Diễn đàn học tập của Hocmai.vn
Liên hệ quảng cáo: xem chi tiết tại đây

Diendan.hocmai.vn - Học thày chẳng tày học bạn! » Ngoại khóa » CLB Thơ, Văn » Sưu tầm » [Sưu tầm] Tuyển tập những câu chuyện và bài thơ hay về mẹ

Thi thử đại học 2014



Trả lời
  #1  
Cũ 30-01-2012
lolem_theki_xxi's Avatar
lolem_theki_xxi lolem_theki_xxi đang ngoại tuyến
MEM VIP
Bí thư
 
Tham gia : 13-06-2011
Đến từ: $\color{Violet}{Thanh ~ Hóa}$
Bài viết: 2,382
Điểm học tập:294
Đã cảm ơn: 3,359
Được cảm ơn 1,972 lần
Exclamation [Sưu tầm] Tuyển tập những câu chuyện và bài thơ hay về mẹ

Mẹ, trong chúng ta ai cũng biết từ đó có ý nghĩa như thế nào.
Trong các bộ phim nước ngoài, ta thường nghe những người con nói với mẹ của họ "con yêu mẹ", và rất nhiều những câu thể hiện tình cảm khác.
Tình yêu mẹ con của họ lớn?
Đúng vậy! Và tình yêu của chúng ta, những con người nước Việt, tình yêu của chúng ta với người đã sinh ra ta cũng rất to lớn
. Nhưng dường như, câu nói "con yêu mẹ" rất khó nói ra.
Không nói ra không có nghĩa tình yêu dành cho mẹ của chúng ta không to lớn.





Hôm nay mình muốn cùng các bạn làm một tủ sách . Tủ sách đó tuyển tập tất cả những câu chuyện viết về mẹ .

Hãy để tủ sách này giúp cho những đứa con đã làm điều gì đó có lỗi với ba mẹ khi đọc những dòng trong này sẽ nhận ra được lầm lỗi .

Hãy để tủ sách này như là những đứa con tinh thần của các ông bố bà mẹ.


Nào , chúng ta hãy cùng chung tay góp phần làm cho tủ sách viết về mẹ của chúng ta " Dày cộm " và có chất lượng nhé .



Các bài viết xem nhiều nhất cùng chuyên mục:
__________________
Mái đình xưa làng Việt, thênh thênh một góc trời..

Những thăng trầm thời gian, đã ghi tạc hình dáng..

Nét chạm trổ phượng long uốn lượn tựa mây sóng..


Thay đổi nội dung bởi: lolem_theki_xxi, 20-11-2012 lúc 13:10.
Trả Lời Với Trích Dẫn
Có 3 thành viên đã gửi lời cảm ơn đến lolem_theki_xxi với bài viết này:
  #2  
Cũ 30-01-2012
lolem_theki_xxi's Avatar
lolem_theki_xxi lolem_theki_xxi đang ngoại tuyến
MEM VIP
Bí thư
 
Tham gia : 13-06-2011
Đến từ: $\color{Violet}{Thanh ~ Hóa}$
Bài viết: 2,382
Điểm học tập:294
Đã cảm ơn: 3,359
Được cảm ơn 1,972 lần
Áo mới và tóc mẹ < Sưu Tầm >


Mỗi năm chỉ có một mùa đẹp nhất, hiền nhất, ấm cúng nhất – mùa xuân. Những ai đi xa, những ai ở gần, những ai còn mải rong ruổi phía chân trời nào, đừng quên về quây quần bên bếp lửa gia đình trong phút giao thừa rưng rưng hạnh phúc. Mùa xuân – mùa của hoa đẹp, mùa của mừng tuổi, nhận bao lì xì và còn là mùa để trẻ con mặc áo mới chạy đi khoe khắp chúng bạn.

Tôi nghe người ta thường nói “Ăn Bắc, mặc Nam” – có phải thế chăng mà mỗi bận tết về, nhiều khi chưa mua sắm gì trong nhà nhưng mẹ luôn nghĩ đến quần áo mới cho các con. Áo mới ngày tết là hình ảnh rõ nét nhất trong ký ức của tôi. Có thể là sau hôm nay, ngày mai, ngày kia, mười hay hai mươi năm nữa hoặc có thể là lâu hơn như thế, hình ảnh ấy vẫn mãi tươi mới và thơm mùi kỷ niệm về người mẹ thân thương trong lòng tôi.


Những làng quê nhỏ ở vùng Thăng Bình – Quảng Nam vào những năm 1994- 1995 chẳng lấy gì làm khá giả, sang trọng. Dân xóm chài chúng tôi lo được bữa sáng, bữa trưa thì mất bữa tối, lo mỗi chuyện ăn đã khó nói gì đến việc sắm sửa những tiện nghi bình thường cho cuộc sống. Cái bàn, cái ghế cũng đóng bằng tre, nẹp bằng tre, chén bát thì bằng sành cũ mèm cũ rích, sứt mẻ quanh miệng nên quần áo mới với bọn trẻ con là một ước mơ, một phép thần tiên hay hay, lạ lạ.

Thế mà có một lần, phép thần tiên ấy cũng đã tìm đến với bốn chị em tôi. Tôi nhớ đó là một ngày tháng chạp giáp tết, mẹ đi chợ về muộn hơn mọi ngày. Mẹ mua cho chị em tôi rất nhiều kẹo ú (món kẹo tuổi thơ tuyệt vời nhất của trẻ con làng tôi lúc bấy giờ) và có một món quà vô cùng đặc biệt, vô cùng thích thú đó là một cuộn vải in hình những con gấu nhỏ nhỏ xinh xinh, mẹ bảo chiều mẹ dắt bốn chị em đi may áo mới.

Chị em tôi vui quá, chẳng để ý đến mái tóc ngắn của mẹ. Bữa cơm hôm ấy, cha hỏi mẹ sao lại cắt tóc. Mẹ nói cắt như thế cho đẹp và tiện buộc gọn, chứ để dài thì vướng víu quá.

Mẹ cắt tóc ngắn. Cha giận mẹ mấy ngày. Còn chị em tôi thì vui hết biết vì được đi may áo mới đón tết.

Mãi đến sau này tôi mới biết, cha giận mẹ vì mẹ cắt tóc đi bán. Chắc là cũng vừa đủ tiền để mua vải may áo cho chị em tôi. Tôi còn nhớ lần đó Út hỏi: Mẹ ơi, có được may quần không mẹ. Mẹ bảo cứ mặc tạm quần cũ, bao giờ có vải đẹp thì mẹ lại mua về may cho các con chứ hôm nay chợ hết vải đẹp rồi.

Sau này khi tôi lớn lên, mỗi khi nhớ về chiếc áo mới và mái tóc mẹ, nước mắt lại rưng rưng. Tóc mẹ dài phủ hết lưng và đẹp. Tuy mẹ là phận đàn bà làng biển, mái tóc dài chẳng bao giờ được thẳng trên vai. Sáng ra đã búi vội búi vàng cho kịp buổi chợ sớm. Thế mà suối tóc mẹ lúc nào cũng thẳng và mềm mượt vì mẹ hay gội đầu bằng nước bồ kết nấu với mè đen. Gần nửa đời tóc búi, đến khi cắt ngắn lên, mẹ mới có thói quen buộc tóc.

Lại nói về chiếc áo mới.

Hơn một năm sau, chị em tôi lớn nhanh quá, không còn mặc vừa áo mẹ may nữa, mẹ giặt sạch và bỏ vào vỏ gối để gối đầu. Từ bấy đến giờ đã là mười tám năm, chiếc gối vẫn giữ vẹn nguyên những kỷ niệm về tấm áo mẹ may năm nào. Tiếc rằng, gia đình tôi giờ đây không còn vẹn nguyên như trước mà đã khuyết thiếu một người.

Tôi nhớ cái tết Út mặc áo mới mẹ may rồi hỏi mẹ:

- Mẹ ơi, sau này mẹ có già đi không?

Mẹ bảo:

- Có.

Út khóc.

- Hu hu hu…Sao mẹ phải già, con không muốn mẹ già đâu.

- Mẹ phải già để các con lớn lên chứ.

- Ừ nhỉ! Thế, mẹ cứ già nhưng mẹ đừng chết nhé!

Ngày chúng tôi chưa kịp nhìn thấy tuổi già trên gương mặt mẹ, mẹ đã ra đi về một nơi rất xa, một nơi mà chẳng bao giờ chúng tôi được đặt chân đến đó để tìm gặp mẹ. Mãi mãi và mãi mãi.

Tết này trở về nhà, tôi sẽ vùi đầu lên chiếc gối đựng tấm áo xưa cũ để hít hà cho thỏa thích cái mùi tuổi thơ thiếu thốn, nhọc nhằn. Mẹ giờ không còn nữa, cái tết đầu tiên vắng mẹ, chắc là sẽ rất buồn. Tôi sẽ về hôn thật lâu lên tấm áo ấy như hôn lên kỷ niệm ngọt ngào, hôn lên mái tóc của mẹ yêu thương
.
__________________
Mái đình xưa làng Việt, thênh thênh một góc trời..

Những thăng trầm thời gian, đã ghi tạc hình dáng..

Nét chạm trổ phượng long uốn lượn tựa mây sóng..


Thay đổi nội dung bởi: lolem_theki_xxi, 01-02-2012 lúc 09:02.
Trả Lời Với Trích Dẫn
Có một thành viên đã cám ơn lolem_theki_xxi vì bài viết này:
  #3  
Cũ 30-01-2012
lolem_theki_xxi's Avatar
lolem_theki_xxi lolem_theki_xxi đang ngoại tuyến
MEM VIP
Bí thư
 
Tham gia : 13-06-2011
Đến từ: $\color{Violet}{Thanh ~ Hóa}$
Bài viết: 2,382
Điểm học tập:294
Đã cảm ơn: 3,359
Được cảm ơn 1,972 lần
Mẹ tôi tập xe< Sưu Tầm >


Mẹ tôi không biết đi xe đạp. Đó là sự thật mà có những lúc vô tình tôi đã tiết lộ “bí mật” đó cho bạn bè biết. Khi nghe được mẹ tôi lại mắng yêu tôi “Cái thằng quỷ sứ, bộ muốn mẹ úp mặt mo hả”. Tôi cảm nhận được trong lời nói của mẹ có chút gì đó hờn dỗi, e ngại.

Mẹ biện minh cho lý do không biết đi xe đạp của mẹ là ngày xưa nghèo không có tiền mua xe đạp với lại chẳng đi đâu xa. Ba tôi cười, khích bác: “Mẹ chúng nó đừng đổ lỗi cho hoàn cảnh, tôi đây cũng nghèo sao lại biết đi xe đạp…”. Lúc đó anh chị em tôi lại cười vang khi nghe màn đối đáp của hai vị phụ huynh.

Tôi thấy thương mẹ rất nhiều, mỗi khi chạy chợ về hai chân mẹ phồng rộp vì phải đi bộ một quãng đường khá xa. Đường sá đâu có bằng phẳng, nó lại lô nhô đầy sỏi đá. Mẹ tôi làm đủ nghề, từ chạy hàng xáo, hàng xén, đến thu mua phế liệu… Đôi chân mẹ in dấu trên biết bao con đường, đôi vai mẹ gánh gồng biết bao hàng hóa, bàn tay mẹ quán xuyến biết bao công việc… Tôi ước giá như mẹ biết đi xe đạp.

Hôm bữa, tôi được nghỉ học rảnh rỗi ở nhà đánh bạo tiến tới vòng tay qua eo Người mà thủ thỉ “Mẹ tập đi xe đạp nhé!”. Mẹ lại cười, nụ cười như mắc cỡ rồi lại mắng yêu tôi “Cái thằng quỷ này, bộ muốn mẹ làm trò cười cho thiên hạ hả…”. Tôi nói hết cho Người những tiện ích mà xe đạp mang lại. Biết đi xe mẹ sẽ đỡ vất vả đi bao nhiêu. Tôi lên kế hoạch cùng đồng minh là bố tác động vào tư tưởng cho mẹ để mẹ đồng ý tập xe đạp.

Và rồi mẹ cũng đồng ý tập. Chiều chiều, sau khi đã vãn công việc đồng áng tôi lại cùng mẹ dắt con Viha Thống Nhất của tôi ra sân bóng của làng để tập. Có những lúc tôi phải bụm miệng lại để không cười trước bộ dạng leo lên xe của mẹ. Khuôn mặt của Người pha chút lo lắng, bỡ ngỡ khi đặt chân lên pê đan. Đôi tay của Người quen cấy cày giờ cầm ghi đông run rẩy từng đợt. Tôi đi theo sau mẹ động viên “Mẹ cố lên!”. Chốc chốc mẹ lại dừng lại cười và mắng yêu “ Cha bố anh!”. Hai mẹ con cứ mải miết theo những vòng xe chầm chậm cùng những tiếng cười cho đến khi trời tối mịt mới về.

Sau một tuần chăm chỉ mẹ tôi đã biết đi xe đạp. Người reo lên sung sướng như thể vừa tìm lại được vật quý bị thất lạc. Hai mẹ con cười vang cả một góc sân bóng của làng. Tôi ngỏ ý đề nghị mẹ chở tôi lòng vòng một quãng đường. Và thật kỳ diệu! Đôi chân mẹ không còn bỡ ngỡ như mới ban đầu đặt lên pê đan. Mẹ tự tin nhấn mạnh và từng vòng xe chạy ro ro… Lòng tôi rộn ràng một cảm xúc khó tả. Tôi yêu mẹ hơn bao giờ hết! Mẹ không chỉ là người cho tôi hình hài, nuôi tôi khôn lớn, dạy tôi bao đức tính quý báu để hoàn thiện bản thân mà mẹ còn cho tôi thấy một sự nỗ lực hết mình kiên trì, chịu khó và không ngại gian khổ để làm điều mà tưởng chừng như không bao giờ làm được.

Gánh hàng của mẹ giờ không còn trĩu nặng trên vai nữa. Đôi chân mẹ bớt đi những nốt rộp phồng mỗi khi chạy chợ xa nhà… Chiều nay, khi lang thang ra phía ngoại ô, ngước mắt nhìn thấy các bà, các mẹ quảy đôi quang gánh đi trong gió chiều mắt tôi lại cay xè khi nghĩ về mẹ. Người bây giờ vẫn đang còn vật lộn với bao công việc để chắt chiu từng đồng tiền nuôi tôi ăn học. Đôi chân của Người giờ đã bớt vất vả hơn nhưng vẫn đang còn nặng nhọc với những vòng xe cuộc đời. Ôi, mẹ của con!


__________________
Mái đình xưa làng Việt, thênh thênh một góc trời..

Những thăng trầm thời gian, đã ghi tạc hình dáng..

Nét chạm trổ phượng long uốn lượn tựa mây sóng..


Thay đổi nội dung bởi: lolem_theki_xxi, 01-02-2012 lúc 09:03.
Trả Lời Với Trích Dẫn
Có 3 thành viên đã gửi lời cảm ơn đến lolem_theki_xxi với bài viết này:
  #4  
Cũ 30-01-2012
lolem_theki_xxi's Avatar
lolem_theki_xxi lolem_theki_xxi đang ngoại tuyến
MEM VIP
Bí thư
 
Tham gia : 13-06-2011
Đến từ: $\color{Violet}{Thanh ~ Hóa}$
Bài viết: 2,382
Điểm học tập:294
Đã cảm ơn: 3,359
Được cảm ơn 1,972 lần
Miếng cơm cháy của mẹ< Sưu Tầm >


Chiều nay bỗng d­ưng trời chuyển lạnh. Những chiếc lá vàng trên cây xoan đầu ngõ đua nhau rụng kín mép đường. Tôi miên man đi trên con ngõ nhỏ cố tìm lại những ký ức tuổi thơ. Mới ngày nào mẹ còn dúi cho miếng cơm cháy trong một lần tôi trốn ông bà chủ về thăm nhà. Vậy mà hôm nay tóc tôi đã lấm chấm điểm sương.

Cha tôi mất sớm một mình mẹ phải b­ươn trải làm thuê, cuốc m­ướn lấy tiền nuôi bốn đứa con. Cuộc sống hàng ngày bữa đói nhiều hơn no, rét lâu hơn ấm. Mùa đông bốn anh em cũng chỉ chung nhau chiếc áo len, em mặc thì anh thôi, anh mặc thì em s­ưởi lửa. Mùa giáp hạt nhà tôi đã hết thóc từ lâu. Chẳng ai xui khiến như­ng tôi đã biết tự đi tìm hàng rào cây sắn đào lấy củ mang về luộc ăn. Loại sắn này sượng, ung ủng nước nh­ưng đúng là một miếng khi đói bằng gói khi no. Những năm đó mất mùa triền miên. Tôi nhớ ng­ười miền Trung còn đ­ược địa phương cấp giấy chứng nhận cho đi ăn xin. Có cụ già leo heo, chân tay run lẩy bẩy hay cháu bé mặt mày nhem nhuốc, tóc tai bơ phờ vì đói vẫn cố lê từng b­ước. Tôi không đến mức như thế nh­ưng cũng phải đi ở cho một ông chủ nhà giàu để chăn trâu mong kiếm miếng cơm, manh áo. Ngày dắt con đến giao cho người ta tôi biết lòng mẹ đang quặn lại nh­ư đứt từng khúc ruột. Nhìn con nhà ông chủ ăn cơm trắng thoả thuê, chúng vừa ăn vừa đùa nghịch, cơm vãi khắp nền nhà mà mẹ đành quay mặt đi chỗ khác tủi thân vì thấy con mình khổ quá. Mẹ th­ương tôi, mắt ngấn ngấn lệ. Mắt tôi cũng cay xè như­ng cố gượng lại để mong sao muối đừng xát thêm vào lòng mẹ. Nếu mẹ không cho tôi thì những đứa em sẽ bị đói. Đêm đầu tiên xa mẹ lòng tôi trống vắng đến lạ kỳ.


Đói như­ng được ở bên mẹ thì dù có chết cũng vui. Nh­ưng tôi không thể làm thế, tôi phải đi để dư­ một suất cơm nhường lại cho các em, cho mẹ. Nhớ lúc tr­ưa mới đến, ông bà chủ dọn cơm ra tôi cũng được ngồi ăn cùng. Ng­ười ta mời mẹ nhưng mẹ cứ chối đây đẩy: “Không mà, em ăn cơm ở nhà no rồi mà. Em no lắm không ăn đư­ợc nữa đâu”. Bỗng dư­ng cổ tôi nghẹn lại không nuốt nổi miếng cơm vừa cho vào miệng. Tôi bật khóc. Bật khóc như­ một đứa trẻ. Mọi ng­uời trong nhà ông bà chủ ai cũng ngỡ ngàng nhưng không ai biết vì sao tôi khóc. Mẹ tôi cố cao giọng dọa nạt: “Có thế mà cũng khóc, ở đây s­ướng gấp vạn nhà mình. Mà thi thoảng mẹ lại đến thăm cơ mà”. Mẹ quay ra nói chữa ngượng với ông bà chủ: “Cháu nó lần đầu đi xa nên nhớ nhà đấy anh chị ạ”. Tôi là con nên hiểu lòng mẹ. Tôi khóc không phải vì nhớ nhà mà cũng không phải do buồn mà khóc vì chính lời từ chối ăn cơm của mẹ. Cả đời mẹ đến lúc ấy ch­ua đ­ược ăn bát cơm không độn sắn, khoai. Vậy mà mẹ lại bảo no. Còn nhớ, buổi sáng nay mẹ chia tay tôi bằng một nồi sắn cọc rào đắng ngắt. Mẹ không ăn mà nhường lại cho tôi. Mẹ bảo: “Con ăn đi, mai mẹ đào khóm khác. Đến đó nhớ chịu khó làm đừng để ng­ười ta đuổi về không có cái gì ăn đâu con ạ”. Tôi cứ cố quên điều đó để mong mình thiếp đi trên chiếc chõng tre giành cho những kẻ đầy tớ và người làm thuê như­ng càng ngủ thì lại thấy đêm dài lê thê, mãi mà chư­a có một tiếng gà gáy đổi canh. Tôi mơ màng, hình ảnh mẹ lúc chiều như­ hiện ra trước mắt. Đó là khi ông bà chủ và mọi ngư­ời đã đi nghỉ trưa, mẹ gọi tôi ra khóc khuất để dặn dò những điều cần thiết khi đi làm con ở. Lúc qua mé sân gần bếp, mẹ thấy cái nồi cơm buổi tr­ưa vẫn còn những vầng cháy vàng ruộm. Mắt mẹ sáng lên và nhìn vào đó không chớp. Có lẽ khao khát lớn nhất của mẹ khi ấy là được cầm nó cho vào mồm nhai ngấu nghiến để thoả cơn đói. Nếu vào xin ông bà chủ thì không đành. Tôi thấy mẹ đứng lặng hồi lâu. Trong tôi bỗng trào dâng cảm giác nao lòng. Một miếng cơm cháy nào đáng gì đâu, thậm chí ngư­ời ta còn bỏ đi vậy mà đối với mẹ tôi là vàng, là ngọc. Thế đấy, có người cả đời chỉ ao ­ước một điều hết sức bình dị. Tôi lặng đi bởi thương mẹ. Vì phải nuôi đàn con nên đời mẹ mới thế. Bất chợt mẹ nhìn tr­ước ngó sau rồi đến bên nồi véo một cục cháy to hơn nắm tay vội vàng giấu vào sau áo và thản nhiên đi ra…
Tôi còn quá nhỏ lại ngoan ngoãn nên ông bà chủ không bắt làm việc nặng mà chỉ đi chăn trâu, cắt cỏ. Do công việc nhiều nên gần hết ba tháng nghỉ hè mà họ vẫn chư­a cho về thăm nhà. Bạn bè học cùng lớp với tôi giờ này chắc chúng nó đang nô nức đi mua sắm quần áo, sách vở. Tuổi thơ ai mà chẳng ư­ớc mơ, khát khao như­ng tôi biết phận mình. Đến một hôm tôi nhớ nhà, nhớ mẹ, nhớ các em quá, chờ ông bà chủ ngủ trưa tôi quyết định trốn về thăm nhà. Quãng đ­ường chỉ mười lăm cây số, tôi vừa đi vừa chạy. Băng qua suối, lách qua vườn mía, nương sắn, chạy cả lên đồi để tìm con đường ngắn nhất. Lúc bắt đầu đặt chân đến sân mẹ tôi ngỡ ngàng lao ra ôm con vào lòng. Hình như­ mẹ đang khóc nhưng cố cho nư­ớc mắt chảy vào trong. Tôi nhận ra điều đó vì thấy bờ vai mẹ rung lên từng hồi rất khẽ. Mẹ hỏi: “Ông bà chủ cho về à?”. Tôi thẽ thọt: “Không. Con trốn”. Mẹ bảo: “ấy chết! Đừng làm thế, sắp đến thời gian con đi học rồi, người ta biết không trả tiền công thì khổ”. Tôi chư­a kịp nói thêm câu nào thì mẹ đã hỏi: “Con ở đấy được ăn no không?”. Tôi gật đầu. Thời gian mẹ con gặp nhau vẻn vẹn nóm phút. Bịn rịn, nhớ th­ương cũng phải như­ờng chỗ cho sự chia tay. Lúc tôi chạy đi mẹ gọi giật lại: “Quay lại đây mẹ cho cái này”. Tôi chìa bàn tay bé xíu đón lấy một miếng cháy cơm mẹ đã phơi khô: “Cái này ngon lắm đấy khi nào đói thì nhấm nháp con ạ”. Tôi cố ghìm những giọt nước đang chực ậc ra d­ưới hàng mi cong. Không biết đó có phải là miếng cháy cơm mà mẹ đã lấy từ nhà ông chủ hôm đ­ưa tôi đến đó không? Hay đây là miếng cháy còn sót lại sau khi phần cơm mẹ đã như­ờng lại cho các em tôi ở nhà?

Đời một con ng­ười có những điều bình dị mà trở nên vĩ đại.
__________________
Mái đình xưa làng Việt, thênh thênh một góc trời..

Những thăng trầm thời gian, đã ghi tạc hình dáng..

Nét chạm trổ phượng long uốn lượn tựa mây sóng..


Thay đổi nội dung bởi: lolem_theki_xxi, 01-02-2012 lúc 09:03.
Trả Lời Với Trích Dẫn
Có 3 thành viên đã gửi lời cảm ơn đến lolem_theki_xxi với bài viết này:
  #5  
Cũ 30-01-2012
lolem_theki_xxi's Avatar
lolem_theki_xxi lolem_theki_xxi đang ngoại tuyến
MEM VIP
Bí thư
 
Tham gia : 13-06-2011
Đến từ: $\color{Violet}{Thanh ~ Hóa}$
Bài viết: 2,382
Điểm học tập:294
Đã cảm ơn: 3,359
Được cảm ơn 1,972 lần
Mẹ ơi< Sưu Tầm >


…”Con về chẳng thấy mẹ đâu

Nắng vàng mẹ chẳng gội đầu bên sân

Ngoài kia hoa nở thật gần

Ngó vào khe cửa thì thầm: Mẹ ơi!…”


Chiều nay đi làm, thấy những cơn gió heo may về rồi, trời thì nổi gió, chắc chiều nay không khí lạnh về đây. Tự dưng tôi nhớ đến Mẹ quá. Săp đến ngày giỗ Mẹ rồi. Mới thấy, thật hạnh phúc cho những ai còn mẹ…

Tôi nhớ ngày Mẹ mất, mấy năm trời, cái cảm giác nức nở vẫn như còn ở trong tim. Tôi đã vượt qua những ngày ấy bằng sức mạnh nào không rõ. Mười bảy ngày sau khi Mẹ tôi mất, Cha tôi nhồi máu cơ tim cấp cứu trong Viện 108. Lúc đấy Chồng tôi đang bên Đức, con trai Duy Anh thì mới được hai tuổi. Tôi vẫn nhớ cảnh mấy anh em ôm nhau trước cửa phòng cấp cứu. Tôi nhớ dòng tin nhắn của anh Trường gửi:”Anh nhớ mẹ quá. Nhớ mỗi sáng anh đi làm là mẹ ra mở cổng cho anh. Nhớ cả mùi bồ kết trên tóc mẹ”…

Mùi bồ kết trên tóc Mẹ… cái mùi thơm đặc trưng, nhẹ nhàng với cả hương lá bưởi, lá sả vườn nhà. Ngày Mẹ mất đột ngột, Mẹ vẫn kịp gội đầu, mấy hôm sau, tôi vẫn quanh quẩn bên nồi nước lá gội đầu của Mẹ hôm đấy. Từ đấy, chả mấy khi tôi khóc…

Tôi thì nhớ nhất hình ảnh của Mẹ trên triền con dốc chợ ngày xưa. Với cái xe đạp không phanh đặc trưng Mẹ vẫn chạy chợ mỗi ngày, cả cái thùng hàng to đùng sau lưng Mẹ nữa. Lúc ấy, cứ mỗi lần đi học về là lại nhìn thấy và nghe thấy cái “phanh chân” của Mẹ trên dốc chợ. Thương lắm…

Đọc bài thơ của một ai đấy viết tặng mẹ, như thấy cả một trời thương nhớ. Tôi thèm biết bao cái tiếng gọi thân thương ” Mẹ ơi”… Cho nên, đến giờ mỗi lần nhớ Mẹ, tôi cũng chỉ biết gọi thầm trong tim như thế. Nghe thì đơn giản thế, mà trong đó lại là cả tiếng gọi xé ruột, xé gan của những đứa con nhớ Mẹ…

Mẹ ơi…
__________________
Mái đình xưa làng Việt, thênh thênh một góc trời..

Những thăng trầm thời gian, đã ghi tạc hình dáng..

Nét chạm trổ phượng long uốn lượn tựa mây sóng..


Thay đổi nội dung bởi: lolem_theki_xxi, 01-02-2012 lúc 09:03.
Trả Lời Với Trích Dẫn
Có 2 thành viên đã gửi lời cảm ơn đến lolem_theki_xxi với bài viết này:
  #6  
Cũ 30-01-2012
lolem_theki_xxi's Avatar
lolem_theki_xxi lolem_theki_xxi đang ngoại tuyến
MEM VIP
Bí thư
 
Tham gia : 13-06-2011
Đến từ: $\color{Violet}{Thanh ~ Hóa}$
Bài viết: 2,382
Điểm học tập:294
Đã cảm ơn: 3,359
Được cảm ơn 1,972 lần
Nỗi đau còn lại< Sưu Tầm >

Giá như mẹ không phải là mẹ của tôi, những làn roi sau lưng là minh chứng cho sự lạnh lùng đến tàn nhẫn của mẹ. Tôi thầm ao ước giống cái Hoa, nhỏ Lan không cha không mẹ thế mà sướng, được sự quan tâm của xã hội, còn tôi có mẹ, tôi được cái gì?.



Mẹ tôi mắt tròn lòng mắt trắng dã, răng hở, môi vẩu lên, dái tai nhỏ xíu, tiếng nói như phèn la bể, cái mông lép dẹp, được tướng lông mày rậm, thân hình khẳng khiu.

Hồi nhỏ đến lớn, không ngày nào là tôi không hứng chịu những đòn roi của mẹ, ngày nào không đánh là mẹ tôi quay sang chửi, nhất là vào những lúc tôi đau ốm nằm bẹp dí một chỗ là những ngày mẹ tôi càng chửi nhiều hơn, mặt mẹ hoảng loạn một cách khó hiểu, tôi khóc chạy sang nhà dì Hạnh bên cạnh, dì Hạnh ôm tôi vào lòng, vuốt nước mắt an ủi tôi nói: “Con hãy thông cảm cho mẹ, mẹ con có nỗi khổ riêng”.

Ngày lễ tết, sinh nhật tôi vẫn chỉ mỗi bộ áo cũ, thiếu gì tôi chỉ xin dì Hạnh mua cho cái này, cái kia chứ không dám xin mẹ. Học xong tôi không dám về nhà sớm, tôi sợ những làn roi vô tình giăng bẫy khắp người tôi.

Gắng gượng lắm tôi học xong Trung cấp sư phạm, ra trường tôi làm đơn xin dạy ở vùng ven, trường cách nhà khoảng ba mươi cây số, thế mà một năm tôi mới về nhà một lần, khoảng cách giữa tôi và mẹ ngày càng xa, lên lớp nhiều lần tôi lảng tránh dạy học sinh về đạo đức hiếu thuận, những bài văn bài thơ ca ngợi người mẹ trên các tạp bút luôn bị tôi gạch chéo dấu đỏ kèm phần phụ chú là “giả dối , đạo đức giả, không có thật” nói một cách tiêu cực là tôi hận mẹ, tôi căm thù bà, tôi hờ hững gác ống nghe khi dì Hạnh điện lên báo cho tôi biết mẹ ốm nặng, dì dặn tôi nhớ sắp xếp xin phép về nhà gấp, tôi ậm ừ, thủng thẳng chẳng nhói lòng dù chỉ một giây.

Tuần sau ngày dì Hạnh gọi, tôi mới về đến nhà, mới bước vào giường, nhìn thấy tôi hai hàng nước mắt mẹ chảy ra, mẹ nở nụ cười rồi từ từ trút hơi thở cuối cùng, khuôn mặt mẹ thanh thản, tôi ngẩn ngơ, lần đầu tiên chứng kiến nụ cười của mẹ và cũng lần đầu tiên khuôn mặt mẹ nhìn tôi hiền đến lạ lùng.

Chôn cất mẹ xong dì Hạnh đưa tôi cái bọc, dì kể với tôi trong nước mắt cùng những tiếng nấc nghẹn ngào .

Mẹ con là người đàn bà bất hạnh, lấy chồng nhưng ba năm sau mới mang thai, đứa đầu mới sinh ra chưa thấy mặt con thì con đã mất, sinh đứa thứ hai mới được hai tuổi một hôm lên cơn động kinh rồi cũng ra đi, mẹ con khóc lóc vật vã đau đớn, mang thai đứa thứ ba, mẹ con rất ý tứ giữ gìn, nuôi lên năm tuổi không biết bệnh gì khi nằm ngủ nó ngủ thẳng luôn. Chán nản đau khổ bố con liền ***** con đi biệt tích, còn mẹ con người như hóa dại, không chịu ăn uống và chẳng thiết sống nữa , nhưng khi biết trong mình mang thai con, mẹ con như có liều thuốc hồi sinh, sinh con ra mẹ con không dám rời con một bước, cứ vài tháng mẹ con đem con đến bệnh viện khám và kiểm tra sức khỏe, khi con tròn hai tuổi, một hôm có một bà lão bán hương dạo đi qua nhìn mẹ con rồi nói: “Tướng của chị làm khổ chồng, hại con, nếu muốn nuôi được đứa bé này thì chị phải đối xử với nó thật độc ác, thật lạnh lùng và cũng thật tàn nhẫn, còn không thì…” bà ta nói đến đó rồi bỏ đi, mấy ngày sau con lên cơn sốt, mẹ con như người điên, tâm trí hoảng loạn, mẹ con khóc quỳ lạy dì phải thương yêu con, còn mẹ con, bắt đầu từ đó đóng vai người mẹ tàn nhẫn và độc ác, mỗi lần mẹ đánh con xong khi con đi học là mẹ con ngồi khóc, mẹ con đưa tiền cho dì nhờ dì may sắm áo quần cho con, những lúc con ốm đau mẹ con càng ra sức chửi mắng cốt để cho con mau lành bệnh như lời bà lão bán hương nói, có lần mẹ con khóc nói với dì là mẹ không chịu nổi cảnh hằng ngày phải hành hạ con, mỗi lần đánh con là hàng ngàn mũi kim đâm vào tim mẹ, giở bọc dì Hạnh trao, nhìn những tấm hình mẹ trẻ trung ôm sát tôi vào lòng cùng bọc tiền cả cuộc đời chắt chiu dành dụm để lại cho tôi, sức tàn lực kiệt nhưng mẹ cố chờ đến lúc tôi về gặp được mặt rồi mới chịu ra đi… Không… không phải thế, đây không phải là sự thật phải không dì, tôi hét lên túm lấy áo dì Hạnh, người tôi khụy xuống, tôi ôm di ảnh Mẹ vào lòng, đầu tôi đau như búa bổ, tôi khóc nấc, mẹ ơi sao mẹ lại đi mê tín dị đoan nghe những lời xúi bậy để làm khổ mình thế hả mẹ, sao mẹ lại hy sinh một cách đau đớn thế hả mẹ, mẹ ơi mẹ mất rồi, mẹ ra đi một cách thanh thản, nhưng còn con ở lại biết bao giờ mới gột bỏ được hết cái tội bất hiếu của mình đây, con không đáng để cho mẹ phải hy sinh lớn lao như thế, mẹ ơi có nỗi đau nào hơn nỗi đau mẹ đã chịu không ?..
__________________
Mái đình xưa làng Việt, thênh thênh một góc trời..

Những thăng trầm thời gian, đã ghi tạc hình dáng..

Nét chạm trổ phượng long uốn lượn tựa mây sóng..


Thay đổi nội dung bởi: lolem_theki_xxi, 01-02-2012 lúc 09:03.
Trả Lời Với Trích Dẫn
  #7  
Cũ 30-01-2012
lolem_theki_xxi's Avatar
lolem_theki_xxi lolem_theki_xxi đang ngoại tuyến
MEM VIP
Bí thư
 
Tham gia : 13-06-2011
Đến từ: $\color{Violet}{Thanh ~ Hóa}$
Bài viết: 2,382
Điểm học tập:294
Đã cảm ơn: 3,359
Được cảm ơn 1,972 lần
: Mẹ ơi, đó là giây phút con được sinh ra lần nữa< Sưu Tầm >


Gửi mẹ của con…

Từ lúc con biết rằng mình đang hiện hữu, đang là một linh hồn bé nhỏ tồn tại trong cuộc đời thì cũng là lúc con nhận ra tình yêu thương của mẹ. Mẹ không chỉ là người sinh thành ra con, chăm sóc và nuôi nấng con thành người, mẹ như là một người tri âm tri kỷ luôn che chở, động viên con. Con biết tình mẹ bao la lắm, không gì có thể diễn tả được tình mẫu tử thiêng liêng ấy, con chỉ biết khi con vui thì mẹ cũng cười, khi con khóc mẹ cũng rất buồn và luôn bên cạnh an ủi con, ngay cả khi con sai phạm mẹ cũng không la rầy nhưng trong đôi mắt mẹ đượm một nỗi buồn xa xôi lắm… Những lúc ấy con tự nhiên thấy thương mẹ vô cùng, rồi chạy đến ôm mẹ mà khóc và xin lỗi mẹ. Có lẽ tình yêu của mẹ dành cho con còn nhiều, nhiều lắm… nhưng con không thể diễn đạt thành lời. Trước giờ dường như con chưa bao giờ nói với mẹ một câu nói yêu thương nào đúng không mẹ? Có lẽ con là một người quá cộc cằn, dù yêu mẹ lắm, nhìn thấy mẹ vất vả lượm từng hạt thóc để có tiền nuôi con ăn học, mưa nắng tảo tần ngày ngày chỉ với một mơ ước sẽ nuôi con trở thành một bác sĩ giỏi chăm sóc cho mẹ và tất cả mọi người.


Mỗi ngày đều là ngày của mẹ <3

Trong kí ức non nớt của con lúc vừa bước vào lớp ba, một sự kiện đã làm con chẳng bao giờ quên, mẹ còn nhớ không? Đó là vào một buổi chiều thu ảm đạm, có người hàng xóm đến báo tin rằng Bé Ngân (là con) bị xe đụng đang nằm hấp hối trong bệnh viện tỉnh rồi. Lúc ấy em Tèo mới được một tháng tuổi, mẹ vẫn còn rất yếu sau cuộc phẫu thuật sinh em, vậy mà nghe tin này, mẹ vật vã, vội vàng chạy đi kêu dượng Hải ở nhà bên đi xem tình hình. Mẹ đâu biết rằng lúc này con vẫn đang thong dong trên đường về nhà, vừa đi vừa hát nghêu ngao, thật may dượng Hải nhìn thấy con, lúc đó nhìn nét mặt vừa hốt hoảng vừa vui mừng của dượng, con chẳng hiểu đã có chuyện gì đang xảy ra. Vừa đến nhà, con đã rất bất ngờ trước hình ảnh mẹ quấn khăn ngồi khóc trước nhà, bà con lối xóm thì quây quần hỏi han, an ủi. Lúc ấy không hiểu tại sao con thấy thương mẹ nhiều lắm, chưa bao giờ con cảm nhận được tình mẹ dành cho con lại mạnh mẽ và bao la đến thế. Khi nhìn thấy con, mẹ ôm chầm con mà khóc nức nở: “Ôi con gái của tôi, mẹ tưởng mẹ đã mất con rồi chứ!!! Huhu”. Mẹ hôn lên trán con rồi ôm con vào lòng, con biết lúc này mẹ đang mỉm cười, một nụ cười hạnh phúc và chan chứa yêu thương. Và cũng chính giây phút này, con thấy mình như được sinh ra lần thứ hai với suy nghĩ và tình yêu cho mẹ thật khác. Con thấy yêu mẹ, yêu mẹ vô cùng mẹ ơi!

Chắc là con giống tính mẹ, ít khi nói được những lời yêu thương, có khi còn bị nói là người lạnh lùng, ít biểu lộ, nhưng con biết mẹ yêu con lắm, và con cũng muốn mẹ biết được rằng con cũng rất yêu mẹ, dù rằng nói ra thật là khó nhưng con cố gắng làm cho mẹ vui lòng, cố gắng trở thành một bác sĩ giỏi để mai sau có thể chăm sóc ba mẹ lúc tuổi già.

Giờ con phải đi học xa nhà, con càng thấy nhớ mẹ, nhớ gia đình nhỏ nhưng đầy ắp tiếng cười và tình thương bao la của ba mẹ, nhớ về ngôi nhà với những kỉ niệm tuổi thơ không bao giờ con quên được. Mẹ ơi, dù con có đi đâu, dù con đang trưởng thành hay tương lai có thế nào đi nữa, con cũng mãi là đứa con bé nhỏ trong vòng tay yêu thương của mẹ – một người mẹ đã một đời vất vả vì con. Nhân ngày không có gì đặc biệt này, con muốn nói với mẹ một câu rất giản dị thôi nhưng con chưa một lần nói: “Con yêu mẹ nhất trên đời…”

Con gái cưng của mẹ…^^
__________________
Mái đình xưa làng Việt, thênh thênh một góc trời..

Những thăng trầm thời gian, đã ghi tạc hình dáng..

Nét chạm trổ phượng long uốn lượn tựa mây sóng..


Thay đổi nội dung bởi: lolem_theki_xxi, 01-02-2012 lúc 09:03.
Trả Lời Với Trích Dẫn
  #8  
Cũ 30-01-2012
lolem_theki_xxi's Avatar
lolem_theki_xxi lolem_theki_xxi đang ngoại tuyến
MEM VIP
Bí thư
 
Tham gia : 13-06-2011
Đến từ: $\color{Violet}{Thanh ~ Hóa}$
Bài viết: 2,382
Điểm học tập:294
Đã cảm ơn: 3,359
Được cảm ơn 1,972 lần
“Kỷ niệm mãi nhớ về mẹ”< Sưu Tầm >


“Tôi có thể quên đi tất cả mọi thứ trên cõi đời này, kể cả tôi quên mình là ai, nhưng không thể quên khoảnh khắc đầy ý nghĩa và tuyệt vời của ngày hôm nay”


Ngày cậu học trò nhà quê lên phố làm sinh viên Đại học, tôi được mẹ sắm cho chiếc điện thoại di động – phần thưởng cho thành tích mà tôi đã đạt được; hay đúng hơn, đó là phương tiện để liên lạc với gia đình. Được cầm trong tay chiếc điện thoại mà hồn cứ ngơ ngác tưởng rằng đang mơ mộng hão huyền. Bởi lẽ, chưa bao giờ tôi được sở hữu một phần quà lớn như vậy; nhẩm tính, nó lên tới bốn tạ thóc (bằng nửa mùa thu hoạch của cả gia đình), quả là giá trị thật. Lúc đấy, tâm trí tôi giục lên suy nghĩ: “Tôi có thể quên đi tất cả mọi thứ trên cõi đời này, kể cả tôi quên mình là ai, nhưng không thể quên khoảnh khắc đầy ý nghĩa và tuyệt vời của ngày hôm nay”. Thật vậy, đến giờ này thời sinh viên sắp trôi qua nhưng kỷ niệm đó vẫn khắc giữ nơi tim.

1. Niềm hạnh phúc


Có lẽ chẳng có lúc nào tôi được tươi vui như thế này, sự sung sướng đang ngây ngất dâng trào, niềm hạnh phúc cũng lên cao đến tột cùng. Một món quà lớn đánh dấu sự thành công bước đầu, được làm sinh viên đại học (thầm nghĩ: cũng oách lắm chứ); hơn thế nữa đó là tình yêu thương trọn vẹn mà cả gia đình dành tặng cho mình. Đấy như giây phút ở “thiên đàng”, và rồi tôi cũng phải quay lại thực tại; tự nhủ, con đường trước mắt còn lắm chông gai thách thức đang “đón chào”, nên tôi không được phép cho bản thân ngủ quên trên chiến thắng. Ngay tức khắc trong lòng đặt ra câu hỏi: tôi sẽ làm gì để đáp lại những tình cảm quý báu mà mẹ dành cho, cũng như tất cả niềm tin, sự hi vọng của cả gia đình đều đặt vào tôi.

2. Điều phải và đã làm


Để không phụ lại những mong mỏi của mẹ cũng như gia đình, xứng đáng với việc nắm giữ chiếc điện thoại “thiêng liêng” ấy trong tay, tôi bắt đầu vào việc lập kế hoạch cho tương lai phía trước. Đó là tiếp tục làm đứa con ngoan của cha mẹ, cậu học trò hiền như thuở nào của thầy cô; gắng sức học tập nhiều hơn nữa để đạt được kết quả tốt nhất. Mặc dầu trong bước đi thực hiện kế hoạch, bản thân gặp nhiều khó khăn trở ngại, nhưng hiện tại cũng đạt được những thành công nhất định. Không còn như lần đầu lên phố, cái ngú ngớ đến nỗi ngu ngơ không biết đường Sài Thành năm xưa giờ chỉ là câu chuyện của quá khứ; tôi tự tin vào mình nhiều hơn, đã bắt nhịp được với cuộc sống đô thị sầm uất đầy hối hả này. Và rằng kết quả học tập của tôi cũng đạt như điều mong muốn.

3. Lời cảm ơn


Mẹ ạ! Kỷ niệm xưa con mãi nhớ; chiếc điện thoại thân thương kia con đang dùng, vẫn còn mới lắm, nó mãi kề bên con như dáng hình mẹ dõi theo cuộc đời con vậy! Con chưa phải là một người thành đạt, nhưng mẹ có quyền hãnh diện về con; còn gần một năm nữa con mới ra trường, song tấm bằng cử nhân loại khá đang nằm chắc trong tầm tay. Đôi chân con sẽ bước tiếp những bước đi vững chãi nhất trên đường đời đầy gian nan thách thức phía trước, để không phụ lòng cha mẹ, gia đình, bè bạn đã đặt niềm tin yêu vào con.

Chiếc điện thoại đối với một ai đấy thì nhỏ bé, nhưng trong tôi nó là vô giá. Bởi đó không chỉ là tiền bạc, những giọt mồ hôi nhọc nhằn vất vả đồng áng mới có được, mà cả sự yêu thương của mẹ, gia đình cũng gói trọn vào đây. Tôi sẽ mãi giữ chiếc điện thoại, khắc nhớ kỷ niệm, nó chính là động lực để tôi tiến thẳng vào đời. Con yêu mẹ nhiều lắm!
__________________
Mái đình xưa làng Việt, thênh thênh một góc trời..

Những thăng trầm thời gian, đã ghi tạc hình dáng..

Nét chạm trổ phượng long uốn lượn tựa mây sóng..


Thay đổi nội dung bởi: lolem_theki_xxi, 01-02-2012 lúc 09:03.
Trả Lời Với Trích Dẫn
  #9  
Cũ 30-01-2012
lolem_theki_xxi's Avatar
lolem_theki_xxi lolem_theki_xxi đang ngoại tuyến
MEM VIP
Bí thư
 
Tham gia : 13-06-2011
Đến từ: $\color{Violet}{Thanh ~ Hóa}$
Bài viết: 2,382
Điểm học tập:294
Đã cảm ơn: 3,359
Được cảm ơn 1,972 lần
Mẹ của con< Sưu Tầm >


Mẹ có tha lỗi cho con?!?!Con biết dù cho con có hỏi đi hỏi lại trăm vạn lần câu hỏi ấy, và dù cho giọt nước mắt lăn dài trên làn da đồi mồi của mẹ, và cho dù gì đi nữa con vẫn biết trong sâu thẳm mẹ luôn tha thứ cho con phải không mẹ?

Mấy ai sinh ra trong cuộc đời này mà không thốt nên lời rằng : "con yêu mẹ". Nhưng mấy ai cảm nhận được từng dòng chảy cảm xúc trong đó không nhỉ?

Nghe một đoạn nhạc, đọc một bài thơ bỗng làm con nhớ đến mẹ quay quắt. Mà hình như không, lúc chiều nói chuyện với anh tư, kết thúc câu chuyện trên YM là: "anh về đưa xe mẹ đi chợ nhen út" .Hàng loạt cảm xúc không tên, hàng loạt cái hình ảnh gắn với mẹ, ngôi nhà ấy và miền quê ấy cứ chảy mãi trong đầu cho tới giờ. Và giờ con muốn viết về mẹ, quãng đời tảo tần của mẹ con.



Hình ảnh về mẹ thời thơ bé là những ký ức rời rạc, chắp vá, nhưng không mờ nhạt.

Ngày con còn nhỏ, nhỏ lắm, mẹ đi buôn bán xa, không giữ con được phải gửi ở nhà bà năm nhờ bà trông chừng. Con không nhớ rõ. Lớn hơn là những ngày con quanh quẩn chị ba khi những chuyến đi Tam Quan, Vĩnh Thạnh của mẹ. Lớn hơn một chút, là lúc con 7 tuổi chị ba lên xe hoa về nhà chồng, cũng là lúc con lầm lũi một mình. Ký ức con lúc đó là những chuỗi sáng sớm, khi đúa con bé bỏng vẫn say giấc nồng, mẹ là tất bật cho những chuyến chợ phiên. Lúc là chợ Quán Mới, Chợ Cảnh Hàng, chợ An Thái, chợ Nhơn An... Rồi con lớn dần, mẹ vẫn tất bật với những chuyến chợ phiên và về muộn hơn. Và 10 tuổi, con tập tành nấu cơm cho gia đình một phần phụ mẹ. Lúc ấy, nó như một nhiệm vụ mà con phải làm, lắm lúc con quạu quọ sao mẹ bắt con làm. Con vẫn nhớ, một ngày đi chợ về thấy con nhễ nhãi với mồ hôi, củi than và lọ khắp người thế là mấy hôm sau mẹ mua 1 cái bếp ga. Nó là cả 1 gia sản cái thời ấy đấy chứ. Mẹ chỉ con mà cười :" cho út mẹ đỡ khổ nhé" . Con còn bé quá có hiểu gì đâu mẹ, chỉ cười tít mắt, vỗ tay mừng vì thoát khỏi bếp lò và củi than.



Con bước vào cấp 2 mẹ vẫn bận bịu với những chuyến chợ ấy nhưng rồi mẹ bắt đầu đi làm xa. là những chuyến đi An Khê, Phú Yên, con tập sống xa mẹ. Ngày ấy, mỗi lần đi xa về lúc nào mẹ cũng có quà cho con và anh hết. Lúc nào con cũng được áo quần mới. Chỉ biết tíu tắt cười và đem khoe với mấy đứa hàng xóm. Rồi số phận cũng nhoẻn miệng cười với người mẹ tảo tần ấy của con,buôn bán làm ăn khấm khá dần. Mẹ dần sắm sửa đồ đạc trong nhà, sửa sang lại nhà cửa cho tươm tất, sắm sửa cho con cái bằng bạn bằng bè. Và rồi con cũng có được cái phòng riêng cho con. Năm ấy con chừng 13tuổi, con sung sướng, trang trí phòng mình với một lô hình ca sĩ, diễn viên con sưu tầm trên báo Mực Tím. Rồi con cũng có tủ riêng, bàn học riêng và một không gian riêng. Con hân hoan vui sướng mà không một chút suy nghĩ.




Nhưng cuộc sống không bình yên mẹ nhỉ, rồi sóng gió cũng đến. Là những con sóng nhỏ, những làn gió chưa đủ mạnh, rồi những con sóng to, những làn gió lớn và kết thúc là một trận bão. Con của mẹ cũng lớn dẫn khi sự chuyển động ấy đang xảy ra và không hề biết chuyện gì. Mẹ vẫn giấu diếm tất cả , dường như mẹ chỉ muốn nói:" Hãy để mọi đau khổ mẹ chịu đựng thôi". Lúc ấy, mẹ ơi, con cũng chẳng biết gì. Con thật quá hững hờ. Con chỉ biết học thật chăm, lo mọi việc nhỏ trong nhà khi vắng mẹ. và chẳng gì hơn, con vẫn hồn nhiên với cái tuổi học trò tinh nghịch của con mẹ à.


Rồi ngày con bước chân vào giảng đường đại học, khuôn mặt mẹ khắc khoải hơn. Đôi mắt mẹ đượm buồn khi nhìn con. Từ đôi mắt ấy con cảm nhận được niềm lo âu của mẹ:" Lấy gì cho 2 đứa nhỏ ăn học đây?" Và từ đây, cuộc sống xa nhà, con mới biết cảm nhận mẹ à. Con quá ích kỷ mẹ nhỉ. Lòng mẹ quá bao dung mẹ à.



Mẹ à, có một điều cứ ray rứt mãi trong lòng con đến bây giờ, mà mỗi lần nghĩ đến nó là những giọt nước mắt cứ ngoan cố chảy dài trên hàng mi con, mà mỗi lần nghĩ đến tim con lại thắt lại, đau lắm mẹ à. Ấy là cái ngày mẹ quỵ ngã. Cũng là ngày chuyển nhà. Mẹ đổ bệnh nặng, Ba, anh tư, anh hai, chị ba,ai cũng về đầy đủ bên mẹ, vậy mà con, con lại ko về được chỉ vì đang thi cử. Cho đến giờ con cũng ích kỷ mẹ nhỉ?

Ấy mà mẹ cũng đã vượt qua, vượt qua tất cả, vượt qua cái dư luận xã hội đáng ghét ấy để bước tiếp chặng đường dài. Là vì con và anh tư phải không mẹ?

Hôm chủ nhật nói chuyện với mẹ, mẹ bảo: 1 mẹ nuôi 10 người con được chứ 10 người con không nuôi được 1 người mẹ. Mẹ nói vui thế mà nó làm con chạnh lòng, nước mắt chảy ngược. Con bây giờ ư, con sắp tốt nghiệp đại học. Con thầm nghĩ về tương lai, con sợ nhiều thứ lắm mẹ à.Cuộc đời mẹ là một bài học đường đời dài của con.

" Nếu một mai đường đời con vất vả

Xin mẹ hiền hãy tha thứ cho con"



Cho dù con có lớn thêm nữa thì con vẫn mãi bé bỏng với lòng bao dung và tình yêu vô bờ bến của mẹ.
__________________
Mái đình xưa làng Việt, thênh thênh một góc trời..

Những thăng trầm thời gian, đã ghi tạc hình dáng..

Nét chạm trổ phượng long uốn lượn tựa mây sóng..


Thay đổi nội dung bởi: lolem_theki_xxi, 01-02-2012 lúc 09:04.
Trả Lời Với Trích Dẫn
  #10  
Cũ 30-01-2012
lolem_theki_xxi's Avatar
lolem_theki_xxi lolem_theki_xxi đang ngoại tuyến
MEM VIP
Bí thư
 
Tham gia : 13-06-2011
Đến từ: $\color{Violet}{Thanh ~ Hóa}$
Bài viết: 2,382
Điểm học tập:294
Đã cảm ơn: 3,359
Được cảm ơn 1,972 lần
Cảm ơn mẹ< Sưu Tầm >


Mẹ! Một tiếng gọi thiêng liêng đối với mỗi chúng ta, những người đã được sinh ra và lớn lên trong vòng tay của mẹ.

Kte Douglas Wiggin đã nói rằng: “Trên đời này hầu hết những gì là đẹp đều hiện ra như hai, như ba, như hàng tá hay hàng trăm thứ. Nhiều như thể những bông hồng, những buổi hoàng hôn, những cầu vồng, những anh chị, những chú bác cô dì và anh em họ, nhưng trên cả thế giới, ta luôn luôn chỉ có một người mẹ”.
Đúng như vậy, có lẽ tình mẫu tử là món quà vĩ đại nhất mà thượng đế đã ban tặng cho mỗi sinh vật trên trái đất này, đó là sự hy sinh vô bờ bến đối với con cái. Chính vì lẽ đó mà những áng văn, những vần thơ hay những câu nói bất hủ ca ngợi về người mẹ lần lượt ra đời.

Thật hạnh phúc cho những ai sinh ra trên đời này được cất lên tiếng gọi mẹ. Và cũng thật cảm thông cho những ai không được cất lên tiếng gọi thiêng liêng đó. Có những hoàn cảnh, chúng ta phải biết cảm thông cho những người mẹ vì những lý do nào đó mà không chọn cách ở lại bên những đứa con của mình. Nhưng có một điều luôn đúng là cho dù vì lý do gì đi chăng nữa thì tình yêu thương mà họ dành cho con họ là không bao giờ thay đổi.

Đối với mọi người nói chung và bản thân tôi nói riêng, tôi cảm thấy rằng, mình là một trong những người thật hạnh phúc khi được sinh ra và lớn lên trong vòng tay của mẹ, người đã hy sinh suốt đời vì con cái, vì gia đình mà không một lời than trách. Ngay cả đến con vật, loài cây cũng dành tình yêu thương cho con mình, điều đó đã làm cho cuộc sống đầy ý nghĩa và tình mẹ thật quý báu.


Nhìn lại mình tôi thấy rằng, từ lúc sinh ra cho đến bây giờ, tôi luôn được sống trong vòng tay và sự yêu thương của mẹ. Mẹ luôn dành cho tôi những gì tốt đẹp nhất mà mẹ có thể cho tôi. Những cái gì ngon nhất, đẹp nhất mẹ luôn dành cho các con. Từ nhỏ đến lớn, mẹ không cho tôi đụng vào những việc khó ngoài nấu cơm, rửa bát, quét nhà… Mẹ biết làm như vậy sẽ làm hư con gái mẹ lớn lên sẽ không biết làm và bị người ta chê trách. Nhưng mẹ không muốn con gái mẹ phải khổ mà dành hết về phần mình. Tôi đã ngây thơ không nhận ra điều đó. Tuổi thơ của tôi đầy ắp những kỷ niệm về mẹ nhưng có một kỷ niệm làm tôi không thể nào quên và nhớ như in cho đến tận bây giờ, và có lẽ suốt đời này tôi không thể quên được. Đó là lần tôi bị ốm, mẹ đã lo lắng cho tôi suốt mấy ngày liền, lo cho tôi từng miếng ăn giấc ngủ. Sau mấy ngày đó, tôi nhận ra mẹ như gầy và xanh xao hẳn đi. Vì đang vào mùa thu hoạch nên khi tôi gần khỏi ốm, mẹ cho tôi ở nhà với chị cả để tranh thủ mùa thu hoạch. Trước khi đi mẹ dặn dò chị cả đủ điều, nào là cho tôi ăn, cho uống thuốc, nếu có chuyện gì thì phải báo ngay cho mẹ để mẹ về. Vì ngày đó không có điện thoại thuận tiện như bây giờ và cánh đồng nhà tôi cách nhà không xa lắm nên chỉ cần chạy ra gọi hoặc ra hiệu một cái gì đó là biết ngay. Mẹ đã dặn nếu tôi ở nhà có việc gì thì treo ngọn cờ vào cái cây đưa lên cao là mẹ biết mẹ về. Chị tôi vâng dạ đủ điều để mẹ yên tâm đi làm nhưng có vẻ mẹ tôi không được yên tâm cho lắm. Hôm đó ở nhà, chú trưởng thôn vào báo tối nói mẹ đi họp thôn về chuyện gì đó tôi không rõ nhưng có vẻ quan trọng, vì chú trưởng thôn nói mẹ phải có mặt. Hồi đó tôi còn nhỏ, và chị tôi cũng lớn hơn tôi không bao nhiêu nên suy nghĩ còn thơ dại. Cứ nghĩ là có chuyện quan trọng nên phải báo ngay cho mẹ biết. Chị tôi đã làm theo lời mẹ dặn là lấy ngọn cờ đưa lên cao. Có thể ngoài đồng mẹ tôi đi làm nhưng tâm trí thì khi nào cũng để ý xem có ngọn cờ nào đưa lên cao hay không nên sau đó không lâu tôi đã thấy mẹ tất tả chạy về. Nhìn mẹ lúc đó thật là thương, ống quần còn xắn lên cao và mồ hôi nhễ nhãi. Chắc mẹ tôi đã nghĩ là có chuyện gì xảy ra với tôi. Tôi chạy ra cổng đón mẹ, nhìn thấy khuôn mặt đầy lo âu của mẹ tôi thương nhiều lắm. Mẹ ôm tôi vào lòng và đang nghĩ tôi bị ốm kiểu gì mà vẫn chạy tung tăng ra cổng đón mẹ được. Tôi thông báo với mẹ là chú trưởng thôn nói rằng tối nay mẹ phải đi họp vì có chuyện quan trọng nhưng quan trọng đến mấy đi chăng nữa thì vẫn không bằng việc nhìn thấy tôi lúc đó vẫn bình an. Nhìn thấy khuôn mặt thở phào nhẹ nhõm của mẹ tôi vẫn không nhận ra mình ngốc nghếch đến như vậy. Kỷ niệm đó đối với tôi đến bây giờ vẫn nhớ như in mặc dù tôi bây giờ đã trưởng thành, đã đi làm chứ không còn là một cô bé ngây dại như ngày nào.

Qua câu chuyện của tôi, tôi muốn gửi đến mọi người rằng hãy trân trọng những gì mà thượng đế đã ban tặng cho chúng ta, trong đó có người mẹ bởi vì “Thượng đế không thể ở khắp mọi nơi nên người mới sinh ra người mẹ”. Chúng ta hãy làm tròn bổn phận của một người con, cha mẹ không mong chúng ta có thể cho cha mẹ những gì nhưng nhìn thấy những đứa con khôn lớn, trưởng thành là niềm vui vô bờ bến của những bậc sinh thành, và có một chân lý không bao giờ sai bởi vì:

Đi khắp thế gian không ai khổ bằng mẹ
Gánh nặng cuộc đời không ai khổ bằng cha
Nước biển mênh mông không đong đầy tình mẹ
Mây trời lồng lộng không phủ kín công cha

Tần tảo sớm hôm mẹ nuôi con khôn lớn
Mang cả tấm thân gầy cha mẹ chở đời con
Ai còn mẹ xin đừng làm mẹ khóc
Đừng để buồn lên mắt mẹ nghen con.
__________________
Mái đình xưa làng Việt, thênh thênh một góc trời..

Những thăng trầm thời gian, đã ghi tạc hình dáng..

Nét chạm trổ phượng long uốn lượn tựa mây sóng..


Thay đổi nội dung bởi: lolem_theki_xxi, 01-02-2012 lúc 09:05.
Trả Lời Với Trích Dẫn
Có một thành viên đã cám ơn lolem_theki_xxi vì bài viết này:
Trả lời

Chia sẻ/đánh dấu bài viết


Ðiều chỉnh Tìm trong bài viết
Tìm trong bài viết:

Tìm chi tiết
Xếp bài

Quyền hạn của bạn
Bạn không thể tạo chủ đề mới
Bạn không thể gửi trả lời
Bạn không thể đăng tập đính kèm
Bạn không thể sửa bài của mình

BB codeMở
Smilies đang Mở
[IMG] đang Mở
HTML đang Tắt

 
Bài giảng mới
Luyện thi đại học KIT-2: Môn Vật lí (Thầy Đặng Việt Hùng) : aaaaaaaaaaaaaaaaaaa
Luyện thi đại học KIT-2: Môn Vật lí (Thầy Đặng Việt Hùng) : aaaaaaaaaaaaaaaaaaa
Ôn luyện Hóa học lớp 9 - cô Nhung : Bài 15. Tính chất hóa học của muối (tiết 1)
Ôn luyện Hóa học lớp 9 - cô Nhung : Bài 15. Tính chất hóa học của muối (tiết 1)
Luyện thi đại học KIT-2: Môn Hoá học (Thầy Vũ Khắc Ngọc) :   Bài 2. Bài giảng luyện đề số 15 (Phần 2)
Luyện thi đại học KIT-2: Môn Hoá học (Thầy Vũ Khắc Ngọc) : Bài 2. Bài giảng luyện đề số 15 (Phần 2)
Luyện thi cấp tốc vào lớp 6 môn Tiếng Việt : Bài giảng số 20. Đoạn văn và liên kết câu (phần hai)
Luyện thi cấp tốc vào lớp 6 môn Tiếng Việt : Bài giảng số 20. Đoạn văn và liên kết câu (phần hai)
Ôn luyện Hóa học lớp 9 - cô Nhung : Bài 14. Một số bazơ quan trọng (tiết 2)
Ôn luyện Hóa học lớp 9 - cô Nhung : Bài 14. Một số bazơ quan trọng (tiết 2)
Luyện thi cấp tốc vào lớp 6 môn Tiếng Việt : Bài giảng số 19. Đoạn văn và liên kết câu (phần một)
Luyện thi cấp tốc vào lớp 6 môn Tiếng Việt : Bài giảng số 19. Đoạn văn và liên kết câu (phần một)
Ôn luyện Hóa học lớp 9 - cô Nhung : Bài 13. Một số bazơ quan trọng (tiết 1)
Ôn luyện Hóa học lớp 9 - cô Nhung : Bài 13. Một số bazơ quan trọng (tiết 1)
Luyện thi đại học KIT-1: Môn Hoá học (Thầy Trần Hải) :  Bài 6. Phương pháp giải nhanh toán hữu cơ
Luyện thi đại học KIT-1: Môn Hoá học (Thầy Trần Hải) : Bài 6. Phương pháp giải nhanh toán hữu cơ
Củng cố kiến thức cơ bản Hóa THPT :  Bài 14: Phương pháp giải các bài toán kim loại + axit và muối
Củng cố kiến thức cơ bản Hóa THPT : Bài 14: Phương pháp giải các bài toán kim loại + axit và muối
Hóa học 10 - thầy Trần Hải  :  Bài 3. Hằng số cân bằng và bài tập vận dụng
Hóa học 10 - thầy Trần Hải : Bài 3. Hằng số cân bằng và bài tập vận dụng

Đề thi mới
Luyện thi đại học KIT-2: Môn Hoá học (Thầy Vũ Khắc Ngọc) 12 : Đề thi tự luyện số 15- nâng cao - 2014
Luyện thi đại học KIT-2: Môn Hoá học (Thầy Vũ Khắc Ngọc) 12 : Đề thi tự luyện số 15- nâng cao - 2014
Luyện thi đại học KIT-2: Môn Hoá học (Thầy Vũ Khắc Ngọc) 12 : Đề thi tự luyện số 15- cơ bản - 2014
Luyện thi đại học KIT-2: Môn Hoá học (Thầy Vũ Khắc Ngọc) 12 : Đề thi tự luyện số 15- cơ bản - 2014
Tiếng Anh  11 - cô Nguyễn Kiều Oanh 11 : Unit 16 - Quick test
Tiếng Anh 11 - cô Nguyễn Kiều Oanh 11 : Unit 16 - Quick test
Tiếng Anh  11 - cô Nguyễn Kiều Oanh 11 : Unit 15 - Quick test
Tiếng Anh 11 - cô Nguyễn Kiều Oanh 11 : Unit 15 - Quick test
Luyện thi đại học KIT-2: Môn Vật lí (Thầy Đặng Việt Hùng) 12 : Đề số 15
Luyện thi đại học KIT-2: Môn Vật lí (Thầy Đặng Việt Hùng) 12 : Đề số 15
Toán (2012-2013) 5 : Đề kiểm tra kiến thức số 4 tháng 4
Toán (2012-2013) 5 : Đề kiểm tra kiến thức số 4 tháng 4
Luyện thi đại học KIT-2: Môn Vật lí (Thầy Đặng Việt Hùng) 12 : Đề số 14
Luyện thi đại học KIT-2: Môn Vật lí (Thầy Đặng Việt Hùng) 12 : Đề số 14
Toán (2012-2013) 5 : Đề kiểm tra kiến thức số 3 tháng 4
Toán (2012-2013) 5 : Đề kiểm tra kiến thức số 3 tháng 4
Luyện thi đại học KIT-2: Môn Vật lí (Thầy Đặng Việt Hùng) 12 : Đề số 13
Luyện thi đại học KIT-2: Môn Vật lí (Thầy Đặng Việt Hùng) 12 : Đề số 13
Thi thử đại học 2014 12 : Đề thi thử đại học môn Vật lí tháng 3/2014
Thi thử đại học 2014 12 : Đề thi thử đại học môn Vật lí tháng 3/2014




Múi giờ GMT +7. Hiện tại là 17:07.
Powered by: vBulletin v3.x.x Copyright ©2000-2014, Jelsoft Enterprises Ltd.
Advertisement System V2.4 By   Branden

Giấy phép cung cấp dịch vụ mạng xã hội trực tuyến số 196/GXN-TTĐT Cục Quản lý PTTH&TTĐT cấp ngày 11/11/2011.