Bạn hãy ĐĂNG NHẬP để sử dụng nhiều chức năng hơn

Cảm nhận về ca dao

Thảo luận trong 'Ca dao - Tục ngữ' bắt đầu bởi khanhly_99, 30 Tháng chín 2011.

CHIA SẺ TRANG NÀY

Lượt xem: 7,607

  1. khanhly_99

    khanhly_99 Guest

    Sổ tay hướng dẫn sử dụng HMforum phiên bản mới


    Nêu cảm nhận của em về bài ca dao:
    Chiều chiều ra đứng ngõ sau
    Trông về quê mẹ ruột đau chín chiều
     

  2. bài này nói về người con gái lấy chồng xa quê , chiều chiều nhớ về quê mẹ .
    chú ý , '' buổi chiều " Buổi trời đang u ám , buổi cuối trong ngày khi mọi hoạt động dường như đã kết thúc :như lòng cô gái vậy
    P/ s : chú ý bạn không được dùng màu chứ đỏ , cỡ chứ to quá
     
  3. agforl1

    agforl1 Guest


    Lọ lem nói đúng đấy nhưng nói sơ sơ thôi :((
    Theo em là như thê này : Đây là lời của cô con gái nhớ mẹ.
    "Chiều chiều ra đứng ngõ sau
    Trông về quê mẹ ruột đau chín chiều?
    
    Chiều chiều! Nốt nhạc đã dạo đầu cho một mô típ gợi buồn. Đằng sau nốt nhạc ấy hiện lên chân dung một cô gái với một nỗi buồn khắc khoải. Nỗi buồn của một cô gái mới về nhà chồng còn lạ lẫm chưa quen, trong lòng cồn cào bao nỗi nhớ về gia đình, cha mẹ và những kỷ niệm đẹp. Thế là chiều nào cũng vậy, cô lén ra ngõ sau nhà, nơi ít người lại qua, ít ai để ý, ở đó cô có thể tránh mọi con mắt dò xét để thả hồn qua những nỗi nhớ, để “trông về quê mẹ”. Mà có xa xôi gì cho cam. Có khi chỉ cách có một quãng đồng mà hóa ngàn dặm tít mù, bởi một lẽ thời phong kiến người con gái có chồng là đóng khung cuộc đời mình ở nhà chồng. Bài ca dao mở ra là “chiều chiều” khép lại là “chín chiều” như đóng chặt tất cả những con đường mà cô có thể về với mẹ. Thật xót xa cho thân phận những người phụ nữ thời phong kiến.
    .......:khi (61)::khi (116)::khi (64)::khi (73)::khi (120):
     
  4. pokemon_011

    pokemon_011 Guest


    đây là câu nói của cô con gái nhớ mẹ vì phải lấy chồng xa quê nhưng bài ca dao cũng là lời lên án , phê phán chế độ phong kiến với chế độ trọng nam khinh nữ
     
  5. khanhly_99

    khanhly_99 Guest


    Mình cần một bài (đoạn)văn hoàn chỉnh. Giúp mjnh` với nhé
     
  6. braga

    braga Guest


    Bài ca dao là lời của người con gái lấy chồng xa quê nói với mẹ.
    - Nỗi nhớ sâu lắng , âm thầm không biết chia sẻ cùng ai

     
  7. tuanvy0808

    tuanvy0808 Guest


    Em kham kh?o dây nha:
    Chiều chiều ra đứng ngõ sau
    Ngó về quê mẹ ruột đau chín chiều”

    (Ca dao)

    Tôi không có ý phân tích hai câu ca dao trên, bởi cái âm hưởng thắm đượm tình cảm của nó đã vượt qua cõi duy lý và nhập vào tâm khảm mỗi con người. Tôi chỉ xin được nêu lên một vài câu hỏi: Ai đứng ngõ sau? Tại sao lại đứng ngõ sau mà không đứng ngõ trước? Sao lại chiều chiều mà không tối tối? Tại sao lại ngó về quê mẹ mà không phải quê cha? Và vì sao lại chín chiều? Câu trả lời chính là sự cảm nhận của mỗi người.

    Xưa nay người ta thường nói đến quê quán của một ai đó bởi cụm từ “quê cha đất tổ” mà hầu như quên hẳn quê mẹ, và tình cảm của mẹ đã được gửi gắm qua dòng xúc cảm bất tận của điệu hò ru con, hay trong nhiều bài thơ, những bản nhạc, các tác phẩm nghệ thuật, và lạ lùng thay người ta lại thường nói đến cụm từ “tiếng mẹ đẻ” mà chưa bao giờ nói đến “tiếng cha đẻ”. Trong thực tế quê mẹ như bị nhạt nhoà bởi thời gian, bởi thân phận người phụ nữ. Có điều qua nỗi xót xa đó, người con gái còn có thiên chức rất cao cả: “Làm mẹ“. Phải chăng từ khi những cuộc chiến tranh xuất hiện, vai trò của người đàn ông dần được khẳng định, đặt nền móng chuẩn bị cho chế độ phụ hệ ra đời và từ đó chế độ mẫu hệ dần suy tàn? Hình ảnh người phụ nữ không còn được tôn sùng trong tâm tưởng của mọi người như ở thời đại mẫu hệ. Dần dà sự phân biệt trọng nam khinh nữ đã hình thành trong xã hội và có lẽ sự phân biệt đó đạt đỉnh cao ở thời phong kiến, để rồi nó dai dẳng đến bây giờ qua sự tái hiện của ngôn ngữ bởi hai từ: nội - ngoại. Và điều đó đã được thể hiện qua cách đặt tên con lấy họ cha, hay trong những lễ chạp mồ chạp mả, trong những vị trí của xã hội,… và tồi tệ nhất từ xưa đến nay hầu hết phái nam xem phái nữ như “vật dụng” nhằm phục vụ cho sự thoả mãn của giác quan hơn là ý thức về sự bảo tồn giống nòi. Sự thoả mãn đó đã được ngầm định bởi dục năng, một loại trạng thái luôn tiềm ẩn dưới mỗi tế bào, mỗi phân tử, mỗi nơ ron thần kinh đang đợi chờ một niệm lực, hay tự lực của mỗi mầm sống sẽ hội tụ lại để tạo thành một dòng ý lực chi phối và điều động các giác quan để biểu hiện dục tính con người. Những dục năng tiềm ẩn đó phần nào xoá nhoà hình bóng thiêng liêng của người mẹ, làm mờ nhạt thiên tính cao cả và tuyệt vời của mẹ, và phải chăng bởi vì mẹ biểu tượng của cái âm tĩnh lặng như hư không ôm ấp tất cả mọi vật, đã khiến cho phái nam biểu tượng cái dương, cái động luôn vần vũ, quay cuồng, hiềm kỵ… kiếm tìm trong cơn mê hoang? Câu chuyện ngụ ngôn về Adam và Eva ở vườn địa đàng đã cho thấy sự trọng nam khinh nữ khi người ta chỉ xem Eva có nguồn gốc từ một cái xương sườn của Adam và tội lỗi ở vườn địa đàng do người nữ gây ra. Sự phân biệt nam nữ còn được biểu hiện qua sự trừng phạt của Hồi giáo khi ném đá đến chết những người phụ nữ phạm tội ngoại tình.


    Người con gái từ khi xa gia tộc đi làm dâu là đã thực hiện một cuộc viễn ly rời xa tổ ấm gia đình, rời xa vòng tay ấm áp của mẹ, xa vắng những câu hỏi ân cần của cha, xa anh chị em ruột thịt, xa xứ sở thân quen, xa làng trên xóm dưới, xa khung trời hồn nhiên của tuổi thơ mà đã hàng chục năm gắn bó.

    Ôi! Sự ly biệt. Cách mà không xa. Không phải là cái khoảng cách vật lý, cái khoảng trống của không gian mà chính là sự xa cách tâm lý. Những tình cảm, những kỷ niệm đã được hình thành hàng chục năm, và rồi bỗng nhiên một ngày mà hầu như mọi người đều vui, một ngày mà các quyển sách bói toán đều cho là tốt là cát lợi,… một sự xa cách tiền định giáng xuống mà thân phận người con gái trước sau gì phải lãnh nhận. Cam chịu vì định kiến cay nghiệt của xã hội, cam chịu vì hủ tục xưa bày nay làm, vì lễ nghi phong tục… nhưng cao cả nhất là sự hy sinh vì tình yêu, vì thiên chức mà tạo hoá đã giao phó.


    Nhưng tạo hoá rất công bằng, đã ban cho người nữ thiên chức, ắt phải lấy đi rất nhiều thứ, để rồi: “Chiều chiều ra đứng ngõ sau/ Ngó về quê mẹ ruột đau chín chiều.” Người con gái khi về nhà chồng làm dâu, rồi làm mẹ và từ lúc được làm mẹ cũng là lúc cảm được thân phận người mẹ. Hình ảnh một người chiều chiều đứng ngõ sau rồi ngó về quê mẹ và cũng chính là quê mình, cứ thế hình ảnh đó tiếp nối từ thế hệ này qua thế hệ khác tạo nên những miền quê mẹ chập chùng nối nhau và mờ dần phía chiều rơi để rồi cõi lòng quặn thắt một nỗi đau, nỗi đau khi nghĩ đến mẹ già, nỗi niềm của chính mình và nỗi đau từ nghìn trùng níu nhau hiện về của bóng hình những người mẹ từ trong quá khứ xa xăm,… hay giữa hiện tại trơ trụi và rồi sẽ đến niềm đau của những đứa con gái thơ dại đã và sẽ ra đời trong tương lai. Nỗi lòng của mẹ rất lớn và chỉ có những người mẹ mới cảm thông nhau, và chiều chiều phải đành ra đứng ngõ sau, cái ngõ che dấu nỗi niềm cô quạnh, u uẩn của phận con dâu hay ngõ hướng vào nội tâm để được ngó về quê mẹ một cách âm thầm trong nỗi rối bời ruột gan. Nhưng rồi tạo hoá lại động lòng trắc ẩn khi thấy người mẹ đau đớn, tan dần giữa đại dương mênh mông, nên đã ban cho phái nữ một tình thương mẫu tử, tình thương cao cả và tuyệt đối giữa thế gian này. Chỉ có người mẹ mới có cái quyền thiêng liêng của tạo hoá, quyền cho mỗi chúng ta “mang nặng kiếp người”, một kiếp người vượt trên mọi dự tưởng. Đúng vậy, kiếp người rất nặng và buồn lắm, buồn như câu ca dao mà người mẹ đã gửi gắm những tình cảm bao la, sâu kín, dập dìu trên vành nôi. “Chiều chiều” là khoảng thời gian u hoài, gợi cảm. Những khoảng khắc ánh mặt trời dần khuất sau rặng núi, để lại một màu chiều ảm đạm, thu lại thế giới quan mỗi người, khiến mẹ chìm trong thăm thẳm cõi hồn cô liêu. Và “chín chiều” phải chăng là những chiều kích của không gian? Hay là chiều của nội tâm, là nỗi niềm của lòng mẹ, mẹ không còn nơi trú ngụ mối sầu lữ thứ, nơi để gửi gắm nỗi đau thắt ruột khi nhớ về quê ngoại. Quan niệm từ xa xưa số chín biểu tượng sự cao cả nhất và nỗi đau khi nghĩ đến mẹ là nỗi khổ đau lớn nhất của đời người. Hay có thể số chín là tượng trưng cho chín vía của phái nữ. Hoặc một ý nghĩa khác “ruột đau chín chiều” là nỗi đau chín muồi, nỗi quặn thắt trong thăm thẳm phận người con gái.

    “Đau quá mẹ ơi!” là tiếng kêu vang của con trẻ khi bị ăn đòn hay “Mẹ ơi!”, tiếng gọi thiêng liêng bộc phát ra từ tâm tưởng của những người bị trọng thương nơi núi rừng heo hút đã níu về những hình ảnh âu yếm của mẹ hiền, hình ảnh mẹ ôm ấp con trong vòng tay ấm áp đã xoa dịu nỗi đau, xoá nhoà cơn hãi hùng khi đối diện với nỗi cô độc của kiếp người rồi con sẽ ngất lịm trong cơn mê man mà ngỡ như có bàn tay âm ấm của mẹ đang vỗ về. Ôi! Tình thương của mẹ là loại biệt dược rất quý cho mỗi người con.Phái nữ được xem là phái yếu, nhưng trong suốt chiều dài lịch sử từ những huyền sử như: mẹ Nữ Oa vá trời, tổ mẫu Âu Cơ linh diệu, sự thuỷ chung qua hình ảnh hòn Vọng phu,… và Trưng Nữ Vương vị anh hùng đầu tiên đấu tranh giành độc lập cho nước Việt, và sự hy sinh cao cả còn được thể hiện qua: công chúa Huyền Trần, công chúa Ngọc Hân, nữ tướng Bùi Thị Xuân, Hoàng thái hậu Từ Dũ,… và hình bóng cao cả của mẹ đã tái hiện ở Việt Nam dưới những dạng thức khác nhau như mẹ Quán Thế Âm, dù Quán Thế Âm là vị nam bồ tát ở Ấn Độ có tên Avalokitesvara, hay đức mẹ Maria trinh nguyên, rồi thánh mẫu Yana của người Champa đến bây giờ vẫn được thờ cúng ở điện Hòn Chén của xứ Huế rất thiêng. Trong những thế kỷ gần đây đã xuất hiện rất nhiều bà mẹ quê anh hùng và rất nhiều người mẹ vô danh khác đang âm thầm cam chịu những mất mác quá lớn lao qua những cuộc chiến trên đất Việt. Hình ảnh người mẹ cao cả xuất hiện từ những linh thoại xa xưa và đã khắc ghi vào sử sách của nước Việt tạo nên “huyền thoại mẹ”. Những người mẹ làm nên huyền sử lẫy lừng, nhưng mẹ vẫn sống trong nỗi niềm thầm lặng, sâu kín, bởi tình thương bao la của mẹ không có ngôn từ nào diễn tả trọn vẹn và nỗi niềm của mẹ mãi mãi còn ngân vọng trong âm hưởng bất tận của lời ca dao trầm buồn trên đất Việt.
     
  8. p3b3o_091098

    p3b3o_091098 Guest


    Mình có bài ngắn nè bài bạn tuanvy gì gì đó sao mà dài thế
    Chiều chiêu ra đứng ngõ sau
    Trông về quê mẹ ruột đau chín chiều.
    Câu ca dao trên nói về một người con gái lấy chồng xa quê trông về quê hương mình và nhớ tới những tháng ngày bên mẹ."Chiều chiều" thể hiện sự lặp đi lặp lại nhiều lần thể hiện sự mong nhớ da diết của cô gái lấy chồng xa quê . Không những vậy buổi chiều cũng là lúc một ngày chưa qua một đêm chưa tới là nơi giao thoa giữa ngày và đêm. Cùng vào lúc này mọi người thân trong gia đình đều trở về nhà xum họp chỉ còn một mình bóng người con gái đứng đơn độc nhớ về quê hương ."Ngõ sau" là một nơi kín đáo ít người qua lại dường như cô gái này đã nhận được sự éo le trong cuộc sống khiến cô giữ kín nỗi buồn để mỗi đọ chiều tà thì cô đem nỗi lòng ở nơi đây . Dường như mỗi lần cô đứng đây là mỗi lần đau khi nghĩ về tấm lòng của cha của mẹ đã sinh thành nên cô. Câu hát tuy ngắn gọn nhưng ẩn chứa trong đó là nỗi nhớ khắc khoải sâu sắc.
     
  9. syrong

    syrong Guest


    khi (130) khi (121) khi (90)>:p>:p>:p>:p>:p>:p>:p
     
  10. syrong

    syrong Guest


    :eek:3[-O<~O):-j:)<):):confused::(:)D^:)^*-:):mad:\frac{a}{b}\frac{a}{b}\frac{a}{b}
     
  11. syrong

    syrong Guest


    khi (73) ************************************aaaaaa
     
  12. syrong

    syrong Guest


    Chiều chiêu ra đứng ngõ sau
    Trông về quê mẹ ruột đau chín chiều.
    Câu ca dao trên nói về một người con gái lấy chồng xa quê trông về quê hương mình và nhớ tới những tháng ngày bên mẹ."Chiều chiều" thể hiện sự lặp đi lặp lại nhiều lần thể hiện sự mong nhớ da diết của cô gái lấy chồng xa quê . Không những vậy buổi chiều cũng là lúc một ngày chưa qua một đêm chưa tới là nơi giao thoa giữa ngày và đêm. Cùng vào lúc này mọi người thân trong gia đình đều trở về nhà xum họp chỉ còn một mình bóng người con gái đứng đơn độc nhớ về quê hương ."Ngõ sau" là một nơi kín đáo ít người qua lại dường như cô gái này đã nhận được sự éo le trong cuộc sống khiến cô giữ kín nỗi buồn để mỗi đọ chiều tà thì cô đem nỗi lòng ở nơi đây . Dường như mỗi lần cô đứng đây là mỗi lần đau khi nghĩ về tấm lòng của cha của mẹ đã sinh thành nên cô. Câu hát tuy ngắn gọn nhưng ẩn chứa trong đó là nỗi nhớ khắc khoải sâu sắc.
     
  13. syrong

    syrong Guest


    to copy cua cau ne` hehe:p:p:p:p:p:p:p:p:p>:p>:p>:p>:p>:p>:p>:p
     

  14. nay`

    ca dao dan ca la mot kho tang` tinh` cam? vo tan.trong no' co' dao. ly' lm ng.tin`h yeu thuong ban. be` a,e.tih` yeu trai gai' va` dac. biet. do' la` t\c cua? ng con gai' lay' mck xa que thuong nho' me. moi~ khi chieu` ta`.
    CHIEU` CHIEU` RA DUNG NGO~ SAU
    TRONG VE QUE ME. RUOT DAU CHIN CHIEU`
    Tinh` yu thuong me. tham' thiet' cua? ng con gai' lay' ck xa que dọ' vs me.chieu` la` luc' ma mọ. ng di lam` ve.quay quan ben mam com.ng con gai lai. thay' tiec thuong cho so' phna. cua? MINH`.co nhin` ve huong' qye me.nho' me. ko biet bay gjo me. ra sao.thuong me. gia` o nha` quanh. hiu ma "ruot dau chin' chieu`".
    "chieu` chieu`" not' nhac. mag day sau tu lo lang.cu? ng con gai' ms lay' ck con` la. lam~.The' la` chieu nao` cung~ vay. co len' ra ngo~ sau.noi it ng qua lai.it nhung~ con mat' de` xen' cua? ho. nha` ck.co' le~ nha` me. chi? cach' co' mot. quang~ dong ma` cam? giac' nhu xa tit mu`.boi? le~ con gai' thoi` truioc' neu' da~ lay' ck thy` pha? dog' khung o? nha` ck ko dk dj dau.ọ cuoc. dọ ng con gạ' sao lai. bi dat' den' vay.bai` tho mo? ra la` chieu` chieu` nhung khep' lai. la` chin' chieu` điều này đã đóg tất cạ mọi cánh cửa lối thoát về vs mẹ của cô gái.thật đau buồn.
    qua bfi thơ tren ta cảm thương cho số phận của ng phụ nữ phong kiến.đồg thời lên án một xã hội phong kiến bất công.trói buộc ng phụ nư` bằg một sợi dây vô hình.
     
  15. shuly

    shuly Guest


    bài ca dao còn nói về số phận của người phụ nữ ngày xưa "lấy chồng thì phải theo chồng'', về nỗi nhớ quê, nhớ mẹ.Ngõ sau là hình ảnh vắng vẻ, heo hút, làm cho nỗi cô đơn và nhớ nhung càng bị kìm nén...nỗi cô đơn ấy của người con gái không đc giãi bày cùng ai...:)