Diễn đàn học tập của Hocmai.vn
Liên hệ quảng cáo: xem chi tiết tại đây

Diendan.hocmai.vn - Học thày chẳng tày học bạn! » Ngữ văn » Lớp 6 » [văn 6] Văn miêu tả và tự sự.

Thi thử đại học 2014



Trả lời
  #1  
Cũ 21-04-2011
o0ohuong_kutieo0o o0ohuong_kutieo0o đang ngoại tuyến
Thành viên
Thành viên của lớp
 
Tham gia : 20-04-2011
Bài viết: 5
Đã cảm ơn: 1
Được cảm ơn 5 lần
[văn 6] Văn miêu tả và tự sự.

Giúp mình cái này với
Đề I: Hãy kể và tả một việc tốt mà em đã làm mang lại niềm vui cho bố mẹ
Đề II: Hãy kể và tả một lỗi lầm em đã sai phạm làm cha mẹ (thầy cô) buồn lòng
Đề III: Hãy kể một buổi sinh hoạt ngoài giờ lên lớp của trường em

Em chú ý cách đặt tên tiêu đề nhé.
Trích:
Không đặt các tiêu đề phản ánh không đúng nội dung bài viết như: "Help me", "giúp em với", "cứu với", "hehe" v.v...hoặc các tiêu đề có biểu cảm (!!!, ???, @@@).

Các bài viết xem nhiều nhất cùng chuyên mục:

Thay đổi nội dung bởi: thiensubinhminh123, 22-04-2011 lúc 19:01.
Trả Lời Với Trích Dẫn
  #2  
Cũ 05-05-2011
pham_khanh_1995's Avatar
pham_khanh_1995 pham_khanh_1995 đang ngoại tuyến
Thành viên
Tổ phó
 
Tham gia : 03-09-2010
Bài viết: 222
Đã cảm ơn: 204
Được cảm ơn 236 lần
Như mọi năm, ngày 20/11 vừa qua là ngày lễ kỉ niệm trọng đại của các thầy cô giáo - những người lái đò miệt mài đưa lớp lớp học sinh đến bến tương lai trên con thuyền tri thức. Hòa vào niềm hân hoan, náo nức của hàng triệu học sinh trên khắp mọi miền đất nước, tôi lại có dịp trơ về thăm thầy cô giáo cũ và ôn lại những kỉ niệm sâu sắc đã qua. Hôm ấy, tôi cùng nhỏ bạn thân đến thăm một cô giáo mà chúng tôi hết mực yêu thương và kính trọng - cô Nguyễn Thị Oanh.
Đã mấy năm trôi qua nhưng tôi vẫn nhớ như in cái dáng đầy đặn cùng gương mặt tròn phúc hậu của cô. Nhắc đến cô là bao kỉ niệm buồn vui lại tràn về. Đạp xe chậm rãi tôi hỏi bạn:
- Trâm có muốn nghe chuyện về cô Oanh không?
- Có chứ, Mai kể đi.
Cô là môt Tổng phụ trách Đội trường tiểu học Lộc Thuận. Có thể nói cô hết sức năng nổ trong công tác và rất mực yêu thương học trò. Cô chăm chút cho những đứa học sinh bé bỏng hết sức ân cần bằng những việc làm tưởng chừng giản đơn nhất. Như trong những chuyến hoạt động ở tỉnh vì lúc đó chỉ mới mười tuổi nên tôi rất buồn và nhớ nhà, cô đã hết lời động viên, an ủi tôi. Cô đã thức rất khuya để quạt cho tôi ngủ, chỉ có lúc đó tôi mới nhận ra bàn tay cô có những nốt chai sần vì cầm viết và đôi mắt cô trĩu nặng xuống vì mệt mỏi. Giữa cô và tôi có rất nhiều chuyện đáng nhớ nhuung có lẽ kỉ niệm khó quên nhất vẫn là một buổi chiều tối tháng 5 lất phất mưa rơi cách đây năm năm.

Tôi sẽ nhớ suốt đời cái lần đó, sau một ngày dài tập luyện hăng say đầy mệt mỏi ở Huyện đoàn để chuẩn bị cho kì Đại hội cấp tỉnh, khi ông mặt trời sắp đi ngủ và xung quanh đã nhá nhem tối, cô chở tôi trên chiếc Cup 50 cũ kĩ trở về. Chao ôi con đường về như kéo dài hơn khi cơn mưa bắt đầu đổ hạt. Chiếc xe của cô gặp nước nên động cơ bị hư phải vào tiệm sửa chữa. Sửa xe xong cô dẫn xe băng qua con đường tấp nập người xe, tôi cũng lẽo đẽo theo sau. Dường như cô ngỡ tôi đã ngồi trên xe nên cô nổ máy và chạy mất trong khi tôi vẫn còn đứng bên vệ đường. Lúc đó, tôi thật sự hoảng sợ, tôi như một con hươu non lạc giữa rừng rậm, tôi cố gắng chạy theo cô và gọi cô nhưng cô vãn không nghe. Giọng tôi cứ lạc dần trong gió. Được một quãng tôi đã kiệt sức nên dừng lại và khóc ngon lành. Tôi tự hỏi tại sao cô lại bỏ mình cơ chứ, làm sao mình có thể trở về nhà mà không có cô. Đất dưới chân tôi như sụp xuống, tôi hết sức tuyệt vọng, đầu óc trống không tôi chẳng nghĩ được việc gì ngoài việc khóc. Vừa lúc đó có một bàn tay nắm lấy vai tôi làm tôi giật bắn. Thì ra đó là cô. Cô ôm tôi vào lòng và gần như đồng loạt cô trò cùng nức nở:

- Cô xin lỗi, cô tưởng em đã lên xe rồi, chạy được một đoạn cô mới phát hiện.

- Em nghĩ cô đã bỏ em rồi. Cô ơi em... em sợ lắm... – tôi khóc òa giọng dỗi hờn.

- Không sao đâu, cô đây mà, nín đi em. Thôi, chúng ta về, trễ rồi.

Khi đó tôi thật sự cảm nhận được hơi ấm và tình thương mà cô đã giành cho tôi như một người mẹ với đứa con, rất tự nhiên, rất giản dị. Vòng tay cô sao mà dịu êm đến thế, lời cô như xoa dịu nỗi hờn dỗi của tôi đối với cô. Tôi hiểu cô không cố ý bỏ tôi lại mà chỉ vì cô không biết tôi chưa lên xe. Từ đó cho đến lúc về nhà, chiếc xe cứ chết máy đến bốn, năm lần. Chiếc xe ấy đã cũ kĩ nhưng vì hoàn cảnh khó khăn nên cô chưa thể mua xe mới. Mưa mỗi lúc một nặng hạt, quần áo hai cô trò ướt nhem. Tôi cứ ôm chặt lấy cô phần vì lạnh, phần vì sợ mất cô, nước mắt cứ lăn dài trên má tôi...

Từ sau chuyện ấy, tôi càng thêm yêu cô hơn, thông cảm với khó khăn của cô hơn, thông cảm với khó khăn của cô hơn. Thấm thoát đã năm năm kể từ ngày đó. Đứa học trò bé nhỏ ôm cô khóc năm nào bây giờ đã là một học sinh lớp chín tự tin hơn, chững chạc hơn. Chắc hẳn bây giờ khi gặp tôi mạnh mẽ hơn ngày xưa rất nhiều.

Mải mê kể chuyện, chúng tôi đã đến nhà cô. Trong căn nhà đơn sơ bé nhỏ hiện lên cái dáng đó, giọng nói đó, thật quen thuộc.

- Em chào cô

- Mai đến chơi đấy à, vào nhà đi em.

Trong nhà cô là lũ học trò tiểu học hồn nhiên, nhỏ nhắn như tôi ngày nào.

Tôi rất yêu quí và kính trọng cô cho dù thời gian trôi qua, tôi có lớn lên,mái tóc cô có điểm bạc tôi vẫn biết ơn cô đã dìu dắt tôi trưởng thành. Cô ơi em sẽ cố gắng học thật giỏi để đáp lại tình thương mà cô đã giành cho em. Trong lòng cô sẽ luôn có chỗ cho đứa học trò này, cô nhé!
Trả Lời Với Trích Dẫn
  #3  
Cũ 06-05-2011
tuanvy0808 tuanvy0808 đang ngoại tuyến
Banned
Tổ trưởng
 
Tham gia : 31-10-2010
Đến từ: †(¯`v´¯)(¯`·.quãng ngãi ck.·´¯)(¯` -» (¯`v´¯)(¯`·. ¶ £ø
Bài viết: 298
Điểm học tập:3
Đã cảm ơn: 48
Được cảm ơn 361 lần
Post

Chẳng bao giờ em làm được một việc tốt đáng kể hay chỉ ít là làm người khác thấy vui, chỉ trừ có một lần khi em còn học lớp 2. Lần đó em đã nhặt được của rơi và trả lại cho người mất.
Chiều hôm ấy, em trực nhật nên phải ở lại lớp một lúc để đổ rác. Lúc em đang đi trên sân trường thì bỗng em giẫm phải một vật gì cưng cứng. Em cúi xuống nhặt lên thì thấy: ồ! hoá ra là một cuốn tiểu thuyết khổ 18x7cm của nhà sách Trí Tuệ cuốn đầu giáo sư Powel của tác giả A.R Belger. Cuốn sách này được bọc ngoài bằng nilon trong nên có lẽ người mất mới mua về chưa đọc. Em cũng chưa đọc nó nhưng đã biết ít nhiều về nó qua lời nói của bố mẹ. Hình như nó là một cuốn tiểu thuyết rất hay. Em lật xem bìa sau của cuốn sách thì thấy một đoạn văn ngắn kể lại tóm tắt nội dung cuốn sách. Nó càng làm em chắc chắc về suy nghĩ của mình. Trong đầu em hiện lên ý nghĩ lấy luôn cuốn sách này. Thế là, em ngó xung quanh xem có ai không. Thôi chết! Còn bác bảo vệ. Em chờ bác bảo vệ để ý đi chỗ khác rồi nhanh tay đút luôn cuốn sách vào cặp tung tăng chạy ra khỏi cổng trường. Trên đường, em không thôi nghĩ về nhưng tình tiết hấp dẫn, li kì của cuốn sách. Ôi! thú vị biết bao! Nhưng cái đầu em không chỉ nghĩ đến một chuyện nó lái sang một chuyện khác. Chuyện về người bị mất. Vì có cái đầu ham nghĩ nên em không biết phải phân xử ra sao, mang về đọc và giữ của riêng hay trả lại cho người bị mất đây! Hai phương án cứ đánh nhau, xáo trộn trong đầu em. Vừa lúc đó, em về dến nhà. Em chào bố mẹ rồi đặt mình lên chiếc giường ở phòng riêng. Em lại tiếp tục suy nghĩ. Mà phải rồi! Mẹ là người có kinh nghiệm trong cuộc sống, mình nên hỏi mẹ xem sao! Em nghĩ, thế là em chạy xuống tầng 1, đưa cuốn sách cho mẹ và kể đầu đuôi câu chuyện cho mẹ nghe. Nghe xong, mẹ cười và bảo:
- Bây giờ, con hãy đặt mình vào tình huống như người mất mà xem. Chắc chắn con sẽ rất buồn và lo lắng vì bố mẹ sẽ mắng khi làm mất cuốn sách khá đắt: 25.000đ cơ mà! Đấy, con hãy tự nghĩ và quyết định đi.
- Quả thật nếu em là người mất thì cũng sẽ có những cảm giác như mẹ nói. Mà nếu các bạn biết thì lòng tin của các bạn đối với em sẽ chẳng ra gì nữa! Em quyết định sẽ trả lại. Sáng hôm sau, em mang cuốn sách đưa cho cô Tổng phụ trách. Vừa lúc đó, có một chị lớp Năm hớt hơ hớt hải chạy đến. Khi cô Tổng phụ trách đưa chị cuốn sách và giới thiệu em với chị thì chị ấy cảm ơn em rối rít. Lúc em về lớp, các bạn xô đến quanh em và khen em.
Khi đó em thực sự là rất vui. Bây giờ em mới biết giá trị của những việc làm tốt. Nó vô hình nhưng nó lại có thể mang niềm vui cho tất cả mọi người
Trả Lời Với Trích Dẫn
Trả lời

Chia sẻ/đánh dấu bài viết


Ðiều chỉnh Tìm trong bài viết
Tìm trong bài viết:

Tìm chi tiết
Xếp bài

Quyền hạn của bạn
Bạn không thể tạo chủ đề mới
Bạn không thể gửi trả lời
Bạn không thể đăng tập đính kèm
Bạn không thể sửa bài của mình

BB codeMở
Smilies đang Mở
[IMG] đang Mở
HTML đang Tắt

 
Bài giảng mới

Đề thi mới




Múi giờ GMT +7. Hiện tại là 11:21.
Powered by: vBulletin v3.x.x Copyright ©2000-2014, Jelsoft Enterprises Ltd.
Advertisement System V2.4 By   Branden

Giấy phép cung cấp dịch vụ mạng xã hội trực tuyến số 196/GXN-TTĐT Cục Quản lý PTTH&TTĐT cấp ngày 11/11/2011.