Diễn đàn học tập của Hocmai.vn
Liên hệ quảng cáo: xem chi tiết tại đây

Diendan.hocmai.vn - Học thày chẳng tày học bạn! » Ngữ văn » Lớp 7 » Các văn bản nghị luận » Sống chết mặc bay

Thi thử đại học 2014



Trả lời
  #1  
Cũ 14-03-2008
one_part_of_my_life_9x one_part_of_my_life_9x đang ngoại tuyến
Thành viên
Thành viên của lớp
 
Tham gia : 26-02-2008
Đến từ: Hà Nội capital
Bài viết: 11
Đã cảm ơn: 0
Được cảm ơn 6 lần
Sống chết mặc bay

Các bác cóa ai siêu môn này thì giúp em với.
Đề bài: viết đoạn văn nhận xét, so sánh con người trên đê và con người trong đình trong v/b "Sống chết mặc bay" để chỉ ra tác dụng của nghệ thuất tương phản đối lập.
Sống chết mặc bay

Gần một giờ đêm. Trời mưa tầm tã. Nước sông Nhị Hà lên to quá; khúc đê làng... thuộc phủ... xem chừng núng thế lắm, không khéo thì vỡ mất.

Dân phu kể hàng trăm nghìn con người, từ chiều đến giờ, hết sức gìn giữ, kẻ thì thuổng, người thì cuốc, kẻ đội đất, kẻ vác tre, nào đắp, nào cừ, bì bõm dưới bùn lầy, ngập quá khuỷu chân, người nào người ấy, lướt thướt như chuột. Tình cảnh này trông thật là thảm.

Tuy đánh trống liên thanh, ốc thổi vô hồi, tiếng người xao xác, gọi nhau sang hộ, nhưng xem chừng ai cũng mệt lử cả rồi. ấy vậy mà trên trời thời mưa vẫn tầm tã trút xuống, dưới sông thời nước cuồn cuộn bốc lên. Than ôi! Sức người khó lòng địch nổi với sức trời! Thế đê không sao cự lại được với thế nước! Lo thay! Nguy thay! Khúc đê này hỏng mất!...

ấy, lũ con dân đang chân lấm tay bùn, trăm lo nghìn sợ, đem thân hèn yếu đuối mà đối với sức mưa to lớn, để bảo thủ lấy tánh mạng gia tài; thế thời quan cha mẹ ở đâu?

Thưa rằng: Đang ở trong đình kia, cách đó chừng bốn năm trăm thước. Đình ấy cũng ở trên mặt đê, nhưng cao mà vững chãi, dẫu nước to thế nữa, cũng không việc gì.

Trong đình, đèn thắp sáng trưng; nha lệ lính tráng, kẻ hầu người hạ, đi lại rộn ràng. Trên sập mới kê ở gian giữa, có một mình quan phụ mẫu, uy nghi chễm chện ngồi. Xung quanh sập, bắc bốn ghế mây, bắt đầu từ phía hữu quan, thì có thầy đề, rồi lần lượt đến thầy đội nhất, thầy thông nhì, sau hết, giáp phía tay tả ngài, thì đến chánh tổng sở tại, cùng ngồi chầu bài.

Ngoài kia tuy mưa gió ầm ầm dân phu rối rít; nhưng trong này xem chừng tĩnh mịch nghiêm trang lắm, trừ quan phụ mẫu ra, mọi người không ai dám to tiếng. So với cảnh trăm họ đang vất vả lấm láp, gội gió tắm mưa, như đoàn sâu lũ kiến ở trên đê, thời ở trong đình rất là nhàn nhã, đường bệ, nguy nga: nào quan ngồi trên, nào nha ngồi dưới; người nhà, lính lệ như khoanh tay sắp hàng, nghi vệ tôn nghiêm, như thần như thánh. Thỉnh thoảng nghe tiếng quan phụ mẫu gọi: "Điếu, mày!" tiếng tên lính thưa: "Dạ"; tiếng thầy Đề hỏi: "Bẩm, bốc?" tiếng quan lớn truyền "ừ". Kẻ này: "Bát xách... Ăn", người kia: "Thất văn... Phỗng", lúc mau, lúc khoan, ung dung êm ái, khi cười khi nói, vui vẻ dịu dàng. Thật là tôn kính, xứng đáng với một vì phúc tinh...

Khi đó, ván bài quan đã chờ rồi. Ngài xơi bát yến vừa xong, ngồi khểnh vuốt râu, rung đùi, mắt đang mải trông đĩa nọ, bỗng nghe ngoài xa, tiếng kêu vang dậy trời đất... Mọi người giật nẩy mình, duy quan vẫn điềm nhiên, chỉ lăm le chực người ta bốc trúng quân mình chờ mà hạ. Vì ngài sắp ù to.

Có người khẽ nói:

- Bẩm, đê có khi vỡ!

Ngài cau mặt gắt rằng:

- Mặc kệ.

Rồi ngài xếp lại bài, quay gối dựa sang bên tay phải, nghiêng mình, bảo thầy đề lại:

- Có ăn không thì bốc chứ!

Thầy đề vội vàng:

- Dạ, bẩm bốc.

Vừa lúc đó, thì tiếng người kêu rầm rĩ, càng nghe, càng lớn. Lại có tiếng ào ào như thác chảy xiết; rồi lại có tiếng gà, tiếng chó, trâu, bò kêu vang tứ phía.

Bấy giờ ai nấy ở trong đình, đều nôn nao sợ hãi. Thốt nhiên một người nhà quê, mình mẩy lấm láp, tất tả chạy xông vào, thở không ra lời:

- Bẩm... quan lớn... Đê vỡ rồi!

Quan lớn đỏ mặt, tía tai, quay ra, quát rằng:

- Đê vỡ rồi!... Đê vỡ rồi, thời ông cách cổ *********, thời ông bỏ tù *********! Có biết không?... Lính đâu? Sao bay dám để cho nó chạy xồng xộc vào đây như vậy? Không còn phép tắc gì nữa à?

- Dạ, bẩm...

- Đuổi cổ nó ra!

Ngài quay vào, hỏi thầy đề:

- Thầy bốc quân gì thế?

- Dạ, bẩm con chưa bốc.

- Thì bốc đi chứ!

Thầy đề, tay run cầm cập, thò vào đĩa nọc, rút một con bài lật ngửa, xướng rằng:

- Chi chi!

Quan lớn vỗ tay xuống sập kêu to:

- Đây rồi!... Thế chứ lại!

Rồi ngài vội vàng xòe bài, miệng vừa cười, vừa nói:

- ù! Thông tôm, chi chi nẩy!... Điếu mày!...

*
* *

ấy, trong khi quan lớn ù ván bài to như thế, thì khắp mọi nơi miền đó, nước tràn lênh láng, xoáy thành vực sâu, nhà cửa trôi băng lúa má ngập hết; kẻ sống không chỗ ở, kẻ chết không nơi chôn, lênh đênh mặt nước, chiếc bóng bơ vơ, tình cảnh sầu thảm, kể sao cho xiết!
(Dạ, giúp nhanh nhanh cái ah. Ai giúp đc. thì em cảm ơn trc' và vô cùng hậu tạ ah.)

Các bài viết xem nhiều nhất cùng chuyên mục:
__________________
I am me^^!
Trả Lời Với Trích Dẫn
  #2  
Cũ 15-03-2008
one_part_of_my_life_9x one_part_of_my_life_9x đang ngoại tuyến
Thành viên
Thành viên của lớp
 
Tham gia : 26-02-2008
Đến từ: Hà Nội capital
Bài viết: 11
Đã cảm ơn: 0
Được cảm ơn 6 lần
Trời đất, bạn bè vs nhau cùng 1 4rum muh xem lại hok trả lời sao
Ai nỡ lòng nào lại như vậy ?
__________________
I am me^^!
Trả Lời Với Trích Dẫn
  #3  
Cũ 15-03-2008
conu's Avatar
conu conu đang ngoại tuyến
MEM VIP
Lớp trưởng
 
Tham gia : 26-05-2007
Đến từ: Mỹ thuật công nghiệp
Bài viết: 1,346
Đã cảm ơn: 611
Được cảm ơn 1,058 lần
truyện này mình học cũng đã lâu nên mình ko còn nhớ mấy, bạn thông cảm.
Ta hãy để ý, Phạm Duy Tốn dùng thủ pháp đối lập, bên ngoài, lũ sắp tràn lên, đe dọa bách tính muôn dân, bên trong, quan phụ mẫu - đại diện cho hạnh phúc, vận mệnh của dân... vẫn đang ngồi trong nhàn nhã, đánh bài, mặc kệ những gì ngoài kia xảy ra. Đúng lúc nước tràn bờ, hàng trăm ngàn con người lâm vào cảnh khốn cùng, thì quan ù ván bài to. Tác giả đã lên tiếng, phê phán những tên quan vô trách nhiệm, ích kỷ và "sống chết mặc bay". Ở đó tác giả thể hiện nỗi đau, niềm chua xót khi dân ko có 1 vị quan anh minh, thương dân... Đại loại là thế
__________________
“YOU WILL WHEN YOU BELIEVE…”

CẢM ƠN HỌC MÃI, TẠM BIỆT CÁC BẠN.
Trả Lời Với Trích Dẫn
Có một thành viên đã cám ơn conu vì bài viết này:
  #4  
Cũ 15-03-2008
amaranth's Avatar
amaranth amaranth đang ngoại tuyến
MEM VIP
Bí thư liên chi
 
Tham gia : 17-05-2007
Đến từ: Virginia, USA
Bài viết: 3,620
Đã cảm ơn: 69
Được cảm ơn 439 lần
Thật ra thì trung tâm đả kích của truyện này chỉ là ông quan thôi, không phải tất cả mọi người trong đình. Đề so sánh này nếu chỉ viết một đoạn thì rất chủ quan phiến diện, không đủ lực để làm rõ cái tư duy sâu sắc của Phạm Duy Tốn về cái hại của tư tưởng Nho giáo trị quốc.
__________________
!!! Phượng Hoàng niết bàn, dục hỏa trùng sinh !!!
ai cần gặp liên hệ nick yahoo: queenbee_pro_kinhcanbmt hoặc dongkha_20111995
Trả Lời Với Trích Dẫn
  #5  
Cũ 15-03-2008
minhanh95 minhanh95 đang ngoại tuyến
Thành viên
Thành viên của lớp
 
Tham gia : 10-03-2008
Bài viết: 2
Đã cảm ơn: 0
Đuợc cảm ơn 1 lần với 1 bài viết
Ồ, cái này có gì đâu. Mình cũng vừa học xong bài này nè. Cái này bạn phải tự viết chứ, nếu nhờ người khác thì cũng chỉ hỏi hướng dẫn thôi, lam sao mong chờ người khác làm hộ mình đc? > Trước hết phải xác định đoạn văn này viết theo thể loai gì đã(bạn đọc cái đề bài chung chung thế mình vẫn chưa biết là viết theo thể loại nghị luân cm, giải thích, hay đoạn văn cảm thụ, phân tích nữa :> )
Trả Lời Với Trích Dẫn
Có một thành viên đã cám ơn minhanh95 vì bài viết này:
  #6  
Cũ 16-03-2008
faustvn01's Avatar
faustvn01 faustvn01 đang ngoại tuyến
Thành viên
Bàn trưởng
 
Tham gia : 27-12-2007
Đến từ: Tiêu dao môn phái.(Nếu em không phải giấc mơ)
Bài viết: 134
Đã cảm ơn: 2
Được cảm ơn 140 lần
Truyện này mình học cũng lâu rồi nhưng cũng xin góp vài ý kiến (cái nào dùng được thì dùng nhé).
Đề yêu cầu so sánh con người trên đê và con người trong đình, chúng ta có thể tìm ra những đặc điểm đề tiến hành so sánh làm nổi bật những nét khác biệt của hai đối tượng.
Thứ nhất: Về Không gian, thời gian:
+ Trên đê: Trời mưa gió, đêm tối mù mịt ("đã 1 giờ đêm"), nước sông cuồn cuộn lên to uy hiếp con đê------------> Nguy hiểm, hãi hùng.
+ Trong đình: Cao, vững chãi, đèn đuốc sáng trưng...--------------> An toàn, tiện nghi đầy đủ.
Thứ hai:Những âm thanh
+ Trên đê: tiếng trống, tiếng tù và, tiếng ốc giục liên hồi, tiếng gà, trâu, bò kêu lẫn tiếng người thét------------->khẩn trương, thảm thiết.
+ Trong đình: Chỉ có tiếng sai bảo, đòi hầu hạ của quan lớn và tiếng xướng danh những quân bài trong ván tổ tôm-----------> Tĩnh lặng, nghiêm trang, thờ ơ, lãnh đạm.
Thứ ba: Hành động
+ Trên đê: Hàng trăm nghìn dân hộ đê bì bõm dưới bùn lầy, vất vả, cơ cực , mệt lử, bất lực chống lại cơn lũ dữ-------------->Cố gắng, nỗ lực trong tuyệt vọng
+ Trong đình: Quan ngồi chễm chệ trên phản, đánh tổ tôm và ăn yến.cười nói khi thắng ván bài---------->Bình thản, điềm nhiên, vô trách nhiệm.
Thứ tư: Tâm trạng
+ Trên đê: Lo âu, sợ hãi, hoảng loạn
+ Trong đình: Căng thẳng (nhưng không phải vì việc hộ đê mà vì kết quả ván bài), vô trách nhiệm.

Từ đó, bạn có thể rút ra những kết luận về sự đối lập, trái nghịch trong cảnh ngộ, số phận và hành động của những người "trên đê" và những người "trong đình", qua đó, tác giả kịch liệt phê phán thói vô trách nhiệm, quan liêu đến táng tận lương tâm của quan huyện. Và để thể hiện được nội dung đó, thủ pháp đối lập, tương phản được tác giả vận dụng thật đắc địa.
Đó chỉ là một vài suy nghĩ của mình nhân đọc lại tác phẩm này. Chúc bạn có một bài viết ưng ý.

To Amaranth: đồng ý với bạn rằng với yêu cầu nội dung này, quy mô một đoạn văn là chưa thể nói hết ý; và đối tượng đả kích chính của tác phẩm là tên quan huyện. Nhưng "những người còn lại trong đình" cũng không đáng trách, không đáng lên án sao? Họ đã làm hết chức trách, phận sự của một "cha mẹ của dân" chưa? Hay là vào hùa với quan trên, a dua, nịnh hót? Hoặc "thấy chết mà không cứu" thì có phải là một hành động đáng phê phán? Trong trường hợp này, sự im lặng, "áng binh bất động" đồng nghĩa với sự vô trách nhiệm, vô lương tâm và cũng đáng lên án.
Còn vấn đề "Cái hại của tư tưởng Nho giáo trị quốc" thì quả cũng có nhiều điều cần bàn, vì chân Nho luôn đề cao ý thức trách nhiệm với dân, với nước. Chẳng cứ gì ở chế độ phong kiến hay không phải phong kiến, bộ máy nhà nước quan liêu, hách dịch, vô trách nhiệm đều đáng bị lên án.
__________________
"Này Faust, ta mang đến cho ngươi một bản giao kèo." - Lời Mephisto
Trả Lời Với Trích Dẫn
Có 2 thành viên đã gửi lời cảm ơn đến faustvn01 với bài viết này:
  #7  
Cũ 16-03-2008
amaranth's Avatar
amaranth amaranth đang ngoại tuyến
MEM VIP
Bí thư liên chi
 
Tham gia : 17-05-2007
Đến từ: Virginia, USA
Bài viết: 3,620
Đã cảm ơn: 69
Được cảm ơn 439 lần
Những người trong đình thảy đều nơm nớp lo sợ cho yên nguy của đê, có thế thấy điều này qua thái độ của những người chơi bài
Trích:
[...] bỗng nghe ngoài xa, tiếng kêu vang dậy trời đất... Mọi người giật nẩy mình, duy quan vẫn điềm nhiên [...] Tiếng người kêu rầm rĩ, càng nghe, càng lớn. Lại có tiếng ào ào như thác chảy xiết; rồi lại có tiếng gà, tiếng chó, trâu, bò kêu vang tứ phía. Bấy giờ ai nấy ở trong đình, đều nôn nao sợ hãi [...]
Vì họ chỉ là nha lại, chưa phải là quan chức, cuộc sống của họ cũng gắn liền với cuộc sống của dân chúng, lợi ích của ho cũng gấn gũi với lợi ích của dân, nhưng họ đã "thấm" cái giá phải trả cho chốn quan trường phong kiến: sự phục tùng. Nho giáo dạy người ta phục tùng một cách vô điều kiện vào thượng cấp (theo cái kiểu quân xử thần tử thần bất tử bất trung), cho nên người trong đình cũng là diễn viên bất đắc dĩ của một tấn bi_hài kịch vậy.
__________________
!!! Phượng Hoàng niết bàn, dục hỏa trùng sinh !!!
ai cần gặp liên hệ nick yahoo: queenbee_pro_kinhcanbmt hoặc dongkha_20111995
Trả Lời Với Trích Dẫn
Có một thành viên đã cám ơn amaranth vì bài viết này:
  #8  
Cũ 17-03-2008
faustvn01's Avatar
faustvn01 faustvn01 đang ngoại tuyến
Thành viên
Bàn trưởng
 
Tham gia : 27-12-2007
Đến từ: Tiêu dao môn phái.(Nếu em không phải giấc mơ)
Bài viết: 134
Đã cảm ơn: 2
Được cảm ơn 140 lần
To Amaranth: Đây có lẽ là một câu chuyện dài (mà rất thú vị) nhưng mang nhiều tính chất chuyên sâu (về văn hóa, lịch sử, tư tưởng), không phù hợp lắm với tính chất của Box - Văn THCS. Những luận điểm của mình đưa ra không chỉ về mặt chức năng, phận sự của "những người còn lại trong đình" (bọn nha lại - nhưng cũng là những "viên chức nhà nước") mà còn muốn đề cập đến phương diện "Đạo đức" của những việc làm của họ (chính xác hơn là những gì họ đã không làm). Còn về quan niệm của Nho giáo, yêu cầu phục tùng cấp trên một cách vô điều kiện cũng phải đặt trong tổng thể tư tưởng Nho giáo mới hiểu đúng và đủ.

P/s. bạn có thể trao đổi với mình qua địa chỉ: [Hãy đăng kí thành viên hay đăng nhập để xem liên kết này.] . vì như mình đã nói, chủ đề này quá chuyên sâu đối với một Box như Văn Trung học cơ sở, bạn đồng ý chứ?
__________________
"Này Faust, ta mang đến cho ngươi một bản giao kèo." - Lời Mephisto
Trả Lời Với Trích Dẫn
  #9  
Cũ 23-03-2008
one_part_of_my_life_9x one_part_of_my_life_9x đang ngoại tuyến
Thành viên
Thành viên của lớp
 
Tham gia : 26-02-2008
Đến từ: Hà Nội capital
Bài viết: 11
Đã cảm ơn: 0
Được cảm ơn 6 lần
Cũng cóa thể như vậy nhưng hok lẽ cho vào văn THPT ?Vì đây thuộc đề văn lớp 7 nên tạm để đây còn sau này admin muốn chuyển đi đâu thj` tuy`
thankz neu_em_khong_phai_giac_mo,chừng đó có thể viết đc. 1 bài văn nhưng chắc viết đoạn thì chỉ càn tóm tắt các ý đó là đc.
P/S: còn nhiều bài tập khó nữa nhưng có được post lên cùng một chủ đề cho tiện không nhỉ ?
__________________
I am me^^!
Trả Lời Với Trích Dẫn
  #10  
Cũ 24-03-2008
faustvn01's Avatar
faustvn01 faustvn01 đang ngoại tuyến
Thành viên
Bàn trưởng
 
Tham gia : 27-12-2007
Đến từ: Tiêu dao môn phái.(Nếu em không phải giấc mơ)
Bài viết: 134
Đã cảm ơn: 2
Được cảm ơn 140 lần
Trích:
Nguyên văn bởi one_part_of_my_life_9x
Cũng cóa thể như vậy nhưng hok lẽ cho vào văn THPT ?Vì đây thuộc đề văn lớp 7 nên tạm để đây còn sau này admin muốn chuyển đi đâu thj` tuy`
thankz neu_em_khong_phai_giac_mo,chừng đó có thể viết đc. 1 bài văn nhưng chắc viết đoạn thì chỉ càn tóm tắt các ý đó là đc.
P/S: còn nhiều bài tập khó nữa nhưng có được post lên cùng một chủ đề cho tiện không nhỉ ?
Mình rất vui nếu những ý kiến của mình giúp ích chút gì đó cho các bạn.

Khi mình nói " Chủ đề này quá sâu đối với một box như box Văn THCS" thì là mình muốn nói vơi Amaranth về chuyện liệu những người còn lại ở trong đình (bọn thư lại, hào lý, chức dịch) có đáng bị lên án hay không và đó có phải là do tư tưởng cai trị của Nho giáo hay không? Còn chủ đề bạn nêu ra, theo mình nghĩ là một chủ đề rất hữu ích và thiết thực vì truyện ngắn này cũng là một tác phẩm rất hay, và cũng rất quan trọng trong chương trình Ngữ Văn 7 (sự tham gia viết bài của mọi người trong chủ đề này đã chứng tỏ điều đó).
Còn các "bài tập khó" (khó đồng nghĩa với hay và thú vị, phải không), bạn cứ post lên, mọi người cùng thảo luận. Nhưng theo mình, những bài tập ở những chủ đề khác nhau, bạn nên viết thành bài mới (topic mới), không nên để chung vào cùng một chủ đề, như thế sẽ tiện cho mọi người tham gia. Bạn đồng ý chứ?
__________________
"Này Faust, ta mang đến cho ngươi một bản giao kèo." - Lời Mephisto
Trả Lời Với Trích Dẫn
Trả lời

Chia sẻ/đánh dấu bài viết


Ðiều chỉnh Tìm trong bài viết
Tìm trong bài viết:

Tìm chi tiết
Xếp bài

Quyền hạn của bạn
Bạn không thể tạo chủ đề mới
Bạn không thể gửi trả lời
Bạn không thể đăng tập đính kèm
Bạn không thể sửa bài của mình

BB codeMở
Smilies đang Mở
[IMG] đang Mở
HTML đang Tắt

 
Bài giảng mới

Đề thi mới




Múi giờ GMT +7. Hiện tại là 11:23.
Powered by: vBulletin v3.x.x Copyright ©2000-2014, Jelsoft Enterprises Ltd.
Advertisement System V2.4 By   Branden

Giấy phép cung cấp dịch vụ mạng xã hội trực tuyến số 196/GXN-TTĐT Cục Quản lý PTTH&TTĐT cấp ngày 11/11/2011.