Diễn đàn học tập của Hocmai.vn
Liên hệ quảng cáo: xem chi tiết tại đây

Diendan.hocmai.vn - Học thày chẳng tày học bạn! » Ngoại khóa » CLB Thơ, Văn » Sưu tầm » nàng công chúa trong thế giới vampire




Trả lời
  #111  
Cũ 05-07-2012
hellangel98's Avatar
hellangel98 hellangel98 đang ngoại tuyến
MEM VIP
Lớp trưởng
 
Tham gia : 08-04-2012
Đến từ: Angel's School~Vampire Knight Guilty♥
Bài viết: 1,367
Điểm học tập:216
Đã cảm ơn: 218
Được cảm ơn 814 lần
Pass 4:

-Tara / Tử Y ?.

Ngay lập tức Hong và Yun cùng Bo chạy đến đở nó dậy, nhưng khi Yun định chạm vào người nó thì Hong nhìn anh quát lớn.

-Đừng đụng vào cậu ấy !.

Yun khựng người vài giây rồi rụt tay lại, chậm rãi đứng dậy, khuôn mặt thoán chút buồn và u sầu.

Nhìn cô gái đang được Hong đở dậy, James thấy khó hiểu, nghĩ lại lúc Yun và Hong gọi cô gái đó là... Tara ?.

-Yun... khi nãy anh gọi cô ta là gì ?... Tara sao ?. Nhìn Yun, ánh mắt kinh ngạc lộ rõ.

Câu hỏi của cô cứ như mây gió thoán qua, ko ai để ý đến, hiện giờ tâm điểm chính là cô gái có mái tóc màu bạch kim tuyệt đẹp phủ dài xuống nền đất kia.

-Tử Y... cậu ko sao chứ ?. Vừa phủi những hạt bụi và đất bám trên chiếc đầm trắng tinh của nó vừa lo lắng hỏi, cô biết hỏi như vậy là dư thừa vì chuyện này đối với nó nhầm nhò gì, nhưng theo bản năng của một người bạn đích thực hỏi han là chuyện sẳn có.

-Yun... em hỏi anh... cô ta có phải là Tara ko ?. Tiếp tục cô hỏi.

Ko những ba người kia ko quan tâm mà ngay cả nó cũng vậy, mặc cho cô gái đang đứng sau lưng mình có nói gì cũng như gió thổi ngoài tai.

Nhìn Hong một hồi nó nói. -Ko sao.

-Cậu đi đâu vậy ?. Hong hỏi tiếp, từ khi nó đến đây cô chưa bao giờ thấy nó đi đến chỗ này, toàn tới lui hai chỗ thôi.

Hong vừa hỏi xong nó mới chợt nhớ ra mục đích của mình đang làm, nhìn sang Yun, mặt nó thoán chút đanh lại, quay lại đằng sau chạm mặt với James, tìm kím xung quanh, đưa ánh mắt nhìn khắp nơi nhưng ko thấy bóng dáng người mình cần tìm đâu, nó hối hả bước tiếp, lướt qua James một cách lạnh lùng trong khi cô đã đứng hình khi nhìn thấy nó.

Ko tin vào mắt mình, phải, cô là đang năm mở hay ảo tưởng, trên đời này lại có thể có được một sắc đẹp như thế sao, một sắc đẹp ko ai sánh kịp, nổi bật ở bất cứ biểu hiện nào, từ cử chỉ lạnh lùng, thoát tục, mái tóc dài màu bạch kim xỏa hoàn toàn, đôi mắt màu đỏ lạnh lùng của ngọc rubi, sóng mũi cao thẳng, đôi môi màu đỏ máu làm nổi bật màu da trắng như tuyết nhưng ko quá phần thiếu sức sống.

-Tử Y... cậu đi đâu vậy. Chạy theo nó Hong hỏi, nhìn vẻ mặt hốt hoản của nó làm cô ngày càng lo.

-Henri... cậu có thấy áo khoát của tôi đâu ko ?.

Nhìn Jus đang đi lại phía mình anh vừa nghĩ và chợt nhớ. -Hình như là còn ở kháng đài đấy.

Lập tức Jus quay bước đi về phía kháng đài, khu vực của học viện Oxford.

-Này cô đứng lại... dám lừa tôi hả. Bước châm ngày càng nhanh đuổi theo Uyên nhi, bình thường anh sẻ cho qua nhưng vì anh là một người khá nhiều chuyện và hay cãi nhau nên ko thể chịu thua Uyên nhi một cách dể dàng như thế.

-Anh phiền quá... im đi... ko thấy tôi đang bận sao. Khó chịu nói với người sau lưng.

-Cô.........

Ko để ý đến Hong nữa, nó lê bước chạy khắp nơi, đưa mắt nhìn mọi ngỏ ngách trong khu kháng đài nhưng lại ko thể tìm thấy được người mà mình muốn tìm, thất vọng ngập tràn trong tâm trí nhưng nó lại một lần nữa nhìn thấy khuôn mặt của người mình cần tìm.

Nhìn Jus đang tiến đến cầm lấy chiếc áo khoát phía bên kia kháng đài, nhìn thấy mái tóc màu vàng quen thuộc.

Chập chừng bước từng bước về phía Jus.

Một nỗi ganh tỵ dân trào trong anh, anh ước gì người khiến nó như thế là anh chứ ko phải người con trai kia.

Cầm chiếc áo khoát lên anh quay người định lê bước thì thấy trong người như có một thứ gí đó thôi thúc anh, một ai đó đang gọi anh.

Bước châm đều đều, ko còn nhanh và liên hồi như lúc này, nó ngày càng tiến gần đến Jus, miệng vừa mới mở, chưa kịp nói tiếng nào thì một bàn tay kéo nó với một lực khá mạnh.

-Tử Y... mày đây rồi... mày nói đi... mày đã làm gì con tao ?. Tiếng bà Bạch Liên vang vọng khắp nơi trong kháng đài, thu hút ánh nhìn của mọi người.

Nó ko nhìn bà, chỉ nhìn tấm lưng trước mặt cách một khoản ko xa, mặt cho bà Bach Liên liên tục kéo người nó, lực ngày càng mạnh.

Yun, Bo cùng Hong nhìn thấy vậy nhanh chóng chạy lại chỗ nó và bà Bạch Liên.

Bước chân bây giờ đã hoàn toàn ngừng lại, tiếng nói của bà Bach Liên in sâu vào não anh, nhưng anh chỉ hoàn toàn nghe được hai từ "Tử Y", chỉ hai từ đó mới lọt vào đôi tai anh.

Anh quay lại, mái tóc dài màu bạch kim quen thuộc, đôi mắt màu đỏ của ngọc rubi đã in sâu vào trí não, khuôn mặt như nỗi ám ảnh anh, khuôn mặt mà anh ko bao giờ quên.

-Y Y...

Nhanh như bay anh phi thẳng đến chỗ nó, nó cũng vậy, lê bước chạy về phía anh, mặc cho mọi chuyện xung quanh. Cánh tay to lớn ấm áp vòng qua thân người nhỏ bé của nó, ôm lấy nó thật chặt. Bàn tay thon nhỏ vịnh chặc lấy tấm lưng to lớn của Jus, thật chặc, cứ như ko cách nào tách ra được.

-Cuối cùng mình cũng tìm được cậu rồi. Nó thì thầm chỉ đủ để mình Jus nghe thấy.

-Cậu nói gì vậy... Y Y... ko lẽ cậu mất trí sao... ngày đó nghe tin cậu bỏ đi mình đã tìn khắp nơi ngay cả học viện Ireland nhưng ko thấy... cậu đã đi đâu ?.

Bàn tay siết chặc, cô gắng kìm chế cảm xúc đang dân trào, cơn ghen tức ngày càng cao.

-Cậu nói sao ?.

------------------------------------
__________________
Tôi thích Mưa!
Vì khi đi dưới mưa,chẳng ai biết tôi khóc
Tôi thích Giá Lạnh!
Vì sống trong nó,chẳng ai biết bờ vai tôi rung lên vì cô đơn
Tôi thích Bóng Đêm!
Vì ẩn mình sau nó,tôi chẳng cần phải cười một cách gượng gạo
Let me cry in vain and let me be alone again


[Hãy đăng kí thành viên hay đăng nhập để xem liên kết này.]
ERROR: If you can see this, then [Hãy đăng kí thành viên hay đăng nhập để xem liên kết này.] is down or you don't have Flash installed.

H/A~NMCM
Trả Lời Với Trích Dẫn
Có một thành viên đã cám ơn hellangel98 vì bài viết này:
  #112  
Cũ 07-07-2012
hellangel98's Avatar
hellangel98 hellangel98 đang ngoại tuyến
MEM VIP
Lớp trưởng
 
Tham gia : 08-04-2012
Đến từ: Angel's School~Vampire Knight Guilty♥
Bài viết: 1,367
Điểm học tập:216
Đã cảm ơn: 218
Được cảm ơn 814 lần
Pass 5:

Bàn tay siết chặc, cô gắng kìm chế cảm xúc đang dân trào, cơn ghen tức ngày càng cao.

-Cậu nói sao ?. Ngước lên nhìn Jus, nó hoàn toàn ko hiểu Jus đang nói gì, nó đã bỏ sót chuyện gì sao.

-Y Y... cậu sao vậy ?. Nhìn mặt nó ngày càng lạnh xen lẫn một chút gì đó hoan mang làm Jus ko thể ko lo.

Buôn thả hai bàn tay đang nắm chặt hai cánh tay Jus, nó chậm rãi quay người, chạm mặt với Yun, nó nhìn thẳng, nhìn thẳng vào ánh mắt đen huyền của anh khẽ làm anh thấy khó chịu, một ánh mắt lạnh lùng ko tả nổi.

Lê bước tiến lại chỗ Yun. Đưa mắt vào một khoản ko vô định, một âm ngữ lạnh lùng vang lên khiến tất thẩy mọi người ko khỏi e dè. -Mau nói cho tôi biết...

Ai cũng nhìn nó, đa phần là do ko hiểu nó muốn biết gì, Yun cũng ko ngoại lệ.

Đột ngột nó nhìn thẳng vào Yun. -Những chuyện đã xẩy ra ở Hàn Quốc... tất cả.

"Cạch", cánh cửa phòng mở ra, Uyên nhi hối hả chay vào , cuối chào bốn thân ảnh đang ngồi ở ghế sofa.

-Tứ đại hộ pháp... mọi người mau đi xem cung chủ đi... biểu hiện của người lạ lắm. Chưa kịp thở cô đã vội tuôn lời.

-Cung chủ ở đâu ?. Phong hỏi.

-Dạ ở dưới kháng đài. vừa nghe xong bôn người đang ngồi bật dậy nhìn nhau rồi biến mất, trong ko gian giờ chỉ còn lại những cánh hoa hồng với bốn màu Xanh, Đỏ, Vàng, Tím đang từ từ rơi xuống rồi hòa tan vào ko khí ko còn một dấu vết.

Thấy vậy Uyên nhi cũng ko chần chừ nữa mà chạy đi, ko biết hôm nay có phải cuộc thi chạy ko nữa mà cô hết chay đi rồi chạy về, vừa thấy nó cùng nhiều người ở kháng đài, nhìn thấy sắc mặt ko được tốt của nó thì cô liền quay đâu lại, chạy đi báo cho Thiên, Phong, Danh và Nguyệt.

Nhìn thấy ko khí dần chìm vào căng thẳng thì Hong đi lại cầm tay nó. -Tử Y à... vào thôi... đừng ở đây nữa... vào đi.

Những lời nói của Hong như ko khí ko hề lọt vào tai nó, tâm trạng hiện giờ của nó chỉ diễn tả với hai chữ "Ko ổn".

-Tôi ko thích nói lại lần thứ hai. Vẫn tiếp tục nhìn Yun với đôi mắt đó.

Đôi mắt lạnh lẽo như con dao sắc bén đang đâm xuyên qua tim Yun, anh hoàn toàn bất động, lòng anh đang rối, vô cùng rối.

Những cánh hoa hồng với bốn sắc màu đột ngột rơi, khi chưa kịp chạm đất nó đã tan biến, cứ như thế, như một điệp khúc.

-Mau đi đi. Từ sau lưng Yun, một giọng nói vang lên, một giọng nói như ra lệnh.

Mọi người ai cũng quay lại, thắc mắc khi thấy bốn thân ảnh xếp thành hàng ngan, bốn khuôn mặt như tượng khắc, trong họ, sự quý phái và bí ẩn nội trội nhất.

-Các người mau rời khỏi đây. Nguyệt lập lại lời của Thiên, lần này ko phải giống như ra lệnh mà chính là lệnh.

-Đứng lại... câu hỏi của tôi... vẫn chưa có đáp. Nó lên tiếng, lời nói tuy nhỏ nhưng sức ảnh hưởng cực lớn.

Tứ đại hộ pháp đi lại chỗ nó, sắc mặt đã chuyển biến khi nó vừa lên tiếng, lần này, ko phải như mọi lần, nó đã nói thì ko ai cải lại được, ngay cả bà nó - Nam Phong Hạ cũng ko.

-Về thôi. Thiên nhẹ nhàn khuyên nó nhưng nó vẫn ko chịu từ bỏ, hôm nay, mọi chuyện nó phải biết cho bằng được.

Nuốt nước bọt Yun nhìn nó, ánh mắt ấm áp làm nó thoán chút khó chịu. Anh lấy trong túi ra một vật màu bạc đưa lên trước mắt nó, một chiếc lục lạc bằng bạc.

-Tara. Anh nhẹ nhàn lên tiếng. -Em còn nhớ nó ko ?.

Nhìn Yun rồi quay lại nhìn chiếc lục lạc, đưa tay nò giựt lấy, nhìn vật màu trắng thật kĩ rồi nhíu mày nhìn Yun.

-Tại sao anh lại có nó. Nó hỏi.

-Em ko nhớ sao... em đã tặng tôi đấy.

Thiên, Phong, Danh và Nguyệt giật mình ko tin vào tai mình, bốn người nhìn nó.

-Làm sao có thể... làm sao chị ấy lại tặng nó cho anh... anh có biết nó có ý nghĩa gì ko ?.

----------------------------------
__________________
Tôi thích Mưa!
Vì khi đi dưới mưa,chẳng ai biết tôi khóc
Tôi thích Giá Lạnh!
Vì sống trong nó,chẳng ai biết bờ vai tôi rung lên vì cô đơn
Tôi thích Bóng Đêm!
Vì ẩn mình sau nó,tôi chẳng cần phải cười một cách gượng gạo
Let me cry in vain and let me be alone again


[Hãy đăng kí thành viên hay đăng nhập để xem liên kết này.]
ERROR: If you can see this, then [Hãy đăng kí thành viên hay đăng nhập để xem liên kết này.] is down or you don't have Flash installed.

H/A~NMCM
Trả Lời Với Trích Dẫn
Có một thành viên đã cám ơn hellangel98 vì bài viết này:
  #113  
Cũ 11-07-2012
hellangel98's Avatar
hellangel98 hellangel98 đang ngoại tuyến
MEM VIP
Lớp trưởng
 
Tham gia : 08-04-2012
Đến từ: Angel's School~Vampire Knight Guilty♥
Bài viết: 1,367
Điểm học tập:216
Đã cảm ơn: 218
Được cảm ơn 814 lần
Chương 83:
Pass 1:

-Làm sao có thể... làm sao chị ấy lại tặng nó cho anh... anh có biết nó có ý nghĩa gì ko ?. Nguyệt hét vào mặt Yun, lời nó thể hiện hầu hết tâm trạng của cô hiện giờ, cô là người đầu tiên ko nhịn được trong bốn người đang vô cùng bức xúc.

Hong nhìn Yun, quay lại nhìn nó rồi nhìn chiếc lục lạc màu bạc, cô khẽ nhíu mày. -Yun... tôi nhớ là cậu đã đưa cho Tử Y rồi mà... làm sao cậu lại có được nó ?

Nó quay lại nhìn cô bạn bên cạnh. -Hong... cậu nói... hắn đã từng đưa vật này cho tôi sao ?.

Hong như nghẹn lời, cô cũng thật là, ko đánh đã khai, có lẽ hôm nay sẻ là một ngày dài, chính hôm nay, mọi việc sẻ được đưa ra ánh sáng.

Ko gian như chìm vào tĩnh lặng, James, bà Bạch Liên cũng ko một lời, mỏi người một suy nghĩ nhưng hầu hết đều tập trung vào nó.

-Tôi đã nhặt được nó ở khuôn viên phía tây khu vực của học viện Ireland. Trong sự im lặng Yun lên tiếng.

-Tara... ta ko biết ý nghĩa của chiếc lục lạc này là gì... ta cũng ko mong là em sẻ tha thứ cho ta... nhưng xin em hãy nhớ lại... để có thể trừng phạt ta. Anh quay đi, bước chân đã ko còn nặng nề như trước, những gì anh muốn nói cũng đã nói xong.

Nhìn theo tấm lừng ngày càng xa mình nó cảm thấy vô cùng khó chịu, ko biết tại sao lại có cái cảm giác này nhưng nó chắc rằng những cảm xúc này chỉ có khi nó chạm mặt với Yun, người con trai đang bước đi.

-Tử Y chúng ta về thôi. Thiên lên tiếng, tuy anh ko phải người trong cuộc nhưng anh biết rõ tam trang hiện giờ của nó, người ta thường nói, người ngoài cuộc luôn sáng suốt hơn người trong cuộc.

Ngước nhìn Thiên, nó lại nhớ đến câu nói Yun vừa nói, chỉ với câu nói ấy đã làm cho ý muốn bàn đầu của mình hoàn toàn tan biến, ko một vương vấn.

Nhưng có lẽ ông trời ko muốn mọi việc dừng lại ở đây, có lẽ ông nghĩ bấy nhiu sóng gió là chưa đủ nên ông muốn cuộc chơi thêm phần hấp dẫn.

Mây đen kéo đến, sấm nổi dậy bao trùm cả hòn đảo, những cơn gió mạnh bắt đầu càng quét khắp nơi và mạnh nhất chính là khu kháng đài, hiện tượng khác thường đã giữ chân mọi người, tất cả, họ biết nó khác thường vì ở đây ko bao giờ xảy la những hiện tượng như thế, và làm cho họ chú ý đến nhất chính là luồn khí tà ác vô cùng mạnh mẻ đang tiến đến rất gần.

-Tà khí mạnh thật. Phong nói.

-Phải... em chưa bao giờ cảm nhận được tà khí nào mạnh đến thế. Nguyệt tiếp lời.

Hầu hết ai cũng chỉ cảm nhận được đây là một loại tà khí cực mạnh chỉ riêng nó và Yun là cảm thấy khác, Yun quay người bước lại chỗ tụi nó.

Lòng ngực nó bỗng nóng rang, khó chịu vô cùng, nó cảm nhận được sự quen thuộc của loại tà khí này, một khuôn mặt mờ nhạt dần hiện lên trong đầu nó, nhưng nó ko thể nhớ ra khuôn mặt đó.

Trong cơn cuồn phong một dòng lóc xoáy bất chợt hiện ra và đi chuyển về phía tụi nó. Nó dừng lại và từ từ biến mất, mây trời cũng trở lại trạng thái bình thường, gió đã bớt thổi, một người đàng ông từ từ ló dạng, thân ảnh uy nghiêm sải bước tới, khuôn mặt ông ngày càng rõ.

Thiên, Phong, Danh và Nguyệt đứng chắn trước nó, che khuất tầm nhìn của ông với nó, nhìn qua những chỗ hở, nhìn khuôn mặt với đôi mắt màu xám xịt tâm tối nó ngày càng ko kiềm chế được, hình ảnh trong đầu khi nãy mờ nhạt nay rõ ràng, một khuôn mặt với đôi mắt xám xịt, những đường gân xanh cuồn cuộn nỏi trên mặt với những giọt máu còn động lại.

...

-Em à... thằng Yun sẻ ko nghe theo lời chúng ta đâu... đừng có ép nó phải chóng trả lại. Người đang ông đã đứng tuổi ngồi trên chiếc sofa màu nâu nhìn người phụ nữ đồi diện.

-Nó thì làm được gì chứ... nó ko thể chóng lại cả Kang tộc được... làm sao nó có khả năng khi... nó ko mang dòng máu Kang tộc.

...

Nhìn người đàng ông đang tiến về phía mình, Yun cảm thấy một điều gì đó đang sôi sục trong lòng, một cảm giác bất an.

-Cuối cùng ta cũng tìm được rồi... cháu của ta. Một giọng nói đầy âm vực của bóng tối vang lên làm mọi người như nín thở, có lẽ ngoài ông ra trên đời này chỉ còn duy nhất một người có được một giọng nói với âm vực khủng khiếp như vậy.

Nhưng mọi người mau chóng thoát ra khỏi sự vang vong của giọng nói trong trí não mà hướng tới lời nói của ông, "cháu của ta", ông ấy đang nói đến ai, Yun ư ?.

Mọi người khó hiểu nhìn ông, có lẽ vì quá chú ý đến âm vực của lời nói nên họ nghe nhầm chăng. Ông mỉm cười, đôi mắt nhíu lại, bước đến gần Yun.

-Ko vui khi gặp lại ta à... cháu ngoại của ta.

Yun đơ người như một bức tượng, người này xưng là ông ngoại của anh ư, thật sự ông ta là ông của anh, hay anh đang bị ảo giác.

Ko phải mình Yun mà hầu hết mọi người đều vậy, nhưng trong số họ một người, chỉ một người là có biểu hiện và suy nghĩ khác, người con gái đứng sau bốn tấm lưng kia.

Cảm giác như một nguồn điện chạy qua người, bộ não bắt đầu hoạt động, từng hình ảnh lần lượt lướt qua, những đoạn kí ức nhưng đoạn fim quay ngược, tất cả đang dần hình thành trong đầu, dần rõ ràng và chắc nịch.

Cảm thấy nó có vấn đề Thiên quay lại nhìn, nhìn nó đang một tay vịnh ngực, hơi thở gấp gáp, khuôn mặt đang trong trạng thái hoãn nhất anh từng thấy.

Vì bốn gia tộc của tứ đại hộ pháp có mói quan hệ mật với nhau và họ đều liên kết đến tộc Nam Phong nên họ đã nhanh chóng cảm nhận được luồn sức mạnh đang ngày càng tăng lên trong người nó.

-"Chị ấy bị sao vậy". Nguyệt lên tiếng.

-"Anh ko biết... nhưng có vấn đề". Phong.

-"Chị ấy đang dùng sức mạnh để kìm chế". Danh sau một hồi suy nghĩ cũng lên tiếng.

-"Cái gì... kìm chế ư ?... Xẩy ra chuyện gì sao ?.". Nguyệt và Phong cùng lên tiếng.

-"Có lẽ... Từ Y đang... nhớ lại... em ấy đang hồi phục kí ức ". Thiên.

----------------------------------
__________________
Tôi thích Mưa!
Vì khi đi dưới mưa,chẳng ai biết tôi khóc
Tôi thích Giá Lạnh!
Vì sống trong nó,chẳng ai biết bờ vai tôi rung lên vì cô đơn
Tôi thích Bóng Đêm!
Vì ẩn mình sau nó,tôi chẳng cần phải cười một cách gượng gạo
Let me cry in vain and let me be alone again


[Hãy đăng kí thành viên hay đăng nhập để xem liên kết này.]
ERROR: If you can see this, then [Hãy đăng kí thành viên hay đăng nhập để xem liên kết này.] is down or you don't have Flash installed.

H/A~NMCM
Trả Lời Với Trích Dẫn
Có một thành viên đã cám ơn hellangel98 vì bài viết này:
  #114  
Cũ 13-07-2012
hellangel98's Avatar
hellangel98 hellangel98 đang ngoại tuyến
MEM VIP
Lớp trưởng
 
Tham gia : 08-04-2012
Đến từ: Angel's School~Vampire Knight Guilty♥
Bài viết: 1,367
Điểm học tập:216
Đã cảm ơn: 218
Được cảm ơn 814 lần
Pass 2:

-"Cái gì... kìm chế ư ?... Xẩy ra chuyện gì sao ?.". Nguyệt và Phong cùng lên tiếng.

-"Có lẽ... Tử Y đang... nhớ lại... em ấy đang hồi phục kí ức ". Thiên.

-"Nếu vậy thì sao phải dùng sức mạnh để kìm chế chứ ?". Phong.

-"Chuyện này thì em ko biết ". Danh.

Là một người tinh ý nên ông nhanh chóng chuyển sự chú ý của mình sang bốn người bên cạnh Yun và cô gái được bốn thân ảnh ấy chắn, ông khẽ nỡ một nụ cười bí hiểm rồi quay lại nhìn Yun, quan sát anh một hồi.

-Đúng là con cháu của dòng họ Temporal... khí thế hơn người.

Ông vừa nhắc đến Temporal thì mọi người ko thẹn mà cùng nhìn nhau, Temporal, ai cũng biết là một dòng tộc với danh là Thánh Tộc Hỏa Thần, chỉ cần mang trong mình dòng máu tộc Temporal thì người đó sẻ có một Hỏa khí bức người, sức mạnh ko ai bằng, nhưng vài trăm năm trước tộc Temporal có ý đồ chiếm giới Vampire để xưng bá thiên hạ, ko những vậy, họ còn muốn thống lĩnh luôn cả tam giới là Thiên giới, Hạ giới và Ma giới nên đã trở thành mục tiêu truy lùng của tam giới.

Bây giờ suy nghĩ của mọi người đều giống nhau, ông ta chính là Lords Temporal, người được xem là mạnh nhất của tộc Temporal và cũng là một trong hai người còn sống sau trận chiến diệt tộc, ông và con gái duy nhất là Keylis Temporal, nhưng Keylis Temporal đã chết trong lúc bị truy lùng vào 11 năm trước, hiện giờ ông được biết đến là người duy nhất của Thánh Tộc Hỏa Thần và đã biệt tích máy chục năm.

-Ông đừng đua nữa... làm sao tôi lại là người của tộc Temporal chứ. Yun lạnh lùng đáp lại.

-Cháu ko biết cũng ko trách được vì khi 6 tuổi cháu đã bị thất lạc mẹ... Keylis con gái ta đã chết vào lúc đó... hừ... bọn Werewolf (người sói) và bọn Angels (thiên thần) đáng chết.

-Nhưng làm sao ông biết tôi là cháu của ông ?.

-Rất dễ... tộc Temporal có loại hỏa khí khác với các hỏa khí bình thường... ko khó để nhận biết điều đó. Ông lãnh đạm nói nhưng cũng làm cho mọi người im ko nói một lời.

Từng loạt hình ảnh từ từ lướt qua cho đến khi trong đầu nó đã tiếp thu hết mọi thứ vào trong bộ não của mình, từng chi tiết đều đã nằm gọn trong bộ não, nhưng những kí ức đó càng rõ thì....

-Tôi ko cần biết ông là ai và Yun có phải là cháu của ông hay ko nhưng xin hai người tìm chỗ khác mà thân mật với nhau... chúng tôi ko đăng kí làm kháng giả. Lạnh giọng nhìn Yun và ông Phong khó chịu nói.

Thấy Phong nói vậy Thiên cũng lên tiếng, anh chỉ mong nó và ông ko chạm mặt, nếu ko anh cũng ko chắc chuyện gì sẻ xẩy ra.

-Tôi nghĩ hai người nên tìm chỗ khác thì hơn... ở đây ko ít người đâu. Ko quá lạnh lùng Thiên nói.

-Nếu được thì các cậu có thể đi... ta ko cản. Ông lạnh lùng thản nhiên đáp trả.

-Tôi nghĩ ông nên rời khỏi đây... nơi này ko phải khu vực của tộc Temporal. Jus sau một lúc im lặng cũng lên tiếng, mặc cho Yun có là ai, cháu ông ta hay ko thì bay giờ ko phải lúc đoàn tụ.

Ông nhìn bao quát tất cả rồi hừ lạnh. -Các ngươi đừng tưởng rằng ta ko dám giết hết các ngươi... hôm nay là ngày ông cháu ta xum hợp... ta ko muốn thấy máu.

Hong quay sang nhìn Yun, anh đang bất động, anh ko một lời, có phải là do quá sock.

-Yun... cậu dẫn ông mình đi đi... rồi muốn làm gì thì làm... nhân tiện cho tôi biết luôn tên họ thật của anh.

Ngước đôi mắt màu đen huyền lên nhìn ông, đôi mắt đang chứa rất nhiều cảm xúc, vui có, buồn cũng có.

-Nếu tôi là cháu của ông thật thì tại sao bây giờ ông mới tìm tôi ?.

Khẽ cười nhìn anh. -Vì ta chỉ mới thức tỉnh... .Một câu trả lời quá hoàn mĩ làm Yun có phần nao lòng, anh biết, anh đã từng nghe qua danh của ông, có thể ông nói thật.

Bàn tay thon nhỏ lạnh lẽo bất ngờ đặt lên vai Thiên, như một luồn diện rẹt qua người, một cảm giác lạnh đến tột cùng mà anh cảm nhận được từ bàn tay này, anh quay lại.

Một đôi mắt màu đỏ của ngọc rubi sâu thẳm và vô hồn, mái tóc màu bạch kim thả tự do khẽ tung bay theo từng đợt gió, đôi môi đỏ máu bất chợt nhếch một đường, một thân bạch y tiến lên, hai bàn tay chạm vào hai bờ vai tách Thiên và Phong cách xa ra và dần ló dạng.

Đôi mắt màu xám khẽ chau mày, một hàn khí đang dần xâm chiếm ko khí ở đây, cái lạnh của từng đợt gió càng làm ông thất ko ổn, ông cảm nhân được lọai khí mà ông đang tìm, đảo đôi mắt nhìn chung quanh nhưng ông ko cần tốn công tìm kiếm vì nó đang bước ra, hiện diện trước mặt ông.

-Lâu rồi ko gặp. Thêm một giọng nói có âm vực bức người, ngược với ông, một âm vực khiến người ta như bị dìm xuống lữa địa ngục còn nó, một âm vực như khiến người nghe rơi vào tản băng bất diệt.

Trước mặt ông, một cô gái với những đặc điểm mà ông có chết cũng ko thể quên, mái tóc bạch kim, đôi mắt màu đỏ lạnh lùng, hai đặc điểm tượng trưng cho dòng tộc Nam Phong.

-Ngươi là người của Nam Phong tộc.

-Sao ?... bất ngờ quá phải ko... ông ko ngờ rằng Nam Phong tộc lại có thêm một người nữa... bất người vì trước nay ko biết đến sự tôn tại của tôi.

-Ngươi là ai ?. Ánh mặt lộ đầy sát khí, chẳng lẽ cô gái này là người ông đang cần tìm, người đã phát ra nguồn sức mạnh được coi là khắc tinh của ông.

-Chẳng phải ông đã nói rồi sao... tôi là người của Nam Phong tộc theo như ông biết. Cử chỉ nhẹ nhàn, chậm rãi nó tiến đến gần ông, lời nói mang ý nghĩa giễu cợt.

-Ngươi là con của Nam Phong Bạch Linh và Nam Phong Kiệt ?. Sau một hồi ngẫm nghĩ ông lên tiếng, nếu nó là người trong dòng tộc Nam Phong thì chỉ còn là con của hai người đó, ko thể khác được.

-Ồ... thông minh lắm... đoán trúng rồi... .Quay người nó đi đến chỗ Yun. -... nhưng ta ko có kẹo... ko thưởng cho ông được.

-Nam Phong Tử Y... xin ra mắt với ông.

Ko tin vào tai mình, James, Yun và Jus, nó chính là con gái của Nam Phong Bạch Linh và Nam Phong Kiệt, cháu của Nam Phong Hạ, truyền nhân của Nam Phong Tuyết. Chỉ có bốn người là tứ đại hộ pháp, bà Bạch Liên, Bo và Hong là ko có phản ứng gì, họ đã biết từ lâu nên ko quá ngạc nhiên như mọi người.

Cũng như tộc Temporal - Thánh Tộc Hỏa Diệm, thì Nam Phong tộc được tam giới biết đến với cái tên là Thiên Tộc Băng Phách. Một gia tộc mang Hàn khí áp đảo Hỏa khí của tộc Temporal, vào thời trước, hai tộc này được xem là hai gia tộc hùng mạnh nhất của Tam Giới. Băng tộc thì có họ hàng với Thiên giới, còn Hỏa tộc có họ hàng với Ma Giới.

10 năm trước, Nam Phong Bạch Linh và Nam Phong Kiệt đã bị ông giết, ai cũng biết, chuyện này đã làm cho hai tộc trở nền gây gắt với nhau, suốt 10 năm người của Nam Phong tộc luôn luôn truy tìm tung tích của ông nên ông phải lẫn trốn, một khi Vampire chìm vào giấc ngủ thì ko ai có thể nhận biết được ông ở đâu, bây giờ ông xuất hiện như thế có nghĩ là ông ko còn như trước, ông đã mạnh lên ko ít và ông sẵn sàn đương đâu với Tam Giới và Nam Phong tộc.

Hôm nay quả là một ngày đặc biệt, được chứng kiến hai người của hai gia tộc lững lãy

-Y Y... em nói vậy là sao... em là... .Jus lấp bấp nhìn nó.

Quay lại nhìn Jus, tiến về phía anh. -Jus à... cậu có biết nơi chúng ta chơi với nhau lúc trước ko... nơi đó nằm phía tây của Nam Phong tộc.

Câm lặng nhìn nó, nhìn khuôn mặt rạng rỡ của nó, nhẹ nhàn ôn nhung nắm lấy cổ tay anh kéo đi, đi về phía Yun, miệng còn nỡ một nụ cười tỏa nắng, chưa bao giờ có làm mọi người càng bất ngờ, tất cả trừ ông ta.

Nhìn Yun rồi quay qua nhìn Jus. -Jus à... cuối cùng chúng ta cũng gặp lại nhau... mình... cậu và Yong.

------------------------------------------------
__________________
Tôi thích Mưa!
Vì khi đi dưới mưa,chẳng ai biết tôi khóc
Tôi thích Giá Lạnh!
Vì sống trong nó,chẳng ai biết bờ vai tôi rung lên vì cô đơn
Tôi thích Bóng Đêm!
Vì ẩn mình sau nó,tôi chẳng cần phải cười một cách gượng gạo
Let me cry in vain and let me be alone again


[Hãy đăng kí thành viên hay đăng nhập để xem liên kết này.]
ERROR: If you can see this, then [Hãy đăng kí thành viên hay đăng nhập để xem liên kết này.] is down or you don't have Flash installed.

H/A~NMCM
Trả Lời Với Trích Dẫn
Có một thành viên đã cám ơn hellangel98 vì bài viết này:
  #115  
Cũ 17-07-2012
hellangel98's Avatar
hellangel98 hellangel98 đang ngoại tuyến
MEM VIP
Lớp trưởng
 
Tham gia : 08-04-2012
Đến từ: Angel's School~Vampire Knight Guilty♥
Bài viết: 1,367
Điểm học tập:216
Đã cảm ơn: 218
Được cảm ơn 814 lần
Pass 3:

Câm lặng nhìn nó, nhìn khuôn mặt rạng rỡ của nó, nhẹ nhàn ôn nhung nắm lấy cổ tay anh kéo đi, đi về phía Yun, miệng còn nỡ một nụ cười tỏa nắng, chưa bao giờ có làm mọi người càng bất ngờ, tất cả trừ ông ta.

Nhìn Yun rồi quay qua nhìn Jus. -Jus à... cuối cùng chúng ta cũng gặp lại nhau... mình... cậu và Yong.

-Y Y... cậu nói gì vậy... ko phải Yong đã... . Jus chưa nói hết lời đã bị ngón tay thon nhỏ của nó chặn trước cửa miệng.

Ánh mặt lạnh lẽo giờ được một tia ấm áp chiếu vào, cái ấm áp nhỏ nhoi trong cái lạnh băng giá, là nguồn ý thức duy nhất kiềm hảm bóng tối, là tia ánh sáng hiếm hoi nhưng bất diệt giúp nó ko đi vào con đường bóng đêm.

-Yun... mặc cho cậu có là ai đi nữa thì cậu vẫn là Yong... là bạn của mình và Jus. Âm vực của giọng nói ngày càng giảm và trở nên trong như làn nước mùa thu.

Mặc dù nghe toàn bộ lời nói của nó ko sót một từ nào nhưng Yun vẫn ko hề hiểu một chút gì, hoàn toàn ko, anh chắc nơi này ngoài anh ra ko có ai tên Yun và người nó đang nói tới là anh.

-Tara... em nói cái gì vậy. Cuối cùng Yun cũng phải lên tiếng.

-Yong... cậu ko nhớ cũng ko sao... sau này cũng sẻ nhớ lại mà. Quay sang nhìn Jus. -Đúng ko Jus.

Nhìn thấy ánh mắt trong chờ của nó Jus đành chiều theo. -Đúng vậy... chắc chắn sẻ có ngày cậu nhớ lại... nếu cậu thật sự là Yong.

Nhìn Jus, nhìn vào ánh mắt chất chứa chút gì đó ghen tỵ, khó chịu rồi quay lại nhìn nó, nhìn ánh mắt luôn lạnh lùng xen lẫn một chút ấm áp, anh thở dài đặt hai tay lên vai nó, nhìn nó nói giọng chắc nịch.

-Tara... đừng đùa nữa... em là người ko thích đùa mà... ko vui tí nào.

Trước khi câu nói của Yun cất lên trong ánh mắt nó còn chất chứa tia ấm áp nhưng sau khi lời nói của Yun cất lên nó trở lại nguyên hình, trở lại với con người lạnh lùng luôn toát ra sự cô đơn, uy nghiêm và vô hồn.

Hất hai cánh tay đang vịnh hai bờ vai của mình ra, nó lạnh lùng lê bước, thân bạch y chậm rãi lướt qua người Yun ko một lần nhìn lại, ko ai hiểu gì, ko ai biết nó định làm gì.

-Yun... mặc cho cậu có là Yong hay ko. Bước chân dừng lại. -...Tôi cho cậu hai lựa chọn... cắt đứt với dòng họ Temporal và sống với thân phận Kang Yun của Kang tộc... hoặc ngược lại... tôi và cậu... ko đội trời chung !.

Nói rồi nó bước tiếp, bầu trời bắt đầu tràn ngập những cánh bạch hồng, trước khi thân bạch y mờ dần sau lớp hoa hồng dầy đặc một âm vực mạnh mẹ vang lên trong ko gian.

-Lords Temporal... nợ mới nợ cữ... đã đến lúc thanh toán rồi.

Bàn tay bón chặt gòng lên từng đợt, cố kiềm nén cảm xúc đang ngày một dân cao trong lòng, lòng ngực nóng rang như có ngọn lữa vô hình đốt cháy.

-Tại sao mọi chuyện lại thành ra như vậy chứ. Hong bật khóc, cô tuy ko thích Yun vì anh làm nó ra như thế nhưng cô ko bao giờ muốn một ngày nào đó họ lại chỉa mũi gương vào nhau, là kẽ thù của nhau như thế thì người đâu khổ nhất chỉ có nó và Yun.

...

Mọi chuyện nhanh chóng lan rộng và chỉ sau một ngày sau đó, cả tam giới đêu biết về chuyện Lords Temporal đã công khai ló dạng sau bao nhiêu năm lẫn trốn, Kang Yun của Kang tộc chính là hậu duệ của Thánh tộc (tộc Temporal) và một chuyện chấn động cả tam giới, hậu duệ của Thiên tộc (Nam Phong tộc), Nam Phong Tử Y cũng công khai lộ diện.

Khắp nơi đâu đâu cũng bàn tán xôn xao về những chuyện này, các dòng tộc của tam giới bắt đầu tăng cường lực lượng phòng thủ và liên kết với nhau truy bắt Lords Temporal. Ngay cả tộc Nam Phong cũng ko ngoại lệ những họ ko qua khuẩn trương như mọi dòng tộc khác, số lượng người canh giữ lối vào hoàn toàn như cũ ko thay đổi, một điều duy nhất thây đổi là họ bắt đầu tăng cường luyện tập.

Tộc Nam Phong và tứ đại gia tộc Tây Môn, Tư Đồ, Đông Phương, Mộ Dung năm trên một hồn đảo khá rộng lớn và ko có tên trên bản đồ thế giới, quanh đảo được làn sương bao bọc, bức tường thành làm bằng đá chống pháp thuật và một điều quan trọng là có một kết giới bao trùm hết hoàn toàn hòn đảo, một đại kết giới tồn tại song song với các hậu duệ, chỉ cần hậu duệ còn sống thì kết giới này vĩnh viễn ko bao giờ mất.

...Khu VIP...

Mặt trời lên đỉnh đầu chiếu những tia nắng huyền dịu của mùa xuân lên gương mặt nhỏ nhắn đẹp tựa thiên tiên.

Mùa xuân, trăm hoa đua nỡ rực rỡ cả một khu vườn đầy những đóa hoa đủ sắc, chim đua nhau trổ tài, cất tiếng hót vang vọng một vùng trời.

Mãnh lưng nhỏ nhắn ánh lên sự cô đơn, mái tóc màu bạch kim buôn thả nhẹ nhàn tung bay theo làng gió nhẹ, tà áo cũng ko yên phận mà uốn mình theo từng nhịp điệu của làn gió, đôi mắt vô hồn lạnh lẽo đợm buồn nhìn xuống mặt hồ, nói đúng hơn là nhìn vào gương mặt in bóng trên đó, một gượng mặt lạnh lùng.

Thời gian cứ thế mà trôi đi, sáng tới chiều sang hay trăng lên vẫn một thân bạch y ngồi trên chiếc ghế tre trên cây cầu nhỏ bắt ngan hồ, ko một tiếng động, cứ để thời gian trôi qua.

Nhìn người con gái vận bạch y, nhìn tấm lưng đơn độc mà thở dài.

-Mọi chuyện rồi sẻ thế nào đây ?.

---------------------------------------
__________________
Tôi thích Mưa!
Vì khi đi dưới mưa,chẳng ai biết tôi khóc
Tôi thích Giá Lạnh!
Vì sống trong nó,chẳng ai biết bờ vai tôi rung lên vì cô đơn
Tôi thích Bóng Đêm!
Vì ẩn mình sau nó,tôi chẳng cần phải cười một cách gượng gạo
Let me cry in vain and let me be alone again


[Hãy đăng kí thành viên hay đăng nhập để xem liên kết này.]
ERROR: If you can see this, then [Hãy đăng kí thành viên hay đăng nhập để xem liên kết này.] is down or you don't have Flash installed.

H/A~NMCM
Trả Lời Với Trích Dẫn
Có một thành viên đã cám ơn hellangel98 vì bài viết này:
  #116  
Cũ 20-07-2012
hellangel98's Avatar
hellangel98 hellangel98 đang ngoại tuyến
MEM VIP
Lớp trưởng
 
Tham gia : 08-04-2012
Đến từ: Angel's School~Vampire Knight Guilty♥
Bài viết: 1,367
Điểm học tập:216
Đã cảm ơn: 218
Được cảm ơn 814 lần
Pass 4:

Nhìn người con gái vận bạch y, nhìn tấm lưng đơn độc mà thở dài.

-Mọi chuyện rồi sẻ thế nào đây ?.

...

-Chủ nhân... người công khai lộ diện như vậy có tốt hay ko ?. Lão Back ( Cầu Nhậm Hành) kính cận hỏi.

Ngồi trên chiếc ghế to lớn, khuôn mặt lộ chút ko vui nhìn lão Back rồi quay lại hướng mắt về phía tấm cửa sổ, hai tay đan xen vào nhau.

-Ta biết ngươi đang nghĩ gì... chuyện ta công khai lộ diện cũng là nằm trong đường đi của ta... nhưng ta ko nghĩ lại xuất hiện hậu duệ của Thiên tộc... sức mạnh lại ko hề đơn giản như những đời trước... ngay cả ta cũng ko thể biết được thực lực của cô ta.

Nghe ông nói vậy lão Back cũng ko khỏi lo sợ, tiến lại gần thêm chút nữa.

-Vậy người có kế sách gì ?.

Đôi môi ông khẽ nhếch một đường bí hiểm, ánh mắt ánh lên sự tà ác thập phần nguy hiểm. Uy nghiêm ông đứng dậy, bước đến gần cửa kính.

-Nhưng ta đã biết được điểm yếu của cô ta... chỉ cần ta nắm trong tay con cờ đó thì... haha...ha...haha...

Tiếng cười man rợn vang lên trong căn phòng đầy ấp bóng tối làm nó thêm phần đáng sợ.

Bóng ông in lên vầng trăng tròn, đơn độc.

...

Căn phòng rộng lớn chìm vào bóng tói tĩnh lặng, hình ảnh người con trai lẵng lặng nhìn qua khung của kính chỉ để ánh trắng rồi vào sôi sáng khuôn mắt với đôi mắt thẫm buồn.

".....cắt đứt với dòng họ Temporal và sống với thân phận Kang Yun của Kang tộc... hoặc ngược lại... tôi và cậu... ko đội trời chung !".

Trong đầu Yun cứ vang lên lời nói lạnh lùng của nó, một lời nó bắt anh phải lựa chọn, lựa chọn luôn luôn khiến ta khó quyết định nhất là những sự lựa chọn đầy khó khăn.

Anh phải làm sao, chọn lấy thân phận là Kang Yun của Kang tộc hay chọn dòng tộc Temporal danh trấn bốn phương. Chọn lấy người con gái mình yêu mà ngay đêm mong mọi hay chọn người ông cùng huyết thống đầy xa lạ ?.

Chính hay tà ?, Nam Phong Tử Y hay Lords Temporal, trước mặt anh là một màn đêm chỉ có bóng tối bao trùm, mọi chuyện sẻ như thế nào nếu như anh chọn lấy tổ tiên mình, dòng tộc, nó và anh sẻ ra sao, có còn như trước kia, cùng nắm tay nhau, vui đùa trên những cánh đồng ngập tràn những bông bạch hồng và hắc hồng, nó có con cười với anh nụ cười đẹp lung linh?, hay sẻ như lời nó nói, ko đội trời chung, là kẻ thù của nhau, sẻ chĩa mũi gương về nhau.

Thất sự anh phải lựa chọn sao, có con đường thứ ba để anh lựa chọn ?.

Quay người đi lại cửa...

...

Khung trời giờ đã chìm vào bóng đêm để ánh trăng tròng tự tin mà tỏa sáng, ánh sáng huyền dịu. Về đêm gió trở lạnh, nhưng có lẽ ko bằng bằng hàn khí toát ra từ thân ảnh đang lặng lẽ ngồi trên chiếc cầu bắt ngan hồ.

Chiếc áo khoát nhẹ nhàn yên vị trên đôi vai nhỏ nhắn đánh thức nó khỏi những suy nghĩ mong lung.

-Jus... cậu sao lại ở đây ?.

Bước tới trước mặt nó, dựa lưng vào thành cầu.

-Câu này phải tớ phải nói với cậu mới đúng !. Quả thật, khuôn mặt lạnh như tiền, ko khác gì bức điêu khác vô hồn, thật đau, chỉ mười năm mà nó trở thành như thế quả thật ko thể tưởng.

Nhìn khuôn mặt hiện giờ của người con gái xinh đẹp trước mặt anh nhớ lại vẻ mặt tươi cười của cô bé 10 năm trước, cùng nhau chơi đùa gần một năm trời nhưng anh chưa bao giờ thấy nó khóc, buồn rầu chỉ toàn cười với cười, bờ môi xinh xắn luôn hé nở những nụ cười tỏa nắng, so với lúc trước, nó thây đôi khiến người ta phải giật mình.

Vẫn khuôn mặt ko đổi, nhìn Jus. -Cậu có tin Yun chính là Yong ko ?.

Im lặng suy nghĩ vài giây rồi anh nhìn nó, nhìn vào đôi mắt sâu ko đấy màu đỏ lạnh lẽo anh nói. -Làm sao cậu biết Yun là Yong... thời gian cậu ở Ireland cậu còn ko phát hiện ra cậu ta là Yong thì làm sao cậu biết được khi ko ở cạnh hắn ?.

Cười buồn, đôi mắt hướng vào khoản ko trước mặt. -Có thể điều mình sắp nói ra cậu sẻ ko tin... trong khoản thời gian mình chìm vào vô thức... những kí ức lúc xưa đột ngột hiện ra, những hình ảnh ba chúng ta chơi cùng nhau dưới tuyết... thậm chí hồi ức của ba chúng ta... hình ảnh... .Hình ảnh cái chết thương tâm của ba mẹ nó hiện ra làm nó nghẹn họng, lòng ngực nhói lên từng đợt.

Thấy nó nhưng nói, đúng hơn là do dự khi nói tiếp anh cười hiền, nụ cười chân thành đầy ấm áp.

-Nếu ko muốn thì đừng nói nữa... xem như tớ chưa hỏi vậy.

Nhìn anh cười. -Ko cần căng thẳng như vậy... dù gì thì chuyện đó tớ cũng ko thể quên... có nhắc lại hay ko cũng chẳng sao.

-Lúc đó... xung quanh chỉ toàn là một màu trắng... tất cả đều trắng... rồi Yun xuất hiện... mình khá bất ngờ... những khi gọi tên cậu ấy thì cậu ấy lại bảo mình là Yong... lúc đó mình thật sự rất hoãn... ko biết có nên tin hay ko nhưng mình đã suy nghĩ... ko thể nào Yun lại biết chuyện ba chúng ta hồi nhỏ... cả những đoạn kí ức mình ko được thấy có thể là do hình ảnh của Yun trong mơ đã đưa mình trở về... nếu ko phải là Yong như lời Yun nói thì làm sao Yun biết những hồi ức của ba chúng ta... ko phải chuyện đó là ko ai biết sao.

Nghe nó nói xong anh bắt đầu trầm ngâm suy nghĩ, quả thật ko sai, nếu như Yun ko phải là Yong thì ko thể nào Yun lại xuất hiện trong giấc mơ của nó và nói mình là Yong được, anh làm sao biết chuyện đó chứ, những giấc mơ đều do tác động của hiện thức làm nên, có thể một phần kí ức lãng quên của Yun là tác động vào nó, vì nó có thể đọc được suy nghĩ của người khác nên những hồi ức kia rất dễ dàng tác động tới nó nhất là khi nó cố nhớ một điều gì đó liên quan đến Yun.

-Tớ có một cách để xác minh Yun có phải là Yong hay ko. Sau một hồi ngẫm nghĩ anh quay sang nó nói.

Nó ko nói gì nhưng biểu hiện nghiên đầu sang một bên thật nhẹ và nhìn chằm chằm vào đối phương đủ để Jus biết nó muốn nghe vì biểu hiện này lúc nhỏ nó cũng thường làm, mỏi khi nó ko biết gì đều làm y như thế, nghĩ tới là buồn cười, nó thây đổi rất nhiều nhưng chỉ có biểu hiện này là như năm xưa, ko thây ko đổi gì hết.

-Thật là... chỉ có cái biểu hiện này là y như xưa. Phì cười xoa đầu nó làm nó giật bắng cả người, lâu lắm rồi ko ai làm thế với nó, cũng mười năm chứ ko ít, dù là Thiên là người mà có thể cởi mở nỗi lòng khi đau buồn hay Oppa nó (Min Hoo) cũng chưa làm thế, quả thật, bạn thân ko thể lẫn lộn với những quan hệ khác được, cứng đơ vì ko thích ứng được với chuyện này.

Nhìn gương mặt ngố ko thể ngố hơn nữa của nó làm anh ko chịu nỏi mà bật cười thành tiếng phá vỡ ko gian yên tĩnh của màn đêm, nhìn anh cười nó tự thấy lòng mình lại nhẹ nhỏm hơn nhiều, như thể ngay bay giờ nó có thể nở nụ cười mà ko ai ngờ tới nếu như Jus vẫn tiếp tục cưới như thế.

-Này... đừng cười nữa... cậu có thể cười vui như thế trong khi tớ như thế này sao... thật là.

Dù nó có nói thế nào anh cũng ko ngừng cười mà ngày càng lớn hơn khiến nó tức hồng học, làm mất hết hình tượng cô gái tuyết, lạnh lùng của mình.

-Haha...ha... Y Y... ko ngờ cậu cũng có thể có bộ mặt này... haha... thật là... ai nói cậu lạnh lùng chứ. Thấy gương mặt hiện giờ của nó anh ko những ko giảm độ mà ngày càng tăng lên khiến khuôn mặt trắng trẻo của nó tối dần tối dần và chuẩn bị bùng nổ.

-Nín ngay... ko được cười.

Vẫn cười...

Đứng bật dậy hầm hầm nhìn tên điên đang cười lăng cười lộn.

-Cậu làm gì mà cười hoài vậy ?...

Vờ như ko nghe, anh cười tiếp...

Bàn tay thon nhỏ bóp chặt, sát khí dân trao như muốn nhào vào đấm cho tên này một trận, đúng ko đúng lúc đúng nơi gì hết.

Đôi môi khẽ nhếch, ánh mắt ánh lên vài tia quỷ quyệt, hạ khí, cử chỉ trở lại nhẹ nhàn, như xưa, im lặng một hồi để Jus cười thoải mái. Thấy nó ko có động tĩnh gì anh thấy là lạ nhưng vẫn cười tiếp ý để chọc nó.

-Lâu rồi cậu ko bị đánh đúng ko !.

-----------------------------------
__________________
Tôi thích Mưa!
Vì khi đi dưới mưa,chẳng ai biết tôi khóc
Tôi thích Giá Lạnh!
Vì sống trong nó,chẳng ai biết bờ vai tôi rung lên vì cô đơn
Tôi thích Bóng Đêm!
Vì ẩn mình sau nó,tôi chẳng cần phải cười một cách gượng gạo
Let me cry in vain and let me be alone again


[Hãy đăng kí thành viên hay đăng nhập để xem liên kết này.]
ERROR: If you can see this, then [Hãy đăng kí thành viên hay đăng nhập để xem liên kết này.] is down or you don't have Flash installed.

H/A~NMCM
Trả Lời Với Trích Dẫn
Có một thành viên đã cám ơn hellangel98 vì bài viết này:
  #117  
Cũ 23-07-2012
hellangel98's Avatar
hellangel98 hellangel98 đang ngoại tuyến
MEM VIP
Lớp trưởng
 
Tham gia : 08-04-2012
Đến từ: Angel's School~Vampire Knight Guilty♥
Bài viết: 1,367
Điểm học tập:216
Đã cảm ơn: 218
Được cảm ơn 814 lần
Pass 5:

-Lâu rồi cậu ko bị đánh đúng ko !.

Sau câu nói đầy ẩn ý thập phần nguy hiểm của cô gái bên cạnh anh lập tức nín thinh, cười gượng nhìn nó nhanh nhứ cắt anh co giò bỏ chạy, phản ứng của nó cũng ko thua vì nó đã đoán biết trước, cùng anh rượt nhau quanh hồ, xé đi cái ko khí u ám vốn có, nụ cười như ánh trăng sáng hé nở trên đôi môi xinh đẹp, đẹp đến độ phải làm nhưng loài hoa nở về đêm kia phải ẩn mình mà hổ thẹn, một nụ cười chân thật từ đấy lòng xóa đi nỗi sầu trong lòng.

Khuất sâu trong bóng tối nhìn hai thân ảnh đang chơi đùa, ẩn mình vào một góc của thân cây to lớn cách ko xa hồ, làn gió lạnh lẽo khẽ thổi qua thân người, mái tóc đánh nhịp bay theo, ngước đôi mắt đen huyền nhìn theo bóng dánh hai người, sâu trong ánh mắt đó chất chứa một nỗi lòng đầy cảm xúc lẫn lộn, ganh tỵ, khó chịu, hổ thẹn, buồn rầu. Nhìn khung cảnh trước mắt mà anh cứ ngở nó ở xa ngàn dậm, nó như một ko gian riêng biệt mà ko ai chạm tới, ý nghĩ muốn đến đó nhưng đôi chân lại ko thể bước, ý nghĩ sẻ đến đó nhưng tận sâu trong lòng lại ko dám, chỉ có thể nhìn, nhìn từ một góc xa mà ko ai thấy, chỉ có thể theo dỏi ừng nhịp bước mà ko thể sánh cùng.

Nhìn nụ cười mà lâu ngày chưa thấy, nụ cười đã làm con tim anh chuyển hướng, nụ cười mà trước giờ chỉ anh mới thấy, nụ cười đã tắt đi sau bao nhiu giông bão, nay nụ cười ấy đã trở lại, anh có nên làm nó thêm một lần mất đi, ko, anh phải cố giữ lấy nó, dù người làm cho nụ cười ấy hé nở ko phải là anh, nhưng chỉ cần nụ cười đẹp lung linh đó còn tồn tại thì cho dù anh phải lựa chọn như thế nào, trả giá gì cũng ko là vấn đề.

Quay đí bỏ sau lưng hai thân ảnh kia, anh lê bước, bước chân nặng trĩu, đã đến lúc anh phải chọn, chọn còn đường mà anh phải đi để giúp cho nụ cười ấy mãi lưu giữ, giúp cho ân oán kia tan biến, anh đã biết được mình phải chọn con đường nào rồi.
...................
5h00 AM.....

Ánh mặt trời dần ló dạn, tỏa ánh náng sớm mai lên vạng vật trên thế gian, soi sáng cõi lòng người con gái xinh đẹp, thân hình nhã nhặn ngồi thưởng thức trà, khuôn mặt hoàn mỹ thập phần quyến rũ làm động lòng chúng sinh. Vẻ đẹp thuần khiết đánh bật mọi bóng tối xung quanh, một vẻ đẹp thanh tao ko ai sánh kịp.

Mùi thơm thoan thoản của loại trà thượng hạn chỉ có ở Nam Phong chậm rãi tỏa ra, lan rộng khắp một khu vực. Tách trà nóng được Uyên Nhi liên tục châm vào, khuôn mặt cô nghiêm trang đứng hầu trà, từ xa đi lại là hai cô tì nữ tay bưng điểm tâm đang từ từ tiến đến chỗ nó, như mọi lần, cúi chào người con gái uy nghiêm lạnh lùng này rồi cẩn thẩn đặt từng món lền chiếc bàn đá thạch anh.

Mặt bàn là lớp đá thạch anh dầy 11cm trọng 68kg đường kính 81cm, chân bàn là góc cổ thụ lâu năm kiêng cố và chắc, mổi mặt ghế là một mặt đá thạch anh dày 13cm với đường kính là 22cm, cũng như chân bàn đều được làm tư những góc cây lâu năm, kiêng cố.

Những món điểm tâm ko quá đậm đà và rất thanh đạm nhanh chóng bày ra trước mắt, nguyêu liều hầu hết đều là của tự nhiên và thập phần quý hiếm (đối với mọi người) nhưng nổi bật nhất và luôn luôn có mặt trong mỗi bữa ăn chính là một đĩa bạch hồng với những cách hoa tươi qua nhiều lần chọn lọc, những cách bạch hồng lớn khỏe.

Dùng xong bữa điẽm tâm hai tì nữ bắt đầu làm việc của mình, dọn tất cả chỗ đĩa trên bàn cho dù nó có ăn xong hay chưa từng chạm vào, như mọi lần, đĩa bạch hồng là còn ít nhất cho biết nó rất thích ăn những cánh hóa trắng mỏng này. Uyên nhi tiếp tục hầu trà, những tách trà luôn luôn nóng hỏi được làm bẳng bạch ngọc.

Buổi sáng tưởng chừng sẻ trôi qua lặng lẽ và thanh tịnh như thế nhưng một tiếng nói cao vút lại phá vỡ đi cái ko gian thanh tịnh này.

-Cung chủ !!!. Tuy miệng đã đôi cách xưng hô nhưng tiếng nói thường ngày vẫn vậy vô cùng chối tai.

Nguyệt lăng xăng hối hả chạy tới, đúng nhưng nguyên tắt lễ phép với người cấp trên nhưng cái cúi chào của cô lại rất ưa là kì cục, ko để ý đến cái hành động trẻ con của cô nó vừa nâng tách trà lên vừa hỏi cô.

-Mới sáng sớm... đến đây làm gì ?. Âm ngữ tuy nhẹ nhàn nhưng ko kém phần lạnh lùng.

---------------------------------------
__________________
Tôi thích Mưa!
Vì khi đi dưới mưa,chẳng ai biết tôi khóc
Tôi thích Giá Lạnh!
Vì sống trong nó,chẳng ai biết bờ vai tôi rung lên vì cô đơn
Tôi thích Bóng Đêm!
Vì ẩn mình sau nó,tôi chẳng cần phải cười một cách gượng gạo
Let me cry in vain and let me be alone again


[Hãy đăng kí thành viên hay đăng nhập để xem liên kết này.]
ERROR: If you can see this, then [Hãy đăng kí thành viên hay đăng nhập để xem liên kết này.] is down or you don't have Flash installed.

H/A~NMCM
Trả Lời Với Trích Dẫn
Có một thành viên đã cám ơn hellangel98 vì bài viết này:
  #118  
Cũ 27-07-2012
hellangel98's Avatar
hellangel98 hellangel98 đang ngoại tuyến
MEM VIP
Lớp trưởng
 
Tham gia : 08-04-2012
Đến từ: Angel's School~Vampire Knight Guilty♥
Bài viết: 1,367
Điểm học tập:216
Đã cảm ơn: 218
Được cảm ơn 814 lần
Chương 84:
Pass 1:

-Mới sáng sớm... đến đây làm gì ?. Âm ngữ tuy nhẹ nhàn nhưng ko kém phần lạnh lùng.

Hỏi cô thì giờ đây cô lại ko thể nhớ ra mình đến đây làm gì, cố ngồi đó nghĩ những cũng ko cách nào nhớ nỗi, cô thật hận cái tính này, thường quên những chuyện quan trọng một cách ngu ngơ.

Nhìn cô đang vật lôn với cái đầu nhỏ nhắn của mình nó lắc đầu thở dài.

-Thật ra là có chuyện gì... tại sao cái đầu của em lúc nào cũng như vậy thế ?. Điềm đạm nhâm nhi tách trà nóng hỏi cô bé đang khóc thâm trong lòng vì quên mất chuyện quan trọng.

-Hic... thật là... em đâu biết được... tự nhiên cái quên... mà từ trước tới giờ toàn chuyện quan trọng ko chứ.

-Quan trọng tới mức nào mà làm em quên ko sót một từ vậy ?.

-Ờ.... .Suy nghĩ. -Hình như là rất quan trọng thì phải !... cung chủ biết ko... cũng có một lần như thế này nè... đến gần kết thúc em mới nhớ ra... haha nghĩ tới là mắc cười rồi... báo hại anh Phong... anh Phong ? .Vừa nhắt đến tên Phong thì cô ngay lập tức nín thinh, hài hàng chân mài nhíu lại, một loạt hình ảnh chợt ùa về, đôi mắt tròn xoe từ từ căng to ra đến độ đôi mắt có thể rớt ra bất cứ lúc nào.

Cô bật dậy hối hả nhìn nó đang uống trà thật thong thả mà lòng như lữa đốt.

-Anh Phong !... em nhớ rồi... cung chủ !... có chuyện rồi... ở đấu trường có chuyện. Gấp gáp cô nói làm Uyên nhi bên cạnh cũng rối theo, nó cũng ko thể mặc cô nói ko ra lời như thế nên đành dùng tới tài năng bẫm sinh của mình mà mình đã ko sử dụng một thời gian chỉ vì lời nói của một người.

Chậm rãi thâm nhập vào suy nghĩ đang rối mù của Nguyệt một lát sau nó bật dậy, ko còn thư thả như trước mà thay vào là hối hả như cô bé Nguyệt bên cạnh chỉ khác ko quá đát như cô thôi. Quay người nó chạy để lại đằng sau là Nguyệt và Uyên nhi đang chạy theo, chạy được vài bước thì một loạt cánh hoa bạch hồng rơi xuống, thân ảnh nhỏ nhắn màu trắng cũng theo đó mà dần biến mất, cánh bạch hồng ngừng rơi cũng là lúc nó hoàn toàn mất dạng.

Nguyệt cũng ko khác gì, mất dạng sau những cánh hoa hồng màu tím để lại Uyên nhi chạy thục mạng đuổi theo vì ko có cái khả năng dịch chuyển tức thời như nó và Nguyệt.

...

-Kang Yun... cậu làm vậy có nghĩa là sao hả ?. Bo gằng giọng quát Yun, người con trai đang đứng giữa sân.

Bên phải anh là Bo và ông bà Song, Hong, Ha Rum, Woo và ông bà, Tae Hin và ba mẹ anh cuối cùng là ông bà Kang và James. Bên phải là người đàn ông đầy uy nghiêm, lãnh đạm và lão Back đứng sau cùng vài vam cấp trung. Sau lưng anh chính là những nhân vật đình đám trong giới vampire, ba trong tứ đại hộ pháp, Thiên với sự thanh lịch , Phong với sự năng động và Danh với sự trầm lặng cùng ông Miss.

Yun vẫn lẵng lặng đứng đó, ko một ý định trả lời câu hỏi của Bo, ko một lần nhìn ai chỉ đưa đôi mắt màu đen huyền hướng về khoảng ko trước mắt, đôi mắt buồn với nhiều cảm xúc xen lẫn.

-Yun à... đừng nghe những gì bọn họ nói... con là cháu ta... là dòng dỏi duy nhất còn lại của dòng tộc Temporal... hãy về với ta... về với dòng họ tổ tiên của mình. Lãnh đạm ông nói, đôi mắt màu xám hướng về thân người của Yun.

Anh vẫn ko nói gì, vẫn ko một lời với những tiếng nói quanh mình. Bỏ ngoài tai những tiếng nói làm con tim anh giao động.

-Yun... cậu hãy suy nghĩ thật kĩ và lựa chọn cho đúng để ko phải hối hận về sau. Phong đẳng sau cũng lên tiếng nhưng anh ko có vẻ bắt anh phải lựa chọn, ko thiên về bên nào.

Nhưng vẫn ko thấy Yun có ý định nào, anh chỉ lẵng lặng đứng đó.

Ko khí ngày trở nên căng thẳng, ai cũng hướng mắt về phía anh, chờ anh đưa ra câu trả lời.

-Anh Yun... anh còn do dự gì nữa chứ... người nuôi anh khôn lớn là ba mẹ hiện giờ của anh mà. James ko thể chịu được sự tĩnh lặng của Yun nên lớn tiếng nói, nếu anh chọn dòng họ Temporal thì cô và anh ko thể có kết quả được.

-Phải đó Yun à. Bà Kang tiếp lời, bộ dạng thê lương tưởng chừng có thể làm động lòng người.

Mọi người đều hồi hợp chờ xem anh sẻ chọn ai, gia đình hay dòng họ.

-Các người làm cái gì vậy hả ?
__________________
Tôi thích Mưa!
Vì khi đi dưới mưa,chẳng ai biết tôi khóc
Tôi thích Giá Lạnh!
Vì sống trong nó,chẳng ai biết bờ vai tôi rung lên vì cô đơn
Tôi thích Bóng Đêm!
Vì ẩn mình sau nó,tôi chẳng cần phải cười một cách gượng gạo
Let me cry in vain and let me be alone again


[Hãy đăng kí thành viên hay đăng nhập để xem liên kết này.]
ERROR: If you can see this, then [Hãy đăng kí thành viên hay đăng nhập để xem liên kết này.] is down or you don't have Flash installed.

H/A~NMCM
Trả Lời Với Trích Dẫn
Có một thành viên đã cám ơn hellangel98 vì bài viết này:
  #119  
Cũ 31-07-2012
hellangel98's Avatar
hellangel98 hellangel98 đang ngoại tuyến
MEM VIP
Lớp trưởng
 
Tham gia : 08-04-2012
Đến từ: Angel's School~Vampire Knight Guilty♥
Bài viết: 1,367
Điểm học tập:216
Đã cảm ơn: 218
Được cảm ơn 814 lần
Pass 2:

-Các người làm cái gì vậy hả ?.

Tiếng nói với âm ngữ mang theo hàn khí bức người vang vọng sau màn hoa hồng trắng trước mặt Yun phá tan cái ko khí căng thẳng dành lấy mọi sự chú ý.

Trong lớp bạch hồng đang rơi một thân bạch y với mái tóc màu bạch kim dài tuyệt đẹp dần ló dạng, hình ảnh uy nghiêm, lạnh lùng, xinh đẹp làm ko khí như choán ngợp.

Bước đến bên Yun thật nhanh, ánh mắt màu đỏ luôn luôn lạnh lùng lướt lên thân người anh.

-Tara... .Nhìn người con gái trước mặt, anh khẽ thốt lên.

Nhìn Yun rồi đão đôi mắt xinh đẹp nhìn tất cả mọi người và dừng lại ở thân người to lớn đầy uy nghiêm, hai đôi mắt bất chợt chạm nhau. Quay lại nhìn Yun, nhìn anh, nhìn sâu vào ánh mắt màu đen huyền ấy.

-Anh ko cần phải chọn... tôi ko cho phép anh lựa chọn vì bọn họ !. Lời nói tuy nhỏ nhẹ nhưng lại khắc sâu vào đầu của mỏi người, nó như ra lệnh, như là một điều hiển nhiên bắt buộc mọi người phải làm theo.

-Sao cung chủ biết chuyện mà tới vậy ?. Ông Miss thì thầm vào tai Phong.

-Làm sao tôi biết được !. Anh thản nhiên trả lời, xem như chuyện ko có gì nghiêm trọng.

Sau lưng nó, một làn hoa hồng màu tím rơi, Nguyệt từ trong đi ra chạy lại chỗ nó và Yun, nhìn lướt qua buốn người đằng xa rồi vờ như ko nhìn thấy, cô là khi chuyện đang đến hồi gây cấn thì lẳng lặng chuồn đi bao tin, ko ai biết vì nếu biết thì ko đi được là cái chắc.

Nhíu mày nhìn cô gái nhỏ với bộ đầm màu tím đằng xa, Phong quay lai đằng sau thì hình bóng của cô gái bé nhỏ đã hoàn toàn mất, đúng là anh đã quá nhập tâm nên con quỷ nhỏ này chuồn đi mà ko hay ko biết gì hết.

Nhìn thân ảnh nhỏ nhắn màu tím cạnh nó anh chặc lưỡi, khoanh tay để trước ngực. -Con quỷ nhỏ này... nhanh thấy sợ !.

-Hèn gì cung chủ biết mà đến... Nguyệt thật là. Danh cũng ko khác gì, lắc đầu mà thở dài.

-Tara... sao em lại ở đây ?. Yun nhìn người con gái xinh đẹp bên cạnh hỏi, khi thấy nó xuất hiện anh cũng hơi bất ngờ.

-Chuyện này quan trọng ?.

Đưa đôi tay thon nhỏ sờ lên khuôn mặt điển trai của Yun, đôi mắt tuy lạnh lùng nhưng lại chất chứa vài tia hiền từ, khuôn mặt nó dịu xuống thập phần xinh đẹp.

-Ko sao chứ. Nhẹ nhàn nó hỏi, sự quan tâm bất ngờ từ cô gái xinh đẹp làm cỗi lòng người con trai ắm lên hẵn.

-Ko sao đâu... tôi là ai chứ... là Kang Yun... Hỏa vương của Ireland... làm sao dễ dàng bị những lời nói đó lây động chứ. Cười nhẹ.

Nhìn nụ cười vừa hé nở làm cho đôi môi nhỏ nhắn cũng chuyển động hé một nụ cười đẹp đến động lòng người.

-Ừ...

Cùng Yun và Nguyệt đi lại chỗ bọn người của Thiên trước những con mắt bất ngờ và khó chịu của hai bên. Nhìn đứa cháu trai đang tay trong tay với kẻ địch ông Lords gằng giọng, âm ngữ của bóng tối làm ai cũng phải khiếp sợ.

-Yun... cháu có biết cô ta kẻ địch của dòng tộc Temporal ko... sao cháu có thể...

Yun ko để ý mấy đến lời nói của ông, chỉ nhìn ông một cái, người đàn ông này, anh vừa ko có thiện cảm vừa ko có ác cảm rồi quay lại nhìn nó đang thản nhiên đi.

Nhìn thấy ông nổi nóng lão Back bên cạnh thoán chút run sợ, lão chậm rãi cúi đầu. -Chủ nhân... bớt giận... hay là chúng ta tạm lui... thiếu chủ chắc chỉ là nông nổi nhất thời.

Nghe thấy lời nói có phần chí lý ông hạ ngay cơn giận lạnh lùng quay bước bỏ đi, lão Back cùng những người khác theo sau.

-Theo dỏi từng động tĩnh của bọn chúng... nhất là Nam Phong Tử Y và Yun !.

-Vâng. Lão Back nhanh chóng đáp lời.

Khi ông và người của ông đã khuất khỏi tầm mắt của mọi người thì ông bà Kang cùng mọi người tiến lại chỗ của nó và Yun.Vừa đến gần James đã lên tiếng, giọng nói ko một chút coi trọng nó và bọn người của Thiên.

-Tara... cô tưởng mình là cung chủ của Nam Phong tộc thì muốn làm gì thì làm hả... nếu ko có gia tộc mình đứng sau thì cô cũng chẳng là cái gì cả.

Lời nó anh tuy ko lọt vào tai nó nhưng lại lọt hết hoàn toàn vào tai của năm người đứng cạnh nó, James, điên ko đúng lúc rồi.

Nguyệt định đi tới dậy cho cô một bài học thì đã có người giải quyết dùm rồi.

Một cái tát với lực cực mạnh hạ ngay trên má phải của cô, khóe miệng bắt đầu có một dòng màu chảy ra, cái tát này nhìn sơ cũng biết lực rất mạnh nên mới làm cho khuôn mặt James ra như thế.

Ôm má phải vừa bị tát của mình quay sang nhìn chủ nhân của năm dấu tay trên mặt. Uyên nhi lạnh lùng nhìn cô, ánh mắt áp đáo làm cô có phần lo sợ nhưng chỉ là một lúc thôi, với tính tình này, ko dễ gì chịu nhục như thế.

-Cô...

Nhưng khi đôi môi cô vừa hé lời thì cô lại tiếp tục nhận một cái tát ko kém gì cái khi nãy bên má trái.

Mọi người (trừ người của Nam Phong) ai cũng thấy kinh với cô gái vận y phục màu vàng với khuôn mặt thánh thiện này và người ko tin vào mắt mình nhất chính là anh chàng Tea Hin, nhiều lần chạm mặt cô anh đâu thấy cô có khuôn mặt như quy sứ thế này, chỉ biết róng cái họng lên cãi nhau thôi. Bà Kang đở lấy James rồi nhìn Uyên nhi.

-Cô là ai mà tự tiện đánh người khác thế hả ?.


-Bà biết làm gì ?. Đưa đôi mắt áp đảo cường quật nhìn hai người. -Người vô lẽ với cung chủ là coi thường Nam Phong gia... ko giết chết cô ta là con may... ở đó mà nói ư !?.

Nhếch môi cười khểnh nhìn Uyên nhi rồi đưa đôi mắt xem thường lướt lên thân người nó, nhìn lại Uyên nhi nói. -Hừ... cô ta mà là cung chủ cái gì... cái thứ dựa hơi gia tộc thì có gì hay mà vô với chả lễ... xưng là con cháu của Nam Phong tộc mà chẳng ra tích sự gì.

Một loạt cô nói hết những gì cô nghĩ về nó ra, ánh mắt xăm xôi nhìn cô gái vận bạch y xinh đẹp lòng đầy câm hận. Nhưng cô đầu biết lới nói của mình là ngồi châm cho chiến tranh, là con dao vô hình cắt dứt tia hy vọng chống lại phe phái của dòng họ Temporal.

Ông Miss và bốn người của tứ đại hộ pháp cùng một vài người ở đó nhìn James với ánh mắt ko máy thiện cảm nhất là Hong va Uyên nhi, nếu như có thể, hai người sẵn sàng cho cô ta một trận nhừ tử.

Nhìn người con gái mình yêu bị coi thường Yun gằng giọng nhìn James. -Câm miệng... Cô nghĩ mình là ai mà dám lớn tiếng chỉ trích người khác hả.

Đang vui sướng vì hạ nhục được người con gái mình đem lòng ganh tỵ thì khi câu nói lạnh lùng của Yun vang lên lại đẩy cô xuống tận đấy sâu của địa ngục, những càng bị Yun xem thường cô càng ganh ghét nó, lòng hận thù càng tăng lên vạng phần.

-Yun... sao anh... .Đưa ánh mắt căm phẫn nhìn người con trai mình đã yêu hết lòng, cô hét vào mặt Yun. -Anh dám nói như thế với tôi à ?.

Nó lê bước, bước đến trước mặt James, lạnh lùng, uy nghiêm, vẻ đẹp ko ai có thể sánh bằng khi đứng kế James cũng ko hạ đi phần nổi bật mà còn làm vẻ đẹp của James chìm đi hẵn.

Nhẹ nhàn mở khẩu. -Cô nói... tôi ko ra tích sự gì phải ko !?... cô nói tôi nhờ thế lực của già tộc đúng ko !?. Ánh mắt cường quật, sâu thẩm lạnh lùng nhìn James, nhìn vào đôi mắt màu xanh của cô thoán làm tim cô như ngừng đập, như bị một tản băng đè lên ko thể thở nổi.

Nhưng với sự kiêu hãnh của vị tiểu thư một dòng tộc có thế lực cô nhanh chóng thoát khỏi sự luốn cuống ấy và mạnh dạng nói.

-Phải... chính là vậy !.

Đôi môi kiều diễm khẽ nhếch lên một đường cong nhẹ và nhanh chóng tan biến.

-Vậy... cô muốn thử ko ?. Kề miệng gần lại tai cô thì thầm. -Chúng ta so tài nhé !.

-Cô... nói gì ?.

Quay lại vị trí của mình, đứng cạnh Yun nhìn James và bà Kang lạnh lùng nó cất tiếng.

-Chúng ta thi tài nhé... nếu thắng tôi sẻ rời bỏ chức vị cung chủ tộc Nam Phong !...

Có chút ko tin vào tai mình, nó lại dễ dàng nói như thế sao, cứ như cái chức vị đầy quyền lực đó ko đáng giá với nó. Ngập ngừng cô hỏi lại.

-Thật sao ?.

-Tin hay ko là ở cô.

-Tara... .Yun lên tiếng khuyên nhăn.

-Cung chủ... người sao lại lấy vương vị của mình ra đùa chứ. Ông Miss cũng lên tiếng.

-Vương vị là của ta... ngươi ko cần bận tâm. Lạnh lùng nó nói làm ông Miss thoán chút giật mình và hơi hoản.


-Sao ?. Nhìn James và Bà Kang dò ý.

-Được !... tôi đồng ý... và thêm một điều nữa... cô phải tránh xa Yun ra. Bà Kang đắt ý ra quyết định.

Khẽ cười nhẹ. -Sao cũng được... nhưng nếu thua... .Nhìn đám phu nhân lão gia trước mặt. -Nam Phong tộc sẻ rút khỏi trận chiến với tộc Temporal... sống hay chết cũng ko liên quan tới !.
------------------------------------------------------
__________________
Tôi thích Mưa!
Vì khi đi dưới mưa,chẳng ai biết tôi khóc
Tôi thích Giá Lạnh!
Vì sống trong nó,chẳng ai biết bờ vai tôi rung lên vì cô đơn
Tôi thích Bóng Đêm!
Vì ẩn mình sau nó,tôi chẳng cần phải cười một cách gượng gạo
Let me cry in vain and let me be alone again


[Hãy đăng kí thành viên hay đăng nhập để xem liên kết này.]
ERROR: If you can see this, then [Hãy đăng kí thành viên hay đăng nhập để xem liên kết này.] is down or you don't have Flash installed.

H/A~NMCM
Trả Lời Với Trích Dẫn
Có một thành viên đã cám ơn hellangel98 vì bài viết này:
  #120  
Cũ 03-08-2012
hellangel98's Avatar
hellangel98 hellangel98 đang ngoại tuyến
MEM VIP
Lớp trưởng
 
Tham gia : 08-04-2012
Đến từ: Angel's School~Vampire Knight Guilty♥
Bài viết: 1,367
Điểm học tập:216
Đã cảm ơn: 218
Được cảm ơn 814 lần
Pass 3:


Khẽ cười nhẹ. -Sao cũng được... nhưng nếu thua... .Nhìn đám phu nhân lão gia trước mặt. -Nam Phong tộc sẻ rút khỏi trận chiến với tộc Temporal... sống hay chết cũng ko liên quan tới!.


Lời vừa nói ra thì vẻ mặt vui sướng của bà Kang và James cùng những người khác lập tức trở nên đâm chiêu, ai cũng biết, chỉ có tộc Nam Phong và truyền nhân của tộc mới đủ khả năng đánh bại Lords và đội quân ngầm của hắn, cho dù cả tam giới có nhiều đến đâu thì cũng ko thể đánh trực diện với phe địch vì nếu như thế cho dù Lords bị đánh bại thì cả tam giới cũng ko toàn thây. Tổn thất về mặt vật chất ko quan trọng nhưng tổn thất về nhân lực lại đáng kể, với lại chưa chắc gì thắng được, trong thế giới này, đông ko nói lên tất cả mà sức mạnh mới là chủ chốt, đông mà yếu cũng ko bằng ít nhưng mạnh.


Lúc đầu Thiên, Phong, Danh, Nguyệt, Uyên nhi, ông Miss và Yun cứ tưởng rằng lần này nó chịu thiệt ai ngờ cái giá mà nó đưa ra còn đắt gấp mấy lần cái giá mà nó phải trả. Nụ cười hả dạ lần lượt hiện lên môi từng người.


-Chuyện này... chuyện này ko được!... ko thể lấy chuyện này ra mà cá cược!. Ba của Bo lên tiếng phân vân, ko thể vì chuyện hận thù cá nhân mà lấy chuyện đại sự ra mà đánh cược, ko thể chấp nhận được, nếu thắng thì ko nói gì nhưng thua thì sao, làm sao giới vampire có thể chóng lại với phe của Lords.


-Đúng vậy... ko thể vì chuyện cá nhân của các người mà lấy số mạng của loài ra đánh cược !. Ba Woo cũng lên tiếng tiếp lời ba Bo.


-Kang phu nhân... James... hai người đừng có nôn nóng nhất thời mà làm bậy. Mẹ Tea Hin gật đầu đồng ý và nói thêm vài câu khuyên nhủ.


Đang phân vân với quyết định thì nghe những lời mọi người nói làm James và bà Kang càng ko thể đưa ra quyết định được, nhưng lòng họ vẫn đang khó chịu vì ko dễ có cơ hội như thế, ko dễ gì tách được hai người họ ra, cơ hội đâu phải lúc nào cũng có và đâu chắc gì nó sẻ thắng.


-Có thể cho chúng tôi thời gian để quyết định ko ?. Bà Kang lên tiến nhầm muốn trì hoãn lại thời gian suy nghĩ.


Nó cười, nu cười lạnh với ý giễu cợt. -Được chứ... ba ngày sau ta muốn biết sự lực chọn của các người.


-Được... ba ngày sau thì ba ngày sau !. James hùng hổ nói.

Kìa... hai người sao có thể tự quyết như thế chứ !. Ông Kang im lặng quat sát sắc mặc của TĐHP (tứ đại hộ pháp), nó và ông Miss thì thấy vơ mình cừng cô con dâu tương lai tự ý ra quyết định thì lên tiếng ngăn.


-Phải đó... ko nên làm to chuyện !. Ba Tea Hin đồng ý với lời can ngăn của Ông Kang cũng ko thể im lặng mặc cho hai người này làm bậy mà lên tiếng.


-Đâu phải chúng ta đồng ý... chỉ là gia hạn thêm thời gian suy nghĩ thôi mà !. Bà Kang bực dọc nhìn bọn người từ nãy giờ cứ lên tiếng ngăn cảng.


-Dù sao cũng ko thể đồng ý... hay là đừng bàn đến chuyện này nữa !. Mẹ Tea Hin vịnh vai bà Kang hiền từ nói, ba cũng là bạn của bà Kang thời con đi học, tính tình bà Kang ra sao bà hiểu rõ, ko dễ gì bà ấy chịu bỏ qua miếng mòi thơm béo như thế nhưng cái giá để trả cho miếng mòi này quá đắt.


-Ko nói nhiều... chuyện tôi đã nói... ko bàn cãi nữa... .Hùng hồn nhìn bọn người tụi nó. -Ba ngay sao tôi sẻ cho cô biết ý định của mình... mong cô giữ lời mình đã nói.


Nhẹ nhàn thản nhiên nó đáp. -Yên tâm... người ko giữ lời chỉ có các người chứ ko thể là ta !.

...

"Rầm"

Trong căn phòng rộng lớn sang trọng với tông màu nâu vàng, hình ảnh người đàn ông đứng tuổi đầy uy nghiêm pha lẫn một chút phẫn nộ làm ko khí trở nên căng thẳng, nhìn hai người con gái trước mặt ông càng thêm phần tức giận.


-Hai người đang nghĩ cái gì trong đầu vậy ?... hết chuyện giỡn rồi lấy chuyện này ra đùa hả !?.


Mặc cho sự giẫn dữ của Thái Tư (chủ tịch hội đồng Bạch Lâm) bà Kang vẫn giữ nguyên khuôn mặt bình thản của mình tuy trong lòng vẫn lo sợ. Khác với bà, James tuy hóng hách nhưng đối mặt với một nhân vật như Thái Tư và trong tư thế này thì sự sỡ hãi hiện rõ.


-Chúng tôi... .Bà Kang nhàn nhã trả lời nhưng vừa mở miệng nói thì một số người đồng loạt lên tiếng phản ánh:


-Chỉ có bà và James... ko liên quan đến tôi !.


Liến nhìn những người vừa lên tiếng một cái cô quay lại nhìn Thái Tư nói. -Tôi đã nói rồi... vẫn chưa có ý định chính thức... chỉ là suy nghĩ thêm thôi... đâu có gì to tác đâu !.


-Phải đó... ko nghiêm trọng đến mức đó đâu!. James tuy sợ nhưng cũng đệm thêm lời giúp bà Kang.


-Vẫn chưa nghiêm trọng ?... các người có biết đắc tội với Nam Phong tộc có nghĩa như thế nào ko?... vậy mà còn lớn tiếng chỉ trích cung chủ người đứng đầu tộc... có biết chỉ cần làm cho cung chủ tộc Nam Phong nỗi giận... thì với một câu nói của người là chúng ta có nguy cơ bị cô lập trong chận triến lần này... trước khi quyết định điều gì thì cũng phải nghe ý kiến của mọi người chứ... tôi vẫn chưa đồng ý mà các người đã tự tiện hành động là sao ?.

Đang trong cơn giận giữ lai nghe lời biện hộ của bà Kang và James thì ông càng ko thể kiềm lị cơn nống giận này, một loạt ông nói ra nhữn điều có thể xẩy ra với giới vampire khi đắc tội với Nam Phong, nghiêm trọng hơn người đó lại là cung chủ, người nắm mọi quyền hành trong tay.

James và bà Kang có chút hoản khi nghe những lời của Thái Tư nói, quả thật lúc đó họ ko nghĩ tới, nhưng cũng may là vẫn chưa đồng ý với vụ cá cược này nếu ko, chuyện sẻ còn nghiêm trọng đến mức nào nữa.

...

Sau khi những lão gia, phu nhân quay về phòng hội nghị của học viện Ireland thì Bo, Tea Hin, Hong, Uyên nhi, Yun, nó cùng Danh và Nguyệt đi đến khu VIP. Thiên, Phong và ông Miss có việc phải quay về Nam Phong. Sự việc diễn ra xong cũng tới giờ trưa nên nó mời mọi người đến hoa viên của mình ăn trưa luôn.

-Tử Y à... cậu liều thật đấy !. Hong vừa nâng tách trà vừa nhìn nó mà than.

Nó ko nói gì chỉ cười nhẹ rồi quay sang Uyên nhi đang đứng. Là tì nữ bên cạnh nó cô lập tức hiểu, cúi nhẹ đầu rồi quay người vỗ tay hai cái, từ trong đi ra là một đám cô tì nữ với khuôn mặt nghiêm trang, bộ váy ngan đùi gối màu trắng viền vàng đồng chỉnh tề, cúi nhẹ người cháo nó rồi đi lại chỗ của từng người.

Vì đây là lần đầu nên mọi người có chút ko quen và cũng ko hiểu các cô tì nữ kia làm gì, Nguyệt và Danh vì đã quá quen với chuyện này nên nhanh nhẹn nói trước.

-Tôi như cũ !. Danh nhàn nhã nói, mặt ko một biểu hiện gì, khá là nghiêm.

Nguyệt thì khác, quay sang cô ti nữ sau lưng cười tươi nói. Tôi cũng vậy !.

Hai cô tì nữ dược Danh và Nguyệt nói lập tức cuối nhẹ đầu rồi lẵng lặng lui vào trong chuẩn bị.

Hai người tiếp theo là Bo và Hong, tuy ko quen lắm nhưng vì nhiều lần quá nên đâm ra tự nhiên hẵn.

-Như trước nhé !. Bo cùng Hong cùng lúc lên tiến nói với hai cô tì nữ phía sau, như hai người trước, hai cô này cũng cúi nhẹ đầu rồi lui vào trong.

Lần lượt mọi người ọi những món mình ưng nhất cuối cùng chỉ còn nó và Yun.

Quay sang Yun nó hỏi vì mãi ko thấy anh lên tiếng. -Ko ăn sao ?

Hơi giật mình vì đang trầm tư suy nghĩ thì bị nói hỏi, quay sang nó cười nhẹ. -Ăn chứ... đói chết đi được !.

Nhìn biểu hiện của anh nó vui hẵn, khi nãy quay sang thấy anh đang rất trầm tư nó ko biết anh nghĩ gì vì nó ko đọc suy nghĩ của người khác nữa.

Sau một hồi suy nghĩ Yun cũng gọi món, cuối cùng chỉ còn lại nó, Uyên nhi thấy những cô tì nữ đã lui vào hết rồi thì cô cũng quay đi, lấy một cái giõ tre nhỏ rồi đi vào khu vực trồng bạch hồng.

-Cô ấy đi đâu vậy?... ko lấy thức ăn cho chị sao ?. Tea Hin nhìn bóng đáng nhỏ nhắn màu vàng khuất dần thì quay lại hỏi nó.

-Uyên nhi đi lấy thức ăn đấy... Tea Hin... câu cũng đi chung đi... có lẽ hơi lâu nên cậu giúp Uyên nhi một tay nhé !. Nó nhìn Tea Hin nỏ một nụ cười nhẹ nhưng ẩn ý đầy gian sao mà chỉ mình nó biết.

-------------------------------
__________________
Tôi thích Mưa!
Vì khi đi dưới mưa,chẳng ai biết tôi khóc
Tôi thích Giá Lạnh!
Vì sống trong nó,chẳng ai biết bờ vai tôi rung lên vì cô đơn
Tôi thích Bóng Đêm!
Vì ẩn mình sau nó,tôi chẳng cần phải cười một cách gượng gạo
Let me cry in vain and let me be alone again


[Hãy đăng kí thành viên hay đăng nhập để xem liên kết này.]
ERROR: If you can see this, then [Hãy đăng kí thành viên hay đăng nhập để xem liên kết này.] is down or you don't have Flash installed.

H/A~NMCM
Trả Lời Với Trích Dẫn
Có một thành viên đã cám ơn hellangel98 vì bài viết này:
Trả lời

Chia sẻ/đánh dấu bài viết


Ðiều chỉnh Tìm trong bài viết
Tìm trong bài viết:

Tìm chi tiết
Xếp bài

Quyền hạn của bạn
Bạn không thể tạo chủ đề mới
Bạn không thể gửi trả lời
Bạn không thể đăng tập đính kèm
Bạn không thể sửa bài của mình

BB codeMở
Smilies đang Mở
[IMG] đang Mở
HTML đang Tắt

 
Bài giảng mới
Tiếng Anh 7 : Thì hiện tại hoàn thành (nâng cao)
Tiếng Anh 7 : Thì hiện tại hoàn thành (nâng cao)
Ôn luyện Toán lớp 9 : Bài 3. Liên hệ phép chia và phép khai phương
Ôn luyện Toán lớp 9 : Bài 3. Liên hệ phép chia và phép khai phương
Bồi dưỡng Học sinh giỏi Toán 5 : Bài 7. Tính độ dài cạnh; tỉ số giữa 2 cạnh
Bồi dưỡng Học sinh giỏi Toán 5 : Bài 7. Tính độ dài cạnh; tỉ số giữa 2 cạnh
Bồi dưỡng Học sinh giỏi Toán 5 : Bài 6. Diện tích tam giác (tổng hợp)
Bồi dưỡng Học sinh giỏi Toán 5 : Bài 6. Diện tích tam giác (tổng hợp)
Bồi dưỡng Học sinh giỏi Toán 5 : Bài 5. Diện tích tam giác (tổng hợp)
Bồi dưỡng Học sinh giỏi Toán 5 : Bài 5. Diện tích tam giác (tổng hợp)
Hóa học 11- Thầy Phạm Ngọc Sơn :  Bài 7. PP bảo toàn điện tích
Hóa học 11- Thầy Phạm Ngọc Sơn : Bài 7. PP bảo toàn điện tích
Hóa học 11- Thầy Phạm Ngọc Sơn :  Bài 6. Phương pháp sử dụng phương trình ion
Hóa học 11- Thầy Phạm Ngọc Sơn : Bài 6. Phương pháp sử dụng phương trình ion
Hóa học 11- Thầy Phạm Ngọc Sơn :  Bài 3. Bài toán về amoniac
Hóa học 11- Thầy Phạm Ngọc Sơn : Bài 3. Bài toán về amoniac
Củng cố kiến thức cơ bản Hóa THPT (2014-2015) :  Bài 8: Củng cố kiến thức gốc về bài toán điện li.
Củng cố kiến thức cơ bản Hóa THPT (2014-2015) : Bài 8: Củng cố kiến thức gốc về bài toán điện li.
Củng cố kiến thức cơ bản Hóa THPT (2014-2015) :  Bài 7: Củng cố kiến thức gốc về nhóm Halogen và nhóm oxi.
Củng cố kiến thức cơ bản Hóa THPT (2014-2015) : Bài 7: Củng cố kiến thức gốc về nhóm Halogen và nhóm oxi.

Đề thi mới
Internal Test 9 : Hocmai.vn contest 2 2014.07
Internal Test 9 : Hocmai.vn contest 2 2014.07
Luyện thi đại học KIT-3: Môn Tiếng Anh (Cô Nguyễn Ngọc An) 12 : Đề thi tự luyện số 04 (Đề Online)
Luyện thi đại học KIT-3: Môn Tiếng Anh (Cô Nguyễn Ngọc An) 12 : Đề thi tự luyện số 04 (Đề Online)
Luyện thi đại học KIT-3: Môn Tiếng Anh (Cô Nguyễn Ngọc An) 12 : Đề thi tự luyện số 05 (Đề Online)
Luyện thi đại học KIT-3: Môn Tiếng Anh (Cô Nguyễn Ngọc An) 12 : Đề thi tự luyện số 05 (Đề Online)
Luyện thi đại học KIT-3: Môn Tiếng Anh (Cô Nguyễn Ngọc An) 12 : Đề thi tự luyện số 03 (Đề Online)
Luyện thi đại học KIT-3: Môn Tiếng Anh (Cô Nguyễn Ngọc An) 12 : Đề thi tự luyện số 03 (Đề Online)
Luyện thi đại học KIT-3: Môn Tiếng Anh (Cô Nguyễn Ngọc An) 12 : Đề thi tự luyện số 02 (Đề Online)
Luyện thi đại học KIT-3: Môn Tiếng Anh (Cô Nguyễn Ngọc An) 12 : Đề thi tự luyện số 02 (Đề Online)
Ngữ văn 6 :  Kiểm tra trắc nghiệm tổng hợp Tuần 1
Ngữ văn 6 : Kiểm tra trắc nghiệm tổng hợp Tuần 1
Luyện thi đại học KIT-3: Môn Tiếng Anh (Cô Nguyễn Ngọc An) 12 : Đề thi tự luyện số 01 (Đề Online)
Luyện thi đại học KIT-3: Môn Tiếng Anh (Cô Nguyễn Ngọc An) 12 : Đề thi tự luyện số 01 (Đề Online)
Thi thử đại học 2014 12 : Đề thi thử đại học môn Vật lí tháng 6/2014
Thi thử đại học 2014 12 : Đề thi thử đại học môn Vật lí tháng 6/2014
Thi thử đại học 2014 12 : Đề thi thử đại học môn Tiếng Anh tháng 6/2014
Thi thử đại học 2014 12 : Đề thi thử đại học môn Tiếng Anh tháng 6/2014
Thi thử đại học 2014 12 : Đề thi thử đại học môn Hoá học tháng 6/2014
Thi thử đại học 2014 12 : Đề thi thử đại học môn Hoá học tháng 6/2014




Múi giờ GMT +7. Hiện tại là 06:59.
Powered by: vBulletin v3.x.x Copyright ©2000-2014, Jelsoft Enterprises Ltd.
Advertisement System V2.4 By   Branden

Giấy phép cung cấp dịch vụ mạng xã hội trực tuyến số 196/GXN-TTĐT Cục Quản lý PTTH&TTĐT cấp ngày 11/11/2011.