Diễn đàn học tập của Hocmai.vn
Liên hệ quảng cáo: xem chi tiết tại đây

Diendan.hocmai.vn - Học thày chẳng tày học bạn! » Ngữ văn » Lớp 9 » Thảo luận chung » kể về 1 lần em, mắc lỗi

Thi thử đại học 2014



Trả lời
  #11  
Cũ 23-07-2012
boycutedeptrai9x boycutedeptrai9x đang ngoại tuyến
Thành viên
Thành viên của lớp
 
Tham gia : 19-02-2012
Bài viết: 3
Đã cảm ơn: 0
Được cảm ơn 4 lần
Trong cuộc đời mỗi con người, ai cũng có lần mắc khuyết điểm. Nhưng có những khuyết điểm khiến ta luôn ray rức mãi. Đó là trường hợp của tôi. Đến tận bây giờ tôi vẫn còn nhớ như in chuyện của ngày hôm ấy. Tôi ân hận đã khiến cô buồn phiền vì lỗi lầm của mình nhưng tôi tin rằng Cô sẵn sàng cảm thông và tha thứ cho tôi.

Tôi vốn là một học sinh giỏi Toán của lớp. Bài kiểm tra nào tôi cũng đạt điểm chín, điểm mười. Mỗi lần, cô gọi điểm, tôi luôn tự hào và trả lời rất rành rọt trước sự thán phục của bạn bè trong lớp. Một hôm, trong giờ ôn tập, tôi chủ quan không xem lại bài cũ. Theo thường lệ, cô sẽ gọi các bạn lên bnảg làm để lấy điểm. Tôi khăng khăng nghĩ rằng cô sẽ không gọi đến tôi đâu, bởi tôi đã có điểm kiểm tra miệng rồi. Vì vậy, tôi ung dung ngắm trời qua khung cửa sổ và thả hồn tưởng tượng đến trận kéo co mà đội lớp tôi và lớp bảy năm sẽ diễn ra chiều nay. Nhưng chuyện bất ngờ đã xảy ra, một tin “chấn động” làm lớp tôi nhốn háo cả lên. Cô giáo yêu cầu chúng tôi lấy giấy ra làm bài kiểm tra. Biết làm sao bây giờ? Tôi vẫn chưa ôn bài cũ. Mỗi khi làm bài, cô thường báo trước để chúng tôi chuẩn bị mà. Còn hôm nay sao lại thế này? Tôi ngơ ngác nhìn quanh một lượt và chợt bừng tỉnh khi nhỏ Hoa ngồi cạnh huých tay nvào sườn nhắc tôi chép đề và lo làm bài. Tôi loay hoay mãi cứ viết rồi lại xóa. Nhìn quanh tôi thấy các bạn chăm chú làm bài. Về phía tôi, đầu óc tôi quay cuồng như muốn vỡ tung, tôi hoàn toàn mất bình tĩnh và không thể suy nghĩ được cách làm bài. Thời gian đã hết, tôi nộp bài mà lòng cứ thấp thỏm, không yên. Tôi nghĩ đến lúc phát bài ra, bài tôi bị điểm kém tôi sẽ ra sao đây? Tôi sẽ mất mặt trước lớp, lại bị cô giáo khiển trách, chưa nói đến việc thế nào bố mẹ cũng la rầy. Bố mẹ sẽ đốt sạch sành sanh kho tàng truyện tranh của tôi cho mà xem. Tôi phải làm gì đây ? Tôi phải làm gì đây? Các câu hỏi dồn dập ấy đạt ra khiến tôi càng lo lắng hơn.

Rồi thời khắc định mệnh đã đến. Như mọi lần, tôi nhận bài từ tay cô để phát cho các bạn. Liếc qua bài mình, con số ba khiến tim tôi thắc lại. Tôi đã cố không để ai nhìn thấy và cố giữ nét mặt thản nhiên. Vẻ mặt ấy che giấu biết bao sóng gió đang quay cuồng, đang nổi lên trong lòng. Thật là chuyện chưa từng có. Tôi biết ăn nói làm sao với cô, với bố mẹ, với bạn bè bây giờ ? Tôi lo nghĩ và bất chợt nảy ra một ý… Cô giáo bắt đầu gọi điểm vào sổ. Đến tên tôi, tôi bình tĩnh xướng to “Tám ạ!”. Cô giáo dường như không phát hiện. Tôi thở phào nhẹ nhõm và tự nhũ : “Chắc cô không để ý đâu ví có gần chục bài bị điểm kém cơ mà!” . Để xóa sạch mọi dấu vết, tối hôm ấy tôi làm lại bài khác rồi lấy bút đỏ ghi điểm “tám” theo nét chữ của cô. Ngày qua ngày, cứ nghĩ đến lúc cô giáo đòi xem lại bài, tôi lạnh cả người. Trời hỡi, đúng như lời “tiên tri”, trời xuôi đất khiến làm sao ấy, cô thật sự muốn xem lại bài chúng tôi vì đểm tám không khớp vời con số cô tổng kết trước khi trả bài. Cả người tôi lạnh run, mặt tôi tái mét. Tôi chỉ muốn trốn ra khỏi lớp mà thôi. Và tôi càng hốt hoảng hơn khi nghe cô gọi tên tôi. Cô đã phát hiện ra tôi sửa điểm. Cô gọi tôi lên và đưa giấy mời phụ huynh ngay. Cả lớp tôi như bị bao trùm bởi cái không khí nặng nề, khô khốc ấy. Cô chẳng nói lời nào với tôi khiến tôi càng sợ và càng bối rối hơn. Tôi không còn tâm trạng để học các môn khác. Cô cảm thấy “ghét” cô biết bao! Tôi mới vi phạm lần đầu đầu thôi mà sao cô không tha thứ cho tôi. Tôi sẽ ghi nhớ điều này và chỉ muốn trả thù cô. Sự việc tiếp theo đó thì ba mẹ tôi đã phạt tôi suốt mấy tuần lễ không cho xem truyện, bắt tôi làm bài tập Toán miệt mài. Tôi lại càng “ghét” cô hơn…Và thế là một ngày nọ, khi hết giờ đến giờ ra chơi, các bạn chạy lên bàn hỏi bài cô, tôi đã nhanh tay giấu đi quyển số chủ nhiệm và một quyển sổ tay của cô. Tôi chỉ nghĩ làm cô tức và lo lắng… Tôi thấy cô quay lại lớp tìm và thông báo cho cả lớp. Nhưng không một ai biết… Cô không hề mảy may nghi ngờ đến những cô cậu học trò bé bỏng của cô. Đúng như tôi dự đoán, cô phải nộp sổ chủ nhiệm cho nhà trường. Cô làm mất sổ nên bị nhà trường khiển trách. Trên môi cô không nở được nụ cười nào, trông cô buồn rười rượi. Cô phải mất thời gian làm lại quyển số ấy. Điều ấy làm tôi thấy hả dạ.

Một hôm, tôi tình cờ giở quyển sổ tay của cô ra xem. Từng trang, từng trang là những ghi nhận về công việc, có cả những trang cô kỉ niệm của lớp. Cô ghi lại tên các bạn bị ốm, nhận xét` bạn này cần giúp đỡ về môn nào, bạn nào tiến bộ… Tôi cảm thấy bất ngờ quá. Thì ra cô đã rất chăm chút, yêu thương chúng tôi. Tôi lật đến trang gần cuối, cô viết về bài kiểm tra Toán gần đây của lớp. Tôi hết sức ngạc nbhiên khi có một đoạn nhỏ cô viết về tôi :“Không hiểu sao khôn ghiểu sao con bé Trinh làm bài tệ quá nhỉ? hay nó gặp chuyện gì không vui? Mình phải tìm hiểu nguyên nhân xem có giúp em ấy được gì không? Thường trò này rất chăm ngoan, luôn giúp đỡ bạn bè và lễ phép…” Đọc những dòng tâm tình của cô, tôi thấy khóe mắt mình cay cay, lòng tôi như thắt lại. Giờ đây tôi mới boết cô luôn xem tôi là đứa trò ngoan, luôn lễ phép và tôn trọng cô. Cô luôn nghĩ vì lí do nào đó khiến tôi khiến tôi không làm bài được chứ có nghĩ vì tôi lười học bài đâu. Cô cho tôi điểm ba cũng đáng thôi. Điểm ba ấy khiến tôi khiến tôi phải nhắc nhở mình… Tôi biết làm gì để chuộc lỗi ngoài việc đem trả sổ cho cô và xin lỗi cô. Mong sao cô có thể tha thứ cho tôi. Nghĩ vậy, sáng hôm sau, tôi định đem sổ vào trả cô thì hay tin cô phải về quê gấp vì mẹ cô đang bệnh nặng không có người chăm sóc. Cô đã nộp đơn xin nghỉ việc một thời gian… Cía tin ấy làm tôi sửng sốt. Hai quyển sổ vẫn còn nguyên trongt cặp của tôi. Tôi không biềt làm thế nào để liên lạc với cô đây? Mọi thứ giờ đã quá muộn. Giá như lúc ấy tôi không sửa điểm thì có lẽ tôi sẽ không gây nên bao lỗi lầm, bao buồn phiền cho cô đâu. Và tôi cũng không phải ray rức như bây giờ. Tôi chẳng biết làm gì hơn, chỉ biết dày vò chính bản thân. Bao cảm xúc đè nén trong tôi làm tôi muốn vỡ tung. Tại sao ngày ấy tôi lại có những suy nghĩ sai lầm và ngốc nghếch đến thế để rồi bây giờ ân hận mãi. Tôi không còn gặp cô nữa và chẳng biết làm sao để xin lỗi cô. Tôi chỉ còn biết gìn giữ quyển sổ của cô và mong một ngày gần đây tôi sẽ gặp lại cô, sẽ trả sổ cho cô và kèm lời xin lỗi chân thành của tôi. Cô ơi…

Thời gian không dừng lại. Giờ đây tôi đã xa cô. Chiếc ghế cô ngồi giờ đã có ngưới thầy khác. Tôi dẫu biết người thầy ấy cũng sẽ yêu thương, lo lắng cho chúng tôi nhưng tôi chỉ mong tìm lại bóng dáng của cô ngày nào. Tôi mong có thể gặp lại cô để xin lỗi, để nhận được sự tha thứ, bao dung củ cô. Cô ơi, con thật lòng xin lỗi cô….
__________________
Trả Lời Với Trích Dẫn
Có 3 thành viên đã gửi lời cảm ơn đến boycutedeptrai9x với bài viết này:
  #12  
Cũ 07-10-2012
nicolat12 nicolat12 đang ngoại tuyến
Thành viên
Bàn trưởng
 
Tham gia : 25-04-2012
Đến từ: ở nhà bác mavuongkhongnha
Bài viết: 196
Điểm học tập:48
Đã cảm ơn: 96
Được cảm ơn 266 lần
bài này xúc động quá. mình cảm ơn rất nhiều nha lilcandylovely
Trả Lời Với Trích Dẫn
  #13  
Cũ 18-10-2012
tamkute0103 tamkute0103 đang ngoại tuyến
Thành viên
Thành viên của lớp
 
Tham gia : 18-10-2012
Bài viết: 2
Đã cảm ơn: 6
Được cảm ơn 0 lần
có ai giúp em với.
bài văn kể về chuyện đời thường
nếu ai có làm ơn giúp mình với nha
một đôi giấy ak nha. cảm ơn mọi người trước.
Trả Lời Với Trích Dẫn
  #14  
Cũ 18-10-2012
tamkute0103 tamkute0103 đang ngoại tuyến
Thành viên
Thành viên của lớp
 
Tham gia : 18-10-2012
Bài viết: 2
Đã cảm ơn: 6
Được cảm ơn 0 lần
ngày mai phải nộp cho cô rồi. các bạn cố gắng giúp mình với. huhuhuhuhuhuhuhuhuhuhuhuhuhuhuhuhuhu
Trả Lời Với Trích Dẫn
  #15  
Cũ 18-10-2012
candyxbaby's Avatar
candyxbaby candyxbaby đang ngoại tuyến
MEM VIP
Tổ trưởng
 
Tham gia : 09-05-2012
Đến từ: Cúc Thạch
Bài viết: 410
Điểm học tập:224
Đã cảm ơn: 464
Được cảm ơn 403 lần
Đề bài mơ hồ như vậy bạn kêu người ta giúp là giúp thế nào được? Một chuyện đời thường hằng ngày bạn làm là gì cũng không biết đến nỗi nhờ người ta làm giùm mình sao (hay đến nỗi chờ người ta search google cho bạn )? Làm văn bạn phải biết tự suy nghĩ tư duy chứ, những đề như thế này đâu phải là quá khó đối bạn. Bạn nên cân nhắc và suy nghĩ kĩ trước khi đặt câu hỏi nhé!
__________________
[Hãy đăng kí thành viên hay đăng nhập để xem liên kết này.] [Hãy đăng kí thành viên hay đăng nhập để xem liên kết này.] [Hãy đăng kí thành viên hay đăng nhập để xem liên kết này.] [Hãy đăng kí thành viên hay đăng nhập để xem liên kết này.]
Trả Lời Với Trích Dẫn
  #16  
Cũ 10-04-2013
mycutels1 mycutels1 đang ngoại tuyến
Thành viên
Thành viên của lớp
 
Tham gia : 08-04-2013
Bài viết: 5
Đã cảm ơn: 7
Được cảm ơn 0 lần
một lần mắc lỗi của mình

Đã bao giờ bạn phải dằn vặt đau đớn xé nát tâm can vì một lỗi lầm mình đã gây ra cho dù là một lỗi rất nhỏ chưa? Riêng tôi cho đến tận bây giờ cái cảnh tượng đó vẫn đeo đẳng vò nát trái tim tôi để mỗi lần nhắc lại từng giọt nước mắt lại lăn trên gò má. Tôi đã gây ra một lỗi lầm không thể tha thứ được, không thể chấp nhận được và không bao giờ có thể quên được.
Lúc đó tôi mới là một học sinh lớp ba nhỏ nhắn, khờ dại, mọi việc tôi đều cho rằng dễ dàng và chẳng có việc gì nên chú trọng. Cứ thế tôi đi học mà chẳng nhét được chữ nào vào trong đầu, khi thì nói chuyện, lúc thì ngủ gật. Bạn biết không, tôi đã phải trả giá cho cái sao lãng ấy của mình bằng cả tương lai tương lai của tôi, có thể nói là như vậy. Cuối năm tất cả các bạn trong lớp đều xúng xính chiếc giấy khen và một vài quyển vở xinh xắn trên tay, nụ cười nở rộ như ngàn hoa lá hiện rõ trên khuôn mặt trái xoan xinh xắn. Còn trên tay tôi, khuôn mặt tôi chỉ hiện có hai chữ ân hận, ân hận đến vô cùng. Sau đợt họp phụ huynh đó mẹ tôi trở về với vẻ bực tức mẹ gọi tôi ra và mắng. Tự nhiên tôi bật ra một tràng dài những lời nói thô thiển cãi lại mẹ, tôi chạy ra khỏi nhà và cứ thế lang thang suy nghĩ lại việc vừa rồi.
Tôi đi vất vưởng, sợ hãi rồi một màn đêm buông xuống che phủ mọi không gian. Tôi cảm thấy đói bụng nhưng tôi vẫn không thể về nhà, thật xấu hổ khi tôi đã cãi lại mẹ. Tôi đã lẻn vào một ngôi nhà nhỏ, leo tót lên cành đào trước cổng. Vừa mới nhét được hai quả vào túi quần , tự nhiên con chó béc chạy ra suỷ inh ỏi. Cũng may nhà không có ai nếu không tôi cũng đã bị một trận đòn nhừ tử. Tôi cố vịn vào một cành cây nhỏ để thoát khỏi con vật to xác kia. Tôi vừa nhức mỏi vừa ôm cái bụng đói cồn cào lết đi trên con đường nhựa.
Trời đã khuya lắm rồi đèn đường đã gần tắt hết, tôi tìm được một xó lí tưởng để đánh một giấc ngon lành. Tôi vừa ngả lưng thiếp đi thì một cô gái xinh đẹp đến bên tôi, vỗ vai tôi và nhỏ nhẹ nói:
- Này em ơi, sao tối rồi còn chưa về nhà, mẹ đang chờ em ở nhà đó.
Tôi cũng kể lại câu chuện lúc chiều giữa tôi và mẹ. Đột nhiên cô gái biến mất để lại trước mặt tôi một cảnh tượng lạ lẫm. Đó chính là hình ảnh một đứa bé bị ốm nằm trên giường bệnh, người uớt đẫm mồ hôi. Bên cạnh em là một người phụ nữ mắt thâm quầng, làn môi tím ngắt . Chắc có lẽ người phụ nữ đó đã thức và nhịn ăn để chăm lo cho đứa bé đó. Sự thật bất ngờ rằng người phụ nữ đó là mẹ tôi và tôi chính là đứa bé đang nằm trên giường bệnh. Đó là giây phút tôi trong hai tuổi yếu ớt, ốm liên miên, mẹ đã thức, chăm sóc và bảo vệ tôi trước bàn tay của thần chết.
Một người mẹ đã tâng tảo nuôi tôi khôn lớn trưởng thành, người đã cho tôi sự sống, che chắn bảo vệ tôi trước những síng gió cuộc đời. Chính con người đó đã chết đi sống lại vì tôi, vì ao ước dành cho tôi những điều tuyệt vời nhất. Vậy mà một đứa trẻ hư và tàn nhẫn như tôi lại cãi lại mẹ.Thật đáng trách khi tôi đax làm sai mà lại phản ứng dữ dội khi mẹ mắng. Đôi mắt tôi cay nồng, tôi giật mình tỉnh dậy thì ra đó chỉ là một giấc mơ- một giấc mơ đã cho tôi nhìn nhận lại lỗi lầm, một giấc mơ đã để lại cho tôi tâm trạng não nề ấy và cũng giấc mơ đó đã cho tôi nhận ra rằng trong cuộc đời không ai yêu con bằng mẹ, không ai lo cho com bằng mẹ, không ai hi sinh bản thân mình để vì con như mẹ đã hi sinh. Tôi thảng thốt chạy về nhà, ôm chầm lấy mẹ xin lỗi mẹ và cầu xin mẹ tha thứ. Mẹ đã không mắng tôi mà mẹ còn xin lỗi tôi vì đã nặng lời. Chính điều đó lại càng làm cho tôi thêm ân hận, mẹ thật rộng lượng và bao dung. Lúc bấy giờ tôi mới cảm thấy rằng mẹ cao cả biết bao nhiêu. Tôi tự hứa sẽ không bao giờ mắc lỗi nữa, chính vì vậy tôi đa luôn không ngừng cố gắng và thành tích cứ thế mỉm cười với tôi, mấy năm liên tôi luôn được học sinh giỏi.
Thế đấy bạn ạ, có thể khi nghe câu chuyện này của tôi các bạn hãy rút ra cho mình bài học kinh nghiệm, đừng bao giờ mắc lỗi khiến người lớn phiền lòng. Đừng bao giờ gây ra lỗi lầm rồi mới giật mình tỉnh ngộ, sẽ có lúc không còn kịp để bạn nhìn nhận lại lỗi lầm, chính vì lẽ đó nên hãy sống sao cho lòng mình thanh thản bạn nhé
Trả Lời Với Trích Dẫn
  #17  
Cũ 19-10-2013
hienthucsakatruongtuyen hienthucsakatruongtuyen đang ngoại tuyến
Thành viên
Thành viên của lớp
 
Tham gia : 15-02-2012
Bài viết: 4
Đã cảm ơn: 0
Được cảm ơn 0 lần
Các bạn ơi, làm ơn giúp mình nha!
Cho nhan đề :Một lần phạm lỗi
Hãy viết nội dung câu chuyện.(kể theo ngôi kể thứ ba)
Trả Lời Với Trích Dẫn
  #18  
Cũ 19-10-2013
hienthucsakatruongtuyen hienthucsakatruongtuyen đang ngoại tuyến
Thành viên
Thành viên của lớp
 
Tham gia : 15-02-2012
Bài viết: 4
Đã cảm ơn: 0
Được cảm ơn 0 lần
ngày mai phải nộp bài rồi..làm ơn giúp mình nha....!
Trả Lời Với Trích Dẫn
  #19  
Cũ 25-10-2013
vitcon2k2 vitcon2k2 đang ngoại tuyến
Thành viên
Thành viên của lớp
 
Tham gia : 10-10-2013
Bài viết: 11
Đã cảm ơn: 5
Được cảm ơn 3 lần
Trong cuộc đời mỗi người chúng ta ai cũng đã từng mắc lỗi.Tuy phạm lỗi nhưng quan trọng là chúng ta có biết nhận và sửa lỗi hay không.Tôi cũng đã từng chưa học bài.Dù đó chỉ là lỗi nhỏ nhưng nó vẫn để lại cho tôi biết bao sự ân hận,xấu hổ và cũng làm cho thầy cô,ba mẹ rất buồn và thất vọng về tôi.
Hôm ấy là ngày thứ hai nắng đẹp.Cuối tuần trước,chúng tôi có rất nhiều thời gian để làm bài và học bài cũ.Thế nhưng hôm thứ sáu phải học tân 5 tiết nên chúng tôi ai cũng cảm thấy mệt mỏi.Vừa về đến nhà,tôi đặt ngay cái cặp xuống đất ròi dán mắt vào máy vi tính từ sáng đến tối mịt,quên cả ăn cơm cùng gia đình.Chơi chán.tôi nghĩ:"Thứ hai ắt hẳn cô sẽ kiểm tra bài cũ.Thôi,bây giờ mình nên học bài thôi!"Tôi vừa lấy sách vở ra thì cái Lan-bạn hàng xóm của tôi sang rủ đi xem xiếc.Vì thích nên tôi bỏ học bài và đi theo cô bạn.Tối về tôi rất mệt và ngủ luôn đến sáng thứ bảy.Hôm đó,chị họ và bác tôi lên chơi.Tôi nói chuyện,đi chơi với chị rất vui vẻ.Khi bác và chị ra về cũng là lúc tối chủ nhật.Tôi mở sách ra học.Nhưng sao mắt tôi cứ díp lại thế này.Tôi nghĩ rằng cô giáo sẽ không gọi lên bảng vì tôi đã có rất nhiều điểm cao rồi mà.Thế là tôi yên tâm ngủ một mạch tới sáng
"Tùng tùng tùng"-tiếng trống bắt đầu tiết toấn của cô Lam đã vang lên.Khi cô vào lớp,tim tôi đập thình thịch.Cô lặng lẽ mở sổ điểm ra rồi liếc nhìn tên thằng Tùng,cái Mai.Bất ngờ,cô đóng sổ lại và nói:
-Hôm nay chúng ta sẽ kiểm tra 15' các con lấy giấy ra đi!
Sau khi nghe cô nói,tôi rất hoang mang và lo sợ.Cô bắt đầu chép đề lên bảng.Các bạn cặm cụi làm bài.Trong lớp không có tiếng gì ngoại trừ tiếng bút các bạn làm bài.Cuối giờ,tôi nộp cho cô tờ giấy trắng.
Rồi ngày hôm sau,cô trả bài,tôi bị điểm 2.Ngay cả thằng Hòang-người học ***** nhất lớp tôi còn được điểm 8 mà tôi là một học sinh giỏi sao chỉ đượ mỗi 2.Thấy tôi lần đầu bị điểm kém,cô gọi lên hỏi.Tôi bước từng bước nặng nè lên bục giảng.Cô hỏi:
-Con đã ôn bài cũ chưa?
Tôi lặng thinh trước câu hỏi của cô.Tôi lấy hết can đảm trả lời:
-Dạ,con chưa học bài!
Tôi nghĩ rằng cô và các bạn sẽ vô cùng thất vọng về tôi.Các bài kiểm tra trước tôi toàn được 9,10 mà.Cô lại ân cần:
-Lí do gì khiến một lớp trưởng gương mẫu như con lại chưa ôn bài và bị điểm kém vậy?
Sau khi nghe câu hỏi của cô,tôi cảm thấy rất xấu hổ và ân hận.Hai chữ"lớp trưởng"Sao xa vời quá!Trong đầu tôi hiện lên rất nhiều suy nghĩ:con ốm,con chưa học bài,con mải chơi,mẹ ốm nên con chưa học bài,...
Thế rồi tôi cũng quyết định nói thật với cô.Tôi kể hết mọi chuyện cho cô nghe.Nét mặt cô thoáng buồn!Chắc giờ cô thất vọng về mình lắm-tôi thầm nghĩ!Cô nói với tôi:
-Về nhà con nhớ ôn bài kĩ nha!
Tôi trả lời:
-Con cảm ơn cô ạ.Con hứa sẽ cham chỉ hơn
Cô mỉm cười:
-Lần sau cô gỡ điểm con nhé!
Tôi"vâng ạ"tồi chạy xe về nhà.Mẹ tôi đang ngồi khâu áo.ĐỨng ngoài cửa,tôi không biết nên nói với mẹ thế nào.Tôi buồn bã bước vào nhà.Mẹ niềm nở ra đón:
-Con yêu của mẹ hôm nay có được điểm nào không?
Người tôi run lẩy bẩy khi nghe câu hỏi của mẹ.Cuối cùng,tôi lấy hết can đảm,nói:
-Dạ,con bị điểm 2 ạ!
Mẹ tôi sửng sốt vì từ trước đến giờ lúc nào tôi cũng làm mẹ vui bởi số điểm của mình!Mẹ hỏi:
-Vì sao con lại bị điểm kém vậy?
Tôi im lặng hồi lâu rồi trả lời mẹ:
-Dạ,do con mải chơi.Con xin lỗi mẹ ạ!
Tôi nhận thấy mẹ buồn lắm!Chắc bây giờ mẹ đang thất vọng về tôi-Tôi nghĩ.Thế nhưng mẹ vẫn gắng mỉm cuời:
-Thôi,lần sau con gỡ điểm nhé!
Tôi vui vẻ nhưng vẫn thấy ân hận về việc làm của mình!
Tôi rất vui vì được mẹ và cô tha thứ.Sau sự việc này,tôi thấy mình cần chú ý đến việc học hơn.Dù có những cuộc chơi vui đến mấy thì tôi cũng phải học bài.Dù được mọi người tha lỗi nhưng đến bây giờ tôi vẫn cảm thấy xấu hổ và ân hận.Tôi hứa sẽ chăm học hơn để mẹ có thể hãnh diện về tôi,thầy cô và bạn bè sẽ mến phục một lớp trưởng vừa gương mẫu,vừa học giỏi như tôi.Tôi sẽ không làm mọi người thất vọng thêm một lân nữa.
Nhớ thanks mình nha!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!
Trả Lời Với Trích Dẫn
  #20  
Cũ 07-02-2014
trangnhung_99 trangnhung_99 đang ngoại tuyến
Thành viên
Thành viên của lớp
 
Tham gia : 18-08-2013
Bài viết: 15
Điểm học tập:9
Đã cảm ơn: 9
Được cảm ơn 2 lần
đây đều là những bài viết đã có sẵn trên mạng chỉ việc copy về rồi up lên là xong
sao k có bài tự làm vậy.
Học vậy thì học làm j.****************************??
Trả Lời Với Trích Dẫn
Trả lời

Chia sẻ/đánh dấu bài viết


Ðiều chỉnh Tìm trong bài viết
Tìm trong bài viết:

Tìm chi tiết
Xếp bài

Quyền hạn của bạn
Bạn không thể tạo chủ đề mới
Bạn không thể gửi trả lời
Bạn không thể đăng tập đính kèm
Bạn không thể sửa bài của mình

BB codeMở
Smilies đang Mở
[IMG] đang Mở
HTML đang Tắt

 
Bài giảng mới

Đề thi mới




Múi giờ GMT +7. Hiện tại là 16:49.
Powered by: vBulletin v3.x.x Copyright ©2000-2014, Jelsoft Enterprises Ltd.
Advertisement System V2.4 By   Branden

Giấy phép cung cấp dịch vụ mạng xã hội trực tuyến số 196/GXN-TTĐT Cục Quản lý PTTH&TTĐT cấp ngày 11/11/2011.