Biểu cảm về cây bàng (thân bài)?

Thảo luận trong 'Làm văn' bắt đầu bởi hoahuongduong633, 27 Tháng bảy 2012.

Lượt xem: 16,828

  1. Hướng dẫn Cách gõ công thức Toán học, Vật lý, Hóa học forum mới


    Thân bài: Tả cây bàng
    - Những buổi sáng tinh mơ, khi sân trường còn vắng hoe thì em, Nhi và Hậu đã vào trường để ôn bài.
    - Nhìn từ xa, chúng em đã thấy cây bàng đang mơ màng trong làn không khí se se lạnh.
    - Cây bàng trường em, theo các anh chị thì vẫn còn rất trẻ, trồng khoảng hai, ba năm về trước, nên các cành lá đều mang một màu xanh mơn mởn, mềm mại, phất phơ trong làn giỏ thoảng qua.
    - Em cùng người bạn thân lên lầu trực nhật. Nắng đã lên, em và bạn cuối cùng cũng xong nhiệm vụ. Cây bàn trường em cũng khá cao, cao tới tận tầng 2 của nhà trường nên chúng em thoả sức vuốt ve những chùm lá
    - Nắng chiếu qua tán cây, xuyên qua những “bàn tay” mềm mại đang nằm ngủ.
    - Nhìn những chùm lá ấy, mà em thấy lòng mình nhẹ nhàng làm sao giữa bình minh. Màu lá xanh rờn ấy dường như đã làm xanh cả tâm hồn em, khiến em thấy cái gì cũng đẹp, cũng mới, cũng thú vị cả.
    - Và cho đến tận bây giờ, khi đã nghỉ hè, em vẫn thấy nhớ những buổi sáng đẹp như thế, nhớ cây bàng, nhớ mái trường dấu yêu. Rồi em cũng tự hỏi với lòng: “Mình đã yêu loài cây đơn sơ này từ lúc nào không biết.”
    - Lúc em mới vào ngôi trường cấp hai này, lòng em vẫn còn bâng khuâng về cây phượng buồn lúc hoàng hôn, về bạn bè cũ ở cấp một. Nên cây bàng lúc đầu trong mắt em không có gì là thú vị cả, cứ như nó chẳng tồn tại vậy.
    - Cây bàng vốn là một anh chàng tinh nghịch, và có tấm lòng bao dung nên trên thân cây, anh chàng đã cho bọn kiến vàng di trú. Chúng bò trên lá cây, là nỗi khiếp sợ của bao nhiêu người, và cả em nữa.
    - Thế là “hắn” chọn em làm mục tiêu, thả những lá bàng rơi xuống, trong đó có vài con kiến xấu xa, làm cho em gãi giống như gảy đàn vậy.
    - Kể từ bữa hôm đó, em ghét cây bàng vô cùng và không muốn ngồi gần nó (hay nói đúng hơn là không dám)
    - Nhưng mà thời gian làm em nguôi ngoai đi. Một sáng nọ, khi đi ra sân sau để dạo chơi, em bắt gặp những cái lá vàng chao nghiêng, rồi rơi nhẹ nhàng trong làn gió như một con thuyền.
    - Khoảnh khắc đó làm em xao xuyến. Những cái lá bàng ấy, rơi xuống mặt đất chẳng còn là màu xanh mơ màng mà thay vào đó là màu vàng như màu nắng giòn tan, thêm những đốm đỏ, đó như màu hoa phượng, nhìn hệt như lông vũ của các loài chim
    - Tự dưng em thấy cây bàng, lá bàng đẹp lạ lùng. Phải, có thể có ai nói lá bàng cứng khi rụng xuống, vô tình, nhưng em không thấy vậy. Lá bàng đẹp, nhưng vẻ đẹp nằm sâu trong những chiếc lá rơi xuống như thế này.
    - Một hôm, cây bàng trường em đã gãy đổ sau một cơn lũ. Những cơn nắng cũng về như nước lũ, làm cháy da, cháy thịt chúng em khi cây bàng mất đi, để lại một khoảng trống. Tự dưng em thấy cay cay khoé mắt… Trường em cũng còn nhiều cây bàng khác, nhưng tại sao em lại… Tới giờ này, em mới hiểu, cây bàng sẽ là người bạn tâm tình suốt ba năm học sau này của em, em phải yêu quý nó.


    Mấy bạn thấy bài này như thế nào?
     

  2. Trả lời

    Bạn có thể tham khảo dàn bài dưới đây để viết bài cho mình nhé!
    Bạn bè tôi thích tả cây phượng vĩ rắn rỏi, với màu hoa đỏ rực rỡ, tả cây sấu già, tả cây dâu da.

    Tôi chọn cây bàng ấy. Nhỏ, gầy guộc và cô đơn.

    Mùa xuân, mầm lá nhú lên, rồi lớn dần, lớn dần. Hè đến, những chiếc lá to, xanh bóng, che được một khoảng sân. Một khoảng sân rất nhỏ. Mùa thu, lá chuyển vàng. Mùa đông, lá đỏ rồi lìa cành. Lá đến rồi lá đi. Chỉ còn cây bàng vẫn đứng đấy. Cô đơn và trơ trụi.

    10 năm trước, tôi thêm mắm thêm muối vào bài văn tả cây bàng của mình. Đại ý, cây bàng ấy là nơi tôi và bạn bè thường hay chơi đùa quanh cây bàng, tán lá che rợp cả một góc sân, chúng tôi vẫn ngồi dưới gốc cây để truy bài trong những chiều hè nóng nực,...

    Thật ra, chỉ có nó và tôi, tôi và nó trong những buổi chiều muộn ở lại trường chờ mẹ họp hội đồng.

    Tôi đã nhìn thấy, ngắm nghía nhiều cây bàng. Cây bàng ở gần nhà tôi- cái cây tôi chứng kiến từ lúc nó còn là cây non, đến lúc nó cao bằng tôi, và bây giờ khi nó trở thành cây bàng to lớn với ba bốn tầng lá. Cây bàng ở trường đại học, rất gần với ô cửa sổ lớp tôi, thỉnh thoảng tôi vẫn nhìn vẩn vơ ra ngoài cửa sổ, nhìn những tia nắng mùa thu lọt qua tán lá

    Nhưng tôi nhớ cây bàng ở trường tiểu học. Cây bàng nhỏ bé, gầy guộc nơi cuối sân trường.

    Đã rất lâu rồi, tôi không viết một bài văn miêu tả. Đã rất lâu rồi, tôi chưa trở về trường tiểu học.

    Nó còn đấy không? Cây bàng cô đơn của tôi.
    Cây Bàng Cuối Thu

    Thu đi trên những cành bàng
    Chỉ còn hai chiếc lá vàng mà thôi

    Hôm qua đã rụng một rồi
    Lá theo gió cuốn ra ngoài sơn thôn

    Hôm nay lá thấy tôi buồn
    Lìa cành theo gió lá luồn qua song

    Hai tay ôm lá vào lòng
    Than ôi chiếc lá cuối cùng là đây !

    Quạnh hiu như tấm thân này
    Lại âm thầm sống những ngày gió mưa ...:)>-:)>-:)>-:)>-:)>-:)>-:)>-:)>-:)>-:)>-:)>-:)>- thanks hộ nha hjhjhjhjhj
     

  3. Cây bàng

    Bạn bè tôi thích tả cây phượng vĩ rắn rỏi, với màu hoa đỏ rực rỡ, tả cây sấu già, tả cây dâu da.

    Tôi chọn cây bàng ấy. Nhỏ, gầy guộc và cô đơn.

    Mùa xuân, mầm lá nhú lên, rồi lớn dần, lớn dần. Hè đến, những chiếc lá to, xanh bóng, che được một khoảng sân. Một khoảng sân rất nhỏ. Mùa thu, lá chuyển vàng. Mùa đông, lá đỏ rồi lìa cành. Lá đến rồi lá đi. Chỉ còn cây bàng vẫn đứng đấy. Cô đơn và trơ trụi.

    10 năm trước, tôi thêm mắm thêm muối vào bài văn tả cây bàng của mình. Đại ý, cây bàng ấy là nơi tôi và bạn bè thường hay chơi đùa quanh cây bàng, tán lá che rợp cả một góc sân, chúng tôi vẫn ngồi dưới gốc cây để truy bài trong những chiều hè nóng nực,...

    Thật ra, chỉ có nó và tôi, tôi và nó trong những buổi chiều muộn ở lại trường chờ mẹ họp hội đồng.

    Tôi đã nhìn thấy, ngắm nghía nhiều cây bàng. Cây bàng ở gần nhà tôi- cái cây tôi chứng kiến từ lúc nó còn là cây non, đến lúc nó cao bằng tôi, và bây giờ khi nó trở thành cây bàng to lớn với ba bốn tầng lá. Cây bàng ở trường đại học, rất gần với ô cửa sổ lớp tôi, thỉnh thoảng tôi vẫn nhìn vẩn vơ ra ngoài cửa sổ, nhìn những tia nắng mùa thu lọt qua tán lá

    Nhưng tôi nhớ cây bàng ở trường tiểu học. Cây bàng nhỏ bé, gầy guộc nơi cuối sân trường.

    Đã rất lâu rồi, tôi không viết một bài văn miêu tả. Đã rất lâu rồi, tôi chưa trở về trường tiểu học.

    Nó còn đấy không? Cây bàng cô đơn của tôi.
    Cây Bàng Cuối Thu

    Thu đi trên những cành bàng
    Chỉ còn hai chiếc lá vàng mà thôi

    Hôm qua đã rụng một rồi
    Lá theo gió cuốn ra ngoài sơn thôn

    Hôm nay lá thấy tôi buồn
    Lìa cành theo gió lá luồn qua song

    Hai tay ôm lá vào lòng
    Than ôi chiếc lá cuối cùng là đây !

    Quạnh hiu như tấm thân này
    Lại âm thầm sống những ngày gió mưa
     

CHIA SẺ TRANG NÀY