Diễn đàn học tập của Hocmai.vn
Liên hệ quảng cáo: xem chi tiết tại đây

Diendan.hocmai.vn - Học thày chẳng tày học bạn! » Ngữ văn » Lớp 8 » Làm văn » Đề: Hãy kể về một kỉ niệm với người bạn tuổi thơ khiến em xúc động và nhớ mãi

Thi thử đại học 2014



Trả lời
  #1  
Cũ 20-12-2010
phuhung97 phuhung97 đang ngoại tuyến
Thành viên
Thành viên của lớp
 
Tham gia : 20-12-2010
Bài viết: 1
Đã cảm ơn: 1
Được cảm ơn 0 lần
Đề: Hãy kể về một kỉ niệm với người bạn tuổi thơ khiến em xúc động và nhớ mãi

Đây là đề thi học kỳ của trường mềnh. Sag' thuws ba ngày mai thi òi, các bạn ráng giúp mềnh ha. Đề này nằm ở trang 95 phần luyện tập/ bài tập 2/ SGK lớp 8/ tập 1.
Nếu các bạn reply lại thì mềnh sẽ thanks liền. Nhớ nha, ai trả lời câu hỏi của mình (dù thông tin có dở đi chăng nữa) thì mềnh sẽ THANKS hết các bạn.

Các bài viết xem nhiều nhất cùng chuyên mục:

Thay đổi nội dung bởi: phuhung97, 20-12-2010 lúc 12:57. Lý do: Thiếu dấu chấm các bạn oi!!!!!!!!
Trả Lời Với Trích Dẫn
  #2  
Cũ 21-12-2010
thuyhoa17 thuyhoa17 đang ngoại tuyến
Moderator
Bí thư liên chi
 
Tham gia : 10-11-2009
Đến từ: Quảng Điền, Thừa Thiên - Huế.
Bài viết: 4,755
Điểm học tập:285
Đã cảm ơn: 1,909
Được cảm ơn 4,412 lần
[Hãy đăng kí thành viên hay đăng nhập để xem liên kết này.]
Em vào link đó xem thử nhé.
__________________
"Vì sao tôi sống, vì đất nước cần...
... một trái tim."
Trả Lời Với Trích Dẫn
Có 2 thành viên đã gửi lời cảm ơn đến thuyhoa17 với bài viết này:
  #3  
Cũ 27-10-2013
chinhcute chinhcute đang ngoại tuyến
Thành viên
Thành viên của lớp
 
Tham gia : 10-12-2012
Bài viết: 4
Đã cảm ơn: 6
Đuợc cảm ơn 1 lần với 1 bài viết
Tuổi thơ tôi luôn gắn liền với những cánh đồng, những cánh cò, những con diều vi vu mùa hè và cả những lời rủ rê chơi bời của Ròm, thằng bạn thưở nhỏ của tôi.

Ròm là hànRòm là hàng xóm nhà tôi. Chúng tôi chơi với nhau từ hồi còn bú sữa. Thật ra nó có tên họ đàng hoàng nhưng bọn tôi ai cũng gọi nó là Ròm, nhất là mỗi khi nó ở trần, lòi cả xương sườn ra. Nói thế thôi chứ bọn trẻ nhà quê chúng tôi ai cũng èo uột cả, chẳng hơn gì nó đâu nhưng gọi mãi rồi quen. Mà cũng lạ, tuy nó là con trai, lại cao hơn tôi cả khúc nhưng lại cứ bị tôi ăn hiếp! không biết nó có cảm giác gì khi bị tôi sai mà cái đầu bù xù của nó cứ gật lia lịa , cười cười rồi làm ngay. Đúng là thằng đần! Thế nhưng lâu lâu nó lại rủ tôi đi xem hát ở đầu làng nữa cơ. Và đối với tôi, nó là thằng bạn tốt nhất trên đời.

Tôi và nó hay chơi ở gần bờ sông, 1 nơi êm dịu và yên lành vô cùng. Nhưng ấy chỉ là ngay khúc sông đó thôi , chứ còn bên kia sông thì ko ai dám bén mảng đến bao giờ. Đó là ngôi nhà của bà 5 xóm dưới. Hồi đó bà sống ở đó nhưng cách đây vài năm khi con bà chết đuối thì bà chuyển về xóm dưới sống cùng họ hang. Thế là ngôi nhà bỏ hoang, Và từ đó chẳng biết từ đâu lại có tin đồn ngôi nhà có ma! Lúc đầu vài đứa biết rồi từ từ hết người này đến người kia và rồi cả xóm ai cũng đồn ầm lên. Ko biết người đồn có thật nhìn thấy con ma bay là đà gì đó hay ko nhưng cà tôi và thằng Ròm đều thấy ơn ớn. Tuy thế nhưng khu đồng cỏ đã bị tụi thằng Tí, thằng Tèo giành chơi nên tui tôi đành phải “ dũng cảm” chơi ở mé song ; và lại ban ngày thì ma nào lại dám nhát bọn tôi. Nhưng quả thật là lâu lâu tôi cũng khá tò mò về chuyện ma quỉ đó và tôi cũng đã từng rủ thằng Ròm đi khám phá 1 phen nhưng nó chuyên môn từ chối, thằng coi vậy mà nhát! Nhưng nó ko né mãi được, thằng Tí quậy ấy đã ngang nhiên thách bọn tôi đi vào ngôi nhà hoang ấy. đương nhiên là 1 người như tôi ko đời nào lại để bị coi thường thế được, thế là tôi đồng ý. Nhưng chẳng bao lâu sau tôi lại hối tiếc cái tính anh hung rơm ngu ngốc của mình. Tôi lo ngay ngáy. thằng Ròm cũng chẳng hơn gì, nó mới nghe tôi nói mà đã la oai oải cả lên, lại càng làm tôi nhụt chí anh hùng. Nhưng để bảo vệ danh dự tôi nhất quyết phải đi, thế là tôi năn nỉ, năn nỉ, rồi bắt buộc, và cả hăm dọa thằng quỉ đó. may mắn là nó biết sợ nên đồng ý liền. thế là tối đó bọn tôi trốn ba mẹ chạy ù ra bờ song. bọn thằng Tí đã chờ sẵnnhưng tụi nó ko vô mà lại núp sau bụi tre xem bọn tôi. Tôi ra vẻ bình tĩnh kéo ngay thằng Ròm vào trong dưới những cặp mắt đầy nguỡng mộ của tụi nó, nhưng có ai biết rằng tôi đang toát cả mồ hôi. Tôi rất sợ bóng tối! thằng Ròm ko biết thì sao chứ khi tôi bóp chặt tay nó , nó la oai oái cả lên. Vào đến giữa nhà chũng chưa thấy gì, vẫn là bong tối và những cơn gió lùa. Tuy đã bớt sợ nhưng sao tôi hồi hộp quá. Tôi tuởng tượng ko biết con ma này sẽ ra sao…ốm, mập? cao, thấp? bay hay là đi như con người ? eo ôi, nghĩ đến thế tôi rùng cả mình. …. RẦM……….

Bố, mẹ, bà nội, thằng Ròm…mọi người đều xung quanh tôi cả. Thằng Ròm kể khi cánh cửa sồ chợt đóng ầm lại, nó cứng cả người, đang tính lôi tôi ra thì mới nhận ra tôi đã mất tiêu , hoảng hồn, mò mẫm mãi thì phát hiện ra tôi đây nằm thẳng đơ dưới sàn! Nó sợ quá chạy đi kiếm người lớn. Tụi thằng Tí thấy Ròm chạy, sợ quá cũng toán loạn cả lên. Tối đó tôi bị 1 trận tơi tả, bố quất mấy phát đau điếng cả người, còn nội thì cứ ngồi niệm phật, sợ tôi bị ma ám ! thằng Ròm cũng chẳng hơn gì tôi, cũng tơi bời. Đúng là 1 buổi tối nhớ đời!

Sau này thằng Ròm chuyển lên thành phố học, bỏ lại tôi đây 1 mình ở trường huyện, buồn chết được. Tuy thế kỉ niệm này sẽ luôn nằm mãi ở 1 ngăn nào đó trong tim tôi. Hy vọng đến 1 ngày, tôi và nó lại cùng đi thả diều, bắt bướm..với nhau, và nhất định thăm lại ngôi nhà năm nào, mặc dù giờ nó đã trở thành 1 mảnh vườn tuyệt đẹp.
Trả Lời Với Trích Dẫn
Có một thành viên đã cám ơn chinhcute vì bài viết này:
  #4  
Cũ 17-11-2013
khanhdep khanhdep đang ngoại tuyến
Thành viên
Thành viên của lớp
 
Tham gia : 14-11-2013
Bài viết: 1
Đã cảm ơn: 4
Đuợc cảm ơn 1 lần với 1 bài viết
Trích:
Nguyên văn bởi chinhcute Xem Bài viết
Tuổi thơ tôi luôn gắn liền với những cánh đồng, những cánh cò, những con diều vi vu mùa hè và cả những lời rủ rê chơi bời của Ròm, thằng bạn thưở nhỏ của tôi.

Ròm là hànRòm là hàng xóm nhà tôi. Chúng tôi chơi với nhau từ hồi còn bú sữa. Thật ra nó có tên họ đàng hoàng nhưng bọn tôi ai cũng gọi nó là Ròm, nhất là mỗi khi nó ở trần, lòi cả xương sườn ra. Nói thế thôi chứ bọn trẻ nhà quê chúng tôi ai cũng èo uột cả, chẳng hơn gì nó đâu nhưng gọi mãi rồi quen. Mà cũng lạ, tuy nó là con trai, lại cao hơn tôi cả khúc nhưng lại cứ bị tôi ăn hiếp! không biết nó có cảm giác gì khi bị tôi sai mà cái đầu bù xù của nó cứ gật lia lịa , cười cười rồi làm ngay. Đúng là thằng đần! Thế nhưng lâu lâu nó lại rủ tôi đi xem hát ở đầu làng nữa cơ. Và đối với tôi, nó là thằng bạn tốt nhất trên đời.

Tôi và nó hay chơi ở gần bờ sông, 1 nơi êm dịu và yên lành vô cùng. Nhưng ấy chỉ là ngay khúc sông đó thôi , chứ còn bên kia sông thì ko ai dám bén mảng đến bao giờ. Đó là ngôi nhà của bà 5 xóm dưới. Hồi đó bà sống ở đó nhưng cách đây vài năm khi con bà chết đuối thì bà chuyển về xóm dưới sống cùng họ hang. Thế là ngôi nhà bỏ hoang, Và từ đó chẳng biết từ đâu lại có tin đồn ngôi nhà có ma! Lúc đầu vài đứa biết rồi từ từ hết người này đến người kia và rồi cả xóm ai cũng đồn ầm lên. Ko biết người đồn có thật nhìn thấy con ma bay là đà gì đó hay ko nhưng cà tôi và thằng Ròm đều thấy ơn ớn. Tuy thế nhưng khu đồng cỏ đã bị tụi thằng Tí, thằng Tèo giành chơi nên tui tôi đành phải “ dũng cảm” chơi ở mé song ; và lại ban ngày thì ma nào lại dám nhát bọn tôi. Nhưng quả thật là lâu lâu tôi cũng khá tò mò về chuyện ma quỉ đó và tôi cũng đã từng rủ thằng Ròm đi khám phá 1 phen nhưng nó chuyên môn từ chối, thằng coi vậy mà nhát! Nhưng nó ko né mãi được, thằng Tí quậy ấy đã ngang nhiên thách bọn tôi đi vào ngôi nhà hoang ấy. đương nhiên là 1 người như tôi ko đời nào lại để bị coi thường thế được, thế là tôi đồng ý. Nhưng chẳng bao lâu sau tôi lại hối tiếc cái tính anh hung rơm ngu ngốc của mình. Tôi lo ngay ngáy. thằng Ròm cũng chẳng hơn gì, nó mới nghe tôi nói mà đã la oai oải cả lên, lại càng làm tôi nhụt chí anh hùng. Nhưng để bảo vệ danh dự tôi nhất quyết phải đi, thế là tôi năn nỉ, năn nỉ, rồi bắt buộc, và cả hăm dọa thằng quỉ đó. may mắn là nó biết sợ nên đồng ý liền. thế là tối đó bọn tôi trốn ba mẹ chạy ù ra bờ song. bọn thằng Tí đã chờ sẵnnhưng tụi nó ko vô mà lại núp sau bụi tre xem bọn tôi. Tôi ra vẻ bình tĩnh kéo ngay thằng Ròm vào trong dưới những cặp mắt đầy nguỡng mộ của tụi nó, nhưng có ai biết rằng tôi đang toát cả mồ hôi. Tôi rất sợ bóng tối! thằng Ròm ko biết thì sao chứ khi tôi bóp chặt tay nó , nó la oai oái cả lên. Vào đến giữa nhà chũng chưa thấy gì, vẫn là bong tối và những cơn gió lùa. Tuy đã bớt sợ nhưng sao tôi hồi hộp quá. Tôi tuởng tượng ko biết con ma này sẽ ra sao…ốm, mập? cao, thấp? bay hay là đi như con người ? eo ôi, nghĩ đến thế tôi rùng cả mình. …. RẦM……….

Bố, mẹ, bà nội, thằng Ròm…mọi người đều xung quanh tôi cả. Thằng Ròm kể khi cánh cửa sồ chợt đóng ầm lại, nó cứng cả người, đang tính lôi tôi ra thì mới nhận ra tôi đã mất tiêu , hoảng hồn, mò mẫm mãi thì phát hiện ra tôi đây nằm thẳng đơ dưới sàn! Nó sợ quá chạy đi kiếm người lớn. Tụi thằng Tí thấy Ròm chạy, sợ quá cũng toán loạn cả lên. Tối đó tôi bị 1 trận tơi tả, bố quất mấy phát đau điếng cả người, còn nội thì cứ ngồi niệm phật, sợ tôi bị ma ám ! thằng Ròm cũng chẳng hơn gì tôi, cũng tơi bời. Đúng là 1 buổi tối nhớ đời!

Sau này thằng Ròm chuyển lên thành phố học, bỏ lại tôi đây 1 mình ở trường huyện, buồn chết được. Tuy thế kỉ niệm này sẽ luôn nằm mãi ở 1 ngăn nào đó trong tim tôi. Hy vọng đến 1 ngày, tôi và nó lại cùng đi thả diều, bắt bướm..với nhau, và nhất định thăm lại ngôi nhà năm nào, mặc dù giờ nó đã trở thành 1 mảnh vườn tuyệt đẹp.
Mình là Khánh,nickname của mình là khanhdeptrai0120, số điện thoại là 01627211282.Mong được làm quen với các bạn
Sau đây là bài văn của mình :
Câu chuyện này đả xảy ra cách đây khá lâu, đối với tôi thì vẩn nhớ rỏ như mới ngày hôm qua về 1 cô bạn rất dể thương tên là Cúc.(các bạn muốn để tên gì củng được)
Câu CHUYỆN tôi sắp kể đây là 1 câu chuyện có thật.Câu chuyện xảy ra cách đây 5 năm rồi,gia đình tôi vì phải làm ăn mà phải đến Thống Linh sinh sống.
tôi được đi học ở 1 ngôi trường xa nhà ở của tôi,phải từ nhà tôi đi bộ đến trường GÁO GIỒNG.lúc đó tôi được học ở lớp 3/4. lúc đó tôi rất bở ngở vì ơ lớp học,ngôi trường mới, bạn bè mới, thầy cô mới. toi bước vào lớp học ko biết ngồi chổ nào,thầy chủ nhiệm tôi hỏi cả lớp còn chổ nào trống hay ko để tôi ngồi, 1cô bạn đả kêu tôi ngồi kế bạn ấy và tôi đả biết bạn ấy từ lúc đó. hằng ngày tôi đi học rất khổ cực nhât là gặp phải trời mưa, conđường đất ấy lại hành hạ tôi nhưng khi nhìn thấy nụ cười của CÚC mà bao nhiêu phiền muộn đèu tan biến hết bởi nụ cười của bạn ấy. tôi và bạn cùng ôn bài dưới bóng cây,tôi là cao thủ toán nhất huyện còn CÚC thì là sát thủ môn văn củng nhất huyện nên cả 2 quyết định sẻ trao dòi vỏ công tuyệt đỉnh cho nhau.
có lần tôi va CÚC vẻ tranh, CÚC vẻ tôi đang cầm 1 tờ giấy đứng nhất huyện môn toán va tặng tôi. còn tôi thì vẻ 1 người đàn bà xấu xí và chọc CÚC là" 50 năm sau bạn sẻ là người này ."thế là CÚC rược tôi chạy khắp nơi
lúc đó viết chử rất đẹp nhưng thua xa CÚC và tôi đả quyết tâm hơn bạn và tôi đả làm được và tôi đả đứng nhất lớp và nhất khối.
lúc đó thì gia đình tôi lại muốn về nơi củ sinh sống khi biết chuyện ấy tôi rất buồn và âu sàu. lại cong thêm nụ cười của bạn ấy lai càng làm tôi buồn hơn. tôi nói với CÚC chuyện đó thì gương mặt vui của CÚC buồn hẳng đi. tôi nói với CÚC :"đừng buồn sau này lớn lên sẻ có ngày gặp lại".tôi và CÚC móc ngoéo với nhau và hẹn sau này gặp lại
ngày ấy cuối cùng củng đến và tôi đả ko còn gặp lại nửa nhưng tôi vẩn nghỉ là sẻ có ngày gặp tuy ngày đó rất xa
Trả Lời Với Trích Dẫn
Có một thành viên đã cám ơn khanhdep vì bài viết này:
Trả lời

Chia sẻ/đánh dấu bài viết


Ðiều chỉnh Tìm trong bài viết
Tìm trong bài viết:

Tìm chi tiết
Xếp bài

Quyền hạn của bạn
Bạn không thể tạo chủ đề mới
Bạn không thể gửi trả lời
Bạn không thể đăng tập đính kèm
Bạn không thể sửa bài của mình

BB codeMở
Smilies đang Mở
[IMG] đang Mở
HTML đang Tắt

 
Bài giảng mới

Đề thi mới




Múi giờ GMT +7. Hiện tại là 13:12.
Powered by: vBulletin v3.x.x Copyright ©2000-2014, Jelsoft Enterprises Ltd.
Advertisement System V2.4 By   Branden

Giấy phép cung cấp dịch vụ mạng xã hội trực tuyến số 196/GXN-TTĐT Cục Quản lý PTTH&TTĐT cấp ngày 11/11/2011.