Diễn đàn học tập của Hocmai.vn
Liên hệ quảng cáo: xem chi tiết tại đây

Diendan.hocmai.vn - Học thày chẳng tày học bạn! » Ngữ văn » Ngữ Văn lớp 12 » Văn thơ 1954-1975 » Rừng xà nu (Nguyễn Trung Thành) » Hãy bình luận chân lý của thời đại đã được nhà văn nói lên qua những câu trên. Trong Rừng xà nu chân




Trả lời
  #1  
Cũ 01-03-2010
vantrinh2000 vantrinh2000 đang ngoại tuyến
Thành viên
Thành viên của lớp
 
Tham gia : 06-01-2010
Bài viết: 8
Đã cảm ơn: 1
Được cảm ơn 3 lần
Thumbs up Hãy bình luận chân lý của thời đại đã được nhà văn nói lên qua những câu trên. Trong Rừng xà nu chân

: “Nghe rõ chưa các con, nhớ lấy, ghi lấy. Sau này tau chết rồi bay còn sống phải nói lại cho con cháu, chúng nó đã cầm súng, mình phải cầm giáo”. Trong truyện ngắn Rừng xa nu đã cho nhân vật cụ Mết nhắc đi nhắc lại những lời thiêng liêng đó. Hãy bình luận chân lý của thời đại đã được nhà văn nói lên qua những câu trên. Trong Rừng xà nu chân lý ấy đã được thể hiện ra sao qua kết cấu và hình tượng?
Trả Lời Với Trích Dẫn
Có một thành viên đã cám ơn vantrinh2000 vì bài viết này:
  #2  
Cũ 02-03-2010
phamminhkhoi's Avatar
phamminhkhoi phamminhkhoi đang ngoại tuyến
MEM VIP
Bí thư liên chi
 
Tham gia : 04-03-2009
Đến từ: http://tuduytre.com
Bài viết: 3,613
Đã cảm ơn: 663
Được cảm ơn 4,134 lần
Thời đại năm 1954-1960 là thời kỳ cả dân tộc vùng đứng lên từ gian khổ và xương máu, để đi tìm đến với ánh sáng của chân lý từ vũng bùn đen nhơ nhớp của chế độ. truyện rừng xà nu đã khắc hoạ lại chân thực thời kỳ đó, trong một ngôi làng nhỏ ở Tây Nguyên nhưng lại chứa đủ mọi hạng người; có chiến sĩ cách mạng Tnú can đảm, trung thành, có cụ Mết hồn hậu nhưng dũng cảm, có người dân làng xô man hết lòng theo Đảng, nhưng lại cũng có những thằng tay sai mất dạy, thằng bán nước ác ôn. hai hình tượng đó cùng một lúc chen vào nhau trong một bức màn tranh tối tranh sáng của ánh sáng đang nhen lên và bòng tối đã giẫy nẩy lên, hấp hối, và càng hấp hối thì lại càng điên cuồng, để rồi cuối cùng giãy chết trong ánh lửa bùng lên phừng phừng trên 10 ngón tay người chiến sĩ cộng sản.

Ông già Mết là một ông già Tây Nguyên, một người già làng có bộ râu đen và khuôn ngực rắn rỏi, cũng là thế hệ người dân làng Xô Man đi trước. Ở ông thấp thoáng bóng hình của một người cách mạng tiền bối, một người luôn hiểu và đặt niềm tin vào Đảng mình vào đất nứoc mình quê hương mình, đã cầm súng đứng lên chống Pháp và bây giờ là chống mĩ. Lời cụ Mết ở lại chính là một chân lý: chống lại bạo lực phải là bạo lực. nó đánh mình thì mình khắc phải đánh trả lại nó, cây xà nu không còn đứng trơ thổ địa mà chịu nào bom nào pháp nào đạn tầm xa của máy bay không hạm pháo kích quân thù, lửa xà nu bừng lên từ thang gác, nhựa cây xà nu chảy ra ròng ròng giờ kết đặc lại, nóng rực lên mà thắp sáng ngọn lửa niềm tin, soi sáng thêm nữa ngọn lửa cách mạng trên tay người chiến sĩ cộng sản Tnú, và tạt vào những gương mặt bẩn thỉu, nhờ nhờ nhăn nhúm của kẻ thù. Lửa đã làm bừng lên nhiệt tình cách mạng và tranh đấu, máu xà nu đã đỏ ra để thắp thêm nữa những ngọn lửa. Lửa cháy rực và nhiều, lửa bừng lên một ngọn rồi mười ngọn, đánh văng đi cái màn đêm của chế độ cùng với đó những quân ăn cướp Tây tay sai ta; rồi lưủa lại bừng lên để nối liền một dải xà nu ngút xanh kéo từ Nam chí Bắc, theo suốt con đưyờng kháng chiến của dân tộc, để mà căn vặn cho quân ăn cướp nước ngaòi pahỉ biết rằng: bất chấp chúng ném bom bi bom tấn rắc thuốc độc, cây xà nu và rừng Việt Nam vẫn xanh,. và màu xanh đó có thể rực sáng lên thành lửa thiêu đốt luôn da thịt và cả ước mong xâm lược của lũ côn đồ hung hãn, bảo vệ từng tấc đất Tổ quốc thiêng liêng.

Xuyên suốt câu chuyện là cây xà nu: cây xà nu không chỉ ở trên đồi, cây xà nu mọc lan sang cả vào bản làng, mọc chi chít trong nhữung hầm chống, những bẫy xà nu sẵ sàng giăng ra để trói chặt thít chặt láy những con thú kẻ thù đang nhe nanh múa vuốt. Rừng xà nu ban đầu còn bị động, còn đứng trơ trơ trên một quả đồi mà mặc cho bom mĩ ném vào mà ngậm ngùi nhìn cho những con mình cháu mình hết cây này đến cây khác bị bom Mĩ đánh quỵ, mà nhưụa mà máu đổ ra thấm vào đất Tổ quốc. nỗi căm thù cứ thế dần dần chồng chất, lớn lên theo năm tháng, theo bước chân để lại của những người ngã xuống để rồi cháy lên sáng rực, lửa xà nu đã cháy ngay trong trái tim người làng Xô Man. Kẻ thù phải bất lực, vì không ngờ rằng loài cây thường nagỳ hiền lành kia bỗng dưng lại đổ đốn mà dữ ra mà quyết liện ra vạy. Cây xà nu lan ra đến đâu kẻ thù bị hất cẳng ra đến đấy; chúng càng tìm cách triệt mầ sống xà nu, thì xà nu càng cháy dữ, cháy ngay trong cánh tay trong bày tay trên gương mặt người dân tây Nguyên để rồi lan rộng khắp dải Bắc Nam một ngọn lửa căm hờn ngút ngát. Sau này, những năm 1968 rồi 1972,1975, lúc tây Nguyên nổi dậy hất cẳng Mĩ Nguỵ, lửa xà nu cũng cháy sáng và cũng soi đường cũng đốt bồn đốt bót giặc không thua gì một thứ xăng tốt nào. Lửa xà nu nagỳ thường che chở cho người Tây Nguyênm, đến khi có chiến tranh lại cùng với người tây Nguyên nổi dậy, để đánh bạt đi đến cùng cái thứ bóng tối mà giặc Mkĩ âm mưu trùm lên đất nước chúng ta.

Rừng xà nu trong truỵen chỉ là một trừng xà nu tật nguyền, bị bom đạn của giặc làm cho hết cây này đến cây kia gục ngã, nhưng giặc càng đánh ác thì xà nu lại càng trở dậy mạnh, địch càng tìm cách úp chụp bóng đen của bom đạn đại bác lên đầu thì xà nu càng vươn cao để hướng sáng, và cuối cùng tự xuơng máu cháy thành ngọn lưủa của thời đại. hết cây này thì sẽ lại đến cây kia, rừng xà nu cứ lan rộng và còn sẽ rất rộng thành một biển một tời mênh mông không bao giờ khô cạn. Cứ thế xà nu góp công góp sức cho Tổ quốc bằng tát cả xương máu mình bằng các thế hệ của mình, để xua tan đi bóng tối mà vươn đến ánh sáng rực rỡ của tự do.
__________________
Tri bỉ tri kỷ giả, bách chiến bất đãi. Bất tri bỉ nhi tri kỷ, nhất thắng nhất phụ. Bất tri bỉ bất tri kỷ, mỗi chiến tất đãi
Trả Lời Với Trích Dẫn
Có một thành viên đã cám ơn phamminhkhoi vì bài viết này:
  #3  
Cũ 02-03-2010
vantrinh2000 vantrinh2000 đang ngoại tuyến
Thành viên
Thành viên của lớp
 
Tham gia : 06-01-2010
Bài viết: 8
Đã cảm ơn: 1
Được cảm ơn 3 lần
cảm on anh khôi,a co thể cho mình biết bài nay la do anh tự làm hay lấy từ nguồn nào?nếu từ nguồn nào thi a cho e link để tham khảo thêm nhé,e thấy nội dung còn đơn giản và chưa liên hệ rộng,anh co thể bồ sung thêm không?thanks A
Trả Lời Với Trích Dẫn
Có 2 thành viên đã gửi lời cảm ơn đến vantrinh2000 với bài viết này:
  #4  
Cũ 02-03-2010
giangvy giangvy đang ngoại tuyến
Thành viên
Thành viên của lớp
 
Tham gia : 30-04-2008
Bài viết: 12
Đã cảm ơn: 15
Được cảm ơn 25 lần
Mình thấy câu trả lời của bạn phamminhkhoi có vẻ chung chung về kết cấu và hình tượng mà không đi thẳng vào nội dung cần đề cập tới của câu nói thì phải.

Theo mình, câu nói này đề cập tới một triết lí sống và cũng là triết lí đấu tranh: Có áp bức phải có đấu tranh. Lấy bạo lực cách mạng để chống lại bạo lực phản cách mạng. Chúng ta không thể cứ nhịn nhục, hiền hòa trong khi kẻ thù một mực dồn ta đến bước đường cùng bằng sự dã man của chúng, chỉ có cách vùng dậy đấu tranh, bằng bạo lực, bằng giáo mác. Đây là ý chính của câu hỏi này

Để chứng minh qua hình tượng và kết cấu của tác phẩm, bạn cần phân tích sâu về quá trình dân làng Xô Man_sau khi chịu nhiều đau thương mất mát do giặc đem lại đã vùng dậy đấu tranh, bằng giáo mác đã chiến đấu và chiến thắng kẻ thù. Ngoài ra, bạn cũng phải nói qua về hình tượng cây xà nu kiên cường, bất khuất trong lửa đạn chiến tranh.

Đề bài này cũng không cần liên hệ rộng lắm, chỉ cần nêu bật được quá trình đó qua các giai đoạn:

- Khi chưa vùng dậy đấu tranh: chịu nhiều đau thương mất mát: Anh Xút, bà Nhan bị treo cổ, chặt đầu, TNu, Mai và con của 2 người bị hành hạ.

- Khi vùng dậy đấu tranh: Chiến đấu bằng giáo mác đã chiến thắng được kẻ thù, giải thoát cho Tnus, bọn giặc phải đền mạng

=> Có áp bức phải có đấu tranh, phải dùng bảo lực cách mạng để chống lại bạo lực phản cách mạng=> chân lí đúng đắn trong mọi thời
Trả Lời Với Trích Dẫn
Có 2 thành viên đã gửi lời cảm ơn đến giangvy với bài viết này:
  #5  
Cũ 02-03-2010
giangvy giangvy đang ngoại tuyến
Thành viên
Thành viên của lớp
 
Tham gia : 30-04-2008
Bài viết: 12
Đã cảm ơn: 15
Được cảm ơn 25 lần

ĐÂy là 1 dàn ý bạn nên tham khảo:


.Mở bài

Có thể nói xu hướng của các truyện ngắn thời kì kháng chiến chống Mĩ va xây dựng chủ nghĩa xã hội là tính luận đề. Nếu Nguyễn Minh Châu say sưa với “sợi chỉ xanh óng ánh”, Nguyễn Khải thể hiện luận đề “sự sống nảy sinh từ trong cái chết” thì Nguyễn Trung Thành lại thể hiện luận đề “chúng nó đã cầm súng mình phải cầm giáo” trong tác phẩm “Rừng xà nu” Nguyễn Trung Thành đã để cụ Mết thiết tha nhắc đi nhắc lại chân lí thời đại giản dị mà sâu sắc “Nghe …”(209) lời nhắc nhở ấy ẩn chứa nhiều ý nghĩa sâu sắc đồng thời được nhà văn thể hiện một cách tinh tế sôi động qua toàn tác phẩm.

II.Thân bài

1)Xuất xứ tác phẩm
2)Giải thích
Lời căn dặn của cụ Mết chỉ được Nguyễn Trung Thành thể hiện trong tác phẩm sau khi ông cụ đã hồi tưởng về cuộc đời Tnú và những mất mát đau thương bất hạnh khi vợ con Tnú bị hành hạ đến chết khi bàn tay cầm giáo mác của anh cũng bị huỷ hoại, nó là lời căn dặn của vị già làng, một người có uy tín và đáng kính nhất trong cộng đồng Xôman. Cụ mết lại cất lên lời nhắc nhở ấy trong đêm Tnú về thăm làng khi cụ kể toàn bộ câu chuyện về cuộc đời Tnú cho toàn thể cộng đồng Xôman nghe ở nơi nhà Ưng bên đống lửa lớn trong một không khí thành kính, thiêng liêng. Trong hoàn cảnh ấy lời cụ Mết trở thành lời di huấn của thế hệ trước đối với thế hệ sau. Lời dạy ấy có lẽ đã được nhắc tới bao nhiêu lần khi cụ Mệt kể chuyện về cuộc đời Tnú và chắc chắn còn được truyền lại từ đời này qua đời khác.

-Lời căn dặn của cụ Mết được phát biểu một cách ngắn gọn, giản dị qua những hình ảnh có ý nghĩa ẩn dụ và được diễn đạt trong nhiều tương phản ẩn dụ “Chúng nó” là cách gọi mà cụ Mết dùng để chỉ kẻ thù, cả bọn bán nước và cướp nước; còn “mình” là lời tự xưng của cụ Mết có ý nghĩa chỉ chung dân làng Xôman, cộng đồng Tây Nguyên và mọi người yêu nước; “súng và giáo” đều là những hoán dụ chỉ vũ khí và vật chất nhưng nếu “súng” tượng trưng cho vũ khí hiện đại đủ đầy thì “giáo”tượng trưng cho vũ khí thô sơ, tự tạo. Trong hình thức tương phản và cách nói giản dị, mộc mạc, cụ Mết đã thể hiện. Một tư tưởng lớn: phải dùng vũ khí đáp lại vũ khí, phải dùng bạo lực cách mạng để chống lại bạo lực hung bạo của kẻ thù. Nó kín đáo khẳng định tầm quan trọng của vũ khí, của vật chất mà CácMac đã khẳng định:”vũ khí phê phán không thể thay thế được sự phê phán của vũ khí. Chỉ những lực lượng vật chất mới đánh đổ được những lực lượng vật chất”. Lời khẳng định của cụ Mết cũng thể hiện một quy luật của phong trào đấu tranh cách mạng, quy luật có áp bức có đấu tranh. Có thể nói lời căn dặn của cụ Mết là một chân lí thời đại sâu sắc khẳng định vai trò, tầm quan trọng của vũ khí cũng như quy luật của phong trào đấu tranh cách mạng.

a)Trong văn học nghệ thuật mọi tư tưởng dù lơn lao sâu sắc đến đâu cũng không thể tồn tại độc lập trừu tượng, mà phải hoá thân thành những hình tượng nghệ thuật sống động bão hoà cảm xúc và giàu sức sáng tạo. ở trong “Rừng xà nu” cái tư tưởng lớn lao sâu sắc được thể hiện qua lời cụ Mết là tư tưởng được rút ra từ chính câu chuyện về cuộc đời Tnú, về hành trình lịch sử và số phận của cộng đồng Xôman, Nguyễn Trung Thành đã khéo léo thể hiện tư tưởng sâu sắc khái quát của mình thông qua hình tượng nhân vật Tnú.

b)Qua hồi tưởng của cụ Mết, cuộc đời số phận của Tnú hiện lên rất rõ nét với nhiều chi tiét giàu ý nghĩa: cha mẹ mất sớm Tnú được cả cộng đồng Xôman đùm bọc, cưu mang, ngay từ nhỏ Tnú đã bộc lộ rõ nét phương châm tốt đẹp của một người lao động bình dị và yêu nước. Đó là tấm lòng trong sạch:”Đời …làng ta” (203,204), là tình cảm thân thiết với cán bộ cách mạng, với cuộc kháng chiến của dân tộc giữa những ngày địch khủng bố gắt gao sát hại nhiều thanh niên, ông già, bà cả thì Tnú vẫn cùng Mai dũng cảm mang cơm nuôi giấu bộ đội trong rừng. Được anh Quyết giác ngộ lí tưởng cách mạng từ sớm, Tnú luôn tin tưởng vào Đảng, vào cách mạng luôn cố gắng học chữ để lớn lên thay anh Quyết làm cán bộ (trong hoàn cảnh của những ngày đầu chống Mĩ ở miền núi heo hút, mà đã nghĩ đến việc trang bị chữ nghĩa cho người làm cán bộ chính là điểm sâu sắc trong cái nhìn của nhà văn ở Tnú có nét tình cách dũng cảm ngang tàng gan góc quả cảm giống như những tráng sĩ trong sử thi Tây Nguyên. Học chữ thua Mai Tnú đập bể cái bảng nứa và còn cầm đá từ đập vào đầu mình máu chảy ròng ròng. Nếu mọi người dỗ không được Mai dỗ Tnú còn doạ đánh thì chỉ cần một lời vỗ về thủ thỉ của anh Quyết: “Sau…giỏi” (205)(làm cho Tnú yên lòng thậm chí còn khóc vì hối hận ( Tnú còn là người biết lỗi, phục thiện và luôn thiết tha với lí tưởng cách mạng. Đi liên lạc Tnú biết leo cây cao quan sát định để xé vòng vây mà đi hoặc chọn chỗ thác dữ định ít phục kích, cưỡi lên thác vượt băng băng như một con cá kình (mọi hoạt động suy nghĩ đều bộc lộ sự thông mịnh sáng suốt tận dụng những yếu tố bất ngờ cho thấy lòng dũng cảm gan dạ của Tnú. Khi bị địch bắt, lưng Tnú ngang dọc vết dao chém, nhưng Tnú vẫn một mực không khai trước câu hỏi “cộng sản ở đâu”, tnú chỉ đặt tay lên bụng mà nói “ở đây này” -( đó là bàn tay ân nghĩa thuỷ chung không bao giờ biết phản bội.

-Những thử thách của đời sống hoạt động cách mạng cùng với phong cách vốn có đã tôi luyện Tnú trở thành người chiến sĩ kiên trung. Thoát ngục KonTum trở về, anh lại trở thành linh hồn của phong trào cách mạng ở Xôman, thành người kế thừa xuất sắc sự nghiệp anh Quyết để lại, không bắt được Tnú kẻ thù bắt và hành hạ vợ con anh đến chết ( những mất mát này mở đầu cho những mất mát đau thương của cuộc đời Tnú nhưng lại nhân lên gấp bội những mất mát của cộng đồng Xôman sau cái chết của bà Nhan, anh Xút:”Cây sắt …hơn”(207) ( chứng kiến sự hành hạ dã man của kẻ thù đối với vợ con mình, nơi tâm hồn Tnú dồn lên bao nhiêu đau đớn, uất ức, căm thù:”ở…lớn”(208) (bản năng yêu thương đã thôi thúc Tnú xông ra cứu vợ con: “rồi…Mai”(208 (đó là vòng tay che chở cưu mang của một người chồng rất mực yêu vợ, người cha rất mực yêu con. Nhưng Tnú không cứu được mẹ con Mai ngay cả khi anh đã liều lĩnh hi sinh cả mạng sống của mình. Mai không bảo vệ đượ đứa con dù chị đã dùng tất cả tình yêu thương của người mẹ, dùng cả cơ thể của mình để che chở cho nó. Điệp khúc Tnú không cứu được mẹ con Mai “được cụ Mết nhắc đi nhắc lại nhiều lần. Trước đó ông cụ đã khẳng định bao nhiêu phẩm chất tốt đẹp của Tnú A có lòng can đảm, sự quả cảm có khi đối phó với kẻ thù, có ý thức giác ngộ cách mạng sâu sắc, có tình yêu thương sâu sắc có cơ thể cường tráng dù thế Tnú vẫn không cứu được vợ con bởi anh “chỉ có hai bàn tay trắng”, không có vũ khí trong tay Tnú không bảo vệ được người phụ nữ mình rất mực yêu thương, không bảo vệ được giọt máu của đời mình và cũng không bảo vệ được chính mình ( Tnú bị giặc bắt trói lại kẻ thù thâm độc tẩm nhựa xà nu vào giẻ cuốn lên mười đầu ngón tay A – nơi tập trung những dây thần kinh nhạy cảm nhất, nơi cầm giáo mác mà châm lửa đốt dần từng ngón một vừa để nhấm nháp cảm giác thích thú đao phủ, vừa để huỷ hoại bàn tay cầm vũ khí của người cộng sản kiên trung “một …đuốc”(209) mọi giây phút trôi qua là bao nhiêu đau đớn khắc sâu vào cơ thể Tnú “A nghe…rồi”(210) khẳng định bản lĩnh kiên trung cứng cáp của mình, vẫn khẳng định lòng trung thành với Đảng, giữ vững tư cách của người cộng sản bên tai Tnú chỉ văng vẳng lời dặn dạy của anh Quyết ”Người…van”(210) ( đó là vẻ đẹp của chủ nghĩa anh hùng cách mạng. Nếu Tnú không cứu được vợ con thì cụ Mết và dân làng cũng không cứu được Tnú: “Tnú không…chết rồi”;”Nhớ không…trắng”(208); “Tau…không” (nhấn mạnh những chi tiết ấy cụ Mết cho thấy nếu chỉ có bàn tay không, không có vũ khí thì ngay cả những con người ưu tú như Tnú cũng không thể bảo vệ được mình, không thể bảo vệ được hạnh phúc của mình, không thể chống lại kẻ thù, không thể bảo vệ được sự sống. Chính điều ấy đã thức tỉnh vai trò, sức mạnh của vũ khí trong cuộc đấu tranh cách mạng của con người.

-Những bàn tay không, tay trắng khi có vũ khí trong tay bỗng có sức mạnh phi thường, lập nên những chiến công lừng lẫy, cụ Mết cùng thanh niên trai tráng vào rừng tìm giáo mác đã giấu sẵn từ trước. Thằng Dục gục ngã dưới lưỡi mác của cụ Mết và cả tiểu đội lính gục ngã dưới vũ khí của thanh niên trai tráng trong làng: “Tnú tỉnh…đổ”(210). Sức mạnh của vũ khí đã được khẳng định qua kết quả đồng khởi của dân làng tất nhiên đó không chỉ là sức mạnh của khí giới mà còn là sức mạnh làm nên từ sự đồng lòng chung sức của con người chính ý thức về sức mạnh của khí giới như thế đã làm nên tư tưởng lớn lao mà sâu sắc của cụ Mết: “chúng nó cầm súng mình phải cầm giáo”.

-Ngay trong đêm đồng khởi ấy ý thức về sức mạnh của vũ khí đã thấm sâu vào tất cả người dân Xôman qua lời kêu gọi của cụ Mết.”Tất cả …chông”(210). Vai trò của vũ khí đã từng được nhắc nhở qua lời anh Quyết và được hiện thực hoá qua lời cụ Mết và dân làng, vũ khí của người dân Xôman cũng ngày càng một hiện đại hơn không chỉ là giáo, mác, vụng, rựa mà còn là khẩu sùng trường Mát của bé Heng đến khẩu tiểu liên Tôm xông tự động của Tnú. Người dân Xôman đã thực hiện đúng lời di huấn của cụ Mết đã đứng dậy đấu tranh chống lại áp bức đã dùng vũ khí đáp lại vũ khí. Đó là cuộc đấu tranh nhân danh sự sống vvì sự sống và để bảo vệ sự sống.

-Chiều sâu trong tư tưởng của Nguyễn Trung Thành là ở chỗ ông không khẳng định vai trò sức mạnh của vũ khí một chiều. ở cuối tác phẩm nhà văn còn để cho Tnú kể thêm câu chuyện anh hùng đôi tay cụt của mình giết chết thằng chỉ huy địch dưới hầm ngầm, giết chết kẻ mà anh gọi là thằng Dục – không phải thằng Dục thật bởi nó đã giục giã dưới lưỡi mác của cụ Mết mà là với Tnú: “Chúng nó đứa nào cũng là thằng Dục”,”Dục tau có dao đâu! Tau giết mày bằng mười ngón tay cụt này thôi! Tau bóp cổ mày thôi” Bàn tay Tnú ngay cả khi không cần sức mạnh của vũ khí vẫn giết được kẻ thù bảo vệ được mình. Đó là bàn tay quả báo. Với Nguyễn Trung Thành vũ khí rất quan trọng cần phải cầm vũ khí chống lại kẻ thù nhưng cái quan trọng hơn cả vẫn là bàn tay của con người dám cầm vũ khí.

4)Tư tưởng chúng nó đã cầm súng mình phải cầm giáo được cụ Mết rút ra từ chính cuộc đời Tnú cũng là câu chuyện về số phận về hành trình lịch sử của dân làng Xôman Nguyễn Trung Thành bằng tài năng của mình đã để cho tư tưởng ấy hoá thân thành những hình tượng nghệ thuật sôi động bão hoà cảm xúc, tư tưởng ấy vì vậy không phải là thứ triết lí trừu tượng khô cứng không mang thứ màu xám của lí thuyết mà là thứ “cây đời mãi mãi xanh tươi”(W.Gớt).

Tư tưởng ấy đã khái quát được quy luật đấu tranh cách mạng đồng thời khẳng định vai trò sức mạnh của vũ khí cũng như những phẩm chất tốt đẹp của con người. Đó là quy luật có áp bức có đấu tranh, phải dùng bạo lực cách mạng để chống lại bạo lực hung bạo của kẻ thù được diễn đạt dưới hình thức giá trị mộc mạc của một già làng miền núi, triết lí ấy càng dễ thấm sâu vào tâm hồn của những người dân xôman, của các cộng đồng dân tộc trên các dải đất tự nhiên.

III.Kết bài


Nguyễn Trung Thành đã thể hiện đặc biệt thành công cái chân lí thời đại giản dị mà sâu sắc”chúng nó đã cầm súng mình phải cầm giáo” qua hệ thống hiện tượng của toàn bộ trong “rừng xà nu” nhờ vậy mặc dù là tác phẩm có tính luận đề, nhưng “rừng xà nu” không trở nên công thức, khô cứng trừu tượng mà vẫn có sự thống nhất giữa chiều sâu tư tưởng với sức gợi cảm sôi động của hiện tượng trở thành tác phẩm có sức hấp dẫn và có giá trị lâu bền.


Bài viết này mình sưu tầm của 1 thầy giáo
Trả Lời Với Trích Dẫn
Có một thành viên đã cám ơn giangvy vì bài viết này:
  #6  
Cũ 13-06-2013
bixinh94 bixinh94 đang ngoại tuyến
Thành viên
Thành viên của lớp
 
Tham gia : 13-06-2013
Bài viết: 1
Đã cảm ơn: 0
Được cảm ơn 0 lần
Exclamation rừng xà nu

chân lí cách mang trong rừng xà nu là gì. các ban gop ý giup minh
Trả Lời Với Trích Dẫn
Trả lời

Chia sẻ/đánh dấu bài viết


Ðiều chỉnh Tìm trong bài viết
Tìm trong bài viết:

Tìm chi tiết
Xếp bài

Quyền hạn của bạn
Bạn không thể tạo chủ đề mới
Bạn không thể gửi trả lời
Bạn không thể đăng tập đính kèm
Bạn không thể sửa bài của mình

BB codeMở
Smilies đang Mở
[IMG] đang Mở
HTML đang Tắt

 
Bài giảng mới
Luyện thi quốc gia PEN-C: Môn Ngữ văn (Cô Trịnh Thu Tuyết) : Những điểm mới trong khoá học Luyện thi Quốc gia PEN- C môn Ngữ văn năm 2015
Luyện thi quốc gia PEN-C: Môn Ngữ văn (Cô Trịnh Thu Tuyết) : Những điểm mới trong khoá học Luyện thi Quốc gia PEN- C môn Ngữ văn năm 2015
Luyện thi quốc gia PEN-C: Môn Ngữ văn (Cô Trịnh Thu Tuyết) : Bài 26: Vĩnh biệt Cửu Trùng Đài (Phần 2)
Luyện thi quốc gia PEN-C: Môn Ngữ văn (Cô Trịnh Thu Tuyết) : Bài 26: Vĩnh biệt Cửu Trùng Đài (Phần 2)
Luyện thi quốc gia PEN-C: Môn Ngữ văn (Cô Trịnh Thu Tuyết) : Bài 25: Vĩnh biệt Cửu Trùng Đài (Phần 1)
Luyện thi quốc gia PEN-C: Môn Ngữ văn (Cô Trịnh Thu Tuyết) : Bài 25: Vĩnh biệt Cửu Trùng Đài (Phần 1)
Luyện thi quốc gia PEN-C: Môn Ngữ văn (Cô Trịnh Thu Tuyết) : Bài 24: Từ ấy
Luyện thi quốc gia PEN-C: Môn Ngữ văn (Cô Trịnh Thu Tuyết) : Bài 24: Từ ấy
Luyện thi quốc gia PEN-C: Môn Ngữ văn (Cô Trịnh Thu Tuyết) : Bài 23: Lai Tân (Bài học thêm)
Luyện thi quốc gia PEN-C: Môn Ngữ văn (Cô Trịnh Thu Tuyết) : Bài 23: Lai Tân (Bài học thêm)
Luyện thi quốc gia PEN-C: Môn Ngữ văn (Thầy Nguyễn Quang Ninh) : Bài 21: Tương tư (Bài học thêm)
Luyện thi quốc gia PEN-C: Môn Ngữ văn (Thầy Nguyễn Quang Ninh) : Bài 21: Tương tư (Bài học thêm)
Luyện thi quốc gia PEN-C: Môn Ngữ văn (Cô Trịnh Thu Tuyết) : Bài 21: Chiều tối (Phần 1)
Luyện thi quốc gia PEN-C: Môn Ngữ văn (Cô Trịnh Thu Tuyết) : Bài 21: Chiều tối (Phần 1)
Luyện thi quốc gia PEN-C: Môn Ngữ văn (Cô Trịnh Thu Tuyết) : Bài 20: Tương tư (Phần 2) (Học thêm)
Luyện thi quốc gia PEN-C: Môn Ngữ văn (Cô Trịnh Thu Tuyết) : Bài 20: Tương tư (Phần 2) (Học thêm)
Luyện thi quốc gia PEN-C: Môn Ngữ văn (Thầy Nguyễn Quang Ninh) : Bài 20: Từ ấy
Luyện thi quốc gia PEN-C: Môn Ngữ văn (Thầy Nguyễn Quang Ninh) : Bài 20: Từ ấy
Luyện thi quốc gia PEN-C: Môn Ngữ văn (Cô Trịnh Thu Tuyết) : Bài 19: Tương tư (Phần 1) (Học thêm)
Luyện thi quốc gia PEN-C: Môn Ngữ văn (Cô Trịnh Thu Tuyết) : Bài 19: Tương tư (Phần 1) (Học thêm)

Đề thi mới
Ngữ văn 12 : Bài kiểm tra cuối chuyên đề 3: Văn học Việt Nam từ 1975 đến nay
Ngữ văn 12 : Bài kiểm tra cuối chuyên đề 3: Văn học Việt Nam từ 1975 đến nay
Ngữ văn 12 : Chiếc thuyền ngoài xa
Ngữ văn 12 : Chiếc thuyền ngoài xa
Ngữ văn 12 : Hồn Trương Ba, da hàng thịt (Lưu Quang Vũ)
Ngữ văn 12 : Hồn Trương Ba, da hàng thịt (Lưu Quang Vũ)
Ngữ văn 12 : Bài kiểm tra cuối chuyên đề 2: Văn học Việt Nam từ 1954 đến 1975
Ngữ văn 12 : Bài kiểm tra cuối chuyên đề 2: Văn học Việt Nam từ 1954 đến 1975
Ngữ văn 12 : Bài kiểm tra cuối chuyên đề 1
Ngữ văn 12 : Bài kiểm tra cuối chuyên đề 1
Ngữ văn 12 : Tuyên ngôn độc lập
Ngữ văn 12 : Tuyên ngôn độc lập
Ngữ văn 12 : Tác gia Nguyễn Ái Quốc - Hồ Chí Minh
Ngữ văn 12 : Tác gia Nguyễn Ái Quốc - Hồ Chí Minh
Ngữ văn 12 : Bài 20. Vợ nhặt
Ngữ văn 12 : Bài 20. Vợ nhặt
Ngữ văn 12 : Vợ nhặt
Ngữ văn 12 : Vợ nhặt
Ngữ văn 12 : Bài 20. Vợ nhặt
Ngữ văn 12 : Bài 20. Vợ nhặt




Múi giờ GMT +7. Hiện tại là 14:06.
Powered by: vBulletin v3.x.x Copyright ©2000-2014, Jelsoft Enterprises Ltd.

Giấy phép cung cấp dịch vụ mạng xã hội trực tuyến số 196/GXN-TTĐT Cục Quản lý PTTH&TTĐT cấp ngày 11/11/2011.