Diễn đàn học tập của Hocmai.vn
Liên hệ quảng cáo: xem chi tiết tại đây

Diendan.hocmai.vn - Học thày chẳng tày học bạn! » Ngữ văn » Lớp 9 » Thể loại văn học khác » Tự sự » [Văn 9]Bài viết số 2 lớp 9

Thi thử đại học 2014



Trả lời
  #1  
Cũ 30-09-2011
nobit3_jerry's Avatar
nobit3_jerry nobit3_jerry đang ngoại tuyến
Thành viên
Thành viên của lớp
 
Tham gia : 25-08-2011
Đến từ: ?!
Bài viết: 14
Điểm học tập:12
Đã cảm ơn: 13
Được cảm ơn 42 lần
Unhappy [Văn 9]Bài viết số 2 lớp 9

Đề 1Tưởng tượng 20 năm sau về thăm trường xưa vảo 1 ngày hè, hãy viết thư cho 1 bạn học hồi ấy kể lại buổi thăm trường đầy xúc động đó
Đề 2:Kể lại 1 giấc mơ, trong đó em gặp lai ng` thân cách xa lâu ngày
Đề 4:Kể lại 1 lần đi thăm mộ một ng` thân trong ngày lễ, tết
Đề này nữa:Kể lại một việc làm khiến em rất ân hận
Giúp mình với

Các bài viết xem nhiều nhất cùng chuyên mục:
__________________
ΘΘ—¤÷«]\[Ôß1t4 ♥♪I'm §ª D♪ ♥«÷¤—ΘΘ

Thay đổi nội dung bởi: nobit3_jerry, 30-09-2011 lúc 19:18.
Trả Lời Với Trích Dẫn
Có một thành viên đã cám ơn nobit3_jerry vì bài viết này:
  #2  
Cũ 04-10-2011
bapngok_97 bapngok_97 đang ngoại tuyến
Thành viên
Thành viên của lớp
 
Tham gia : 04-10-2011
Bài viết: 1
Đã cảm ơn: 0
Được cảm ơn 14 lần với 1 bài viết
Linh thân mến!
Chắc nhận được lá thư này của mình Linh bất ngờ lắm phải không? Ừ! Lâu lắm rồi còn gì.... Sau bao nhiêu năm mình mới lại ngồi vào bàn và viết thư cho Linh, cứ thấy lóng ngóng với cây bút và những gì muốn nói...

Linh bây giờ sao rồi? Chắc là Linh vẫn khoẻ và gia đình luôn tràn ngập trong tiếng cười và hạnh phúc phải không? Mình nhớ cu Nam của Linh lắm đấy nhé, thằng bé thật ngoan ngoãn và đáng yêu. Lần cuối cùng gặp nó là hồi bọn mình chia tay để Linh vô Nam, cũng 12 năm rồi còn gì. Thằng bé lớn lên chắc bảnh trai lắm, nó học hành có tốt không Linh?

Còn mình thì vẫn khoẻ, cuộc sống vẫn ổn, ông xã chuyển công tác vì thế cả nhà lại chuyển về Thái Nguyên sinh sống rồi. Được sống trong bầu không khí quen thuộc và gần gũi của quê hương thật tuyệt Linh ạ.

Linh này! Linh có nhớ mái trường cấp 2 mà tụi mình từng học không? Chắc Linh chẳng quên được đâu nhỉ. Đó là nơi tụi mình đã gặp nhau và trở thành bạn thân thiết đến bây giờ, là nơi ấm áp yêu thương đã nâng cánh cho chúng ta trên con đường đời cơ mà! Năm nay con mình lại chuyển vào trường cũ học đấy! Thật là một sự trùng hợp diệu kì phải không Linh?

Linh à, 20 năm rồi mình mới quay lại trường đấy. Nhiều khi ngẫm lại thấy thời gian trôi thật nhanh, mới ngày nào mình còn nô đùa bên bè bạn, sống trong sự dạy bảo tận tình chu đáo của thầy cô ,nay đã 20 năm rồi. Có lẽ mình ấn tượng nhất với trường là những kỉ niệm gắn với mùa hè. Có những mùa hè hân hoan vì được nghỉ ngơi sau 1 năm học tập, có những ngày hè lên trường lao động vui vẻ và ngày hè chia tay cuối cấp, phải xa thầy cô bạn bè, cả lớp A3 của mình ôm nhau khóc như trẻ con vậy. Mình cũng quay lại trường trong một ngày hè nắng chói chang và bầu trời xanh cao vời vợi. Có lẽ chính vì vậy mà những kỉ niệm ấy mới ùa về trong lòng mình.

Ôi, sao mới viết chưa được nửa bức thư mà nước mắt mình đã chực ùa ra thế này, lại mít ướt giống ngày xưa rồi, Linh đừng cười mình nhé!

Trường mình bây giờ khác hồi chúng mình học nhiều lắm, những dãy nhà 2 tầng giờ đã là toà nhà 5 tầng cao đồ sộ với những thiết bị học tập được trang bị tối ưu. Thì dĩ nhiên, từ hồi bọn mình học trường đã là trường chuẩn quốc gia rồi còn gì. Bây giờ lớp nào cũng có máy chiếu, có máy tính, có bảng thông minh... Mình đã đi ngắm hết các lớp trong trường, vui lắm, nhớ lại bao nhiêu kỉ niệm. Mình nhớ, trước chúng mình chẳng thích học máy chiếu mãi còn gì. Những tiết học thật thú vị và bổ ích, giờ Văn thì vừa được nghe giọng đọc ấm áp, truyền cảm của cô, vừa được thảo luận thành nhóm thật thoải mái về những vấn đề mình quan tâm; giờ Hoá thì được xem thí nghiệm; giờ Lý thì được mắc mạch điện... nhiều trường khác còn phải ghen tị với học sinh trường mình cơ đấy

Trường thì xây khác, nhưng những hàng cây xanh rợp bóng mát sau trường thì vẫn còn đó, hàng ghế đá vẫn còn đó ghi dấu bao hồi ức chẳng thể nào quên. Trong cái nắng hè, thấp thoáng rặng cây, những vườn hoa khoe sắc, trông ngôi trường thật hài hoà và đẹp lạ kì, nó rực rỡ, khang trang và luôn tạo cho mình cảm giác gần gũi, thân thương.

Trong lần này về thăm trường, mình đã gặp lại rất nhiều thầy cô dạy mình ngày ấy, cô giáo dạy Văn ngày xưa với những giờ học ấm áp yêu thương, đôi khi hơi nghiêm khắc nhưng đem đến cho chúng mình những bài học đối nhân xử thế, cách ứng xử, nói năng... giúp bọn mình sống tốt và sống có ích; thầy giáo dạy Lý với những giờ học về điện, đôi khi khó hiểu nhưng luôn cố giảng dạy thật kĩ; cô giáo dạy Sử với những tiết học thú vị về một thời quá khứ đã qua, khiến chúng mình thích thú nghe như nghe truyện cổ tích... Mình đã khóc đấy Linh ạ! Không ngờ bao nhiêu năm rồi, 35 tuổi, con trai lớn thế rồi... lại được gặp lại các thầy cô, lại được nghe các thầy cô gọi là "em", xưng "cô" thật trìu mến, thiết tha. Trong cái giây phút ấy mình chỉ biết nắm tay thầy cô mà nghẹn ngào nói không nên lời, vui lắm mà sao nước mắt cứ tuôn rơi. Các thầy cô cũng sắp về hưu rồi, nhưng vẫn còn khoẻ mạnh lắm Linh ạk, tâm huyết với nghề, nhiệt tình và yêu thương học sinh thì dĩ nhiên là vẫn đầy ăm ắp trong trái tim rồi. Mình cũng không ngờ là các thầy cô vẫn còn nhớ mình đâu đấy. Bao nhiêu thế hệ học trò đi qua, vậy mà cô Văn, cô Địa vẫn nhận ra mình và hỏi rằng "học trò cũ của trường à"... khiến mình thấy ấm áp lạ kì. Ừ, phải rồi, các thầy cô là những người trèo đò luôn hi sinh vì học trò cơ mà... Trong giây phút ấy mình thấy xấu hổ quá, chẳng biết lấy gì để tặng người đã từng dìu dắt từng bước đi....

Chắc Linh không tưởng tượng ra đâu. Nhưng đến giờ khi ngồi đây viết thư cho Linh, cái cảm giác bồi hồi xao xuyến trước mái trường bao năm mới quay lại, cái niềm xúc động nghẹn ngào khi chào các thầy cô, sự lưu luyến khi ra về vẫn còn vẹn nguyên trong mình. Chắc chắn rằng khi có thời gian, mình sẽ đến thăm các thầy cô thường xuyên hơn, lòng kính của học trò không nhiều nhưng chắc cũng 1 phần nào tri ân được công ơn của thầy cô phải không Linh? Cũng lâu lắm Linh chẳng về Bắc rồi đấy, có thời gian thì về Linh nhé, thăm quê và thăm mái trường dấu yêu!

Thư chưa dài nhưng có lẽ là mình xin dừng bút ở đây! Chúc Linh và gia đình luôn mạnh khoẻ, thành đạt và hạnh phúc. Chúc cho cháu Nam luôn được học tập trong một môi trường học tập tốt đẹp mà ở đó cây non có thể mọc thẳng, hoàn thiện từ ngoại hình cho tới nhân cách như mái trường cấp 2 chúng mình đã học tập và trưởng thành
Trả Lời Với Trích Dẫn
Có 14 thành viên đã gửi lời cảm ơn đến bapngok_97 với bài viết này:
  #3  
Cũ 05-10-2011
peheo7197 peheo7197 đang ngoại tuyến
Thành viên
Thành viên của lớp
 
Tham gia : 04-10-2011
Bài viết: 1
Đã cảm ơn: 0
Được cảm ơn 0 lần
đề viết thứ 2 hok phải trong sách
có ai bek làm nhập vai troang nhân vật bài hoàng lê nhất thống chi hok
Trả Lời Với Trích Dẫn
  #4  
Cũ 06-10-2011
vip_boy_hp_9x's Avatar
vip_boy_hp_9x vip_boy_hp_9x đang ngoại tuyến
Thành viên
Bàn phó
 
Tham gia : 03-10-2011
Đến từ: địa ngục
Bài viết: 92
Điểm học tập:18
Đã cảm ơn: 20
Được cảm ơn 26 lần
Mo bai:
- Dau thu hoi tham tinh hinh suc khoe cua ban
- Gioi thieu ly do, nguyen nhan cua chuyen di ve tham truong cu
- trinh bay khai quat cam xuc cua ban than
Than bai:
- Chaun bi hanh ly va ra ben xe luc may gio? xe khoi hanh luc may gio?di trong bao lau thi den truong
- khi dung truoc cong truong, cam xuc dau tien cua em la gi?
- nhung thay doi co ban nao cua ngoi truong xua lam em ngac nhien?(cong, ha`ng cay, cac day lau)
-khi vao san truong, em da gap ai?nguoi ay thay doi nhu the nao?(bac bao ve)
-lan luot tham quan ca phong hoc, cac phong chuc nang: chung dc hien dai hoa ntn?(phong may tinh, phong am nhac, thu vien,hoi truong)
- nhung suy nghi va cam xuc cua em khi duoc nhin ngam lai nhung doi thay cua ngoi truong xua. Tam trang truoc luc ra ve.
Ket bai:
- cam xuc khi roi xa mai truong khi ve co quan.
- loi tam nguyen cu ban than khi ve ngoi truong xua
Trả Lời Với Trích Dẫn
Có một thành viên đã cám ơn vip_boy_hp_9x vì bài viết này:
  #5  
Cũ 06-10-2011
hjhjhuhu2202 hjhjhuhu2202 đang ngoại tuyến
Thành viên
Thành viên của lớp
 
Tham gia : 13-09-2011
Bài viết: 11
Đã cảm ơn: 12
Được cảm ơn 3 lần
ek
cho tui hỏi đề về cùng gia đình thăm mộ người thân làm như thế nào
huhuhu
Trả Lời Với Trích Dẫn
  #6  
Cũ 06-10-2011
lan_phuong_000's Avatar
lan_phuong_000 lan_phuong_000 đang ngoại tuyến
MEM VIP
Bio Hero Ver.2014
Bí thư
 
Tham gia : 27-01-2011
Đến từ: $\color{green}{\text{Miền sơn cước giữa chốn thị thành}}$
Bài viết: 2,467
Điểm học tập:349
Đã cảm ơn: 719
Được cảm ơn 1,644 lần
Trích:
Nguyên văn bởi nobit3_jerry Xem Bài viết
Đề 1Tưởng tượng 20 năm sau về thăm trường xưa vảo 1 ngày hè, hãy viết thư cho 1 bạn học hồi ấy kể lại buổi thăm trường đầy xúc động đó
Với mình về phần này quan trọng nhất là lúc mở đầu lá thư sao cho hấp dẫn và lôi cuốn, mình thử nhé

Nhung thân nhớ!
Ngưỡng tưởng thời gian trôi qua sẽ xóa nhòa đi nỗi đau của con người. Nhưng không Nhung ạ, càng cố quên thì nó càng xoáy sâu vào tâm khảm mình, làm trái tim mình đau nhói. Ôi! Nếu mình không nóng giận thì làm gì có chuyện Khánh bỏ đi sang châu Phi khô cằn và đầy hiểm nguy ấy, Khánh không đi thì Nhung đâu phải một mình cô đơn ở Việt Nam xa xôi...
Để tìm cho mình sự giải thoát, cũng như tự suy nghĩ lại bản thân, mình đã về Việt Nam, về lại ngôi trường yêu dấu, nơi cũng ta đã gửi trọn tuổi thần tiên, nơi lưu giữ toàn bộ kí ức về những ngày ta đang lớn, cũng chính nơi ấy đã nhào nặng nên con người mình lúc này.
........
.....

Như thế, hoặc đại loại như thế!!!
__________________


Trích:
Tớ biết cậu không tin vào Chúa, và cậu không tin vào sức mạnh của lời cầu nguyện. Và ổn thôi, đó là quyền riêng của cậu. Nhưng cậu phải tin vào một điều gì đó, điều gì đó hơn cái cậu chạm vào, nếm thử hay nhìn thấy vì cuộc sống quá khó khăn để chịu đựng một mình mà không có gì để nắm giữ hay không có điều gì đó thiêng liêng.
Trả Lời Với Trích Dẫn
Có 7 thành viên đã gửi lời cảm ơn đến lan_phuong_000 với bài viết này:
  #7  
Cũ 06-10-2011
bffaf's Avatar
bffaf bffaf đang ngoại tuyến
Thành viên
Bàn phó
 
Tham gia : 29-11-2008
Bài viết: 70
Điểm học tập:12
Đã cảm ơn: 51
Được cảm ơn 67 lần
Nhận xét chút về bài em LP:
Nhung thân nhớ!
Ngưỡng tưởng thời gian trôi qua sẽ xóa nhòa đi nỗi đau của con người. Nhưng không Nhung ạ, càng cố quên thì nó càng xoáy sâu vào tâm khảm mình, làm trái tim mình đau nhói. Ôi! Nếu mình không nóng giận thì làm gì có chuyện Khánh bỏ đi sang châu Phi khô cằn và đầy hiểm nguy ấy. Khánh không đi thì Nhung đâu phải một mình cô đơn ở Việt Nam xa xôi...
Để tìm cho mình sự giải thoát, cũng như tự suy nghĩ lại bản thân, mình đã về Việt Nam, về lại ngôi trường yêu dấu, nơi chúng ta đã gửi trọn tuổi thần tiên, nơi lưu giữ toàn bộ kí ức về những ngày ta đang lớn. Và cũng chính nơi ấy đã nhào nặn nên con người mình lúc này.

- Đầu thư ko có Địa điểm, Ngày, tháng năm là sao đây đây là cấu trúc chung của một bài viết thư mà
- Ngưỡng tưởng: anh đã tra từ này và thấy chả có từ nào như vậy. Em nên thay bằng từ Những tưởng
- Em hạn chế phẩy câu nhé, thay vào đó là chấm câu. Đừng có cố nhồi nhét ý vào cùng một câu như vậy, nếu muốn nhét thì phải thêm QHT vào chứ
__________________
“Remember it’s a sin to kill a mockingbird.” That was the only time I ever heard Atticus say it was a sin to do something, and I asked Miss Maudie about it.
“Your father’s right,” she said. “Mockingbirds don’t do one thing but make music for us to enjoy . . . but sing their hearts out for us. That’s why it’s a sin to kill a mockingbird.”
Trả Lời Với Trích Dẫn
Có 2 thành viên đã gửi lời cảm ơn đến bffaf với bài viết này:
  #8  
Cũ 06-10-2011
freakie_fuckie's Avatar
freakie_fuckie freakie_fuckie đang ngoại tuyến
Trial Moderator
Bí thư
 
Tham gia : 07-05-2011
Đến từ: PTTH Chuyên Ngoại Ngữ
Bài viết: 2,766
Điểm học tập:95
Đã cảm ơn: 1,549
Được cảm ơn 2,238 lần
Trích:
Nguyên văn bởi lan_phuong_000 Xem Bài viết
Với mình về phần này quan trọng nhất là lúc mở đầu lá thư sao cho hấp dẫn và lôi cuốn, mình thử nhé

Nhung thân nhớ!
Ngưỡng tưởng thời gian trôi qua sẽ xóa nhòa đi nỗi đau của con người. Nhưng không Nhung ạ, càng cố quên thì nó càng xoáy sâu vào tâm khảm mình, làm trái tim mình đau nhói. Ôi! Nếu mình không nóng giận thì làm gì có chuyện Khánh bỏ đi sang châu Phi khô cằn và đầy hiểm nguy ấy, Khánh không đi thì Nhung đâu phải một mình cô đơn ở Việt Nam xa xôi...
Để tìm cho mình sự giải thoát, cũng như tự suy nghĩ lại bản thân, mình đã về Việt Nam, về lại ngôi trường yêu dấu, nơi cũng ta đã gửi trọn tuổi thần tiên, nơi lưu giữ toàn bộ kí ức về những ngày ta đang lớn, cũng chính nơi ấy đã nhào nặng nên con người mình lúc này.
........
.....

Như thế, hoặc đại loại như thế!!!


Nghĩ về trường học xưa mà lại thấy mỗi đầy rẫy những "nỗi đau""xoáy sâu vào tâm khảm", nghe thì mĩ miều lắm cơ mà sao trường học nàng lại cứ gắn mới nỗi đau Chẳng nhẽ đời học sinh nàng đi qua nhiều truân truyên và nhiều gập ghềnh như vậy?
Có lẽ nỗi đau nên thay bằng nỗi nhớ chăng ?
Nghe cái quả trái tim đau nhói mà ghe đến là ghê, đã là nhớ về mái trường, thì những ký ức luôn ,mang cho ta những nỗi nhớ nhung, có thể buồn, nhưng rất dịu, kiểu đau nhói thường chỉ thấy trong lưu bút của mấy đứa lên ba tập viết thư tình

Trích:
Ôi! Nếu mình không nóng giận thì làm gì có chuyện Khánh bỏ đi sang châu Phi khô cằn và đầy hiểm nguy ấy. Khánh không đi thì Nhung đâu phải một mình cô đơn ở Việt Nam xa xôi...
Biết đang nói về cái gì thì chết liền Đoạn văn như thăng thiên và cái này rơi xuống đây , "y như một niềm kinh dị "


Trích:
Để tìm cho mình sự giải thoát, cũng như tự suy nghĩ lại bản thân, mình đã về Việt Nam, về lại ngôi trường yêu dấu, nơi chúng ta đã gửi trọn tuổi thần tiên, nơi lưu giữ toàn bộ kí ức về những ngày ta đang lớn. Và cũng chính nơi ấy đã nhào nặn nên con người mình lúc này.

Sượng sần vì đau khổ, cũng khá là đáng cảm thông, dẫu không biết sao khổ chủ lại đặt ra cái tình huống trong lúc này. Đọc xong đoạn này, người ta ngơ ngác không hiểu Mở bài nhưng thực ra là cái cửa đóng lòng

Mà chớ có lạm dụng mấy từ cảm thán ôi a á ợ những từ ấy sao khuôn và luông gò bó, nên hạn chế hết mức khi dùng trong thư từ
tốt nhất là không nên viết mở bài kiểu như vậy hoặc "đại loại kiểu thế "

Em vớ vẩn thế thôi
Cái dàn ý của bạn kai em chưa thấy yếu tố tự sự. Thứ 3 em phải nộp bài, bác nào tốt bụng cho em dàn bài chi tiết và đầy đủ hơn
Cảm ơn nhiều ạ

*ngẩng đầu lên giời, gãy cổ *
__________________

Con Ngọc đấy, đáng yêu như mẹ nó. chụt chụt

Thay đổi nội dung bởi: tunkute123, 09-10-2011 lúc 14:40.
Trả Lời Với Trích Dẫn
Có 2 thành viên đã gửi lời cảm ơn đến freakie_fuckie với bài viết này:
  #9  
Cũ 07-10-2011
lan_phuong_000's Avatar
lan_phuong_000 lan_phuong_000 đang ngoại tuyến
MEM VIP
Bio Hero Ver.2014
Bí thư
 
Tham gia : 27-01-2011
Đến từ: $\color{green}{\text{Miền sơn cước giữa chốn thị thành}}$
Bài viết: 2,467
Điểm học tập:349
Đã cảm ơn: 719
Được cảm ơn 1,644 lần
Trích:
Nguyên văn bởi freakie_fuckie Xem Bài viết



Nghĩ về trường học xưa mà lại thấy mỗi đầy rẫy những "nỗi đau""xoáy sâu vào tâm khảm", nghe thì mĩ miều lắm cơ mà sao trường học nàng lại cứ gắn mới nỗi đau Chẳng nhẽ đời học sinh nàng đi qua nhiều truân truyên và nhiều gập ghềnh như vậy
Có lẽ nỗi đau nên thay bằng nỗi nhớ chăng ?
Nghe cái quả trái tim đau nhói mà ghe đến là ghê, đã là nhớ về mái trường, thì những ký ức luôn ,mang cho ta những nỗi nhớ nhung, có thể buồn, nhưng rất dịu, kiểu đau nhói thường chỉ thấy trong lưu bút của mấy đứa lên ba tập viết thư tình



Biết đang nói về cái gì thì chết liền Đoạn văn như thăng thiên và cái này rơi xuống đây , "y như một niềm kinh dị "





Sượng sần vì đau khổ, cũng khá là đáng cảm thông, dẫu không biết sao khổ chủlại đặt ra cái tình huống trong lúc này Đọc xong đoạn này, người ta ngơ ngác không hiểu Mở bài nhưng thực ra là cái cửa đóng lòng

Mà chớ có lạm dụng mấy từ cảm thán ôi a á ợ những từ ấy sao khuôn và luông gò bó, nên hạn chế hết mức khi dùng trong thư từ
tốt nhất là không nên viết mở bài kiểu như vậy =) hoặc "đại loại kiểu thế "

Em vớ vẩn thế thôi
Cái dàn ý của bạn kai em chưa thấy yếu tố tự sự. Thứ 3 em phải nộp bài, bác nào tốt bụng cho em dàn bài chi tiết và đầy đủ hơn
Cảm ơn nhiều ạ

*ngẩng đầu lên giời, gãy cổ *
Đó là điều mình muốn hướng tới, một cái mở đề khác thật khác, đúng với một lá thư thay vì là tập làm văn và tình huống mình đặt ra đó là một lời xin lỗi một lời xin lỗi cùng với cách mình tìm sự giải thoát - trở về trưởng xưa
Bạn hiểu ý của mình chứ???

tủn@ edit lại emo cho bài viết trên
__________________


Trích:
Tớ biết cậu không tin vào Chúa, và cậu không tin vào sức mạnh của lời cầu nguyện. Và ổn thôi, đó là quyền riêng của cậu. Nhưng cậu phải tin vào một điều gì đó, điều gì đó hơn cái cậu chạm vào, nếm thử hay nhìn thấy vì cuộc sống quá khó khăn để chịu đựng một mình mà không có gì để nắm giữ hay không có điều gì đó thiêng liêng.
Trả Lời Với Trích Dẫn
Có một thành viên đã cám ơn lan_phuong_000 vì bài viết này:
  #10  
Cũ 07-10-2011
kellynam's Avatar
kellynam kellynam đang ngoại tuyến
Thành viên
Thành viên của lớp
 
Tham gia : 18-04-2011
Bài viết: 35
Điểm học tập:6
Đã cảm ơn: 15
Được cảm ơn 8 lần
Mình nghĩ lời xin lỗi kiểu này đưa cho cô thì ăn 1 là chắc mình còn trẻ con mà,mình nghĩ nếu là lời xl thì nên là lời xl vì lm 1 đứa bạn nào đó giận vò hiểu lầm hơn là chuyện tc teen này
__________________
.-.._..-.Kelly_bubi.-.._..-.
._.::._.So Nyuh Shi Dea._.::._.
Trả Lời Với Trích Dẫn
Có 2 thành viên đã gửi lời cảm ơn đến kellynam với bài viết này:
Trả lời

Chia sẻ/đánh dấu bài viết


Ðiều chỉnh Tìm trong bài viết
Tìm trong bài viết:

Tìm chi tiết
Xếp bài

Quyền hạn của bạn
Bạn không thể tạo chủ đề mới
Bạn không thể gửi trả lời
Bạn không thể đăng tập đính kèm
Bạn không thể sửa bài của mình

BB codeMở
Smilies đang Mở
[IMG] đang Mở
HTML đang Tắt

 
Bài giảng mới

Đề thi mới




Múi giờ GMT +7. Hiện tại là 07:42.
Powered by: vBulletin v3.x.x Copyright ©2000-2014, Jelsoft Enterprises Ltd.
Advertisement System V2.4 By   Branden

Giấy phép cung cấp dịch vụ mạng xã hội trực tuyến số 196/GXN-TTĐT Cục Quản lý PTTH&TTĐT cấp ngày 11/11/2011.