HOCMAI Forum đã quay trở lại, MỚI MẺ - TRẺ TRUNG - NĂNG ĐỘNG
Hãy GIA NHẬP ngay

có ai zup mình các bài văn, thơ nói về ngày 20-11

Thảo luận trong 'Thảo luận chung' bắt đầu bởi billy_nguyentuan, 12 Tháng mười một 2008.

Lượt xem: 45,949

  1. Hướng dẫn Cách gõ công thức Toán học, Vật lý, Hóa học forum mới


    giúp mình để làm báo tường xíu đi nha
    mình cần lắm đó:D:rolleyes::|
     

  2. Nhưng thơ là tự sáng tác hay chép ở đâu ra cũng được vậy?Bạn nói rõ hơn xem nào!:D
     

  3. Trời Sao...

    Bầu trời ngàn sao lấp lánh
    Lung linh ước vọng học trò
    Mái trường long lanh mắt sáng
    Ngời ngời ước vọng thầy cô...

    Trường ơi, là dòng sông mát
    Giọt trong kiến thức loài người
    Cho em tắm trong sự thật
    Lớn dần nhân nghĩa - tinh khôi.

    Trường ơi, mái nhà em đấy
    Tuổi thơ gởi mãi nơi này
    Bảng đen nở dòng chữ trắng
    Tay thầy vẫy ước mơ bay.

    Thầy chưa từng dang tay đánh
    Búp hoa còn giấu trong cành
    Tuổi thơ cần nhiều cá tính
    Cho đời đủ sắc tươi xanh

    Cô ơi dang đôi tay rộng
    Ôm em siết chặt vào lòng
    Để đôi mắt em ngấn lệ
    Long lanh hạt ngọc tình thương

    Cô ơi ngọt ngào giọng nói
    Bây giờ đời thiếu tiếng ru
    Tình thương chảy trên trang giấy
    Vào đời rửa sạch nỗi đau

    Thầy cô cùng nhau thắp sáng
    Niềm tin trong mắt học trò
    Ngàn sao giữa trời ước vọng
    Sáng ngời ánh mắt nên thơ.

    (Nguyễn Chí Long)
     

  4. Nghĩ Về Thầy

    Con đứng nhìn dòng sông trôi êm
    Nắng rớt xuống hoàng hôn trên mặt nước
    Xa xa, bóng một con đò giữa dòng nước ngược
    Thấp thoáng chao nghiêng...
    Khiến con chạnh nhớ về Người
    Và câu chuyện năm xưa...

    Chuyện một con đò dầm dãi nắng mưa
    Lặng lẽ chở từng dòng người xuôi ngược
    Khách sang sông tiếp hành trình phía trước
    Có ai nhớ chăng hình ảnh con đò?
    Câu chuyện năm xưa nhưng mãi đến bây giờ
    Con muốn hiểu, thầy ơi - người đưa đò vĩ đại
    Con đến với cuộc đời từ sự hy sinh thầm lặng ấy
    Trên chuyến đò của thầy chở nặng yêu thương.

    (Bảo Linh)


    Nhớ Cô Giáo Trường Làng Cũ

    Bao năm lên phố, xa làng
    Nhớ con bướm trắng hoa vàng lối quê
    Nhớ bài tập đọc a ê
    Thương cô giáo cũ mơ về tuổi thơ

    Xiêu nghiêng nét chữ dại khờ
    Tay cô cầm ấm đến giờ lòng em.
    Vở ngày thơ ấu lần xem
    Tình cô như mẹ biết đem sánh gì.

    Tờ i nguệch ngoạc bút chì
    Thấm màu mực đỏ điểm ghi bên lề
    Thương trường cũ, nhớ làng quê
    Mơ sao được một ngày về thăm Cô !

    (Nguyễn Văn Thiên)



    Một Đời

    Tôi đứng cao, không phải giữa cuộc đời
    Mà phấn cầm tay, một mình bục giảng
    Cái bệ gạch xây đơn sơ kiên nhẫn
    Nhiều lúc thay bằng ghế gỗ chông chênh

    Gập ghềnh đường đi những ngày tuổi xuân
    Có khó khăn, có hay dở điệp trùng
    Những lớp học sinh hằng ngày tiếp cận
    Có nụ cười xen nước mắt rưng rưng

    Gần gũi thân thương lại là cách biệt
    Tôi vẫn xa trong rộn rã sân trường
    Lời nói nhỏ giữa bạt ngàn xao xuyến
    Của lớp người sau mơ vượt đại dương

    Đơn sơ là những phần đóng góp của mình
    Vào những ngày qua, chiến tranh gian khổ
    Ngọn đèn thắp lớp đêm che chắn lại
    Chỉ còn soi trang vở trắng học trò.

    Nay đã bảy mươi, nhìn lại cuộc đời
    Năm tháng đi rồi chắt chiu còn lại
    Một đốm lửa nhen, nhiều mơ ước nhỏ
    Công việc khai tâm khiêm tốn người thầy.

    (Nguyễn Trọng Di)
     

  5. Hoa Và Ngày 20-11

    Nụ hoa hồng ngày xưa ấy
    Còn rung rinh sắc thắm tươi
    20-11 ngày năm ấy
    Thầy tôi tuổi vừa đôi mươi

    Cô tôi mặc áo dài trắng
    Tóc xanh cài một nụ hồng
    Ngỡ mùa xuân sang quá
    Học trò ngơ ngẩn chờ trông...

    Nụ hoa hồng ngày xưa ấy...
    Xuân sang, thầy đã bốn mươi
    Mái tóc chuyển màu bụi phấn
    Nhành hoa cô có còn cài?

    Nụ hoa hồng ngày xưa ấy...
    Tà áo dài trắng nơi nao,
    Thầy cô - những mùa quả ngọt
    Em bỗng thành hoa lúc nào.

    (Phạm Thị Thanh Nhàn)


    Bài Thơ Tặng Thầy

    Con sững sờ sao thầy lại ra đi?
    Khi chúng con không hề muốn vậy.
    Sao thầy lại nói lời chia ly?
    Khi lòng con không nghĩ chuyện phân kỳ.

    Vào phút chót của giờ học cuối
    - "Các con yên nghe thầy nói vài lời".
    Con tự hỏi có điều gì vậy nhỉ?
    Mà trông thầy thoáng nét trầm tư.
    Và giọng thầy cất lên như mọi khi,
    Nhưng hơn nữa, có gì như trầm lắng.
    - "Thầy chuyển công tác..." con nghe lòng chết lặng
    - "... Ráng học hành cho giỏi, cho ngoan"
    Lời thầy khuyên thấm đượm giữa lòng con,
    Và con sẽ mang theo suốt tháng ngày còn lại.
    Rồi từ đây - ngày sau - và mãi mãi
    Con không còn nghe thầy giảng như xưa
    Con nghe lòng vừa phủ một mùa mưa...

    Thầy bước đi như bao lần ra cửa.
    Để lại trong con khoảng trống vô bờ.
    Thế là hết! Con khát khao bao lần nữa
    Được thấy thầy lên lớp giảng văn thơ
    Và mai sau - mai sau không bao giờ
    Con có thể quên lời thầy nói
    Giữa phút cuối cùng, trong tiếng trống trường tan.

    (Trương Minh Sa)
     

  6. Đó là một số bài thơ về thầy cô giáo,bạn có thể tham khảo thử xem.Nêu không vừa ý thi có thể lên google tìm cho nhiều cũng được.À,góp thêm bài nữa nè:
    Ơn Thầy

    Viên phấn nào trên tay
    Thầy dạy em học chữ
    Bụi phấn nào bay bay
    Vương tóc thầy trắng xóa

    Bao mùa thu đi qua
    Thầy xưa nay đã già
    Khai trí em thêm sáng
    Cho cây đời nở hoa

    Từng lời giảng yêu thương
    Bao lớp trẻ xa trường
    Gói hành trang thêm nặng
    Nghĩa tình thầy vấn vương

    Mai lớn khôn nên người
    Khi nào em quên được?
    Công ơn người đi trước
    Dìu dắt chúng em theo.

    (Tê Hát)

    Nhớ Trường Xưa

    Ngó trời xanh thấy chim về chốn cũ
    Ta ước mình được trở lại trường xưa
    Qua bao năm bên xứ người xa lạ
    Trong cô đơn ao ước một ngày về.

    Khi vẫn biết người xưa không còn nữa
    Và bạn bè mỗi đứa một phương trời
    Thầy cô cũ dần rời xa bục giảng
    Tôi trở về với kỷ niệm thân thương.

    Ôi! Ghế đá ngày nào tôi vẫn đợi
    Chắc rêu phong theo dòng chảy cuộc đời
    Phượng ủ rũ theo mùa hạ vương vấn
    Ve đầu hè khẽ gọi mùa chia tay.

    Đôi mắt nai tuổi trăng tròn thuở ấy
    Tôi muốn nhìn như những lúc còn thơ
    Tiềng guốc đưa dọc hành lang cuối dãy
    Mang yêu thương trong buổi mới vào trường.

    Tuy tất cả đã lùi vào quá khứ
    Với thời gian còn lại được những gì
    Nhưng tấm lòng của người con xa xứ
    Luôn hướng về trường cũ ở quê hương.

    Tôi lặng lẽ gởi vào những câu thơ
    Niềm yêu thương êm ái chẳng bến bờ
    Nét mực khô lệ chảy dài trên má
    Biết bao giờ được trở lại trường xưa.

    (Sưu tầm)
     

  7. cảm ơn bạn nhìu nha!
    mình chép đây
    cảm ơn cảm ơn cảm ơn cảm ơn cảm ơn cảm ơn cảm ơn cảm ơn cảm ơn
     
  8. cuncon2395

    cuncon2395 Guest


    úi trùi nhìu bài thơ hay quá ha@-)@-) mình tha hồ chep:D:D
     

  9. Lời Ru Của Thầy

    Mỗi nghề có một lời ru
    Dở hay thầy cũng chọn ru khúc này
    Lời ru của gió màu mây
    Con sông của mẹ đường cày của cha

    Bắt đầu cái tuổi lên ba
    Thầy ru điệp khúc quê nhà cho em
    Yêu rồi cũng nhớ yêu thêm
    Tình yêu chẳng có bậc thềm cuối đâu!

    Thầy không ru đủ nghìn câu
    Biết con chữ cũng đứng sau cuộc đời
    Tuổi thơ em có một thời
    Ước mơ thì rộng như trời, ngàn năm

    Như ru ánh lửa trong hồn
    Cái hoa trong lá, cái mầm trong cây
    Thầy ru hết cả mê say
    Mong cho trọn ước mơ đầy của em.

    Mẹ ru em ngủ tròn đêm
    Thầy ru khi mặt trời lên mỗi ngày
    Trong em hạt chữ xếp dày
    Đừng quên mẹ vẫn lo gầy hạt cơm

    Từ trong vòm mát ngôi trường
    Xin lời ru được dẫn đường em đi
    (Con đường thầy ngỡ đôi khi
    Tuổi thơ lăn một vòng bi tới rồi!)

    Hẳn là thầy cũng già thôi
    Hóa thân vào mỗi cuộc đời các em
    Thì dù phấn trắng bảng đen
    Hành trang ấy đủ thầy đem theo mình

    (Đoàn Vị Thượng
     

  10. Lời Của Thầy

    Rồi các em một ngày sẽ lớn
    Sẽ bay xa đến tận cùng trời
    Có bao giờ nhớ lại các em ơi
    Mái trường xưa một thời em đã sống

    Nơi đã đưa em lên tầm cao ước vọng
    Vị ngọt đầu đời bóng mát ca dao
    Thuở học về cái nắng xôn xao
    Lòng thơm nguyên như mùi mực mới

    Dẫu biết rằng những tháng ngày sắp tới
    Thầy trò mình cũng có lúc chia xa
    Sao lòng thầy canh cánh nỗi thiết tha
    Muốn gởi các em thêm đôi điều nhắn nhủ

    Một lời khuyên biết thế nào cho đủ
    Các em mang theo mỗi bước hành trình
    Các em lúc nào cũng nhớ đừng quên:
    Sống cho xứng với lương tâm phẩm giá...

    Rồi các em mỗi người đi mỗi ngả
    Chim tung trời bay bổng cánh thanh niên
    Ở nơi đâu: rừng sâu, biên giới khắp ba miền
    Ở nơi đâu có thầy luôn thương nhớ

    (Tạ Nghi Lễ)


    Dấu Xưa

    Con trở về giở lại hành trang kỷ niệm
    Thấy lòng mình hổ thẹn biết bao
    Đã mấy lần mùa lá gọi lao xao
    Con mãi bước vẫn chưa lần tìm lại
    Những "dấu xưa" một thời thơ dại
    Những hồn nhiên như lá giao mùa...
    Con - ba mươi và cuộc sống tranh đua
    Thèm níu được thời gian con mười bảy...

    Thầy còn nhớ bao bài thơ đã viết
    Cho mỗi lần một thế hệ đi qua
    Bao tâm huyết một đời chẳng phôi pha
    Bao bụi phấn đã nhuốm màu mái tóc
    Ba năm ấy chỉ đong bằng một khắc
    Xoè bàn tay khẽ chạm - kỷ niệm rơi...
     

  11. Bàn Tay Của Cô

    Có một miền đất rất xa
    Nơi bàn tay cô để lại
    Bàn tay ngọt ngào hoa trái
    Thành phố trên trang sách em

    Cô ngồi soạn bài đêm đêm
    Lung linh ánh đèn tỏa sáng
    Mỗi ngày đứng trên bục giảng
    Dắt em từng bước vào đời

    Xôn xao âm thanh đất trời
    Trên bàn tay cô đã dắt
    Bàn tay lặng thầm dìu dắt
    Cho em cả một bầu trời.

    GỬI VỀ CÔ GIÁO DẠY VĂN
    Có thể bây giờ cô đã quên em
    Học trò quá nhiều, làm sao cô nhớ hết
    Xa trường rồi, em cũng đi biền biệt
    Vẫn nhớ lời tự nhủ: sẽ về thăm.



    Có thể bây giờ chiếc lá bàng non
    Của ngày em đi đã úa màu nâu thẫm
    Ai sẽ nhặt dùm em xác lá
    Như em thuở nào ép lá giữa trang thơ ?
    Ước gì... Hiện tại chỉ là mơ
    Cho em được trở về chốn ấy
    Giữa bạn bè nối vòng tay thân ái
    Được vui-buồn-cười-khóc hồn nhiên



    Em nhớ hoài tiết học đầu tiên
    Lời cô dạy: "Văn học là nhân học"
    Và chẳng ai học xong bài học làm người!
    Chúng em nhìn nhau khúc khích tiếng cười
    Len lén chuyền tay gói me dầm cuối lớp
    Rồi giờ đây theo dòng đời xuôi ngược
    Vị chua cay thuở nào cứ thấm đẫm bờ môi
    Những lúc buồn em nhớ quá - Cô ơi!
    Bài học cũ chẳng bao giờ xưa cũ...

    THẦY

    Cơn gió vô tình thổi mạnh sáng nay
    Con bỗng thấy tóc thầy bạc trắng
    Cứ tự nhủ rằng đó là bụi phấn
    Mà sao lòng xao xuyến mãi không nguôi
    Bao năm rồi ? Đã bao năm rồi hở ? Thầy ơi ...
    Lớp học trò ra đi, còn thầy ở lại
    Mái chèo đó là những viên phấn trắng
    Và thầy là người đưa đò cần mẫn
    Cho chúng con định hướng tương lai

    Thời gian ơi xin dừng lại đừng trôi
    Cho chúng con khoanh tay cúi đầu lần nữa
    Gọi tiếng thầy với tất cả tin yêu ...


    LỜI CỦA THẦY
    Rồi các em một ngày sẽ lớn
    Sẽ bay xa đến tận cùng trời
    Có bao giờ nhớ lại các em ơi
    Mái trường xưa một thời em đã sống
    Nơi đã đưa em lên tầm cao ước vọng
    Vị ngọt đầu đời bóng mát ca dao
    Thủa học về cái nắng xôn xao
    Lòng thơm nguyên như mùi mực mới

    Dẫu biết rằng những tháng ngày sắp tới
    Thầy trò mình cũng có lúc chia xa
    Sao lòng thầy canh cánh nỗi thiết tha
    Muốn gởi các em thêm đôi điều nhắn nhủ

    Một lời khuyên biết thế nào cho đủ
    Các em mang theo mỗi bước hành trình
    Các em lúc nào cũng nhớ đừng quên:
    Sống cho xứng với lương tâm phẩm giá...

    Rồi các em mỗi người đi mỗi ngã
    Chim tung trời bay bỗng cánh thanh niên
    Ở nơi đâu: rừng sâu, biên giới khắp ba miền
    Ở nơi đâu có thầy luôn thương nhớ
     

  12. Phấn trắng

    Dạy em từ thuở chín mười

    Ngày ấy tóc cô dài lắm

    Như mây biếc trời xanh thẳm

    Nâng mùa thu lên mênh mông.



    Ngày qua tháng lại chất chồng

    Gót cô dẫm mòn bục giảng

    Bao lớp học trò mắt sáng

    Cũng ngần ấy bụi phấn bay.



    Hạt rơi vào mắt xót cay

    Hạt vương trên đầu tóc bạc

    Mỗi lần heo may xao xác

    Cô ơi, em sợ... lá vàng!



    Biết không thể níu thời gian

    Vẫn giật mình kêu thảng thốt

    Tin cô... bay về đột ngột

    Tối sầm cả mặt trời thu.



    Đưa cô về cõi sương mù

    Những vòng hoa lạnh gió ru nghẹn ngào

    Một đời phấn trắng chiêm bao

    Còn bao nhiêu chữ gieo vào trời xanh?

    . Nguyễn Ngọc Hưng



    Cô giáo miền quê

    Thương em cô giáo miền quê

    Đường làng trơn trượt... lối về trời mưa

    Nụ cười theo nón đong đưa

    Trên tay đôi guốc... còn chưa kịp mòn

    Học trò chưa kịp lớn khôn

    Cười reo nắc nẻ bên dòng nước trôi

    Thương em... rồi bỗng thương tôi

    Đường không đủ rộng sánh đôi theo về

    Em là cô giáo miền quê

    Tôi, chàng trai phố đứng mê mải nhìn

    Gió giông một cái liếc tình

    Tôi mang ngơ ngẩn theo mình... về đâu?



    . Nguyễn Thanh Xuân
     

  13. THẦY
    Cơn gió vô tình thổi mạnh sáng nay
    Con bỗng thấy tóc thầy bạc trắng
    Cứ tự nhủ rằng đó là bụi phấn
    Mà sao lòng xao xuyến mãi không nguôi
    Bao năm rồi ? Đã bao năm rồi hở ? Thầy ơi ...
    Lớp học trò ra đi, còn thầy ở lại
    Mái chèo đó là những viên phấn trắng
    Và thầy là người đưa đò cần mẫn
    Cho chúng con định hướng tương lai

    Thời gian ơi xin dừng lại đừng trôi
    Cho chúng con khoanh tay cúi đầu lần nữa
    Gọi tiếng thầy với tất cả tin yêu ...

    Khi thầy về nghỉ hưu
    Cây phượng già treo mùa hạ trên cao
    Nơi bục giảng giọng thầy sao chợt thấp:
    "Các con ráng… năm nay hè cuối cấp…"
    Chút nghẹn ngào… bụi phấn vỡ lao xao.

    Ngày hôm qua hay tự tháng năm nào
    Con nao nức bước vào trường trung học
    Thương cây lúa hóa thân từ hạt thóc
    Thầy ươm mùa vàng, đất vọng đồng dao.

    Mai thầy về, sân trường cũ nằm đau?
    Hay nỗi nhớ lấp vùi theo cát bụi?
    Dẫu cay đắng, dẫu trăm nghìn đau tủi
    Nhọc nhằn nào thầy gửi lại ngày sau?

    Mai thầy về, mùa gọi nắng lên cao
    Vai áo bạc như màu trang vở cũ
    Con muốn gọi sao lòng đau nghẹn ứ
    Đã bao lần con ngỗ nghịch thầy ơi!


    Không đề

    Cầm bút lên định viết một bài thơ
    Chợt nhớ ra nay là ngày nhà giáo
    Chợt xấu hổ cho những lần cao ngạo
    Thì ra con cũng giống bấy nhiêu người.

    Cầm bút lên điều đầu tiên con nghĩ
    Đâu là cha, là mẹ, là thầy…
    Chỉ là những cảm xúc vu vơ, tầm thường, nhỏ nhặt…
    Biết bao giờ con lớn được,
    Thầy ơi !

    Con viết về thầy, lại “phấn trắng”,”bảng đen”
    Lại “kính mến”, lại “hy sinh thầm lặng”…
    Những con chữ đều đều xếp thẳng
    Sao lại quặn lên những giả dối đến gai người .

    Đã rất chiều bến xe vắng quạnh hiu
    Chuyến xe cuối cùng bắt đầu lăn bánh
    Cửa sổ xe ù ù gió mạnh
    Con đường trôi về phía chẳng là nhà…

    Mơ màng nghe tiếng cũ ê a
    Thầy gần lại thành bóng hình rất thực
    Có những điều vô cùng giản dị
    Sao mãi giờ con mới nhận ra.
    __________________
     
  14. mjnhthjen93

    mjnhthjen93 Guest


    hoc truoc tjnh seo

    tuy hoj daj nhung ma` van~ xạ`j dc. hem seo . CAM ON NHA!CAM ON NHA!CAM ON NHA!CAM ON NHA!CAM ON NHA!CAM ON NHA!CAM ON NHA!CAM ON NHA!CAM ON NHA!CAM ON NHA!CAM ON NHA!CAM ON NHA!CAM ON NHA!CAM ON NHA!CAM ON NHA!CAM ON NHA!:-SS:-SS:-SS:-SS:-SS
     
    Last edited by a moderator: 13 Tháng mười một 2008
  15. tinphonui

    tinphonui Guest


    Nghe thầy đọc thơ

    Trần Đăng Khoa

    Em nghe thầy đọc bao ngày
    Tiếng thơ đỏ nắng, xanh cây quanh nhà
    Mái chèo nghiêng mặt sông xa
    Bâng khuâng nghe vọng tiếng bà năm xưa
    Nghe trăng thở động tàu dừa
    Rào rào nghe chuyển cơn mưa giữa trời...
    Đêm nay thầy ở đâu rồi
    Nhớ thầy, em lại lặng ngồi em nghe ...
    __________________
    Hãy sống như đời sông
    Để biết yêu nguồn cội
    Hãy sống như đời núi
    Vươn tới những tầm cao
    Hãy sống như biển trào
    Để thấy bờ bến rộng
    Hãy sống và khát vọng
    Để thấy đời mênh mông ...


    "Vết chân tròn
    Vẫn đi về trên con đường mòn cát trắng quê tôi
    Anh thương binh vẫn đến trường làng
    Vẫn ôm đàn dạy các em thơ..
    Bài hát quê hương"

    Hôm nọ đọc lại "Người thầy đầu tiên" của Aitmatov, sao nao lòng thế....Chợt nhớ ...

    Góp vui cùng các bác ...

    Bàn chân thầy giáo
    Trần Đăng Khoa

    Thầy ngồi ghế giảng bài
    Xếp cạnh bàn đôi nạng gỗ
    Một bàn chân đâu rồi
    Chúng em ko rõ

    Sáng nào bom Mỹ dội
    Phượng đổ ngổn ngang, mái trường tốc ngói
    Mặt bảng đen lỗ chỗ vết bom bi
    Thầy cầm súng ra đi
    Bài tập đọc dạy chúng em dang dở
    Hoa phượng
    Hoa phượng cháy một góc trời như lửa

    Năm nay thầy trở về
    Nụ cười vẫn nguyên vẹn như xưa
    Nhưng một bàn chân ko còn nữa
    Ôi bàn chân
    in lên cổng trường những chiều giá buốt
    In lên cổng trường những đêm mưa dầm
    Dấu nạng hai bên như hai hàng lỗ đáo
    Chúng em nhận ra bàn chân thầy giáo
    Như nhận ra cái chưa hoàn hảo
    Của cả cuộc đời mình

    Bàn chân thầy gửi lại Khe Sanh
    Hay Tây Ninh, Đồng Tháp ?
    Bàn chân đạp xuống đầu lũ giặc
    Cho lẽ sống làm người
    Em lắng nghe thầy giảng từng lời
    Rung động bao điều suy nghĩ
    Nghe thầm vọng bàn chân đi đánh Mỹ
    Nghe âm vang tiếng gọi của chiến trường
    Em đi suốt chiều dài yêu thương
    Chiều sâu đất nước
    Theo những dấu chân người thầy năm trước

    Và bàn chân thầy, bàn chân đã mất
    Vẫn dẫn chúng em đi trọn vẹn cuộc đời.......

    Ps: belated...happy teacher day to anh Nam !
    __________________

    Nước trôi qua tim..rong đầy trí nhớ..


    Thảo Nguyên

    Một đời người - một dòng sông...
    Mấy ai làm kẻ đứng trông bến bờ,
    "Muốn qua sông phải lụy đò"
    Đường đời muôn bước cậy nhờ người đưa ...

    Tháng năm dầu dãi nắng mưa,
    Con đò trí thức thầy đưa bao người.
    Qua sông gửi lại nụ cười
    Tình yêu xin tặng người thầy kính thương.

    Con đò mộc - mái đầu sương
    Mãi theo ta khắp muôn phương vạn ngày,
    Khúc sông ấy vẫn còn đây
    Thầy đưa tiếp những đò đầy qua sông...
    __________________
    Một bài thơ hay về thầy cô giáo

    Bài này mình không nhớ nhan đề, không nhớ tên tác giả luôn. Chỉ nhớ là hồi lớp 5 lên đọc trước trường

    Em vẫn thường nhắc đến mùa thu
    Bông cúc vàng cánh mềm như tuổi nhỏ
    Bài tập đọc năm nao em còn nhớ
    Dẫu bây giờ em đã biết làm thơ

    Đọc chữ O cô dặn phải tròn môi
    Chỉ vậy thôi, chao ôi, sao mà khó!
    Lỗi tại con chuồn chuồn cánh đỏ
    Mải rong chơi nên em chẳng thuộc bài

    Chỉ mỗi chữ O em đọc sai
    Dường như cô già đi mấy tuổi
    Đến khi em hiểu điều đơn giản ấy
    Cô giáo ơi, tóc cô bạc hết rồi!

    Em hiểu, mỗi sợi tóc đổi màu kia
    Là một lớp người lớn lên và biết sống
    Mặt đất như trời xanh mơ mộng
    Bông cúc vàng nên buổi sáng vô tư.

    Khởi đầu cho một chuyến đi xa
    Lối trường cũ thoảng hương cỏ mật
    Bài tập đọc khóa bình minh thứ nhất
    Cả cuộc đời cô dõi bóng theo em ...
    __________________
    Hãy sống như đời sông
    Để biết yêu nguồn cội
    Hãy sống như đời núi
    Vươn tới những tầm cao
    Hãy sống như biển trào
    Để thấy bờ bến rộng
    Hãy sống và khát vọng
    Để thấy đời mênh mông ...


    Là dân nước Nam, ta mang ý chí kiên cường
    Theo tiếng gọi non sông ta lên đường nhập ngũ
    Lời thề : cho tổ quốc quyết sinh dù ta quyết tử.
    Khắc sâu trong lòng, việc sống- thác coi thường
    Ta tin một ngày tan khói lửa đau thương
    Ngày độc lập ta tự hào đi dưới cờ tổ quốc
    Nghe rạo rực niềm tin yêu đất nước.
    Nghe cháy bỏng trong mình dòng máu Việt Nam.
    Rồi ngày mai ta sẽ đi về phía ánh mặt trời.
    Nghe trong mình lòng yêu nước sục sôi.
    hãy tiến lên xây quê hương đất nước.
    Cho non sông Việt Nam tươi sáng mãi muôn đời.
    Bài thơ chia đôi
    Tặng các thầy nhân ngày 20-11

    Em viết lòng mình bằng một bài thơ
    Đem chia làm hai nửa
    Nửa xa xưa, em tặng cô là mẹ
    Nửa hôm nay, em kính tặng các thầy
    Mưa gió chập chùng mẹ tần tảo đêm ngày
    Nhuốm tóc bạc nhường em cả thanh xuân tuổi trẻ...

    Một nửa đời em
    Cách làm người là của mẹ
    Hạnh phúc cuối cùng của mẹ ở nơi em...

    Một nửa đời em
    Tri thức muôn phương
    Thầy góp nhặt trao cho em tất cả
    Những kiến thức, những kỹ nghệ tối tân vô giá
    Viên phấn trên tay thầy mòn mỏi nhường lại thời gian...

    Hai nửa con người em
    Từ hai người thầy trao tặng
    Bài thơ em chia đôi với tất cả lòng biết ơn, kính trọng
    Theo suốt trong em trọn vẹn một kiếp người
    GẶP LẠI THẦY
    Con dừng lại phía hàng cây
    Bồi hồi khi gặp dáng thầy hôm nao
    Trường xưa vẫn nét ngày nào
    Và đây vẫn dáng thấy cao cao gầy
    Vẫn bao la một vòng tay
    Đón con như thể chưa ngày cách xa
    Kiềm lòng để lệ khỏi nhoà
    Giọng thầy trầm ấm "thật thà phải con?"
    Cái tên thấy gọi riêng con
    Đến giờ con thấy vẫn còn mới nguyên
    Ước mong con mãi không quên
    "thật lòng vững trí đừng phiền nghe con"
    Lợi danh - danh lợi sẽ mòn
    Những điều thấy dạy còn hoài khắc tâm
    Nhớ tóc thấy điểm hoa râm
    Cùng lời chỉ dạy âm thầm con mang

    Ai quên đi chuyến đò ngang
    Quên sao người lái thuyền
    CÔ ƠI
    Rời mái trường thân yêu
    Bao năm rồi cô nhỉ ?
    Trong em luôn đọng lại
    Lời dạy bảo của cô


    Ngày ấy vào mùa thu
    Bước chân em rộn rã...
    Cô không lời từ giã
    Xa trường tự lúc nào

    Em ngỡ như chiêm bao
    Cô về đâu, chẳng biết?
    Vẫn vang lời tha thiết
    Từ giọng cô dịu hiền

    Thời gian bước triền miên
    Cô chưa lần quay lại
    Chúng em nhớ cô mãi
    Mong thấy cô trở về

    Lúc xưa cô vỗ về...
    Nay chúng em khôn lớn
    Ngày rời trường gần đến
    Bao giờ gặp lại cô ?!

    Logged


    sang bến đời.Hoa Và Ngày 20-11

    Nụ hoa hồng ngày xưa ấy
    Còn rung rinh sắc thắm tươi
    20-11 ngày năm ấy
    Thầy tôi tuổi vừa đôi mươi

    Cô tôi mặc áo dài trắng
    Tóc xanh cài một nụ hồng
    Ngỡ mùa xuân sang quá
    Học trò ngơ ngẩn chờ trông...

    Nụ hoa hồng ngày xưa ấy ...
    Xuân sang, thầy đã bốn mươi
    Mái tóc chuyển màu bụi phấn
    Nhành hoa cô có còn cài ?

    Nụ hoa hồng ngày xưa ấy ...
    Tà áo dài trắng nơi nao,
    Thầy cô- những mùa quả ngọt
    Em bỗng thành hoa lúc nào .

    PHẠM THỊ THANH NHÀN
    (Hội bút Hương Đầu Mùa)
     

  16. chời ơi, sao mà thơ nhiều thế , k biết tìm đâu ra mà post nhìêu wa chời lun àh, tớ chẳg biết thơ, chit biết văn àh :)
     

  17. THĂM TRƯỜNG
    Tôi về thăm trường trong 1 chìu thu
    Đàn chim ríu rít, tiếng jó vi vu
    Cảnh vẫn vậy nhưng sao trường hoe vắng
    Lá vàng rơi có biết lòng tôi chăng

    PHƯỢNG
    Nhặt cánh phượng mong manh
    vừa lìa cây
    Ai nhớ về ai
    Mùa hoa năm ngóai
    Đâu rồi con bướm
    Ép sổ tặng thầy
    Đâu rồi cành phượng thắm
    Tay trao tay


    LỜI CHIA TAY

    Giọt nước mắt thấm vào trang jấy
    Đã cạn lời dòng li biệt chia xa
    Bạn ơi !đừng quên 1 thời xa vắng
    Kỉ niệm học trò mãi chẳng phôi pha

    GỬI TẶNG THẦY

    Trên bầu trời xanh ngắt
    Xen giữa tầng mây xanh
    Chú chim nhỏ có hay
    Đôi mắt ai dõi theo nhìn chú
    Thật xa xăm
    Gửi lời thì thầm nương theo jó
    “chim đi xa chớ wen lời hẹn
    Nhớ trở về
    Thăm lại chốn yêu thương
    Thầy ơi!
    Chim có đi xa nhưng làm sao quên tổ
    Cũng như em sao quên đc ơn thầy
     

  18. Thơ thì gõ google ra cả đống nhưng văn như bn thì hok có,vì thế văn thik hơn.hehehehe.Chuc mừng vì đc lên tổ trưởng
     
  19. bupbe_dautay

    bupbe_dautay Guest


    Trời, bạn đúng là có đầu óc tuợng phong phú......Tớ về cái khoản thơ thì hơi kém........:khi (45):nhưng chắc tớ phải học tập bạn thui....:khi (152):
     

  20. cái gì chứ thơ thì tớ dốt chán, ai làm thơ đc cứ làm còn tớ ngậm bồ hòn :D, làm văn còn tạm xài đc^^!
     

CHIA SẺ TRANG NÀY