Diễn đàn học tập của Hocmai.vn
Liên hệ quảng cáo: xem chi tiết tại đây

Diendan.hocmai.vn - Học thày chẳng tày học bạn! » Ngữ văn » Lớp 8 » Các văn bản truyện » [ngữ văn 8] Nhớ rừng

Thi thử đại học 2014



Trả lời
  #1  
Cũ 02-01-2013
tiendat102 tiendat102 đang ngoại tuyến
Thành viên
Tổ phó
 
Tham gia : 26-11-2012
Bài viết: 260
Điểm học tập:252
Đã cảm ơn: 128
Được cảm ơn 159 lần
[ngữ văn 8] Nhớ rừng

soạn hộ mình văn bản '' nhớ rừng ''


Chú ý[Tên, lớp]+tiêu đề
Sử dụng không quá 4 icon
Đã sửa.Thân

Các bài viết xem nhiều nhất cùng chuyên mục:

Thay đổi nội dung bởi: taitutungtien, 03-01-2013 lúc 13:15.
Trả Lời Với Trích Dẫn
  #2  
Cũ 03-01-2013
thongoc_97977 thongoc_97977 đang ngoại tuyến
Moderator
có chí thì nên
Bí thư
 
Tham gia : 19-05-2011
Đến từ: *.*Bình Định*.*iu lém!
Bài viết: 2,383
Điểm học tập:1143
Đã cảm ơn: 713
Được cảm ơn 2,926 lần
Trích:
Nguyên văn bởi buimaihuong Xem Bài viết


i. Giới thiệu chung

1. Tác giả
thế lữ (1907-1989)
tên thật: Nguyễn thứ lễ; quê: Bắc ninh
nhà thơ tiêu biểu nhất của phong trào thơ mới; là một trong những thành viên tích cực của tự lực văn đoàn.
Hồn thơ dồi dào, đầy lãng mạn; góp phần quan trọng vào việc
đổi mới thơ ca và đem lại chiến thắng cho thơ mới.
Viết truyện trinh thám, truyện kinh dị...
Là người có công đầu xây dựng ngành kịch nói việt nam.
* giải thưởng hồ chí minh về vhnt(2003)
1954
1988
"độ ấy, thơ mới vừa ra đời. Thế lữ như vừng sao
đột hiện ánh sáng chói khắp cả trời thơ việt nam"
(thi nhân việt nam - hoài thanh, hoài chân)

thơ mới là phong trào thơ được khởi xướng
từ những trí thức tây học đầu thế kỉ xx
nhằm thay đổi hình thức và nội dung thơ ca
truyền thống.thế lữ không chỉ là người cắm
ngọn cờ chiến thắng cho thơ mới mà còn là
nhà thơ tiêu biểu nhất cho phong trào
thơ mới chặng đầu.

2. Phong trào thơ mới và "nhớ rừng"

"nhớ rừng"là một trong những bài thơ tiêu biểu nhất
của thế lữ và là tác phẩm góp phần mở đường
cho sự thắng lợi của thơ mới.

3. Phân tích

a. đoạn 1 và đoạn 4
ta nằm dài trông ngày tháng dần qua...

* đoạn 1
"gậm một khối căm hờn trong cũi sắt,
ta nằm dài trông ngày tháng dần qua,
khinh lũ người kia ngạo mạn, ngẩn ngơ,
giương mắt bé giễu oai linh rừng thẳm.
Nay sa cơ, bị nhục nhằn tù hãm,
để làm trò lạ mắt thứ đồ chơi,
chịu ngang bầy cùng bọn gấu dở hơi,
với cặp báo chuồng bên vô tư lự."
tâm trạng:
đại từ nhân xưng:
Căm hờn.
Ta - oai linh rừng thẳm.
Thân phận:
Sa cơ, bị nhục nhằn tù hãm.

đại từ nhân xưng: Ta - oai linh rừng thẳm.
Cách xưng hô:
Trong mắt con hổ
+ lũ người: Mắt bé, ngạo mạn, ngẩn ngơ
+ bọn gấu: Dở hơi
+ cặp báo: Vô tư lự
thái độ:
Thân phận: Sa cơ, bị nhục nhằn tù hãm.
Tâm trạng: Căm hờn, pha chút buông xuôi, bất lực.
Ta - lũ người, bọn gấu,cặp báo.
Khinh thường, kẻ cả.

Tâm trạng: Căm hờn
bị bắt
mất tự do
bị làm nhục
cảnh vườn bách thú:
Mất tự do, sống kiếp nhục nhằn tù hãm.
Căm hờn vì mất tự do, sống kiếp nhục nhằn tù hãm.

" gậm một khối căm hờn trong cũi sắt"
cách dùng từ độc đáo, sáng tạo.
Tâm trạng: Căm hờn, uất hận.

Căm hờn vì mất tự do, sống kiếp nhục nhằn tù hãm.
Những cảnh sửa sang, tầm thường, giả dối:
Hoa chăm, cỏ xén, lối phẳng, cây trồng;

"nay ta ôm niềm uất hận ngàn thâu,
ghét những cảnh không đời nào thay đổi,
những cảnh sửa sang, tầm thường, giả dối:
Hoa chăm, cỏ xén, lối phẳng, cây trồng;
dải nước đen giả suối, chẳng thông dòng
len dưới nách những mô gò thấp kém;
dăm vừng lá hiền lành không bí hiểm,
cũng học đòi bắt chước vẻ hoang vu
của chốn ngàn năm cao cả, âm u."
* đoạn 4
cảnh vườn bách thú:
Thái độ:
Chán ghét, khinh miệt những cảnh
tầm thường, giả dối, học đòi, bắt chước.
Không thay đổi, tầm thường, giả dối, học đòi, bắt chước .
Chán ghét, khinh miệt.

Căm hờn vì mất tự do, sống kiếp nhục nhằn tù hãm.
* đoạn 4
chán ghét, khinh miệt những cảnh tầm thường, giả dối, học đòi, bắt chước.
Nghệ thuật:
Cách diễn đạt hoàn toàn mới, khác hẳn thơ ca cổ. Giọng giễu nhại, nhịp ngắn liên tiếp rồi kéo dài của câu ghép. Các biện pháp tu từ so sánh, ẩn dụ, nói quá được sử dụng hiệu quả.
Cuộc sống đương thời nhạt nhẽo,
giả dối, tầm thường đến vô vị.

Căm hờn vì mất tự do, sống kiếp nhục nhằn tù hãm.
* đoạn 4
chán ghét, khinh miệt những cảnh tầm thường, giả dối, học đòi, bắt chước.
Nghệ thuật:
Cách diễn đạt hoàn toàn mới, khác hẳn thơ ca cổ. Giọng giễu nhại, nhịp ngắn liên tiếp rồi kéo dài của câu ghép.

Căm hờn vì mất tự do, sống kiếp nhục nhằn tù hãm.
* đoạn 4
chán ghét, khinh miệt những cảnh tầm thường, giả dối, học đòi, bắt chước.

b, đoạn 2 và đoạn 3
* đoạn 2
ta sống mãi trong tình thương nỗi nhớ
thủa tung hoành hống hách những ngày xưa.
Nhớ cảnh sơn lâm, bóng cả, cây già,
với tiếng gió gào ngàn, với giọng nguồn hét núi,
với khi thét khúc trường ca dữ dội,
ta bước chân lên, dõng dạc, đường hoàng,
lượn tấm thân như sóng cuộn nhịp nhàng,
vờn bóng âm thầm, lá gai, cỏ sắc.
Trong hang tối, mắt thần khi đã quắc,
là khiến cho mọi vật đều im hơi.
Ta biết ta chúa tể cả muôn loài,
giữa chốn thảo hoa không tên, không tuổi.

Cảnh đại ngàn hùng vĩ vương quốc của chúa sơn lâm
nghệ thuật
động từ mạnh, từ ngữ khoáng đạt nhằm diễn tả cảnh rừng đại ngàn hùng vĩ với bao nhiêu sự say mê, tự hào.
Thủa tung hoành hống hách những ngày xưa
khi thét khúc trường ca dữ dội, lượn tấm thân như sóng cuộn. Mắt thần khi đã quắc
nghệ thuật
động từ mạnh, giàu tính tượng hình gợi cảm giác hoang dã khẳng định uy quyền tuyệt đối của vị chúa tể ngự trị trong vương quốc của mình.
* đoạn 3
bức tranh tứ bình đầy quyền uy nhưng cũng vô cùng lãng mạn
nào đâu những đêm vàng bên bờ suối
ta say mồi đứng uống ánh trăng tan?
đâu những ngày mưa chuyển bốn phương ngàn
ta lặng ngắm giang sơn ta đổi mới?
đâu những bình minh cây xanh nắng gội
tiếng chim ca giấc ngủ ta tưng bừng?
đâu những chiều lênh láng máu sau rừng
ta đợi chết mảnh mặt trời gay gắt
để ta chiếm lấy riêng phần bí mật?
Không gian và thời gian tuyệt đối của chúa sơn lâm
bức tranh tứ bình đầy quyền uy nhưng cũng vô cùng lãng mạn
thực tế vô cùng cay đắng, nhục nhã
bởi kiếp sống nhục nhằn tù hãm, mất tự do
than ôi! Thời oanh liệt nay còn đâu?
Ngày
đêm
chiều
sáng

c. đoạn 5
hỡi oai linh, cảnh nước non hùng vĩ!
Là nơi giống hầm thiêng ta ngự trị,
nơi thênh thang ta vùng vẫy ngày xưa,
nơi ta không còn được thấy bao giờ!
Có biết chăng trong những ngày ngao ngán
ta đương theo giấc mộng ngàn to lớn
để hồn ta phảng phất được gần ngươi!
- hỡi cảnh rừng ghê gớm của ta ơi!
Nghệ thuật
một loạt câu cảm thán, câu cầu khiến(đặc biệt là câu thơ cuối cùng) diễn tả nỗi đau đớn, tuyệt vọng của chúa sơn lâm trong giấc mộng ngàn. điểm đặc sắc cần chú ý là việc thể hiện cái tôi-cá nhân vô cùng mãnh liệt.
- hỡi cảnh rừng ghê gớm của ta ơi!

4. Tổng kết
a. Nghệ thuật
b. Nội dung
nghệ thuật
cả bài thơ tràn đầy cảm hứng lãng mạn. Hình ảnh thơ giàu chất tạo hình, đầy ấn tượng; ngôn ngữ và nhạc điệu phong phú, giàu sức biểu cảm, thể hiện "đắt" ý thơ, khiến cho bài thơ có tính nhạc, âm điệu dồi dào. đó chính là những đặc trưng tiêu biểu của thơ mới.
Tác giả đã sử dụng một biểu tượng rất thích hợp để thể hiện chủ đề bài thơ. Hình ảnh chúa sơn lâm cùng với cảnh ở vườn bách thú là hình ảnh ẩn dụ, biểu tượng cho cuộc sống tù túng, ngột ngạt của xã hội đương thời.
chúc em học tốt!

[-o<
-----------------------------------
__________________
[Hãy đăng kí thành viên hay đăng nhập để xem liên kết này.]
>_< mạnh mẽ lên..!>_<
[Hãy đăng kí thành viên hay đăng nhập để xem liên kết này.]
[Hãy đăng kí thành viên hay đăng nhập để xem liên kết này.]
[Hãy đăng kí thành viên hay đăng nhập để xem liên kết này.]
[Hãy đăng kí thành viên hay đăng nhập để xem liên kết này.]
[Hãy đăng kí thành viên hay đăng nhập để xem liên kết này.]


Trả Lời Với Trích Dẫn Đúngtaitutungtien Đáp án hay hơn Thông báo xác nhận sai
Có 2 thành viên đã gửi lời cảm ơn đến thongoc_97977 với bài viết này:
  #3  
Cũ 03-01-2013
khoctrongmua1999's Avatar
khoctrongmua1999 khoctrongmua1999 đang ngoại tuyến
Thành viên
Tổ phó
 
Tham gia : 21-03-2012
Đến từ: quê tôi ...rau má
Bài viết: 260
Điểm học tập:105
Đã cảm ơn: 115
Được cảm ơn 316 lần
hiiiiiiii

Ngay từ đầu khi mới xuất hiện trên thi đàn văn học, phong trào Thơ Mơi đã đánh dấu cho sự đổi thay lớn lao của nền thi ca dân tộc. Để có được những sự thay đổi lớn lao ấy , đó là sự đóng góp miệt mài và say mê của hàng loạt cây bút với hồn thơ lãng mạn và giàu cảm xúc. Một trong những cây bút xuất sắc có mặt ngay từ lúc ban đầu là Thế Lữ. Rất nhiều tác phẩm của ông đã góp phần to lớn cho sự phát triển của Thơ Mới mà tiêu biểu nhất là tác phẩm Nhớ Rừng. Ở trong Nhớ Rừng , Thế Lữ đã thể hiện một tâm sự u uất, chán nản và khát vọng tự do cháy bỏng tha thiết qua lời mượn của con hổ trong vườn bách thú. Đó cũng là tâm sự chung của những người Việt Nam yêu nước trong hoàn cảnh mất nước. Trong những ngày đầu mới ra đời, phong trào Thơ Mới đã có những sự phát triển trong cả phong cách và nội dung. Trên các chặng đường phát triển, Thơ Mới đã dần giải phóng khỏi tính quy phạm chặt chẽ và hệ thống ước lệ có tính “phi ngã” của thi ca cổ điển. Các nhà thơ đã khám phá thế giới bằng chính những giác quan, những cảm xúc rất thực của mình. Đó cũng là lúc xuất hiện cái tôi rõ nét trong thơ. Ở đó là sự vươn lên của những cảm xúc mãnh liệt của con người vượt thoát khỏi thực tế khách quan. Chính vì vậy Thơ Mới có khuynh hướng thoát ly thực tại, thể hiện tâm trạng bất hoà, bất lực trước thực trạng xã hội. Qua đó, Thơ Mới cũng đã bộc lộ sự phản kháng gay gắt trước thực tại tầm thường giả dối, tù túng giam hãm ước mơ con người. Cùng chung thái độ phản kháng ấy, Thế Lữ đã viết nên những dòng thơ đầy tâm trạng trong bài Nhớ Rừng. Mượn lời con hổ ở vườn bách thú để nói lên tâm trạng chính mình. Thế Lữ đã dựng lên một khung cảnh vừa rất thực vừa ẩn chứa những điều thầm kín sâu xa. Tất cả hình ảnh đuợc nhắc đến trong bài đều là không gian xoay quanh cuộc sống của con hổ. Thực tế là con hổ đang bị giam hãm trong một cũi sắt và nó cảm nhận cuộc sống của mình chứa đựng những u uất ngao ngán trong cảnh giam hãm tù túng, những cảnh “tầm thường giả dối” ở vườn bách thú. Chính vì thế, nó cảm thấy tiếc nhớ về quá khứ oanh liệt nơi núi rừng hùng vĩ. Đó là hai cảnh tượng hoàn toàn trái ngược nhau giữa thực tại và dĩ vãng. Hổ vốn là loài vật được xem là chúa tể của muôn loài, nhưng nay vì sa cơ mà phải chịu sống cảnh “nhục nhằn” trong cũi sắt. Không gian cuộc sống của vị chúa tể rừng xanh đã bị thu hẹp và từ nay bị biến thành một “trò lạ mắt”, một “thứ đồ chơi” trong con mắt mọi người. Đối với nó, cuộc sống bây giờ đã trở nên vô vị nhạt nhẽo bởi đang phải sống nơi không tương xứng với tư cách của một vị chúa sơn lâm. Gậm một khối căm hờn trong cũi sắt Ta nằm dài trông ngày tháng dần qua Hổ đã cảm thấy bất lực bởi chẳng có cách nào thoát khỏi cuộc sống tù túng nên cũng đành ngao ngán nhìn thời gian trôi qua một cách vô ích. Nhưng cho dù phải ở trong hoàn cảnh nào thì kẻ thuộc “giống hùm thiêng” cũng luôn biết thân phận thực sự của mình là một vị chúa.:
__________________
Dạo này:
- Tâm trạng lộn xộn...
- Bừa bộn...
- Hỗn độn...
- Vui buồn lẫn lộn...
- Nói chung không được ổn...

Thay đổi nội dung bởi: vitconxauxi_vodoi, 03-01-2013 lúc 15:29.
Trả Lời Với Trích Dẫn
Có một thành viên đã cám ơn khoctrongmua1999 vì bài viết này:
  #4  
Cũ 03-01-2013
subon's Avatar
subon subon đang ngoại tuyến
Thành viên
Tổ phó
 
Tham gia : 19-01-2010
Bài viết: 289
Điểm học tập:51
Đã cảm ơn: 35
Được cảm ơn 367 lần
Ngay từ đầu khi mới xuất hiện trên thi đàn văn học, phong trào Thơ Mơi đã đánh dấu cho sự đổi thay lớn lao của nền thi ca dân tộc. Để có được những sự thay đổi lớn lao ấy , đó là sự đóng góp miệt mài và say mê của hàng loạt cây bút với hồn thơ lãng mạn và giàu cảm xúc. Một trong những cây bút xuất sắc có mặt ngay từ lúc ban đầu là Thế Lữ. Rất nhiều tác phẩm của ông đã góp phần to lớn cho sự phát triển của Thơ Mới mà tiêu biểu nhất là tác phẩm Nhớ Rừng. Ở trong Nhớ Rừng , Thế Lữ đã thể hiện một tâm sự u uất, chán nản và khát vọng tự do cháy bỏng tha thiết qua lời mượn của con hổ trong vườn bách thú. Đó cũng là tâm sự chung của những người Việt Nam yêu nước trong hoàn cảnh mất nước.
Trong những ngày đầu mới ra đời, phong trào Thơ Mới đã có những sự phát triển trong cả phong cách và nội dung. Trên các chặng đường phát triển, Thơ Mới đã dần giải phóng khỏi tính quy phạm chặt chẽ và hệ thống ước lệ có tính “phi ngã” của thi ca cổ điển. Các nhà thơ đã khám phá thế giới bằng chính những giác quan, những cảm xúc rất thực của mình. Đó cũng là lúc xuất hiện cái tôi rõ nét trong thơ. Ở đó là sự vươn lên của những cảm xúc mãnh liệt của con người vượt thoát khỏi thực tế khách quan. Chính vì vậy Thơ Mới có khuynh hướng thoát ly thực tại, thể hiện tâm trạng bất hoà, bất lực trước thực trạng xã hội. Qua đó, Thơ Mới cũng đã bộc lộ sự phản kháng gay gắt trước thực tại tầm thường giả dối, tù túng giam hãm ước mơ con người.
Cùng chung thái độ phản kháng ấy, Thế Lữ đã viết nên những dòng thơ đầy tâm trạng trong bài Nhớ Rừng. Mượn lời con hổ ở vườn bách thú để nói lên tâm trạng chính mình. Thế Lữ đã dựng lên một khung cảnh vừa rất thực vừa ẩn chứa những điều thầm kín sâu xa. Tất cả hình ảnh đuợc nhắc đến trong bài đều là không gian xoay quanh cuộc sống của con hổ. Thực tế là con hổ đang bị giam hãm trong một cũi sắt và nó cảm nhận cuộc sống của mình chứa đựng những u uất ngao ngán trong cảnh giam hãm tù túng, những cảnh “tầm thường giả dối” ở vườn bách thú. Chính vì thế, nó cảm thấy tiếc nhớ về quá khứ oanh liệt nơi núi rừng hùng vĩ. Đó là hai cảnh tượng hoàn toàn trái ngược nhau giữa thực tại và dĩ vãng.
Hổ vốn là loài vật được xem là chúa tể của muôn loài, nhưng nay vì sa cơ mà phải chịu sống cảnh “nhục nhằn” trong cũi sắt. Không gian cuộc sống của vị chúa tể rừng xanh đã bị thu hẹp và từ nay bị biến thành một “trò lạ mắt”, một “thứ đồ chơi” trong con mắt mọi người. Đối với nó, cuộc sống bây giờ đã trở nên vô vị nhạt nhẽo bởi đang phải sống nơi không tương xứng với tư cách của một vị chúa sơn lâm.
Gậm một khối căm hờn trong cũi sắt
Ta nằm dài trông ngày tháng dần qua
Hổ đã cảm thấy bất lực bởi chẳng có cách nào thoát khỏi cuộc sống tù túng nên cũng đành ngao ngán nhìn thời gian trôi qua một cách vô ích. Nhưng cho dù phải ở trong hoàn cảnh nào thì kẻ thuộc “giống hùm thiêng” cũng luôn biết thân phận thực sự của mình là một vị chúa. Ông ba – mươi đã tỏ thái độ khinh mạn, coi thường trước những sự thiếu hiểu biết về sức mạnh thật sự của thiên nhiên của những con người “ngạo mạn ngẩn ngơ” chỉ biết “giương mắt bé giễu oai linh rừng thẳm”. Chán nản làm sao cảnh phải chịu sống ngang bầy cùng với “bọn gấu dở hơi”, với “cặp báo chuồng bên vô tư lự”! Làm sao chịu được cảnh sống cam chịu chấp nhận số phận của những “người bạn” đồng cảnh ngộ. Đó là nỗi buồn, nỗi uất hận dồn nén để làm nên những hờn căm chất chứa trong lòng. Mệt mỏi, ngao ngán, bất lực! Trong hoàn cảnh đáng thương ấy, hổ đã nghĩ về cuộc sống quá khứ huy hoàng của mình:
Ta sống mãi trong tình thương nỗi nhớ
Thuở tung hoành hống hách những ngày xưa
Nhớ cảnh sơn lâm bóng cả cây già
Với tiếng gió gào ngàn, với giọng nguồn hét núi
Với khi thét khúc trường ca dữ dội…
Con hổ đã tiếc nhớ về thuở “hống hách” nơi “bóng cả cây già”. Đó là nỗi nhớ đau đáu về nơi rừng thẳm. Nhớ rừng là tiếc nhớ tự do, nhớ về “thời oanh liệt”, là nhớ về cái cao cả, chân thực, tự nhiên . Ở chốn nước non hùng vĩ ấy, con hổ đang ngự trị một sức mạnh giữa cuộc đời. Bản lĩnh của một vị chúa sơn lâm luôn thể hiện xứng đáng quyền lực tối cao của mình với sức mạnh phi thường dữ dội. Những gì nó cần phải làm là khiến mọi vật đều phải nể sợ thuần phục. Ở đó, con hổ đã hiện lên với tư thế hiên ngang ngạo nghễ nhưng vẫn toát lên vẻ đẹp oai phong lẫm liệt giữa núi rừng hùng vĩ:
Ta bước chân lên dõng dạc đường hoàng
Lượn tấmthân như sóng cuộn nhịp nhàng
Vờn bóng âm thầm lá gai cỏ sắc
Trong bóng tối mắt thần khi đã quắc
Là khiến cho mọi vật phải im hơi
Ta biết ta chúa tể của muôn loài
Giữa chốn thảo hoa không tên không tuổi
Vẻ đẹp thật sự của hổ là đây! Từng bước chân, từng tấm thân ,từng ánh mắt đã khơi gợi lên một vẻ vừa dũng mãnh uy nghi vừa nhẹ nhàng uyển chuyển. Trong từng hành động, loài mãnh thú kia đã cho mọi vật thấy được sức mạnh tuyệt đỉnh khiến cho tất cả phải “im hơi”. Cuộc sống tự do giữa chốn rừng thẳm mãi mãi là một điều rất cao quý. Ở đó hổ thực sự được hưởng một cuộc sống tươi đẹp mà thiên nhiên đã dành cho. Đó là những thời khắc mãnh hổ đang “say mồi”, đang ngắm sự đổi thay của “giang sơn”, đang say giấc và đang muốn chiếm lấy riêng “phần bí mật” . Nó đã được thoải mái trong chính giang sơn của mình và khẳng định giá trị thật sự của cuộc sống với những khung cảnh lộng lẫy tươi đẹp nên thơ và cũng đầy sức quyến rũ. Nhưng bây giờ , tất cả cũng chỉ còn là những hoài niệm thuộc về quá khứ. Hổù chẳng bao giờ còn được chứng kiến những cảnh “đêm vàng bên bờ suối”, được nhìn thấy cảnh “những ngày mưa chuyển bốn phương ngàn”, được nghe thấy tiếng chim ca, được đắm mình trong cảnh “bình minh cây xanh nắng gội”, được đợi chờ “chết mảnh mặt trời” của những buồi chiều “lênh láng máu sau rừng”. Những cảnh ấy chỉ để lại trong con hổ những cảm giác tiếc nuối, ngậm ngùi trong sự xúc động mạnh mẽ, dồn dập của những câu hỏi đau đớn xót xa. Nỗi nhớ miên man tuôn trào với cảm xúc về quá khứ tươi đẹp đã khép lại giấc mơ huy hoàng rong một tiếng than thảm thiết:
Than ôi ! Thời oanh liệt nay còn đâu
Được sống lại với những ký ức tươi đẹp ở chốn núi rừng hùng vĩ, hổ chợt nhận ra sự tầm thừơng giả dối của những khung cảnh nơi nó đang sống. Trong cái nhìn ngạo nghễ của hổ là những cảnh “không đời nào thay đổi”, những cảnh đơn điệu nhàm chán do con ngưới sửa sang và cố đòi “bắt chước”. Chúa tể rừng xanh đã tỏ thái độ khinh miệt, chán chường trước những cảnh vật nhỏ bé thấp kém của những sự giả dối nhân tạo. Đó không phải là nơi xứng đáng để sống của một đấng thống lĩnh. Dẫu có cố gắng sửa sang thì đó cũng chỉ là những “dải nước đen giả suối chẳng thông dòng” len dưới những “mô gò thấp kém” , là những “hoa chăm, cỏ xén, lối phẳng, cây trồng” không có gì là “bí hiểm” “hoang vu”. Những cảnh sống ngụy tạo ấy khiến cho hổ càng tiếc nhớ chốn “ngàn năm cao cả âm u”.
Chán ghét cuộc sống thực tại, ôm niềm uất hận không nguôi, hổ khát khao một cuộc sống tự do mãnh liệt. Tất cả tâm tư tình cảm của hổ đều thuộc về nơi rừng thẳm ngàn năm âm u. Cũng qua đó, chúa sơn lâm đã gởi một lời nhắn tha thiết của mình về núi rừng. Dẫu là đang bị sa cơ nhưng hổ đã không giấu được niềm tự hào khi nói đến chốn “nước non hùng vĩ”. Giang sơn ấy là nơi hổ đã có những ngày tháng tươi đẹp, thoả chí vùng vẫy trong không gian riêng biệt thênh thang. Cho dù bây giờ sẽ chẳng bao giờ được sống lại ở những nơi xưa ấy nhưng hổ vẫn không bao giờ thôi nghĩ về “giấc mộng ngàn to lớn”. Vị chúa mất ngôi đã khẩn cầu để được mãi sống trong những ký ức, những hoài niệm của những vẻ đẹp một đi không trở lại:
Để hồn ta phảng phất được gần ngươi
Hỡi cảnh rừng ghê gớm của ta ơi
Nỗi lòng của hổ là tâm sự của chàng thanh niên Thế Lữ. : mơ về cuộc sống tươi đẹp đã qua trong quá khứ. Đó cũng là tinh thần chung của hầu hết các bài thơ của Thế Lữ cũng như trong phong trào Thơ Mới, mang theo khát khao của con người muốn được sống chính là mình.
Nhớ Rừng không thể thoát ra khỏi nỗi buồn, “tâm bệnh của thời đại” bấy giờ. Nhưng bài thơ đặc sắc chính bởi vì tạo nên điểm gặp gỡ giữa sự u uất của người dân mất nước và tâm trạng bất hoà bất lực trước thực tại của thế hệ thanh niên trí thức tiểu tư sản. Qua đó khơi lên niềm khát khao tự do chính đáng .
Giàu cảm hứng lãng mạn và cảm xúc mãnh liệt, Nhớ Rừng đã lan toả một hồn thơ hối thúc và nhiều hình ảnh thơ đầy ấn tượng miêu tả vẻ đẹp hùng vĩ của núi rừng. Thành công của Thế Lữ là đã thể hiện một trí tuởng tượng phong phú khi mượn hình ảnh con hổ trong vườn bách thú để nói hộ cho những tâm sự kín đáo sâu sắc của mình. Qua đó diễn tả nỗi chán ghét cảnh sống tù túng, đồng thời khơi lên tình cảm yêu nước của người dân thuở ấy.
__________________
__________________
°¨¨°º"°¨¨°(_.•´¯`•«¤Angle¤»• ¯`•._)°¨¨°º"°¨¨°
—¤÷(`[¤*Evil*¤]´)÷¤—
Trả Lời Với Trích Dẫn
Có 2 thành viên đã gửi lời cảm ơn đến subon với bài viết này:
  #5  
Cũ 08-01-2014
trungemo trungemo đang ngoại tuyến
Thành viên
Thành viên của lớp
 
Tham gia : 11-12-2013
Bài viết: 5
Đã cảm ơn: 5
Được cảm ơn 0 lần
soạn mình bài quê hương với
Trả Lời Với Trích Dẫn
  #6  
Cũ 08-01-2014
trungemo trungemo đang ngoại tuyến
Thành viên
Thành viên của lớp
 
Tham gia : 11-12-2013
Bài viết: 5
Đã cảm ơn: 5
Được cảm ơn 0 lần
Trả Lời Với Trích Dẫn
Trả lời

Chia sẻ/đánh dấu bài viết


Ðiều chỉnh Tìm trong bài viết
Tìm trong bài viết:

Tìm chi tiết
Xếp bài

Quyền hạn của bạn
Bạn không thể tạo chủ đề mới
Bạn không thể gửi trả lời
Bạn không thể đăng tập đính kèm
Bạn không thể sửa bài của mình

BB codeMở
Smilies đang Mở
[IMG] đang Mở
HTML đang Tắt

 
Bài giảng mới

Đề thi mới




Múi giờ GMT +7. Hiện tại là 02:34.
Powered by: vBulletin v3.x.x Copyright ©2000-2014, Jelsoft Enterprises Ltd.
Advertisement System V2.4 By   Branden

Giấy phép cung cấp dịch vụ mạng xã hội trực tuyến số 196/GXN-TTĐT Cục Quản lý PTTH&TTĐT cấp ngày 11/11/2011.