Diễn đàn học tập của Hocmai.vn
Liên hệ quảng cáo: xem chi tiết tại đây

Diendan.hocmai.vn - Học thày chẳng tày học bạn! » Ngữ văn » Lớp 8 » Làm văn » đóng vai ông giáo, kể về việc lão hạc sang báo tin bán chó

Thi thử đại học 2014



Trả lời
  #1  
Cũ 17-10-2010
lon_con_un_in_haycuoi's Avatar
lon_con_un_in_haycuoi lon_con_un_in_haycuoi đang ngoại tuyến
Thành viên
Thành viên của lớp
 
Tham gia : 15-10-2010
Bài viết: 48
Đã cảm ơn: 50
Được cảm ơn 27 lần
đóng vai ông giáo, kể về việc lão hạc sang báo tin bán chó

tôi là 1 thầy giáo nghèo sống an phận trong làng. Mọi người gọi tôi = cái tên thân mật "ông giáo". Là 1 người trí thức, ko sung sướng hơn những người khác nhưng sống giữa những người nông dân đói kém, mất mùa những năm 1943 như thế này tôi ko khỏi đâu lòng, xót xa. Người khiến tôi phải suy nghĩ hìu nhất là lão Hạc-1 ông lão cô độc sống gần nhà tôi. Tôi ko thể nào quên đc hình ảnh của lão khi chìu qua lão đến nhà tôi báo tin bán chó với vẻ mặt và tâm trạng đâu khổ tột độ.
chiều qua tôi đang chuẩn bị xếp lại mấy quyển sách thì lão sang chơi, vừa nhìn thấy tôi lão báo ngay:
- Cậu Vàng đi đời rồi ông giáo ạ !
tôi hơi giật mình hỏi lại:
- Cụ bán rồi?
lão gật gật:
- Bán rồi hoc vừa bắt xong
lão cố làm ra vui vẻ nhưng trông lão cười như mếu và đôi mắt của lão ầng ậc nước, tôi quặn lại trong lòng chỉ muốn ôm choàng lấy lão. Trong lòng tôi lúc này ko còn hình bóng của 5 quyển sách mà tôi yêu quí hơn những ngón tay của mình nữa tôi chỉ thấy ái ngại cho lão hạc. lão đã đau đớn lắm khi bán con chó ấy, ko đành lòng để lão khổ thế kia tôi hỏi:
-thế cho nó bắt à?
tôi hỏi cho có chuyện vậy thôi nhung ko ngờ mặt lão đột nhiên co rúm lại.nhũng vết nhăn xô lại ép nước mắt chảy ra, cái đầu lão ngoẹo về 1 bên và cái miệng móm mếm của lão mếu như con nít. lão hu hu khóc...giọng lão mếu mó trông thật là tội nghiệp:
-******** ông giáo ơi ..nó có biết gì đâu.. nó thấy tôi gọi thì chạy ngay về vẫy đuôi mừng rỡ..nó ko ngờ tôi nhân tâm lừa nó..
lão nức nở, thều thào 1 hơi dài như muốn chia sẻ nỗi đau, tôi cũng có phần luống cuống: nhìn người khác khóc lóc, đau đớn mà mình ko giúp đc gì tôi thấy mình mang tội. Tôi lắp bắp mấy lời an ủi :
- cụ cứ tưởng thế đấy chứ nó chả hiểu gì đâu ai nuôi chó mà chẳng bán hay giết thịt. ta giết nó chính là ta hóa kiếp cho nó đấy, hóa kiếp đẻ nó làm kiếp khác
nhưng lại như lần trước lời an ủi của tôi chỉ làm cho lão nghĩ ngợi hơn, lão chua chát bảo:
ông giáo nói phải. kiếp con chó là kieps khổ thì ta hóa kiếp để nó thành kiếp người , may ra có sung sướng hơn 1 chút ... kiếp người như tôi chẳng hạn
nghe lão nói tôi cũng rùng mình chua chát cho chính thân phận của mình nữa. tôi bùi ngùi nhín lão bảo:
kiếp ai cũng thế cụ ạ. cụ tưởng tôi sung sướng hơn chăng

gương mặt lão tê dại đi, đôi mắt lão đã đục màu như nhìn đăm đăm vào 1 chốn nào đó
thế thì kiếp người cũng khổ nốt thì ta nên làm kiếp gì cho thật xứng?
câu hỏi của lão còn ám ảnh tôi cho đến bây giờ. lúc đó tôi lảng đi = 1 câu đùa để mời lão ăn khoai uống nước . nhưng giờ đâ, ngồi lại 1 mình, tôi lại đem câu hỏi ấy ra để tự vấn lòng mình. chao ôi! đồng bào tôi trong cái tối đất, tối trời của xã hội còn bao người đau khổ , lầm than như thế? mà đời tôi cũng khác gì đâu? nhưng tôi lại thấy lóe lên trong lòng 1 tia sáng của niềm tự hào, niềm tin: đồng bào tôi tuy đó khổ, nghèo nàn nhưng vẫn giữ trọng vẹn nhân cách . Nỗi đau của lão hạc là nỗi đau của lòng tự trọng, nỗi đau của 1 tâm hồn cao đẹp

có gì ko hay xin các bạn góp í nha .

Các bài viết xem nhiều nhất cùng chuyên mục:
Trả Lời Với Trích Dẫn
Có 4 thành viên đã gửi lời cảm ơn đến lon_con_un_in_haycuoi với bài viết này:
  #2  
Cũ 17-10-2010
angels86's Avatar
angels86 angels86 đang ngoại tuyến
Thành viên
Bàn trưởng
 
Tham gia : 07-10-2010
Đến từ: ♂¯†¯º•¶«eñ♥♥♥ñh0ck •º¯†¯♂
Bài viết: 111
Đã cảm ơn: 129
Được cảm ơn 65 lần
Smile

Trích:
Nguyên văn bởi lon_con_un_in_haycuoi Xem Bài viết
tôi là 1 thầy giáo nghèo sống an phận trong làng. Mọi người gọi tôi = cái tên thân mật "ông giáo". Là 1 người trí thức, ko sung sướng hơn những người khác nhưng sống giữa những người nông dân đói kém, mất mùa những năm 1943 như thế này tôi ko khỏi đâu lòng, xót xa. Người khiến tôi phải suy nghĩ hìu nhất là lão Hạc-1 ông lão cô độc sống gần nhà tôi. Tôi ko thể nào quên đc hình ảnh của lão khi chìu qua lão đến nhà tôi báo tin bán chó với vẻ mặt và tâm trạng đâu khổ tột độ.
chiều qua tôi đang chuẩn bị xếp lại mấy quyển sách thì lão sang chơi, vừa nhìn thấy tôi lão báo ngay:
- Cậu Vàng đi đời rồi ông giáo ạ !
tôi hơi giật mình hỏi lại:
- Cụ bán rồi?
lão gật gật:
- Bán rồi hoc vừa bắt xong
lão cố làm ra vui vẻ nhưng trông lão cười như mếu và đôi mắt của lão ầng ậc nước, tôi quặn lại trong lòng chỉ muốn ôm choàng lấy lão. Trong lòng tôi lúc này ko còn hình bóng của 5 quyển sách mà tôi yêu quí hơn những ngón tay của mình nữa tôi chỉ thấy ái ngại cho lão hạc. lão đã đau đớn lắm khi bán con chó ấy, ko đành lòng để lão khổ thế kia tôi hỏi:
-thế cho nó bắt à?
tôi hỏi cho có chuyện vậy thôi nhung ko ngờ mặt lão đột nhiên co rúm lại.nhũng vết nhăn xô lại ép nước mắt chảy ra, cái đầu lão ngoẹo về 1 bên và cái miệng móm mếm của lão mếu như con nít. lão hu hu khóc...giọng lão mếu mó trông thật là tội nghiệp:
-******** ông giáo ơi ..nó có biết gì đâu.. nó thấy tôi gọi thì chạy ngay về vẫy đuôi mừng rỡ..nó ko ngờ tôi nhân tâm lừa nó..
lão nức nở, thều thào 1 hơi dài như muốn chia sẻ nỗi đau, tôi cũng có phần luống cuống: nhìn người khác khóc lóc, đau đớn mà mình ko giúp đc gì tôi thấy mình mang tội. Tôi lắp bắp mấy lời an ủi :
- cụ cứ tưởng thế đấy chứ nó chả hiểu gì đâu ai nuôi chó mà chẳng bán hay giết thịt. ta giết nó chính là ta hóa kiếp cho nó đấy, hóa kiếp đẻ nó làm kiếp khác
nhưng lại như lần trước lời an ủi của tôi chỉ làm cho lão nghĩ ngợi hơn, lão chua chát bảo:
ông giáo nói phải. kiếp con chó là kieps khổ thì ta hóa kiếp để nó thành kiếp người , may ra có sung sướng hơn 1 chút ... kiếp người như tôi chẳng hạn
nghe lão nói tôi cũng rùng mình chua chát cho chính thân phận của mình nữa. tôi bùi ngùi nhín lão bảo:
kiếp ai cũng thế cụ ạ. cụ tưởng tôi sung sướng hơn chăng

gương mặt lão tê dại đi, đôi mắt lão đã đục màu như nhìn đăm đăm vào 1 chốn nào đó
thế thì kiếp người cũng khổ nốt thì ta nên làm kiếp gì cho thật xứng?
câu hỏi của lão còn ám ảnh tôi cho đến bây giờ. lúc đó tôi lảng đi = 1 câu đùa để mời lão ăn khoai uống nước . nhưng giờ đâ, ngồi lại 1 mình, tôi lại đem câu hỏi ấy ra để tự vấn lòng mình. chao ôi! đồng bào tôi trong cái tối đất, tối trời của xã hội còn bao người đau khổ , lầm than như thế? mà đời tôi cũng khác gì đâu? nhưng tôi lại thấy lóe lên trong lòng 1 tia sáng của niềm tự hào, niềm tin: đồng bào tôi tuy đó khổ, nghèo nàn nhưng vẫn giữ trọng vẹn nhân cách . Nỗi đau của lão hạc là nỗi đau của lòng tự trọng, nỗi đau của 1 tâm hồn cao đẹp

có gì ko hay xin các bạn góp í nha .
nên cho nhiều yếu tố miêu tả và biểu cảm nhất là cảm nghĩ của bạn về việc lão Hạc bán chó và miêu tả nội tâm Lão Hạc nhiều hơn.............từ ngữ cũng nên chau chuốt.........1 chút...........hj...........tớ chẳng biết góp ý thế nào chứ theo tớ là thế
mấy câu hỏi thì nên cho như đối thoại trực tiếp vì đêyu là lời mình thốt ra mà
__________________
..::ღ♥Love♥ღ::..
Người ta thường chỉ nhìn cánh của sổ đã khép lại
Nhưng ko hề biết rằng có một cánh cửa khác đang cần mở ra Điều kỳ diệu sẽ xuất hiện với bạn
Hãy tin vào chính mình




Trả Lời Với Trích Dẫn
  #3  
Cũ 18-10-2010
nguyenthienhuy nguyenthienhuy đang ngoại tuyến
Thành viên
Thành viên của lớp
 
Tham gia : 12-07-2009
Bài viết: 2
Đã cảm ơn: 0
Được cảm ơn 0 lần
van gi ma te the
hoc lai kien thuc co di nhox
duong tuong van cua minh la cao sieu nhe
do gop y vay do
co gan len nhe
ban co the lam dc dieu do ma`

Chú ý : Viết tiếng việt có dấu

Thay đổi nội dung bởi: angels_96, 18-10-2010 lúc 11:28.
Trả Lời Với Trích Dẫn
  #4  
Cũ 18-10-2010
dienlenmat dienlenmat đang ngoại tuyến
Thành viên
Thư kí
 
Tham gia : 08-08-2009
Đến từ: Đội Hoa Lá - xã Cành Cây - huyện Trời Mây - tỉnh Bát Ngát
Bài viết: 794
Điểm học tập:3
Đã cảm ơn: 275
Được cảm ơn 305 lần
Ngoài những chi tiết miêu tả và biểu cảm đã có trong truyện bạn chưa đưa thêm được các chi tiết khác. Từ ngữ cũng nên chỉnh sửa một chút, tớ thấy hình như có vài từ bị lặp nhiều. Đấy là góp ý của tớ thôi! Nhưng tớ thấy bài bạn viết rất tốt (tớ thì chịu )
Trả Lời Với Trích Dẫn
  #5  
Cũ 19-10-2010
ocgioi2's Avatar
ocgioi2 ocgioi2 đang ngoại tuyến
Thành viên
Thành viên của lớp
 
Tham gia : 16-09-2010
Bài viết: 3
Đã cảm ơn: 0
Được cảm ơn 3 lần
thế có bạn nào văn hay, gợi ý cho mình làm bài "lão hạc kể về việc bán chó" với nào.
Trả Lời Với Trích Dẫn
  #6  
Cũ 28-12-2010
paxuhuy_30197 paxuhuy_30197 đang ngoại tuyến
Thành viên
Thành viên của lớp
 
Tham gia : 23-09-2010
Bài viết: 1
Đã cảm ơn: 0
Được cảm ơn 0 lần
Sáng nay thi HK I môn văn. Vừa có câu này xong. Nhưng có thêm yêu cầu là tâm trang, suy nghĩ của ông giáo khi lão Hạc ra về. Bạn làm thế này mình không góp ý gì. Vì hay hơn mình rồi
Trả Lời Với Trích Dẫn
  #7  
Cũ 28-10-2011
kiss.baby97's Avatar
kiss.baby97 kiss.baby97 đang ngoại tuyến
Thành viên
Lớp phó
 
Tham gia : 11-04-2011
Đến từ: ๑۩۞۩๑[♥๑۩۞۩๑ (¯`•♥Tuyên Quang city♥•´¯) ๑۩۞۩๑[♥๑۩۞۩๑
Bài viết: 933
Điểm học tập:6
Đã cảm ơn: 256
Được cảm ơn 257 lần
DÀN BÀI VIẾT SỐ 2 đề 4
Trước tiên, phải xác định yêu cầu của đề đã này:
+ Thể loại: tự sự + miêu tả + biểu cảm
+ Nội dung: câu chuyện của lão Hạc với ông giáo bán con chó vàng
- Dàn ý:
1. MB: Ngôi kể thứ I( tôi) có mặt trong câu chuyện như người thứ 3 ngoài lão Hạc với ông giáo (phân biệt với người kể ở trong truyện của Nam Cao chính là ông giáo)
Giới thiệu hoàn cảnh lão Hạc sang nhà ông giáo để kể chuyện bán chó. Ở đó có ông giáo và người kể.
2. TB:
- Kể: lão Hạc kể chuyện bán chó với ông giáo:
+ Lão Hạc báo tin bán chó
+ Lão Hạc kể lại chuyện bán chó
Miêu tả: nét mặt đau khổ của lão Hạc
Biểu cảm: nỗi ân hận của lão Hạc về việc bán chó và thái độ của ông giáo.
+ lão Hạc: chua chát kết thúc việc bán chó.
- Miêu tả: nét mặt của ông giáo khi nhận được tin => suy tư nghĩ ngợi và đau khổ với lão Hạc
- Biểu cảm:
+ Nêu những suy nghĩ của bản thân với câu chuyện
+ ________________ về các nhân vật ở trong đó (về ông giáo và lão Hạc)
3. KB: Nhắc lại sự việc bán chó. Đặc biệt là khi sự việc kết thúc. Nhận định, đánh giá chung về sự việc đó. Trở lại hoàn cảnh thực tại của mình.

Ví dụ về MB và KB:
MB: Hôm nay là một ngày đẹp trời. Tôi đang đi trên con đường làng ra bờ ao câu cá, bỗng gặp lão Hạc với vẻ mặt buồn buồn. Lão Hạc là người làng tôi, nhà lão có mấy sào vườn. Vợ lão chết, con lại đi phu ở đồn điền cao su, lão thui thủi sống với con chó Vàng. Chợt tôi nhận ra rằng, lão đang đi đến nhà ông giáo. Có lẽ lão có việc hệ trọng gì đây. Nghĩ vậy tôi bèn đi theo lão........

KB: Đúng lúc lão Hạc từ chối khoai và chè của ông giáo, tôi mới chợt nhận ra rằng mặt trời đã lên đến đỉnh đầu, mình thì đói meo rồi. Vậy mà tôi còn chưa ra bờ ao câu cá để mang về uống rượu. Tôi lại lững thững đi ra bờ ao đầu làng, tâm trạng buồn khó tả.....( chỗ này là tâm trạng buồn với lại thông cảm với lão Hạc đấy nhá, mà thôi, đến đây cũng được rồi, thân bài thì khai triển ra thôi
__________________
°¤*(¯`○°˚†_♥gia tộc WAN♥_†°¤*
...... ♥_○◦¦∞......Thường dân.....∞¦◦○_♥......

» —»™ (¯`◦○♥[Thiên]+*¨^¨*+[Đường]♥○◦´¯)™«

» —»™ (¯`◦○♥Ác quỷ♥○◦´¯)™«


Trả Lời Với Trích Dẫn
Trả lời

Chia sẻ/đánh dấu bài viết


Ðiều chỉnh Tìm trong bài viết
Tìm trong bài viết:

Tìm chi tiết
Xếp bài

Quyền hạn của bạn
Bạn không thể tạo chủ đề mới
Bạn không thể gửi trả lời
Bạn không thể đăng tập đính kèm
Bạn không thể sửa bài của mình

BB codeMở
Smilies đang Mở
[IMG] đang Mở
HTML đang Tắt

 
Bài giảng mới

Đề thi mới




Múi giờ GMT +7. Hiện tại là 11:14.
Powered by: vBulletin v3.x.x Copyright ©2000-2014, Jelsoft Enterprises Ltd.
Advertisement System V2.4 By   Branden

Giấy phép cung cấp dịch vụ mạng xã hội trực tuyến số 196/GXN-TTĐT Cục Quản lý PTTH&TTĐT cấp ngày 11/11/2011.