Diễn đàn học tập của Hocmai.vn
Liên hệ quảng cáo: xem chi tiết tại đây

Diendan.hocmai.vn - Học thày chẳng tày học bạn! » Đức dục và Trí dục » Đức dục » Những câu chuyện cảm động về tình mẫu tử




Trả lời
  #1  
Cũ 19-05-2012
candyxbaby's Avatar
candyxbaby candyxbaby đang ngoại tuyến
MEM VIP
Tổ trưởng
 
Tham gia : 09-05-2012
Đến từ: Cúc Thạch
Bài viết: 412
Điểm học tập:236
Đã cảm ơn: 466
Được cảm ơn 408 lần
Những câu chuyện cảm động về tình mẫu tử

Câu chuyện 1:
Một cậu bé mời mẹ tham dự buổi họp phụ huynh đầu tiên ở trường tiểu học.
Điều cậu bé sợ đã thành sự thật, mẹ cậu bé nhận lời. Đây là lần đầu tiên bạn bè và giáo viên chủ nhiệm gặp mẹ cậu bé và cậu rất xấu hổ về vẻ bề ngoài của mẹ mình. Mặc dù cũng là một người phụ nữ đẹp, có một vết sẹo lớn che gần toàn bộ mặt bên phải của cô. Cậu bé không bao giờ muốn hỏi mẹ mình tại sao bị vết sẹo lớn vậy.
Vào buổi họp mặt, mọi người có ấn tượng rất đẹp về sự dịu dàng và vẻ đẹp tự nhiên của người mẹ mặc cho vết sẹo đập vào mắt, nhưng cậu bé vẫn xấu hổ và giấu mình vào một góc tránh mặt mọi người.
Ở đó, cậu bé nghe được mẹ mình nói chuyện với cô giáo."Làm sao chị bị vết sẹo như vậy trên mặt?" Cô giáo của cậu hỏi.Người mẹ trả lời, "Khi con tôi còn bé, nó đang ở trong phòng thì lửa bốc lên.
Mọi người đều sợ không dám vào vì ngọn lửa đã bốc lên quá cao, và thế là tôi chạy vào. Khi tôi chạy đến chỗ nó, tôi thấy một xà nhà đang rơi xuống người nó và tôi vội vàng lấy mình che cho nó. Tôi bị đánh đến ngất xỉu nhưng thật là may mắn là có một anh lính cứu hỏa đã vào và cứu cả hai mẹ con tôi." Người mẹ chạm vào vết sẹo nhăn nhúm trên mặt. "Vết sẹo này không chữa được nữa, nhưng cho tới ngày hôm nay, tôi chưa hề hối tiếc về điều mình đã làm."
Đến đây, cậu bé chạy ra khỏi chỗ nấp của mình về phía mẹ, nước mắt lưng tròng. Cậu bé ôm lấy mẹ mình và cảm nhận được sự hy sinh của mẹ dành cho mình. Cậu bé nắm chặt tay mẹ suốt cả ngày hôm đó.


Thay đổi nội dung bởi: candyxbaby, 20-05-2012 lúc 09:56.
Trả Lời Với Trích Dẫn
Có 3 thành viên đã gửi lời cảm ơn đến candyxbaby với bài viết này:
  #2  
Cũ 19-05-2012
candyxbaby's Avatar
candyxbaby candyxbaby đang ngoại tuyến
MEM VIP
Tổ trưởng
 
Tham gia : 09-05-2012
Đến từ: Cúc Thạch
Bài viết: 412
Điểm học tập:236
Đã cảm ơn: 466
Được cảm ơn 408 lần
Câu chuyện 2:
Mẹ tôi đã ra một câu đố: "Con yêu, phần nào là quan trọng nhất trên cơ thể hả con?"
Ngày nhỏ, tôi đã nói với mẹ rằng âm thanh là quan trọng đối với con người nên tai là bộ phận quan trọng nhất. Mẹ lắc đầu: "không phải đâu con. Có rất nhiều người trên thế giới này không nghe được đâu, con yêu ạ. Con tiếp tục suy nghĩ về câu đố đó đi nhé, sau này mẹ sẽ hỏi lại con."Vài năm sau, tôi đã nói với mẹ rằng hình ảnh là quan trọng nhất, vì thế đôi mắt là bộ phận mà mẹ muốn đố tôi. Mẹ lại nhìn tôi âu yếm nói: "Con đã học được nhiều điều rồi đấy, nhưng câu trả lời của con chưa đúng bởi vi vẫn còn nhiều người trên thế gian này chẳng nhìn thấy gì."Đã bao lần tôi muốn mẹ nói ra đáp án, và vì thế tôi toàn đoán lung tung. Mẹ chỉ trả lời tôi: "Không đúng. Nhưng con đang tiến bộ rất nhanh, con yêu của mẹ."Rồi đến năm 1991, bà nội yêu quý của tôi qua đời. Mọi người đều khóc vì
thương nhớ bà. Một mình tôi đã vừa đạp xe vừa khóc trên suốt chặng
đường 26 km từ thị xã về quê trong đêm mưa rào ngày 4/5 âm lịch của năm đó. Tôi đạp thật nhanh về bệnh viện huyện để mong được gặp bà lần cuối. Nhưng tôi đến nơi thì đã muộn mất rồi. Tôi đã thấy bố tôi gục đầu vào vai mẹ tôi và khóc. Lần đầu tiên tôi thấy bố khóc như tôi.Lúc liệm bà xong, mẹ đến cạnh tôi thì thầm: "Con đã tìm ra câu trả lời
chưa?" Tôi như bị sốc khi thấy mẹ đem chuyện đó ra hỏi tôi lúc này. Tôi chỉ nghĩ đó là một trò chơi giữa hai mẹ con thôi. Nhìn vẻ sững sờ trên khuôn mặt tôi, mẹ liền bảo cho tôi đáp án: "Con trai ạ, phần quan trọng nhất trên cơ thể con chính là cái vai."
Tôi hỏi lại: "Có phải vì nó đỡ cái đầu con không hả mẹ?" Mẹ lắc đầu: "Không phải thế, bởi vì đó là nơi người thân của con có thể dựa vào khi họ khóc. Mỗi người đều cần có một cái vai để nương tựa trong cuộc sống. Mẹ chỉ mong con có nhiều bạn bè và nhận được nhiều tình thương để mỗi khi con khóc lại có một cái vai cho con có thể ngả đầu vào."
Từ lúc đó, tôi hiểu rằng phần quan trọng nhất của con người không phải
là "phần ích kỷ", mà là phần biết cảm thông với nỗi đau của người khác

Thay đổi nội dung bởi: candyxbaby, 20-05-2012 lúc 09:56.
Trả Lời Với Trích Dẫn
Có một thành viên đã cám ơn candyxbaby vì bài viết này:
  #3  
Cũ 19-05-2012
candyxbaby's Avatar
candyxbaby candyxbaby đang ngoại tuyến
MEM VIP
Tổ trưởng
 
Tham gia : 09-05-2012
Đến từ: Cúc Thạch
Bài viết: 412
Điểm học tập:236
Đã cảm ơn: 466
Được cảm ơn 408 lần
Câu chuyện 3:
Có lẽ với ai đó khi nghĩ về mẹ, về những món ăn mẹ nấu sẽ nhớ nhiều đến thứ ngon vật lạ, còn tôi đơn giản chỉ là món canh rau mồng tơi thuở ấy.

Ngày đó bố mất, mẹ một mình nuôi ba anh em ăn học, bữa cơm của mấy mẹ con chẳng bao giờ có đủ thịt cá. Cơm dọn ra chỉ bát nước mắm, vài quả cà với nồi canh rau mồng tơi, gần như là ngày nào cũng vậy. Rau mẹ hái ở ngoài vườn rửa sạch, nước đổ vào nồi nổi lửa, đợi sôi lên thì thả rau, thêm ít muối trắng, bắc xuống thế là thành canh.

Bữa nào mẹ đi chợ mua ít thịt bỏ vào nồi canh trở nên ngọt lạ, hôm đó tôi ăn nhiều hơn, đưa bát liên tục. Mẹ bảo: “Nấu canh có thịt dễ ăn hơn phải không con?”. Tôi ngoan ngoãn gật đầu. Thế là từ bữa đó nồi canh rau mồng tơi thay vì chỉ có nước lã đã có thêm thịt. Tôi lớn dần bên mẹ cùng với món sở trường là canh rau mồng tơi, ăn hoài thành nghiền. Mà lạ một nỗi vườn nhà tôi trồng rau gì cũng không thể phát triển được trừ rau này.

Ngày tôi vào đại học mẹ cũng ăn mừng bằng nồi canh rau mồng tơi, nhưng lần này là nấu bằng nước luộc gà. Trước hôm tôi đi mẹ dặn đủ điều sợ con điều gì cũng không biết. Lúc mẹ tiễn ra xe, tôi chẳng dám ngoái lại nhìn nhưng qua gương chiếu hậu tôi thấy mẹ khóc. Hình ảnh mẹ gầy ốm, đứng lẻ loi cuối con đường cứ bám riết lấy tôi suốt chặng đường dài...

Vào Sài Gòn chỉ có một mình, lạ lẫm và cô đơn tôi nhớ mẹ vô cùng. Bữa cơm đầu ăn ở quán theo thói quen gọi canh rau mồng tơi, nhưng người ta không bán, thế là tôi nhịn đói luôn. Lúc ấy tôi ước gì mình có đôi cánh bay về với mẹ để lại được ăn với mẹ bữa cơm chiều, được húp bát canh rau mồng tơi, được ngủ chung với mẹ và để lại được rúc mặt vào bộ ngực không còn căng đầy của mẹ mà say nồng tới sáng.

Thời gian trôi nhanh quá! Giờ ngồi nhớ lại tất cả tôi không nghĩ gia đình mình đã trải qua những tháng ngày vất vả như thế. Niềm hạnh phúc lớn nhất của tôi lúc này là hằng ngày đi làm về nhìn thấy mẹ, cất tiếng gọi "mẹ ơi" và để tôi có thời gian bù đắp vào khoảng thời gian trước đó - khoảng thời gian mà tôi biết mẹ đã thắt lưng buộc bụng nuôi các con thành người.

Thay đổi nội dung bởi: candyxbaby, 20-05-2012 lúc 09:57.
Trả Lời Với Trích Dẫn
Có một thành viên đã cám ơn candyxbaby vì bài viết này:
  #4  
Cũ 19-05-2012
candyxbaby's Avatar
candyxbaby candyxbaby đang ngoại tuyến
MEM VIP
Tổ trưởng
 
Tham gia : 09-05-2012
Đến từ: Cúc Thạch
Bài viết: 412
Điểm học tập:236
Đã cảm ơn: 466
Được cảm ơn 408 lần
Câu chuyện 4:
Một người đàn ông dừng lại trước cửa hàng bán hoa để đặt mua hoa và gởi điện hoa về cho mẹ, người đang sống cách anh 200 dặm. Khi bước ra khỏi ôtô, anh chú ý đến một bé gái đang ngồi khóc nức nở.

Anh đến để hỏi xem có điều gì không ổn và bé gái trả lời: “Con muốn mua tặng một bông hồng đỏ cho mẹ. Nhưng con chỉ có bảy mươi lăm xu, mà một bông hồng giá tới hai đô la lận”

Người đàn ông mỉm cười rồi nói: “Lại đây nào, chú sẽ mua cho con một bông hồng”. Anh mua cho bé gái một bông hồng và đặt hoa gởi tặng mẹ anh. Khi họ chuẩn bị đi, anh đề nghị được đưa cô bé về nhà. Bé gái trả lời: “Vâng ạ. Chú có thể dẫn cháu đến gặp mẹ cháu”. Cô bé chỉ đường cho anh tới một nghĩa trang rồi cô đặt bông hồng lên trên một phần mộ mới xây.

Người đàn ông quay lại tiệm hoa, hủy bỏ dịch vụ điện hoa, rồi cầm bó hoa và lái xe hơn 200 dặm để về nhà tặng mẹ anh.

Thay đổi nội dung bởi: candyxbaby, 20-05-2012 lúc 09:57.
Trả Lời Với Trích Dẫn
Có một thành viên đã cám ơn candyxbaby vì bài viết này:
  #5  
Cũ 19-05-2012
candyxbaby's Avatar
candyxbaby candyxbaby đang ngoại tuyến
MEM VIP
Tổ trưởng
 
Tham gia : 09-05-2012
Đến từ: Cúc Thạch
Bài viết: 412
Điểm học tập:236
Đã cảm ơn: 466
Được cảm ơn 408 lần
Câu chuyện 5:
Mẹ tôi khó khăn lắm mới có thể học hết cấp 3, mẹ ko giấu là mẹ học không thật giỏi. Những bài toán lớp 7 của tôi mang về nhà hỏi đã khiến mẹ đỏ mặt bối rối, mẹ không biết cách giải. Nhưng mẹ tôi ngâm Kiều rất hay, và mẹ đã từng được một điểm 10 Địa lý. Đó là một giờ học về châu Phi, thầy giáo đã hỏi cả lớp : "Những người lữ hành đi trong sa mạc có thể nghĩ ngơi ở đâu ?". Cả lớp im lặng, mãi mẹ mới rụt rè đưa tay lên, và trả lời : "Thưa thầy, các ốc đảo !" Và thầy giáo đã cho mẹ điểm 10. Đó là điểm 10 duy nhất trong suốt cuộc đời học sinh của mẹ. Mẹ tự hào mãi về điểm 10 ấy ! Điểm 10 mà thầy giáo đã tặng cho sự quả quyết của cô học trò lên lớp mà những kẽ ngón chân còn vết bùn non.
Mẹ tôi không phải là người học rộng, nhưng mẹ tôi thấu hiểu rằng phải được học hành, chúng tôi mới có được một cuộc sống tốt đẹp hơn ! Mẹ để chúng tôi ở lại quê, một thân một mình lên thành phố, cùng với một gánh hàng rau !
Vốn liếng chẳng đáng là bao, mẹ chẳng dám thuê một sạp hàng ở chợ, mẹ đi bán rong. Cân hến thì bán kèm mớ rau răm, lạng tép khô bán cùng khế xanh, mớ rau muống hồ, hành, tỏi thì là, rau dền, rau ngót, khoai tây, cà rốt... Mùa nào thức nấy !
Các bà, các cô thành phố bận bịu hàng quán chỉ ra ngõ chờ là có gánh rau tươi đi qua, lúc trời mưa, khi trời nắng, tiện lợi trăm bề... Các bác, các chị công chức, chỉ tấp vào góc phố là có mớ rau xanh về nấu vội bữa cơm chiều...
Mẹ bảo người thành phố đôi khi quá vội vã, nên không kịp mỉm cười. Đôi khi quá lo toan, nên giọng nói không vồn vã. Nhưng tấm lòng thì thật vô cùng rộng mở. Một bà lưng còng mà ngày nào cũng lấy giúp mẹ một xô nước để giữ rau tươi khi trời nắng ! Một bà bán nước mời mẹ chén chè nóng một ngày đông. Một cô bé nhỏ trạc tuổi tôi mời mẹ vào trú mưa ! Còn tặng mẹ cả một tập báo Hoa Học Trò cũ khi biết ở quê tôi thích đọc... Có bác thấy mẹ cuống lên vì hết sạch tiền lẻ, đã cười bảo : "Thôi, lần sau nhớ bớt cho tôi !".
Tôi nhờ sự tảo tần của mẹ mà nên người, mẹ nhờ sự rộng lượng sẻ chia của người thành phố mà nuôi được tôi ăn học...
Cuộc sống sao có thể là cuộc sống nêu con người chẳng thể dựa vào nhau ?
Tôi có một người mẹ đang tảo tần nơi thành phố... Mong thành phố đừng quá nắng, đừng quá mưa, đừng quá lạnh và hãy bao bọc lây mẹ tôi.

Thay đổi nội dung bởi: candyxbaby, 20-05-2012 lúc 09:57.
Trả Lời Với Trích Dẫn
Có một thành viên đã cám ơn candyxbaby vì bài viết này:
  #6  
Cũ 19-05-2012
candyxbaby's Avatar
candyxbaby candyxbaby đang ngoại tuyến
MEM VIP
Tổ trưởng
 
Tham gia : 09-05-2012
Đến từ: Cúc Thạch
Bài viết: 412
Điểm học tập:236
Đã cảm ơn: 466
Được cảm ơn 408 lần
Câu chuyện 6:

Vào một đêm Giáng sinh, một thiếu phụ mang thai lần bước đến nhà một người bạn nhờ giúp đỡ. Con đường ngắn dẫn đến nhà người bạn có một con mương sâu với cây cầu bắc ngang. Người thiếu phụ trẻ bỗng trượt chân chúi về phía trước, cơn đau đẻ quặn lên trong chị. Chị hiểu rằng mình không thể đi xa hơn được nữa. Chị bò phía bên dưới cầu.
Đơn độc giữa những chân cầu, chị đã sinh ra một bé trai. Không có gì ngoài những chiếc áo bông dầy đang mặc, chị lần lượt gỡ bỏ áo quần và quấn quanh mình đứa con bé xíu, vòng từng vòng giống như một cái kén. Thế rồi tìm thấy được một miếng bao tải, chị trùm vào người và kiệt sức bên cạnh con.

Sáng hôm sau, một người phụ nữ lái xe đến gần chiếc cầu, chiếc xe bỗng chết máy. Bước ra khỏi xe và băng qua cầu, bà mẹ nghe một tiếng khóc yếu ớt bên dưới. Bà chui xuống cầu để tìm. Nơi đó bà nhìn thấy một đứa bé nhó xíu đói lả nhưng vẫn còn ấm, còn người mẹ đã chết cóng.

Bà đem đứa bé về và nuôi dưỡng. Khi lớn lên, cậu bé thường hay đòi mẹ nuôi kể lại câu chuyện đã tìm thấy mình. Vào một ngày lễ Giáng sinh, đó là sinh nhật lần thứ 12, cậu bé nhờ mẹ nuôi đưa đến mộ người mẹ tội nghiệp. Khi đến nơi, cậu bảo mẹ nuôi đợi ở xa trong lúc cậu cầu nguyện. Cậu bé đứng cạnh ngôi mộ, cúi đầu và khóc. Thế rồi cậu bắt đầu cởi quần áo. Bà mẹ nuôi đứng nhin sững sờ khi cậu bé lần lượt cởi bỏ tất cả và đặt lên mộ mẹ mình.

- Chắc là cậu sẽ không cởi bỏ tất cả- bà mẹ nuôi nghĩ- Cậu sẽ lạnh cóng!

Song cậu bé đã tháo bỏ tất cả và đang run rẩy. Bà mẹ nuôi đến bên cạnh và bảo cậu bé mặc đồ trở lại. Bà nghe cậu bé gọi người mẹ mà cậu chưa bao giờ biết: "Mẹ đã lạnh hơn con lúc này, phải không mẹ?". Và cậu bé òa khóc.

Thay đổi nội dung bởi: candyxbaby, 20-05-2012 lúc 09:57.
Trả Lời Với Trích Dẫn
Có một thành viên đã cám ơn candyxbaby vì bài viết này:
  #7  
Cũ 19-05-2012
candyxbaby's Avatar
candyxbaby candyxbaby đang ngoại tuyến
MEM VIP
Tổ trưởng
 
Tham gia : 09-05-2012
Đến từ: Cúc Thạch
Bài viết: 412
Điểm học tập:236
Đã cảm ơn: 466
Được cảm ơn 408 lần
Đây là câu chuyện chân thật về gia đình nghèo khổ, khi đứa con vừa bắt đầu đi học thì người cha qua đời, hai mẹ con cùng nhau dìu dắt nhau đi và dùng đống đất đỏ nhè nhẹ phủ lên để tiễn biệt người cha

Người mẹ không đi thêm bước nữa mà ở vậy nuôi dưỡng con thơ. Lúc đó trong thôn chưa có điện, mỗi tối thằng bé thắp ngọn đèn dầu bé tí đọc sách, vẽ tranh. Người mẹ thì từng mũi kim sợi chỉ may vá đan áo cho con. Ngày tiếp ngày, năm kế năm những tấm bằng khen cứ đắp lên vách tường đất loang lổ của họ. Đứa con cứ như ngọn trúc xanh của mùa xuân vụt lên phơi phới, nhìn đứa con cao nhanh hẳn thì đuôi mắt mẹ cũng xuất hiện nhiều nếp nhăn mỗi lần cười khi nhìn thấy con nhận phần thưởng.

Nhưng dường như trời không thương mẹ con họ, khi đứa con vừa thi vào trường trung học của huyện thì mẹ bị bệnh phong thấp nặng. Việc đồng áng làm không nỗi, có khi cơm ngày hai bữa cũng không đủ ăn.Lúc đó học sinh ở trường trung học ỗi tháng phải nộp 30kg gạo. Đứa con biết mẹ không có khã năng nên nói với mẹ: “mẹ, con sẽ nghĩ học để giúp mẹ làm ruộng”. Mẹ vò đầu con, âu yếm nói: “con có lòng thương mẹ như vậy, mẹ rất vui, nhưng không đi học không thể được, yên tâm. Mẹ sanh con mẹ sẽ có cách nuôi con. Con đến trường ghi danh đi, mẹ sẽ mang gạo lên sau. Đứa con ngang bướng cãi lại, không chịu lên trường, người mẹ bực mình tát mạnh lên mặt con, đó là lần đầu tiên 16 tuổi trong đời bị mẹ đánh như vậy.

Đứa con cuối cùng cũng cắp sánh đến trường,nhìn sau lưng con cứ xa xa dần theo con đường mòn, người mẹ vò tráng suy nghĩ. Không lâu, bếp của trường cũng nhận được gạo của người mẹ bệnh tật mang đến, Bà khập khễnh bước vào cổng, với hơi thở hổn hểnh từ trên vai thả xuống một bao gạo nặng trĩu. Người phụ trách nhà bếp mở gạo ra xem , hốt một vóc lên xem lập tức cột chặt miệng bao lại nói: “ bậc phụ huynh các người thích làm những việc có lợi cho mình.Bà xem gạo nè,có thóc có sạn có hạt cỏ…làm sao mà ăn”. Người mẹ ngượng ngùng đỏ cả mặt, nói lời xin lỗi. Người phụ trách nhà bếp không nói gì thêm mang gạo vào nhà.Người mẹ lại móc trong túi gở ra mấy lớp vãi lấy ra 5 tệ nói với người phụ trách : “đây là tiền phí sinh hoạt của con tôi tháng này làm phiền ông chuyển đến dùm. Ông đùa nói: “thế nào bà nhặt được trên đường đó à” bà mắc cở đỏ mặt nói cám ơn rồi quay lưng đi.

Rồi lại đến một tháng ,bà nhọc nhằn vác bao gạo đến nhà bếp, người phụ trách nhà bếp vừa nhìn gạo xong thì cột chặt lại, cũng là thứ gạo đủ màu sắc. Ông nghĩ, có lẻ lần trước do không dặn người này rõ ràng, ông nhẹ nhàng từng chữ nói với bà: “bất cứ thứ gạo gì chúng tôi đều nhận,nhưng làm ơn để rịêng ra,cho dù thế nào cũng không được để chung,như vậy chúng tôi không thể nào nấu được,nấu ra thì cơm sẽ bị sượng. Nếu lần sau còn như vậy tôi sẽ không nhận”. Bà hốt hoảng thành khẩn nói: “Thưa ông! gạo nhà tôi đều như vậy cả ,phải làm thế nào?” Người phụ trách đùng đùng nói: “ một sào ruộng nhà bà mà có thể trồng được cả trăm giống lúa như vậy à? thật buồn cười”. Bị la như thế bà không dám nói năng gì,lặng lẻ cúi đầu, người phụ trách cũng làm lơ để bà đi.

Đến tháng thứ ba,bà lại vất vã vác đến một bao gạo,vừa nhìn thấy người đàn ông la bà lần trước, trên mặt bà lại hiện lên nụ cười còn tội hơn là khóc. Ông ta vừa nhìn thấy gạo bỗng giận dữ quát lớn nói: “tôi nói vậy mà bà vẫn cứ như vậy không đổi. Sao mà ngoan cố, cũng thứ gạo tạp nhạp này, bà xem đi. Lần này mang đến thế nào thì mang về vậy!

Hình như bà đã dự đoán trước được điều đó,bà liền quỳ xuống trước mặt người phụ trách, hai dòng lệ trào ra trên khóe mắt, buồn bã nói: “ tôi nói thật với ông,gạo này là …tôi đi xin đấy, ông giật bén người, hai mắt tròn xoe nói không nên lời.

Bà ngồi phịch xuống đất, lộ ra đôi chân biến dạng, sưng húp… rơi lệ nói: “tôi bị bệnh phong thấp đi lại rất khó, không thể làm ruộng được. Con tôi đòi bỏ học giúp tôi, bị tôi đánh nên trở lại trường học.

Bà cầu xin người phụ trách làm thế nào vừa dấu bà con hàng xóm lại càng sợ đứa con biết được sẽ tổn thương lòng tự trọng của nó. Mỗi ngày trời còn chưa sáng bà len lén cầm cái bao chống gậy đi cách thôn khoảng 10 dặm để van xin lòng thưong của những người khác, rồi đợi trời thật tối bà một mình âm thầm về. Gạo bà xin được đều để chung vào. Tháng kế tiếp vừa mang gạo đến trường bà nhìn người phụ trách, chưa nói mà nước mắt lưng tròng. Ông đở bà dậy nói: “thật là ngừơi mẹ tốt,tôi sẽ lập tức đi trình với hiệu trưởng, để trường miễn học phí cho con bà”.Bà vừa nghe xong hốt hoảng lắt đầu nói: “đừng…đừng…nếu con tôi mà biết tôi đi xin để nuôi nó đi học sẽ làm nó tổn thương và như thế ảnh hưởng đến sự học của nó. Ông hiểu ý bà nói: “à, thì ra bà muốn tôi dấu kín điều này, được rồi, tôi nhớ”. Bà khập khểnh như người què quay lưng đi.

Cuối cùng thì hiệu trưởng cũng biết được sự việc với nét mặt hiền hoà nói: “vì gia đình bà quá nghèo ,trường sẽ miễng học phí và tiền sinh hoạt 3 năm. Ba năm sau , đứa con đã thi đậu vào trường đại học Thanh Hoa. Ngày tốt nghiệp, chiêng trống vang trời, hiệu trưởng đặc biệt chú ý người học sinh có hoàn cảnh khó khăn này và mời cậu ta lên lễ đài. Cậu ta khó chịu nói: “thi đạt điểm cao có rất nhiều, vì sao bảo em lên lễ đài?Lại càng làm mọi ngừời ngạc nhiên hơn là trên lễ đài đỗ liên tiếp ba hồi trống vang dội. Lúc đó người phụ trách nhà bếp cầm ba cái bao đựng gạo của người mẹ lên lễ đài kể câu chuyện Người mẹ đi xin gạo để nuôi con ăn học. Dưới lễ đài mọi người im bặt, Hiệu trưởng nhìn ba cái bao giọng hùng hồn nói: “Đây là câu chuyện ba cái bao của người mẹ đi xin,trên đời này đem vàng cũng không mua được những hạt gạo này, sau đây sẽ mời người mẹ vĩ đại đó lên lễ đài.

Đứa con trong lòng nghi nghi, nhìn lại phía sau xem, thấy ngừời phụ trách dìu mẹ từng bước từng bước tiến lên lễ đài. Lúc đó chúng ta không biết đứa con trong lòng nghĩ gì? Tin tưởng rằng sẽ làm cho cậu ta rung động nhưng không hãi hùng lo sợ. Thế là tuồng kịch tình mẫu tử ấm áp nhất đã được diễn ra. Hai mẹ con nhìn nhau, từ ánh mắt lấp lánh tình yêu thương của người mẹ, vài sợi tóc trắng bay bay trước trán. Đứa con bước đến trước, ôm chầm lấy mẹ và bật khóc, “mẹ…mẹ của con…” trãi qua bao nhiêu năm tháng câu chuyện của mẹ vẫn còn sáng mãi trong truyền thuyết.

Thay đổi nội dung bởi: candyxbaby, 19-05-2012 lúc 20:03.
Trả Lời Với Trích Dẫn
Có một thành viên đã cám ơn candyxbaby vì bài viết này:
  #8  
Cũ 19-05-2012
candyxbaby's Avatar
candyxbaby candyxbaby đang ngoại tuyến
MEM VIP
Tổ trưởng
 
Tham gia : 09-05-2012
Đến từ: Cúc Thạch
Bài viết: 412
Điểm học tập:236
Đã cảm ơn: 466
Được cảm ơn 408 lần
Câu chuyện 7:
Suốt thời thơ ấu và cả khi lớn lên, lúc nào tôi cũng ghét mẹ tôi. Lý do chính có lẽ vì bà chỉ có một con mắt. Bà là đầu đề để bạn bè trong lớp chế giễu, châm chọc tôi.
Mẹ tôi làm nghề nấu ăn để nuôi tôi ăn học. Một lần bà đến trường để kiếm tôi làm tôi phát ngượng. Sao bà lại có thể làm như thế với tôi? Tôi lơ bà đi, ném cho bà một cái nhìn đầy căm ghét rồi chạy biến. Ngày hôm sau, một trong những đứa bạn học trong lớp la lên: “Ê, tao thấy rồi. ****** chỉ có một mắt!”.
Tôi xấu hổ chỉ muốn chôn mình xuống đất. Tôi chỉ muốn bà biến mất khỏi cuộc đời tôi. Ngày hôm đó đi học về tôi nói thẳng với bà: “Mẹ chỉ muốn biến con thành trò cười!”.
Mẹ tôi không nói gì. Còn tôi, tôi chẳng để ý gì đến những lời nói đó, vì lúc ấy lòng tôi tràn đầy giận dữ. Tôi chẳng để ý gì đến cảm xúc của mẹ. Tôi chỉ muốn thoát ra khỏi nhà, không còn liên hệ gì với mẹ tôi. Vì thế tôi cố gắng học hành thật chăm chỉ, và sau cùng, tôi có được một học bổng để đi học ở Singapore.
Sau đó, tôi lập gia đình, mua nhà và có mấy đứa con. Vợ tôi là con nhà gia thế, tôi giấu nàng về bà mẹ của mình, chỉ nói mình mồ côi từ nhỏ. Tôi hài lòng với cuộc sống, với vợ con và những tiện nghi vật chất tôi có được ở Singapore. Tôi mua cho mẹ một căn nhà nhỏ, thỉnh thoảng lén vợ gởi một ít tiền về biếu bà, tự nhủ thế là đầy đủ bổn phận. Tôi buộc mẹ không được liên hệ gì với tôi.
Một ngày kia, mẹ bất chợt đến thăm. Nhiều năm rồi bà không gặp tôi, thậm chí bà cũng chưa bao giờ nhìn thấy các cháu. Khi thấy một bà già trông có vẻ lam lũ đứng trước cửa, mấy đứa con tôi có đứa cười nhạo, có đứa hoảng sợ. Tôi vừa giận vừa lo vợ tôi biết chuyên, hét lên: “Sao bà dám đến đây làm con tôi sợ thế? Đi khỏi đây ngay!”. Mẹ tôi chỉ nhỏ nhẹ trả lời “Ồ, xin lỗi, tôi nhầm địa chỉ!” và lặng lẽ quay đi. Tôi không thèm liên lạc với bà trong suốt một thời gian dài. Hồi nhỏ, mẹ đã làm con bị chúng bạn trêu chọc nhục nhã, bây giờ mẹ còn định phá hỏng cuộc sống đang có của con hay sao?
Một hôm, nhận được một lá thư mời họp mặt của trường cũ gởi đến tận nhà, tôi nói dối vợ là phải đi công tác. Sau buổi họp mặt, tôi ghé qua căn nhà của mẹ, vì tò mò hơn là muốn thăm mẹ. Mấy người hàng xóm nói rằng mẹ tôi đã mất vài ngày trước đó và do không có thân nhân, sở an sinh xã hội đã lo mai táng chu đáo.
Tôi không nhỏ được lấy một giọt nước mắt. Họ trao lại cho tôi một lá thư mẹ để lại cho tôi:
“Con yêu quý,
Lúc nào mẹ cũng nghĩ đến con. Mẹ xin lỗi về việc đã dám qua Singapore bất ngờ và làm cho các cháu phải sợ hãi. Mẹ rất vui khi nghe nói con sắp về trường tham dự buổi họp mặt, nhưng mẹ sợ mẹ không bước nổi ra khỏi giường để đến đó nhìn con. Mẹ ân hận vì đã làm con xấu hổ với bạn bè trong suốt thời gian con đi học ở đây.
Con biết không, hồi con còn nhỏ xíu, con bị tai nạn và hỏng mất một bên mắt. Mẹ không thể ngồi yên nhìn con lớn lên mà chỉ có một mắt, nên mẹ đã cho con con mắt của mẹ. Mẹ đã bán tất cả những gì mẹ có để bác sĩ có thể thay mắt cho con, nhưng chưa bao giờ mẹ hối hận về việc đó. Mẹ rất hãnh diện vì con đã nên người, và mẹ kiêu hãnh vì những gì mẹ đã làm được cho con. Con đã nhìn thấy cả một thế giới mới, bằng con mắt của mẹ, thay cho mẹ..
Mẹ yêu con lắm,
Mẹ..."


Thay đổi nội dung bởi: candyxbaby, 20-05-2012 lúc 09:23.
Trả Lời Với Trích Dẫn
Có một thành viên đã cám ơn candyxbaby vì bài viết này:
  #9  
Cũ 20-05-2012
candyxbaby's Avatar
candyxbaby candyxbaby đang ngoại tuyến
MEM VIP
Tổ trưởng
 
Tham gia : 09-05-2012
Đến từ: Cúc Thạch
Bài viết: 412
Điểm học tập:236
Đã cảm ơn: 466
Được cảm ơn 408 lần
Câu chuyện 8:
Câu chuyện kể về một người bạn trong nhóm ba người mà tôi quen được,cả bốn chúng tôi đều nằm ở chung một phòng,đều mắc những chứng bệnh về thận,chỉ khác nhau về gia cảnh,số tuổi và nơi ở,nói chênh lệch về tuổi nhưng cũng không nhiều lắm nên cũng dễ bắt chuyện và làm quen.

Trong số ba người cũng chỉ có người này là tôi không có cảm tính nhiều nhất nên cũng ít khi tiếp xúc,một trong những lí do khiến tôi cảm thấy khó chịu nhất là bạn ấy thường xuyên la mắng mẹ mình,bất kể là ở đâu hay trước mặt ai,cái gì cũng đòi hỏi này nọ,rất khó khăn,tôi còn nhớ có lần bạn ấy khát nước,mẹ đưa cho chai nước suối nhưng bạn ấy nhất quyết không chịu,đòi người nhà phải đi mua cho bằng được lon nước yến.Lần khác nữa,bạo nhiêu là đồ ăn ngon mẹ nấu cho nhưng cậu ấy lại chê,đòi phải đi mua cái khác,mà thú thật nhà cậu ấy có khá giả là bao đâu,số tiền kiếm được chỉ vừa đủ chi tiêu trong gia đình thôi,hơn thế nữa đồ ăn bán ở ngoài lại rất đắt,không chất lượng và độ an toàn cũng không cao,cùng là bệnh nhân thận nên tôi hiểu rất rõ,người bệnh thận rất khổ,chỉ tính tiền thuốc thôi đã cao ngất ngưỡng vì bệnh này không phải điều trị trong một sớm một chiều mà phải điều trị lâu dài,vả lại còn phải cử nhiều thứ lắm,nếu ăn đại sẽ gây ra những biến chứng nặng hơn.

Lý do là thế nhưng người mẹ vẫn không nói một lời nào,chỉ có gương mặt là lúc nào cũng hiện lên những nỗi buồn hiu hắt.Lúc ấy,tôi tự hỏi :"Tại sao bác ấy lại làm thế,sao không la mắng bạn ấy hay nói rõ ra đi có phải hơn hông ?",một câu hỏi ngu ngơ của người ngoài cuộc mà mãi đến một đêm nọ tôi mới trả lời được.Đêm đó trong lúc đang trằn trọc vì bị căn bệnh hành,không chịu nỗi nữa,tôi đành thức giấc và xuống giường uống ly nước,một điều thật bất ngờ khiến tôi phải sững người lại,tôi đã thấy người mẹ của bạn ấy giờ đây đang ngồi khóc một mình trong đêm tối,bác ấy vừa khóc vừa nhìn lên đứa con,được một lúc rồi lại lấy những tấm tiền ít ỏi trong túi ra đếm.

Thấy tò mò và khó hiểu,tôi lại gần hỏi thăm bác ấy :"Tại sao bác lại khóc thế ạ,cháu thường thấy bác buồn nhiều lắm,có phải vì bị con la mắng mãi nên thế ?",người mẹ ấy lau nước mắt rồi nói :"Không đâu cháu ạ,bác không buồn vì chuyện ấy,con hư là tại mẹ,là tại bác không biết cách dạy dỗ nên con nó mới như thế,bác chỉ buồn khi thấy con mình vật vã với căn bệnh,bác ước gì mình có thể chịu thay nó những nỗi đau ấy,bác già rồi có mắc chứng bệnh ấy rồi chết đi cũng không sao nhưng con nó vẫn còn rất trẻ,vẫn còn một quãng đường rất dài ở phía trước phải đí.Hôm nay bác nhận được kết quả từ bệnh viện nói rằng con bác mắc chứng bệnh suy thận mãn,có thể phải điều trị suốt đời,vì thương cho con và lo không đủ tiền thuốc thang nên bác mới khóc vậy thôi.... ".
Trả Lời Với Trích Dẫn
Có một thành viên đã cám ơn candyxbaby vì bài viết này:
  #10  
Cũ 20-05-2012
candyxbaby's Avatar
candyxbaby candyxbaby đang ngoại tuyến
MEM VIP
Tổ trưởng
 
Tham gia : 09-05-2012
Đến từ: Cúc Thạch
Bài viết: 412
Điểm học tập:236
Đã cảm ơn: 466
Được cảm ơn 408 lần
Câu chuyện 9:
Ở 1 ngôi làng nhỏ cuối miền duyên hải.Có 1 bà mù hàng ngày vẫn ra đứng ngóng chờ các chuyến tầu cá từ ngoài khơi về.Mong rằng sẽ lấy được 1 chút cá tươi để đem kịp ra chợ bán,kiếm chút tiền để có thể nuôi cô con gái bé bỏng ăn học và trưởng thành.
Cô gái càng lớn càng thông minh và đặc biệt có vẻ đẹp khiến ai cũng phải nhìn.Từ bé cho đến bây giờ,cô gái chưa bao giờ tôn trọng và coi người đàn bà mù kia là mẹ của mình.Vì bạn bè ghé thăm,nhìn đôi mắt của mẹ cô đều phải bỏ về.
Cô thấy đấy là 1 điều xỉ nhục và hổ thẹn.Cô chỉ mong mình mau trưởng thành để thoát ra khỏi được ngôi nhà ám ảnh cô bao nhiêu năm qua.
Khi tròn 18 tuổi,cô lên Thành phố và với vẻ đẹp của mình thì cô đã nhanh chóng có được 1 tấm chồng con nhà quyền quý.Nhiều năm trôi qua,cô đã có những đứa con đáng yêu nhưng chưa 1 lần cô quay lại ngôi nhà mình lớn lên.
Cho đến 1 ngày,cô nhận được tờ giấy báo của chính quyền địa phương nơi cô từng sinh sống.
Tờ giấy có yêu cầu cô quay lại ngôi nhà đấy để làm thủ tục sang tên cho cô mảnh đất mà bà mẹ mù lòa của cô để lại.
Cô quay lại ngôi nhà,không còn thấy bóng dáng bà mẹ mù lòa của mình.Cô vào nhà và thấy di ảnh của bà đang ở trên ban thờ với hương khói nghi ngút.
Cô lại gần bức ảnh,bên cạnh có 1 lá thư có đề "Gửi con gái yêu của mẹ"
Cô lấy lá thư ra đọc và quỳ xuống trước bàn thờ bà mẹ mù của mình và khóc như mưa.Đến bây giờ cô mới biết mình bị mù bẩm sinh và bà mẹ mù đáng nguyền rủa đã hi sinh đôi mắt của mình để cho đứa con gái bé bỏng có thể nhìn thấy mặt trời và có được 1 cuộc sống hạnh phúc.
Ngoài trời,mưa như nặng hạt hơn...
Trả Lời Với Trích Dẫn
Có 2 thành viên đã gửi lời cảm ơn đến candyxbaby với bài viết này:
Trả lời

Chia sẻ/đánh dấu bài viết


Ðiều chỉnh Tìm trong bài viết
Tìm trong bài viết:

Tìm chi tiết
Xếp bài

Quyền hạn của bạn
Bạn không thể tạo chủ đề mới
Bạn không thể gửi trả lời
Bạn không thể đăng tập đính kèm
Bạn không thể sửa bài của mình

BB codeMở
Smilies đang Mở
[IMG] đang Mở
HTML đang Tắt

 
Bài giảng mới
Ôn luyện Toán lớp 5 : Bài 6. Ôn tập tổng hợp về hình học (tiết 2)
Ôn luyện Toán lớp 5 : Bài 6. Ôn tập tổng hợp về hình học (tiết 2)
Ôn luyện Toán lớp 5 : Bài 5. Ôn tập tổng hợp về hình học (tiết 1)
Ôn luyện Toán lớp 5 : Bài 5. Ôn tập tổng hợp về hình học (tiết 1)
Chuyên đề lý thuyết vô cơ nâng cao :  Bài 32.Xác định C.T.P.T muối kép ngâm nước
Chuyên đề lý thuyết vô cơ nâng cao : Bài 32.Xác định C.T.P.T muối kép ngâm nước
Chuyên đề lý thuyết vô cơ nâng cao :  Bài 31.Xác định C.T.P.T hợp chất vô cơ biết nguyên tố thành phần
Chuyên đề lý thuyết vô cơ nâng cao : Bài 31.Xác định C.T.P.T hợp chất vô cơ biết nguyên tố thành phần
Chuyên đề lý thuyết vô cơ nâng cao :  Bài 30.Phương pháp bảo toàn mol
Chuyên đề lý thuyết vô cơ nâng cao : Bài 30.Phương pháp bảo toàn mol
Chuyên đề lý thuyết vô cơ nâng cao :  Bài 29.Phương pháp bảo toàn khối lượng ( tiết 2)
Chuyên đề lý thuyết vô cơ nâng cao : Bài 29.Phương pháp bảo toàn khối lượng ( tiết 2)
Chuyên đề lý thuyết vô cơ nâng cao :  Bài 28. Phương pháp bảo toàn khối lượng (tiết 1)
Chuyên đề lý thuyết vô cơ nâng cao : Bài 28. Phương pháp bảo toàn khối lượng (tiết 1)
Chuyên đề lý thuyết vô cơ nâng cao :  Bài 27. Phương pháp bảo toàn nguyên tố (tiếp 2)
Chuyên đề lý thuyết vô cơ nâng cao : Bài 27. Phương pháp bảo toàn nguyên tố (tiếp 2)
Chuyên đề lý thuyết vô cơ nâng cao :  Bài 26. Phương pháp bảo toàn nguyên tố (tiếp 1)
Chuyên đề lý thuyết vô cơ nâng cao : Bài 26. Phương pháp bảo toàn nguyên tố (tiếp 1)
Toán cơ bản và nâng cao lớp 8 : Bài 4. Cộng trừ phân thức
Toán cơ bản và nâng cao lớp 8 : Bài 4. Cộng trừ phân thức

Đề thi mới
PEN-I: môn Hoá học - thầy Phạm Ngọc Sơn 12 : Đề số 01
PEN-I: môn Hoá học - thầy Phạm Ngọc Sơn 12 : Đề số 01
Vật lí 12 : Đề kiểm tra năng lực môn Vật lí - Dành cho hoc sinh lớp 12 _ thang 11
Vật lí 12 : Đề kiểm tra năng lực môn Vật lí - Dành cho hoc sinh lớp 12 _ thang 11
Internal Test 9 : Hocmai.vn Contest 3 (2014.11)
Internal Test 9 : Hocmai.vn Contest 3 (2014.11)
Thi thử đại học 12 : Đề đánh giá năng lực môn Tiếng Anh - Dành cho học sinh lớp 13
Thi thử đại học 12 : Đề đánh giá năng lực môn Tiếng Anh - Dành cho học sinh lớp 13
Thi thử đại học 12 : Đề kiểm tra năng lực môn Tiếng Anh tháng 11 - Dành cho học sinh lớp 12
Thi thử đại học 12 : Đề kiểm tra năng lực môn Tiếng Anh tháng 11 - Dành cho học sinh lớp 12
Tiếng Anh 10 - cô Nguyễn Thị Phương 10 : Revision test 1+2+3
Tiếng Anh 10 - cô Nguyễn Thị Phương 10 : Revision test 1+2+3
Hóa học 10 : Chương IV. Phản ứng hoá học
Hóa học 10 : Chương IV. Phản ứng hoá học
Hóa học 10 : Chương III. Liên kết hóa học
Hóa học 10 : Chương III. Liên kết hóa học
Hóa học 10 : Chương I. Nguyên tử
Hóa học 10 : Chương I. Nguyên tử
Hóa học 10 : Chương II. Bảng HTTH các nguyên tố hoá học
Hóa học 10 : Chương II. Bảng HTTH các nguyên tố hoá học




Múi giờ GMT +7. Hiện tại là 22:57.
Powered by: vBulletin v3.x.x Copyright ©2000-2014, Jelsoft Enterprises Ltd.

Giấy phép cung cấp dịch vụ mạng xã hội trực tuyến số 196/GXN-TTĐT Cục Quản lý PTTH&TTĐT cấp ngày 11/11/2011.