Diễn đàn học tập của Hocmai.vn
Liên hệ quảng cáo: xem chi tiết tại đây

Diendan.hocmai.vn - Học thày chẳng tày học bạn! » Ngữ văn » Lớp 8 » Làm văn » [ Văn ] Kỉ niệm ngày đầu tiên đi học

Thi thử đại học 2014



Gửi trả lời
  #1  
Cũ 25-07-2012
knightphandung's Avatar
knightphandung knightphandung đang ngoại tuyến
Thành viên
Tổ phó
 
Tham gia : 28-06-2012
Đến từ: Phú Xuyên - Hà Nội
Bài viết: 216
Điểm học tập:15
Đã cảm ơn: 17
Được cảm ơn 31 lần
[ Văn ] Kỉ niệm ngày đầu tiên đi học

Viết đoạn văn Tự sự + Miêu tả + Biểu cảm về " Kỉ niệm ngày đầu tiên đi học "

Các bài viết xem nhiều nhất cùng chuyên mục:
Trả Lời Với Trích Dẫn
Có một thành viên đã cám ơn knightphandung vì bài viết này:
  #2  
Cũ 25-07-2012
chienkute_1999's Avatar
chienkute_1999 chienkute_1999 đang ngoại tuyến
Trial Moderator
Thư kí
 
Tham gia : 22-10-2011
Đến từ: SM Entertainman
Bài viết: 636
Điểm học tập:251
Đã cảm ơn: 224
Được cảm ơn 498 lần
Tự sự:Thời học sinh có rất là nhiều kĩ niệm đẹp mà có lẽ không ai không nhớ nhất là ngày đầu tiên đi học.

Sáng sớm mẹ dậy từ tờ mờ sáng để chuẩn bị bữa điểm tâm cho cho cả nhà, chuẩn bị những thứ cần thiết cho cô con gái đáng yêu của mình sẵn sàng từ tối hôm qua, với đồng phục đã được ủi thẳng,sạch sẽ, với những dụng cụ cần thiết cho 1 em bé chuẩn bị vào cấp 1. và ba thì làm nhiệm vụ là chuẩn bị xe máy để đưa đến trường.

Hôm đó là 1 ngày trời trong xanh, ba chở em đến trường với bộ đồng phục áo trắng cùng với chiếc váy xanh đậm, còn vươn mùi vải mới trên người, phía sau lưng là chiếc cặp da có hình dáng cô gái rất dễ thương. " nhanh lên con, không khéo trễ giờ mất "(vì buổi sáng xe cộ rất là đông, ngày tựu trường mà, bình thường cũng đông vậy thoi). Ba nói.

" Tùng", "Tùng", "Tùng" tiếng trống vang lên mọi người vào lớp. Được cô chủ nhiệm sắp ngồi bàn đầu ( vì em có dáng người nhỏ nhắn). Cô chủ nhiệm có gương mặt thật là phúc hậu, giọng cô nhẹ nhàng tạo cho học sinh có cảm giác gần gũi thương yêu. Các em ơi, hôm nay là ngày đầu tiên chúng ta bắt đầu học tập, và bây giờ thì các em hãy mang vở của mình ra nào. Cô bước lên bục giảng, với dáng người cao ráo, chiếc áo dài càng tôn lên nét duyên dáng của cô. Không khí trong giờ học không căng thẳng lắm, vì đôi lúc cô lại kể những câu chuyện nhỏ, đố các em, xung phong trả lời được thưởng như kẹo.(những câu hỏi rất dễ).

Giờ ra chơi, vì là các bạn mới nên cũng ít có chuyện, nhưng nhìn các bạn ai cũng xinh đẹp, sạch sẽ và gọn gàng, có bạn đang bắt chuyện làm quen với nhau.
Đó là 1 ngày mà có lẽ chắc không thể phai mờ trong tâm trí em, hay của bất cứ ai. Tuy bây giờ đã lớn, nhưng những kỷ niệm này có thể theo em suốt cả cuộc đời, dù sau này cuộc đời có nhiếu chong gai như thế nào đi nữa. Trong cuộc đời mỗi người thì đẹp nhất đó là lứa tuổi còn đi học.


Biểu cảm:Vậy là tôi đã xa ngôi trường cũ để bước vào một ngôi trường mới. Cũng giống như tâm trạng của một người vừa chia tay với bạn cũ, chuẩn bị cuộc hội ngộ với những người bạn mới, lòng tôi cứ dâng lên một nỗi niềm lâng lâng khó tả.

Buổi sáng tới hình như sớm hơn mọi khi. Mẹ tôi gọi tôi :” Dậy đi con, hôm nay là ngày bước qua trường mới đấy !” . Tôi cứ đủng đỉnh. Mới thì đã sao. Lòng tôi vẫn còn vương vấn kỷ niệm của ngôi trường cũ, với những hàng cây to mát rượi, những giờ nô giỡn với các bạn dưới sân trường đầy nắng. Không biết ngôi trường mới sẽ ra sao. Nó có nắng vàng như trường cũ của tôi không. Nó có những lớp học bé nhỏ, mà đầy ăm ắp tiếng cười của chúng tôi không. Và nó có ấm áp tình yêu thương như một người cha, người mẹ dịu hiền, hay nó chỉ trơ trọi là một khối bê tông với những khung cửa sổ, cửa cái vô hồn ?

Song dù có nghĩ quanh quẩn như thế nào, tôi cũng phải tới trường. Tiếng cười đùa, tiếng xe cộ ầm ì đẩy bước chân tôi vào cổng. Tôi giật mình. Ô hay, là thế đấy ư ? Một thế giới khác hẳn ngôi trường cũ của tôi. Những hàng cây nhỏ bé xinh xinh, những bồn hoa được tỉa tót cẩn thận, những ô cửa kính trong suốt..vv..tất cả như đập vào mắt tôi, gây cho tôi một cảm giác thật yên lành dễ chịu. Nếu ví ngôi trường to lớn ngày xưa tôi học như một ông đồ già nghiêm khắc canh chừng bầy trẻ chúng tôi, thì nay ngôi trường mới đã hoá thân thành một nàng tiên hiền hoà , dễ thương và tất nhiên, vô cùng xinh xắn.

“ Làm gì đứng ngớ ngẩn ra đó, tên kia ?” Tôi giật mình khi nghe ai đó gọi . Một thằng bạn cũ cùng qua học nơi này. Tôi cười. Trái đất nhỏ thật, vì đi đâu tôi cũng gặp lại bạn bè. Tôi đẩy vai nó tới cái ghế đá. “ Mày thấy trường này ra sao ?”. Nó tỉnh bơ :” Chẳng có gì đặc sắc. Tìm hoài không thấy căn tin đâu.” Đúng là nhận xét của một thằng bạn có tâm hồn ăn uống. Còn tôi không nghĩ vậy. Dù sao cái cảm giác đầu tiên ngôi trường đem lại cho tôi, đó là một sự hài hoà thật dễ chịu.

Trên loa vẫn vang vang tiếng nói của thầy Hiệu phó, chúc mừng tân học sinh, hướng dẫn moị người tìm lớp. Tôi nghe mà cười mỉm. Thầy nói sao cặn kẽ quá, như đang hướng dẫn cho bầy trẻ mầm non mới vào lớp vậy. Chia tay thằng bạn, tranh thủ lúc chưa vào lớp, tôi lang thang chiêm ngưỡng người bạn mới, một người bạn sẽ cận kề với tôi ba mươi sáu tháng học trò. Những dãy lớp xinh xắn nằm im lìm đón bước chân tôi. Nắng vẫn vàng rực ngoài mái hiên, tiếng chim se sẻ vẫn “ trích, trích” trên ngọn cây cao. Đâu rồi cái cảm giác nôn nao khó tả khi lần đầu tiên tôi bước chân vào ngôi trường tiểu học ngày xưa ? Tôi cố tìm lại cái cảm giác ấy, nhưng nó đã tan biến tự bao giờ trong trái tim tôi. Hay là chúng tôi đã khô cằn đi cái tình yêu mái trường theo những năm tháng trong cuộc sống quá thực tại của thành phố này ? Tôi không biết. Nhưng có một điều tôi biết rằng, thì ra..mình đã khôn lớn. Chưa đủ lớn để chín chắn như các bậc cha anh, nhưng cũng đủ để cảm xúc dạt dào vể ngôi trường mới lắng đọng vào trong trái tim, một cảm xúc êm đềm như giòng nước lững lờ trôi trên dòng sông xanh mát.

Một chiếc lá từ đâu bay đến đậu vào chân tôi. Chiếc lá vàng rời cành, cũng như chúng tôi rời xa mái trường cũ. Tôi thấy mình hạnh phúc hơn chiếc lá kia, vì chia tay rồi lại gặp được ngôi trường này, gặp thầy cô, những viên phấn, những chiếc bàn gỗ học trò lên nước bóng loáng. Còn lá…mãi mãi không bao giờ gặp lại cây nữa. Lòng tôi bỗng dâng tràn một niềm xót xa, vì biết rằng một ngày nào đó, tôi sẽ vĩnh viễn rời xa mái trường này, như lời của Nguyễn Du trong Truyện Kiều :” Chưa vui sum họp, đã sầu chia phôi “. Nghĩ thế, tôi chợt đứng bật dậy, nhanh bước về lớp mới. Phải, tôi cần học, tôi cần chơi đùa, tôi cần niềm yêu thương của thầy cô bè bạn. Để khỏi phải uổng phí những ngày ở đây. Để khỏi phải hoang phí tuổi học trò, cái tuổi mà người ta thường nói nhiều mơ lắm mộng. Và cuối cùng, để cho ba mẹ tôi, những người đã cố công dắt những bước chân đầu tiên của tôi tới lớp, sẽ không bao giờ ân hận vì đứa con chăm ngoan của mình.


Miêu tả:Bây giờ đã học lớp 3 nhưng mỗi lần nhớ lại buổi đầu tiên đi học, lòng em vẫn rộn ràng, xao xuyến với bao kỉ niệm không thể nào quên.
Buổi sáng mùa thu hôm ấy trời mát mẻ, trong xanh . BBố đưa em đến trường bằng xe máy. Con đường làng thân quen mà sao mới lạ, rộn người…Nghôi trường sao rộng thế, người sao đông thế! Cảnh tượng thật tưng bùng, náo nhiệt. Những ánh mắt xa lạ mà trìu mến biết bao!...Em rụt rè tách ra tay bố rồi bước tới, xếp hàng theo lớ của mình. Thế là em đã trở thành một học sinh!
Trả Lời Với Trích Dẫn Đúng Sai
Có 5 thành viên đã gửi lời cảm ơn đến chienkute_1999 với bài viết này:
  #3  
Cũ 29-07-2012
nguyentuyetnu123's Avatar
nguyentuyetnu123 nguyentuyetnu123 đang ngoại tuyến
Thành viên
Bàn trưởng
 
Tham gia : 28-04-2012
Đến từ: Khu vườn cổ tích
Bài viết: 149
Điểm học tập:30
Đã cảm ơn: 195
Được cảm ơn 117 lần
Exclamation Ngày đầu đi học

...Khi những tán phượng hồng tắt cả rồi ánh lửa, Thu lại về trong trẻo với những vạt nắng phía vòm cây. Nhìn những tà áo trắng ngơ ngẩn từ góc phố tung bay, ai trong mỗi chúng ta khỏi bâng khuâng khi ngang qua ngôi trường, chợt nghe tiếng trống đầu Thu chào năm học mới.

Hành trang vào đời của bao thế hệ học trò đâu chỉ là tri thức, và cũng đâu chỉ cành phượng vĩ lung linh cháy đỏ cả khung trời. Ngày khai trường - một ngày ít được ai kia ghi vội thành những dòng lưu bút. Thế mà Thu sang với những con gió heo may thoai thoải cũng đủ cho ta nôn nao nhớ đến quặn lòng.

Tôi không thể quên. Mở vội lại một vùng ký ức, kỷ niệm như vẫn nguyên sơ thi vị đến dạt dào. Ngày đi dự lễ khai giảng đầu tiên trong đời...

Con đường làng quê đầy dấu chân trâu thân thương, hôm ấy bỗng dưng trở trên khác lạ: tôi bước đến ngày khai trường đầu tiên trong cuộc đời mình… Tôi không diễm phúc được mẹ dắt tay đi trên con đường làng như nhà văn Thanh Tịnh; nhưng tôi cứ ngỡ những câu văn ông viết về ngày khai trường như dành riêng cho mình… “Hằng năm cứ vào cuối thu, lá ngoài đường rụng nhiều và trên không có những đám mây bàng bạc, lòng tôi lại nao nức những kỷ niệm mơn man của buổi tựu trường…”. Tiếng lòng của nhà văn phả vào hồn các thế hệ cô cậu học trò một chút gì hân hoan, và cũng chính âm vang nao nức tự tiếng lòng ấy càng khiến tôi tiếc nuối tuổi thơ. Thẳm sâu trong vùng ký ức, bạn bè đầu trần chân đất, bắt dế thả diều và cùng tôi đi trên con đường hôm ấy bây giờ có người tôi chẳng biết tìm đâu. Gặp lại nhau có chăng chỉ còn trong tâm tưởng. Nhưng tôi vẫn tin rằng: dù ở nơi nào đi nữa, người ra vẫn nhớ “Buổi sáng mai hôm ấy, một buổi mai đầy sương thu và gió lạnh” của nhà văn Thanh Tịnh, và hình ảnh “cái trống lặng im / nghiêng đầu trên giá”, lớn hơn nữa là những tà áo trắng rộn ràng như ướm gió đầu thu.

Thời gian đi qua, năm tháng đi qua, tuổi học trò cũng không còn…

Tôi - cậu bé nghiện ngập cái bóng nắng sân trường vào Thu bây giờ cũng đang nôn nao mơ thấy mình nhỏ lại để được tung tăng “hàng bảy”, “hàng ba” trên đường đến trường mừng ngày khai giảng. Tiếc rằng, hiện tại nơi tôi thả ước mơ là một thành phố không có mùa Thu để mà mơ ước, ở này chỉ có hai mùa nắng - mưa và lá như sẽ vàng lúc nào có thể. Với học trò nơi đây, dường như không hề biết đến mùa Hè thì làm sao tìm ra mùa Thu, không được nghỉ để “xả hơi” thì làm sao thấy thú vị của ngày “bắt đầu”. Có chăng đó cũng chỉ là sự bắt đầu bằng nỗi khiếp sợ đến ám ảnh, bởi những cuộc đua hình tam giác: Nhà - Trường - Lớp học thêm mà phụ huynh đã khoác cho con mình. Những bậc làm cha có bao giờ nôn nao nhớ buổi khai trường của thế hệ mình?! Và họ có khi nào mơ tìm về cảm giác hân hoan từ những ngày đầu năm học mới?! Và càng không thể biết có bao người khao khát thổi vào hồn những thế hệ học trò hôm nay, dù chỉ một khúc vĩ thanh như tiếng lòng của nhà văn Thanh Tịnh.

Và tất nhiên, nhìn ở một góc độ nào đó, thế hệ học trò bây giờ như dần mất đi cảm giác nôn nao mừng ngày khai trường theo đúng nghĩa của nó, cái cảm giác mà thế hệ chúng ta có được vì thời ấy làm gì có chuyện khai giảng sớm hay học chạy trước chương trình rồi chuẩn bị cho việc tăng tiết cuối năm ở một loạt trường từ Chuyên, Năng khiếu đến Dân lập, Bán công...

Có vẻ như, thế hệ học trò hôm nay đang bị đánh cắp đi cảm giác cồn cào mong đợi được mặc chiếc áo trắng đẹp nhất, mới nhất vào ngày khai giảng - ngày các em tự thấy mình trưởng thành lên theo tri thức học đường. Thế là người lớn chúng ta vô tìnhlấy đi thứ hành trang quí giá trong những tâm hồn cao thượng ở thế hệ hôm nay.
Trả Lời Với Trích Dẫn Đúng Sai
Có 5 thành viên đã gửi lời cảm ơn đến nguyentuyetnu123 với bài viết này:
  #4  
Cũ 08-08-2012
khoctrongmua1999's Avatar
khoctrongmua1999 khoctrongmua1999 đang ngoại tuyến
Thành viên
Tổ phó
 
Tham gia : 21-03-2012
Đến từ: quê tôi ...rau má
Bài viết: 261
Điểm học tập:105
Đã cảm ơn: 115
Được cảm ơn 315 lần
bạn tham khảo nha hjhj

Ai mà chẳng có những ngày ấu thơ nhỉ? Những ngày ấy, dù hạnh phúc, dù cực khổ, dù đắng cay, nhưng đó cũng chính là những kỉ niệm không bao giờ quên được. Sau này khi bạn nhớ lại, nhìn lại nó, sẽ cảm thấy "sao ngày ấy mình hồn nhiên quá", hồn nhiên ở cái tuổi chưa hiểu đời. Và đó cũng là những niềm vui nho nhỏ an ủi bạn trong cuộc sống hiện giờ.

Ngày nay, công nghệ hiện đại tiến bộ, có nhiều thú vui hơn cả ngày xưa của tôi, cuộc sống thay đổi nhiều, nhưng trong kí ức, những kỉ niệm thời thơ ấu sẽ mãi theo bạn suốt cả cuộc đời, sẽ mãi ở trong một góc kín tâm hồn của bạn!. Có những dòng hồi kí, đọc lại mà thấy buồn cười, đáng yêu làm sao, cũng có những trang hồi kí nhoè nét mực vì những dòng nước mắt!. Cũng như bao người khác, hồi kí của tôi bắt đầu từ ngày đầu tiên đi học...

Ngày xưa, tôi cũng như mọi người khác, cũng có một ngày đầu tiên đi học. Và những kỉ niệm ngày ấy đã luôn theo tôi cho đến tận bây giờ.Tôi vẫn nhớ như in câu đầu tiên của bài văn "tôi đi học" của nhà văn Thanh Tịnh: "Hằng năm, cứ vào cuối thu, lá ngoài đường rụng nhiều và trên không có những đám mây bàng bạc , lòng tôi lại nao nức những kỉ niệm mơn man của buổi tựu trường....". Sau này nhà văn Lý Lan cũng viết một bài văn rất hay về đêm trước ngày đầu tiên đi học của một cậu bé.

Các bạn có biết không? Những hình ảnh thân thương, trìu mến, những tấm lòng yêu con, lo lắng chăm sóc cho con của những nguời mẹ trong ngày đầu tiên đi học, đối với tôi, chỉ là những mơ ước, những khát khao mà trong đời này tôi không bao giờ có được.

Ngày đầu tiên đi học của tôi không giống và cũng không được hạnh phúc như câu chuyện của hai nhà văn nổi tiếng đã viết ra, mà khác nhiều lắm, khác xa lắm các bạn ạ!

Tôi còn nhớ rõ buổi sáng ấy. Mẹ gọi tôi thức dậy thật sớm. Mẹ thay cho tôi một bộ quần áo sạch, lành lặn ( không có quần áo mới đâu nhé!). Mẹ trao cho tôi một quyển vở và một cây bút chì, rồi vuốt tóc tôi bảo:
-Con đi học đi, ráng học giỏi nha con!

Thế là tôi đi học một mình cho buổi học đầu tiên của cuộc đời mình.

Tôi cũng đi trên "con đường làng dài và hẹp". Lòng tôi buồn man mác khi nhìn những người mẹ âu yếm dắt tay con, những đứa trẻ nhỏ như tôi trên đường đến trường. Còn tôi, chỉ một mình lủi thủi đơn độc, bị nhấn chìm trong đại dương hạnh phúc của người khác.

Khi đến trường, tôi đâu có được rụt rè "đứng nép bên người thân". Tôi đơn độc một mình, đứng dựa lưng vào gốc cây phượng vĩ trong sân trường, đưa mắt nhìn lên những chú chim nho nhỏ đang ríu rít bên những chùm hoa đỏ rực. Tôi thấy trên khoảng trời xanh mênh mông, có những đám mây nhỏ trôi chầm chậm, rồi tan biến mất. Tôi chợt nghĩ:" mình có như những đám mây ấy không nhỉ?"

Rồi tiếng trống trường vang lên dồn dập. Những tiếng trống như những nhát búa bổ vào lòng tôi. Tôi đang lo sợ. Nỗi sợ ấy giờ đã chuyển thành khiếp sợ. Tôi chạy vào hàng theo các bạn nhỏ khác, không hề hiểu mình phải làm gì, và làm sao cho đúng. Tôi im lặng cúi đầu, không dám nhìn thầy giáo đang đứng phía trước học sinh. Thầy gọi tên học sinh vào lớp. Cuối cùng, chỉ còn lại một mình tôi đứng đối diện với thầy. Tôi không được gọi tên. Tôi sợ quá, ngồi thụt xuống, ôm mặt, bật khóc nức nở. Thầy đỡ tôi dậy, hỏi:
- Con tên gì?
- Dạ! Con tên Đực.
- Con còn tên Đức nữa phải không?

Tôi chợt nhớ ra mẹ có dặn tôi tên là Đức. Tôi mừng quá:
- Dạ phải rồi ạ! Con quên.
- Trời! Thầy gọi nhiều lần mà con nín thinh. thôi, con vào lớp đi!

Tôi đi vào lớp trong tiếng cười thương hại của nhiều người mẹ còn ở lại trong sân trường.

Vậy đó. Ngày đầu tiên đi học của tôi là như vậy đó. Các bạn đừng nghĩ rằng mẹ không thương tôi. Mẹ thương tôi nhiều lắm. Nhưng mẹ còn phải đi làm từ sáng sớm để tôi có ăn và được đi học, còn cha tôi, vì bị một tai nạn, nên không thể ở nhà được. Nhà tôi nghèo lắm,các bạn ạ!

Từ ngày ấy, trong tôi luôn mang một nỗi buồn u ẩn, nhưng tôi cảm thấy mình rất hạnh phúc, vì cha mẹ tôi đã chịu nhiều gian khổ để cho tôi được đi học mà không hề có một lời than vãn. Họ chính là những thiên thần hộ mệnh của tôi. Còn tôi, tôi vẫn một mình đi học trên " con đường làng dài và hẹp".
__________________
Dạo này:
- Tâm trạng lộn xộn...
- Bừa bộn...
- Hỗn độn...
- Vui buồn lẫn lộn...
- Nói chung không được ổn...
Trả Lời Với Trích Dẫn Đúng Sai
Có 2 thành viên đã gửi lời cảm ơn đến khoctrongmua1999 với bài viết này:
  #5  
Cũ 08-08-2012
khoctrongmua1999's Avatar
khoctrongmua1999 khoctrongmua1999 đang ngoại tuyến
Thành viên
Tổ phó
 
Tham gia : 21-03-2012
Đến từ: quê tôi ...rau má
Bài viết: 261
Điểm học tập:105
Đã cảm ơn: 115
Được cảm ơn 315 lần
Cool bạn tham khảo nha hjhj

Tôi năm nay mười bốn tuổi, trải qua rất nhiều kì thi, gặp rất nhiều bạn, học rất nhiều thầy cô giáo và tôi được tham dự bảy lần khai giảng. Nhưng đối với tôi, ngày đầu tiên đi học là kỉ niệm không bao giờ tôi quên.
Tôi đã suýt được học mẫu giáo nếu lần ấy tôi không khóc và ôm mẹ khư khư, nên buổi đầu tiên vào lớp một là một ngày rất trọng đại đối với tôi và gia đình tôi. Mẹ sợ rằng tôi sẽ khóc và đòi về. Mẹ cũng sợ rằng tôi phải tạm dừng việc học sang năm sau, khi tôi đã đủ lớn để mẹ không còn cảm thấy sợ và lo nữa. Từ mấy tuần trước, gia đình tôi đã nhộn nhịp hẳn lên. Bố mẹ mua cho tôi bao nhiêu thứ lạ: bút chì, thước kẻ, cặp sách, vở và rất nhiều đồ dùng khác mà tôi không nhớ rõ. Tôi có rất nhiều váy áo nhưng lần này mẹ vẫn đi mua cho tôi một bộ đồ khác: áo trắng váy đỏ. Mẹ nói với tôi đó là “đồng phục”. Tôi được bố mẹ kể nhiều về trường lớp và tôi cũng lấy làm thích thú lắm về cái trò “tập viết”. Tôi có nhiều ước mơ. Tôi thích làm lớp trưởng, muốn có nhiều bạn, muốn học thật giỏi. Tối hôm đó, tôi nghĩ rất nhiều và mong cho đến ngày mai, ngày đầu tiên đi học. Sáng hôm sau, trời sẽ trong xanh, mát dịu, tôi sẽ cùng mẹ đi đến trường. Ôi! Thích quá!
Đúng như tôi dự đoán, sáng thu ấy, một buổi sáng thật đẹp, trời rất cao và mây cũng rất xanh như tôi mong muốn. Ngồi sau mẹ, tôi hút sữa chùn chụt, nhìn ngắm con đường lạ. Tôi chưa đi con đường này bao giờ. Con đường rất đẹp, hai bên cây xanh rì rào như chào đón tôi. Mẹ hỏi tôi rất nhiều nhưng chung quy điều mẹ lo lắng nhất là sợ tôi khóc, đòi về. Sau khi tôi đã uống hết hai hộp sữa thì mẹ đi xe chậm lại và nói: “Đến rồi! Trường của con đấy! Trường Nam Thành Công”.
Tôi giật mình, rồi tò mò tự hỏi sao trường to thế? Sao nhiều người thế? Tôi chợt thấy lo. Mẹ gửi xe rồi nắm tay tôi dắt vào cánh cổng trường to ơi là to! Nếu có ai bảo tôi diễn tả sự to lớn của nó thì tôi chỉ có thể nói: “Nó to đến mức tôi tự hỏi mình có thể đi qua được không?” Vì tôi nghĩ cổng to chỉ dành cho người to béo mà thôi! Giữa một biển người tôi thấy mình thật nhỏ bé, nếu không có mẹ chắc tôi bị họ đè bẹp mất. Mẹ dẫn tôi đi lòng vòng một lúc rồi dừng lại ở một dãy những bạn học sinh khác. Mẹ tôi nói: “Lớp con đấy, bước vào đi con”. Tôi thấy sợ, níu lấy tay mẹ, tôi ước mẹ học cùng tôi mặc dù mẹ có to hơn tôi và các bạn một chút.
Trên loa là tiếng của cô hiệu trưởng trường tôi. Tôi không nghe thấy gì vì lúc đó tôi giật nảy mình khi thấy mẹ lại dắt tôi đi. Tôi tự hỏi: “Mẹ dắt tôi đi đâu?”. Tôi đứng trước cửa của một căn phòng rất to, có nhiều bộ bàn ghế rất đẹp, nhìn thật sáng sủa sạch sẽ. Xung quanh tôi có rất nhiều bạn, người thì nắm tay mẹ, người thì ôm chân bố, có bạn còn bắt cả bà bế. Cái phòng mà tôi đứng đó là lớp 1D. Từ căn phòng có một người lạ bước ra. Cô ấy còn trẻ và nom rất đẹp. Cô mặc bộ áo dài màu hồng phấn. Cô cười rất tươi, ngồi xuống hỏi thăm từng bạn. Cô hỏi đến tôi, tôi hơi sợ vì mẹ tôi từng dặn: “Ai hỏi nhiều là mẹ mìn đấy! Họ hỏi để biết con ở đâu rồi đến tối bắt đi. Nên ai hỏi con thì con đừng trả lời nhé!”. Nhưng tôi thấy cô dịu hiền quá thành ra khi cô hỏi gì tôi trả lời hết, cả việc tôi tưởng cô là mẹ mìn. Cô cười và xoa đầu tôi. Tôi lại cười và nhìn mẹ, mẹ tôi cười thật xinh, gương mặt mẹ không còn lo âu mà rạng rỡ vô cùng. Tôi thiết nghĩ: “Đi học à? Đâu có gì đáng sợ!”.
Rồi cô giáo đọc tên từng bạn, nghe đọc đến tên có một bạn khóc nấc lên. Và người lớn phải đẩy vào lớp. Các bạn sợ, tôi hiểu tại sao, vì mọi thứ mới lạ quá. Nhưng tôi không khóc, mẹ tôi cũng không phải đẩy hay ấn, tôi tự đi. Tôi chẳng thấy lo ngại, tôi thấy mọi sự đều tốt đẹp: “Trời đẹp, phòng đẹp, cô giáo đẹp và mẹ tôi cũng đẹp”. Tôi không muốn những cái đẹp ấy bị nước mắt làm xấu đi. Và mẹ cũng đã dặn trước sẽ phải làm gì khi đến trường, mẹ sẽ phải xa tôi. Nhưng rồi tôi lại thấy sợ, không hiểu là sợ gì nữa nên tôi tự bước vào lớp khi cô đọc tên. Tôi ngoái lại nhìn mẹ, tạm biệt mẹ và tạm biệt cả tuổi ấu thơ. Cái tuổi thơ đầy ắp trò chơi. Tôi nhìn bạn bên cạnh, nó cũng không rơi một giọt nước mắt, mặt tươi cười hớn hở. Nó có vẻ cao hơn tôi. Tôi hỏi nó: “Sao cậu can đảm vậy?”. Nó bảo nó đi học lần này là lần thứ hai. Tôi nghĩ: “Vậy là nó bị đúp”. Thảo nào … Tôi quay ra cửa sổ, nhìn mẹ, mẹ cười, tôi cũng cười. “Đi học à! Bình thường thôi đâu có gì đáng sợ!”. Ngoài trời nắng nhảy nhót như cũng đang “đi học”.
Ngày đầu tiên đi học của tôi đấy! Thật là đặc biệt phải không. Tôi cũng không hiểu vì sao lúc ấy tôi không khóc nhưng tôi chỉ biết hôm đó mẹ tôi rất vui. Tôi hãnh diện vì làm cho mẹ vui. Tôi đã bước vào lớp một bằng một nụ cười …
__________________
Dạo này:
- Tâm trạng lộn xộn...
- Bừa bộn...
- Hỗn độn...
- Vui buồn lẫn lộn...
- Nói chung không được ổn...
Trả Lời Với Trích Dẫn Đúng Sai
Có 6 thành viên đã gửi lời cảm ơn đến khoctrongmua1999 với bài viết này:
  #6  
Cũ 18-08-2012
mituotroile's Avatar
mituotroile mituotroile đang ngoại tuyến
Thành viên
Thành viên của lớp
 
Tham gia : 25-07-2012
Bài viết: 49
Điểm học tập:6
Đã cảm ơn: 6
Được cảm ơn 26 lần
kỉ niệm ngày đầu tiên đi học

Nói đến ngày đầu tiên đi học , không ai trong chúng ta quên được . Năm nay em đã học lớp 8 , chẳng lạ gì ngày khai trường , nhưng em chẳng thể nào quên được buổi khai trường , khi em bắt đầu vào lớp 1. Cảm giác bỡ ngỡ , rụt rè khi thoát khỏi vòng tay của mẹ và bước qua cổng trường thật lạ kì.

Đêm hôm trước ngày khai trường , cảm xúc trong em thật lẫn lộn : bồn chồn , vui mừng , hồi hộp và lo lắng nữa . Chẳng hiểu sao khi ăn cơm em cứ nghĩ đến buổi khai trường , rồi sau đó em đi đi lại lại , nôn nao trong người là ngày mai sẽ có mặt trong 1 sự kiện quan trọng , thật là thích biết bao. Mẹ đã chuẩn bị tất cả mọi thứ cho em , cái gì cũng thật lạ lẫm : bút chì , thước kẻ,... mà em bây giờ không nhớ rõ , nhưng mọi thứ đều đủ cả . Em thích thú ngắm từng thứ 1 , rồi xếp gọn gàng chúng vào cặp sách , lòng đứng hứng khởi . Rồi mẹ cho em mặc đồng phục của trường tiểu học : áo trắng và váy màu đỏ , em mặc vừa in . Nhớ lại tối hôm đó , em đeo cặp sách chạy xung quanh nhà cho mọi người xem mình đã bắt đầu chững chạc đến nhường nào . Căn nhà hôm đó như nhộn nhịp hẳn lên , mọi người bàn tán , nói về em , về tương lai của em. Gia đình đã kể cho em nghe rất nhiều về trường lớp , làm em càng hứng thú hơn . Bà nội em khen : '' Cháu lớn nhanh quá , cố gắng học giỏi để mọi người vui nha " em cười ngượng nghịu . Hôm dấy , phải thức khuya lắm em mới ngủ được , nhưng tại sao em lại trằn trọc khó ngủ như vậy nhỉ ? Em thao thức , suy nghĩ triền miên " Không biết ai sẽ dạy nhỉ ?Bạn bè có nhiều không?....Và em chìm vào giấc ngủ lúc nào không hay biết.

Sáng hôm sau , em dậy rất sớm , đánh răng, rửa mặt rồi ăn sáng , thật sự lúc đó em rất phấn khởi , sau khi mặc đồng phục xong mẹ đưa em đến trường = xe máy , trong lòng em xốn xang , hồi hộp và háo hức. Trên trời , những đám mây bồng bềnh trôi đi như muốn ngao đó đây , bầu trời trong xanh . Vẫn con đường ấy , vẫn cảnh vật ấy , sao hôm nay lại thấy lạ vậy ...Hàng cây như xanh hơn , cao hơn , những ngôi nhà trông khang trang hợn mọi ngày . Con đường thân quen ngày nào sao hôm nay sạch sẽ gọn gàng ghê . Mặt trời đã dần dần nhô lên , tỏa ra những tia nắng đầu tiên , thay thế cho màn đêm mờ ảo là ánh sáng hồng tươi đang lan tràn khắp không gian . Nhưng hàng cây xanh cũng vừa tỉnh giấc , đang khẽ rùng mình . Trên những tán lá xanh còn đọng lại những giọt sương sớm , co những chú chim dã dậy từ rất lâu và đang cất khúc ca chào đón ngày mới . Theo tiếng chim ca , những tia nắng vàng tươi cũng bắt đầu nhảy múa hát ca trên những con đường . Giờ đây , không gian không còn yên tĩnh nữa mà thay vào đó là tiếng nói cười của các anh chị học sinh đang rảo bước đến trường , và tiếng xe máy của các bác phụ huynh đưa con đến trường . Các bạn mặc quần áo rất chỉnh tề , gương mặt vui tươi nhưng không kém phần lo lắng . Chẳng mấy chốc mà em đã đứng trước cổng trư Đứa nào đứa nấy cũng đều ngơ ngác nhìn ngược nhìn xuôi và trên khuôn mặt chúng có chút gì đó sợ sệt. Thường thì khi gặp điều gì đó có vẻ lạ, tôi đều muốn khám phá và tìm hiểu nó. Có lẽ điều đó khiến cho ngày tựu trường đối với tôi thật đặc biệt, giống như một cuộc phiêu lưu kỳ lạ. Ngay trong lễ khai giảng, mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía những học sinh lớp một khiến tôi cảm thấy tự hào vô cùng. Mà đâu chỉ có mình tôi, nhiều bạn đứng trước, bạn thì ưỡn ngực ra vẻ, bạn thì mặt mày tỏ vẻ nghiêm túc lắm mà miệng thì cứ cười tít mắt. Rồi một chị lớp năm với cương vị là liên đội trưởng chỉ huy cho toàn trường hát quốc ca. Tất cả chúng tôi đều hát rất to. Tôi bất giác tưởng tượng ra mình chính là một chiến sĩ nhỏ đang đứng trong một đoàn kị binh oai hùng đánh đuổi những tên khổng lồ mà hằng đêm mẹ vẫn kể trong các câu chuyện cổ tích. Xong tiết mục chào cờ, chúng tôi được nghe đọc thư mừng ngày khai giảng của Chủ tịch nước. Điều này khiến tôi dần dần nhận ra được tầm quan trọng của việc học hơn trước rất nhiều. Tiếp đến là tiết mục đánh trống khai trường của thầy hiệu trưởng. Trông thầy thật hiền từ và nhân hậu biết bao. Thầy giống như một người cha lớn của hàng trăm em học sinh đang ngồi đây vậy. Tiếng trống trường cất lên “Tùng! Tùng! Tùng!” nghe thật vang xa báo hiệu cho một năm học mới đã đến. Rồi những quả bóng bay đủ màu sắc cũng được thả bay trên bầu trời. Lúc đó tôi có một cảm giác rằng mình cũng đang bay, đang bay trong một biển trời tri thức mới, vai trò một người học sinh đang đến với tôi khiến tôi tự hào vô cùng. Nó làm tôi cảm giác mình lớn hẳn lên không phải vì mấy hôm trước có cao hơn vài xentimét mà lớn hơn trong tiềm thức tôi mặc dù tôi chỉ vừa tròn sáu tuổi.







CÒN PHẦN GT VỀ TRƯỜNG VÀ CẢNH XUNG QUANH TRƯỜNG BẠN TỰ LÀM NHÉ

chúc bạn làm bài tốt nhé
__________________
---------[̲̅ə̲̅٨̲̅٥̲̅٦̲̅] (Thu Hương) [̲̅ə̲̅٨̲̅٥̲̅٦̲̅]-------------๑۩۞۩๑ Hà Nam) ๑۩۞۩๑
Trả Lời Với Trích Dẫn Đúng Sai
Có 3 thành viên đã gửi lời cảm ơn đến mituotroile với bài viết này:
  #7  
Cũ 18-08-2012
thongoc_97977 thongoc_97977 đang ngoại tuyến
Moderator
có chí thì nên
Bí thư
 
Tham gia : 19-05-2011
Đến từ: *.*Bình Định*.*iu lém!
Bài viết: 2,382
Điểm học tập:1140
Đã cảm ơn: 713
Được cảm ơn 2,925 lần
tham khảo bạn nhá!

Ai đã từng qua một thời cắp sách hẳn không thể nào quên không khí của những buổi tựu trường. Với tôi, ngày khai trường luôn là một kỷ niệm đẹp. Đó cũng là ngày sinh nhật của tôi. Ngày xưa, cuộc sống còn khó khăn nên thường đến ngày khai trường và lễ tết chúng tôi mới có quần áo mới. Học sinh kéo nhau đến trường dự lễ khai giảng sau một mùa hè sôi động, sao tôi cảm thấy có cái sự nô nức nhiệt tình hơn hẳn ngày nay.

Ngày đầu tiên tôi bước vào lớp một cũng vậy. Hình như là khoảng mùng năm hay mùng sáu tháng chín gì đó, tôi không còn nhớ rõ nữa. Tôi chỉ nhớ đó là một buổi sang cuối thu êm đềm, bầu trời cao trong xanh có ánh nắng vàng tươi. Cái mùa thu ở quê tôi thật đặc biệt- mùa thu miền Trung – không se lạnh như ở miền Bắc hay quá nóng nực như ở miền Nam . Nó dịu ngọt và nhẹ nhàng. Quả đúng là thời điểm khiến cho nhười ta dễ nhớ. Phải chăng đây chính là lí do để mùa thu là mùa tựu trường?Ngay từ sang sớm, mẹ đã đánh thức tôi dậy, sửa soạn mọi thứ thật tinh tươm. Tôi cũng không nũng nĩu không chịu dậy như mọi ngày. Cái không khí tất bật nhưng nghiêm túc mà mọi người trong gia đình gây ra khiến tôi cũng cảm thấy hôm nay là một ngày rất quan trọng dù lúc đó thật sự tôi vẫn không hiểu hết tầng ý nghĩa của nó.
Áo quần, cặp sách đã chỉnh tề xong, mẹ chở em tôi và tôi đến trường. Dọc đường, chúng tôi gặp những cậu bé, cô bé cùng lứa tuổi. Đứa nào đứa nấy cũng đều ngơ ngác nhìn ngược nhìn xuôi và trên khuôn mặt chúng có chút gì đó sợ sệt. Thường thì khi gặp điều gì đó có vẻ lạ, tôi đều muốn khám phá và tìm hiểu nó. Có lẽ điều đó khiến cho ngày tựu trường đối với tôi thật đặc biệt, giống như một cuộc phiêu lưu kỳ lạ. Ngay trong lễ khai giảng, mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía những học sinh lớp một khiến tôi cảm thấy tự hào vô cùng. Mà đâu chỉ có mình tôi, nhiều bạn đứng trước, bạn thì ưỡn ngực ra vẻ, bạn thì mặt mày tỏ vẻ nghiêm túc lắm mà miệng thì cứ cười tít mắt. Rồi một chị lớp năm với cương vị là liên đội trưởng chỉ huy cho toàn trường hát quốc ca. Tất cả chúng tôi đều hát rất to. Tôi bất giác tưởng tượng ra mình chính là một chiến sĩ nhỏ đang đứng trong một đoàn kị binh oai hùng đánh đuổi những tên khổng lồ mà hằng đêm mẹ vẫn kể trong các câu chuyện cổ tích. Xong tiết mục chào cờ, chúng tôi được nghe đọc thư mừng ngày khai giảng của Chủ tịch nước. Điều này khiến tôi dần dần nhận ra được tầm quan trọng của việc học hơn trước rất nhiều. Tiếp đến là tiết mục đánh trống khai trường của thầy hiệu trưởng. Trông thầy thật hiền từ và nhân hậu biết bao. Thầy giống như một người cha lớn của hàng trăm em học sinh đang ngồi đây vậy. Tiếng trống trường cất lên “Tùng! Tùng! Tùng!” nghe thật vang xa báo hiệu cho một năm học mới đã đến. Rồi những quả bóng bay đủ màu sắc cũng được thả bay trên bầu trời. Lúc đó tôi có một cảm giác rằng mình cũng đang bay, đang bay trong một biển trời tri thức mới, vai trò một người học sinh đang đến với tôi khiến tôi tự hào vô cùng. Nó làm tôi cảm giác mình lớn hẳn lên không phải vì mấy hôm trước có cao hơn vài xentimét mà lớn hơn trong tiềm thức tôi mặc dù tôi chỉ vừa tròn sáu tuổi.

Dẫu rằng 8 năm đã trôi qua nhưng những kỷ niệm trong ngày tựu trường bước vào lớp một vẫn luôn hiện lên trong tôi một cách vẹn nguyên, bởi hàng đêm vào mùa thu nó lại ùa về nhắc nhở tôi về con đường tri thức mà tôi đang tiến bước. Nếu như lòng yêu nước được xuất phát từ tình yêu những điều bình dị nhất như nhà văn Ê-ren-bua đã nói thì có lẽ chính những kỷ niệm của ngày tựu trường đầu tiên là nguồn sức mạnh cho tôi lòng yêu tri thức. Tôi chắc rằng mình sẽ mài nhớ về nó, nhớ về ngày khai trường đầu tiên của mình bởi nếu có điều gì đó khiến cho người ta phải nghĩ thì chắc chắn đó là một điều quan trọng.
__________________
[Hãy đăng kí thành viên hay đăng nhập để xem liên kết này.]
>_< mạnh mẽ lên..!>_<
[Hãy đăng kí thành viên hay đăng nhập để xem liên kết này.]
[Hãy đăng kí thành viên hay đăng nhập để xem liên kết này.]
[Hãy đăng kí thành viên hay đăng nhập để xem liên kết này.]
[Hãy đăng kí thành viên hay đăng nhập để xem liên kết này.]
[Hãy đăng kí thành viên hay đăng nhập để xem liên kết này.]


Trả Lời Với Trích Dẫn Đúng Sai
Có một thành viên đã cám ơn thongoc_97977 vì bài viết này:
Gửi trả lời

Chia sẻ/đánh dấu bài viết


Ðiều chỉnh Tìm trong bài viết
Tìm trong bài viết:

Tìm chi tiết
Xếp bài

Quyền hạn của bạn
Bạn không thể tạo chủ đề mới
Bạn không thể gửi trả lời
Bạn không thể đăng tập đính kèm
Bạn không thể sửa bài của mình

BB codeMở
Smilies đang Mở
[IMG] đang Mở
HTML đang Tắt

 
Bài giảng mới
Tiếng Anh  11 - cô Nguyễn Kiều Oanh : Revision
Tiếng Anh 11 - cô Nguyễn Kiều Oanh : Revision
Tiếng Anh  11 - cô Nguyễn Kiều Oanh :  Bài 4. Pronunciation/Speaking
Tiếng Anh 11 - cô Nguyễn Kiều Oanh : Bài 4. Pronunciation/Speaking
Bồi dưỡng HSG Toán lớp 7 : Bài 3. Bài toán chứng minh đẳng thức (Tiết 2)
Bồi dưỡng HSG Toán lớp 7 : Bài 3. Bài toán chứng minh đẳng thức (Tiết 2)
Ôn luyện Tiếng anh lớp 6 : Unit 8. Out and about
Ôn luyện Tiếng anh lớp 6 : Unit 8. Out and about
Luyện thi đại học KIT-3: Môn Vật Lí (thầy Đặng Việt Hùng) : Giới thiệu về khoá học
Luyện thi đại học KIT-3: Môn Vật Lí (thầy Đặng Việt Hùng) : Giới thiệu về khoá học
Củng cố kiến thức cơ bản Hóa THPT :  Bài 12: Củng cố kiến thức gốc về kim loại kiềm, kiềm thổ
Củng cố kiến thức cơ bản Hóa THPT : Bài 12: Củng cố kiến thức gốc về kim loại kiềm, kiềm thổ
Luyện thi đại học KIT-2: Môn Vật lí (Thầy Đặng Việt Hùng) : Bài 2. Bài giảng luyện đề số 15 (Phần 2)
Luyện thi đại học KIT-2: Môn Vật lí (Thầy Đặng Việt Hùng) : Bài 2. Bài giảng luyện đề số 15 (Phần 2)
Luyện thi đại học KIT-2: Môn Vật lí (Thầy Đặng Việt Hùng) : Bài 1. Bài giảng luyện đề số 15 (Phần 1)
Luyện thi đại học KIT-2: Môn Vật lí (Thầy Đặng Việt Hùng) : Bài 1. Bài giảng luyện đề số 15 (Phần 1)
Củng cố kiến thức cơ bản Hóa THPT :  Bài 13: Phương pháp giải các dạng toán về hợp chất lưỡng tính
Củng cố kiến thức cơ bản Hóa THPT : Bài 13: Phương pháp giải các dạng toán về hợp chất lưỡng tính
Tiếng Anh  11 - cô Nguyễn Kiều Oanh : Revision Unit 12-13-14
Tiếng Anh 11 - cô Nguyễn Kiều Oanh : Revision Unit 12-13-14

Đề thi mới
Luyện thi đại học KIT-2: Môn Hoá học (Thầy Vũ Khắc Ngọc) 12 : Đề thi tự luyện số 15- nâng cao - 2014
Luyện thi đại học KIT-2: Môn Hoá học (Thầy Vũ Khắc Ngọc) 12 : Đề thi tự luyện số 15- nâng cao - 2014
Luyện thi đại học KIT-2: Môn Hoá học (Thầy Vũ Khắc Ngọc) 12 : Đề thi tự luyện số 15- cơ bản - 2014
Luyện thi đại học KIT-2: Môn Hoá học (Thầy Vũ Khắc Ngọc) 12 : Đề thi tự luyện số 15- cơ bản - 2014
Tiếng Anh  11 - cô Nguyễn Kiều Oanh 11 : Unit 16 - Quick test
Tiếng Anh 11 - cô Nguyễn Kiều Oanh 11 : Unit 16 - Quick test
Tiếng Anh  11 - cô Nguyễn Kiều Oanh 11 : Unit 15 - Quick test
Tiếng Anh 11 - cô Nguyễn Kiều Oanh 11 : Unit 15 - Quick test
Luyện thi đại học KIT-2: Môn Vật lí (Thầy Đặng Việt Hùng) 12 : Đề số 15
Luyện thi đại học KIT-2: Môn Vật lí (Thầy Đặng Việt Hùng) 12 : Đề số 15
Toán (2012-2013) 5 : Đề kiểm tra kiến thức số 4 tháng 4
Toán (2012-2013) 5 : Đề kiểm tra kiến thức số 4 tháng 4
Luyện thi đại học KIT-2: Môn Vật lí (Thầy Đặng Việt Hùng) 12 : Đề số 14
Luyện thi đại học KIT-2: Môn Vật lí (Thầy Đặng Việt Hùng) 12 : Đề số 14
Toán (2012-2013) 5 : Đề kiểm tra kiến thức số 3 tháng 4
Toán (2012-2013) 5 : Đề kiểm tra kiến thức số 3 tháng 4
Luyện thi đại học KIT-2: Môn Vật lí (Thầy Đặng Việt Hùng) 12 : Đề số 13
Luyện thi đại học KIT-2: Môn Vật lí (Thầy Đặng Việt Hùng) 12 : Đề số 13
Thi thử đại học 2014 12 : Đề thi thử đại học môn Vật lí tháng 3/2014
Thi thử đại học 2014 12 : Đề thi thử đại học môn Vật lí tháng 3/2014




Múi giờ GMT +7. Hiện tại là 11:17.
Powered by: vBulletin v3.x.x Copyright ©2000-2014, Jelsoft Enterprises Ltd.
Advertisement System V2.4 By   Branden

Giấy phép cung cấp dịch vụ mạng xã hội trực tuyến số 196/GXN-TTĐT Cục Quản lý PTTH&TTĐT cấp ngày 11/11/2011.