. Tưởng tượng đến lúc ấy, em thích lắm, bước chân như nhanh hơn, nhẹ nhàng hơn. Tiếng thầy Hiệu trưởng trong buổi lễ phát động thi đua như văng vẳng đâu đây: Các em hãy ghi nhớ Năm điều Bác Hổ dạy, cố gắng học tập tốt, tu dưỡng tốt để trở thành con ngoan, trò giỏi…

    Không! Không nên tham của người khác! Phải trả lại thôi!

    Chủ nhân chiếc túi xách này sẽ mừng biết bao nếu tìm lại được nó. Nhưng biết ai là người đánh rơi mà trả? Tốt nhất là đem nộp cho các chú công an.
    Giữa trưa, trụ sở công an phường vắng vẻ, chi có một chú trực ban. Thấy em ngập ngừng ở cửa, chú vồn vã hỏi:

    - Có chuyện chi đó cháu?

    - Dạ thưa chú, cháu nhặt được cái túi xách này. Cháu đem nộp, nhờ chú trả lại cho người mất ạ!

    Đỡ chiếc túi từ tay em, chú tươi cười xoa đầu em rồi bảo:

    - Cháu ngoan lắm, không tham của rơi! Chú cháu minh xem trong này có những gì để còn ghi vào biên bản.

    Rồi chú lấy ra một xấp giấy tờ chủ quyền nhà, chủ quyền xe và hơn hai trăm ngàn tiền mặt. Chú ghi rõ từng thứ vào biên bản rồi yêu Cầu em viết tên và địa chỉ xuống phía dưới.

    kể lại một việc tốt em đã làm

    Sáng thứ hai tuần sau, em được thầy Hiệu trưởng và cô Tổng phụ trách tuyên dương trong tiết chào cờ. Tiếng vỗ tay nồng nhiệt của toàn trường khiến em vô cùng xúc động. Buổi tối, gia đình em tiếp một người khách lạ. Đó chính là chủ nhân của chiếc túi. Bác cám ơn em mãi và tặng em một trăm ngàn để mua sách vỏ và đổ chơi nhưng em kiên quyết từ chối.

    Ba mẹ em rất mừng vì em biết làm điều tốt. Lời khen chân thành của mọi người đối với em là phần thưởng quý giá nhất. Nhớ lại chuyện ấy, giờ đây em vẫn thấy vui.
     
    Last edited by a moderator: 12 Tháng mười hai 2015
  16. qualyroyal

    qualyroyal Guest


    Tốt nhất là bạn nên lựa chọn cái việc đặc sắc nhất của mình
    Rồi tìm các câu văn hay
    lập ra các việc bạn sẽ nói đến trong bài và sắp xếp lại tránh thiếu ý

    Vài năm trước mình đã từng nghĩ cái này không quan trọng đâu , nyuwng quả thực cốt của bài văn hay thì phải làm những bước này , đặc biệt phải có sự sáng tạo và liên tưởng phù hợp , bạn yên tâm đi, còn rất nhiều thời gian để bạn rèn luyện ...
    Đối với việc làm tốt, đây là đề mở , bạn có thể chọn 1 số đề sáng tạo như
    Không cho bạn chép bài
    Nhường chiếc áo của mình cho cụ ăn xin trong ,ùa đông giá lạnh
    Ủng hộ cộng đồng ngươfi đồng tính
    ?......
     

CHIA SẺ TRANG NÀY