Diễn đàn học tập của Hocmai.vn
Liên hệ quảng cáo: xem chi tiết tại đây

Diendan.hocmai.vn - Học thày chẳng tày học bạn! » Ngữ văn » Ngữ Văn lớp 5 » [văn 5]Kể lại kỷ niệm của em...




Trả lời
  #1  
Cũ 18-08-2009
congaigiaitoan_5's Avatar
congaigiaitoan_5 congaigiaitoan_5 đang ngoại tuyến
Cô bé giàu nhân ái
Lớp trưởng
 
Tham gia : 22-04-2009
Đến từ: Cánh đồng hoa
Bài viết: 1,188
Điểm học tập:6
Đã cảm ơn: 226
Được cảm ơn 395 lần
[văn 5]Kể lại kỷ niệm của em...

Đề bài: Kể lại kỉ niệm của em với gia đình, người thân, bạn bè, thầy cô giáo,...

Mỗi người một kỉ niệm riêng, em rất muốn được đọc những kỉ niệm của riêng mỗi người để giải thích một số vấn đề trong cuộc thảo luận sắp tới trong nhóm của em, mọi người giúp em chứ ạ?^^
__________________
If water were kisses, I’d send you the sea
If leaves were hugs, I’d send you a tree
If nite was love ,I’d send you the stars
But I can’t send u my heart cause that where you are


Nếu giọt nước là những nụ hôn, em sẽ trao anh biển cả.
Nếu lá là những ôm ấp vuốt ve, em sẽ tặng anh cả rừng cây. . .
Nếu đêm dài là tình yêu , em muốn gửi anh cả trời sao lấp lánh.
Nhưng trái tim em ko thể dành tặng anh vì nơi đó đã thuộc về anh.

Gởi gió mang tình yêu của em đến a
Trả Lời Với Trích Dẫn
Có 3 thành viên đã gửi lời cảm ơn đến congaigiaitoan_5 với bài viết này:
  #2  
Cũ 18-08-2009
congchuatuyet_2009's Avatar
congchuatuyet_2009 congchuatuyet_2009 đang ngoại tuyến
Học Mãi 's Good Team
Bí thư
 
Tham gia : 18-03-2009
Đến từ: Lạng Sơn
Bài viết: 1,711
Đã cảm ơn: 652
Được cảm ơn 634 lần
Post

Hị hị thử làm 1 bài văn xem sao, mặc dù văn của mình càng làm càng tệ chán , dở quá làm ơn nói rõ nhen!

Ngày đầu tiên bước chân tới trường hẳn là 1 ngày đáng nhớ, có lẽ với ai cũng vậy. Ngày đầu tiên bưới chân tới trường Trung học cơ sở lẽ ra phải là ngày bạn bè tụ tập "buôn bán dưa" rôm rả, nào ngờ đây lại là một ngày buồn, bạn bè nói chuyện như cắt đứt ruột gan người ta vậy. Có lẽ do 3 tháng hè xa cách không gặp mặt.
Tung tăng đến trường với cặp sách mới, quần áo mới, giày dép mới,... và có cả bạn bè mới. Vào tới lớp, cả lớp vẫn cái không khí hôm nào, tấp nấp ồn ào nhưng hình như có chút gì đó... lạ lẫm và... tẻ nhạt. Đặt cặp xuống bàn với không khí hạnh phúc, sướng vui, giường như em chẳng cảm nhận được cái sự lạ lẫm ấy. Chủ động đi bắt chuyện với các bạn, ai cũng chỉ cười một cái tẻ nhạt rồi kiếm cớ... trốn. Vẫn vui vẻ (vì em là 1 con lắm mồm mà ) về chỗ ngồi của mình, mỉm cười một cái thật tươi trước khi bắt đầu buổi học mới. Tiết Toán là tiết một, ngồi đợi thấy giáo lên, im lặng. Thầy bước vào và chê lớp bẩn trong khi bàn em đã nỗ lực quét, quét xong lớp lại tới cổng chỉ để thầy có cái nhìn tốt về lớp mình trong buổn học đầu tiên thế mà... Em đã không được vui lắm suốt từ lúc ấy, đến lúc học, lớp quá trầm không có ai phát biểu bài, thầy giáo gọi em tuy là biết cách làm nhưng với cách lý giải của thầy em không biết phải giải thích thế nào về cách làm bài tập ấy cả. Thầy cho ngồi xuống nhưng bạn bè em bắt đầu bàn tán rằng là bố mẹ nó làm hộ, nó xem sách giải,... chính người bạn thân nhất còn nói em như vậy em chẳng còn biết giải thích thế nào nữa. Bài đó là em tự làm nhưng bị nói là chép sách tham khảo ngay từ lần đầu tiên em cảm thấy rất buồn và tủi khi chẳng có ai tin mình. Bạn em chép bài ầm ầm sao chẳng có ai nói, cứ nhắm em mà nói, chẳng nhẽ cái gì "đáng" bị soi mói là soi em hết sao? Em hơi bất mãn và buồn. Ra chơi bọn bạn ùa đến, chúng nhìn em với ánh mắt như nói lên tất cả sự coi thường và khinh bỉ, như em đáng xấu hổ lắm mà mặt cứ "trơ" ra đó () Khi cuối giờ, cô giáo hỏi: "Bạn nào học giỏi nhất lớp?" có đứa nói lớp trưởng, có đứa nói em, em cảm thấy buồn lắm. Kết thúc giờ học, em đạp xe về nhà trong tâm trạng hỗn loạn, em đã khóc suốt cả buổi tối vì cái chuyện ở lớp. Em chẳng muốn học hành, chẳng muốn gặp bạn bè gì nữa, em trở nên ghét mọi người, chẳng tiếp xúc với ai, suốt ngày vùi đầu vào chăn ngủ. Cho tới khi mẹ em biết chuyện và cảm nhận được sự khác biệt của em trong thời gian qua, vậy có ai biết mẹ em đã nói gì với em không? Mẹ em nói rằng: "Sau 3 tháng hè, khi gặp lại bạn bè ai cũng có chút bỡ ngỡ, cái này con biết nhưng con vẫn cảm thấy chạnh lòng, phải không?" Em khóc sướt mướt như không biết trời đất là gì, mẹ em nói tiếp: "Con phải cố gắng lên, cố gắng vượt qua những cảm xúc, tâm trạng không đáng có này, con tủi thân, mẹ biết nhưng con phải học thật giỏi để thực hiện ước mơ của mình, con hiểu không?" Em gật đầu nhưng vẫn khóc, giường như em hiểu được điều gì đó mà... không lý giải được. Từ lúc ấy em mới biết mẹ thương mình và hiểu mình tới nhường nào. Mẹ ơi con cảm ơn mẹ, vì lời khuyên và vì mẹ đã hiểu con.

Mẹ ơn con yêu mẹ nhiều lắm, câu nói của mẹ làm con nhớ mãi, thỉnh thoảng con nghĩ lại vì thấy nó là động lực giúp bản thân vươn lên cố gắng hơn.


@Nhéo: thằng tua rua ******** khởi đầu nói tớ thế đấy, thật xấu hổ khi 1 ng` bạn như vây!
__________________
''Learning is the eye of the mind..."

Thay đổi nội dung bởi: congchuatuyet_2009, 18-08-2009 lúc 20:03.
Trả Lời Với Trích Dẫn
Có 9 thành viên đã gửi lời cảm ơn đến congchuatuyet_2009 với bài viết này:
  #3  
Cũ 22-08-2009
congaigiaitoan_5's Avatar
congaigiaitoan_5 congaigiaitoan_5 đang ngoại tuyến
Cô bé giàu nhân ái
Lớp trưởng
 
Tham gia : 22-04-2009
Đến từ: Cánh đồng hoa
Bài viết: 1,188
Điểm học tập:6
Đã cảm ơn: 226
Được cảm ơn 395 lần
Bài văn rất thực

câu kéo còn đôi chỗ vụng có lẽ đây là một kỉ niệm mà cậu nhớ nhất(hihi), có một người mẹ hiểu con như vậy thì thật vui biết nhường nào phải ko

tớ nghĩ việc thằng tua rua khùng điên *** nát kia nói xấu cậu thì kệ mặc nó, quân tử không chấp kẻ tiểu nhân hihii

cả lớp cậu chép thì cậu xoáy lại>.<, tụi nó mà đụng đến việc :" ê hôm đó có con nào chép sách giải đó bây..." thì lập tức phảng kháng lại "chả biết ai hơn ai đâu.."

tớ đá xoáy giỏi lắm nè

caauj vui lên thì được rồi, cảm ơn nhiều về bài văn nhá!^^
__________________
If water were kisses, I’d send you the sea
If leaves were hugs, I’d send you a tree
If nite was love ,I’d send you the stars
But I can’t send u my heart cause that where you are


Nếu giọt nước là những nụ hôn, em sẽ trao anh biển cả.
Nếu lá là những ôm ấp vuốt ve, em sẽ tặng anh cả rừng cây. . .
Nếu đêm dài là tình yêu , em muốn gửi anh cả trời sao lấp lánh.
Nhưng trái tim em ko thể dành tặng anh vì nơi đó đã thuộc về anh.

Gởi gió mang tình yêu của em đến a
Trả Lời Với Trích Dẫn
Có 4 thành viên đã gửi lời cảm ơn đến congaigiaitoan_5 với bài viết này:
  #4  
Cũ 22-08-2009
congchuatuyet_2009's Avatar
congchuatuyet_2009 congchuatuyet_2009 đang ngoại tuyến
Học Mãi 's Good Team
Bí thư
 
Tham gia : 18-03-2009
Đến từ: Lạng Sơn
Bài viết: 1,711
Đã cảm ơn: 652
Được cảm ơn 634 lần
Trích:
Nguyên văn bởi congaigiaitoan_5 Xem Bài viết
Bài văn rất thực

câu kéo còn đôi chỗ vụng có lẽ đây là một kỉ niệm mà cậu nhớ nhất(hihi), có một người mẹ hiểu con như vậy thì thật vui biết nhường nào phải ko

tớ nghĩ việc thằng tua rua khùng điên *** nát kia nói xấu cậu thì kệ mặc nó, quân tử không chấp kẻ tiểu nhân hihii

cả lớp cậu chép thì cậu xoáy lại>.<, tụi nó mà đụng đến việc :" ê hôm đó có con nào chép sách giải đó bây..." thì lập tức phảng kháng lại "chả biết ai hơn ai đâu.."

tớ đá xoáy giỏi lắm nè

caauj vui lên thì được rồi, cảm ơn nhiều về bài văn nhá!^^
Nói vụng là không đúng đâu nhớ, khi đọc lại cái bài nầy tớ mới nhận ra là bài viết của tớ không rõ nội dung chính, gặp đâu kể đấy ( mặc dù đây là sự thật ) Ở phần đầu lẽ ra nên nói về mẹ nhiều hơn và để phía cuối ko bị coi là gặp đâu kể đấy, cái nầy như hợ bị lạc đề!
__________________
''Learning is the eye of the mind..."
Trả Lời Với Trích Dẫn
Có một thành viên đã cám ơn congchuatuyet_2009 vì bài viết này:
  #5  
Cũ 22-08-2009
yumi_26's Avatar
yumi_26 yumi_26 đang ngoại tuyến
MEMVIP
Mod gắn bó 2013
Cống hiến vì cộng đồng
Bí thư
 
Tham gia : 09-07-2009
Đến từ: THPT số 1 Đức Phổ Quảng Ngãi
Bài viết: 2,074
Điểm học tập:2705
Đã cảm ơn: 1,510
Được cảm ơn 1,669 lần
Talking

Vì mình ko giỏi văn lắm nên bài văn sau ko được hay lắm:
*Kỷ niệm về bà em:
Kì nghỉ hè bao giờ cũng là dịp cho mọi người đi tham quan. Riêng em, em chỉ thích được về quê thăm ngoại để được tận hưởng những ngày tháng êm đềm.
Bao giờ đến nơi, bà cũng cười đôn hậu, vui vẻ đón em vào nhà. Ở đó, bà thường nấu rất nhiều món ngon cho em ăn, nhất là món "cá bống kho nước dừa". Tuy món ăn hơi dân dã nhưng mang đậm tính quê hương của người dân Quảng Ngãi quê em. Tối tối, thích nhất là được nằm trong vòng tay âu yếm của bà để nghe bà kể chuyện cổ tích(he..he..xạo đó, bây giờ chỉ thích đọc truyện tranh thôi). Giọng bà lúc thì trầm, lúc thì bổng, lúc dịu dàng, lúc mạnh mẽ làm em như cuốn theo vào câu chuyện.
Tính bà tuy rất hiền nhưng cũng rất nghiêm khắc. Bà tập cho em từ những công việc nhỏ nhặt nhất đến những việc khó hơn. Tuổi già không làm cho bà trở thành người lúc nào cũng sợ việc nặng nhọc, cơ cực. Bà còn dạy em cách làm người, con ngoan trò giỏi.
Em yêu bà lắm. Đối với em, bà mãi mãi là một bà tiên hiền hậu đanh ban phúc lành cho đứa cháu của mình, một đứa cháu luôn nhớ về kỉ niệm êm đẹp của một bà tiên kính mến.
Trả Lời Với Trích Dẫn
Có 5 thành viên đã gửi lời cảm ơn đến yumi_26 với bài viết này:
  #6  
Cũ 15-12-2010
connhagiau_ht's Avatar
connhagiau_ht connhagiau_ht đang ngoại tuyến
Thành viên
Bàn trưởng
 
Tham gia : 25-11-2009
Đến từ: Ha Tinh
Bài viết: 147
Đã cảm ơn: 2
Được cảm ơn 97 lần
vi du ke ve ki niem vs ban than nhu lo doc trom so nhat ki , gay ra mot loi lon ............. nhjeu lem ! kj niem cua tụ dang nho doa la doc trom nhat ki doa :
Hôm nay đến phiên tôi trực nhật lớp,tôi phải ở lại để nhặt nhưng mẩu giấy vụn ở ngăn bàn..Đi đến chỗ ngồi của thảo,tôi nhin` thấy có quyển nhật kí màu xanh nõn có hình chú thỏ trông rất đẹp,thấy vậy nên đem cho vao cặp.Về nhà,tôi thấy tò mò về nhật kí quá,không biết trong dó có gì.Nhưng rồi lại suy ngẫm không thể tò mò chuyện riêng tư của người khác được,nhưng thoáng sau bị kích thích bởi trí tò mò nên tôi mạo muội giở ra xem.Chợt 1 tấm ảnh rơi ra ngoài,tôi nhặt lên và sững sờ khi thấy đó là tấm anh của tuấn-lớp trưởng llớp tôi.Cạnh đó là các dòng chữ bằng bút bi xanh:".....Mình cảm thấy thích tuấn mất rồi,sao ánh mắt cậu ấy nhìn mình lại ngọt ngào đến thế.Không phải là bây giờ mà là từ hồi lớp 3,mình chơi với tuấn mới vui làm sao...."ngày 12-11"......mình đã viết thư tỏ tình với bạn ấy,tưởng rằng cậu ấy cũng thích mình nhưng đâu phải,tuấn đã nói cậu ấy không thich mình và nói chỉ nên giữ mức độ là bạn bè.Mình đã rất đau khổ......."

Sáng hôm sau đến lớp,tôi đưa trả thảo quyển nhật kí,thảo cầm lấy và hỏi:"Cậu đã đọc nó đúng không?"Vốn là người thật thà,khi nhin` vào con mắt cua thảo tôi không thể giấu và đành thú nhận.Tôi lại nhìn thấy mắt cậu ấy hạ xuống,bước đi mà không nói 1 lời.Hôm sau,hôm sau nữa,thảo vốn chơi rất thân với tôi nhưng lại câm lặng,chỉ ngồi một góc bàn im ru.Tôi cảm thấy thật hối hận,tại sao chỉ vì trí tò mò vậy mà đã đánh mất tình bạn quí giá.Rồi cũng đến đợt nghỉ hè,và thật bất ngờ khi thảo đã chuyển trừong ngày hôm ấy mà không nói cho tôi dù chỉ 1 lời

Mấy năm nay khi tôi đã học lớp 9 rồi nhưng hình ảnh về cô bạn thân thiết vẫn luôn ánh lên trong tôi và mặc cảm tội lỗi ấy vẫn còn đó


______________________________

Gợi ý 2:


Hôm nay đến phiên tôi trực nhật lớp,tôi phải ở lại để nhặt nhưng mẩu giấy vụn ở ngăn bàn..Đi đến chỗ ngồi của thảo,tôi nhin` thấy có quyển nhật kí màu xanh nõn có hình chú thỏ trông rất đẹp,thấy vậy nên đem cho vao cặp.Về nhà,tôi thấy tò mò về nhật kí quá,không biết trong dó có gì.Nhưng rồi lại suy ngẫm không thể tò mò chuyện riêng tư của người khác được,nhưng thoáng sau bị kích thích bởi trí tò mò nên tôi mạo muội giở ra xem.Chợt 1 tấm ảnh rơi ra ngoài,tôi nhặt lên và sững sờ khi thấy đó là tấm anh của tuấn-lớp trưởng llớp tôi.Cạnh đó là các dòng chữ bằng bút bi xanh:".....Mình cảm thấy thích tuấn mất rồi,sao ánh mắt cậu ấy nhìn mình lại ngọt ngào đến thế.Không phải là bây giờ mà là từ hồi lớp 3,mình chơi với tuấn mới vui làm sao...."ngày 12-11"......mình đã viết thư tỏ tình với bạn ấy,tưởng rằng cậu ấy cũng thích mình nhưng đâu phải,tuấn đã nói cậu ấy không thich mình và nói chỉ nên giữ mức độ là bạn bè.Mình đã rất đau khổ......."
Sáng hôm sau đến lớp,tôi đưa trả thảo quyển nhật kí,thảo cầm lấy và hỏi:"Cậu đã đọc nó đúng không?"Vốn là người thật thà,khi nhin` vào con mắt cua thảo tôi không thể giấu và đành thú nhận.Tôi lại nhìn thấy mắt cậu ấy hạ xuống,bước đi mà không nói 1 lời.Hôm sau,hôm sau nữa,thảo vốn chơi rất thân với tôi nhưng lại câm lặng,chỉ ngồi một góc bàn im ru.Tôi cảm thấy thật hối hận,tại sao chỉ vì trí tò mò vậy mà đã đánh mất tình bạn quí giá.Rồi cũng đến đợt nghỉ hè,và thật bất ngờ khi thảo đã chuyển trừong ngày hôm ấy mà không nói cho tôi dù chỉ 1 lời
Mấy năm nay khi tôi đã học lớp 9 rồi nhưng hình ảnh về cô bạn thân thiết vẫn luôn ánh lên trong tôi và mặc cảm tội lỗi ấy vẫn còn đó

____________________________________________
doa ! chuc pan lam bạ tot hek !
Trả Lời Với Trích Dẫn
Có 2 thành viên đã gửi lời cảm ơn đến connhagiau_ht với bài viết này:
  #7  
Cũ 15-12-2010
connhagiau_ht's Avatar
connhagiau_ht connhagiau_ht đang ngoại tuyến
Thành viên
Bàn trưởng
 
Tham gia : 25-11-2009
Đến từ: Ha Tinh
Bài viết: 147
Đã cảm ơn: 2
Được cảm ơn 97 lần
tiep nek !:
Một ngày vừa buồn nhưng cũng vừa vui...

Buồn vì làm bài kiểm tra Hóa hum nay tệ ơi là tệ... chán chết đi được, đầu óc bả đậu quá đi ... Vui vì làm Văn và Lý đều ok... và còn được xem hình của V nữa, chao ôi, đó là niềm vui lớn hơn cả...

Môn Văn, cái môn chủ đạo của tôi... Hôm nay cho đề, một cái đề mà tôi nghĩ rất hấp dẫn, rất hay và tôi hết sức đầu tư cho nó... Chuẩn bị về mặt tư tưởng thôi chứ hok làm ra giấy... bình thường đã vậy...

Khi ngủ trưa dậy, tôi bắt đầu suy nghĩ nhưng nói đúng hơn thì tôi đã nghĩ trước rồi, đề bài là: Hãy kể lại một lần em trót xem nhật kí của bạn... Khá hay chứ nhỉ... tôi nghĩ ngay đến con bạn chết vì tai nạn giao thông 3 năm về trước cùng với những suy nghĩ của nó do tôi nghĩ ra... nhưng sau đó lại là một câu chuyện khác được tôi tưởng tượng, chế tác ra sau 1 tiếng đồng hồ... ngủ...

Nat, một cô học trời mới vô trường, lạnh lùng... rất lạnh lùng (lấy ý tưởng từ Vinh)... tôi rất muốn kết bạn với Nat, vì Nat dễ thương và rất thông minh. Một ngày kia Nat đến làm quen và kết bạn với tôi... Ngày qua ngày, Nat với tôi trở thành đôi bạn thân. Mọi tâm sự của tôi, tôi đều kể Nat nghe, Nat luôn lắng nghe và động viên, khuyên răn, an ủi tôi...Nat quan tâm tôi nhiều thứ nhưng Nat chưa bao giờ kể tôi nghe tâm sự cũng như suy nghĩ của mình...Một ngày kia, Nat phải nhập viện vì tai nạn giao thông. Tôi đến bệnh viện và cùng về nhà với người giúp việc của Nat để lấy một số vật dụng cá nhân cho cố ấy... Và tôi đã đọc nhật ký của Nat...Thật ra, Nat tiếp cận tôi vì năm xưa anh hai Nat vì cứu tôi nên đã chết trong vụ giao thông lần ấy, và Nat muốn quen biết tôi để hại tôi... Lúc đầu là vậy nhưng sau đó thì Nat cảm thấy tôi là người tốt nên ân hận và vứt bỏ cái suy nghĩ ấy đi... Trùi, rùi vô tư diễn biến tâm trạng... đó là nghề của tui... sau đó Nat xuất viện và chúng tôi mãi là bạn của nhau...

Đáng lí ra tôi sẽ cho Nat chết để có điều kiện về nhà Nat, cái đó sẽ hay hơn nhưng tôi hok muốn cả hai anh em đều chết... tôi hok muốn vì Nat, hình tượng tôi xây dựng quá giống... V...

Tôi hok nghĩ có ngày tôi và V lại trở nên thân thiết đến vậy, tôi chỉ quen V qua mạng mà tôi là ng` làm quen trước mới ác ... V sống nội tâm kinh khủng, V rất giàu suy nghĩ nhưng V nói rằng mình hok có bạn...V tâm sự với tôi...Lúc đầu V có xem tôi là ng` để thổ lộ tâm sự đâu...Nhưng sau đó thì có vẻ cở mở hơn... Nhưng...

Tôi sợ mình phải giống Unr, người bạn mà V nhẫn tâm bỏ quên,... Tôi hok muốn làm bạn của V là thế... tôi chỉ muốn dưới góc độ là ng` quen, ừ chỉ là ng` quen... tôi hok muốn bị tổn thương vì tôi thương V lắm...

Ngày hôm nay cũng vậy... cứ cho nó là may mắn... cứ cho là tôi may mắn... tôi hok nghĩ mình sẽ là bạn của V...

________________________________________

Gợi ý 4:


Tôi vẫn còn nhớ, ngày đầu tiên đến trường, tôi đã được người ta dạy rằng “Nhà trường, lớp học là mái nhà thứ hai, và tất cả những thành viên trong một lớp đều là người trong một gia đình”, và câu nói đó đã ghi sâu vào tiềm thức của tôi, cho đến bây giờ, khi tôi đang học năm cuối cấp 2. Năm học này của tôi, nó có một điều gì đó mới mẻ, khi có một cậu học sinh mới chuyển đến. Cậu ta tạo cho tôi một cảm giác gì đó thật khó hiểu, có lẽ bởi vì trong lớp học, cậu là một người ít nói, gương mặt lúc nào cũng mang vẻ lạnh lùng thoáng pha lẫn một ít buồn bã, cậu ta có rất ít bạn bè, và tôi lại may mắn là một trong số ít đó, khi cậu ta là người ngồi cùng một bàn với tôi. Tôi luôn cố gắng tạo nên một mối quan hệ như những người trong gia đình với cậu ta, nhưng có vẻ mọi cố gắng của tôi đều bị cậu ấy hòa vào những cơn gió và thổi bay về một nơi nào đó. Điều đó khiến tôi cảm thấy chán ngấy cậu ta, và dần dần, những thiện cảm về cậu cũng biến mất trong tôi, mà thay vào đó là những suy nghĩ ko mấy hay ho về cậu.
Và rồi một ngày nọ, người thầy của chúng tôi đã trao cho chúng tôi một nhiệm vụ, đó là làm một bài thuyết trình về môn Hóa, một môn mà tôi ẹ nhất, và cũng là môn mà cậu ta đứng trong hàng top của trường. Tôi đành phải đến nhà cậu ta để cùng làm bài thuyết trình này, và việc này đã vô tình giúp tôi và cậu ta trở thành những người bạn thân thiết, hoặc hơn cả thế.

Tôi đến nhà cậu, trong một buổi chiều thu, khi những chiếc lá mang sắc vàng đang dần dần rơi xuống và che phủ lấy con đường đi. Theo sự hướng dẫn của cậu, tôi đã tìm ra địa điểm mà mình cần đến, nó nằm trên một con phố nhỏ hẹp, vắng vẻ và thật yên tĩnh. Nhà của cậu ta khá to, và nó mang nét cổ kính nào đó mà tôi ko biết dc, xung quanh nhà cậu là những hàng cây kiểng, với đủ loại, dc tạo dáng rất đẹp, tôi chắc là nó phải do một bàn tay tài hoa làm nên.
Tôi bước đến bậc thềm và gõ nhẹ vài tiếng lên cánh cửa bằng gỗ, cậu ta bước ra, với một vẻ mặt vẫn lạnh lùng như mọi khi, và lịch sự mời tôi bước vào nhà. Tôi lặng lẽ bước vào, và nhận ra căn nhà hoàn toàn không có người thứ ba, nhưng điều đó ko làm tôi bận tâm bằng cách bày trí trong nhà cậu, nó dc bày trí hoàn toàn theo phong cách của quý tộc phương Tây, tôi thầm nghĩ có lẽ cha mẹ cậu ta phải là những người rất tinh tế và lãng mạn.
Vào phòng cậu, tôi lại càng bất ngờ hơn khi căn phòng của cậu hoàn toàn bình thường, không hề có gì khác biệt mấy so với những cậu bạn mà tôi từng biết đến. Và chúng tôi bắt đầu làm bài, với sự hướng dẫn của cậu, tôi nhận ra cậu ta thật sự thông minh, ít ra là hơn tôi rất nhiều trong môn học này. Khi chúng tôi hoàn thành dc khoảng 1/3 bài viết, thì có tiếng chuông điện thoại reo, cậu ta tất tả chạy xuống nhà, và nhanh chóng quay lại. Cậu ta bảo rằng, cậu ta có chuyện gấp cần phải ra ngoài, và nếu muốn, tôi có thể ở lại, khi ra về hãy khóa cửa lại giùm cậu ta, và tôi đã ở lại, một mình trong phòng cậu.

Trong phòng cậu, ko có quá nhiều thứ khiến tôi để tâm đến, chỉ trừ một thứ, đó là một cuốn sổ nhỏ, màu đen, dc xếp cẩn thận ở trên bàn cậu, và tôi đoán nó là một cuốn nhật ký. Tôi tự nhủ là không dc xem, vì điều đó là xâm phạm đến sự riêng tư của cậu ta. Nhưng sự đời mấy ai có thể cưỡng lại trí tò mò của chính bản thân, tôi đã lật ra những trang giấy đầu tiên của cuốn nhật ký, và những gì dc ghi trong đó đã khiến tôi hết sức kinh ngạc về người bạn học lạnh lùng, ít nói và giỏi giang của mình.
Những trang nhật ký đầu tiên cùng với những hàng chữ nhỏ nhắn, ngay hàng hiện lên trước mắt tôi

"Ngày...tháng...năm...
Hôm nay, lần đầu tiên mình viết nhật ký, và cũng có lẽ, cuốn nhật ký này sẽ là người bạn tâm tình với mình trong quãng thời gian dài còn lại, bởi vì người duy nhất quan tâm đến mình đã không còn nữa, đó là mẹ mình, bà đã ra đi mãi mãi trong một tai nạn giao thông mà bà không phải là người có lỗi.
Mất đi mẹ, mình cảm thấy như mất đi một phần cuộc sống, rồi đây, sẽ còn ai đánh thức mình dậy vào những buổi sớm mai, sẽ còn ai làm những bữa ăn ngon dành riêng cho mình, và còn ai cho mình ôm vào lòng mỗi khi cảm thấy yếu đuối...
Mất đi mẹ, mình như mất tất cả, bởi vì người cha chưa từng một lần bế đứa con, cũng như chưa từng một lần ôm hôn đứa con này, ông ta chỉ biết làm một việc duy nhất, đó là gửi tiền về cho mẹ con mình, và có lẽ đối với ông như thế là đã hoàn thành trách nhiệm một người cha
......"

Đọc đến đây, bất giác đôi hàng mi của tôi lại hơi ươn ướt, có lẽ bởi tôi là một đứa con gái đa cảm nên dễ bị rung động vì những chuyện như thế này, và tôi lại tiếp tục lật sang những trang nhật ký khác, và những dòng chữ tâm sự chân thật của cậu ta ghi sâu vào tâm trí tôi.

"Hôm nay buồn thật, những việc xảy ra trong cuộc sống tại sao lại cứ xảy ra ngoài ý muốn của mình, giờ đây mình chỉ ước ao, có một người có thể ngồi bên cạnh và nghe mình tâm sự, có một bàn tay để mình nắm lấy, cho mình thêm chỗ dựa...
Nhưng có lẽ tất cả sẽ ko bao giờ trở thành hiện thực"

Tôi vẫn tiếp tục, trong sự tò mò và thương hại người bạn của mình

"Thật đáng sợ, mình dần nhận ra mình ko còn là chính mình, ko biết từ bao giờ, mình đã trở nên xa lánh với bạn bè, trở nên là một kẻ ít nói, và vô cảm với mọi thứ xung quanh, nụ cười và nước mắt đã bắt đầu rời xa khỏi gương mặt mình...
Có những lúc, mình chỉ muốn dc khóc thật to nhưng lại không thể, liệu trên đời có gì đau khổ hơn thế không"

Và đến những trang cuối cùng của cuốn nhật ký, tôi như òa khóc, vì đã hiểu nhầm người bạn của mình

"Ngôi trường mới, lớp học mới, bạn bè mới,...tất cả dường như đều muốn trở nên thân thiện với mình, nhưng chẳng hiểu sao mình không thể cười đùa và hòa đồng với tất cả, có lẽ bởi vì từ lâu mình đã quên cười như thế nào rồi.
Đặc biệt là đối với cô bạn cùng bàn, đôi khi, tôi cảm thấy thật không phải khi đã vô hình từ chối mọi cô gắng của cô ta, nhưng chẳng biết làm thế nào nữa đây...."

Những dòng nhật ký này, như những lời tâm tình của một người bạn thân, nó thật tha thiết, chân thành và đầy những suy nghĩ của cậu ta, hình ảnh về cậu ta trong tâm trí tôi dần thay đổi theo từng trang nhật ký. Đọc xong, tôi lặng lẽ khóa cửa lại, và bước về nhà trong một tâm trạng khó tả. Kể từ lúc đó, tôi đã nỗ lực hơn rất nhiều để có thể trở thành người chia sẻ với cậu ta mọi điều, và dường như cậu ta cũng nhận ra điều đó, thế là một tình bạn ra đời, và có thể còn hơn thế nữa. Giờ thì còn ai bảo đọc trộm nhật ký người khác là xấu nào, bất cứ việc gì cũng có hai mặt của nó mà thôi.
hj ! tren mang nhieu lam cac pan !!! ^^
Trả Lời Với Trích Dẫn
Có 5 thành viên đã gửi lời cảm ơn đến connhagiau_ht với bài viết này:
  #8  
Cũ 15-12-2010
connhagiau_ht's Avatar
connhagiau_ht connhagiau_ht đang ngoại tuyến
Thành viên
Bàn trưởng
 
Tham gia : 25-11-2009
Đến từ: Ha Tinh
Bài viết: 147
Đã cảm ơn: 2
Được cảm ơn 97 lần
Trong ngăn ký ức ngày hôm qua của mình,tôi có thể quên nhiều thứ nhưng không thể quên lần trót xem trộm nhật ký của Mai .
Mai là cô bạn gái thân thiết nhất của tôi.Chúng tôi chơi với nhau từ hồi còn bé xíu nên tôi hiểu Mai rất rõ .Mai xinh xắn và dễ mến:mái tóc dài đen mượt,cái miệng chúm chím thật đáng yêu.Mai thông minh,học giỏi và rất tình cảm với bạn bè .
Một lần tôi đến nhà Mai mượn sách.Mai đang mải làm bánh nên để tôi tự tìm.Cả một tủ sách khiến tôi hoa mắt.Tôi phát hiện ra một khe hở nhỏ cạnh kệ sách,tôi tò mò lôi từ đó ra một quyển sổ nhỏ và mở ra xem.Không!Tôi vội vàng gập lại và định để vào chỗ cũ.Nhưng tôi lại ngập ngừng,tôi muốn biết thêm về Mai,muốn biết Mai ghi nhật kí như thế nào?Tôi không kìm được tay mình tiếp tục mở cuốn sổ và cũng không kìm được mắt mình đọc nó.Tôi đã cố gắng nhưng mắt tôi vẫn dán vào.“Trời ơi ! lẽ nào cuộc sống của Mai là như vậy ?”Bỗng tôi giật bắn mình,Mai xuất hiện ngay trước mặt.Tay tôi run bắn,cuốn nhật kí rơi bộp xuống đất,tôi đứng trân trân,bất động,không nói được lời nào.Tôi chỉ nhớ ánh mắt rưng rưng,đôi môi run rẩy đầy tức giận của Mai.Tôi vụt chạy đi,lòng nặng trĩu ..
Đó là lần đầu tiên tôi thấy Mai giận dữ như vậy.Tôi chạy,chạy như trốn ánh mắt ấy,tôi muốn khóc quá.Tôi rất sợ,sợ sự giận dữ Mai ném cho tôi,sợ cả chính việc mình vừa làm.Về đến nhà tôi đóng sập cửa phòng lại,thở hổn hển,bần thần ngồi xuống ghế,tôi tự trách mình tại sao lại làm như vậy ?Tại sao tôi không chiến thắng được sự tò mò của chính mình?Tại sao?Tôi buồn bực quăng cả chồng sách xuống đất.Sự xấu hổ và hối hận làm tôi day dứt không yên .
Đêm đó tôi trằn trọc mãi.Tôi ước gì chuyện đó chưa bao giờ xảy ra và ngày mai chúng tôi lại cùng nhau đến lớp.Tôi suy nghĩ miên man,nhớ lại những trang nhật ký đầy nước mắt của bạn.Làm sao tôi có thể tưởng tượng được rằng gia đình Mai không hề hạnh phúc,suốt ngày Mai phải nghe những trận cãi vã của bố mẹ.Tôi không tin vào những gì mình đã đọc.Càng nghĩ,tôi càng thương Mai.Tôi tưởng tượng ra hình bóng Mai cô đơn và buồn bã trong căn nhà lớn.Vậy mà tôi đã tưởng mình hiểu về Mai rõ lắm.Tôi muốn chia sẻ cùng Mai,muốn an ủi và làm hoà với bạn.Nhưng tôi lo Mai vẫn trách móc, vẫn giận tôi và bạn sẽ chẳng bao giờ nói với tôi một lời nào nữa bởi tôi đã cố tình xen vào bí mật đau buồn mà Mai hằng cất giữ trong sâu thẳm trái tim mình.Cứ thế,suốt một đêm trường tôi không sao thoát khỏi sự ăn năn,day dứt…
Sáng hôm sau,tôi đến lớp một mình.Tôi tự nhủ lòng sẽ đến xin lỗi Mai nhưng tôi vẫn vô cùng lo lắng.Mặc dù vậy, tôi đã không thực hiện được ý định của mình vì hôm sau và những ngày sau đó Mai không đến lớp.Vì hoàn cảnh riêng của gia đình,Mai đã chuyển về quê để học .
Mong rằng,sẽ có lúc tôi gặp lại Mai để xin lỗi bạn,và tôi cũng cầu mong những nỗi buồn của Mai sẽ vợi đi theo năm tháng.Tôi tin tưởng một tương lai rộng mở,sáng tươi sẽ đến với người bạn của tôi.Và tôi nữa,tôi tự hứa với mình sẽ chẳng bao giờ lặp lại sai lầm dại dột thuở ấu thơ !
day la mot bai lam chjnh chu doa ! doc xong nho cam on vs nha ! hj !!! $$$$
Trả Lời Với Trích Dẫn
Có 5 thành viên đã gửi lời cảm ơn đến connhagiau_ht với bài viết này:
  #9  
Cũ 17-12-2010
baby_adorable baby_adorable đang ngoại tuyến
Thành viên
Thành viên của lớp
 
Tham gia : 17-12-2010
Bài viết: 1
Đã cảm ơn: 0
Được cảm ơn 3 lần với 1 bài viết
Có lẽ trong cuộc đời của mỗi người đều có những kỉ niệm riêng với người thân của mình.Riêng tôi,tôi có kỉ niệm mà không bao giờ quên đó là những gì mà mẹ làm cho tôi bấy lâu nay.
Mẹ tôi là mọt người rát hiền từ.Mẹ có khuôn mặt trái xoan,mắt bồ câu,với một nụ cười rất dễ mến và đôi bàn tay dịu dàng của mẹ đã chăm sóc tôi bấy lâu nay.Đôi bán tay ấy đã chai lại vì mẹ đã làm những việc nặng để nuôi tôi ăn học.mẹ đã làm cho tôi nhiều nhưng tôi lại không có gi làm cho mẹ vui lòng cả,tôi chỉ biết đua dồi theo các bạn má không biết mẹ phái nặng nhọc thế nào .................................................. ...........................
Trả Lời Với Trích Dẫn
Có 3 thành viên đã gửi lời cảm ơn đến baby_adorable với bài viết này:
  #10  
Cũ 26-12-2010
by_ihateyou by_ihateyou đang ngoại tuyến
Thành viên
Thành viên của lớp
 
Tham gia : 26-12-2010
Bài viết: 1
Đã cảm ơn: 0
Đuợc cảm ơn 1 lần với 1 bài viết
Theo tớ thì kỉ niệm và thời gian là những thứ quý giá nhất. Kỉ niệm không bao giờ dễ bị xoá nhoà theo thời gian.
Hãy viết những gì bạn đã từng trải qua. Có thể nó sẽ không hay hoặc không giống truyện cổ tích nhưng ít nhất đó là cảm xúc của bạn!
Trả Lời Với Trích Dẫn
Có một thành viên đã cám ơn by_ihateyou vì bài viết này:
Trả lời

Chia sẻ/đánh dấu bài viết


Ðiều chỉnh Tìm trong bài viết
Tìm trong bài viết:

Tìm chi tiết
Xếp bài

Quyền hạn của bạn
Bạn không thể tạo chủ đề mới
Bạn không thể gửi trả lời
Bạn không thể đăng tập đính kèm
Bạn không thể sửa bài của mình

BB codeMở
Smilies đang Mở
[IMG] đang Mở
HTML đang Tắt

 
Bài giảng mới
Luyện thi quốc gia PEN-C: Môn Hoá học (Thầy Phạm Ngọc Sơn) :  Bài 44. Một số kim loại khác
Luyện thi quốc gia PEN-C: Môn Hoá học (Thầy Phạm Ngọc Sơn) : Bài 44. Một số kim loại khác
Luyện thi quốc gia PEN-C: Môn Hoá học (Thầy Phạm Ngọc Sơn) :  Bài 43.3. Luyện tập crom và hợp chất của crom
Luyện thi quốc gia PEN-C: Môn Hoá học (Thầy Phạm Ngọc Sơn) : Bài 43.3. Luyện tập crom và hợp chất của crom
Luyện thi quốc gia PEN-C: Môn Hoá học (Thầy Phạm Ngọc Sơn) :  Bài 43.2. Hợp chất của crom
Luyện thi quốc gia PEN-C: Môn Hoá học (Thầy Phạm Ngọc Sơn) : Bài 43.2. Hợp chất của crom
Luyện thi quốc gia PEN-C: Môn Hoá học (Thầy Phạm Ngọc Sơn) :  Bài 43. Crom
Luyện thi quốc gia PEN-C: Môn Hoá học (Thầy Phạm Ngọc Sơn) : Bài 43. Crom
Luyện thi quốc gia PEN-C: Môn Hoá học (Thầy Phạm Ngọc Sơn) :  Bài 42. Luyện tập sắt và hợp chất của sắt
Luyện thi quốc gia PEN-C: Môn Hoá học (Thầy Phạm Ngọc Sơn) : Bài 42. Luyện tập sắt và hợp chất của sắt
Luyện thi quốc gia PEN-C: Môn Hoá học (Thầy Phạm Ngọc Sơn) :  Bài 39. Luyện tập
Luyện thi quốc gia PEN-C: Môn Hoá học (Thầy Phạm Ngọc Sơn) : Bài 39. Luyện tập
Luyện thi quốc gia PEN-C: Môn Hoá học (Thầy Phạm Ngọc Sơn) :  Bài 37. Luyện tập
Luyện thi quốc gia PEN-C: Môn Hoá học (Thầy Phạm Ngọc Sơn) : Bài 37. Luyện tập
Luyện thi quốc gia PEN-C: Môn Hoá học (Thầy Phạm Ngọc Sơn) :  Bài 34. Luyện tập pin điện hoá và ăn mòn kim loại
Luyện thi quốc gia PEN-C: Môn Hoá học (Thầy Phạm Ngọc Sơn) : Bài 34. Luyện tập pin điện hoá và ăn mòn kim loại
Chuyên đề Bất đẳng thức - thầy Trần Phương : Bài 12. Bất đẳng thức Bunhiacốpski (Phần 2)
Chuyên đề Bất đẳng thức - thầy Trần Phương : Bài 12. Bất đẳng thức Bunhiacốpski (Phần 2)
Toán 11 - Thầy Nguyễn Thanh Tùng : Bài 1. Vec-tơ trong không gian (Phần 01)
Toán 11 - Thầy Nguyễn Thanh Tùng : Bài 1. Vec-tơ trong không gian (Phần 01)

Đề thi mới
Thi thử đại học 12 : Đề đánh giá năng lực môn Tiếng Anh - Dành cho học sinh lớp 13
Thi thử đại học 12 : Đề đánh giá năng lực môn Tiếng Anh - Dành cho học sinh lớp 13
Thi thử đại học 12 : Đề kiểm tra năng lực môn Tiếng Anh - Dành cho học sinh lớp 12
Thi thử đại học 12 : Đề kiểm tra năng lực môn Tiếng Anh - Dành cho học sinh lớp 12
Tiếng Anh 10 - cô Nguyễn Thị Phương 10 : Revision test 1+2+3
Tiếng Anh 10 - cô Nguyễn Thị Phương 10 : Revision test 1+2+3
Hóa học 10 : Chương IV. Phản ứng hoá học
Hóa học 10 : Chương IV. Phản ứng hoá học
Hóa học 10 : Chương III. Liên kết hóa học
Hóa học 10 : Chương III. Liên kết hóa học
Hóa học 10 : Chương I. Nguyên tử
Hóa học 10 : Chương I. Nguyên tử
Hóa học 10 : Chương II. Bảng HTTH các nguyên tố hoá học
Hóa học 10 : Chương II. Bảng HTTH các nguyên tố hoá học
Toán 11 : Chương 2. Tổ hợp và xác suất
Toán 11 : Chương 2. Tổ hợp và xác suất
Tiếng Anh 10 - cô Nguyễn Thị Phương 10 : Pronunciation test
Tiếng Anh 10 - cô Nguyễn Thị Phương 10 : Pronunciation test
Internal Test 9 : Hocmai.vn contest 2 2014.08
Internal Test 9 : Hocmai.vn contest 2 2014.08




Múi giờ GMT +7. Hiện tại là 01:16.
Powered by: vBulletin v3.x.x Copyright ©2000-2014, Jelsoft Enterprises Ltd.

Giấy phép cung cấp dịch vụ mạng xã hội trực tuyến số 196/GXN-TTĐT Cục Quản lý PTTH&TTĐT cấp ngày 11/11/2011.