Diễn đàn học tập của Hocmai.vn
Liên hệ quảng cáo: xem chi tiết tại đây

Diendan.hocmai.vn - Học thày chẳng tày học bạn! » Ngữ văn » Ngữ Văn lớp 6 » Làm văn » Bài viết văn số 6 lớp 6 - văn tả người




Trả lời
  #1  
Cũ 13-03-2012
hoanggiauy hoanggiauy đang ngoại tuyến
Thành viên
Thành viên của lớp
 
Tham gia : 13-03-2012
Bài viết: 1
Đã cảm ơn: 0
Được cảm ơn 22 lần với 1 bài viết
Bài viết văn số 6 lớp 6 - văn tả người

Nội dung các bài viết là tả người, có thể tham khảo các đề và bài làm dưới đây:

Đề 1: Em hãy viết bài văn tả người thân yêu và gần gũi nhất với mình ( Ông, Bà, Mẹ, Bố, Anh, Chị, Em, ....).

Đề 2: Hãy miêu tả hình ảnh mẹ hoặc cha trong những trường hợp sau:

- Lúc em ốm

- Khi em mắc lỗi

- Khi em làm được một việc tốt

Đề 3: Hãy tả lại hình ảnh một cụ già đang ngồi câu cá bên hồ.

Đề 4*: Em đã có dịp xem vô tuyến, phom ảnh, báo chí, sách vở về hình ảnh một người lực sĩ cử tạ. Hãy miêu tả lại hình ảnh ấy.'

Đề 5: Em hãy tả lại một người nào đó tùy theo ý thích của bản thân mình ( mình làm như đề 1 tả mẹ mình)

BÀI LÀM THAM KHẢO
Đề 1: mềnh xin tả mẹ mềnh

I.Dàn ý Hướng dẫn cách làm cho các bạn )

*Mở bài: C1: Đi tự cảm xúc dẫn tơi nhân vật

C2: Đi tự lời bài hát hoặc bài thơ để dẫn tơi nhân vật ( ở đây là người mẹ )

*Thân bài:

B1: M/t ngoại hình --> Tả bao quát - tuổi
- Nghề
- Dáng người
- Cách ăn mặc

--> Tả chi tiết : tìm chi tiết để tả : - Mắt
- Nước da (màu da)
- Nụ cười ( khi buồn, khi vui khác nhau thế nào??)

B2: Tả tính nết, cử chỉ, hành động, đặc điêmt, t/cách

*Kết bài: Cảm xúc của mình đối với nhân vật.

II. Bài làm

Ở nhà, ai cũng quý mình.. Ông, bà, cha, mẹ,... đều chiều mình, mình xin gì thì mọi người cho cái đấy. Sống như vậy thật hạnh phúc. Nhưng vẫn không ai bằn mẹ mình, người đã sinh ra minh, dạy mình những câu nói đầu tiên và những bài học bổ ích.

Mẹ mình tên .... Năm nay mẹ đã .... tuổi. Theo thời gân ẹm mình ngày càng già đi, càng thêm những nếp nhăn, vết chân chim trên mặt.
Bây giờ mẹ mình ở nhà, làm nội chợ để lo cho gia đình được đầm ấm và hạnh phúc. Mẹ là người đã làm ra các bưa ăn ngon, mẹ còn chiều mình, pha nước cam cho mình sau bữa ăn. Dáng người mẹ ... và mẹ minh.... (cao hay thấp) . Thường thường, khi ở nhà, mẹ thường mặc những bộ quần áo bình thường. Khi nhà mình có việc thì mình mặc bộ quần áo rất đẹp.. Chẳng hạn những bộ củ quan bò áo sơ mi. Khi đến tết và các dịp lễ khác, mẹ mình mặc bộ váy rất sang trọng.... Đôi mắt mẹ ... (sáng, to hay nhỏ) như vẻ tràn đầy hạnh phúc vậy. Nhưng đó là chỉ khi mẹ vui, khi mình làm mẹ mình buồn thì đôi mắt mẹ đỏ, rơm rơm những giọt nước mắt. Khi làm mẹ buồn, mình cảm thấy thật có lỗi khi làm mẹ pahir bận lòng. Nước da mẹ màu trắng nâu. Nhiều khi, mẹ phải làm công việc trong trời nắng trong nhiều giờ đồng hồ, khiến cho da mẹ lãi sẫm màu. Còn nụ cười của mẹ mỗi lúc một khác. Khi mẹ cười vì nghe một câu chuyện cười thì khuôn mặt mẹ không thay đổi cho lắm. Những khi nghe tin em được điểm cao hay được h/s giỏi thì khuôn mặt mẹ lúc đó hoàn toàn khác. nụ cười của mẹ lúc đó rạng rỡ hơn, khiến cho hai đôi mắt híp lại. Nhìn mẹ lúc đó như tre ra được năm tuổi.

Phần tả tính nết
(Hãy tự kể tính nết của mẹ bạn nhé)

Phần tả cảm xúc
(HÃY TỰ NÊU CẢM XÚC CỦA MÌNH VỚI MẸ BẠN NHÉ)

Sr mình mệt quá.. Hãy nghĩ nốt các đề còn lại để làm hoặc tham khảo chỗ khác nha... Sr các bạn nhiều

Trích:
Nguyên văn bởi mia_kul
Chú ý tên topic: [Văn 6]+ tiêu đề nhé.

Thay đổi nội dung bởi: mia_kul, 13-03-2012 lúc 20:02.
Trả Lời Với Trích Dẫn
  #2  
Cũ 15-03-2012
alviss_nguyen's Avatar
alviss_nguyen alviss_nguyen đang ngoại tuyến
Thành viên
Thành viên của lớp
 
Tham gia : 22-10-2011
Bài viết: 20
Đã cảm ơn: 13
Được cảm ơn 50 lần
Mình cũng có bài này hay lém!!!! Tham khảo nha!!
Mỗi người đều có một người mẹ. Đó là một chỗ dựa tinh thần rất lớn mà ai cũng phải đáng quý trọng. Mẹ tôi cũng vậy, mẹ luôn luôn dành tình yêu thương lớn nhất cho chúng tôi để bù đắp nỗi mất mát về người cha.
Tôi sinh ra đã không thấy được mặt cha. Đó là sự tổn thương rất lớn. Tuy vậy, nhưng mỗi khi ở bên mẹ, tôi cảm thấy thật hạnh phúc. Năm tôi lên một tuổi, mẹ tôi phải đi làm thuê để kiếm tiền nuôi gia đình. Nào là đóng gạch, cuốc mướn... mẹ làm hết. Nghĩ đến đây mà tôi rưng rưng nước mắt. Số mẹ tôi thật khổ! Mẹ làm vất vả đến như vậy mà vẫn không đủ ăn nên mẹ phải đi làm nghề dạy trẻ. May mắn lắm mẹ mới xin được vào một nơi ổn định.

Bàn tay mẹ tần tảo, đầy những vết chai sần. Đôi mắt thì quầng đen vì làm việc vất vả. Nhưng tôi biết, vào những ngày Tết trong khi mọi người dang vui đùa chạy nhảy thì mẹ lại ra ngoài vườn lặng lẽ ngồi khóc. Những giọt nước mắt chứa đọng tâm hồn trong sáng, chung thủy của mẹ.

Mẹ thật là cao cả! Mẹ vẫn luôn dõi theo từng bước đi của tôi như một động lực giúp tôi không ngừng học hỏi. Tôi còn nhớ có năm lúa thất (mất) mùa mẹ phải đi khuân vác gạch thuê cho người ta để kiếm tiền. Đôi vai mẹ bị chầy xước rất nhiều. Nhưng nó lại chưa đựng nhiều kỷ niệm đối với tôi. Đến bây giờ, mẹ vẫn không ngừng làm việc.

Có lẽ ông trời không cho mẹ nghỉ. Tuy vậy, mẹ có một tâm hồn vẫn lạc quan, yêu đời. Tôi thật cảm phục trước mẹ. Năm tháng qua đi, mẹ vẫn phải chịu đựng bao nỗi đắng cay, ngọt bùi. Mẹ như là một tia sáng của đời con. Tôi biết mẹ ấp ủ trong mình một nỗi hy vọng: “Không để cuộc đời con lại giống mình phải gây dựng cho con một sự nghiệp”. Tôi biết vì tôi, mẹ có thể hy sinh tất cả, kể cả niềm vui. Vì thế mẹ rất nghiêm khắc khi tôi làm sai việc.
Tôi thật khâm phục mẹ. Tôi phải phấn đấu để trở thành một người con ngoan để mẹ khỏi buồn lòng, để đền đáp công lao sinh dưỡng của mẹ. Mẹ là một người mẹ không giống với người mẹ nào. Trong mắt mẹ, tôi như là một hy vọng rực rỡ. Tôi vẫn luôn ghi nhớ câu nói: “Nếu mẹ là dòng sông, con là nước thì dòng sông không thể chảy được nếu thiếu nước”.
Trả Lời Với Trích Dẫn
  #3  
Cũ 15-03-2012
uocmovahoaibao's Avatar
uocmovahoaibao uocmovahoaibao đang ngoại tuyến
Moderator
Tớ là khỉ năng động
Bí thư liên chi
 
Tham gia : 15-12-2011
Đến từ: thiên đường trong mơ ^_^
Bài viết: 4,969
Điểm học tập:386
Đã cảm ơn: 211
Được cảm ơn 2,362 lần
Cool

Trong gia đình, m là người tôi yêu quý nht. M đã tn to nuôi hai chị em tôi khôn lớn. Đối vi tôi, m là người ph n tht tuyt vi.
Mẹ
tôi năm nay đã gần 40 tui, nhưng m vn rt tr trung, duyên dáng. Mẹ có khuôn mt tht hin t, phúc hu. Mi khi cười, khuôn mt của m như nhng đóa hoa hng n r trước sm mai. Đôi mắt của mẹ bị tật từ nhỏ nhưng không hiểu sao tôi lại càng thương mẹ hơn, có lẽ vì đôi mắt ấy tượng trưng cho sự đau khổ và mất mát, vì nó dạy cho tôi một bài học nhớ đời: đừng bao giờ chơi những trò nguy hiểm để rồi cũng phải đau khổ. Mái tóc mẹ xoã chm ngang vai, mượt mà óng càng làm cho m tăng v cun hút. Hàm răng mẹ trắng tinh, thng đều như ht bp. Đôi mt m long lanh, du dàng đến khó tả, thm đượm s bao dung, âu yếm. Đôi mt y đỏ hoe mi khi tôi m nặng. Đôi mt y long lanh hnh phúc mi khi chúng tôi vui, đôi mt y an ủi, động viên mi khi tôi vp ngã.
Công việ
c ca m tôi tuy khá bn rn nhưng m luôn chăm lo cho 2 chị em chúng tôi rất chu đáo, nht là nhng ba cơm m nu, lúc nào cũng tươm tt.
Ngoài việc làm mẹ, mẹ còn là cô giáo thứ hai của tôi. Mỗi khi tôi không hiểu bài, mẹ tận tình giảng giải. Lúc tôi còn bé tí xíu, mẹ chính là người đầu tiên cho tôi biết mặt các chữ cái. Mẹ hướng dẫn tôi cách cầm bút chính xác trước khi tôi bước vào lớp 1. Mẹ dạy cho tôi biết cái gì là tốt, cái gì là xấu để học hỏi và không nên làm. Mẹ thường xuyên kiểm tra sách vở của tôi để xem tôi học hành ra sao. Mẹ giám sát việc học của tôi rất chặt chẽ. Và cũng chính mẹ là người chăm lo cho tôi từng miếng ăn, giấc ngủ.
Mỗi khi tôi bị bệnh, mẹ luôn ở cạnh chăm sóc cho tôi từng li từng tí. Đêm đêm tôi lên cơn sốt, mẹ lại phải thức dậy để lấy khăn đắp lên trán cho tôi, lấy thuốc cho tôi uống.

Thay đổi nội dung bởi: ngongioxanh_2103, 13-05-2013 lúc 21:07.
Trả Lời Với Trích Dẫn
Có 15 thành viên đã gửi lời cảm ơn đến uocmovahoaibao với bài viết này:
  #4  
Cũ 15-03-2012
uocmovahoaibao's Avatar
uocmovahoaibao uocmovahoaibao đang ngoại tuyến
Moderator
Tớ là khỉ năng động
Bí thư liên chi
 
Tham gia : 15-12-2011
Đến từ: thiên đường trong mơ ^_^
Bài viết: 4,969
Điểm học tập:386
Đã cảm ơn: 211
Được cảm ơn 2,362 lần
Cool đoạn cuối

Mẹđộng viên tôi ăn uống những lúc đó để có sức đề kháng chống lại những con vi- rút gây bệnh. Mẹ chăm lo cho tôi như vậy mà có lắm lúc, tôi đã làm cho mẹ phải phiền lòng.
Tôi còn nhớ như in cái ngày hôm ấy, do chủ quan mà tôi đã bịđiểm kém. Khi biết tin ấy, mẹ tôi buồn lắm. Thất vọng nữa. Tôi cảm thấy thật hối hận. Mẹ nhìn tôi một lúc lâu. Tôi cứ nghĩ mẹ sẽ mắng dữ dội, nhưng không. Mẹ chỉ khuyên bảo và nhắc nhở tôi. Những lời mẹ nói đã in sâu vào tâm trí tôi mãi từ lúc đó đến bây giờ. Mẹđộng viên tôi, an ủi tôi giúp tôi đứng vững trên con đường học tập của mình. Nhờ vậy mà mỗi lần tôi vấp ngã, tôi chợt nhớđến lời mẹ dặn và tự mình đứng lên, bước tiếp trên con đường học vấn. Tôi luôn tự nhủ với mình rằng: Phải cố gắng học tập đểđền áp công ơn dưỡng dục của mẹ- người đã sinh ra chúng ta.
Từng ngày, từng giờ, chúng tôi sống trong sự ân cần, chăm sóc của mẹ. Đúng như câu hát “Lòng mẹ bao la như biển thái bình”, tình mẹ dành cho chúng tôi là một sự yêu thương lớn lao vô bờ bến. Đối với chị em tôi, mẹ là tất cả.
Trả Lời Với Trích Dẫn
  #5  
Cũ 19-03-2012
motdieunhonhoi's Avatar
motdieunhonhoi motdieunhonhoi đang ngoại tuyến
Thành viên
Bàn trưởng
 
Tham gia : 15-12-2011
Đến từ: mọi nơi trên thế giới
Bài viết: 107
Điểm học tập:27
Đã cảm ơn: 40
Được cảm ơn 123 lần
Không hiểu sao mỗi khi nhắc đến hình ảnh người phụ nữ Việt Nam, tôi lại nghĩ ngay đến mẹ. Hình ảnh mẹ tôi mỗi sáng đội chiếc nón lá đi chợ đã khắc sâu trong tâm trí tôi tự thuở nào.

Tôi không biết phải bắt đầu tả mẹ từ đâu. Có lẽ là khuôn mặt. Mẹ tôi không xấu nhưng cũng chẳng đẹp, nói chung là không có nét gì nổi bật. Bây giờ mẹ tôi đã già nên khuôn mặt có nếp nhăn. Nhìn hình của mẹ lúc còn trẻ, tôi bỗng giật mình. Mẹ thay đổi nhiều quá! Không phải thời gian đã làm thay đổi mẹ tôi đâu. Mà chính sự cực nhọc đã khiến mẹ gầy mòn. Nhìn vào đôi mắt của mẹ, tôi thấy sự mệt mỏi đằng sau đôi mắt ấy, và cảm nhận rằng mẹ có nhiều nỗi buồn hơn là niềm vui.

Tôi còn nhớ hồi lớp 3 có thi tập đọc. Có 4 đề và tôi bốc trúng đề "Đôi bàn tay của mẹ". Tôi không nhớ mình được bao nhiêu điểm, chỉ nhớ rằng tôi đã đọc bằng cả tấm lòng. "Em yêu nhất là đôi bàn tay mẹ, những ngón tay gầy gầy xương xương". Khi tôi cầm tay mẹ, có cảm giác như cầm một khúc gỗ. Tay mẹ thô quá, cứng quá, dường như chỉ có da bọc xương. Và tay mẹ cũng không hề ấm áp chút nào, lúc nào cũng mát rười rượi. Bởi vậy mà tôi rất thích khi mẹ đặt tay lên trán lúc tôi bị nóng sốt. Bàn tay của mẹ lúc nào cũng mạnh mẽ. Bất cứ thứ gì tôi không mở được chỉ cần đưa mẹ là mở được ngay. Những lúc đó mẹ hay cười, chọc tôi sao yếu quá.

Tôi cao 1m60, một chiều cao trung bình nhưng khi đứng với mẹ, tôi vẫn cao hơn mẹ một chút. Thế mà chưa bao giờ tôi thấy mẹ thấp cả. Trong mắt tôi, mẹ lúc nào cũng là người hoàn hảo nhất.

Có một hôm đi học về, thấy mẹ đang nằm ngủ. Tôi lặng lẽ tới gần và ngồi xuống. Tôi cứ nhìn mẹ chăm chú suốt 15 phút cho đến khi mẹ thức dậy và nhìn tôi mỉm cười. Cô giáo tôi từng bảo "Các em thử nhìn gương mặt cha mẹ mình lúc ngủ, sẽ thấy được nỗi nhọc nhằn trên khuôn mặt họ". Tôi nhìn mẹ nhưng chỉ có một cảm giác duy nhất: đó là sự yên bình.

Khi nhìn đôi chân của mẹ, tôi cảm thấy xót xa vô cùng. Có quá nhiều vết nứt, và vết nứt nào cũng sâu, sâu lắm. Tôi chưa từng thấy ai bị nứt chân sâu như vậy, dù là quảng cáo trên tivi. Bước chân của mẹ cũng thật là nặng nhọc. Vì thế mà đôi dép của mẹ rất mau mòn. Phần gót của đôi dép cao su mòn gần sát đất và dép trái mòn hơn dép phải chứng tỏ khi đi mẹ đặt trọng tâm về phía sau và nghiêng về bên trái. Hễ có người gọi thì lúc nào mẹ cũng hối hả chạy ra, có lúc còn xém bị vấp ngã. Người ta nói những người đi nhanh và bước chân nặng nhọc thì sống không được sung sướng. Có lẽ là vậy nhỉ.

Ngay chỗ xương vai của mẹ có 2 cái hốc thật sâu. Và da của mẹ thì bủng beo, không săn chắc như người khác. Thương mẹ quá.

Mẹ tôi bị viêm xoan. Đó là do ngày xưa mẹ hít bụi than quá nhiều. Bây giờ, căn bệnh này cứ hành mẹ tôi mãi. Mẹ hay bị nhức đầu, còn sổ mũi là chuyện như cơm bữa. Thế nhưng không ngày nào mẹ tôi nghỉ ngơi. Trong khi tôi hễ bệnh một chút là chẳng làm gì cả, chỉ nằm đó để mẹ chăm sóc.

Mẹ dành tình thương cho ai cần nó nhất. Lúc nhỏ, tôi bé nhất nên mẹ quan tâm chăm sóc tôi nhiều nhất. Nhưng giờ lớn rồi, anh chị tôi đều đã đi làm thì mẹ thương chị nhất. Đơn giản vì chị tôi làm việc rất cực khổ nhưng lương lại thấp và mẹ nghĩ rằng cần bù đắp cho chị bằng tình thương của mẹ. Có những việc không cần phải nói ra nhưng ta cũng hiểu, phải không nào?

Những chuyện về mẹ có kể hoài cũng không hết. Nếu được quay ngược thời gian thì bài tập làm văn "Hãy tả mẹ của em" chắc chắn tôi sẽ viết khác.
__________________
bình
Trả Lời Với Trích Dẫn
  #6  
Cũ 19-03-2012
hunganhprols's Avatar
hunganhprols hunganhprols đang ngoại tuyến
Thành viên
Thành viên của lớp
 
Tham gia : 13-03-2012
Bài viết: 3
Đã cảm ơn: 1
Được cảm ơn 8 lần với 1 bài viết
ai còn bài gì về đề 2 không??vậy có thì nói với mình nha!!!!!!!!!!!!!!!!!!
Trả Lời Với Trích Dẫn
Có 8 thành viên đã gửi lời cảm ơn đến hunganhprols với bài viết này:
  #7  
Cũ 19-03-2012
chaytheobagac_timxaccuaanh's Avatar
chaytheobagac_timxaccuaanh chaytheobagac_timxaccuaanh đang ngoại tuyến
Thành viên
Tổ phó
 
Tham gia : 18-03-2012
Đến từ: trên trời...dưới đất...ở đấu nữa ý..
Bài viết: 245
Điểm học tập:54
Đã cảm ơn: 14
Được cảm ơn 182 lần
đề 1

“Nhớ ngày xưa khi còn bé, mẹ ôm ấp tôi những lúc trời lạnh. Mẹ kể cho tôi nghe những câu chuyện cổ tích ly kỳ, hấp dẫn bằng giọng nói trầm ấm. Đôi mắt mẹ yêu thương nhìn tôi trìu mến. Đôi mắt đen láy làm cho mẹ thật thông minh. Cả những lúc chui vào trong chăn cùng mẹ, tôi cảm nhận được hơi thở ấm nồng, nhè nhẹ. Mẹ muốn tôi ngủ yên, ngủ say để sáng mai còn đi học sớm, không bị thiếu ngủ…”. Có những điều không cần phải nói ra, tuy con còn nhỏ, con cũng có thể cảm nhận được!

“Những lần tôi ốm, mẹ thức trắng cả đêm để săn sóc tôi. Sáng dậy, đôi mắt mẹ trũng xuống vì thiếu ngủ. Tôi hiểu được, mẹ lo lắng cho tôi thế nào. Những hôm đó, trông mẹ xanh xao quá. Hôm nào tôi làm bài muộn, mẹ luôn nhắc nhở, lo lắng, thúc giục tôi ngủ sớm để ngày mai đi học. Còn những lần bị điểm kém, mẹ không bao giờ mắng tôi. Mẹ kiên nhẫn, giảng lại cho tôi từng ly từng tí cho đến khi tôi hiểu thì thôi. Mẹ luôn nói với tôi: Con cố găng ngoan ngoãn, đừng để mẹ mất kiên nhẫn. Mẹ đánh con là mẹ đánh chính mẹ…”

Tôi đã khóc khi đọc những lời văn của con gái. Bài văn tràn đầy những cảm nhận chân thực của con về những việc tôi làm hàng ngày. Những câu nói, những cử chỉ, những hành động của tôi đều được con lần lượt kể lại bằng ngôn từ của chính mình.

“Dù bận rộn đến đâu, mỗi ngày mẹ đều dành thời gian nói chuyện với tôi. Có chuyện gì, dù xấu hay tốt, tôi đều kể với mẹ. Trước khi thi, mẹ cùng ôn bài với tôi. Mẹ vuốt ve tôi bằng đôi tay trắng mịn màng và dặn: Nhớ đọc lại kỹ bài làm để dành cho mẹ một điểm nhé, mèo con! Mẹ đã tiếp thêm cho tôi sức mạnh để chiến thắng. Cứ mỗi lần nhớ về khuôn mặt tròn tròn, bầu bĩnh của mẹ, tôi lại tự nhủ: Phải chiến thắng, Phải chiến thắng….!”

Tôi thường tự nhủ, điều thành công nhất của tôi trong việc dạy con từ trước tới nay là con tôi coi tôi như một người bạn thân, không giấu tôi dù là chuyện buồn hay vui. Tôi tâm niệm, để giữ được thói quen đó của con, tôi không được gây sức ép cho con bất kể chuyện gì, đặc biệt chuyện học hành. Giao tiếp hàng ngày với con rất quan trọng, mẹ con tôi thường nói đùa: Tâm tính con như mặt nước phẳng lặng. Con chỉ hơi gợn sóng là mẹ biết liền!

“Nhưng những điều đó chỉ xảy ra từ hồi tôi còn nhỏ. Bây giờ mẹ đã khác. Mẹ bận rộn hơn, mẹ hay mệt hơn và cũng dễ nổi nóng hơn. Mẹ ít để ý đến tôi và tính kiên nhẫn của mẹ cũng giảm nhiều. Vậy là mẹ đã không còn trẻ nữa… Tôi nghĩ rằng, dù sao tôi cũng đã lớn, mẹ không cần để ý đến tôi nhiều nữa. Tôi sẽ tự lập như mẹ mong muốn. Thế nhưng, đôi tay mẹ vẫn đẹp như xưa. Tôi vẫn mong được đôi tay ấy vuốt ve mỗi ngày, không phải như những khi tôi cọ má vào mẹ, mẹ nghiêm mặt lại và bảo: Con lớn rồi, không làm nũng mẹ nữa… Tôi hiểu, dù có nói vậy, tình yêu của mẹ dành cho cô con gái đầu lòng của mẹ không thay đổi”.

Trái tim tôi thắt lại khi đọc đến những dòng này. Sau khi bác giúp việc bị ốm cách đây 6 tháng, vào thời điểm con lớn lên cấp 2, con nhỏ bắt đầu vào lớp 1, ngoài giờ làm việc, tôi phải đảm đương nhiều việc nhà hơn. Điều đó cũng đồng nghĩa với việc 2 tiếng buổi tối rảnh rỗi với con trước đây bị chia sẻ làm ba, hai phần cho bé nhỏ và một phần cho bé lớn. Đôi lúc thấy con tủi thân, tôi giải thích cho con qua loa: em còn nhỏ, chưa biết đọc, biết viết, mẹ phải bên em, giống như bên con 5 năm trước đây… Tôi rất sợ con phụ thuộc vào tôi nhiều quá nên đặt mục tiêu rèn luyện tính tự lập cho con lên hàng đầu. Vì vậy, tôi tránh những động chạm tình cảm, dù con là con gái. Hay là tôi ngụy biện, tôi đã trở thành một người mẹ khô khan mất rồi? Giai đoạn dậy thì là giai đoạn đặc biệt của con với nhiều biến chuyển tâm sinh lý. Vậy mà tôi lại dần dần xa con. Tôi mải mê bon chen kiếm tiền để lo cho tương lai của con mà quên mất dù ở lứa tuổi nào, con cũng rất cần hơi ấm của mẹ. Tôi mải mê với cơm áo gạo tiền, đôi khi về nhà nổi nóng và tức giận vô cớ khi những việc ở cơ quan không như ý muốn, khi mục tiêu tài chính của tôi không đạt được. Đôi khi tôi nhận ra sự sợ sệt của con, nhưng tôi xoa dịu lương tâm bằng câu nói “Tất cả vì tương lai tốt đẹp của con”. Tôi đã làm con sợ, con không kể cho tôi nghe những câu chuyện dài lê thê trên lớp hay những buồn vui của con nữa… Cho dù con đã rất rộng lượng cho tôi một câu an ủi “Tình yêu của mẹ dành cho con không thay đổi”, tôi vẫn nhìn lại những gì mình đã làm và thấy rằng mình đã rất khác hình ảnh người mẹ trong tâm trí con, hình ảnh người mẹ “ngày xưa” của con! Tôi đã sai khi nghĩ rằng, con tôi đã lớn, tôi cần kiếm tiền để lo cho con đi du học. Tôi quên mất rằng, con tôi cần hơi ấm và sự động viên của tôi hơn là cần những sắp đặt tương lai của tôi!
Cám ơn đề văn của cô giáo, cám ơn những lời văn tha thiết của con. Con đã có những con sóng lớn trong suy nghĩ và tôi đã bỏ qua một thời gian dài! Tôi biết mình phải làm gì để có thể là người mẹ tốt nhất của con trong lúc này! Con gái à, con luôn là nữ hoàng trong thế giới của mẹ!
Trả Lời Với Trích Dẫn
  #8  
Cũ 24-03-2012
chaytheobagac_timxaccuaanh's Avatar
chaytheobagac_timxaccuaanh chaytheobagac_timxaccuaanh đang ngoại tuyến
Thành viên
Tổ phó
 
Tham gia : 18-03-2012
Đến từ: trên trời...dưới đất...ở đấu nữa ý..
Bài viết: 245
Điểm học tập:54
Đã cảm ơn: 14
Được cảm ơn 182 lần
tả mẹ khi em bị ốm

tất nhiên là phải có tình huống rồi. Em có thể viết em bị cảm do 1 lần dầm mưa ( lí do cổ điển ^^, cài này dễ viết nhưng không cho thấy mẹ e lo lắng thế nào vì bệnh dễ khỏi thì không cần lo nhiều ) và nếu muốn gay cấn thì là sốt virus chẳng hạn ( bệnh gì nghe khó chữa chút ) > em phải nằm liệt giường.Và lúc đó bố đi công tác xa nên ko thể ở nhà, có mỗi mẹ chăm lo cho e
Sau đó thì tả mẹ:
- Khi biết e bệnh thì mẹ lo lắng thế nào này: sốt sắng, hỏi han, cặp nhiệt độ, đưa e đi bác sĩ này....
Nếu là bệnh nặng thì e nên viết là e phải ở nhà nghỉ khoảng 4, 5 ngày gì đó chứ nhiều quá thì lại dài dòng (không nghĩ ra đủ ý viết cho tất cả các ngày)
- Khi chăm sóc e, có thể bệnh nặng nên mẹ rất lo, mẹ phải đi làm nhưng luôn gọi điện về hỏi han e, khi về là mua cho e thứ đồ bổ dưỡng, dỗ e uống hết thuốc này,...Còn về hành động của mẹ thì có thể bịa ra rất nhiều thứ như: mẹ nấu cháo cho tôi uống, đắp khăn lạnh lên trán tôi, tiếng chân mẹ đi thật khẽ sợ tôi tỉnh giấc trong khi mẹ cũng luôn thiếu ngủ, bàn tay của mẹ sờ lên trán tôi . Bàn tay ấy tuy hơi thô ráp nhưng tôi vẫn thấy ấm áp lạ thường
E sẽ tả khuôn mặt mẹ lo lắng thế nào ( mẹ nhìn tôi, ánh mắt trìu mến, có phần mệt mỏi. Lúc đó tôi mới để ý thấy mẹ gầy đi nhiều quá, mắt mẹ có thâm quầng vì thiếu ngủ và phải làm việc đến tận khuya) Em còn nên viết về cảm xúc lúc đó của e: thấy thương mẹ, mong khỏi bệnh,...
-Khi e khỏi bệnh:nhờ mẹ mà e đã dần khỏi bênh, mẹ đã vui mừng như thế nào, mẹ cười nhẹ nhõm khi thấy tôi đỡ mệt...
-Cảm nghĩ của em: e yêu mẹ rất nhiều và mong mình sẽ ko bao giờ bệnh để mẹ khỏi lo lắng nữa.

Đây chỉ là những gợi ý thôi, càng thêm nhiều sáng tạo càng tốt e ạ ^^. Chúc e làm bài tốt nhé

Thay đổi nội dung bởi: thaonguyenkmhd, 14-06-2012 lúc 10:50.
Trả Lời Với Trích Dẫn
Có 12 thành viên đã gửi lời cảm ơn đến chaytheobagac_timxaccuaanh với bài viết này:
  #9  
Cũ 18-04-2012
nguyenkhanhthuong_4d nguyenkhanhthuong_4d đang ngoại tuyến
Thành viên
Thành viên của lớp
 
Tham gia : 18-04-2012
Bài viết: 1
Đã cảm ơn: 0
Được cảm ơn 17 lần với 1 bài viết
Tả người thân yêu (ông,bà,bố, mẹ...)

Đối với em,tình bà cháu là không thể thiếu được.Bà!Một tiếng đơn sơ ấy thôi nhưng thật thân thương,gần gũi với em từ khi em mới bi bô tập nói.Hình ảnh bà luôn in sâu trong trí nhớ của em.Một người bà hiền từ,nhân hậu,cả cuộc đời vì con,vì cháu.
Bà em năm nay đã ngoài...,dáng người nhỏ nhắn gầy gầy với mái tóc pha sương nay đã bạc màu mây trắng.Nước da bà bị nắng cháy sạm,có chỗ xuất hiện những chấm đồi mồi.Có lẽ vì bà phải bươn chải,tần tảo để nuôi mẹ em và các dì.Mắt bà không còn tinh tường như xưa nữa,cái dáng đùng đục nhưng cái nhìn vẫn như thuở nào:hiền hậu,yêu thương và nhân hậu.Trên khuôn mặt của bà,những nếp nhăn xuất hiện ở đuôi mắt,khóe mi.Mỗi khi bà cười,những nếp nhăn ấy như hằn sâu lại.Hai gò má cao,rám nắng,đôi môi khô và thâm lại theo năm tháng của cuộc đời.Vầng trán cao của bà dường như mỗi nếp nhăn thể hiện cho nỗi khổ đau,vất vả,đắng cay mà bà phải trải qua.Mỗi khi buồn,đôi mắt bà đăm chiêu,nó như phản chiêu những ngày lặn lội,vất vả vì những miếng cơm,manh áo cho con cái.Bà rất hiền từ,nhân hậu.Bà em tính sạch sẽ,không thích luộm thuộm nên các đồ đạc trong nhà em lúc nào cũng sạch sẽ.Mỗi khi bà làm việc mệt nhọc,bố em thường nói với bà:
"Mẹ đi nghỉ ngơi cho đỡ mệt.Các công việc này để con và các cháu làm cho"
Bà em rất thương con cái và các cháu.Khi nghe bố em nói vậy,bà liền bảo:
"Thôi!Con cứ để đấy mẹ làm,cho các cháu nó còn có thời gian để học bài,Chứ!Mẹ già rồi ngồi một chỗ cũng chán"
Khi nghe bà em nói vậy,bố rất thương bà nhưng không dám làm trái ý bà.Nếu làm trái ý bà thì bà em rất buồn
Những ngày thơ ấu,em được sông trong vòng tay yêu thương của bà.Bao giờ bà cũng quý mến,yêu thương và hết lòng chăm sóc em.Những bài hát ru êm dịu của bè đã đưa em vào giấc ngủ say nồng.Những lúc em dỗi hờn,khóc lóc,bà kiên nhẫn dỗ dành,cưng nựng cháu,chiều ý cháu.Đến lúc lớn,bà thuềong dạy bảo em hoặc khuyên em điều gì đó thì bà thường dạy qua các câu thành ngữ,tục ngữ...

Hình ảnh của bà thật thân thiết.Tuy bà đã tuổi cao nhưng tình cảm thì lại bao la,nhân hậu.Em rất hạnh phúc khi có được một người bà như thế này.Suốt đời em sẽ nhớ mãi những tháng năm được sống bên bà,được bà yêu thương và chăm sóc em như ngày nào.Bà ơi!Cháu sẽ ghi nhớ công ơn của bà mà bà đã dành cho cháu.Hình ảnh của bà luôn in mãi trông lòng cháu.Cháu sẽ cố gắng học thật giỏi để trở thành con ngoan,trò giỏi như bà hằng mong ước và vâng lời bố mẹ.Bà ơi!Dù có đi nơi đâu cháu sẽ luôn nhớ đến bà.Cháu yêu bà nhiều!

Đây là bài văn tả bà đó
Trả Lời Với Trích Dẫn
Có 17 thành viên đã gửi lời cảm ơn đến nguyenkhanhthuong_4d với bài viết này:
  #10  
Cũ 18-04-2012
o0albus0o o0albus0o đang ngoại tuyến
Thành viên
Bàn trưởng
 
Tham gia : 03-02-2012
Bài viết: 117
Điểm học tập:24
Đã cảm ơn: 29
Được cảm ơn 150 lần
Đề 1 này : Miêu tả mẹ
Ai là người đã canh chừng từng miếng ăn giấc ngủ của ta? Ai mà luôn luôn cảm thấy ta quá nhỏ bé trước thế giới rộng lớn , ai mà luôn thấy vui khi ta ăn được một muỗng cơm , đi được một bước chập chững.Đó chính là người mà ta gọi một cách thân thương là mẹ.Mẹ là người là người luôn theo bước chân bạn , bên bạn từng ngày từng giờ , chỉ một cái giật mình của bạn là mẹ đã ko yên giấc , một cú vấp ngã của bạn , mẹ cũng thấy xót xa.
Mẹ , mẹ là lọn mía ngọt ngào,là tiếng dế đêm thâu , là ánh đuốc khi con lạc lối !


Thân bài

( Khúc này em thấy rất hay , rất mún đưa vào bài văn nhưng ko bik có nên ko vì nó nghiêng về kể wua' ! Khúc này em sẽ viết bằng màu xanh để phân biệt )

Mẹ yêu con đủ để hỏi con đi đâu , với ai và mấy giờ con về.Mẹ yêu con đủ để bắt con mang chiếc kẹo sữa mà con đã lấy ở cửa hàng mà ko phải trả tiền đến trả người ta với lời xin lỗi.Mẹ yêu con đủ để cho con nhìn thấy sự tức giận , thất vọng và nước mắt của mẹ , để con thấy rằng me, ko phải là một người hoàn hảo......Nhưng nhiều hơn cả , mẹ yêu con đủ để nói " Không " dù mẹ biết con sẽ ghét mẹ vì điều đó !


"Con là một ngôi sao _ Không phải vì mẹ , mà là vì con ". Mẹ đã từng nói thế ! Mẹ luôn mong cho ngôi sao của mẹ tự tin bước về phía trước để nắm lấy thành công.

Hàng đêm , khi con còn đang say giấc , thì ngoài kia mẹ đang vật lôn với cuộc sống khó khăn. Bàn tay mẹ gầy gầy xương như chứng tỏ sự khổ cực mà mẹ đã phải trải qua để ngôi sao của mẹ được sung sướng.Dáng mẹ nhỏ nhắn.Mái tóc đen đã lấm tấm một vài sợi bạc được mẹ cuốn tròn lên như hình đỉnh tháp một cách gọn gàng.Tuổi đời đã ngoài bốn mươi , nhưng những dzì mà mẹ phải làm là quá sức.Sáng sớm , khi em thức dậy , đã thấy mẹ đi làm. Nhưng trên bàn còn nóng hổi tô mì thơm phức mẹ kịp làm cho em để đến trưa khi em kịp ăn chén cơm mẹ nấu thì lại thấy cái dáng nhỏ nhắn của mẹ tất tả đi làm lại.Tối , khi em học bài thì mẹ đang dọn dẹp nhà cửa. Bận rộn đủ việc nhưng mẹ rất quan tâm đến việc học hành của em. Trên gương mặt trái xoan đã có một vài nếp nhăn của mẹ lại nở nụ cười tươi tắn hơn bao giờ hết khi m được điểm tốt.
Mùa xuân đã thay áo mới và mùa hạ cũng sắp ra đi........Làn da mẹ ngày càng rám nắng và đôi mắt đen láy càng hiện rò các nét chân chim vì trải qua nhiều sương gió.Nhưng tình yêu của em đối với mẹ là vô bờ bến , không vì thế mà giảm đi.

Kết bài

Lòng Mẹ bao la như biển Thái Bình dạt dào,
Tình Mẹ tha thiết như dòng suối hiền ngọt ngào,
Lời Mẹ êm ái như đồng lúa chiều rì rào.
Tiếng ru bên thềm trăng tà soi bóng Mẹ yêu.
(Lòng mẹ)
Trả Lời Với Trích Dẫn
Có 13 thành viên đã gửi lời cảm ơn đến o0albus0o với bài viết này:
Trả lời

Chia sẻ/đánh dấu bài viết


Ðiều chỉnh Tìm trong bài viết
Tìm trong bài viết:

Tìm chi tiết
Xếp bài

Quyền hạn của bạn
Bạn không thể tạo chủ đề mới
Bạn không thể gửi trả lời
Bạn không thể đăng tập đính kèm
Bạn không thể sửa bài của mình

BB codeMở
Smilies đang Mở
[IMG] đang Mở
HTML đang Tắt

 
Bài giảng mới
Tiếng Anh 7 : Unit 16: People and places
Tiếng Anh 7 : Unit 16: People and places
Tiếng Anh 7 :  Unit 15  Going out
Tiếng Anh 7 : Unit 15 Going out
Luyện thi quốc gia PEN-C: Môn Toán (Thầy Phan Huy Khải) : Bài 9. PP đưa về hằng đẳng thức - thầy Lưu Huy Thưởng
Luyện thi quốc gia PEN-C: Môn Toán (Thầy Phan Huy Khải) : Bài 9. PP đưa về hằng đẳng thức - thầy Lưu Huy Thưởng
Luyện thi quốc gia PEN-C: Môn Toán (Thầy Phan Huy Khải) : Bài 10. PP đặt ẩn phụ chuyển về PT cơ bản- thầy Lưu Huy Thưởng
Luyện thi quốc gia PEN-C: Môn Toán (Thầy Phan Huy Khải) : Bài 10. PP đặt ẩn phụ chuyển về PT cơ bản- thầy Lưu Huy Thưởng
Tiếng Anh 8 : Unit 16. Inventions
Tiếng Anh 8 : Unit 16. Inventions
Tiếng Anh 8 : Unit 15: Computers
Tiếng Anh 8 : Unit 15: Computers
Tiếng Anh 8 : Unit 14  Wonders of the  world (part 2)
Tiếng Anh 8 : Unit 14 Wonders of the world (part 2)
Tiếng Anh 8 : Unit 14  Wonders of the  world (part 1)
Tiếng Anh 8 : Unit 14 Wonders of the world (part 1)
Bồi dưỡng Học sinh giỏi Toán 5 : Bài 8.Hai hiệu số (tiết 2)
Bồi dưỡng Học sinh giỏi Toán 5 : Bài 8.Hai hiệu số (tiết 2)
Bồi dưỡng Học sinh giỏi Toán 5 : Bài 7. Hai hiệu số (tiết 1)
Bồi dưỡng Học sinh giỏi Toán 5 : Bài 7. Hai hiệu số (tiết 1)

Đề thi mới
Thi thử đại học 12 : Đề đánh giá năng lực môn Tiếng Anh - Dành cho học sinh lớp 13
Thi thử đại học 12 : Đề đánh giá năng lực môn Tiếng Anh - Dành cho học sinh lớp 13
Thi thử đại học 12 : Đề kiểm tra năng lực môn Tiếng Anh - Dành cho học sinh lớp 12
Thi thử đại học 12 : Đề kiểm tra năng lực môn Tiếng Anh - Dành cho học sinh lớp 12
Tiếng Anh 10 - cô Nguyễn Thị Phương 10 : Revision test 1+2+3
Tiếng Anh 10 - cô Nguyễn Thị Phương 10 : Revision test 1+2+3
Hóa học 10 : Chương IV. Phản ứng hoá học
Hóa học 10 : Chương IV. Phản ứng hoá học
Hóa học 10 : Chương III. Liên kết hóa học
Hóa học 10 : Chương III. Liên kết hóa học
Hóa học 10 : Chương I. Nguyên tử
Hóa học 10 : Chương I. Nguyên tử
Hóa học 10 : Chương II. Bảng HTTH các nguyên tố hoá học
Hóa học 10 : Chương II. Bảng HTTH các nguyên tố hoá học
Toán 11 : Chương 2. Tổ hợp và xác suất
Toán 11 : Chương 2. Tổ hợp và xác suất
Tiếng Anh 10 - cô Nguyễn Thị Phương 10 : Pronunciation test
Tiếng Anh 10 - cô Nguyễn Thị Phương 10 : Pronunciation test
Internal Test 9 : Hocmai.vn contest 2 2014.08
Internal Test 9 : Hocmai.vn contest 2 2014.08




Múi giờ GMT +7. Hiện tại là 17:12.
Powered by: vBulletin v3.x.x Copyright ©2000-2014, Jelsoft Enterprises Ltd.

Giấy phép cung cấp dịch vụ mạng xã hội trực tuyến số 196/GXN-TTĐT Cục Quản lý PTTH&TTĐT cấp ngày 11/11/2011.