Diễn đàn học tập của Hocmai.vn
Liên hệ quảng cáo: xem chi tiết tại đây

Diendan.hocmai.vn - Học thày chẳng tày học bạn! » Ngoại khóa » CLB Thơ, Văn » Quà tặng cuộc sống » Những câu chuyện về cuộc sống




Trả lời
  #1  
Cũ 21-06-2007
vlong11's Avatar
vlong11 vlong11 đang ngoại tuyến
MEM VIP
Thư kí
 
Tham gia : 02-06-2007
Đến từ: Heaven
Bài viết: 651
Đã cảm ơn: 0
Được cảm ơn 268 lần
Những câu chuyện về cuộc sống

Trên tuyết

Một bà cụ nặng nhọc lê bước trên phố. Bà cụ đi chân đất trên tuyết.
Một đôi trẻ, tay xách lỉnh kỉnh những túi to, vừa nói chuyện vừa cười đến nỗi không để ý đến bà cụ.
Một người mẹ dẫn 2 con nhỏ tới nhà bà ngoại. Họ quá vội nên cũng không để ý.
Một viên chức ôm một chồng sách đi qua. Mải suy nghĩ nên cũng không để ý.
Bà cụ dùng cả hai tay để cố kéo lại hai vạt áo ngòai, vốn đã đứt hết cả khuy. Bà cụ dừng lại, nép vào một góc ở bến xe buýt. Một quý ông ăn mặc lịch lãm cũng đứng đợi ở bến xe buýt. Ông cố đứng tránh xa bà một chút. Tất nhiên là bà già rồi cũng chẳng làm hại được ai, nhưng nhỡ bà bị bệnh lây nhiếm thì sao...
Một cô gái cũng đứng đợi ở bến xe buýt. Cô liên tục liếc xuống chân bà cụ, nhưng cũng không nói gì.
Xe buýt tới, bà cụ nặng nhọc bứơc lên xe. Bà ngồi trên chiếc ghế ngay sau người lái xe. Quý ông và cô kia vội vã chạy xuống phía cuối xe ngồi.
Người lái xe khẽ liếc bà cụ và thầm nghĩ "Mình không thích phải nhìn cảnh nghèo khổ này chút nào!"
Một cậu bé chỉ vào bà cụ và kêu lên với mẹ:
- Mẹ ơi, bà ấy đi chân đất! Mẹ bảo chỉ có ai hư mới đi chân đất, đúng không mẹ?
Người mẹ hơi ngượng ngập, kéo tay con xuống:
- Andrew, không được chỉ vào người khác! - rồi bà mẹ nhìn ra cửa sổ
- Bà cụ này chắc phải có con cái trưởng thành rồi chứ! - Một phụ nữ mặc áo chòang lông thì thầm - con cái của bà ấy nên cảm thấy xấu hổ mới phải!
Người phụ nữ này bỗng cảm thấy mình quả là người tốt, vì mình luôn quan tâm đầy đủ đến mẹ mình.
- Đấy, ai cũng phải học cách tiết kiệm tiền! - Một chàng trai ăn mặc bảnh bao chêm vào - nếu bà ấy tiết kiệm từ khi còn trẻ thì đã không phải như bây giờ!
Một doanh nhân hào phóng cảm thấy ái ngại. Ông lấy trong ví ra một tờ
10$ ấn vào bàn tay nhăn nheo của bà cụ, nói giọng hãnh diện:
- Đây, biếu bà! Bà nhớ mua đôi giày mà đi!
Rồi ông ta quay về chỗ ngồi, cảm thấy hài lòng và tự hào về mình.
Xe buýt dừng lại khi tới bến, một vài người khách bước lên. Trong số đó có một cậu bé khoảng 16-17 tuổi. Cậu ta mặc chiếc áo khoác to màu xanh bà đeo ba lô cũng to, đang nghe headphone. Cậu trả tiền xe buýt và ngồi ngay chiếc ghế ngang hàng với bà cụ - chiếc ghế đã bị trống từ khi xe buýt mới khởi hành.
Cậu nhìn thấy bà cụ đi chân đất!
Cậu tắt nhạc, cảm thấy lạnh người. Cậu nhìn từ chân bà cụ sang chân mình. Cậu đang đi một đôi giày cổ lông dành cho trời tuyết. Đôi giày mới tinh và ấm sực. Cậu phải tiết kiệm tiền tiêu vặt khá lâu để mua được đôi giày này, bạn bè cậu đứa nào cũng khen.
Nhưng rồi cậu cúi xuống và bắt đầu cởi giày, cởi tất, ngồi xuống sàn xe, cạnh đôi chân trần của bà cụ đang tím tái đi vì lạnh.
- Bà, cháu có giầy đây này - Cậu nói.
Một cách cẩn thận, cậu ta nhấc bàn chân lạnh cóng đang co quắp của bà cụ lên đi tất và giày của mình vào chân bà. Bà cụ sững người, chỉ khe khẽ gật đầu và nói lời cảm ơn rất nhỏ.
Lúc đó, xe buýt dừng. Cậu thanh niên chào bà cụ và xuống xe. Cậu đi chân đất, trên tuyết. Hành khách trên xe nhấp nhổm, thò đầu ra cửa, nhìn đôi chân cậu thanh niên, xôn xao bình phẩm.
- Cậu ta làm sao thế nhỉ? - Một người lên tiếng hỏi
- Một thiên thần chăng?
- Hay là con trai của chúa?
Nhưng cậu bé con - người lúc đầu chỉ vào bà cụ - quay sang hỏi mẹ:
- Không phải đâu mẹ ạ! Con đã nhìn rõ rồi mà, anh ấy cũng chỉ là người bình thường thôi.
Và việc làm đó, thật sự cũng chỉ cần một người bình thường.

ST
__________________
Làm thơ chẳng phải yêu thơ
Chỉ vì một chút bơ vơ trong lòng...
[Hãy đăng kí thành viên hay đăng nhập để xem liên kết này.]
Trả Lời Với Trích Dẫn
Có 14 thành viên đã gửi lời cảm ơn đến vlong11 với bài viết này:
  #2  
Cũ 21-06-2007
vlong11's Avatar
vlong11 vlong11 đang ngoại tuyến
MEM VIP
Thư kí
 
Tham gia : 02-06-2007
Đến từ: Heaven
Bài viết: 651
Đã cảm ơn: 0
Được cảm ơn 268 lần
Ông khách lịch sự

Ra khỏi thành phố Bắc Giang khoảng 20km thì có cơn mưa. Tôi chưa kịp tạt vào cái quán ven đường thì đã mưa như trút...
Cửa quán đã rủ liếp. Ào ào, ồ ồ. "Chủ quán ơi, chủ quán!". Tôi đập tay vào tấm liếp. Mở cửa nhanh lên! Tấm liếp vừa hé ra, tôi chui tọt vào trong, nguyên cả bộ quần áo đi mưa ướt sũng. Cái quán chật quá, bên trong khá tối, nước dột tí tách. Tôi nhìn quanh, một bà già ngồi thu lu trên chiếc ghế, co cả hai chân lên vì nước dưới sàn lênh láng. Bên cạnh là một ông khách, cũng co cả hai chân trên ghế.
- Ấy, mời chú ngồi đây!
Ông khách sục chân xuống nước tìm đôi dép, rồi đứng lên nhường ghế cho tôi.
Tôi cởi bộ đồ đi mưa, ngồi xuống chiếc ghế. Nước vẫn chảy tong tỏng xuống mặt bàn. Ông khách với tay lấy chiếc giẻ lau đặt lên đó để nước khỏi bắn lên quần áo tôi. Lúc này tôi mới kịp nhìn ông, cao lênh khênh, đứng phải khom người mới khỏi chạm vào nóc quán, bộ đồ bộ đội bạc phếch, tóc bết vào trán vì nước mưa...
- Chỗ bác dột đấy, bác ngồi chỗ cháu đi - Tôi nhổm lên định trả lại ghế.
- Thì chú cứ ngồi đi
Ông khách vuốt mặt, rồi lại vuốt. Dòng nước mưa chảy ngoằn ngoèo xuống cái cổ gầy nhẳng của ông...
Bà chủ quán giờ mới chép miệng: Cháu ngồi đi, để ông ấy đứng cũng được. Có cái ghế chỗ kia, ông ngồi tạm, cho cháu nó ăn quà... Cháu uống trà nhé, hút thuốc nhé!
Điếu thuốc rút ra giữa cái quán dột, ướt nhèm, châm mãi không cháy. Một cơn gió lùa qua, hắt mưa vào, thổi cái liếp sập xuống. Ông khách vội cầm cái sào đẩy tấm liếp lên. Bà già vẫn ngồi yên. Tấm liếp rung bần bật, chực lật nghiêng. Ông khách lấy cả hai tay giữ chặt nó.
- Thôi bác, để cháu giữ cho
-
- Hay bác cứ để nó sập xuống, càng đỡ hắt
- Sập xuống thì tối lắm, cháu ăn thuốc, nước làm sao được - bà già lên tiếng - Ông giữ cho chắc nhé!
Ngoài trời vẫn mưa như trút. Ông khách vẫn giữ tấm liếp và bà bán hàng vẫn ngồi im một góc như để quan sát, thỉnh thoảng mới lấy khăn lau mặt, bà cũng bị ướt.

*

Cơn mưa rồi cũng ngớt dần. Tôi đứng dậy chào ông khách lịch sự, rồi trả tiền nước, 1 điếu thuốc, 2 cái kẹo bột là 900đ, 3 cốc chè tươi thì không lấy tiền ( ai lại lấy tiền nước chú - bà già bảo). Tôi đưa cả một nghìn, bà già cảm ơn rối rít. Chợt bà quay sang ông khách "quở" một câu: Chứ ai cũng như ông thì tôi chết đói. Ai lại vào quán chỉ ngồi nhờ. Đấy nước chè tôi không lấy tiền đâu, ông cứ tự mà rót lấy!
Ông khách ngượng nghịu không nói gì, vuốt khuôn mặt ướt lên xe, tành tạch đạp đi. Tôi bần thần nhìn theo ông, chợt hiểu ra cái sự lịch sự kỳ lạ của ông trong suốt cơn mưa. Cơn mưa ấy bây giờ mới tạnh hẳn.

ST
__________________
Làm thơ chẳng phải yêu thơ
Chỉ vì một chút bơ vơ trong lòng...
[Hãy đăng kí thành viên hay đăng nhập để xem liên kết này.]
Trả Lời Với Trích Dẫn
Có 4 thành viên đã gửi lời cảm ơn đến vlong11 với bài viết này:
  #3  
Cũ 22-06-2007
vlong11's Avatar
vlong11 vlong11 đang ngoại tuyến
MEM VIP
Thư kí
 
Tham gia : 02-06-2007
Đến từ: Heaven
Bài viết: 651
Đã cảm ơn: 0
Được cảm ơn 268 lần
Ai ???


Tít, tít, tít. Tin nhắn mới. "Ai ??? 09122030... Trưa nay, ăn cơm nhé, 26- THĐ".
Mấy dòng chữ đó vang vang trong đầu hắn trên đường đi làm, tự dưng khiến hắn xao xuyến là lùng...
Hắn mở tin nhắn ra đọc lại lần nữa. "Ai ???" Hắn không nhớ đây là lần thứ bao nhiêu hắn nhìn số điện thoại này. Nửa năm trước, khi kẻ lạ mặt này "tấn công hắn bằng cái tin nhắn rất ấn tượng "lưu số máy này để nhắn cho nhau, anh yêu", hắn định lưu lại dưới cái tên "Ai" trong máy điện thoại. Máy hắn báo "Bạn có lưu đè lên "ai" không? Hắn chợt nhận ra rằng trong máy của hắn đã có 3 người lạ, lần lượt được lưu với tên "Ai", "Ai?", "Ai??" rồi. Chuyện đó cũng không có gì lạ lắm bởi trong hàng vạn vạn cái tin nhắn bay tứ tung trên bầu trời thiếu gì cái bị lạc? Vả lại cũng thiếu gì "cô" thích trêu chọc hắn mà nhắn bâng quơ mấy cái tin dở đùa dở thật.
Song hôm nay, cái tin nhắn của "Ai???" cứ làm hắn áy náy, bởi khác với những "Ai", "Ai?" "Ai??" - chỉ nhắn một lần hoặc đôi ba lần rồi chán. Suốt nửa năm nay, "Ai???" không thúc bách quyết liệt, không đùa bỡn, gạ gẫm mà cứ thản nhiên như không, cứ ân cần với hắn khi thì rủ đi ăn cơm trưa khi thì rủ đi xem phim, khi nhắn mua cho mấy tờ báo, khi thì nhắc hắn cắt tóc đi, khi thì bảo làm việc ít thôi... Rõ ràng "Ai???" ở rất gần hắn. Hắn phải xóa ngay sợ bị vợ la rầy.
"Ăn cơm nhé, 26 THĐ". Hắn lấy xe định đi ra đó, xem kẻ lạ mặt là ai. Đi một quãng hắn chợt nhận ra, hắn đã đi quá 26 THĐ, hắn hiểu rằng nếu đi nữa thì sẽ đến... cơ quan vợ hắn! Thật tệ. Cái quán ấy ở khoảng giữa cơ quan hắn và cơ quan vợ hắn... Hắn thấy không đành lòng hẹn với một người lạ mặt trên đường tới cơ quan vợ, dù chỉ vì tò mò. Hắn quyết định tạt vào cơ quan vợ vào buổi trưa, điều mà hắn chưa bao giờ làm kể từ hồi lấy nhau.
Vợ hắn thản nhiên như không lúc nhìn thấy hắn, mụ đang bận tíu tít. Hắn đành ngồi chờ. Mụ chạy ra mượn điện thoại hắn ( máy mụ lúc nào cũng hết tiền vì tiết kiệm!), nháy vào máy ai đó. Hắn hơi giật mình, thôi chết chưa kịp xóa cái tin của "Ai???". Vừa nhận lại điện thoại thì hắn giật bắn mình. "Ai???" đang gọi cho hắn. Hắn ấn "No" ngay lập tức. Điện thoại lại rung. Hắn định tắt luôn điện thoại thì vợ hắn chạy ra giật lấy để nghe. Hắn tái mặt. "Đúng, máy của chồng tôi đấy. Anh ấy đang ở đây" - mụ cười cười nói nói như không trong điện thoại. Toi rồi, kẻ cắp bà già gặp nhau rồi.
Vợ hắn dứt cuộc điện thoại, phăm phăm ra trước mặt hắn hỏi : Ơ sao số cái Hòang Lan phòng em, em bảo anh lưu lại để nhắn cho nhau, anh lại lưu với biệt danh là "Ai???". Hay nhỉ, ai ba chấm hỏi nghĩa là gì? Mà này, em nhắn cho anh suốt bằng máy của nó mà hôm nay anh mới rảnh rỗi để đi ăn trưa với em?

ST
__________________
Làm thơ chẳng phải yêu thơ
Chỉ vì một chút bơ vơ trong lòng...
[Hãy đăng kí thành viên hay đăng nhập để xem liên kết này.]
Trả Lời Với Trích Dẫn
Có 5 thành viên đã gửi lời cảm ơn đến vlong11 với bài viết này:
  #4  
Cũ 23-06-2007
vlong11's Avatar
vlong11 vlong11 đang ngoại tuyến
MEM VIP
Thư kí
 
Tham gia : 02-06-2007
Đến từ: Heaven
Bài viết: 651
Đã cảm ơn: 0
Được cảm ơn 268 lần
Hai hàng bánh mỳ


Trưa nay, đi ăn, nhìn hai hàng bánh mỳ trên vỉa hè phố Hàng Chuối, hắn vẫn thấy hai cô bán hàng đon đả như mọi ngày, nhưng đột nhiên hắn ngài ngại...
Lúc đầu thì sự đon đả của hai cô còn cho hắn cảm giác khoan khóai. Hai cô rất mau mồm mau miệng, khách mới đến đã "anh ơi, anh ơi" rối rít, chạy ra tận đường để đón. Hai cô cùng trẻ như nhau, bán cùng thứ bánh mỳ kẹp hệt nhau, nghe đâu là bạn học cùng với nhau trong khu phố này nữa. Và lúc đầu, theo quán tính của một gã đàn ông, hắn chọn ngay hàng của cô cao, vì cô trắng hơn, xinh hơn... Hắn được cô "chăm" cho từng tí rau sống, từng tí dưa chuột một, được cô rưới thêm cho từng tí tương ớt, tí muối. Cô lại luôn miệng hỏi thăm "ăn có ngon không", "dạo này sao anh gầy thế, mặt xanh ơi là xanh", "sao hôm qua không ra ăn", "sao anh toàn đi một mình?" (chết, có tình với hắn sao?)... Rồi thì khách đông quá, cô phải quay sang "hầu chuyện" các anh Long, anh Hùng, anh Minh (cô nhớ tên khách tài thật)... Bọn này được thể vừa gặm bánh mỳ vừa cười đùa cợt nhả với cô. Tự dưng hắn thấy ngượng, cô tử tế và nhũn nhặn quá. Chỉ dám bỏ 4000đ cho bữa trưa là bọn "rách rưới" rồi, vậy mà bọn ấy còn nài thêm ở cô mấy cái bấm bẹo. Hắn cũng vậy, nhận bao nhiêu sự chăm sóc mà chỉ ăn có mỗi cái bánh mỳ. Chẳng hiểu sao những hôm sau hắn thôi ăn hàng cô cao, lặng lẽ sang hàng bên cạnh. Cô bán hàng bên này thấp hơn, kém xinh hơn, nên hắn cũng đỡ thấy ngượng với 4000đ của hắn.
Hai chậm rãi vừa nhai vừa nhìn hai cô bán hàng, hai cái quầy hàng giống hệt nhau, hai cô cũng trẻ như nhau, cùng mời lôi mời lả như nhau. Tự dưng hắn nghĩ, khách có ngần đấy người, không cần mời mọc nhiều người ta cũng vào. Số khách đó chia đổ đầu mỗi cô một nửa, có đỡ phải mỏi mồm không. Đằng này... Rồi hắn ái ngại thay cho cô thấp, sau những câu mời chào tới tấp, mặt cô lại xị vì khách hàng sang hàng cô cao, cô quay sang mắng ông khách vì tội dựng xe chắn hàng mình.
Đang thẫn thờ nghĩ hắn thấy có tiếng quát "Cái anh kia". Rồi hắn thấy cô cao cầm con dao mổ bánh mỳ chĩa về phía hắn, (đích là chĩa vào hắn rồi, vì phía này chỉ có mình hắn) "Trả ghế cho người ta bán hàng, ngồi phải có mắt chứ!".
Hắn nhìn xuống. Đúng là hắn nhầm ghế thật, bởi hai cái hàng gần nhau quá, ghế xếp lung tung.
Hắn đâm ra tự ái. Cũng như trưa nay, hắn thấy mùi trứng rán trộng patê trong chảo nóng, quệt thêm một chút bơ dậy mùi thơm phức. Cô thấp tươi cười từ xa vẫy tay gọi tên hắn... Cô cao cũng vẫy tay, chắc cô không nhận ra hắn. Nhưng hắn cứ lẳng lặng bước qua...

ST
__________________
Làm thơ chẳng phải yêu thơ
Chỉ vì một chút bơ vơ trong lòng...
[Hãy đăng kí thành viên hay đăng nhập để xem liên kết này.]
Trả Lời Với Trích Dẫn
Có 3 thành viên đã gửi lời cảm ơn đến vlong11 với bài viết này:
  #5  
Cũ 24-06-2007
vlong11's Avatar
vlong11 vlong11 đang ngoại tuyến
MEM VIP
Thư kí
 
Tham gia : 02-06-2007
Đến từ: Heaven
Bài viết: 651
Đã cảm ơn: 0
Được cảm ơn 268 lần
Chuyện tình "Bốn Mê"


Hắn đâu có biết là nó phiêu du khắp thế giới, như một hạt bụi nhỏ nhoi, mà còn phiêu du hơn cả hạt bụi. Đó là những dòng chữ của hắn và nàng. Thời kỳ đầu, hắn chọn buổi trưa, lúc vắng người nhất, vào thư viện Allians (hồi còn ở phố Yết Kiêu), để mở hộp thư chung ra. Hộp thư nàng lập vào cái ngày đẹp nhất trong cuộc đời hai người, cũng là cái thời mà sự vào Internet còn hết sức xa xỉ. Lập để dùng chung. Hai người có thể mở ra, viết vào đó, lưu lại để người kia giở ra đọc, và cứ thế... Nàng nhẩm tính (nàng học tự nhiên nên sành "net" lắm, còn hắn cứ há hốc mồm nghe): "Hộp thư này dung lượng Bốn Mê (4M), tức là chúng mình có 6000 trang giấy ảo để viết cho nhau. Mỗi ngày 2 trang thì gần 10 năm mới hết. 10 chúng mình chỉ viết cho nhau, kể cho nhau những câu chuyện vui buồn. Sau đó in ra thành tiểu thuyết". "10 năm ư, hắn bảo, nếu nó đã đầy, mà lời anh chưa cạn thì anh biết phải làm sao?".
Nàng nhìn hắn rồi cả hai cùng phá lên cười...
2. Từ Biên Hòa xa xôi, hắn nhận được email của nàng đều đặn, và hắn cũng viết đều đặn. Lúc này thì hắn đã biết rằng chẳng cứ phải đến đúng cái máy ấy ở Allians mới mở được hộp thư. Nó trôi lang thang khắp thế giới, như một hạt bụi nhỏ nhoi, nhưng cánh cửa đi vào nó thì luôn mở ra sát hai người. "Chúng mình sẽ coi nhau như chồng/vợ. Bốn Mê là ngôi nhà hạnh phúc, là trái tim chung của nhau".
... Buổi sáng, mở trái tim chung ra, hắn bàng hòang thấy quãng đường hai người đi là 20% sụt xuống còn có một nửa. Bao nhiêu lá thư hai người "nhét" vào con lợn đất này sẽ mất đi quá nửa hay sao? Hắn hớt hải gọi điện cho nàng (lần đầu tiên hắn gọi kể từ khi hắn lấy vợ). Nàng cười tủm tỉm: Bốn Mê đã thành Mười Mê rồi, anh ơi. Chúng mình lại còn 23 năm nữa (đến khi con em lớn - em sắp lấy chồng mà) để đi hết trái tim chung này...
3. Chỉ tại "thằng" Yahoo lên Mười Mê, hắn cứ có cảm giác về một con đường đi quá xa, quá dài, không thể đi hết...
4. Hắn lại đi ra phố Yết Kiêu, đột nhiên hắn nhớ tới thư viện Allians, nay đã không còn nữa. Hắn nhớ nàng ghê gớm. Hắn muốn báo cho nàng biết (vì từ khi có con, nàng trở nên *** về net một cách đáng thương) rằng lần này thì quãng đường của hai người sẽ là 250 năm vì "thằng" Yahoo đã lên tới 100 Mê rồi và hai người sẽ phải sống hai - cuộc đời - rưỡi mới đi hết... Mà không phải, hình như nó đã lên tới Một Nghìn Mê, chết thật, lâu lắm không vào "net".
Hắn tạt vào quán "net". "Hộp thư của bạn có vấn đề, xin gõ lại mật khẩu". Hắn ngẩn người nhìn dòng chữ từ chối. "Hộp thư của bạn quá lâu không sử dụng đã không còn tồn tại!".
Hắn đâu có biết rằng nó sẽ mất tăm như một hạt bụi nhỏ nhoi phiêu du ngoài không gian kia. Mà nó còn nhỏ nhoi hơn cả một hạt bụi!

ST
__________________
Làm thơ chẳng phải yêu thơ
Chỉ vì một chút bơ vơ trong lòng...
[Hãy đăng kí thành viên hay đăng nhập để xem liên kết này.]
Trả Lời Với Trích Dẫn
Có 3 thành viên đã gửi lời cảm ơn đến vlong11 với bài viết này:
  #6  
Cũ 25-06-2007
vlong11's Avatar
vlong11 vlong11 đang ngoại tuyến
MEM VIP
Thư kí
 
Tham gia : 02-06-2007
Đến từ: Heaven
Bài viết: 651
Đã cảm ơn: 0
Được cảm ơn 268 lần
Muối mặn


Cửa sổ nhà tôi nhìn xuống đường, một con đường chính ở trung tâm thành phố. Đôi khi nhìn xuống, đường phố khi náo nhiệt, lúc buồn tênh, những dòng người xe tất tưởi xuôi ngược khiến ta có cảm giác nhìn xuống một dòng sông không ngừng chảy. Và nhiều lúc, trong cái dòng chảy không ngừng của đoàn người xe trên phố ấy, có một cái gì đó mắc lại trong mắt nhìn của tôi. Sáng nay cái mắc lại ấy là một bao tải muối.
Một bao tải muối bị đổ, muối trắng tung ra giữa phố, ngay gần ngã tư.
Người bán muối trong thành phố, các bạn biết đấy, hầu hết là những phụ nữ từ một vùng ngoại ô nào đó, mỗi ngày chở trên xe đạp một vài bao tải muối, đi rao ở những ngõ ngách xa trung tâm. Ở trung tâm thường người ta vào chợ hay siêu thị mua muối sạch. Muối thì rẻ, một vài nghìn đồng một lần là người mua đủ cho cả tháng trời dùng muối. Thế nên một bao tải muối của người bán chẳng đáng bao nhiêu tiền. Đã thế, những hạt muối lại rất nhỏ, và khi bị đổ ra, như thế này, thì rất khó nhặt nhạnh lại.
Chật vật dựng xe đạp vào bên đường, chị bán muối cuống quýt dùng hai bàn tay không hót muối trở lại một cái túi, muối bẩn khó bán lắm.
Những dòng người xe đi qua, vội vàng. Không ai để ý, không ai dừng lại - chuyện bình thường ở thành phố này. Người ta chỉ hay xúm đông xúm đỏ mỗi khi có tai nạn, còn ai gặp chuyện rủi ro thì ít khi gặp người chịu khó dừng xe lại giúp đỡ lắm. Tôi nhìn thấy những người phụ nữ phóng xe máy qua, có nhiều người cán cả vào bãi muối trắng, mà không chịu giảm tốc độ. Một người, rồi nhiều người.
Nhưng rồi cũng có, may quá, một phụ nữ nước ngoài đi qua, áo may ô, quần cộc, chắc đi tập thể dục buổi sáng về. Chị ta dừng lại bên đống muối, cúi xuống, dùng tay không, như chị bán hàng, để bốc muối vào túi.
Một lúc nữa, một bà cụ nhà ở bên đường cầm chổi và cái hót rác chạy ra. Cả ba cùng làm. Tôi không biết họ có nói gì với nhau không. Hình như không. Cả ba, lại thêm dụng cụ nữa, nên bao tải muối được thu gọn lại nhanh hơn. Chị bán hàng được người phụ nữ nước ngoài giúp nâng bao tải muối lên xe đạp, buộc dây cao su lại cẩn thận. Rồi vẫy tay, đi tiếp con đường của mình. Những hạt muối còn lại trên đường chẳng mấy chốc tan biến dưới bánh xe của những người đi qua đi lại.
Chuyện nhỏ thế mà làm tôi vương vít suốt buổi sáng. Sự thờ ơ trong chúng ta sao mà lớn quá. Cũng may chưa phải là tất cả. Muối vẫn còn vị mặn với đôi người.

ST
__________________
Làm thơ chẳng phải yêu thơ
Chỉ vì một chút bơ vơ trong lòng...
[Hãy đăng kí thành viên hay đăng nhập để xem liên kết này.]
Trả Lời Với Trích Dẫn
Có 3 thành viên đã gửi lời cảm ơn đến vlong11 với bài viết này:
  #7  
Cũ 26-06-2007
vlong11's Avatar
vlong11 vlong11 đang ngoại tuyến
MEM VIP
Thư kí
 
Tham gia : 02-06-2007
Đến từ: Heaven
Bài viết: 651
Đã cảm ơn: 0
Được cảm ơn 268 lần
"Tuấn mãi mãi yêu Lan"


Hôm nào có việc, đi ra ga Hà Nội, tôi cũng đi vòng qua cái ngõ ấy. Đường tuy dài, khúc khuỷu hơn, nhưng bù lại, tôi được nhìn thấy dòng chữ ấy: "Tuấn mãi mãi yêu Lan" (chữ đàn ông rắn rỏi) và bên dưới là dòng chữ con gái nắn nót "Lan cũng mãi yêu Tuấn"!
Được viết bằng sơn đỏ trên bức tường ở góc cua cuối ngõ; hai dòng chữ ấy, thật ra cũng không có gì đặc biệt lắm giữa một rừng những "khoan cắt bê tông", "thông tắc bể phốt", "cấm *** bậy"... Nhưng không hiểu sao, tôi rất nhớ. Có thể vì các chữ "a" trong từ "Tuấn" và "Lan" được viết thành hình trái tim cách điệu, có mũi tên xuyên qua rất chi là "đường phố". Và thời gian trôi đi, nước sơn bạc đi, nó gây cho tôi cảm giác về sự thuỷ chung. Từ ngày tôi nhìn thấy nó, đã ba bốn năm nay, tôi cũng đã mất hai cuộc tình, nhưng lần nào qua đây, tôi vẫn chỉ thấy đinh ninh một lời đỏ thắm: "Tuấn mãi mãi yêu Lan", "Lan cũng mãi yêu Tuấn". Ừ, thứ sơn này phải hai ba mươi năm mới bạc hết.
Không biết cậu Tuấn với cô Lan là ai nhỉ? Một bận, khi đi qua góc cua, tôi gặp một bác già đang kẻ vẽ ở bờ tường bên kia. Bác kẻ vẽ một khẩu hiện đứng đắn chứ không phải vẽ bậy. "Vâng, tôi là tổ trưởng dân phố, anh hỏi cậu Tuấn à?" - bác ta nhìn tôi từ đầu đến chân, bất chợt hỏi dồn dập. "Anh tên gì, ở đâu? Hỏi đối tượng Tuấn có việc gì? Quan hệ với đối tượng này như thế nào?..."
Trong các câu hỏi dồn một cách đầy trách nhiệm của bác, tôi hiểu ra rằng ở đây có tay Tuấn "xì ke" nào đó đang bị "quản thúc". Sau khi trình bày mình là nhà báo, bác tổ trưởng trở nên vui vẻ và cho biết nhiều chuyện: "Ở đây cũng có cô Lan. Lan "cắt tóc gội đầu", có chồng rồi. Bốn năm trước cô này có học cùng đối tượng Tuấn, nhưng hiện giờ không rõ quan hệ với hắn", giọng bác cương quyết, Nếu anh cần điều tra quan hệ giữa cô Lan với đối tượng Túân, tôi sẽ báo cáo bên công an theo dõi, đây có thể là mấu chốt của vụ việc... Mà nguồn tin ấy từ đâu ra thế?".
Tôi trả lời lấp lửng cho qua chuyện. Hoá ra bác ấy không để ý đến những từ trên bức tường. Có lẽ với tất cả mọi người, dòng chữ ấy đơn thuần chỉ là một trong muôn vàn những "khoan cắt bê tông" ở bên cạnh.


*


Đã mấy tháng trôi qua, hôm nay tôi mới qua ngõ đó. Bỗng thấy một cảm giác trống trơn. Thì ra, tấm thảm "khoan cắt bê tông" đặc kịt đã bị xóa loang lổ bằng vôi trắng. Riêng dòng chữ "Tuấn mãi mãi yêu Lan" và "Lan cũng mãi yêu Tuấn" thì bị chà đi chà lại đến độ không còn lộ một vệt sơn đỏ nào nữa. Ai xóa nhỉ? Thành phố vừa cấp kinh phí chỉnh trang đô thị ư? Hay bác tổ trưởng cần nhiều diện tích kẻ vẽ hơn đã mang vôi ra xóa? Hay là, bác đã "đánh động" thế nào đó khiến cô Lan ấy giật mình vội xóa đi quá khứ này? Hay là...
Tôi cảm thấy ân hận vì sự tò mò của mình đã làm mất đi dấu ấn của một cuộc tình. Từ đó, ra ga Hà Nội, tôi toàn đi đường phố chính...

ST
__________________
Làm thơ chẳng phải yêu thơ
Chỉ vì một chút bơ vơ trong lòng...
[Hãy đăng kí thành viên hay đăng nhập để xem liên kết này.]
Trả Lời Với Trích Dẫn
Có 3 thành viên đã gửi lời cảm ơn đến vlong11 với bài viết này:
  #8  
Cũ 27-06-2007
vlong11's Avatar
vlong11 vlong11 đang ngoại tuyến
MEM VIP
Thư kí
 
Tham gia : 02-06-2007
Đến từ: Heaven
Bài viết: 651
Đã cảm ơn: 0
Được cảm ơn 268 lần
Chị tôi


Có một truyện ngắn đọc đã lâu rồi mà tôi vẫn nhớ. Người chị gái (mà em trai mình không biết mặt) bán thuốc lá rong trên sân ga cứ tìm cách đưa thuốc lá cho em nhưng bị ngờ vực và bị hắt hủi. Sau này người em mới biết bà bán thuốc lá rong lạ kỳ đó, nón sùm sụp trên mặt, chính là người chị tưởng đã đi lấy chồng xa, nhà khá giả, vẫn gửi tiền ăn học cho mình. Anh ta biết, chỉ sau khi người chị bị tai nạn ngay trên đường sắt mà chết.
Câu chuyện buồn lắm. Nhưng không phải vì nó buồn mà tôi nhớ lâu thế (tính tôi không hay nhớ những chuyện buồn). Tôi nhớ lâu có vì tôi cũng có một chị gái. Chị tôi cũng yêu tôi lắm, và chị tôi cũng bán thuốc lá rong, chỉ khác trong truyện là không phải chị tôi bán thuốc lá rong ngoài sân ga thôi.
Chị tôi bao giờ cũng phải dậy từ rất sớm để đi làm. Bán thuốc lá rong phải vậy. Gọi là bán thuốc lá rong, thực ra là đi tiếp thị thuốc lá, một hãng thuốc lá danh tiếng. Chị tôi đến quán cà phê khá lớn và khá sang trọng ở trung tâm thành phố, sinh viên chúng tôi ít khi vào đấy. Chị thay một chiếc váy dài rất đẹp. Giá đừng là đồng phục của hãng, tôi thấy nó cũng hợp với chị lắm. Váy lụa mềm bóng bảy màu lam, vai và tay trần. Khi chị đem bộ váy đó về nhà giặt, mẹ kêu là vai hở rộng quá, nhưng tôi cương quyết bênh chị, bảo rằng nó đẹp. Chị cười buồn: "Nó chỉ không xấu thôi, đồng phục ấy mà..." Nhưng tôi thấy đúng là chị mặc bộ đồ ấy đẹp thật. Chị mảnh mai, cổ cao, da trắng, hợp với màu lam quý phái ấy lắm. Tôi hình dung ra chị trong quán cà phê kín mít thảm, bàn ghế bọc nỉ màu và đèn đủ loại đủ màu, chắc ai cũng phải nhìn chị.
Trước khi đi làm, chị cho tôi tiền ăn sáng, sáng nào cũng thế: đừng có nhịn ăn mà chơi games đấy, chị bảo, cố mà học không thì trượt đại học như chị thì khổ.
Tôi chỉ biết nghề bán thuốc lá rong chị không khổ lắm, như người chị bán thuốc lá rong ngoài sân ga trong truyện, tôi cầm tiền chị cho áy náy vừa phải. Cho đến một ngày tôi ngồi vào trong quán cà phê tương tự, nhìn mấy cô tiếp thị thuốc lá áo xanh lam sang trọng cầm những hộp thuốc lá sang trọng đi khắp các bàn mời khách. Những cái lắc đầu từ chối, vẻ lạnh nhạt, cười cợt hay ban phát khi mua cho một vài điếu của khách hàng làm tôi nóng mặt, dù cô tiếp thị chẳng phải chị tôi. Tôi hình dung ra chị ở một quán cà phê khác cũng đang cầm thuốc lá đi từng bàn như thế mà lòng nhói đau. Chị tôi không ăn mặc rách rưới, không đội nón sùm sụp che mặt, chị tôi sang trọng thanh nhã trong chiếc váy dài màu lam, nhưng chị tôi vẫn là người bán thuốc lá rong.

ST
__________________
Làm thơ chẳng phải yêu thơ
Chỉ vì một chút bơ vơ trong lòng...
[Hãy đăng kí thành viên hay đăng nhập để xem liên kết này.]
Trả Lời Với Trích Dẫn
Có 2 thành viên đã gửi lời cảm ơn đến vlong11 với bài viết này:
  #9  
Cũ 28-06-2007
vlong11's Avatar
vlong11 vlong11 đang ngoại tuyến
MEM VIP
Thư kí
 
Tham gia : 02-06-2007
Đến từ: Heaven
Bài viết: 651
Đã cảm ơn: 0
Được cảm ơn 268 lần
Cơ hội

Xe buýt đang ở bến, may quá, lại còn may nữa là bên cạnh cô gái xinh đẹp ngồi trên xe là một chỗ trống. Thực ra xinh đẹp hay không tôi không biết, vì cô gái đang quay mặt ra phía ngòai, gần như áp mặt vào cửa xe, nhưng mà tóc ngắn mềm như tơ, lưng thon, áo hai quai để hở một khỏang vai và cổ trắng nuột... thóang cái là nhìn thấy ngay. Bọn nam sinh viên lớp tôi thường gọi những tình huống thế này là cơ hội vàng. Xe còn đầy chỗ trống, nhưng cái chỗ trống cạnh cô gái là chỗ trống duy nhất tôi muốn ngồi vào. Mà đúng là may thật, chỉ mấy giây sau thôi, khi tôi vừa kịp ngồi xuống, thì không còn một ghế trống nào, cả người đứng cũng chen nhau, xe bắt đầu chuyển bánh. Và tôi bắt đầu toan tính tận dụng cơ hội vàng của mình với một lời làm quen mở đầu, chẳng hạn "Bạn học trường nào?", cái câu lãng xẹt ấy tuy thế thường đem lại kết quả, vì nó có vẻ hiền lành và dễ trả lời.
- Bạn học trường nào ?
Tôi đã hỏi đến lần thứ 2, lần trước thật khẽ khàng dịu dàng, lần sau to hơn chút xíu nhưng cô gái không quay lại. Hỏi lần thứ hai tôi mới dám nhìn kỹ sang cô gái ngồi cạnh. Khỉ thật sao tôi không nhìn thấy ngay từ đầu cơ chứ. Cô ta đang khóc, vai rung bần bật. Tác dụng của câu hỏi lãng xẹt của tôi chỉ là làm cho đôi vai ấy rung mạnh hơn, và những tiếng nấc bất chợt buông ra bởi đã bị kìm nén quá mức. Nấc mỗi lúc một thổn thức hơn, vai cô rung lên bần bật, cô gái vẫn chưa ngẩng mặt lên.
Tôi biết cơ hội vàng chưa chấm dứt, thậm chí còn dễ dàng hơn nữa... nếu nổi máu lên một chút, có khi tôi chinh phục nàng ngay lập tức ấy chứ, tóc óng như tơ, vai và cổ trắng ngần... Nhưng ngay vào thời điểm ấy, bất ngờ và đau đớn, tôi nhận ra con người thật của mình, tôi chẳng có tí máu anh hùng nào cả, tôi hèn, tôi ngại...
Rồi trên xe người ta bắt đầu nhìn tôi, nhìn chúng tôi, cô gái đã quay lại một chút, vẫn úp mặt vào tay, nhưng cũng có thể nhìn thấy một vệt tím bầm bằng quả trứng bên mắt trái, một vết rách nhỏ bên mép còn đọng chút máu và ngực áo bị giật rách một vệt khá lớn. Người ta nhìn tôi như thể chính tôi gây ra vết rách ấy, vêt tím ấy, giọt máu ấy. Tự dưng tôi ngồi ra xa một chút. Xe đông tôi hoang mang không biết có nên xuống trước bến của mình hay không. Tôi giả vờ quay mặt ra phía khác, chẳng ai hỏi, tôi chỉ muốn nói rằng tôi vô can. Tôi lại ngồi xa thêm một chút nữa khi người ngồi ngoài đứng dậy. Tiếng nấc bên cạnh nhẹ đi chút ít. Tôi cảm thấy mặt cô gái rắn lại, chỉ cảm thôi, tôi không còn dám nhìn sang cô nữa. Tôi vô can tôi ngồi trên xe. Tôi thấy may vì những ánh mắt dò xét bớt dần đi.
Tôi xuống xe không nhìn sang bên cạnh. Chỉ có điều nhiều ngày sau đó, tôi vẫn thầm mong tôi biết được vì cớ gì cô gái ngồi cạnh tôi trên xe đã khóc. Tôi sẽ không bao giờ biết được về cô, tôi chỉ biết về tôi khi tôi nhích dần ra đầu ghế để tránh đôi vai trắng rung bần bật. Với tôi, đó không hề là một cơ hội, giờ chỉ còn là một nỗi xấu hổ lặng thầm.

ST
__________________
Làm thơ chẳng phải yêu thơ
Chỉ vì một chút bơ vơ trong lòng...
[Hãy đăng kí thành viên hay đăng nhập để xem liên kết này.]
Trả Lời Với Trích Dẫn
Có 2 thành viên đã gửi lời cảm ơn đến vlong11 với bài viết này:
  #10  
Cũ 29-06-2007
vlong11's Avatar
vlong11 vlong11 đang ngoại tuyến
MEM VIP
Thư kí
 
Tham gia : 02-06-2007
Đến từ: Heaven
Bài viết: 651
Đã cảm ơn: 0
Được cảm ơn 268 lần
Giã biệt tay mềm


Một ông bạn làm nghề kiến trúc ở Hà Nội gọi điện thoại mời tôi đến nhà chơi, nhưng tôi biết là anh muốn khoe với tôi việc nhà anh vừa mới mua được cái máy... mát-xa. Sướng lắm ông ạ! - Anh bắt đầu thao thao bất tuyệt về cái sự đa năng của máy - nào là nó có thể làm tất cả các động tác đấm bóp, xoa, day, rồi rung, giật, ấn huyệt... Mà tiện nhất là lúc nào thấy mỏi thì cứ việc nằm vào, ấn nút là nó "hầu" mình đến nơi đến chốn.
Anh kể, làm nghề này phải ngồi suốt cả ngày, đôi khi lại phải đi xe máy đường xa nên cái lưng nó hay mỏi, thi thoảng phải nhờ "bà xã" đấm hộ. Hồi đầu "nàng" nhiệt tình lắm, coi đó là dịp để được gần gũi, vuốt ve âu yếm chồng và có thể "nàng" cho đó là bổn phận, vì sức khoẻ của người mình yêu... Lâu dần, hình như cô ấy bận rộn hơn vì công việc, hoặc là "nàng" cảm thấy nhàm chán. Có thể không phải chán tôi mà là chán cái việc đấm bóp lưng cho chồng, vốn ngày càng ít cảm hứng. Tôi đâm ra ao ước được mát-xa một cách chuyên nghiệp. Giá như có cái máy như của anh có phải tốt không? Kẹt nỗi, cũng phải một khoản tiền kha khá. Thế là mỗi khi cảm thấy mệt mỏi, sợ phiền đến vợ, tôi thường ghé vào quán mát-xa hay quán cắt tóc thư giãn bên đường, bỏ ra vài chục nghìn nhờ các em tẩm quất cho một chầu "lành mạnh" là thấy sảng khoái ra... Chẳng biết cô ấy có phát hiện ra điều đó không, nhưng một lần tôi bắt gặp "nàng" có vẻ nghi vấn khi ngửi thấy mùi lạ ở áo tôi. May mà mọi việc cũng qua đi. Ráng chờ đủ tiền mua cái máy mát-xa vậy.
Ít lâu sau gặp lại, anh có vẻ hơi buồn. Hỏi ra mới hay họ đã ly thân. Bây giờ anh vẫn đi về căn nhà ấy nhưng họ không ăn ở cùng. Cái nhà ba tầng được chia ra làm đôi: anh ở tầng ba, chị tầng hai, còn tầng trệt dùng để xe và nấu nướng. Tôi chỉ quan tâm đến cái máy mát-xa, nên bảo anh cho tôi dùng thử, đỡ tiền ra quán, và lại khỏi bị vợ nghi. Anh bảo nằm thử vào máy rồi bật công tắc... Trên cái nệm êm ái tôi như bị những cái búa từ bên dưới nện huỳnh huỵch vào lưng, rồi có cái gì như bánh xa chạy miết vào sườn nghe sướng rơn... Trên cái ghế-máy ấy, trong cái cảm giác lạ lùng cùng với âm thanh của máy móc, tôi chợt rùng mình phát hiện ra rằng sướng thì sướng thật, nhưng hình như vẫn thiếu nhiều thứ lắm.
Anh bảo: "Hay là ông đến nhà tôi lôi về mà dùng. Lâu nay tôi có sờ đến đâu". Tôi hỏi bộ ông giàu muốn ra cho các em mát-xa hả? Anh bảo: "Hôm nào đau lưng mỏi gối quá thì ghé vào tiệm mát-xa hoặc mấy hàng tẩm quất. Nơi ấy dù quan hệ thông qua tiền nong nhưng nó còn có hơi người ông ạ! Tôi sợ cái máy ấy cứ ùynh uỵch đấm lưng mình vô cảm lắm. Nó thiếu hơi ấm từ bàn tay con người... Không khéo đỡ đau lưng thì lại bị hội chứng khác, đau đầu lắm...".
Tôi giật mình... Tôi ngờ rằng cái máy chết tiệt ấy lại là một phần nguyên nhân của sự tan vỡ gia đình họ?

ST
__________________
Làm thơ chẳng phải yêu thơ
Chỉ vì một chút bơ vơ trong lòng...
[Hãy đăng kí thành viên hay đăng nhập để xem liên kết này.]
Trả Lời Với Trích Dẫn
Có 2 thành viên đã gửi lời cảm ơn đến vlong11 với bài viết này:
Trả lời

Chia sẻ/đánh dấu bài viết


Ðiều chỉnh Tìm trong bài viết
Tìm trong bài viết:

Tìm chi tiết
Xếp bài

Quyền hạn của bạn
Bạn không thể tạo chủ đề mới
Bạn không thể gửi trả lời
Bạn không thể đăng tập đính kèm
Bạn không thể sửa bài của mình

BB codeMở
Smilies đang Mở
[IMG] đang Mở
HTML đang Tắt

 
Bài giảng mới

Đề thi mới




Múi giờ GMT +7. Hiện tại là 06:16.
Powered by: vBulletin v3.x.x Copyright ©2000-2014, Jelsoft Enterprises Ltd.

Giấy phép cung cấp dịch vụ mạng xã hội trực tuyến số 196/GXN-TTĐT Cục Quản lý PTTH&TTĐT cấp ngày 11/11/2011.