Diễn đàn học tập của Hocmai.vn
Liên hệ quảng cáo: xem chi tiết tại đây

Diendan.hocmai.vn - Học thày chẳng tày học bạn! » Ngữ văn » Lớp 10 » [VĂN 10] Bài văn mẫu: Kể lại kỷ niệm với người thân.




Trả lời
  #1  
Cũ 01-10-2008
quinhmei's Avatar
quinhmei quinhmei đang ngoại tuyến
MEM VIP
Thủ quỹ
 
Tham gia : 22-05-2008
Đến từ: Bellerbys, Cambridge City, UK.
Bài viết: 515
Đã cảm ơn: 273
Được cảm ơn 1,766 lần
[VĂN 10] Bài văn mẫu: Kể lại kỷ niệm với người thân.

Đây là bài viết của mình. Từ trước đến giờ, trong box Văn mình toàn đưa ra nhận xét cho bài văn người khác, đây là lần đầu tiên mình post bài làm lên hocmai đấy. Các bạn cho nhận xét nhé, cám ơn nhiều.

BÀI TẬP LÀM VĂN SỐ 2 - LỚP 10: Tự sự.
Đề bài: Kể lại kỷ niệm của em với người thân, bạn bè, thầy cô...
Yêu cầu: Có xen thêm các yếu tố miêu tả, biểu cảm.

Bài làm:

Như một tín hiệu không rõ ràng cụ thể, thoắt thu sang, những hàng cây ven đường rùng mình đổi áo mới: Những chiếc là vàng thấm đãm hương vị ngọt ngào se lạnh của mùa thu lác đác bay. Mỗi lần, nhìn chiếc lá lìa cành chu du cùng cơn gió heo may, tôi lại nhớ đến ông nội. Những chuổi kỷ niệm về ông như theo cái sắc vàng giòn tan của mùa thu ùa về trong tâm trí, khiến tôi không khỏi bồi hồi.

Ông tôi là một người mà tôi rất mực yêu mến và kính yêu. Thủa nhỏ, tôi hường hay tưởng tượng ông như một cây đại thụ: Cái dáng ông cao lớn, bàn tay to bè, làn da ngăm đen, sần sùi thô ráp, những nếp nhăn xô lại với nhau thành những kẽ nứt trên khuôn mặt có phần hơi khắc khổ vì gió sương cuộc đời. Ông tôi đặc biệt yêu thích cây, quanh nhà có một khu vườn mênh mông, gần như gom hết đủ thứ cây cỏ trên đời này: Từ cây cảnh đến cây ăn quả. Hồi bé, tôi chỉ thích về quê nội chơi, ăn no nên quả thơm trái ngọt, hay lừa lừ lúc ông không để ý mà vặt trộm bông hóa hiếm hoi của cây hoa cảnh, làm ông tiếc ngẩn ngơ.

Ông có thói quen ra vườn và nghe cây. Ông cứ đứng đó, giữa vườn cây, nhắm mắt, nghe cái âm thành xào xạc, ngửi mùi đất hăng nồng, mùi nhựa cây chan chát. Ông tôi hay bịt mắt tôi giữa vườn caay, ông dạy tôi cách lắng nghe: Tiếng chim hót, tiếng ve, tiếng dế, tiếng là cây xào xạo khua lên những bản nhạc yên bình thôn dã. Không chỉ nghe, tôi còn cảm nhận nhiều hơn nữa từ thiên nhiên: Cái mát lành của gió mơn man, cái ran rát của nắng hè trên da, mùi đất, mùi nồng nồng của những con mưa hè vội vã… Ông tôi gọi cái giây phút tĩnh lặng đứng giữa vườn cây đó là “cảm nhận sự sống”.

Người già thường luôn có linh cảm về những giây phút cuối cùng của đời người. Một chiều, ông dần tôi ra vườn. Ông chỉ những chiếc lá vàng bay bay, nói “Đó là ông.” Ông chỉ những chiếc lá xanh non mỡ mang vẫn con trên cây “Đó là cháu”. Tôi hỏi tại sao. “Bởi một chiếc là bao giờ cũng phải tuân theo quy luật của tự nhiên. Muốn co lá xanh, lá vàng phải rụng. Lá xanh góp cái tươi non cho đời, rồi lại trở thành lá vàng. Con người cũng thế, hãy sống hết mình khi cháu hãy còn xanh, cháu nhé!” Thưở ấy tôi còn bé quá, chưa hiểu triết lỹ gì sâu xa, chỉ thấy đôi mắt ông buồn buồn, cảnh vật dường như cũng ảo não theo. Những chiếc lá không còn cháy lên sắc vàng mật ngọt, chỉ còn một màu héo úa lặng lẽ bay.

Tôi rời xa ông, thoe bố mẹ ra thành phố. Chuyện học hành, thi cử cuốn tôi đi, khiến cho những phút “cảm nhận sự sống” kia dường như xa lắm. Mọi thứ sang trọng, tiện nghi của cuộc sống thay thế cho cái dân dã, yên bình của thôn quê. Tôi quên ông như quên đi vườn cây, quên đi lá vàng…. Chiều chiều, khi những cánh chim bay về tổ ấm, những áng mây tìm chỗ trú ngụ bình yên nơi cuối trời, ông lặng lẽ thổi cơm. Lùa trệu trạo vào cái rau, con cá cho qua bữa, ông hay thẫn thờ nhìn ảnh bà tôi, thắp vài nén hương “Bà trên trời có linh phù hộ cho chúng nó làm ăn phát đạt, con cháu hay ăn chóng lớn”. Đắp chiếc chăn mỏng, tấm lưng to bè của ông rùng mình theo từng cơn gió lùa qua cửa sổ. “Đông về rồi đấy”, ông lẩm nhẩm, và trong căn nhà lạnh lẽo này, mùa đông cũng dài hơn.

Gia đình tôi có hiềm khích. Các chú dì đòi bán khu vườn của ông, lấy tiền đi làm kinh tế. Ông giận dữ “Khu vườn này của u mày cả đời làm lụng, không được bán” Nhưng, chuyện người lớn, tôi cũng không thể tham gia, và dần dần quên đi.

Vì lo lắng cho việc này, sức khỏe của ông giảm sút rõ rệt. Tôi đến thăm ông, nhắc ông giữa gìn sức khỏe rồi lại vội vàng đi ngay. Khu vườn vaanx xào xạc như nuối tiếc vẫy chào tôi. Để ý thấy, từ khi ông ngã bệnh, khu vườn thiếu bàn tay ông chăm sóc, xơ xác đi. Lá vàng rụng nhiều hơn, như đời người sắp tàn.




Nhẹ nhàng và thanh thản, ông tôi ra đi, như chiếc lá lìa cành. Ngày đưa tang ông, trời mưa nhẹ. Tôi tưởng tượng ra rằng, vào những giây phút cuối, ông nghĩ đến hình ảnh một khu vườn xanh mướt ngập tiếng chim, tiếng cưởi trong trẻo của tôi, nụ cười hiền hâu của bà. Tôi bỗng thấy hụt hẫng quá, từ trước đến giớ, dường như tôi đã quên mất cái gì quan trọng lắm. Để bây giờ, khi ông ra đi, tôi mới thấy mất mát vô cùng, không có gì cứu vãn nổi. Nước mắt tôi cứ tự traò ra từ lúc nào không hay. Nhưng, chạy ra vườn, những đám lá vẫn xào xạc như vỗ về, ánh nắng, tiếng chim , lá cây … vẫn hiền hòa như thưở bé, tất cả như bao dung tha thứ. VÀ đâu đó, trên vòm cây cao kia, dường như vẫn còn vương nụ cười hiền hậu của ông dành cho tôi, Tôi bất chợt thấy nhẹ nhõm, và bao phút giấy “Cảm nhận sự sống” xưa vẫn còn nguyên vẹn ùa về.

Đời người như chiếc lá. Thà huy hoàng chợt tắt còn hơn le lói trăm năm, như một thi sĩ nào đã nói. Trời thu xanh ngắt, lông lộng. Biết đâu, ở trên cao kia, ông vẫn đang dõi theo tôi, mỉm cười.

__________________

LONDON SCHOOL OF ECONOMICS AND POLITICAL SCIENCES 2011-14

Website cá nhân chia sẻ về kinh nghiệm du học, học tiếng Anh và các kỹ năng sống còn, về việc sống và làm việc ở nước ngoài: http://www.lequynhmai.com/


Thay đổi nội dung bởi: quinhmei, 17-08-2009 lúc 21:13.
Trả Lời Với Trích Dẫn
Có 14 thành viên đã gửi lời cảm ơn đến quinhmei với bài viết này:
  #2  
Cũ 01-10-2008
faustvn01's Avatar
faustvn01 faustvn01 đang ngoại tuyến
Thành viên
Bàn trưởng
 
Tham gia : 27-12-2007
Đến từ: Tiêu dao môn phái.(Nếu em không phải giấc mơ)
Bài viết: 134
Đã cảm ơn: 2
Được cảm ơn 140 lần
Một bài văn rất thú vị, nhẹ nhàng, xúc động.

Cảm giác đầu tiên của anh về bài văn là sự dịu dàng, trong mát cùng cái lãng mạn tuổi teen. Cả bài văn thấm đượm hơi thu (có phải vì HN đang vào thu?!): mở đầu bằng hình ảnh những chiếc lá vàng báo hiệu thu sang và rồi, trên hành trình chu du (về cội) chiếc lá vàng ấy còn theo suốt cả bài văn, rơi mãi vào miền kỉ niệm, nhuộm vàng nhiều mảng kí ức của người viết về miền quê nội xa xôi, về ông nội hiền từ mà sâu sắc, chiếc lá là lời nhắc nhớ, là một phần kỉ niệm chung của ông cháu để rồi đi vào suy niệm như một triết lí "đời người như chiếc lá". Anh rất thích ý tưởng và cấu tứ về chiếc lá của tác giả bài viết. Nó gợi anh nhớ đến chi tiết chiếc lông chim nhẹ nhàng bay trong gió mở đầu và kết thúc bộ phim Forest Gump.

Một bài văn lãng mạn và đậm chất thơ. Chất thơ tỏa ra từ không gian êm dịu tuổi thơ nơi vườn cây xào xạc nắng, chan hòa gió và đầy ắp âm thanh. Chất thơ man mác trong mùa thu: mùa thu hiện tại và mùa thu kỉ niệm. Chất thơ từ thứ ngôn ngữ giản dị, sâu sắc. Và đặc biệt, chất thơ tỏa ra từ những quan sát, cảm nhận và suy nghĩ tinh tế của người viết.

Một bài văn lắng đọng, sâu sắc với những ý tưởng, những suy nghĩ (có khi là suy ngẫm) về con người, cuộc đời: “Bởi một chiếc lá bao giờ cũng phải tuân theo quy luật của tự nhiên. Muốn có lá xanh, lá vàng phải rụng. Lá xanh góp cái tươi non cho đời, rồi lại trở thành lá vàng. Con người cũng thế, hãy sống hết mình khi cháu hãy còn xanh, cháu nhé!”.

Bài viết thể hiện người viết đọc nhiều, có vốn sống, chịu khó quan sát và có cảm nhận khá tinh tế. Cùng với đó là vốn ngôn ngữ phong phú và lối văn mềm mại, lôi cuốn (rõ ràng là người viết đã có nhiều kinh nghiệm viết văn). Bài văn mang dáng dấp của một truyện ngắn: nhân vật được khắc họa rõ nét (ngoại hình, ngôn ngữ, hành động, tâm lí - nhất là ngôn ngữ), cốt truyện có những chi tiết thú vị, sâu sắc; kết cấu gọn gàng, tập trung....

Và còn một chút băn khoăn, sao anh cứ có cảm giác như bắt gặp những từ ngữ, hình ảnh, câu chuyện này ở đâu đó. Anh muốn nghĩ rằng đây là bài viết của một người đang trên con đường tìm cho mình một giọng điệu riêng (còn quá sớm để nói là một phong cách riêng, em nhỉ). Chúc Tiểu Mai luôn giữ được tình yêu với văn học nhé. Và nhớ cho anh và mọi người đọc những trang viết mới nhất nhé.
__________________
"Này Faust, ta mang đến cho ngươi một bản giao kèo." - Lời Mephisto
Trả Lời Với Trích Dẫn
Có 2 thành viên đã gửi lời cảm ơn đến faustvn01 với bài viết này:
  #3  
Cũ 02-10-2008
quinhmei's Avatar
quinhmei quinhmei đang ngoại tuyến
MEM VIP
Thủ quỹ
 
Tham gia : 22-05-2008
Đến từ: Bellerbys, Cambridge City, UK.
Bài viết: 515
Đã cảm ơn: 273
Được cảm ơn 1,766 lần
Cám ơn anh faustvn01. Những ý kiến của anh quả thật rất chân tình và hữu ích. Đọc những góp ý này, em mới thật sự nghĩ là em đang VIẾT VĂN, chứ không phải là TẬP LÀM VĂN.

Thực ra, khi viết văn, em cũng không nghĩ nhiều đến thế. Dòng văn cứ tự động tuôn ra theo một con đường riêng vô thức định sẵn,không cần quá nhiều toan tính về giá trị cảu bài văn.

Về ý cuối cùng của anh, quả thật, đúng là em cũng đang trên đường tìm cho mình một giọng điệu riêng. Cái mà anh thấy quen quen ở bài văn này, chính là do sự chắt lọc tìm kiếm và tổng hợp của em. Nói ra thế này thì lộ hết "mánh" nhưng em cũng nói luôn:
- Hình ảnh lá vàng do em vừa đọc lại "Chiếc lá cuối cùng" của O.Henri, cộng thêm với việc Hà Nội vào thu lá vàng rụng nhiều, gợi đến ý tưởng về triết lý "Đời người như chiếc lá".
- Đoạn miêu tả sự cô quạnh của ông trong căn nhà vắng "Chiều chiều, khi những cánh chim bay về tổ ấm, những áng mây tìm chỗ trú ngụ bình yên nơi cuối trời, ông lặng lẽ thổi cơm. Lùa trệu trạo vào cái rau, con cá cho qua bữa, ông hay thẫn thờ nhìn ảnh bà tôi", 2 câu này, em lấy ý từ bài văn đạt giải HSG toàn miền Bắc của một em Tiểu học (đọc lâu lắm rồi nên em cũng không nhớ tên), chỉ biết bài văn này mang tên "Ông tôi", trích trong "Những bài văn hay của Học sinh Tiểu học", NXB Giáo dục - năm 1995. (Nếu em nhớ không nhầm)
- Đoạn cao trào của câu chuyện là khi "gia đình có hiềm khích, ông ngã bệnh". Đoạn này em lấy ý từ các truyện ngắn trong Cuộc thi viết truyện ngắn cho thanh niên, học sinh, sinh viên ... , khi nói về việc đồng tiền dễ làm ta quên đi những giá trị tinh thần bền vững, có ý nghĩa.
Tuy nhiên, trong bài văn này, có nhiều chỗ là CỦA EM. Đó chính là đoạn về "cảm nhận sự sống". Chưa có một tài liệu hay bất cứ một bài văn nào trước đó nhắc đến khái niệm này, em rất thích thú khi nghĩ ra ý tưởng này.

Giọng điệu bài văn này vẫn rất nhẹ nhàng nên thơ, nên chưa để lại ấn tượng gì sâu sắc, cũng dễ khiến anh "cứ có cảm giác như bắt gặp những từ ngữ, hình ảnh, câu chuyện này ở đâu đó". Em có lẽ phải thay đổi phong cách viết thôi, phải góc cạnh lên một chút.

Dù sao cũng chân thành cảm ơn anh đã góp ý cho em.
__________________

LONDON SCHOOL OF ECONOMICS AND POLITICAL SCIENCES 2011-14

Website cá nhân chia sẻ về kinh nghiệm du học, học tiếng Anh và các kỹ năng sống còn, về việc sống và làm việc ở nước ngoài: http://www.lequynhmai.com/


Thay đổi nội dung bởi: quinhmei, 17-08-2009 lúc 21:15.
Trả Lời Với Trích Dẫn
  #4  
Cũ 02-10-2008
tieuho0101's Avatar
tieuho0101 tieuho0101 đang ngoại tuyến
Thành viên
Bàn trưởng
 
Tham gia : 01-10-2008
Bài viết: 175
Đã cảm ơn: 0
Được cảm ơn 20 lần
Bạn quả là một người có tâm hồn nghệ sĩ vad nhạy cảm! mình nghĩ bạn là một người có những suy nghĩ rất chín chắn trong cuộc sống! Bạn đã chia sẽ với mọi người một kỷ niệm rất đẹp mà không phải ai cũng có được đâu!
bạn giúp mình có một bài học quý là biết trân trọng với nhữn gì mình đang có và hãy để nó trỏ thành những kỷ niệm đẹp trong tương lai! Xảm ơn bán nhìu nhìu!
Trả Lời Với Trích Dẫn
  #5  
Cũ 08-10-2008
quinhmei's Avatar
quinhmei quinhmei đang ngoại tuyến
MEM VIP
Thủ quỹ
 
Tham gia : 22-05-2008
Đến từ: Bellerbys, Cambridge City, UK.
Bài viết: 515
Đã cảm ơn: 273
Được cảm ơn 1,766 lần
Hôm nay trả bài viết sô 1.
Bài này Mei được 8, cao nhất lớp hehe.
Lời phê của cô giáo: "Cảm xúc tốt, chân thật. Diễn đạt lưu loát, cô đọng."


Khoe tí, bài văn của mình ngắn nhất lớp mà điểm cao nhất nhá! Hehe...
__________________

LONDON SCHOOL OF ECONOMICS AND POLITICAL SCIENCES 2011-14

Website cá nhân chia sẻ về kinh nghiệm du học, học tiếng Anh và các kỹ năng sống còn, về việc sống và làm việc ở nước ngoài: http://www.lequynhmai.com/


Thay đổi nội dung bởi: quinhmei, 12-10-2008 lúc 20:24.
Trả Lời Với Trích Dẫn
  #6  
Cũ 11-09-2009
bupbedangju's Avatar
bupbedangju bupbedangju đang ngoại tuyến
Thành viên
Thành viên của lớp
 
Tham gia : 17-06-2009
Bài viết: 18
Đã cảm ơn: 7
Được cảm ơn 7 lần
thế bạn giúp mình kể về kỷ niệm sâu sắc với bạn bè đc không?
Trả Lời Với Trích Dẫn
  #7  
Cũ 26-09-2009
nhungcute_333 nhungcute_333 đang ngoại tuyến
Thành viên
Thành viên của lớp
 
Tham gia : 26-09-2009
Bài viết: 1
Đã cảm ơn: 1
Được cảm ơn 0 lần
bài viết của ban sâu sắc quá! Chắc nó là một câu chuyện buồn phải ko? tớ mất ông nội từ nhỏ và cũng chưa bao giờ nhìn thấy mặt ông nội nên tớ cũng buồn lắm. Tớ cũng đang học lơp 10, chúc câu nhiều thành công trong học tập nhé!
Trả Lời Với Trích Dẫn
  #8  
Cũ 28-09-2009
tonghia's Avatar
tonghia tonghia đang ngoại tuyến
Thành viên
Bàn trưởng
 
Tham gia : 13-01-2009
Bài viết: 109
Đã cảm ơn: 44
Được cảm ơn 75 lần
Trích:
Nguyên văn bởi quinhmei Xem Bài viết
[B][SIZE="3"]
Đời người như chiếc lá. Thà huy hoàng chợt tắt còn hơn le lói trăm năm, như một thi sĩ nào đã nói. Trời thu xanh ngắt, lông lộng. Biết đâu, ở trên cao kia, ông vẫn đang dõi theo tôi, mỉm cười.
Rõ hơn là Thà một phú huy hoàng rồi chợt tắt, còn hơn buồn le lói trăm năm của Nhà thơ - nhạc sĩ Anh Việt Thu!
@: bài viết của bạn thật là cảm động giống với cảm xúc của tôi , ... chân thành cảm ơn bạn qua bài văn này
__________________
Bắt đầu từ những bước đi... chập chững
Trả Lời Với Trích Dẫn
  #9  
Cũ 09-09-2010
badgirl_99 badgirl_99 đang ngoại tuyến
Thành viên
Bàn phó
 
Tham gia : 05-08-2010
Bài viết: 70
Đã cảm ơn: 8
Được cảm ơn 19 lần
bài viết của cj rất hay .Tks cj với bài viết này nhak

Thay đổi nội dung bởi: badgirl_99, 14-09-2011 lúc 21:17. Lý do: ...
Trả Lời Với Trích Dẫn
  #10  
Cũ 18-09-2010
nhoxdihoc_cl's Avatar
nhoxdihoc_cl nhoxdihoc_cl đang ngoại tuyến
Thành viên
Bàn phó
 
Tham gia : 04-08-2010
Bài viết: 57
Đã cảm ơn: 55
Được cảm ơn 78 lần
hjxhjx
đọc bài này xong tớ có cảm giác bạn đang viết lên chính cảm xúc chân thật từ sâu trong lòng mình đấy!
không thể nghĩ là bạn đã viết lên 1 cảm xúc trong cuộc sống mà dường như đó chỉ là ảo giác - 1 sản phẩm do trí tưởng tượng , sáng tạo và suy ngẫm.
Trả Lời Với Trích Dẫn
Trả lời

Chia sẻ/đánh dấu bài viết


Ðiều chỉnh Tìm trong bài viết
Tìm trong bài viết:

Tìm chi tiết
Xếp bài

Quyền hạn của bạn
Bạn không thể tạo chủ đề mới
Bạn không thể gửi trả lời
Bạn không thể đăng tập đính kèm
Bạn không thể sửa bài của mình

BB codeMở
Smilies đang Mở
[IMG] đang Mở
HTML đang Tắt

 
Bài giảng mới
Tiếng Anh 8 : Unit 5: Study habits (part 2)
Tiếng Anh 8 : Unit 5: Study habits (part 2)
Tiếng Anh 8 : Unit 5: Study habits (part 1)
Tiếng Anh 8 : Unit 5: Study habits (part 1)
Tiếng Anh 9 : Unit 2 Clothing (Part 2)
Tiếng Anh 9 : Unit 2 Clothing (Part 2)
Tiếng Anh 9 : Unit 2 Clothing (Part 1)
Tiếng Anh 9 : Unit 2 Clothing (Part 1)
Bồi dưỡng Học sinh giỏi Toán 5 : Bài 9. Hình thang (tiết 2)
Bồi dưỡng Học sinh giỏi Toán 5 : Bài 9. Hình thang (tiết 2)
Bồi dưỡng Học sinh giỏi Toán 5 : Bài 8. Hình thang
Bồi dưỡng Học sinh giỏi Toán 5 : Bài 8. Hình thang
Ôn luyện Toán lớp 7 : Bài 4. Các trường hợp bằng nhau thứ 3 của hai tam giác
Ôn luyện Toán lớp 7 : Bài 4. Các trường hợp bằng nhau thứ 3 của hai tam giác
Ôn luyện Toán lớp 7 : Bài 3. Các trường hợp bằng nhau thứ 2 của hai tam giác
Ôn luyện Toán lớp 7 : Bài 3. Các trường hợp bằng nhau thứ 2 của hai tam giác
Ôn luyện Toán lớp 7 : Bài 2. Các trường hợp bằng nhau thứ nhất của hai tam giác
Ôn luyện Toán lớp 7 : Bài 2. Các trường hợp bằng nhau thứ nhất của hai tam giác
Ngữ văn 6 : Ngôi kể trong văn tự sự
Ngữ văn 6 : Ngôi kể trong văn tự sự

Đề thi mới
Ngữ văn 10  10 : Đề kiểm tra cuối chuyên đề 1: VHDG Việt Nam
Ngữ văn 10 10 : Đề kiểm tra cuối chuyên đề 1: VHDG Việt Nam
Ngữ văn 10  10 : Tam đại con gà, Nhưng nó phải bằng hai mày
Ngữ văn 10 10 : Tam đại con gà, Nhưng nó phải bằng hai mày
Ngữ văn 10  10 : mainnq
Ngữ văn 10 10 : mainnq
Ngữ văn 10  10 : Tam đại con gà, Nhưng nó phải bằng hai mày
Ngữ văn 10 10 : Tam đại con gà, Nhưng nó phải bằng hai mày
Ngữ văn 10  10 : Đề thi
Ngữ văn 10 10 : Đề thi
Ngữ văn 10  10 : Đề kiểm tra học kỳ II - Nâng cao
Ngữ văn 10 10 : Đề kiểm tra học kỳ II - Nâng cao
Ngữ văn 10  10 : Đề kiểm tra học kỳ II - Cơ bản
Ngữ văn 10 10 : Đề kiểm tra học kỳ II - Cơ bản
Ngữ văn 10  10 : Chương IV. Văn học nước ngoài
Ngữ văn 10 10 : Chương IV. Văn học nước ngoài
Ngữ văn 10  10 : Chương III. Văn học  Việt Nam từ thế kỉ X...
Ngữ văn 10 10 : Chương III. Văn học Việt Nam từ thế kỉ X...
Ngữ văn 10  10 : Chương II. Văn học dân gian nước ngoài
Ngữ văn 10 10 : Chương II. Văn học dân gian nước ngoài




Múi giờ GMT +7. Hiện tại là 20:12.
Powered by: vBulletin v3.x.x Copyright ©2000-2014, Jelsoft Enterprises Ltd.
Advertisement System V2.4 By   Branden

Giấy phép cung cấp dịch vụ mạng xã hội trực tuyến số 196/GXN-TTĐT Cục Quản lý PTTH&TTĐT cấp ngày 11/11/2011.