cobe_hayhoi
22-09-2009, 18:53
Đề : Tả về loài cây em yêu (cây ji cũng dc, trừ cây sấu).:D
|
View Full Version : [Văn 7] Tả loài cây em yêu cobe_hayhoi 22-09-2009, 18:53 Đề : Tả về loài cây em yêu (cây ji cũng dc, trừ cây sấu).:D trang_pooh 22-09-2009, 20:17 Em thử vô đây xem tham khảo nhá...... [Only registered and activated users can see links] ([Only registered and activated users can see links])s.yahoo.com/question/index?qid=20081024045819AACqrTV hungson1996 22-09-2009, 20:30 MB giới thiệu cây định tả TB tả chi tiết -tả từng bộ phận của cây(thân, lá ,cành ,hoa ,quả) -tả cây theo từng mùa KB lợi ích của cây tình cảm của mình dành cho cây ngocthinhdan 22-09-2009, 20:48 Đè này thì có nhiều bài lắm.. sau đây em thử tham khảo một bài nha!! Ở trường em có rất nhiều loài cây cho bóng mát. Trong đó em thích nhất cây phượng vĩ trồng ở góc sân. Không biết cây được trồng từ lúc nào mà giờ đây cây đã cao đến gác hai của trường em. Gốc phượng sù sì, chỉ vừa vòng tay của em mà sao cành và lá nhiều đến thế. Cứ đến đầu tháng 2 phượng bắt đầu nảy lộc, lúc đầu lá chỉ là những chồi non bé tí tẹo, ba, bốn hôm sau đã xanh ngắt một màu. Khoảng tháng ba, tháng tư khi ánh nắng chan hòa rực rỡ, báo hiệu mùa hè đã đến. Hoa phượng lác đác, rồi bỗng đỏ rực từng chùm, như những chùm pháo Tết. Những bông phượng đỏ thắm có năm cánh, mỏng manh như những cánh bướm xếp khít vào nhau, ôm lấy như tơ nhị vàng trông thật lộng lẫy, hương phượng dìu dịu, phảng phất khắp trường. Em thích cây phượng lắm, phượng chẳng những cho chúng em bóng mát vui chơi mà còn làm quang cảnh trường em thêm đẹp. Những giờ ra chơi mà được ngồi dưới gốc phượng hóng mát, ngắm hoa và chơi chọi gà thì thật là thú vị. Từ những ý trong bài này em hãy khai thác những ý cần thiết để đưa vào bài của mình để tạo thành môt bài văn dài ,em nhé! seagirl_41119 22-09-2009, 20:52 Chị mong em chịu khó tìm lại tài liệu trong 4rum trước khi post bài lên hỏi nhé, nhiều topic trùng chủ đề quá [Only registered and activated users can see links] cobe_hayhoi 26-09-2009, 09:20 em đã tìm rùi nhưng đâu có thấy bài nào giống đâu ^^! chị thông cảm hoangbin2009vn 30-09-2009, 21:33 Tả thì dễ. Biểu cảm thì khó!!!!!! Cần thì giúp mình nữa!!!!!! Cảm nghĩ về: Loài cây em yêu!!! * Chú ý gõ tiếng Việt có dấu. Đã sửa. baomy_dn 01-10-2009, 07:48 đề biểu cảm khó lém mấy chị ơi! có aj giúp em đj. cũng là viết về loài cây moà em iêu hix hix hix !!! Ngày mai em phải nộp roài hix hix hix kira_l 01-10-2009, 21:05 đầu tiên bạn phải giới thiệu về loài cây đó ban có kỉ niệm gì với cây. phần thân bài phải nêu được tình cảm của bạn đối với cây đó, có thể kể ra một câu chuyện khiến bạn yêu quí cây ==> bạn nên viết tiếng việt có dấu để mọi người dễ hiểu và có thể đọc đc ! cchhbibi 01-10-2009, 21:47 Biểu cảm về một loài hoa em yêu. Giúp nhanh nha:):):) meocon1997 02-10-2009, 06:12 Mấy bạn tìm ý hộ mình nha! Đề bài là:"Cảm nghĩ về loài cây em yêu" Mau giúp mình nha, mình đang cần gấp. thanks các bạn nhiều:):D;):)>- nhungpro_196 02-10-2009, 08:18 Đề bài: Cảm nghĩ về loài cây em yêu. Dàn ý chính - Miêu tả cây ấy: (Theo trình tự không gian: Từ xa đến gần,...) Từ xa cây trông giống như... Cành lá, thân cây, rễ cây. Cảnh vật xung quang cây ảnh hưởng thế naof( VD: Cây cho chúng em bóng mát...) - Em yêu cây ấy ntn? Vì sao yêu... P/s: Hay là em vô đây đi: [Only registered and activated users can see links] nhungpro_196 02-10-2009, 08:24 Đề bài này cũng giống như đề tả loài cây thôi em àh. Cũng theo trình tự đó, nhưng đối tượng là hoa. Chịu khó sang những topic bên cạnh xem nhé. [Only registered and activated users can see links] 321zaq 02-10-2009, 10:41 Bạn nên tham khảo bài văn tả hao hải đường ở trong sách giáo khoa trang 73;74 ấy. baomy_dn 02-10-2009, 10:41 nhưng bạn có thể lèm bài mẫu cho mình được hem ? Bạn yên tâm đi tớ sẽ hem ăn cắp bài của bạn đâu !hjhjhjhjjhjhjjhjhjhjjhj manie 02-10-2009, 11:35 hông phải vậy đâu,bạn đừng nói thế mà tội nghiệp chúng tớ :) %%- vậy nha,tớ lèm mở bài cho nà: ''Mùa thu về.Khô hanh.Lạnh lùng. Thời tiết lúc này rất thất thường,lúc lạnh,lúc nóng,tưởng chừng như ko khí sắp nổ tung ra. Nhưng đối với tôi,điều ấy chẳng cần thiết,ừ thì khó chịu,nhưng bên cạnh tôi luôn có hoa tóc tiên-một ng bạn tốt lúc nào cũng dịu ngọt màu hồng đáng yêu,khiến tâm hồn tôi có cảm giác bình yên lạ lùng.Thậm chí tôi ko biết mình đã thích hoa tóc tiên từ lúc nào nữa,chỉ biết mỗi lần nhìn thấy nó,tôi lại thấy lâng lâng,vui mừng kì lạ...'' Đó nha,tớ chưa làm đề này bao giờ nên chỉ gợi ý dc mở bài thui,hì:p mới lon ton vào lớp 7 mà lị ^^ :khi (65): ngocthinhdan 02-10-2009, 11:55 Từ thuở lọt lòng cho đến trưởng thành, mỗi chúng ta được nuôi dưỡng bằng cậu chuyện của bà và mẹ. Những câu chuyện ấy không chỉ làm ta thích thú, mà còn tưới mát tâm hồn trẻ thơ, từ đó gieo trồng hạt giống tương lai. “Cô bé bán diêm” gieo tình yêu thương. “Thánh Gióng” gieo lòng yêu nước và dũng cảm. “Bó hoa tặng mẹ” gieo lòng hiếu thảo… Và hôm nay, ta bắt gặp câu chuyện “Tiếng vọng rừng sâu”, kể về những lần cậu bé hét to vào rừng sâu và được rừng vọng lại. Vậy, câu chuyện có ý nghĩa gì? Chúng ta cùng nhau bàn bạc để rút ra bài học quý báu cho cuộc sống… Với tất cả nỗi bực tức, cậu bé đã hét to “tôi ghét người” và rừng đã vọng lại “tôi ghét người”, cậu bé hoảng sợ. Nhưng khi cậu hét lên “tôi yêu người” với tất cả tình yêu thương, rừng đã trìu mến đáp lại. Có lẽ cậu bé không hiểu vì sao lại như thế vì cậu còn quá nhỏ. Nhưng trong tâm hồn non nớt ấy bắt đầu ươm mầm khái niệm trao đi và nhận lại... Con ong cho mật, hoa cho hương, chim cho tiếng hót, con người cho nhau tình yêu và cao hơn nữa là đức hy sinh. Khi yêu, con người sẵn sàng hy sinh tất cả mà không đòi hỏi gì. Cụ Bơ-men (Chiếc lá cuối cùng – O Henri) hy sinh mạng sống của mình để cho Giôn-xi được sống. Nàng Xtefchia (Con hủi) hy sinh mạng sống, tuổi xuân cho tình yêu được sống. Điều gì đã thúc đẩy họ hành động như vậy? Với Xtefchia là dành cho người nàng yêu Valđemar. Còn với cụ Bơ-men, Giôn-xi chỉ là người cùng nghề họa sĩ, sống cùng căn hộ, không thân thiết. Nhưng vì thương yêu cô gái trẻ tội nghiệp, một mình cụ đã chống chọi giữa đêm khuya mưa bão vẽ nên chiếc lá để cho trái tim Giôn-xi được đập mạnh mẽ. Đổi lại, trái tim cụ Bơmen đã ngừng đập. Cả cuộc đời mình, cụ chỉ mong có một tác phẩm để đời, chính chiếc lá cuối cùng đã giúp cụ toại nguyện. Cậu bé trong câu chuyện không cần đợi tiếng vọng của rừng bởi vì trong tâm hồn cậu đang có mưa. Mưa tưới mát đất tâm hồn, làm cho cây cối đâm chồi nảy lộc. Cậu bé đã nhận lại tất cả, nhận làn gió mát cuốn trôi bao giận hờn, bực tức; nhận tiếng chim reo vui đón chào hạnh phúc… Như vậy, “cho” đã trở thành khát vọng sống mãnh liệt, là hành động thôi thúc... Bởi vì “Sống là cho, đâu chỉ nhận riêng mình” – Tố Hữu... Tôi sẽ chọn cách sống cống hiến. Tôi cống hiến tài năng và sức trẻ để gây dựng đất nước, kinh nghiệm cho lớp trẻ mai sau… Để rồi khi nhắm mắt xuôi tay, tôi sẽ mỉm cười hài lòng trong khi mọi người khóc. Người ta nói “cho và nhận” chứ không nói “nhận và cho”. Bởi vì sống thì cứ “cho” đi, đừng mong “nhận” lại. Nếu ai “cho” đi để mong “nhận” lại thì đó chỉ là sự “trao đổi”, không phải là san sẻ yêu thương... Cuộc đời vẫn cứ tiếp diễn, con người hàng ngày vẫn làm việc, lao động và “cho” – “nhận”. Hy vọng rằng, mọi người cứ “cho” đi mà không chờ “nhận” lại. Bởi vì khi “cho” là “nhận”. Thời gian rồi cũng sẽ qua mau, có những thứ sẽ phai mờ nhưng hãy tin tôi, điều gì đã “cho” sẽ mãi trường tồn như câu chuyện “tiếng vọng của rừng”. Bởi vì nó đã được khắc sâu trong tim, chảy trong huyết mạch để nhắc nhở nhau rằng “Sống là cho đâu chỉ nhận riêng mình”... 321zaq 02-10-2009, 17:37 Hình ảnh cây bàng ở sân trường đã để lại rất nhiều ấn tượng trong em ngay từ khi em lần đầu đến trường. Cây bàng ở góc trái của sân trường. Thầy hiệu trưởng nói, nó được trồng ngay từ khi trường em mới được thành lập; nó đã trở thành nỗi nhớ của nhiều thế hệ anh chị học sinh đã trưởng thành từ mái trường này. Nó rất to nên nổi bật ở sân trường. Cây bàng cao đến tầng 3 của trường, cành lá cứng cáp, xum xuê, vươn ra rất nhiều phía. Thân cây bàng rất to, em và bốn đứa bạn vòng tay nhau mới ôm được thân cây. Rễ của cây bàng rất nhiều và dài, mọc trồi lên cả mặt đất, cong cong trông như các chú rắn. Cây bàng tuy vậy nhưng ăn mặc giản dị lắm, bao giờ cây cũng chỉ khoác trên mình một tấm áo nâu sần sùi và đôi chiếc mũ màu xanh của mùa hè nữa nên cây càng lộ rõ vẻ cứng cáp, khoẻ mạnh. Hết kì một thì cây bàng đã trở thành người bạn thân thiết của em và các bạn. Hằng ngày sau những tiết học căng thẳng, mọi người lại ngồi vây xung quanh cây bàng đọc sách, truyện. Khi trời nắng, cây bàng lại phủ bóng mát xuống cho em ngồi. Cây bàng thật là một người bạn tốt. Càng ngày, cây bàng và em càng trở nên thân thiết hơn, mỗi lần nghỉ hè, ngoài niềm vui được nghỉ ngơi, trong lòng em lại có một nỗi da diết, mong cho thời gian nghỉ hè nhanh hết mau để được gặp cây bàng. Chắc cây bàng ở trường cũng buồn lắm. Em rất yêu quý cây bàng, đó là người bạn không thể thiếu đối với em. Sẽ không bao giờ em quên được hình ảnh cây bàng. Nhớ cảm ơn đó nhe!:-j: meocon1997 03-10-2009, 09:08 bạn ơi, đã giúp thì giúp tới cùng chứ. mở bài đang rất hay nên bạn làm giùm mình thân bài lun đi! Mấy bạn tìm ý thân bài giùm mình lun đi. Mình nghĩ nên chọn một loại cây gần gũi như cây lúa hay cây dừa chẳng hạn,có như thế bài văn của ình sẽ dễ có tình cảm chân thật hơn. Giúp mình nhanh lên nha,gấp lắm rùi manie 03-10-2009, 15:07 Từ thuở lọt lòng cho đến trưởng thành, mỗi chúng ta được nuôi dưỡng bằng cậu chuyện của bà và mẹ. Những câu chuyện ấy không chỉ làm ta thích thú, mà còn tưới mát tâm hồn trẻ thơ, từ đó gieo trồng hạt giống tương lai. “Cô bé bán diêm” gieo tình yêu thương. “Thánh Gióng” gieo lòng yêu nước và dũng cảm. “Bó hoa tặng mẹ” gieo lòng hiếu thảo… Và hôm nay, ta bắt gặp câu chuyện “Tiếng vọng rừng sâu”, kể về những lần cậu bé hét to vào rừng sâu và được rừng vọng lại. Vậy, câu chuyện có ý nghĩa gì? Chúng ta cùng nhau bàn bạc để rút ra bài học quý báu cho cuộc sống… Với tất cả nỗi bực tức, cậu bé đã hét to “tôi ghét người” và rừng đã vọng lại “tôi ghét người”, cậu bé hoảng sợ. Nhưng khi cậu hét lên “tôi yêu người” với tất cả tình yêu thương, rừng đã trìu mến đáp lại. Có lẽ cậu bé không hiểu vì sao lại như thế vì cậu còn quá nhỏ. Nhưng trong tâm hồn non nớt ấy bắt đầu ươm mầm khái niệm trao đi và nhận lại... Con ong cho mật, hoa cho hương, chim cho tiếng hót, con người cho nhau tình yêu và cao hơn nữa là đức hy sinh. Khi yêu, con người sẵn sàng hy sinh tất cả mà không đòi hỏi gì. Cụ Bơ-men (Chiếc lá cuối cùng – O Henri) hy sinh mạng sống của mình để cho Giôn-xi được sống. Nàng Xtefchia (Con hủi) hy sinh mạng sống, tuổi xuân cho tình yêu được sống. Điều gì đã thúc đẩy họ hành động như vậy? Với Xtefchia là dành cho người nàng yêu Valđemar. Còn với cụ Bơ-men, Giôn-xi chỉ là người cùng nghề họa sĩ, sống cùng căn hộ, không thân thiết. Nhưng vì thương yêu cô gái trẻ tội nghiệp, một mình cụ đã chống chọi giữa đêm khuya mưa bão vẽ nên chiếc lá để cho trái tim Giôn-xi được đập mạnh mẽ. Đổi lại, trái tim cụ Bơmen đã ngừng đập. Cả cuộc đời mình, cụ chỉ mong có một tác phẩm để đời, chính chiếc lá cuối cùng đã giúp cụ toại nguyện. Cậu bé trong câu chuyện không cần đợi tiếng vọng của rừng bởi vì trong tâm hồn cậu đang có mưa. Mưa tưới mát đất tâm hồn, làm cho cây cối đâm chồi nảy lộc. Cậu bé đã nhận lại tất cả, nhận làn gió mát cuốn trôi bao giận hờn, bực tức; nhận tiếng chim reo vui đón chào hạnh phúc… Như vậy, “cho” đã trở thành khát vọng sống mãnh liệt, là hành động thôi thúc... Bởi vì “Sống là cho, đâu chỉ nhận riêng mình” – Tố Hữu... Tôi sẽ chọn cách sống cống hiến. Tôi cống hiến tài năng và sức trẻ để gây dựng đất nước, kinh nghiệm cho lớp trẻ mai sau… Để rồi khi nhắm mắt xuôi tay, tôi sẽ mỉm cười hài lòng trong khi mọi người khóc. Người ta nói “cho và nhận” chứ không nói “nhận và cho”. Bởi vì sống thì cứ “cho” đi, đừng mong “nhận” lại. Nếu ai “cho” đi để mong “nhận” lại thì đó chỉ là sự “trao đổi”, không phải là san sẻ yêu thương... Cuộc đời vẫn cứ tiếp diễn, con người hàng ngày vẫn làm việc, lao động và “cho” – “nhận”. Hy vọng rằng, mọi người cứ “cho” đi mà không chờ “nhận” lại. Bởi vì khi “cho” là “nhận”. Thời gian rồi cũng sẽ qua mau, có những thứ sẽ phai mờ nhưng hãy tin tôi, điều gì đã “cho” sẽ mãi trường tồn như câu chuyện “tiếng vọng của rừng”. Bởi vì nó đã được khắc sâu trong tim, chảy trong huyết mạch để nhắc nhở nhau rằng “Sống là cho đâu chỉ nhận riêng mình”... Bạn ui,đây là đề tả cây mà bạn,không phải nghị luận về cho đi nhận lại đâu! bạn giúp thì giúp cho chót chứ đề này trả lời nọ sẽ chỉ làm mọi thứ lủng củng,đầu voi đuôi chuột thôi,ngocthinhdan lưu ý đọc kĩ đề nha. :(thật sự là mình chưa làm đề này bao giờ nên ko thể giúp gì dc nữa SO SORRY. SO SORRY............ :khi (88): meocon1997 04-10-2009, 09:28 Hix!!!!!!!!!!!Ko ai giúp dùm mình hả? gấp lắm rùi!!! huynhngocthienan97 04-10-2009, 10:43 làm ơn cho em hỏi: búp bê là từ láy hay từ ghép, nào là ghép thì tiếng nào là tiếng chính? yumi_26 04-10-2009, 10:49 Hình như "búp bê" là từ láy láy phụ âm đầu. Chưa chắc đã đúng đâu nha! baomy_dn 04-10-2009, 16:12 Nhà ông em ở tỉnh Thuận Thành - Bắc Ninh, một nơi nổi tíêng Là trồng hoa đẹp. những Kì nghỉ hè em thường về quê để phụ giúp ông em Trồng hoa. Trong những bông hoa muôn sắc ngàn tía, em thích nhất là hoa hồng một loài cây mảnh khảnh , nhỏ nhắn Thân hồng mảnh khảnh thoạt nhìn có vẻ khẳng khiu, lại gần sẽ thấy cành hồng đâm tua tủa và nhiều gai nhọn mọc rải rác Trên thân cành như những chàng vệ sĩ đang bảo vệ công chúa hoa hồng. Lá hồng màu xanh nhạt, già màu xanh thẫm, chung quanh có viền răng cưa. Khi chưa nở hoa như e lệ mình trong nụ nhỏ màu xanh non. Khi muốn khoe kết vẻ đẹp của mình, bông hoa nở bung ra. Bông hồng to nhưcái chung uống trà của ông em, toàn một màu đỏ thắm. Nó kiêu hãnh vươn cao Trên cái cuống dài, hơi ngả về hướng mặt trời như hân hoan đón lấy những tia năngsưởi ấm cho mình. Trên những cành hoa, Những hạt sương mai li ti như những viên kim cương long lanh dưới ánh nắng. Màu nhuỵ vàng làm cho đoá hồng càng rực rỡ, ít có loài hoa nào sánh được. Dưới ánh nắng vàng tươi,các chú bướm sặc sỡ bị hương của hoa hồng quyến rũ, bay lượn rập rờn đang đùa vui với nữ hoàng của các loài hoa,tạo cho khu vườn 1bức tranh sinh động, đáng yêu Hoa hồng luôn có mặt trong các ngày hội, liên hoan, sinh nhật, đám cưới...Ngoài ra tinh dầu hoa hồng còn dùng đểlàm dầu thơm. Riêng đối với em hoa hông đã tô điểm cho khu vườn xinh tươi hơn. Em rất yêu quý hoa vì nó đã do chính mồ hôi công sức của mọi người tạo ra Hàng ngày em cùng ông em chảm sóc cây hoa hồng cẩn thận như bắt sâu , bón phân.Anh cỏ dại nào ló đầu là em nhổ luôn. Em mong cây hồng luôn tươi tốt cho nhà ông em những đoá hoa đẹp Nhớ cảm ơn tui nha tui đánh mỏi cả tay đấy Bài này là tui lấy ở mạng đấy !!! Kham khảo đi nha !!!! phaletuyet197 04-10-2009, 17:05 Bạn thử xem bài mình có được không nhé. Mình chỉ làm đoạn thân bài thôi Từ ngoài trời nắng gắt , bước vào bống cây , em như trút đươc mot gánh nặng trên đường dài . Những giọt mô hôi lấm tấm trên khuôn mặt . Em ngồi xuống trên cây trễ to như băp chân ngươì lớn. Xung quanh nó rộng ơi là rộng. Cái góc của nó cơ bằng năm , sáu đứa mới ôm xuể .Bố nói khi còn nhỏ như tụi em bây giờ , thì cây đa đã lớn rồi. Nắng mưa , sương gió trên gần ngót thế kỉ nay làm cây xù xì nhưng bướu . Dườg như cây còn nhỏ cây đã cho chúng em bóng mát . Những chú chim nhảy nhót trên cành hót líu lo trong khi chia tay nhau.......... Mình chỉ làm ngang đây còn bạn tự làm tiêp đoạn còn laị nha _pegau_ 05-10-2009, 17:48 Đề : Tả về loài cây em yêu (cây ji cũng dc, trừ cây sấu).:D Mình chỉ có dàn ý thôi , Bạn lấy dàn ý nha : Mở bài : Nêu loài cây và lí do em thích (Em thích nhất là cây tre vì cây tre là người bạn thân thiết của con người và nó là người bạn gắn bó với nhân dân VN trong các cuộc chiến tranh chống lại kẻ thù ) Thân bài : Tre có mặt khắp mọi nơi trên đất nước VN và có nhiều phẩm chất đáng quý . Tre gắn bó với con người trong cuộc sống hằng ngày và trong lao động . Tre sát cách với người trong chiến đấu bảo vệ quê hương đất nước . Tre vẫn là người bạn đồng hành của dân tộc ta trong hiện tại và tương lai . Kết bài : Yêu cây tre , luỹ tre làng quê yêu dáng đứng bềnh vững hiên ngang của đất nước , con người VN .(:|:D baomy_dn 05-10-2009, 22:18 MB: Chắc hẳn ai cũng bước qua cái tuổi học trò. Vậy thì ai cũng đã được nhìn thấy hoa phượng roài. Hoa phượng là một biểu hiện của tuổi học trò. TB: Hoa phượng đẹp một cách lạ thường, một cách ngẫu nhiên và nó đẹp một cách xao xuyến. Vào tuổi học trò, hoa phượng đẹp hơn tất cả những bông hoa đắt tiền kia. Vào các mùa cây phượng lại có sự biến đổi lạ thường. Những mùa khác cây phượng lại chầm tính, nhưng khi vào thơif điểm đầu hạ cuối xuân nó lại nở rực lên thay đổi cái áo và tính cách . Cái áo được đan bằng các sợi vải màu đỏ, Những cây càng chắc chắn thì nảy lộc muộn. Trong cuộc thi đua mùa xuân thì cây phượng nở chậm nhất. Tuổi học trò còn gì hơn khi đứng ở dưới đất mà nắm đá lên để hoa rụng xuống mà lấy ép vở, khi mùa phượng hết thì nhìn lại từng trang vở có ép những bông hoa ấy thì thấy lòng nhớ đến sự vui tươi khi cùng bạn bè chơi những trò chơi trên trường. Và còn những cô cậu học trò quậy hơn nữa thì lấy vật nhọn khắc lên cây tên của mình hay những lời gép đôi của tụi bạn. Cây phượng còn là chiếc đồng hồ từ thiên nhiên, bởi vì khi sắp đến mùa thi thì nó lại nở rộ lên, báo thức sự lo lắng của các cậu học trò lười học. Những chiếc xe đạp chở đầy hoa phượng và nó chở những sự nóng bức của mùa hè. Buổi trưa hè mà được ngồi bên gốc cây phượng nhâm nhi vài câu truyện trong những trời gian qua, thêm vài món đồ ăn quà như bim bim và một ly trà sữa mát lạnh thì còn gì bằng cơ chứ. Cây phượng thật có í nghĩa đối với tuổi thơ của chúng em vừa làm bóng mát vừa làm chiếc đồng hồ. Kb Ôi!!! em iêu cây phượng biết bao. Nó cho em những sự bồn chồn trước ngày thi và vui khi em được thi tốt thì em ra cùng chia sẽ niềm vui. Em iêu nó!!!Em iêu cây phượng già cằn cỗi đầu cổng trường học của em !!! Bạn ơi nhớ cảm ơn nha!!! công đánh mỏi tay đấy nha !!! hjhjhjhjhj:khi (8): ptnick0032 06-10-2009, 09:51 có ai giúp em làm bài văn tả về loại cây em yêu co trong bữa nay ko để em nộp cho cô nè em ko biết tả co ai giúp em ko vậy có ngay bây giờ nè có ai giúp em có bài văn hay ko nữa ai giúp em cảm ơn nhiều nha :mad::-*:-* em nữ xuanhuynha6 06-10-2009, 19:27 Không biết từ bao giờ, ở góc sân trường em sừng sững một cây đa cổ thụ xanh tốt. Bóng cây to lớn trùm kín cả một góc sân. Gốc cây chừng 3 người ôm không xuể. Thân cây có nhiều nhánh, đan vào nhau vững chắc. Cành cây tỏa ra bốn phía, vươn lên mạnh mẽ. Trên cành mang nặng những chiếc lá xanh non xen lẫn những chiếc lá vàng làm tăng thêm cho vẻ đẹp trường em. Mùa xuân, cây đa rất nhiều hoa. Những bông hoa màu trắng ngà, nhỏ li ti như vảy cá. Khi hoa rụng, trên mỗi cuống hoa bỗng xuất hiện những quả đa màu xanh non nhỏ như những hạt cườm. Chẳng mấy chốc, quả đa đã chuyển sang màu vàng, đấy là lúc đa đã chín, gọi biết bao nhiêu là chim chóc về đây tụ hội, làm nên một dàn hợp xướng rộn rã cả sân trường. Dưới gốc cây lúc nào cũng có các bạn ngồi hóng mát hoặc chơi xích đu, bập bênh. Em rất thích cây đa vì cây đa đã cho em bóng mát. Em sẽ cùng các bạn chăm sóc cây cẩn thận để cây có thể phát triển tốt hơn. qunhlinh1997 07-10-2009, 14:08 Các bạn lâp dàn bài luôn nha............................................... ............................. onelove1997 07-10-2009, 19:10 ai giúp em làm bài với nha thanks trước.......................................... .................................................. ................. yasakachikizio 08-10-2009, 10:39 Dễ thôi mà bạn Bài nì mình làm đc điểm cao lém ( nhưng hổng nhớ mấy ^^" ) Mình làm dàn ý chi tiết nha Mở bài : - Trong thế giới loài hoa , mỗi loài có một vẻ đẹp và sắc thái riêng như hoa hồng thì ..... . hoa sen thì ....... - Thế mà tôi lại xao động trước một loài hoa dại bình thường - hoa xuyến chi Thân bài Tả bao quát : - Là loài hoa dại . Nơi đâu nó cũng sống đc ( có thể thêm ) - Tả chung chung hoa Tả chi tiết : - Tả cánh hoa : tròn , màu trắng mịn . - Nhị hoa : vàng ( bạn có thể xen thêm ong bướm ) thường có từ 3 \Rightarrow 5 cánh hoa - thân hoa : nhỏ , gầy nhàu xanh ( bạn có thể tả thêm ) Kết bài : - Nhiều ng` ko thích hoa vì vẻ ngoài của nó - Hoa là 1 tấm gướng sáng cho chúng ta nói theo : sống dản dị và thích nghi với mọi điều kiện sông - Bạn có thể nêu thêm tình cảm của mình nha Viết mỏi tay quá ^^ Vì cô giữ bài nên mình ko nhớ mấy mà viết cả bài văn cho bạn đc :)>- shgost92 09-10-2009, 23:44 ê!giúp tớ tả lòai cây em yêu về cây tre nhé!!! nhanh lên tớ cần gấp thứ 2 nhocphuthuy_haycuoi 10-10-2009, 08:56 Bài của bạn yasakachikizio tả rất đạt, tôi mà là cô giáo tôi sẽ cho 9d. * Chú ý gõ tiếng Việt có dấu. Đã sửa. phanls123 11-10-2009, 18:20 đây là bài văn biểu cảm nên không đi sâu về miêu tả sau dây mình xin trinh bày phượng cư rơi , phượng cư nở.Học sinh chúng ta ai cung đã tung nhìn thây loài cây tuyet vơi này.Cây phượng la loài cây tôi yêu nhất Tôi yêu từng chiếc lá xanh mơn mởn,yêu cái màu hoa đỏ hồng, yêu cái dáng thân thương của cây phượng.Phượng có mọc đơn đọc đâu, phượng nở thành từng hàng trải dài khăp các con phố ,trên những phhó phường trong những trường học. Phượng như người bạn tri âm tri kỉ thêo ta suốt cuộc đời học sinh,học sinh chúng ta ai là người chưa từng đùa vui dưới gốc phượng, ai là người chưa dc phương che chở cho những cơn nắng chói chang.Năm tháng dưới mái trường cung thật ngắn ngủi những cuộc nghỉ hè đến như chớp măt cứ như thể ta chi mới dùa vui chut phút dưới mái trường vào thời đểm cuối nam ấy sân trường tràn ngạp tiếng cười nhung cung có đôi nước mắt chia xa lăn dài trên má.Chúng ta cười , phượng nở hoa cười theo, chúng ta khóc phương trút lá xuóng như rơi lệ.Phượng nhớ ai cơ chứ, phượng chỉ nhơ nhung cậu học trò đang còn nô đùa vui vẻ, phượng buồn vi ngày mai chi 1 ngày nữ thôi phượng sẽ chơi với ai khi học sinh về cả rồi.Nhưng phượng vẫn thủy chung, son sắc,từng cánh hoa khẽ rơi xuống cây phương lai ngồi ôn lai nhưng kỉ niệm vui buồn,hờn,dỗi cua tuổi thơ chúng ta. Nhớ lắm cây phượng ơi , nhớ từng phút giây vui vẻ,nhớ những ngày còn thủ thỉ dưới gốc phượng nhớ những người bạn đã xa.Nhưng hè cũng qua mau, để hoa phương gặp lại ban cũ hoa chung niềm vui khai trương với tụi học trò. Tuổi thần tiên chúng ta co gì đẹp hơn la dc ngắm màu hoa đỏ dười mái trường .Dù mai này đi đâu, về đâu hay đã lớn khôn va trưởng thành toi se mãi không quên bóng dáng thân thương của cây phượng. Phượng-hoa của tuổi ấu thơ - hoa của tuổi học trò chúng ta .Phượng nhắn nhủ ta rằng:Hãy trân trọng nhưng phut giây bên bạn bè bên thầy cô .Nhớmãi.....Nhớ mãi ..... nhứng tháng năm dưới mái trường phu````````````` mỏi tay quá ai thấy hay thi vote 1 cái nha yasakachikizio 11-10-2009, 19:38 :-*Giúp mình một chút đc không các bạn ? Mình chuẩn bị bài cho ngày mai với đề văn biểu cảm : 1 loài cây em yêu thích . Nghe thì thật là dễ đúng ko ? Nhưng mình muốn bài nó hay 1 tí vì cô lấy điểm mà . Giúp mình nha . Thanks cái lun ( Có hứng thì làm...ko hứng ko sao làm nổi ):D tocxu_pig 11-10-2009, 20:24 bạn hãy lấy cây gì gần gũi mình nhất, hoặc có kỉ niệm cho dễ làm. Nhưng nhớ chú ý đừng làm lẫn qua văn tự sự( cái này dễ bị lắm đó) bạn có thể vào google ma` tìm. ngocthinhdan 11-10-2009, 21:38 Đất nước tôi thân thương với những làng quê trù phú. Về những vùng quê Bắc Bộ, ai có thể quên đc người nông dân chất phác, làng xóm thân tình?Một cách tự nhiên, lg` yêu quê hương đất nước đã đc khẽ gài trong mỗi người: bờ tre xanh mát, gốc đa đầu làng, đồng lúa chín thơm dập dờn như hòa nhịp theo cánh cò lả,... Làng quê VN còn đặc trưng với 1 loài cây, lhoa: đó là hoa sen - loài hoa mộc mạc, thuần khiết. Một sự thật mà tôi dường như đã nhận thấy từ khi mới biết đến khái niệm quê - hương: tôi yêu hsen. Hsen có vẻ đẹp giản dị, càng ngắm càng thấy dân dã: tấm áo đào phớt ôm áp nhị hoa vàng tươi, tỏa hương ngan ngát. Hoa tươi thắm rực rỡ trên nền lá xanh mướt như những chiếc mũ tai bèo phơi phới trong từng làn gió đãm những giọt nắng vàng hoe. Từ Bắc vào Nam, sen có mặt khắp mọi nơi, gần gũi và thân thiết với mọi người như cây tre, cây đa. Phải chăng tôi yêu hoa sen chính vì sự thân thuộc của nó: những xe hoa trên các tuyến phố, hồ sen ở chùa Một Cột, hoa sen trên các mái đình, mái chùa cong vút, cổ kính. Ngoài ra, hãng hàng không Việt Nam đã chính thức chọn biểu tượng bông sen vàng sáu cánh để kết nối Việt Nam với các nước khắp 5 châu 4 bể. Thỉnh thoảng, về quê, tôi thường trốn ra hồ sen trước đình làng. Tôi muốn hít thật đẫy cái hương thơm ngây ngất ấy, hồ như cố lưu giữ để đem một ít về nhà. Đôi câu ca dao ngọt ngào vang lên trong tôi: "Trong đầm gì đẹp bằng sen Lá xanh bông trắng lại chen nhị vàng Nhị vàng, bông trắng, lá xanh Gần bùn mà chẳng hôi tanh mùi bùn." Có thể nói, hsen là 1minh chứng, 1 tấm gương cho những ai biết tu dưỡng, thì dù ở nơi ao tù bùn đọng, cũng sẽ trở nên 1 giá trị, 1 sức mạnh vô song. Ở đây, hoa sen là sự giác ngộ, đạt được sự trong sáng và giải thoát khỏi bùn nhơ... Dù cho người xưa có hàm ý thế nào, tôi vẫn yêu hoa sen vì sen là thứ hoa đồng nội, nó gắn với vẻ bình di của quê hương tôi. Lá sen sinh ra để bao bọc cốm xanh, một thứ quà đặc biệt mà mẹ thiên nhiên ban tặng cho con người. Lá sen mát dịu, che chở tôn thêm hương thơm thanh khiết cho từng "lá cốm". Không những thế, nhờ bàn tay khéo léo và kinh nghiệm nhiều đời, con người đã chế ra món nước chè sen thơm ngan ngát.Qua 1 đêm, lá chè đc những đóa sen ấp ủ, thấm đẫm sương mai, đậm đà những chất tinh túy của đât trời. Không chỉ vậy, hoa sen còn gắn bó và hiện diện trong đời sống hàng ngày của người dân Việt: Tâm sen dùng để ướp thuốc, ngó sen dùng để làm món ăn, lá sen cũng dùng để gói bánh, gói cốm và nó mang lại mùi thơm đặc biệt. Từng xe hoa vẫn lăn bánh đều đều trên phố, cốc chè sen vẫn thơm dìu dịu như mời gọi, cho tôi một cảm xúc, 1 tình yêu nhẹ nhàng: hoa sen duyên dáng mà mộc mạc, hoa sen quê hương. Đây là bài văn biểu cảm về hoa sen ....Em tham khảo nhé.Bài này cũng do một học sinh lớp 7 làm đó baby_socola_honey_9x 11-10-2009, 22:13 cố văn tả cây hoa gạo ko dài dài một tý dành cho 2 tiết mà congatoanhoc 13-10-2009, 13:51 Có bài nào về cây trê không ạ Cả bài văn ấy không phải dàn bài đâu ạ Ai có cho em xin ạ yasakachikizio 13-10-2009, 21:08 Cảm ơn bạn rất nhiều ^^ Các bạn có thể giúp mình lập dàn bài biểu cảm về cây hoa phượng ko ? Hoa sen thì dễ zùi baomilona30 14-10-2009, 08:17 Cây phượng àh...cây phượng càng khó hơn đấy pợn ^^ meocon2x 14-10-2009, 14:11 bạn hãy vào đây mà coi nè hì hì [Only registered and activated users can see links] vào coi nha hocmai.minternet.vn 14-10-2009, 21:41 Cây tre đã đi vào văn hoá VN như một hình ảnh bình dị mà đầy sức ống, dẻo dai chống chịu thiên tai, gió bão và giặc ngoại xâm. Thế nhưng những năm gần đây, có một thực tế đáng buồn là loại cây đa dạng, thiết thực trong mọi mặt đời sống này đã bị coi nhẹ, bị chặt phá, bị thoái hoá... bởi nhiều nguyên nhân khác nhau. Có mặt ở nhiều nước Châu á như ấn Độ, Trung Quốc, Nhật Bản, Triều Tiên, Philippines, Indonesia từ xa xưa, cây tre cũng gắn bó với người nông dân VN từ nghìn năm rồi. Hình ảnh làng quê VN từ xưa gắn liền với luỹ tre làng - những bụi tre gai ken dày chắn gió bão thiên tai và che chắn cho mỗi làng Việt trước trộm đạo, giặc cướp và kẻ xâm lược - nhân tai. Không thể kể hết tính đắc dụng của tre đối với người nông dân VN: làm nhà cửa (vì kèo, lanh tô, phên liếp, vách tường...), làm vô số vật dụng: cái cần câu, cái vó cất tôm cất tép, cái đó, bè mảng, cái cầu ao và cả những cái cầu bắc qua những con mương, con kênh nhỏ. Tre từng được sử dụng phổ biến để làm đồ gia dụng: bàn ghế, giường chõng, các loại vật dụng sinh hoạt từ cái đòn gánh và đôi quang (thứ vật liệu đa dụng để gánh mọi thứ ra đồng và gánh lúa từ đồng về nhà, chưa kể còn được dùng như một thứ “tủ lạnh” thông thoáng để bảo quản thức ăn và chống chó, mèo, chuột hữu hiệu) đến cái khung cửi, cái xa quay sợi, cái rổ, cái rá, cái dần, cái sàng gạo, cái rế đựng nồi, cái gáo múc nước, cái bừa, cái cào, cái ách khoác lên cổ con trâu cày đến con dao cật nứa cắt rốn lúc chào đời, cái quạt nan, đôi đũa, cái tăm... nhiều thứ vật dụng làm bằng tre còn được dùng đến ngày nay. Đấy là còn chưa nói tới các loại vật dụng của nhà nông, cũng như nhiều loại vũ khí thời xưa của cha ông ta đều có phần cán, phần tay cầm làm bằng một loại cây nào đó thuộc họ tre. Cây gậy tầm vông thời đánh Pháp xâm lược là một chứng tích đã đi vào lịch sử. Cây nêu dựng lên trước cửa nhà vào dịp năm mới thời xưa để trừ ma quỷ, cái ống đựng bút và quản bút lông của các nhà nho mà những năm gần đây về nơi thôn dã ta còn thấy, đến những cánh diều mà hôm nay con trẻ còn chơi... tất cả đều làm từ tre. Vật dụng ngày càng có vẻ thuận tiện hơn, có vẻ đẹp đẽ hơn đã đẩy chúng ta xa rời thứ cây nhiều lợi ích như thế. Thậm chí có một thời ấu trĩ, người ta đã chặt đi những bụi tre gai quanh làng với lý do là chúng làm đất bạc màu. Những rặng tre rợp bóng ở đường làng, nghiêng xuống nơi bờ ao không còn mấy nữa. Nhiều người quên mất rằng bao đời tổ tiên người Việt khai phá đồng bằng Bắc Bộ được như ngày hôm nay là do đắp đê chống lụt, trị thuỷ. Những triền đê được giữ vững trước nước lụt, bão tố, ngoài phần công sức của người Việt xưa bao đời bồi đắp, thì còn có phần công sức của những bụi tre có tác dụng giữ đất, chống xói lở. Nhưng xem ra chỉ có ở VN là cây tre và các loại tre vẫn bị bỏ quên. Hiện nay, khoảng hơn 1.000 loài thuộc họ tre đã được trồng ở nhiều nơi trên thế giới, nhất là ở các nơi có khí hậu nhiệt đới và cận nhiệt đới. Các nước phát triển ngày càng coi trọng cây tre và ưa thích các loại sản phẩm chế biến từ tre. ở các nước Đông á, nơi được coi là quê hương của cây tre, đang có xu hướng quay trở lại sử dụng loại vật liệu có nhiều đặc tính quý báu này trong mọi mặt của đời sống. Một ngành công nghiệp chế biến các sản phẩm từ tre đã ra đời và đang phát triển mạnh ở một số nước Châu Á. Đi đầu trong những nước này là Trung Quốc. Tre và các loại cây thuộc họ tre phát triển chủ yếu ở các tỉnh phía Nam Trung Quốc, những năm gần đây xuất khẩu hơn nửa triệu mét vuông mỗi năm. VN, đất nước mà cây tre, cây trúc mọc từ ngàn đời, những năm gần đây cũng tiêu thụ không ít chiếu trúc, chiếu tre nhập từ Trung Quốc, và xu hướng này vẫn đang tiếp diễn!!! Mỗi hécta trồng tre chất lượng cao đem lại thu nhập 15.000 USD mỗi năm cho người nông dân Trung Quốc. Các tác phẩm mỹ thuật tinh xảo được dệt thủ công từ sợi tre (được chẻ nhỏ và chế biến bằng công nghệ hiện đại) xuất sang thị trường Singapore gần đây thật đáng chú ý. Trái với quan niệm trước đây là cây tre làm đất bạc màu, kết quả nghiên cứu do Viện Nghiên cứu và phát triển sinh thái (trụ sở ở Lugana, Philippines) cho thấy cây tre đã cải tạo thành công ở những vùng đất bị tro núi lửa Pinatubô huỷ hoại. Cây tre có sức sống tuyệt vời ở cả những vùng đất bạc màu, cằn cỗi hay đất bị ô nhiễm. Viên nghiên cứu này cũng khẳng định bộ rễ của cây tre có tác dụng ổn định nhất, chống xói mòn đất, chống xói lở bờ sông, tre mọc ken dày có thể làm giảm cường độ của gió, giảm sự tàn phá của những cơn bão và gió lốc. Người Nhật đã từng trồng thí nghiệm tre trên một vùng đất ở gần Hiroshima -thành phố bị tàn phá bởi bom nguyên tử năm 1945. Cây tre đã đâm chồi trên đất nhiễm phóng xạ ở đây sau khi được trồng vài tháng! Một phương pháp sử dụng chất bảo quản có nguồn gốc thiên nhiên mới cũng được các nhà khoa học Nhật phát minh gần đây, khi mà trong quá trình nghiên cứu xử lý tre dùng làm đồ nội thất và làm thùng chứa, họ vô tình phát hiện một chất có khả năng chống ôxy hoá mạnh có trong vỏ cây tre. Nếu như cây cà kheo bằng tre được người dân miền biển VN sử dụng từ aigiatk1xx 14-10-2009, 22:06 Cô mình bắt mình làm 4 trang mới dc cơ .Có ai giúp mình với để mai dc đủ bài :confused::confused::confused::confused: Cô mình mà tức chỉ có chúa mới bít dc ra sao <EmThankTrước Nha> * Chú ý cách đặt tên tiêu đề và ko sử dụng nhiều icons. Đã sửa. supergirlr 15-10-2009, 12:42 DÀN Ý I). Mở bài: - Từ bao đời nay, cây lúa đã gắn bó và là một phần không thể thiếc của con người Việt Nam - Cây lúa đồng thời cũng trở thành tên gọi của một nền văn minh – nền văn minh lúa nước. II). Thân bài: 1. Khái quát: - Cây lúa là cây trồng quan trọng nhất thuộc nhóm ngũ cốc. - Là cây lương thực chính của người dân Việt Nam nói chung và của Châu Á nói riêng. 2. Chi tiết: a. Đặc điểm, hình dạng, kích thước: - Lúa là cây có một lá mầm, rễ chùm. - Lá bao quanh thân, có phiến dài và mỏng. - Có 2 vụ lúa: chiêm, mùa. b. Cách trồng lúa: phải trải qua nhiều giai đoạn: - Từ hạt thóc nảy mầm thành cây mạ. - Rồi nhổ cây mạ cấy xuống ruộng - Ruộng phải cày bừa, làm đất, bón phân. - Ruộng phải sâm sấp nước. - Khi lúa đẻ nhánh thành từng bụi phải làm có, bón phân, diệt sâu bọ. - Người nông dân cắt lúa về tuốt hạt, phơi khô, xay xát thành hạt gạo… c. Vai trò của cây lúa và hạt gạo: - Vấn đề chính của trồng cây lúa là cho hạt lúa, hạt gạo. - Có nhiều loại gạo: gạo tẻ, gạo nếp (dùng làm bánh chưng, bánh dày)… * Gạo nếp dùng làm bánh chưng, bánh dày hay đồ các loại xôi. * Lúa nếp non dùng để làm cốm. - Lúa gạo làm được rất nhiều các loại bành như: bánh đa, bánh đúc, bánh giò, bánh tẻ, bánh phở, cháo,… Nếu không có cây lúa thì rất khó khăn trong việc tạo nên nền văn hóa ẩm thực độc đáo của Việt Nam. d. Thành tựu: - Ngày nay, nước ta đã lai tạo được hơn 30 giống lúa được công nhận là giống lúa quốc gia. - Việt Nam từ một nước đói nghèo đã trở thành một nước đứng thứ 2 trên thế giới sau Thái Lan về sản xuất gạo. III). Kết bài: - Cây lúa vô cùng quan trọng đối với đời sống người Việt - Cây lúa không chỉ mang lại đời sống no đủ mà còn trở thành một nét đẹp trong đời sống văn hóa tinh thần của người Việt. ---- yumi_26 15-10-2009, 12:52 Bạn vào các trang đây mà tham khảo nè, có một số bài hay lắm đó.: [Only registered and activated users can see links] [Only registered and activated users can see links] [Only registered and activated users can see links]**********/present/show/entry_id/411686 congtq1123 15-10-2009, 17:44 Cây tre đã đi vào văn hoá VN như một hình ảnh bình dị mà đầy sức ống, dẻo dai chống chịu thiên tai, gió bão và giặc ngoại xâm. Thế nhưng những năm gần đây, có một thực tế đáng buồn là loại cây đa dạng, thiết thực trong mọi mặt đời sống này đã bị coi nhẹ, bị chặt phá, bị thoái hoá... bởi nhiều nguyên nhân khác nhau. Có mặt ở nhiều nước Châu á như ấn Độ, Trung Quốc, Nhật Bản, Triều Tiên, Philippines, Indonesia từ xa xưa, cây tre cũng gắn bó với người nông dân VN từ nghìn năm rồi. Hình ảnh làng quê VN từ xưa gắn liền với luỹ tre làng - những bụi tre gai ken dày chắn gió bão thiên tai và che chắn cho mỗi làng Việt trước trộm đạo, giặc cướp và kẻ xâm lược - nhân tai. Không thể kể hết tính đắc dụng của tre đối với người nông dân VN: làm nhà cửa (vì kèo, lanh tô, phên liếp, vách tường...), làm vô số vật dụng: cái cần câu, cái vó cất tôm cất tép, cái đó, bè mảng, cái cầu ao và cả những cái cầu bắc qua những con mương, con kênh nhỏ. Tre từng được sử dụng phổ biến để làm đồ gia dụng: bàn ghế, giường chõng, các loại vật dụng sinh hoạt từ cái đòn gánh và đôi quang (thứ vật liệu đa dụng để gánh mọi thứ ra đồng và gánh lúa từ đồng về nhà, chưa kể còn được dùng như một thứ “tủ lạnh” thông thoáng để bảo quản thức ăn và chống chó, mèo, chuột hữu hiệu) đến cái khung cửi, cái xa quay sợi, cái rổ, cái rá, cái dần, cái sàng gạo, cái rế đựng nồi, cái gáo múc nước, cái bừa, cái cào, cái ách khoác lên cổ con trâu cày đến con dao cật nứa cắt rốn lúc chào đời, cái quạt nan, đôi đũa, cái tăm... nhiều thứ vật dụng làm bằng tre còn được dùng đến ngày nay. Đấy là còn chưa nói tới các loại vật dụng của nhà nông, cũng như nhiều loại vũ khí thời xưa của cha ông ta đều có phần cán, phần tay cầm làm bằng một loại cây nào đó thuộc họ tre. Cây gậy tầm vông thời đánh Pháp xâm lược là một chứng tích đã đi vào lịch sử. Cây nêu dựng lên trước cửa nhà vào dịp năm mới thời xưa để trừ ma quỷ, cái ống đựng bút và quản bút lông của các nhà nho mà những năm gần đây về nơi thôn dã ta còn thấy, đến những cánh diều mà hôm nay con trẻ còn chơi... tất cả đều làm từ tre. Vật dụng ngày càng có vẻ thuận tiện hơn, có vẻ đẹp đẽ hơn đã đẩy chúng ta xa rời thứ cây nhiều lợi ích như thế. Thậm chí có một thời ấu trĩ, người ta đã chặt đi những bụi tre gai quanh làng với lý do là chúng làm đất bạc màu. Những rặng tre rợp bóng ở đường làng, nghiêng xuống nơi bờ ao không còn mấy nữa. Nhiều người quên mất rằng bao đời tổ tiên người Việt khai phá đồng bằng Bắc Bộ được như ngày hôm nay là do đắp đê chống lụt, trị thuỷ. Những triền đê được giữ vững trước nước lụt, bão tố, ngoài phần công sức của người Việt xưa bao đời bồi đắp, thì còn có phần công sức của những bụi tre có tác dụng giữ đất, chống xói lở. Nhưng xem ra chỉ có ở VN là cây tre và các loại tre vẫn bị bỏ quên. Hiện nay, khoảng hơn 1.000 loài thuộc họ tre đã được trồng ở nhiều nơi trên thế giới, nhất là ở các nơi có khí hậu nhiệt đới và cận nhiệt đới. Các nước phát triển ngày càng coi trọng cây tre và ưa thích các loại sản phẩm chế biến từ tre. ở các nước Đông á, nơi được coi là quê hương của cây tre, đang có xu hướng quay trở lại sử dụng loại vật liệu có nhiều đặc tính quý báu này trong mọi mặt của đời sống. Một ngành công nghiệp chế biến các sản phẩm từ tre đã ra đời và đang phát triển mạnh ở một số nước Châu Á. Đi đầu trong những nước này là Trung Quốc. Tre và các loại cây thuộc họ tre phát triển chủ yếu ở các tỉnh phía Nam Trung Quốc, những năm gần đây xuất khẩu hơn nửa triệu mét vuông mỗi năm. VN, đất nước mà cây tre, cây trúc mọc từ ngàn đời, những năm gần đây cũng tiêu thụ không ít chiếu trúc, chiếu tre nhập từ Trung Quốc, và xu hướng này vẫn đang tiếp diễn!!! Mỗi hécta trồng tre chất lượng cao đem lại thu nhập 15.000 USD mỗi năm cho người nông dân Trung Quốc. Các tác phẩm mỹ thuật tinh xảo được dệt thủ công từ sợi tre (được chẻ nhỏ và chế biến bằng công nghệ hiện đại) xuất sang thị trường Singapore gần đây thật đáng chú ý. Trái với quan niệm trước đây là cây tre làm đất bạc màu, kết quả nghiên cứu do Viện Nghiên cứu và phát triển sinh thái (trụ sở ở Lugana, Philippines) cho thấy cây tre đã cải tạo thành công ở những vùng đất bị tro núi lửa Pinatubô huỷ hoại. Cây tre có sức sống tuyệt vời ở cả những vùng đất bạc màu, cằn cỗi hay đất bị ô nhiễm. Viên nghiên cứu này cũng khẳng định bộ rễ của cây tre có tác dụng ổn định nhất, chống xói mòn đất, chống xói lở bờ sông, tre mọc ken dày có thể làm giảm cường độ của gió, giảm sự tàn phá của những cơn bão và gió lốc. Người Nhật đã từng trồng thí nghiệm tre trên một vùng đất ở gần Hiroshima -thành phố bị tàn phá bởi bom nguyên tử năm 1945. Cây tre đã đâm chồi trên đất nhiễm phóng xạ ở đây sau khi được trồng vài tháng! Một phương pháp sử dụng chất bảo quản có nguồn gốc thiên nhiên mới cũng được các nhà khoa học Nhật phát minh gần đây, khi mà trong quá trình nghiên cứu xử lý tre dùng làm đồ nội thất và làm thùng chứa, họ vô tình phát hiện một chất có khả năng chống ôxy hoá mạnh có trong vỏ cây tre. Nếu như cây cà kheo bằng tre được người dân miền biển VN sử dụng từ javagame 15-10-2009, 20:29 Trong các loài cây,môi cay đều co vẻ đẹp riêng cua nó.Cây phương đẹp tuôi hoc trò,cây tre gắn bó với ngươi nông dân,......Con tôi,tôi thich nhất cây nhãn trước công nhà tôi vì nó ra trái rất ngọt ,cho bóng mát ,hơn nữa nó còn gắn bó với tuổi thơ tôi. javagame 15-10-2009, 20:45 “Phượng không thơm, phượng chưa hẳn đã là đẹp, nhưng phượng đỏ và phượng nhiều, phượng có một linh hồn sắc sảo mênh mang. Phượng không phải là một đoá, không phải vài cành; phượng đây là cả một loạt, cả một vùng, cả một góc trời đỏ rực.... Màu hoa phượng chói lói như sắc máu người.... Nhưng hoa càng đỏ, lá lại càng xanh. Vừa buồn mà lại vừa vui, mới thực là nỗi niềm bông phượng. Một làn gió hẩy tới; từng đợt sóng rào rào trên biển hoa.... Người ta trồng phượng ngoài thành và trong thành; và người ta hay trồng phượng trong các sân trường... Nhưng dù trồng ở đâu, cũng chỉ có bọn học sinh hiểu hoa phượng nhất. Hoa phượng là hoa-học-trò. Còn ai quen với phượng cho bằng bọn cắp sách đến trường một ngày hai buổi ! Còn ai có linh hồn tươi thắm để quan hoài cùng với phượng thắm tươi ?” Mấy câu của Xuân Diệu không hiểu vì sao cứ ám ảnh tôi mỗi lần tôi thấy bóng hình hoa phượng. Tôi còn nhớ trong tủ sách cũ của anh chị tôi, tôi thường ghiền gẫm cuốn Trường ca, xuất bản vào khoảng năm 1945. Đoạn trích dẫn nằm trong chương “Hoa học trò”, phần cuối của sách. Trong chương này, trừ một đôi chữ đã cũ với năm tháng ; những nhận xét của nhà thơ thường gần gũi và đượm chất thơ, có sức quyến rũ người đọc. Khó kiếm một tác phẩm viết về phượng với những ý tưởng cô đọng như thế. Kể từ khi sách ra đời đã hơn 60 năm, hôm nay người viết có cảm tưởng gì khi đọc lại mấy dòng trên ? * 1. Nói tới “hoa phượng” tưởng cần biết sơ về hoa phượng ta. Phượng ta, cây không lớn, có ở Việt Nam hình như từ lâu, ít ra so với “hoa phượng” tức “hoa phượng tây”. Từ điển tiếng Việt (chủ biên Hoàng Phê) ghi rằng cây phượng ta, dùng như chữ “kim phượng”, là loại “cây nhỡ cùng họ với vang, muồng, hoa màu đỏ hay vàng, có nhị mọc thò ra ngoài như đuôi phượng, thường trồng làm cảnh”. “Phượng vĩ” trước đây dùng để chỉ cây phượng ta, nhưng vì từ mấy chục năm nay cố đô Huế đã biến thành ‘thủ đô của phượng’ (danh từ tác giả đặt), “phượng vĩ” đã trở thành “hoa phượng”. Dĩ nhiên một khi đã có “hoa phượng” rồi thì chẳng ai truy nguyên gốc gác của nó là “hoa phượng tây” làm gì ! 2. Phượng, cũng theo từ điển trên, là “loài cây to cùng họ với cây vang, lá kép lông chim, hoa mọc thành chùm, màu đỏ, nở vào đầu hè, thường trồng lấy bóng mát. Mùa hoa phượng (mùa hè)”. Tiếng Anh gọi phượng là Royal Poinciana, hay Flamboyant có gốc của tiếng Pháp cổ. Tên khoa học là Delonix Regia. Thân cây cao chừng trên 10 m và chỉ mất vài năm để ra hoa. Phượng có xuất xứ từ Madagascar, trước đây thuộc Pháp. Ngay trong từ điển người ta cũng không để, hay là không ý thức, đến gốc gác cây phượng nguyên ở đâu – huống hồ là người thường ! Từ Madagascar đến Việt Nam có bao xa, dẫu thuở ấy là thời Pháp thuộc ... * 3. Khi viết ngang mấy dòng trên, tôi chợt nghĩ thi sĩ Xuân Diệu có lẽ cũng vô tình cảm thấy cây phượng có một lịch sử dài như vô tận. Với nhà thơ, cây phượng tuồng như không có điểm khởi đầu. Nhưng Xuân Diệu và chúng ta nào đâu có dè rằng cây phượng ở Việt Nam chỉ có 40, 50 năm lịch sử là nhiều nhất ! Đó là tính từ ngày cuốn Trường ca ra đời. Phượng làm quen với đất thuộc địa mới ở Đông Nam Á của người Pháp vào cuối thế kỷ 19 -- đầu thế kỷ 20 qua mảnh đất Việt Nam. Tôi lật những sách như từ điển Huỳnh Tịnh Của ra năm 1896 hoặc Khai Trí Tiến Đức xuất bản năm 1931 để kiếm một đôi điều nói về cây phượng vốn là “cây phượng tây” này, nhưng các cuốn đó tuyệt nhiên không đề cập gì cả. Ví dụ từ điển Đại Nam quốc âm tự vị của Huỳnh Tịnh Của chỉ có từ “phụng” với nghĩa là “Chúa các loài cầm, lông năm sắc, ở trong số tứ linh”. Từ “Hoa phụng” có trong từ điển là cây có lá “dùng làm thuốc tẩy trường”, nhưng thuộc “thứ cây nhỏ” – như vậy chắc chắn là khác với cây phượng mà ta đang kiếm rồi. Chúng ta có thể phỏng đoán cuối thế kỷ 19, cây phượng chưa có tại Việt Nam, hay nếu có chăng nữa thì cũng rất ít. Điều đó cũng dễ hiểu, vì Việt Nam là nước Đông Nam Á trở thành thuộc địa Pháp trước tiên thì Pháp phải mất thì giờ để tìm hiểu con người cũng như cây cỏ ! Cuốn Việt Nam từ điển (Khai Trí Tiến Đức) thì sao ? Theo sách này, “phụng” có khi đọc là “phượng”, nhưng nghĩa thì chẳng khác gì Đại Nam quốc âm tự vị. Tóm lại, cho đến đầu năm 1930 những cuốn từ điển ở Việt Nam vẫn chưa có từ “phượng” theo nghĩa “cây phượng” mà chúng ta đang tìm. 4. Nhưng từ nửa sau thập niên 1930 hoa phượng “đột nhiên” xuất hiện rầm rộ trong thơ văn. Vì sao vậy ? Phải chăng có đợt trồng phượng rộng rãi ở Việt Nam trước năm 1935 ? Hay có nhân vật nào của chính quyền thuộc địa thấy cây phượng thích hợp với khí hậu Việt Nam và đã trồng thử trong khoảng thời gian đó ? Vân vân và vân vân. Chúng ta thấy rằng những câu hỏi như trên vẫn còn thiếu sót, nếu không nói thêm rằng đó cũng là khoảng thời gian mà vấn đề cải tiến chữ quốc ngữ, sự vùng dậy của tiếng Việt, cùng với các vận động quần chúng đã ảnh hưởng, trực tiếp hoặc gián tiếp, đến sự bành trướng trên nhiều mặt trong xã hội, kể cả sự lan rộng của bóng hình cây phượng trong tuổi trẻ Việt Nam. “Học trò” từ đây làm quen với những gốc phượng trong sân trường. Một khi đã quen rồi thì sự gắn bó với hoa phượng cũng đi nhanh gấp bội : từ cây “phượng tây” hoặc cây “phượng lai” phút chốc đến “hoa phượng” rồi đến hoa-học-trò đâu có bao xa ! Trái “phượng tây” to mấy lần trái bồ kết cũng trở thành trái phượng hiền lành như muôn ngàn cây trái khác, khi viên đá hay mảnh gạch của mấy anh học trò tìm cách khẻ mãi mới ra hột phượng xanh rờn ! * 5 . Một trong những thi sĩ có thơ nói về phượng sớm nhất chính là Hàn Mặc Tử. Năm 1937, thi sĩ đã nói lên “màu máu” của hoa phượng trong bài “Những giọt lệ” của tập Đau thương. Ở đây ta sẽ không bàn đến sự thiên phú của nhà thơ hoặc tính cách siêu nhiên (“bỏ dưới trời sâu”) để chỉ xin nói về màu huyết của “bông phượng” : Tôi vẫn ngồi đây hay ở đâu ? Ai đem tôi bỏ dưới trời sâu ? Sao bông phượng nở trong màu huyết, Nhỏ xuống lòng tôi những giọt châu ? “Màu hoa phượng chói lói như sắc máu người” (Xuân Diệu) đã được nhắc lại trong một số bài thơ của các tác giả qua sự gắn bó của hoa phượng với dải đất Việt Nam. Các chữ “sắc hây hây” và “màu lửa” trong trường hợp này, không hiểu sao cũng làm gợi nhớ đến sắc máu người : Từ cỏi lòng trai nở dẫy đầy Một trời phượng đỏ sắc hây hây, Nắng ơi, xin rực thêm màu lửa Và gió chao nhè nhẹ nhánh sây. V.B., 1990 Màu hồng của hoa phượng là màu của tương lai rực rỡ. Có bạn chắc còn nhớ bài hát khoảng 1954 của nhạc sĩ Hùng Lân : Trời hồng hồng, sáng trong trong, Ngàn phượng rung nắng ngoài song ... Song màu đỏ của hoa phượng cũng mang lại không khí đượm buồn, một nỗi buồn man mác, của cảnh xa trường qua mấy tháng Hè : Phượng đem duyên thắm cho hiu hạ, Nhuộm đỏ lòng tôi sắc biệt ly, Khi trường đóng cửa xa chân bước, Không hiểu rồi tôi sẽ nhớ gì ? Bài thơ trên tôi thuộc từ hồi còn bé, nhưng tôi không có dịp hỏi tên tác giả trước khi anh tôi vội thành người thiên cổ. Bạn nào vui lòng chỉ giáo tôi sẽ xin đội ơn vô cùng. Ở Huế, cạnh chùa Thiên Mụ có mấy gốc phượng. Ngay từ cuối những năm 1930, những gốc phượng đâu đây đã làm chứng nhân cho những buổi “gặp nhau” rất vô tư, nhưng đẹp và lãng mạn. Thi sĩ Nam Trân, trong “Cô gái Kim Luông” (Đẹp và Thơ, 1939), đã ghi lại mẩu chuyện đó như sau : Thuyền nan đủng đỉnh sau hàng phượng, Cô gái Kim Luông yểu điệu chèo. Tôi xuống thuyền cô, cô chẳng biết Rằng Thơ thấy Đẹp phải tìm theo. 6. Đoạn văn trích ở đầu bài đã được nhà thơ Xuân Diệu viết để tả vùng nào ? Huế. Tại sao ? Bởi trên khắp lãnh thổ Việt Nam, hay nói cho sát nghĩa thì từ Nam chí Bắc, ch sh4d0wkn1ght 15-10-2009, 21:19 Có ai có bài biểu cảm về cây lúa hông? (Viết thành văn, không phải dàn bài) namham97 18-10-2009, 08:44 “Phượng không thơm, phượng chưa hẳn đã là đẹp, nhưng phượng đỏ và phượng nhiều, phượng có một linh hồn sắc sảo mênh mang. Phượng không phải là một đoá, không phải vài cành; phượng đây là cả một loạt, cả một vùng, cả một góc trời đỏ rực.... Màu hoa phượng chói lói như sắc máu người.... Nhưng hoa càng đỏ, lá lại càng xanh. Vừa buồn mà lại vừa vui, mới thực là nỗi niềm bông phượng. Một làn gió hẩy tới; từng đợt sóng rào rào trên biển hoa.... Người ta trồng phượng ngoài thành và trong thành; và người ta hay trồng phượng trong các sân trường... Nhưng dù trồng ở đâu, cũng chỉ có bọn học sinh hiểu hoa phượng nhất. Hoa phượng là hoa-học-trò. Còn ai quen với phượng cho bằng bọn cắp sách đến trường một ngày hai buổi ! Còn ai có linh hồn tươi thắm để quan hoài cùng với phượng thắm tươi ?” Mấy câu của Xuân Diệu không hiểu vì sao cứ ám ảnh tôi mỗi lần tôi thấy bóng hình hoa phượng. Tôi còn nhớ trong tủ sách cũ của anh chị tôi, tôi thường ghiền gẫm cuốn Trường ca, xuất bản vào khoảng năm 1945. Đoạn trích dẫn nằm trong chương “Hoa học trò”, phần cuối của sách. Trong chương này, trừ một đôi chữ đã cũ với năm tháng ; những nhận xét của nhà thơ thường gần gũi và đượm chất thơ, có sức quyến rũ người đọc. Khó kiếm một tác phẩm viết về phượng với những ý tưởng cô đọng như thế. ......................... 6. Đoạn văn trích ở đầu bài đã được nhà thơ Xuân Diệu viết để tả vùng nào ? Huế. Tại sao ? Bởi trên khắp lãnh thổ Việt Nam, hay nói cho sát nghĩa thì từ Nam chí Bắc, ch Nếu tả văn về Phượng thì nó có nhiều điều lắm. Mà mình là chúa liệt kê làm thế nào bây giờ whitemoon 18-10-2009, 12:45 MÌNH CÓ BÀI NÀY, BẠN XEM ĐC K Không biết loài cây ấy có từ bao giờ, chỉ biết rằng nó k kiêu sa như những bông hoa buổi sớm, cũng k rực rõ như những chiếc lá bóng bẩy trên cành. Thế mà trong tim tôi luôn lung linh hình ảnh của loài cây ấy -cỏ dại. Mùa xuân, khi các loài cây đâm trồi nảy lộc, cỏ cũng vươn mình 1 màu tươi tốt trong ánh ánh thiều quang. Và chúng cũng trải trong lòng tôi những thảm cỏ xanh mơn mởn. Xin mọi người hãy nhón chân nhẹ nhàng trên những đòng cỏ ấy, thảm cỏ ấy đẻ hương cỏ thơm mùi sữa ngọt ngào chảy trong cơ thể, tràn trề như mùa xuan đầy sức sống. Để cho tình yêu của tôi như cơn gió mãi nâng niu những ngọn cỏ xang rờn mềm mại ấy. Mùa hè, khi cái nắng chói chang mặt đất,cỏ lại xanh ngắt 1 màu xanh tâm hồn tôi,1 màu tình yêu bất tận.Và cỏ đưa tâm hồn tôi đi đến những phương trời nào trong nắng, gió và hương cỏ ngan ngát, nồng nàn... Mùa thu, ngọn gió heo may âu yếm hôn lên thảm cỏ dịu dàng.Cỏ đổi màu cho mùa thu vàng tươi.Cho lòng tôi bâng khuâng xao xuyến.Và cho ngọn gió nào mơn man nhớ nhung... Mùa đông trở mình cho ngọn cỏ phôi phai.Cỏ vẫn bám chặt vào màu nâu của đất. Để sáng bừng 1 bầu trời mùa đông. Để sáng bừng cho lòng ai bâng khuâng. Để thắp sáng cho mùa xuân hy vọng. Cứ thế 4 mùa k khi nào vắng cỏ. Cỏ sữa, cỏ mật bao phủ khắp nơi. Con nghé ọ, con bê vàng, và đàn cừu hiền lành nhởn nhơ trên đồng cỏ.K có đồng cỏ, thảm cỏ thì tiếng sáo diều của trẻ mục đồng bay về đâu? Sẽ ra sao khi trên trái đất k còn 1 loài cây tên là cỏ? Mặt đất sẽ bồn chồn 1 nỗi nhớ nhung, để lại trong tôi nỗi buồn k thể giải thick. Và nhà thơ nào đã viết: " Cỏ là tóc rối bời của đất Đất gửi tình yêu cho hương cỏ ngọt ngào" congchua.bongbong46 18-10-2009, 12:51 Ở sân trường em trồng nhiều cây để lấy bóng mát và làm cảnh như: bàng, đa, bằng lăng,...Nhưng gần gũi và thân thuộc nhất với em là cây phượng già ở giữa sân trường. Cây được trồng từ lâu nên nó cao và to lắm. Nhìn từ xa, cây phượng như một chiếc ô xanh khổng lồ bung nở.Ngọn của nó sà vào đến tận tầng ba trường em. Tán nó xòe rộng cả một khoảng sân. Thân cây to, vỏ màu nâu xỉn, có đốm bạc, xù xì lồi lõm, có nhiều vết nứt ngang. Từ thân chẽ thành ba nhánh giống cái chạc. Cành vươn ra tứ phía, uyển chuyển la đà. Rễ phượng nổi lên mặt đất như mấy chú trăn nâu nhoài đi kiếm ăn. Lá phượng giống lá me, mỏng, màu xanh thẫm mọc song song hai bên cuống trông xa như đuôi con chim phượng, chắc vì thế mà cây có tên là Phượng. Phượng không trút lá như cây bàng nhưng đến mùa xuân nó lại ra nhiều lá mới thay cho những chiếc lá già. Lá mới xanh non, mát rượi, ngon lành như lá me. Dáng phượng nghiêng nghiêng duyên dáng. Xuân qua, hè tới, phượng bắt dầu nở hoa. Phượng nở đồng loạt, kết thành từng chùm đỏ rực trông như một mâm xôi gấc. Hoa phượng có năm cánh, bốn cánh đỏ tươi và một cánh có đốm trắng. Nhuỵ hoa có một túi phấn hình bầu dục, giống râu con bướm. Chúng em thường lấy nhuỵ đó chơi chọi gà. Thế là dưới gốc phượng, tiếng reo hò ầm ĩ. Khi tiếng ve kêu ra rả trên cây phượng là lúc phượng nở nhiều nhất. Một màu đỏ nồng nàn trên cây. Lúc ấy, phượng già trẻ lại, bừng bừng sức sống. Phượng nở thúc giục em một mùa thi cuối cùng của năm học, chuẩn bị nghỉ hè với bao dự định đầy ắp niềm vui. Qua hè, hoa phượng tàn dần. Mỗi làn gió thổi, cánh phượng rơi lả tả trên sân giống như xác pháo. Sân trường đẹp lắm, giống cái thảm hoa. Chúng em quét sân nhưng luyến tiếc muốn giữ lại cánh phượng thân yêu. Hết hoa, phượng lại để trái non dài, mỏng, xanh, đung đưa nhè nhẹ trên cành. Quả phượng thuộc họ đậu.Hạt phượng mà rang lên, ăn bùi và ngon tuyệt. Cây phượng già lại, trở lại cái dáng vẻ mộc mạc thân quen. Em yêu cây phượng, cây phượng như người ban lớn thân thiết. Dưới gốc phượng, chúng em tụ họp bạn bè. Mỗi lần phượng nở với tiếng ve kêu đánh dấu một năm học kết thúc, một sự trưởng thành để rồi chúng em lại náo nức bước vào năm học mới với bao điều thú vị. killer_on_13 18-10-2009, 13:13 Ai có bài văn biểu cảm về cây phượng ko? Em dang cần 1 bài khá hay mà dài một ít để làm bài kiểm tra. em thank`s các anh chị nào giup em trước nhé angel97 18-10-2009, 19:01 Những chiếc giỏ xe chở đầy hoa phượng Em chở mùa hè của tôi đi đâu..." Những lời thơ ngọt ngào này bất chợt làm con tim tôi trở nên xao xuyến. Nhớ thầy, nhớ bạn, nhớ cây phượng của tuổi học trò ngây thơ dưới mái trường hằng yêu dấu.Cây hoa học trò của tôi ơi! Yêu lắm, phượng biết không? Mãi mấy tháng nay, khi đã rời xa mái trường sau chín tháng học tập dài dằng dặc, trong tim tôi luôn da diết, bồi hồi nhớ lại những kỉ niệm buồn vui của một thời học trò áo trắng dưới tán cây phượng mát rười rượi. Phượng chính là cái nôi nuôi dưỡng tâm hồn của một đứa trẻ còn non nớt như tôi trở nên trưởng thành hơn bao giờ hết. Hè đến, ngồi trông từng chiếc lá phượng nhẹ nhàng rơi xuống đất, tôi hiểu phượng đang rất buồn, cô đơn vì học trò sắp đi cả rồi, sắp nghỉ hè cả rồi! Sân trường giờ đây không còn bất cứ gì lắng đọng lại ngoài một không gian êm đềm, ủ rũ. Phượng buồn, phượng nhớ. Nhớ tiếng học trò cười rũ rượi, nhớ tiếng đọc bài trầm bổng vang vang, tất cả chính là nhịp đập, nhịp sống của dòng nhựa sống trong thân phượng. Không gian giờ đây chỉ còn lẻ loi mình phượng, buồn tẻ, đơn độc giữa ngút ngàn lầu cao. Từng cơn gió thoảng qua làm lao xao vòm lá, nhưng rồi phượng vẫn rũ từng chiếc lá xuống, đượm buồn. Bởi vì ai có nào ngờ phượng đang chờ gió mang thông điệp yêu thương của lũ trẻ đến tai phượng thôi, chỉ có thế thôi, rằng : " Chúng tôi yêu phượng lắm, đừng buồn, phượng nhé! Chúng tôi sẽ trở lại ngay mà!" Xa trường, nhớ phượng lắm! Nhớ thân cây vững chãi, xù xì, rám mốc; nhớ gốc phượng, rễ cây ngoằn ngoèo bò lổn ngổn trên mặt đất; nhớ thuở nào còn ngồi dưới gốc phượng ngâm thơ, chuyện trò, vui đùa cùng lũ bạn; nhớ từng cánh hoa phượng rơi rồi đột nhiên như bừng chói đỏ dưới ánh mặt trời; nhớ, tôi nhớ tất cả thuộc về phượng, mà giờ đây... tôi lại phải xa phượng rồi! Tôi như rơi vào vòng xoáy của nỗi nhớ tột độ vậy! Chợt nhớ lại những kỉ niệm ngây ngô dưới bóng phượng, tôi cảm thấy hình như...hình như Thượng đế đã ban cho tôi và phượng một tình cảm vô hình nhưng thật kì diệu, nó đã kết nối lòng tôi với phượng bằng một sợi dây ko có điểm dừng, lạ thật! Cũng chính về điều đó mà tôi đã có những hồi ức toàn màu bông phượng mở ra. Nhớ ngày nào còn chập chững bước chân tới trường, điều mà tôi phải chú trọng đầu tiên chính là cây hoa học trò này. Tôi còn nhớ, vào những ngày cận thi, bạn tôi đã nhặt từng cánh hoa đỏ thắm mà làm thành các con bướm xinh xinh để chúc tôi thành công. Cảm động thật! Cánh hoa mềm mại, mỏng manh luôn đem cho tôi cảm giác thích thú lạ thường. Những con bướm ấy, luôn được tôi cất giữ trong quyển sổ tay lưu bút bạn bè, chúng như là kỉ vật thiêng liêng cho tình bạn tri kỉ của chúng tôi. Mùa hè thắm thoát rồi cũng trôi qua, mùa tựu trường đến rồi. Từng tốp học sinh oà vui dưới sân trường mà quên mất có một bác phượng già đang hạnh phúc trông lũ trẻ lớn lên từng ngày. Bác thấy mình già mất rồi vì thời gian trôi dần đi cứ như trong một khoảnh khắc tích tắc. Đã bao lâu rồi, phượng vẫn còn đứng đây để đem cho bao thế hệ học trò niềm vui mới, đã bao lâu rồi, bác buồn vui cùng lũ trẻ dưới mái trường này. Vâng, các bạn à! Niềm vui duy nhất trong suốt cuộc đời của phượng chỉ có thế thôi! Đã tự khi nào tôi và phượng trở thành những người bạn tri âm tri kỉ không thể nào lìa xa. angel97 18-10-2009, 19:03 Mình mong góp chút ít tài mọn cho các bạn tham khảo. Nếu có gì sai sót mong hãy thông cảm vì mình viết văn cũng ko dc xuất sắc cho lắm. lamvt123 20-10-2009, 18:14 Đề bài: Cảm nghĩ về loài cây em yêu. Dàn ý chính - Miêu tả cây ấy: (Theo trình tự không gian: Từ xa đến gần,...) Từ xa cây trông giống như... Cành lá, thân cây, rễ cây. Cảnh vật xung quang cây ảnh hưởng thế naof( VD: Cây cho chúng em bóng mát...) - Em yêu cây ấy ntn? Vì sao yêu... P/s: Hay là em vô đây đi: [Only registered and activated users can see links] Sao bạn này lặp lại 2 lần câu trả lời làm gì. 1 lần được rồi không cần phải lặp lại đâu. Mọi người trong topic sẽ biết mà :). Chú ý lần sau đừng lặp lại nữa nház. Bài của ngocthinhdan hơi ngắn nhưng thế tạm là được rùi :D lamvt123 20-10-2009, 20:26 “Phượng không thơm, phượng chưa hẳn đã là đẹp, nhưng phượng đỏ và phượng nhiều, phượng có một linh hồn sắc sảo mênh mang. Phượng không phải là một đoá, không phải vài cành; phượng đây là cả một loạt, cả một vùng, cả một góc trời đỏ rực.... Màu hoa phượng chói lói như sắc máu người.... Nhưng hoa càng đỏ, lá lại càng xanh. Vừa buồn mà lại vừa vui, mới thực là nỗi niềm bông phượng. Một làn gió hẩy tới; từng đợt sóng rào rào trên biển hoa.... Người ta trồng phượng ngoài thành và trong thành; và người ta hay trồng phượng trong các sân trường... Nhưng dù trồng ở đâu, cũng chỉ có bọn học sinh hiểu hoa phượng nhất. Hoa phượng là hoa-học-trò. Còn ai quen với phượng cho bằng bọn cắp sách đến trường một ngày hai buổi ! Còn ai có linh hồn tươi thắm để quan hoài cùng với phượng thắm tươi ?” Mấy câu của Xuân Diệu không hiểu vì sao cứ ám ảnh tôi mỗi lần tôi thấy bóng hình hoa phượng. Tôi còn nhớ trong tủ sách cũ của anh chị tôi, tôi thường ghiền gẫm cuốn Trường ca, xuất bản vào khoảng năm 1945. Đoạn trích dẫn nằm trong chương “Hoa học trò”, phần cuối của sách. Trong chương này, trừ một đôi chữ đã cũ với năm tháng ; những nhận xét của nhà thơ thường gần gũi và đượm chất thơ, có sức quyến rũ người đọc. Khó kiếm một tác phẩm viết về phượng với những ý tưởng cô đọng như thế. Kể từ khi sách ra đời đã hơn 60 năm, hôm nay người viết có cảm tưởng gì khi đọc lại mấy dòng trên ? * 1. Nói tới “hoa phượng” tưởng cần biết sơ về hoa phượng ta. Phượng ta, cây không lớn, có ở Việt Nam hình như từ lâu, ít ra so với “hoa phượng” tức “hoa phượng tây”. Từ điển tiếng Việt (chủ biên Hoàng Phê) ghi rằng cây phượng ta, dùng như chữ “kim phượng”, là loại “cây nhỡ cùng họ với vang, muồng, hoa màu đỏ hay vàng, có nhị mọc thò ra ngoài như đuôi phượng, thường trồng làm cảnh”. “Phượng vĩ” trước đây dùng để chỉ cây phượng ta, nhưng vì từ mấy chục năm nay cố đô Huế đã biến thành ‘thủ đô của phượng’ (danh từ tác giả đặt), “phượng vĩ” đã trở thành “hoa phượng”. Dĩ nhiên một khi đã có “hoa phượng” rồi thì chẳng ai truy nguyên gốc gác của nó là “hoa phượng tây” làm gì ! 2. Phượng, cũng theo từ điển trên, là “loài cây to cùng họ với cây vang, lá kép lông chim, hoa mọc thành chùm, màu đỏ, nở vào đầu hè, thường trồng lấy bóng mát. Mùa hoa phượng (mùa hè)”. Tiếng Anh gọi phượng là Royal Poinciana, hay Flamboyant có gốc của tiếng Pháp cổ. Tên khoa học là Delonix Regia. Thân cây cao chừng trên 10 m và chỉ mất vài năm để ra hoa. Phượng có xuất xứ từ Madagascar, trước đây thuộc Pháp. Ngay trong từ điển người ta cũng không để, hay là không ý thức, đến gốc gác cây phượng nguyên ở đâu – huống hồ là người thường ! Từ Madagascar đến Việt Nam có bao xa, dẫu thuở ấy là thời Pháp thuộc ... * 3. Khi viết ngang mấy dòng trên, tôi chợt nghĩ thi sĩ Xuân Diệu có lẽ cũng vô tình cảm thấy cây phượng có một lịch sử dài như vô tận. Với nhà thơ, cây phượng tuồng như không có điểm khởi đầu. Nhưng Xuân Diệu và chúng ta nào đâu có dè rằng cây phượng ở Việt Nam chỉ có 40, 50 năm lịch sử là nhiều nhất ! Đó là tính từ ngày cuốn Trường ca ra đời. Phượng làm quen với đất thuộc địa mới ở Đông Nam Á của người Pháp vào cuối thế kỷ 19 -- đầu thế kỷ 20 qua mảnh đất Việt Nam. Tôi lật những sách như từ điển Huỳnh Tịnh Của ra năm 1896 hoặc Khai Trí Tiến Đức xuất bản năm 1931 để kiếm một đôi điều nói về cây phượng vốn là “cây phượng tây” này, nhưng các cuốn đó tuyệt nhiên không đề cập gì cả. Ví dụ từ điển Đại Nam quốc âm tự vị của Huỳnh Tịnh Của chỉ có từ “phụng” với nghĩa là “Chúa các loài cầm, lông năm sắc, ở trong số tứ linh”. Từ “Hoa phụng” có trong từ điển là cây có lá “dùng làm thuốc tẩy trường”, nhưng thuộc “thứ cây nhỏ” – như vậy chắc chắn là khác với cây phượng mà ta đang kiếm rồi. Chúng ta có thể phỏng đoán cuối thế kỷ 19, cây phượng chưa có tại Việt Nam, hay nếu có chăng nữa thì cũng rất ít. Điều đó cũng dễ hiểu, vì Việt Nam là nước Đông Nam Á trở thành thuộc địa Pháp trước tiên thì Pháp phải mất thì giờ để tìm hiểu con người cũng như cây cỏ ! Cuốn Việt Nam từ điển (Khai Trí Tiến Đức) thì sao ? Theo sách này, “phụng” có khi đọc là “phượng”, nhưng nghĩa thì chẳng khác gì Đại Nam quốc âm tự vị. Tóm lại, cho đến đầu năm 1930 những cuốn từ điển ở Việt Nam vẫn chưa có từ “phượng” theo nghĩa “cây phượng” mà chúng ta đang tìm. 4. Nhưng từ nửa sau thập niên 1930 hoa phượng “đột nhiên” xuất hiện rầm rộ trong thơ văn. Vì sao vậy ? Phải chăng có đợt trồng phượng rộng rãi ở Việt Nam trước năm 1935 ? Hay có nhân vật nào của chính quyền thuộc địa thấy cây phượng thích hợp với khí hậu Việt Nam và đã trồng thử trong khoảng thời gian đó ? Vân vân và vân vân. Chúng ta thấy rằng những câu hỏi như trên vẫn còn thiếu sót, nếu không nói thêm rằng đó cũng là khoảng thời gian mà vấn đề cải tiến chữ quốc ngữ, sự vùng dậy của tiếng Việt, cùng với các vận động quần chúng đã ảnh hưởng, trực tiếp hoặc gián tiếp, đến sự bành trướng trên nhiều mặt trong xã hội, kể cả sự lan rộng của bóng hình cây phượng trong tuổi trẻ Việt Nam. “Học trò” từ đây làm quen với những gốc phượng trong sân trường. Một khi đã quen rồi thì sự gắn bó với hoa phượng cũng đi nhanh gấp bội : từ cây “phượng tây” hoặc cây “phượng lai” phút chốc đến “hoa phượng” rồi đến hoa-học-trò đâu có bao xa ! Trái “phượng tây” to mấy lần trái bồ kết cũng trở thành trái phượng hiền lành như muôn ngàn cây trái khác, khi viên đá hay mảnh gạch của mấy anh học trò tìm cách khẻ mãi mới ra hột phượng xanh rờn ! * 5 . Một trong những thi sĩ có thơ nói về phượng sớm nhất chính là Hàn Mặc Tử. Năm 1937, thi sĩ đã nói lên “màu máu” của hoa phượng trong bài “Những giọt lệ” của tập Đau thương. Ở đây ta sẽ không bàn đến sự thiên phú của nhà thơ hoặc tính cách siêu nhiên (“bỏ dưới trời sâu”) để chỉ xin nói về màu huyết của “bông phượng” : Tôi vẫn ngồi đây hay ở đâu ? Ai đem tôi bỏ dưới trời sâu ? Sao bông phượng nở trong màu huyết, Nhỏ xuống lòng tôi những giọt châu ? “Màu hoa phượng chói lói như sắc máu người” (Xuân Diệu) đã được nhắc lại trong một số bài thơ của các tác giả qua sự gắn bó của hoa phượng với dải đất Việt Nam. Các chữ “sắc hây hây” và “màu lửa” trong trường hợp này, không hiểu sao cũng làm gợi nhớ đến sắc máu người : Từ cỏi lòng trai nở dẫy đầy Một trời phượng đỏ sắc hây hây, Nắng ơi, xin rực thêm màu lửa Và gió chao nhè nhẹ nhánh sây. V.B., 1990 Màu hồng của hoa phượng là màu của tương lai rực rỡ. Có bạn chắc còn nhớ bài hát khoảng 1954 của nhạc sĩ Hùng Lân : Trời hồng hồng, sáng trong trong, Ngàn phượng rung nắng ngoài song ... Song màu đỏ của hoa phượng cũng mang lại không khí đượm buồn, một nỗi buồn man mác, của cảnh xa trường qua mấy tháng Hè : Phượng đem duyên thắm cho hiu hạ, Nhuộm đỏ lòng tôi sắc biệt ly, Khi trường đóng cửa xa chân bước, Không hiểu rồi tôi sẽ nhớ gì ? Bài thơ trên tôi thuộc từ hồi còn bé, nhưng tôi không có dịp hỏi tên tác giả trước khi anh tôi vội thành người thiên cổ. Bạn nào vui lòng chỉ giáo tôi sẽ xin đội ơn vô cùng. Ở Huế, cạnh chùa Thiên Mụ có mấy gốc phượng. Ngay từ cuối những năm 1930, những gốc phượng đâu đây đã làm chứng nhân cho những buổi “gặp nhau” rất vô tư, nhưng đẹp và lãng mạn. Thi sĩ Nam Trân, trong “Cô gái Kim Luông” (Đẹp và Thơ, 1939), đã ghi lại mẩu chuyện đó như sau : Thuyền nan đủng đỉnh sau hàng phượng, Cô gái Kim Luông yểu điệu chèo. Tôi xuống thuyền cô, cô chẳng biết Rằng Thơ thấy Đẹp phải tìm theo. 6. Đoạn văn trích ở đầu bài đã được nhà thơ Xuân Diệu viết để tả vùng nào ? Huế. Tại sao ? Bởi trên khắp lãnh thổ Việt Nam, hay nói cho sát nghĩa thì từ Nam chí Bắc, ch Tớ đọc mà hôg hiểu gì hết! Cậu tự nghĩ hay là cậu copy ở đâu ra mà dài thế . Giải thích lại đi nha :rolleyes: tadayne44 08-11-2009, 20:20 [QUOTE=ngocthinhdan;835915]Đè này thì có nhiều bài lắm.. sau đây em thử tham khảo một bài nha!! Ở trường em có rất nhiều loài cây cho bóng mát. Trong đó em thích nhất cây phượng vĩ trồng ở góc sân. Không biết cây được trồng từ lúc nào mà giờ đây cây đã cao đến gác hai của trường em. Gốc phượng sù sì, chỉ vừa vòng tay của em mà sao cành và lá nhiều đến thế. Cứ đến đầu tháng 2 phượng bắt đầu nảy lộc, lúc đầu lá chỉ là những chồi non bé tí tẹo, ba, bốn hôm sau đã xanh ngắt một màu. Khoảng tháng ba, tháng tư khi ánh nắng chan hòa rực rỡ, báo hiệu mùa hè đã đến. Hoa phượng lác đác, rồi bỗng đỏ rực từng chùm, như những chùm pháo Tết. Những bông phượng đỏ thắm có năm cánh, mỏng manh như những cánh bướm xếp khít vào nhau, ôm lấy như tơ nhị vàng trông thật lộng lẫy, hương phượng dìu dịu, phảng phất khắp trường.những cánh phương rơi xuống mặt đất trải điều ra thấp sân trường, làm cho sân trường như được trải trên một tấm lụa dày màu đỏ. những bạn nữ nhặt những cánh hoa phượng gấp thành nhưng chú bướm sau đó để giữa trang giấy của mình để tương nhớ đến những ngày còn học tập cùng bạn bè va thầy cô giáo. Em thích cây phượng lắm, phượng chẳng những cho chúng em bóng mát vui chơi mà còn làm quang cảnh trường em thêm đẹp. Những giờ ra chơi mà được ngồi dưới gốc phượng hóng mát, ngắm hoa và chơi chọi gà thì thật là thú vị. nơi day6 cũng chính là nơi ngày đầu tiên chúng em làm bạn dưới gốc cây phương này, mà giờ đây, cũng chính nơi này chúng em phải xa nhau tại đây,em tự hỏi rằng tại sao thời gian lại đến nhanh như thế. Phải đợi đến một thời gian lâu mới găp mặt trở lại. tadayne44 08-11-2009, 20:37 có ai làm giùm mình một bài văn nói lên cảm nghĩ của em về cây phương không? nick mình là :nhoc_sieu_quay0137, có gì thì liên hệ với mình qua nick này! cảm ơn các bạn nhiều nhoc_t4p_y3u 23-11-2009, 21:53 CÂY ĐA Đối với khách li hương, đối với bất cứ ai gắn bó với một miền quê dù nghèo, dù khấm khá, cũng mãi yêu thương cây đa như máu thịt của mình. Cây đa,bến nc', mái đình mãi thân thương và quen thuộc. ơi cây đa, cái loài cây thật giản dị, đơn sơ đến cái tên cũng chanửg mĩ miều, sao để lại trong ta nhiều tình cảm đến vậy Mỗi khi về quê, trông thấy cái gốc đa già cổ thụ,lòng tôi lại lưu luyến bồi hồi. Không người dân làng nào biết cây đa có từ khi nào, nhưng có lẽ bất kì ai cũng thầm cảm ơn những bàn tay người đi trước đã vun vén cho cây đa, cho cái làng nhỏ bé. Cây đa ở chốn linh thiên:trong sân đình thành hòng, trong chùa làng cho mọi người đi hội. Ôi cái lá đa khiến cho ai quét, quét được lá đa mà đâu có quét được bất công trong xã hội: Con vua thì lại làm vua Con sãi ở chùa lại quét lá đa Cây đa an ủi người trong nỗi niềm khắc khoải. Đó là cây đa xưa. Sau này lá đa vẫn rơi, nhưng tinh tế đến thuyệt vời còn đọng mãi: Ngoài thềm rơi chiếc lá đa Tiến rơi rất mỏng như là rơi ghiêng Đó là những cây đa ở sân chùa. Cây đa ngoài đòng lại khác. Gốc đa là chốn vui chơi của trẻ mục đồng, là bóng mát cho bác nông dan nghỉ lại.mùa xuân, mùa hạ, chim chóc rủ nhau về làm tổ, ríu rít tiếng chimkêu bầu bạn. Cây đa gọi chim về. Nhưng những tối mùa đông, hình như cây đa buồn vì cô đơn trống vắng. Trong nỗi cô đơn, cây đa cứ hát lên, hát lên mãi khúc ca xào xạc vòm là buồn đau đáu. Cây đa ko đẹp. Nhưng cứ mỗi mùa hoa lặng lẽ và kiên nhẫn, những búp xanh dần kết thành quả nhỏ. Có ai nói rằng đa ko có hoa. Người ấy ko biết, tất nhiên là ko iết, vì như tính cách khiêm nhường của mình, đa cứ âm thầm ra hoa kết quả, nhỏ xíu, lẫn vào trong lá Tôi thường đi gom những hạt đa đem về cho ông ươm hạt. Tôi thắc mắc, và câu hỏi vì sao ông lại làm như vậy vẫn chưa có lời giải đáp. Ông đã mất lâu, đó chỉ là kí ức thời thơ bé... Tôi đã từng nhìn thhấy những cây đa Ấn Độ, mảnh dẻ và chỉ trồng làm cảnh. Nhớ lại cây đa quê mình, cây đa cổ thụ đã chết một nửa thân sau trận bão năm xưa, trong lòng tôi một nỗi niềm cảm phục cứ ngân lên da diết. Cuộc đời vốn lắm gian truân, như câu thơ ngày bé mạ vẫn thường đọc cho tôi nghe: Cao chi cao thế đa ơi Càng cao gió dập mưa rơi càng nhiều Dẫu biết rằng ngọn cỏ thấp bé chưa bao giờ bị gió bão làm tả tơi, nhưng có lẽ cây đa vẫn đương đầu cùng bão mạnh. Như tính cách kiên cường của người dân quê tôi, thà đổ máu chứ ko can chịu làm nô lệ cho bọn giặc Ơi cây đa, bao đời vẫn sừng sững. Nhưng những khu công nghiệp ngày càng mở rộng, nếu cây đa quê hương có mất đi, chắc chắn trong lòng tôi sẽ hụt hẫng, chơi vơi và hốt hoảng. Những cây đa ông trồng năm xưa giờ đã lớn lên trông thấy. Chắc chắn sau này sẽ có những cây đa mới, cây đa mà ông gây dựng. Hình như ông tôi đang mỉm cười, vì tình yêu cây đa quê hương và cây đa khắp mọi miền đất nước vẫn mãi tha thiết trong tôi, :Dmỏi wa' trời [Only registered and activated users can see links] zorroz 17-02-2010, 20:50 Mấy cái đề cây này đâu có khó? Biểu cảm hay tả gì cũng thế. Ai muốn tham khảo bài mình thì trả lời lại nhé.(như thế để dảm bảo viết bài sẽ có người đọc):D:D:D:D:D:D :khi (45)::khi (45)::khi (45): :khi (185)::khi (185)::khi (185): thienduongbangphale 23-07-2010, 09:46 minh co tim rui ma hong rthay mong ban tu viet lay cung cuoc myanhkool 23-07-2010, 11:16 Mình có bài tả cây phượng hay lém tham khảo nếu hay thì thank nha!!!!!!! Đứng sừng sững giữa sân trường em là cây phượng vĩ. Em nghe thầy giáo bảo cây phượng này đã mấy chục tuổi rồi Vậy là máy chục năm phượng gắn bó với ngôi trường thân yêu này. Thân phượng to cao những cái rễ ngoằn nghèo nằm uốn lượn. Mùa xuân phượng đâm trời nảy lộc, từ cao nhìn xuống cây phượng giống như một chiếc ô màu xanh non. Buổi sớm những hạt sương còn đọng trên lá lấp lánh càng trông càng đệp. Hè về tiếng ve kêu râm ran, cây phượng nở những đoá phượng đỏ thắm báo hiệu cho chúng em một mùa hề nữa lại bắt đầu. Phượng thúc giục chúng em mâu mau học bài chuẩn bị cho kì thi sắp tới. Dưới ánh nắng ấp ám của mùa hè phượng hanh diện một vùng trời rực lửa. Những bông phượng đỏ thắm, mềm mại như một nét hoa văn ôm lấy nhuỵ vàng. chiều chiều phượng lại đừa vui với gió mát hương trời. Một nét tinh nghịch như tuổi học trò chúng em.Em còn nhớ những ngày chúng em ngồi học bài, chơi trốn quanh cây phượng vui biết bao. Phượng là người bạn thân thiêt đối với tuổi học trò của chúng em. Hai năm nữa thôi chúng em sẽ phải chia tay ngôi trường này với bao kỉ niệm lưu luyến. Em sẽ nhớ mãi ngôi trường, nhớ mãi cây phượng ngươì bạn thân thiết nhất với tuổi học trò chúng em. myanhkool 23-07-2010, 11:16 còn nữa nhưng thôi rút gọn hay hông?????????....................... mua_sao_choi 26-08-2010, 21:21 nè !tả cảnh em đang ngồi dưới gốc cây ' sầu riêng' được không???? nm886688 28-09-2010, 17:01 dsadsadadsadsaddsafvvchavsghcdghscbsahvchgscahgdcs agkdhcdghakscdhgsa solo dame gunny. hachibong 28-09-2010, 21:30 híc híc. Mình cũng sắp phải làm đề đấy rồi mà không có biết làm biểu cảm tí tẹo nào Huhuhu ngoc.mit13 29-09-2010, 17:42 cái này cung khó mà cô mình bảo phải nộp trong tuấn này cfram123 30-09-2010, 16:11 ai biết làm bài văn hệ số 2 lớp 7 ko nhắc tui với nha!\{ABC}\{ABC}\{ABC}! phongcukhoi 07-10-2010, 20:09 55555555555555555555555555555555555555555555555555 55555555555555555555555555555555555555555555555555 5555555555555555555555555555555555555555555 sherlocklinh_98 11-10-2010, 20:59 max ckj 0j gjup em ve caj de bieu cam ve loaj cax em iu voj maj em faj nop ruj8-| huongchjp98 12-10-2010, 17:01 trui bai văn biê?u cam?j vây.********************************************* ***************************************??????? lethu_09 12-10-2010, 17:34 mấy chị ui,giúp em với em muốn tả một loài cây em iêu như bạn trên dc hko em cảm ơn nhìu ductung71 15-10-2010, 06:54 \leq:)>-=((o=>\frac{a}{b}\oint_{}^{}\{ABC}\sqrt[n]{A} xuanthien_020798 15-10-2010, 13:42 co ai giup minh voi de cung nhu vay mai phai nop roi linh7asontho 01-10-2011, 09:15 mấy bạn ơi giúp mình với thứ 4 tuần tới mình phải nộp bài rồi nè pokemon_011 01-10-2011, 09:45 Bài làm Ở sân trường em có rất nhiều cây toả bóng mát nhưng em thích nhất là cây phượng vĩ. Không biết cây được trồng từ lúc nào mà giờ đây cây đã cao đến gác hai của trường em.Gốc phượng xù xì, chỉ vừa một vòng tay của em mà sao cành lá nhiều đến thế. Cứ đến đầu tháng hai, phượng bắt đầu nảy lộc, lúc đầu chỉ là những chồi non bé tí.Tháng ba, tháng tư đã xanh ngắt một màu cành lá xum xuê.Vừa hay lúc đó ánh nắng chói chang, nhưng không sao như một chiếc ô khổng lồ toả mát suống sân trường.Lúc này hoa phượng lác đác điểm vào những vòm lá xanh trông cây phượng càng thêm rực rỡ.Cuối tháng năm, hoa phượng đỏ rực từng chùm đan xít vào nhau như những chùm pháo tết.Những bông phượng đỏ thắm có năm cánh mỏng manh như cánh bướm xếp khít vào nhau, ôm lấy những tơ nhuỵ vàng tươi trông thật lộng lẫy.Hương phượng dìu dịu phảng phất khắp trường. Em thích cây phượng lắm, phượng chẳng những cho chúng em bóng mát vui chơi mà còn làm cho quang cảnh trường em thêm đẹp.Những giờ ra chơi mà được ngồi dưới gốc phượng hóng mát, ngắm hoa và chơi chọi gà thì thật là thú vị. pokemon_011 01-10-2011, 09:46 Đề bài: Em hãy tả cây phượng vĩ và tiếng ve vào một ngày hè. BÀI LÀM Gần bên trường em có một cây phượng già, tán lá sum suê, những khi đi học, gặp trời nắng to, em thường đứng dưới gốc cây để tránh nắng. Không hiểu cây đã trồng được bao lâu rồi. Em chỉ nghe ông bảo vệ già nói từ buổi đầu về trường này là ông đã thấy nó rồi, ngót nghét đến nay cũng đã mười hai năm. Cây phượng thật cao, ngọn của nó vượt cả mái ngói của trường. Thân to phải bằng cả ba vòng tay ôm của chúng em. Lớp da bên ngoài đã bạc phếch vì gió sương. Quanh gốc cây có cái bờ gạch nhỏ, đường kính khoảng năm mét, đã được một người tốt bụng nào đó tô láng bằng xi măng. Đó cũng là điểm hẹn của chúng em vào những buổi trưa hanh nắng. Cũng trên bờ gạch đó, chiều chiều em thường ngồi ngắm cây phượng tỏa bóng mát che cả một khoảng sân. Cái thân tròn tròn của nó đâm thẳng khoảng ba mét thì phân nhánh. Những nhánh to, nhánh nhỏ đều mọc xiên, đâm xòe ra các phía đầy những tán lá, trông xa như một cây dù to tướng màu xanh. Những chiếc lá phượng xòe ra đều đặn, đối xứng nhau. Lá đan dày đặc hứng nắng, gió, mưa và sương, do vậy khi ngồi dưới gốc cây em có cảm giác thật an toàn và mát mẻ. Đẹp nhất là khi phượng vào hè, hoa từng chùm trông rực rỡ hẳn lên, dù trời mưa hay nắng. Mưa, sắc hoa thâm lại. Nắng, sắc hoa tươi rực lung linh. Mỗi bông hoa nở, cánh xòe ra như cánh bướm, chỉ cần một cơn gió thoảng qua là chúng em vội chạy ra nhặt lấy đem về ép vào trang vở làm thành những chú bướm với đôi râu là chiếc nhụy vàng xinh xinh. Ve kêu ra rả dưới tán lá phượng, hè về cũng là lúc chúng em chia tay nhau, chia tay cả gốc phượng già, nơi cho em bóng mát, cho cả kỉ niệm tuổi học trò. linh7asontho 01-10-2011, 12:28 mình có 1 bài nè : Chủ đề tả về loài cây em yêu : Cây nhãn; làm xong nhớ cám ơn nha Không biết cây nhãn có từ bao giờ. Chỉ biết rằng khi tôi sinh ra thì rặng nhãn đã xanh rì trước cổng, đầu thôn. Và không biết từ bao giờ, hình ảnh cây nhãn, tên gọi cây nhãn đã trở thành tình yêu trong tôi. Đi khắp quê hương tôi không nơi nào thiếu vắng bóng cây nhãn. Màu xanh của nhãn bao trùm khắp nẻo đường quê. Cây nhãn đã gắn bó với người dân quê tôi từ bao đời nay. Những buổi trưa hè nắng như đổ lửa, nhãn tỏa cho người dân đi làm đồng về. Chẳng hiểu sao tôi cứ nghĩ, cây nhãn mang dáng dấp của người dân làng quê tôi. Và tôi rất thich cái cảm giác khi sờ tay vào cái lớp vỏ sần sùi, nâu nâu, gợn gợn của cây nhãn. Cảm giác ấy giống như sờ vào bàn tay chai sạn của bà, của mẹ. Cũng như người dân quê tôi, từ bao đời nay, nhãn cần mẫn chắt chiu những hạt phù sa mặn mòi từ trong lòng đất, để đơm hoa, kết quả đem lại nguồn thu nhập cho quê hương còn nghèo nàn và đầy gian khó. Cây nhãn đã gắn bó với tôi suốt những năm tháng tuổi thơ. Mỗi lần tôi đến trường, cây nhãn xèo bóng rợp đường tôi đi.Mùa xuân hoa nhãn nở khắp trời, tung cái màu vàng ươm mở màng phủ kín cả làng quê. Và cứ ngày nào cũng vậy, trên đường đi học về, tôi lại đứng lặng dưới rặng nhãn, ngửng mặt lên, nhắm mắt lại, hít những hơi thật sâu để hương thơm của nhãn tràn cả vào lồng ngực. Một mùi thơm dịu mát khó tả. tôi gọi đó là mùi của quê hương.Rồi khi nắng bắt đầu vàng vọt trên mỗi lùm cây, khi những tiếng sấm ầm ù báo hiệu những cơn mua đầu hạ là lúc nhãn dồn những ngọt ngào từ rễ, từ thân, từ trên qủa.Hạt bắt đầu chuyển sang màu đen bóng, cùi dày mọng lên để vỏ dần căng ra, mịn hơn. Để rồi đến thánh sáu, tháng bảy, đặt quả nhãn lên môi, dùng răng cắn nhẹ, vỏ nứt ra và một dòng nước ngọt ngào thấm dần lên miệng, vòa tim lan ra từng đường gân, thớ thịt. một vị ngon thơm, đạm đà rất riêng như chứa cả vị mặn của phù sa từ sâu trong lòng đất quê hương. Mỗi khi đi xa, nhớ về quê hương mình, hình ảnh đầu tiên toàn về trong tâm trí tôi bao giờ cũng là cây nhãn. Và dù đi đến đâu, thấy bóng cây nhãn là tôi thấy bóng giáng quê hương mình ở đó. Làm xong nhớ cám ơn nha!!! linh7asontho 01-10-2011, 14:38 bài này mình có nhiều lắm nè: mình có 1 bài nè : Chủ đề tả về loài cây em yêu : Cây nhãn; làm xong nhớ cám ơn nha Không biết cây nhãn có từ bao giờ. Chỉ biết rằng khi tôi sinh ra thì rặng nhãn đã xanh rì trước cổng, đầu thôn. Và không biết từ bao giờ, hình ảnh cây nhãn, tên gọi cây nhãn đã trở thành tình yêu trong tôi. Đi khắp quê hương tôi không nơi nào thiếu vắng bóng cây nhãn. Màu xanh của nhãn bao trùm khắp nẻo đường quê. Cây nhãn đã gắn bó với người dân quê tôi từ bao đời nay. Những buổi trưa hè nắng như đổ lửa, nhãn tỏa cho người dân đi làm đồng về. Chẳng hiểu sao tôi cứ nghĩ, cây nhãn mang dáng dấp của người dân làng quê tôi. Và tôi rất thich cái cảm giác khi sờ tay vào cái lớp vỏ sần sùi, nâu nâu, gợn gợn của cây nhãn. Cảm giác ấy giống như sờ vào bàn tay chai sạn của bà, của mẹ. Cũng như người dân quê tôi, từ bao đời nay, nhãn cần mẫn chắt chiu những hạt phù sa mặn mòi từ trong lòng đất, để đơm hoa, kết quả đem lại nguồn thu nhập cho quê hương còn nghèo nàn và đầy gian khó. Cây nhãn đã gắn bó với tôi suốt những năm tháng tuổi thơ. Mỗi lần tôi đến trường, cây nhãn xèo bóng rợp đường tôi đi.Mùa xuân hoa nhãn nở khắp trời, tung cái màu vàng ươm mở màng phủ kín cả làng quê. Và cứ ngày nào cũng vậy, trên đường đi học về, tôi lại đứng lặng dưới rặng nhãn, ngửng mặt lên, nhắm mắt lại, hít những hơi thật sâu để hương thơm của nhãn tràn cả vào lồng ngực. Một mùi thơm dịu mát khó tả. tôi gọi đó là mùi của quê hương.Rồi khi nắng bắt đầu vàng vọt trên mỗi lùm cây, khi những tiếng sấm ầm ù báo hiệu những cơn mua đầu hạ là lúc nhãn dồn những ngọt ngào từ rễ, từ thân, từ trên qủa.Hạt bắt đầu chuyển sang màu đen bóng, cùi dày mọng lên để vỏ dần căng ra, mịn hơn. Để rồi đến thánh sáu, tháng bảy, đặt quả nhãn lên môi, dùng răng cắn nhẹ, vỏ nứt ra và một dòng nước ngọt ngào thấm dần lên miệng, vòa tim lan ra từng đường gân, thớ thịt. một vị ngon thơm, đạm đà rất riêng như chứa cả vị mặn của phù sa từ sâu trong lòng đất quê hương. Mỗi khi đi xa, nhớ về quê hương mình, hình ảnh đầu tiên toàn về trong tâm trí tôi bao giờ cũng là cây nhãn. Và dù đi đến đâu, thấy bóng cây nhãn là tôi thấy bóng giáng quê hương mình ở đó. Làm xong nhớ cám ơn nha!!! thachthao_lion 01-10-2011, 15:12 Em click vào đây nhé : [Only registered and activated users can see links] linh7asontho 01-10-2011, 15:20 mình có 1 bài nè : Chủ đề tả về loài cây em yêu : Cây nhãn; làm xong nhớ cám ơn nha Không biết cây nhãn có từ bao giờ. Chỉ biết rằng khi tôi sinh ra thì rặng nhãn đã xanh rì trước cổng, đầu thôn. Và không biết từ bao giờ, hình ảnh cây nhãn, tên gọi cây nhãn đã trở thành tình yêu trong tôi. Đi khắp quê hương tôi không nơi nào thiếu vắng bóng cây nhãn. Màu xanh của nhãn bao trùm khắp nẻo đường quê. Cây nhãn đã gắn bó với người dân quê tôi từ bao đời nay. Những buổi trưa hè nắng như đổ lửa, nhãn tỏa cho người dân đi làm đồng về. Chẳng hiểu sao tôi cứ nghĩ, cây nhãn mang dáng dấp của người dân làng quê tôi. Và tôi rất thich cái cảm giác khi sờ tay vào cái lớp vỏ sần sùi, nâu nâu, gợn gợn của cây nhãn. Cảm giác ấy giống như sờ vào bàn tay chai sạn của bà, của mẹ. Cũng như người dân quê tôi, từ bao đời nay, nhãn cần mẫn chắt chiu những hạt phù sa mặn mòi từ trong lòng đất, để đơm hoa, kết quả đem lại nguồn thu nhập cho quê hương còn nghèo nàn và đầy gian khó. Cây nhãn đã gắn bó với tôi suốt những năm tháng tuổi thơ. Mỗi lần tôi đến trường, cây nhãn xèo bóng rợp đường tôi đi.Mùa xuân hoa nhãn nở khắp trời, tung cái màu vàng ươm mở màng phủ kín cả làng quê. Và cứ ngày nào cũng vậy, trên đường đi học về, tôi lại đứng lặng dưới rặng nhãn, ngửng mặt lên, nhắm mắt lại, hít những hơi thật sâu để hương thơm của nhãn tràn cả vào lồng ngực. Một mùi thơm dịu mát khó tả. tôi gọi đó là mùi của quê hương.Rồi khi nắng bắt đầu vàng vọt trên mỗi lùm cây, khi những tiếng sấm ầm ù báo hiệu những cơn mua đầu hạ là lúc nhãn dồn những ngọt ngào từ rễ, từ thân, từ trên qủa.Hạt bắt đầu chuyển sang màu đen bóng, cùi dày mọng lên để vỏ dần căng ra, mịn hơn. Để rồi đến thánh sáu, tháng bảy, đặt quả nhãn lên môi, dùng răng cắn nhẹ, vỏ nứt ra và một dòng nước ngọt ngào thấm dần lên miệng, vòa tim lan ra từng đường gân, thớ thịt. một vị ngon thơm, đạm đà rất riêng như chứa cả vị mặn của phù sa từ sâu trong lòng đất quê hương. Mỗi khi đi xa, nhớ về quê hương mình, hình ảnh đầu tiên toàn về trong tâm trí tôi bao giờ cũng là cây nhãn. Và dù đi đến đâu, thấy bóng cây nhãn là tôi thấy bóng giáng quê hương mình ở đó. Làm xong nhớ cám ơn nha!!! linh7asontho 01-10-2011, 15:25 Muốn tả một cây mà em yêu thích: mở bài: giới thiệu loài cây định tả thân bài : nói chi tiết về loài cây em yêu ; lợi ích mà cây đem lại. kết bài: cảm nghĩ của em về cây đó linh7asontho 01-10-2011, 15:39 mình có 1 bài nè : Chủ đề tả về loài cây em yêu : Cây nhãn; làm xong nhớ cám ơn nha Không biết cây nhãn có từ bao giờ. Chỉ biết rằng khi tôi sinh ra thì rặng nhãn đã xanh rì trước cổng, đầu thôn. Và không biết từ bao giờ, hình ảnh cây nhãn, tên gọi cây nhãn đã trở thành tình yêu trong tôi. Đi khắp quê hương tôi không nơi nào thiếu vắng bóng cây nhãn. Màu xanh của nhãn bao trùm khắp nẻo đường quê. Cây nhãn đã gắn bó với người dân quê tôi từ bao đời nay. Những buổi trưa hè nắng như đổ lửa, nhãn tỏa cho người dân đi làm đồng về. Chẳng hiểu sao tôi cứ nghĩ, cây nhãn mang dáng dấp của người dân làng quê tôi. Và tôi rất thich cái cảm giác khi sờ tay vào cái lớp vỏ sần sùi, nâu nâu, gợn gợn của cây nhãn. Cảm giác ấy giống như sờ vào bàn tay chai sạn của bà, của mẹ. Cũng như người dân quê tôi, từ bao đời nay, nhãn cần mẫn chắt chiu những hạt phù sa mặn mòi từ trong lòng đất, để đơm hoa, kết quả đem lại nguồn thu nhập cho quê hương còn nghèo nàn và đầy gian khó. Cây nhãn đã gắn bó với tôi suốt những năm tháng tuổi thơ. Mỗi lần tôi đến trường, cây nhãn xèo bóng rợp đường tôi đi.Mùa xuân hoa nhãn nở khắp trời, tung cái màu vàng ươm mở màng phủ kín cả làng quê. Và cứ ngày nào cũng vậy, trên đường đi học về, tôi lại đứng lặng dưới rặng nhãn, ngửng mặt lên, nhắm mắt lại, hít những hơi thật sâu để hương thơm của nhãn tràn cả vào lồng ngực. Một mùi thơm dịu mát khó tả. tôi gọi đó là mùi của quê hương.Rồi khi nắng bắt đầu vàng vọt trên mỗi lùm cây, khi những tiếng sấm ầm ù báo hiệu những cơn mua đầu hạ là lúc nhãn dồn những ngọt ngào từ rễ, từ thân, từ trên qủa.Hạt bắt đầu chuyển sang màu đen bóng, cùi dày mọng lên để vỏ dần căng ra, mịn hơn. Để rồi đến thánh sáu, tháng bảy, đặt quả nhãn lên môi, dùng răng cắn nhẹ, vỏ nứt ra và một dòng nước ngọt ngào thấm dần lên miệng, vòa tim lan ra từng đường gân, thớ thịt. một vị ngon thơm, đạm đà rất riêng như chứa cả vị mặn của phù sa từ sâu trong lòng đất quê hương. Mỗi khi đi xa, nhớ về quê hương mình, hình ảnh đầu tiên toàn về trong tâm trí tôi bao giờ cũng là cây nhãn. Và dù đi đến đâu, thấy bóng cây nhãn là tôi thấy bóng giáng quê hương mình ở đó. Làm xong nhớ cám ơn nha!!! linh7asontho 02-10-2011, 08:19 Loài cây em yêu Cây khế quê hương Đối với lứa tuổi học trò chúng em, khi nhắc tới làng quê thân yêu, không ai là không có ấn tượng về một loài cây nào đó. Riêng em, em lại thích cây khế. Đó là một loài cây bình dị, mộc mạc nhưng để lại cho em nhiều kỉ niệm khó quyên. Không hiểu sao em lại yêu cây khế đến thế. Cứ mỗi lần về quê là em chạy ra ngay gốc cây để ngắm nhìn nó. Hay có lẽ vì em và cây bằng tuổi nhau nên có quan hệ thân thiết đến vậy chăng? Gốc cây không to lắm nhưng tán lá rất rộng. Dưới tán lá này, em nghịch rất nhiều trò. Cây khế tuy to như vậy nhưng mà hoa của nó bé nhỏ li ti. Những chùm hoa bám chặt vào thân như chẳng muốn rời. Vào mùa hoa kết trái khi cơn gió nhẹ thổi qua, cánh hoa bé nhỏ lấm tấm như vẩy vàng rơi rơi làm cho em cảm thấy thích thú. Ông em bảo cánh hoa đang làm nhiệm vụ của mình cho quả khế được sinh ra. Trong nắng hè oi bức, những chùm khế như ngôi sao sáng trên bầu trời. Từ bé cây khế đã làm bạn của em. Khi em còn nhỏ ông em hay bế em ra gốc cây khế và nói rằng: - Cháu ông lớn nhanh và gặt hái nhiều thành quả như cây khế đơm hoa kết trái này nhé! Năm lớp bốn là năm em về quê lâu nhaatsvaf năm đó, em trèo lên cây khế lấy quả nhưng không may gãy mất một cành. Em cảm thấy rất sợ vì đây là cây khế mà ông em quý nhất. Thhaatj may, ông đã không ,mắng em mà chỉ nhắc nhở nhẹ nhàng: - Lần sau cháu trèo lên cây phải cẩn thận, không làm gãy cành vì cây khế cũng biết đau như con người ấy. Em càng lớn lên, cây khế càng to, ông em ngày càng già yếu đi. Vào những ngày cuối cùng ông dắt em ra bên cạng gốc khế dặn em phải chăm sóc cây khế như cái gì đó thân thiết với mình. Bây giờ đúng dưới gốc cây khế, em nhớ lại lời dạy của ông lúc nào. Qua tán cây, em thấy nụ cười nhân từ hiền dịu của ông. Cây khế không chỉ làm em nhớ đến quê hương mà còn là người bạn thân thiết, là sợi dây tình cảm của em và ông. Mỗi lần nhìn khế đậu quả em lại nhớ đến bao tình cảm thương yêu, trìu mến mà ông dành cho em. Cho thiên nhiên xung quanh. linh7asontho 02-10-2011, 08:26 Loài cây em yêu Cây khế quê hương Đối với lứa tuổi học trò chúng em, khi nhắc tới làng quê thân yêu, không ai là không có ấn tượng về một loài cây nào đó. Riêng em, em lại thích cây khế. Đó là một loài cây bình dị, mộc mạc nhưng để lại cho em nhiều kỉ niệm khó quyên. Không hiểu sao em lại yêu cây khế đến thế. Cứ mỗi lần về quê là em chạy ra ngay gốc cây để ngắm nhìn nó. Hay có lẽ vì em và cây bằng tuổi nhau nên có quan hệ thân thiết đến vậy chăng? Gốc cây không to lắm nhưng tán lá rất rộng. Dưới tán lá này, em nghịch rất nhiều trò. Cây khế tuy to như vậy nhưng mà hoa của nó bé nhỏ li ti. Những chùm hoa bám chặt vào thân như chẳng muốn rời. Vào mùa hoa kết trái khi cơn gió nhẹ thổi qua, cánh hoa bé nhỏ lấm tấm như vẩy vàng rơi rơi làm cho em cảm thấy thích thú. Ông em bảo cánh hoa đang làm nhiệm vụ của mình cho quả khế được sinh ra. Trong nắng hè oi bức, những chùm khế như ngôi sao sáng trên bầu trời. Từ bé cây khế đã làm bạn của em. Khi em còn nhỏ ông em hay bế em ra gốc cây khế và nói rằng: - Cháu ông lớn nhanh và gặt hái nhiều thành quả như cây khế đơm hoa kết trái này nhé! Năm lớp bốn là năm em về quê lâu nhaatsvaf năm đó, em trèo lên cây khế lấy quả nhưng không may gãy mất một cành. Em cảm thấy rất sợ vì đây là cây khế mà ông em quý nhất. Thhaatj may, ông đã không ,mắng em mà chỉ nhắc nhở nhẹ nhàng: - Lần sau cháu trèo lên cây phải cẩn thận, không làm gãy cành vì cây khế cũng biết đau như con người ấy. Em càng lớn lên, cây khế càng to, ông em ngày càng già yếu đi. Vào những ngày cuối cùng ông dắt em ra bên cạng gốc khế dặn em phải chăm sóc cây khế như cái gì đó thân thiết với mình. Bây giờ đúng dưới gốc cây khế, em nhớ lại lời dạy của ông lúc nào. Qua tán cây, em thấy nụ cười nhân từ hiền dịu của ông. Cây khế không chỉ làm em nhớ đến quê hương mà còn là người bạn thân thiết, là sợi dây tình cảm của em và ông. Mỗi lần nhìn khế đậu quả em lại nhớ đến bao tình cảm thương yêu, trìu mến mà ông dành cho em. Cho thiên nhiên xung quanh. braga 02-10-2011, 19:53 Sân trường em trồng rất nhiều cây để lấy bóng mát cho chúng em chơi. Nhưng đối với em, gần gũi và thân thiết nhất là cây phượng vĩ ở góc sân. Không biết cây trồng từ bao giờ mà nay đã to và cao đến tận tầng 2 trường em. Tán cây xoè rộng, che mát cả một góc sân, hàng chục đứa chúng em chơi không bị nắng. Thân nó to, một mình em ôm không hết. Vỏ cây màu nâu sẫm, nứt nẻ. Em sờ vào thấy xù xì, ram ráp. Có một số chiếc rễ nổi lên mặt đất, nhẵn trơn trơn. Chúng em thường ngồi vào đấy để đọc truyện cho đỡ nóng. Lá phượng giống lá me, màu xanh nõn, lúc già thì xanh thẫm. Mọc song song hai bên cuống, nhìn xa xa thật giống đuôi con phượng. Hay vì thế mà người ta gọi đó là Phượng? Khi tiếng ve kêu râm ran trong vòm lá là phượng bắt đầu trổ bông đồng loạt. Nhìn lên, chỉ thấy một màu chói lọi bao phủ cả lên thân cây, làm sáng rực cả sân trường. Phượng mọc thành từng chùm. Bông phượng có 5 cánh đỏ tươi. Nhuỵ hoa đài và cong, đầu nhuỵ có một cái túi hình bầu dục. Bọn con trai thường lấy nhuỵ để chơi chọi gà. Nhìn phượng nở, chúng em lại náo nức nghĩ đến một mùa hè đầy ắp những niềm vui và những dự định mới. Hết mùa hè, cánh hoa lại rắc rắc trên sân trường như rác pháo. Lúc này, phượng lại trở về dáng vẻ trầm tư, giản dị, thân quen. Hoa phượng còn được gọi bằng một cái tên thật thân thương, gần gũi “hoa học trò”. Đúng vậy. Phượng rất gắn bó với học sinh chúng em. Phượng còn cho chúng em bóng mát và làm đẹp cho mái trường mến yêu. [Only registered and activated users can see links] heopolly 02-10-2011, 22:04 anh chi nao tot bung giup em bai van bieu cam ve cay dua vs thu 3 nay em nop roi braga 02-10-2011, 22:16 “ Ai đứng như bóng dừa, tóc dài bay trong gió, có phải người còn đó, là con gái của Bến Tre…” Câu hát ngân nga mang đậm hồn quê gợi nhớ về vùng đất Bến Tre, quê hương của đồng khởi. Nhắc đến Bến Tre, người ta liên tưởng đến một vùng quê thanh bình với cây lành trái ngọt. Đặc biệt, có một loài cây gắn bó quanh năm, gắn bó cả cuộc đời với người dân Bến Tre – cây dừa. Đi khắp Bến Tre, nơi đâu ta cũng gặp bóng râm của những hàng dừa mát rượi. Hầu như nhà nào cũng trồng dừa. Cây dừa biểu tưởng của cây trái ở Bến Tre cũng như cây chè của Bảo Lộc, Thái Nguyên, cây cà phê ở Buôn Mê Thuộc hay cây cọ ở vùng quê sông Thao. Khác với cây dừa ở các tỉnh khác được mọc ở vùng đồng bằng, dọc bờ biến hay ven những triền cát trắng, cây dừa Bến Tre mọc dài trên ba cù lao lớn, cù lao Minh, cù lao Bảo và cù laoAn Hóa. Vì vậy, cây dừa Bến Tre quanh năm được phù sa của các nhánh sông Tiền, Hàm Luông, Ba Lai, Cổ Chiên bồi đắp nên lúc nào cũng xanh tươi đầy sức sống. Cây dừa Bến Tre có rất nhiều chủng loại. Dừa ta hay còn gọi là dừa bị trái to, cơm dày, dừa xiêm trái nhỏ nước ngọt và thanh, dừa lửa có vỏ bên ngoài vàng cháy, dừa dâu trái thon nhỏ dần ở hai đầu như hình dáng quả dâu. Ngoài ra còn có một số loại khác như: dừa Tam Quan, dừa cỏ, dừa dứa, dừa nhiếm, dưa éo… riêng dừa sáp chỉ mọc được ở Trà Vinh và trở thành đặc sản của vùng đất này. Có lẽ trong tất cả các loại cây trái ở Việt Nam, cây dừa là một loại cây cống hiến cả cuộc đời mình cho con người. Khôntg một chi tiết nào trên thân dừa lại không có chỗ dùng. Rễ dừa dùng để làm chất đốt, có nơi còn làm thuốc nhuộm. Lá dừa dùng để lợp nhà, gói bánh dừa, tàu dừa chặt ngắn lá dùng để trang trí nhà rạp, cổng hoa trong những tiệc cưới ở làng quê. Lá dừa khô được bó lại thành cây làm đuốc soi đường trong những vùng sâu thiếu thốn ánh đèn phố thị. Sống lá dùng để đan những giỏ hoa giỏ đựng trái cây trông rất thanh mảnh và trang trọng. Thân dừa thường dùng để bắc ngang con mương nhỏ làm cầu. Sau khi bào bỏ lớp vỏ bên ngoài, người ta lấy thân làm cột, làm kèo xây nhà, hoặc sáng tạo ra các mặt hàng thủ công mỹ nghệ khác hoặc làm chén đũa...Bông dừa tươi được hái xuống để cắm trang trí vừa thanh nhã vừa lạ mắt. Bông dừa già cắt khúc kết lại với nhau làm thành giỏ hoa, chụp đèn treo tường có giá trị thẩm mỹ cao. Đọt dừa non hay còn gọi là củ hủ dừa là một thứ thức ăn đoc đáo. Có thể làm gỏi, lăn bột, xào.. rất thích hợp với người ăn chay. Tuy nhiên, món này không phải lúc nào cũng có vì mỗi khi đốn một cây dừa, người ta mới lấy được củ hủ để dùng. Thậm chí ngay cả con sâu sống trên cây dừa ( còn gọi là đuông dừa) cũng là một thứ món ăn ngon. Do ăn đọt dừa non nên đuông dừa béo múp míp. Người ta chế biến đuông thành nhiều món ăn khoái khẩu và bổ dưỡng ở các quán ăn trong thành phố. Tuy nhiên, thứ có giá trị nhất vẫn là trái dừa. Trái dừa tươi được chắt ra lấy nưốc giải khát, có công năng hạ nhiệt, giải độc. Ngày xưa, trong chiến trận, thiếu các phương tiện y tế, người ta còn dùng nước dừa thay thế cho dịch truyền. Dừa khô có nhiều công dụng hơn nữa. Nước dừa dùng để kho cá, kho thịt, thắng nước màu, cơm dừa rám dùng để làm mứt, cơm dừa dày được xay nhuyễn, vắt nước cốt làm kẹo dừa, nấu dầu dừa, làm xà phòng. Bã dừa dùng làm bánh dầu, để bón phân hoặc làm thức ăn cho gia súc. Gáo dừa được sử dụng làm than hoạt tính, chất đốt hoặc làm các mặt hàng thủ công mỹ nghệ rấr được ưa chuộng ở các nước phương Tây. Xơ dừa được đánh tơi ra dùng làm thảm, làm nệm, làm dép đặc trị cho những người bệnh thấp khớp hoặc bện làm dây thừng, lưới bọc các bờ kè chống sạt lở ven sông. Hiện nay, các mặt hàng làm từ cây dừa không chỉ phát triển trong nước mà còn được mở rộng ra các nước khác trên thế giới. Kẹo dừa Bến Tre được xuất khẩu nhiều nhất qua trung Quốc. Đi về Bến Tre, chỉ cần qua khỏi phà Rạch Miễu ta sẽ đi giữa bạt ngàn màu xanh của dừa. Những buổi trưa oi bức, chỉ cần mắc võng học bài dưới gốc dừa, bên cạnh bờ ao, hoặc đưa mắt nhìn bầu trời xanh đung đưa qua kẽ lá, nghe tiếng cá nhảy, đớp mồi dưới ao chúng ta bỗng thấy cuộc đời đẹp biết bao. Cuộc sống của người dân Bến Tre gắn liền với cây dưà từ bao đời nay. Ngôi nhà của họ cũng ẩn hiện dưới bóng râm mát rượi của hàng dừa, lúc khát nước uống trái dừa ngọt lịm … Không biết đã có bao nhà thơ đã dệt nên những vần thơ đẹp về cây dừa ở Bến Tre. Trong đó bài thơ của nhà thơ Kiên Giang làm em thích thú nhất: “ Khi yêu yêu lắm dừa ơi Cả trời cả đất cả người Bến Tre Bóng dừa râm mát lối quê Người ơi! Tôi tưởng lối về cung tiên…” Trong tương lai, cuộc sống ngày một hiện đại hơn. Nhưng những giá trị tinh thần vẫn không bao giờ thay đổi. Cũng như vậy, cây dừa sẽ mãi gắn bó với ngưồi dân Bến Tre như những hạt phù sa mãi mãi gắn liền với các con sông để ngày bồi đắp cho mảnh đất quê hương thêm màu mỡ. changtrai_haycuoi 03-10-2011, 11:24 anh chị nào giúp em với . biểu cảm về cây gì cũng được . trừ câu sấu . biểu cảm chứ phải tả đâu? soccon99 03-10-2011, 21:08 nè bạn tìm cho mình bài về cây tre nhéd:d:d:d:hoặc là đoạn mở bài và kết bài hay về cây tre cũng dược vuhieu_ak 04-10-2011, 20:14 Chắc hẳn ai cũng bước qua cái tuổi học trò. Vậy thì ai cũng đã được nhìn thấy hoa phượng roài. Hoa phượng là một biểu hiện của tuổi học trò. TB: Hoa phượng đẹp một cách lạ thường, một cách ngẫu nhiên và nó đẹp một cách xao xuyến. Vào tuổi học trò, hoa phượng đẹp hơn tất cả những bông hoa đắt tiền kia. Vào các mùa cây phượng lại có sự biến đổi lạ thường. Những mùa khác cây phượng lại chầm tính, nhưng khi vào thơif điểm đầu hạ cuối xuân nó lại nở rực lên thay đổi cái áo và tính cách . Cái áo được đan bằng các sợi vải màu đỏ, Những cây càng chắc chắn thì nảy lộc muộn. Trong cuộc thi đua mùa xuân thì cây phượng nở chậm nhất. Tuổi học trò còn gì hơn khi đứng ở dưới đất mà nắm đá lên để hoa rụng xuống mà lấy ép vở, khi mùa phượng hết thì nhìn lại từng trang vở có ép những bông hoa ấy thì thấy lòng nhớ đến sự vui tươi khi cùng bạn bè chơi những trò chơi trên trường. Và còn những cô cậu học trò quậy hơn nữa thì lấy vật nhọn khắc lên cây tên của mình hay những lời gép đôi của tụi bạn. Cây phượng còn là chiếc đồng hồ từ thiên nhiên, bởi vì khi sắp đến mùa thi thì nó lại nở rộ lên, báo thức sự lo lắng của các cậu học trò lười học. Những chiếc xe đạp chở đầy hoa phượng và nó chở những sự nóng bức của mùa hè. Buổi trưa hè mà được ngồi bên gốc cây phượng nhâm nhi vài câu truyện trong những trời gian qua, thêm vài món đồ ăn quà như bim bim và một ly trà sữa mát lạnh thì còn gì bằng cơ chứ. Cây phượng thật có í nghĩa đối với tuổi thơ của chúng em vừa làm bóng mát vừa làm chiếc đồng hồ. Kb Ôi!!! em iêu cây phượng biết bao. Nó cho em những sự bồn chồn trước ngày thi và vui khi em được thi tốt thì em ra cùng chia sẽ niềm vui. Em iêu nó!!!Em iêu cây phượng già cằn cỗi đầu cổng trường học của em !!! Bạn ơi nhớ cảm ơn nha!!! công đánh mỏi tay đấy nha !!! hjhjhj vuhieu_ak 04-10-2011, 20:15 “ Ai đứng như bóng dừa, tóc dài bay trong gió, có phải người còn đó, là con gái của Bến Tre…” Câu hát ngân nga mang đậm hồn quê gợi nhớ về vùng đất Bến Tre, quê hương của đồng khởi. Nhắc đến Bến Tre, người ta liên tưởng đến một vùng quê thanh bình với cây lành trái ngọt. Đặc biệt, có một loài cây gắn bó quanh năm, gắn bó cả cuộc đời với người dân Bến Tre – cây dừa. Đi khắp Bến Tre, nơi đâu ta cũng gặp bóng râm của những hàng dừa mát rượi. Hầu như nhà nào cũng trồng dừa. Cây dừa biểu tưởng của cây trái ở Bến Tre cũng như cây chè của Bảo Lộc, Thái Nguyên, cây cà phê ở Buôn Mê Thuộc hay cây cọ ở vùng quê sông Thao. Khác với cây dừa ở các tỉnh khác được mọc ở vùng đồng bằng, dọc bờ biến hay ven những triền cát trắng, cây dừa Bến Tre mọc dài trên ba cù lao lớn, cù lao Minh, cù lao Bảo và cù laoAn Hóa. Vì vậy, cây dừa Bến Tre quanh năm được phù sa của các nhánh sông Tiền, Hàm Luông, Ba Lai, Cổ Chiên bồi đắp nên lúc nào cũng xanh tươi đầy sức sống. Cây dừa Bến Tre có rất nhiều chủng loại. Dừa ta hay còn gọi là dừa bị trái to, cơm dày, dừa xiêm trái nhỏ nước ngọt và thanh, dừa lửa có vỏ bên ngoài vàng cháy, dừa dâu trái thon nhỏ dần ở hai đầu như hình dáng quả dâu. Ngoài ra còn có một số loại khác như: dừa Tam Quan, dừa cỏ, dừa dứa, dừa nhiếm, dưa éo… riêng dừa sáp chỉ mọc được ở Trà Vinh và trở thành đặc sản của vùng đất này. Có lẽ trong tất cả các loại cây trái ở Việt Nam, cây dừa là một loại cây cống hiến cả cuộc đời mình cho con người. Khôntg một chi tiết nào trên thân dừa lại không có chỗ dùng. Rễ dừa dùng để làm chất đốt, có nơi còn làm thuốc nhuộm. Lá dừa dùng để lợp nhà, gói bánh dừa, tàu dừa chặt ngắn lá dùng để trang trí nhà rạp, cổng hoa trong những tiệc cưới ở làng quê. Lá dừa khô được bó lại thành cây làm đuốc soi đường trong những vùng sâu thiếu thốn ánh đèn phố thị. Sống lá dùng để đan những giỏ hoa giỏ đựng trái cây trông rất thanh mảnh và trang trọng. Thân dừa thường dùng để bắc ngang con mương nhỏ làm cầu. Sau khi bào bỏ lớp vỏ bên ngoài, người ta lấy thân làm cột, làm kèo xây nhà, hoặc sáng tạo ra các mặt hàng thủ công mỹ nghệ khác hoặc làm chén đũa...Bông dừa tươi được hái xuống để cắm trang trí vừa thanh nhã vừa lạ mắt. Bông dừa già cắt khúc kết lại với nhau làm thành giỏ hoa, chụp đèn treo tường có giá trị thẩm mỹ cao. Đọt dừa non hay còn gọi là củ hủ dừa là một thứ thức ăn đoc đáo. Có thể làm gỏi, lăn bột, xào.. rất thích hợp với người ăn chay. Tuy nhiên, món này không phải lúc nào cũng có vì mỗi khi đốn một cây dừa, người ta mới lấy được củ hủ để dùng. Thậm chí ngay cả con sâu sống trên cây dừa ( còn gọi là đuông dừa) cũng là một thứ món ăn ngon. Do ăn đọt dừa non nên đuông dừa béo múp míp. Người ta chế biến đuông thành nhiều món ăn khoái khẩu và bổ dưỡng ở các quán ăn trong thành phố. Tuy nhiên, thứ có giá trị nhất vẫn là trái dừa. Trái dừa tươi được chắt ra lấy nưốc giải khát, có công năng hạ nhiệt, giải độc. Ngày xưa, trong chiến trận, thiếu các phương tiện y tế, người ta còn dùng nước dừa thay thế cho dịch truyền. Dừa khô có nhiều công dụng hơn nữa. Nước dừa dùng để kho cá, kho thịt, thắng nước màu, cơm dừa rám dùng để làm mứt, cơm dừa dày được xay nhuyễn, vắt nước cốt làm kẹo dừa, nấu dầu dừa, làm xà phòng. Bã dừa dùng làm bánh dầu, để bón phân hoặc làm thức ăn cho gia súc. Gáo dừa được sử dụng làm than hoạt tính, chất đốt hoặc làm các mặt hàng thủ công mỹ nghệ rấr được ưa chuộng ở các nước phương Tây. Xơ dừa được đánh tơi ra dùng làm thảm, làm nệm, làm dép đặc trị cho những người bệnh thấp khớp hoặc bện làm dây thừng, lưới bọc các bờ kè chống sạt lở ven sông. Hiện nay, các mặt hàng làm từ cây dừa không chỉ phát triển trong nước mà còn được mở rộng ra các nước khác trên thế giới. Kẹo dừa Bến Tre được xuất khẩu nhiều nhất qua trung Quốc. Đi về Bến Tre, chỉ cần qua khỏi phà Rạch Miễu ta sẽ đi giữa bạt ngàn màu xanh của dừa. Những buổi trưa oi bức, chỉ cần mắc võng học bài dưới gốc dừa, bên cạnh bờ ao, hoặc đưa mắt nhìn bầu trời xanh đung đưa qua kẽ lá, nghe tiếng cá nhảy, đớp mồi dưới ao chúng ta bỗng thấy cuộc đời đẹp biết bao. Cuộc sống của người dân Bến Tre gắn liền với cây dưà từ bao đời nay. Ngôi nhà của họ cũng ẩn hiện dưới bóng râm mát rượi của hàng dừa, lúc khát nước uống trái dừa ngọt lịm … Không biết đã có bao nhà thơ đã dệt nên những vần thơ đẹp về cây dừa ở Bến Tre. Trong đó bài thơ của nhà thơ Kiên Giang làm em thích thú nhất: “ Khi yêu yêu lắm dừa ơi Cả trời cả đất cả người Bến Tre Bóng dừa râm mát lối quê Người ơi! Tôi tưởng lối về cung tiên…” Trong tương lai, cuộc sống ngày một hiện đại hơn. Nhưng những giá trị tinh thần vẫn không bao giờ thay đổi. Cũng như vậy, cây dừa sẽ mãi gắn bó với ngưồi dân Bến Tre như những hạt phù sa mãi mãi gắn liền với các con sông để ngày bồi đắp cho mảnh đất quê hương thêm màu mỡ. __________________ HAHA, TA LÀ ĐẠI KHỦNG THIÊN HẠ vuhieu_ak 04-10-2011, 20:16 Sân trường em trồng rất nhiều cây để lấy bóng mát cho chúng em chơi. Nhưng đối với em, gần gũi và thân thiết nhất là cây phượng vĩ ở góc sân. Không biết cây trồng từ bao giờ mà nay đã to và cao đến tận tầng 2 trường em. Tán cây xoè rộng, che mát cả một góc sân, hàng chục đứa chúng em chơi không bị nắng. Thân nó to, một mình em ôm không hết. Vỏ cây màu nâu sẫm, nứt nẻ. Em sờ vào thấy xù xì, ram ráp. Có một số chiếc rễ nổi lên mặt đất, nhẵn trơn trơn. Chúng em thường ngồi vào đấy để đọc truyện cho đỡ nóng. Lá phượng giống lá me, màu xanh nõn, lúc già thì xanh thẫm. Mọc song song hai bên cuống, nhìn xa xa thật giống đuôi con phượng. Hay vì thế mà người ta gọi đó là Phượng? Khi tiếng ve kêu râm ran trong vòm lá là phượng bắt đầu trổ bông đồng loạt. Nhìn lên, chỉ thấy một màu chói lọi bao phủ cả lên thân cây, làm sáng rực cả sân trường. Phượng mọc thành từng chùm. Bông phượng có 5 cánh đỏ tươi. Nhuỵ hoa đài và cong, đầu nhuỵ có một cái túi hình bầu dục. Bọn con trai thường lấy nhuỵ để chơi chọi gà. Nhìn phượng nở, chúng em lại náo nức nghĩ đến một mùa hè đầy ắp những niềm vui và những dự định mới. Hết mùa hè, cánh hoa lại rắc rắc trên sân trường như rác pháo. Lúc này, phượng lại trở về dáng vẻ trầm tư, giản dị, thân quen. Hoa phượng còn được gọi bằng một cái tên thật thân thương, gần gũi “hoa học trò”. Đúng vậy. Phượng rất gắn bó với học sinh chúng em. Phượng còn cho chúng em bóng mát và làm đẹp cho mái trường mến yêu. __________________ HAHA, TA LÀ ĐẠI KHỦNG THIÊN HẠ vuhieu_ak 04-10-2011, 20:17 Sân trường em trồng rất nhiều cây để lấy bóng mát cho chúng em chơi. Nhưng đối với em, gần gũi và thân thiết nhất là cây phượng vĩ ở góc sân. Không biết cây trồng từ bao giờ mà nay đã to và cao đến tận tầng 2 trường em. Tán cây xoè rộng, che mát cả một góc sân, hàng chục đứa chúng em chơi không bị nắng. Thân nó to, một mình em ôm không hết. Vỏ cây màu nâu sẫm, nứt nẻ. Em sờ vào thấy xù xì, ram ráp. Có một số chiếc rễ nổi lên mặt đất, nhẵn trơn trơn. Chúng em thường ngồi vào đấy để đọc truyện cho đỡ nóng. Lá phượng giống lá me, màu xanh nõn, lúc già thì xanh thẫm. Mọc song song hai bên cuống, nhìn xa xa thật giống đuôi con phượng. Hay vì thế mà người ta gọi đó là Phượng? Khi tiếng ve kêu râm ran trong vòm lá là phượng bắt đầu trổ bông đồng loạt. Nhìn lên, chỉ thấy một màu chói lọi bao phủ cả lên thân cây, làm sáng rực cả sân trường. Phượng mọc thành từng chùm. Bông phượng có 5 cánh đỏ tươi. Nhuỵ hoa đài và cong, đầu nhuỵ có một cái túi hình bầu dục. Bọn con trai thường lấy nhuỵ để chơi chọi gà. Nhìn phượng nở, chúng em lại náo nức nghĩ đến một mùa hè đầy ắp những niềm vui và những dự định mới. Hết mùa hè, cánh hoa lại rắc rắc trên sân trường như rác pháo. Lúc này, phượng lại trở về dáng vẻ trầm tư, giản dị, thân quen. Hoa phượng còn được gọi bằng một cái tên thật thân thương, gần gũi “hoa học trò”. Đúng vậy. Phượng rất gắn bó với học sinh chúng em. Phượng còn cho chúng em bóng mát và làm đẹp cho mái trường mến yêu. __________________ HAHA, TA LÀ ĐẠI KHỦNG THIÊN HẠ vuhieu_ak 04-10-2011, 20:18 Loài cây em yêu Cây khế quê hương Đối với lứa tuổi học trò chúng em, khi nhắc tới làng quê thân yêu, không ai là không có ấn tượng về một loài cây nào đó. Riêng em, em lại thích cây khế. Đó là một loài cây bình dị, mộc mạc nhưng để lại cho em nhiều kỉ niệm khó quyên. Không hiểu sao em lại yêu cây khế đến thế. Cứ mỗi lần về quê là em chạy ra ngay gốc cây để ngắm nhìn nó. Hay có lẽ vì em và cây bằng tuổi nhau nên có quan hệ thân thiết đến vậy chăng? Gốc cây không to lắm nhưng tán lá rất rộng. Dưới tán lá này, em nghịch rất nhiều trò. Cây khế tuy to như vậy nhưng mà hoa của nó bé nhỏ li ti. Những chùm hoa bám chặt vào thân như chẳng muốn rời. Vào mùa hoa kết trái khi cơn gió nhẹ thổi qua, cánh hoa bé nhỏ lấm tấm như vẩy vàng rơi rơi làm cho em cảm thấy thích thú. Ông em bảo cánh hoa đang làm nhiệm vụ của mình cho quả khế được sinh ra. Trong nắng hè oi bức, những chùm khế như ngôi sao sáng trên bầu trời. Từ bé cây khế đã làm bạn của em. Khi em còn nhỏ ông em hay bế em ra gốc cây khế và nói rằng: - Cháu ông lớn nhanh và gặt hái nhiều thành quả như cây khế đơm hoa kết trái này nhé! Năm lớp bốn là năm em về quê lâu nhaatsvaf năm đó, em trèo lên cây khế lấy quả nhưng không may gãy mất một cành. Em cảm thấy rất sợ vì đây là cây khế mà ông em quý nhất. Thhaatj may, ông đã không ,mắng em mà chỉ nhắc nhở nhẹ nhàng: - Lần sau cháu trèo lên cây phải cẩn thận, không làm gãy cành vì cây khế cũng biết đau như con người ấy. Em càng lớn lên, cây khế càng to, ông em ngày càng già yếu đi. Vào những ngày cuối cùng ông dắt em ra bên cạng gốc khế dặn em phải chăm sóc cây khế như cái gì đó thân thiết với mình. Bây giờ đúng dưới gốc cây khế, em nhớ lại lời dạy của ông lúc nào. Qua tán cây, em thấy nụ cười nhân từ hiền dịu của ông. Cây khế không chỉ làm em nhớ đến quê hương mà còn là người bạn thân thiết, là sợi dây tình cảm của em và ông. Mỗi lần nhìn khế đậu quả em lại nhớ đến bao tình cảm thương yêu, trìu mến mà ông dành cho em. Cho thiên nhiên xung quanh. vuhieu_ak 04-10-2011, 20:24 Đề : Tả về loài cây em yêu (cây ji cũng dc, trừ cây sấu). vuhieu_ak 04-10-2011, 20:24 MB giới thiệu cây định tả TB tả chi tiết -tả từng bộ phận của cây(thân, lá ,cành ,hoa ,quả) -tả cây theo từng mùa KB lợi ích của cây tình cảm của mình dành cho cây __________________ Hướng dẫn sử dụng và Nội qui diễn đàn. Hãy đặt tiêu đề cho Topic như thế này. Hãy thực hiện đúng qui định diễn đàn. sakura30 04-10-2011, 21:01 Có nhiều loài cây nhưng mình sẽ nói vài ý biểu cảm về cây tre nha. MB:giới thiệu về cây tre đã gắn bó với con người từ lâu đời và đã trở thành biểu tượng của làng quê Việt Nam.Tại sao bạn yêu cây tre? TB:Miêu tả vài nét về cây tre(màu sắc, thân, lá) Tre có những phẩm chất gì?(bất khuất, anh dũng, kiên cường) Từ xưa đến nay tre giúp nhân dân làm gì?(chống giặc ngoại xâm)nhớ tham khảo thêm bài Cây tre Việt Nam của lớp 6 nha Tre gắn với đời sống lao động(làm nhà, làm củi,....) Tre gắn bó với em như thế nào?(thích làm gì dưới bóng tre?) Tre trong thơ, ca(thơ Cây tre Việt Nam của Nguyễn Duy rồi bài hát Cây tre Việt Nam) KB:Nêu cảm nghĩ, tình cảm của bạn về cây tre.Mong tre như thế nào?(mãi tồn tại) ĐÓ LÀ TOÀN BỘ Ý TƯỞNG BÀI VĂN CỦA MÌNH ĐẤY. MÌNH CŨNG CHƯA LÀM VĂN VỀ BÀI NÀY NỮA NHƯNG MÌNH MONG SẼ GIÚP ÍCH CHO CÁC BẠN[Only registered and activated users can see links]ình ảnh/kwon yuri.vn sakura30 04-10-2011, 21:06 Có nhiều loài cây nhưng mình sẽ nói vài ý biểu cảm về cây tre nha. MB:giới thiệu về cây tre đã gắn bó với con người từ lâu đời và đã trở thành biểu tượng của làng quê Việt Nam.Tại sao bạn yêu cây tre? TB:Miêu tả vài nét về cây tre(màu sắc, thân, lá) Tre có những phẩm chất gì?(bất khuất, anh dũng, kiên cường) Từ xưa đến nay tre giúp nhân dân làm gì?(chống giặc ngoại xâm)nhớ tham khảo thêm bài Cây tre Việt Nam của lớp 6 nha Tre gắn với đời sống lao động(làm nhà, làm củi,....) Tre gắn bó với em như thế nào?(thích làm gì dưới bóng tre?) Tre trong thơ, ca(thơ Cây tre Việt Nam của Nguyễn Duy rồi bài hát Cây tre Việt Nam) KB:Nêu cảm nghĩ, tình cảm của bạn về cây tre.Mong tre như thế nào?(mãi tồn tại) ĐÓ LÀ TOÀN BỘ Ý TƯỞNG BÀI VĂN CỦA MÌNH ĐẤY. MÌNH CŨNG CHƯA LÀM VĂN VỀ BÀI NÀY NỮA NHƯNG MÌNH MONG SẼ GIÚP ÍCH CHO CÁC BẠN[Only registered and activated users can see links] @};-%%-nếu thấy được thì nhớ cảm ơn mình nha!!!:)>-:):p dangngonhuy1999 05-10-2011, 09:24 giúp mình nũa mình cần gắp lắm aj chj~ tụ cách làm baj` văn biểu cảm tả về loài cây em ju hem chj~ em với! vietquang99 05-10-2011, 16:10 sao cứ phải cháp tự sức mình làm có phải tốt hơn không scientificfiction 06-10-2011, 19:39 Cây tre đã đi vào văn hoá VN như một hình ảnh bình dị mà đầy sức ống, dẻo dai chống chịu thiên tai, gió bão và giặc ngoại xâm. Thế nhưng những năm gần đây, có một thực tế đáng buồn là loại cây đa dạng, thiết thực trong mọi mặt đời sống này đã bị coi nhẹ, bị chặt phá, bị thoái hoá... bởi nhiều nguyên nhân khác nhau. Có mặt ở nhiều nước Châu á như ấn Độ, Trung Quốc, Nhật Bản, Triều Tiên, Philippines, Indonesia từ xa xưa, cây tre cũng gắn bó với người nông dân VN từ nghìn năm rồi. Hình ảnh làng quê VN từ xưa gắn liền với luỹ tre làng - những bụi tre gai ken dày chắn gió bão thiên tai và che chắn cho mỗi làng Việt trước trộm đạo, giặc cướp và kẻ xâm lược - nhân tai. Không thể kể hết tính đắc dụng của tre đối với người nông dân VN: làm nhà cửa (vì kèo, lanh tô, phên liếp, vách tường...), làm vô số vật dụng: cái cần câu, cái vó cất tôm cất tép, cái đó, bè mảng, cái cầu ao và cả những cái cầu bắc qua những con mương, con kênh nhỏ. Tre từng được sử dụng phổ biến để làm đồ gia dụng: bàn ghế, giường chõng, các loại vật dụng sinh hoạt từ cái đòn gánh và đôi quang (thứ vật liệu đa dụng để gánh mọi thứ ra đồng và gánh lúa từ đồng về nhà, chưa kể còn được dùng như một thứ “tủ lạnh” thông thoáng để bảo quản thức ăn và chống chó, mèo, chuột hữu hiệu) đến cái khung cửi, cái xa quay sợi, cái rổ, cái rá, cái dần, cái sàng gạo, cái rế đựng nồi, cái gáo múc nước, cái bừa, cái cào, cái ách khoác lên cổ con trâu cày đến con dao cật nứa cắt rốn lúc chào đời, cái quạt nan, đôi đũa, cái tăm... nhiều thứ vật dụng làm bằng tre còn được dùng đến ngày nay. Đấy là còn chưa nói tới các loại vật dụng của nhà nông, cũng như nhiều loại vũ khí thời xưa của cha ông ta đều có phần cán, phần tay cầm làm bằng một loại cây nào đó thuộc họ tre. Cây gậy tầm vông thời đánh Pháp xâm lược là một chứng tích đã đi vào lịch sử. Cây nêu dựng lên trước cửa nhà vào dịp năm mới thời xưa để trừ ma quỷ, cái ống đựng bút và quản bút lông của các nhà nho mà những năm gần đây về nơi thôn dã ta còn thấy, đến những cánh diều mà hôm nay con trẻ còn chơi... tất cả đều làm từ tre. Vật dụng ngày càng có vẻ thuận tiện hơn, có vẻ đẹp đẽ hơn đã đẩy chúng ta xa rời thứ cây nhiều lợi ích như thế. Thậm chí có một thời ấu trĩ, người ta đã chặt đi những bụi tre gai quanh làng với lý do là chúng làm đất bạc màu. Những rặng tre rợp bóng ở đường làng, nghiêng xuống nơi bờ ao không còn mấy nữa. Nhiều người quên mất rằng bao đời tổ tiên người Việt khai phá đồng bằng Bắc Bộ được như ngày hôm nay là do đắp đê chống lụt, trị thuỷ. Những triền đê được giữ vững trước nước lụt, bão tố, ngoài phần công sức của người Việt xưa bao đời bồi đắp, thì còn có phần công sức của những bụi tre có tác dụng giữ đất, chống xói lở. Nhưng xem ra chỉ có ở VN là cây tre và các loại tre vẫn bị bỏ quên. Hiện nay, khoảng hơn 1.000 loài thuộc họ tre đã được trồng ở nhiều nơi trên thế giới, nhất là ở các nơi có khí hậu nhiệt đới và cận nhiệt đới. Các nước phát triển ngày càng coi trọng cây tre và ưa thích các loại sản phẩm chế biến từ tre. ở các nước Đông á, nơi được coi là quê hương của cây tre, đang có xu hướng quay trở lại sử dụng loại vật liệu có nhiều đặc tính quý báu này trong mọi mặt của đời sống. Một ngành công nghiệp chế biến các sản phẩm từ tre đã ra đời và đang phát triển mạnh ở một số nước Châu Á. Đi đầu trong những nước này là Trung Quốc. Tre và các loại cây thuộc họ tre phát triển chủ yếu ở các tỉnh phía Nam Trung Quốc, những năm gần đây xuất khẩu hơn nửa triệu mét vuông mỗi năm. VN, đất nước mà cây tre, cây trúc mọc từ ngàn đời, những năm gần đây cũng tiêu thụ không ít chiếu trúc, chiếu tre nhập từ Trung Quốc, và xu hướng này vẫn đang tiếp diễn!!! Mỗi hécta trồng tre chất lượng cao đem lại thu nhập 15.000 USD mỗi năm cho người nông dân Trung Quốc. Các tác phẩm mỹ thuật tinh xảo được dệt thủ công từ sợi tre (được chẻ nhỏ và chế biến bằng công nghệ hiện đại) xuất sang thị trường Singapore gần đây thật đáng chú ý. Trái với quan niệm trước đây là cây tre làm đất bạc màu, kết quả nghiên cứu do Viện Nghiên cứu và phát triển sinh thái (trụ sở ở Lugana, Philippines) cho thấy cây tre đã cải tạo thành công ở những vùng đất bị tro núi lửa Pinatubô huỷ hoại. Cây tre có sức sống tuyệt vời ở cả những vùng đất bạc màu, cằn cỗi hay đất bị ô nhiễm. Viên nghiên cứu này cũng khẳng định bộ rễ của cây tre có tác dụng ổn định nhất, chống xói mòn đất, chống xói lở bờ sông, tre mọc ken dày có thể làm giảm cường độ của gió, giảm sự tàn phá của những cơn bão và gió lốc. Người Nhật đã từng trồng thí nghiệm tre trên một vùng đất ở gần Hiroshima -thành phố bị tàn phá bởi bom nguyên tử năm 1945. Cây tre đã đâm chồi trên đất nhiễm phóng xạ ở đây sau khi được trồng vài tháng! Một phương pháp sử dụng chất bảo quản có nguồn gốc thiên nhiên mới cũng được các nhà khoa học Nhật phát minh gần đây, khi mà trong quá trình nghiên cứu xử lý tre dùng làm đồ nội thất và làm thùng chứa, họ vô tình phát hiện một chất có khả năng chống ôxy hoá mạnh có trong vỏ cây tre. Nếu như cây cà kheo bằng tre được người dân miền biển VN sử dụng từ nhìn cả bài mà chẳng biết có tí nào từ '' em yêu loài cây đó'' mới mở bài mà đã ko thấy tí gì gọi là loài cây em yêu. Nó giống văn thuyết minh hơn là văn biểu cảm( nếu biểu cảm chắc là giận giữ)hehe trinhcaoquocbao 06-10-2011, 22:31 dàn ý này sơ xoài wá với lại đây là v8n biểu cảm chứ có phải tả đâu trinhcaoquocbao 06-10-2011, 22:33 MB giới thiệu cây định tả TB tả chi tiết -tả từng bộ phận của cây(thân, lá ,cành ,hoa ,quả) -tả cây theo từng mùa KB lợi ích của cây tình cảm của mình dành cho cây __________________ Hướng dẫn sử dụng và Nội qui diễn đàn. Hãy đặt tiêu đề cho Topic như thế này. Hãy thực hiện đúng qui định diễn đàn. dàn ý này sơ xoài wá với lại đây là v8n biểu cảm chứ có phải tả đâu trinhcaoquocbao 06-10-2011, 22:34 sao toàn là tre với khế ko zậy bài mình cần là cây mai thì ko có pokemon_011 07-10-2011, 07:31 Nhà em có một cây Mai. Ngày thường, Mai đứng một mình trong góc vườn, lặng lẽ giữa bao nhiêu là Quỳnh Anh, Lan, Cúc, Vũ Nữ… Ấy vậy mà Mai vẫn ung dung, thản nhiên lớn lên với dáng vẻ đơn sơ và giản dị. Cây Mai cao hơn em đến hai cái đầu. Nó khoác trên mình một chiếc áo xanh đậm điểm vài bông hoa vàng hoe. Đến rằm tháng Chạp, Mai được đem ra giữa sân nhà. Nó bắt đầu được chú ý đến. Mai được mọi người chăm sóc, bón phân, tỉa cành và đặc biệt lặt lá – một công việc mà em rất thích. Vào sáng Chủ Nhật, cả nhà em vui vẻ quây quần bên cây Mai để lặt lá. Em làm theo lời mẹ dạy, chú ý lặt đúng cách từng chiếc lá, tưởng tượng như đang mở từng chiếc cửa sổ tí ti trên thân cây cho những nụ hoa mở mắt hé nhìn trời đất. Khi tất cả những chiếc lá đã rời cành mẹ, cây Mai trở nên trơ trụi, khẳng khiu. Những cành cây tia ra như những nét phác thảo bằng bút kim của một bức tranh. Nhưng chính sự trơ trụi ấy lại mang một vẻ háo hức và tưng bừng, đem đến cho mọi người cảm giác mùa xuân về. Không phụ lòng người chăm sóc, không để cành phải đợi lâu, những nụ hoa li ti đã bắt đầu xuất hiện. Thân cây trơ trụi được tô điểm bằng những chấm xanh non của mầm hoa, mầm lá. Gần đến Tết, những nụ hoa lớn lên, phình tròn, nhõ bằng chiếc móng tay út. Nhìn cây Mai như có hàng trăm con bọ xanh âu yếm bám chặt vào cành, cố gắng làm đẹp cho cây và hứa hẹn một sự đơm hoa rực rỡ ngày Tết Tết tới, Mai được đặt chễm chệ ở một vị trí trang trọng trong nhà. Mọi người lo đi sắm đồ Tết, chẳng để ý đến Mai nhiều. Hôm mồng Một Tết, mọi người vui vẻ trong những bộ đồ mới. Đến lúc này, nhìn qua cây Mai, ai cũng ngạc nhiên khi thấy nó cũng đã sẵn sàng trong bộ trang phục truyền thống của mình. Mai phủ hắp người một chiếc áo vàng rực rỡ của hoa, điểm thêm vài màu xanh non của lá. Chúng em trang trọng treo những lời chúc “ An khang thịnh vượng”, “ Vạn sự như ý”, … và những bao lì xì lên cây, chia sẻ lời chúc năm mới với loài hoa tuyệt đẹp này. Vậy là chiếc áo vàng của Mai còn được điểm những món đồ trang sức màu đỏ, thể hiện may mắn và tình thương yêu Hoa Mai vàng tươi, rất đẹp. Cánh hoa mềm, mịn như nhung. Nhưng chỉ sau một vài ngày, những cành hoa ấy héo dần và từ từ rời cành xuống điểm tô cho đất. Đất trong chậu đầy một màu vàng của cánh Mai. Hoa Mai rụng đi nhường chỗ cho những nụ hoa con con bung mình hé nở. Những cái nụ xanh be bé, điểm vài màu vàng ở đỉnh. Chúng em thay nhau đoán xem đâu là nụ hoa, đâu là nụ lá, nụ nào nở trước, nụ nào nở sau. Những chiếc nụ lá không được quan tâm nhiều nhưng vẫn hồn nhiên nở cánh trước cả nụ hoa Sau tết, Mai vẫn cố gắng thể hiện hết vẻ đẹp còn lại của mình, hoàn thành sứ mệnh thiêng liêng được giao. Dưói đất, hoa vàng rụng nhiều. Trên cây, lá xanh lớn lên . Hết Tết, hết mùa hoa Mai, đến lượt lá đua nhau trang trí cho cành. Mai lại khoác lên mình chiếc áo màu xanh thẫm. Mai cũng “ điệu” như con người, cứ đến Tết là xúng xính trong bộ quần áo đẹp. Mai như một người bạn quen thuộc, chia sẻ ngày Tết với mọi người. Mai gắng sức mình tô đẹp cho ngày Tết. Mọi người quan tâm, làm đẹp cho Mai. Em yêu Mai, gia đình em yêu Mai, miền Nam này yêu Mai, cả đất nước Việt Nam cũng yêu Mai. Cây Mai- biểu tượng của may mắn, vui vẻ và hạnh phúc. trinhcaoquocbao 07-10-2011, 17:08 thaks nhưng mà mình đang cần văn bỉu cảm chứ ko phải tả dù sao cũng thaks dai_trang 07-10-2011, 19:28 các bạn post cho mình bài về cây bàng nha! thanks nhìu dai_trang 07-10-2011, 19:57 mình muốn làm một bài văn biểu cảm về loài cây em yêu. Giúp mình với bebeybi 07-10-2011, 20:07 minh cung dang mac ve bai nay ne`.kho wa (T_T).anh chi giup em cai long0422463450 09-10-2011, 09:18 :)>- doi khi toi cung hieu rang ...... viẹks \Rightarrow hj rk ;rjugiq git\oint_{}^{}jhjs.vnk sangkimdong 09-10-2011, 20:05 có ai giúp tui hok?:-SS:-SS:-SS:-SS:-SS:-SS [Only registered and activated users can see links] kute_lc 10-10-2011, 17:18 Cây tre đã đi vào văn hoá VN như một hình ảnh bình dị mà đầy sức ống, dẻo dai chống chịu thiên tai, gió bão và giặc ngoại xâm. Thế nhưng những năm gần đây, có một thực tế đáng buồn là loại cây đa dạng, thiết thực trong mọi mặt đời sống này đã bị coi nhẹ, bị chặt phá, bị thoái hoá... bởi nhiều nguyên nhân khác nhau. Có mặt ở nhiều nước Châu á như ấn Độ, Trung Quốc, Nhật Bản, Triều Tiên, Philippines, Indonesia từ xa xưa, cây tre cũng gắn bó với người nông dân VN từ nghìn năm rồi. Hình ảnh làng quê VN từ xưa gắn liền với luỹ tre làng - những bụi tre gai ken dày chắn gió bão thiên tai và che chắn cho mỗi làng Việt trước trộm đạo, giặc cướp và kẻ xâm lược - nhân tai. Không thể kể hết tính đắc dụng của tre đối với người nông dân VN: làm nhà cửa (vì kèo, lanh tô, phên liếp, vách tường...), làm vô số vật dụng: cái cần câu, cái vó cất tôm cất tép, cái đó, bè mảng, cái cầu ao và cả những cái cầu bắc qua những con mương, con kênh nhỏ. Tre từng được sử dụng phổ biến để làm đồ gia dụng: bàn ghế, giường chõng, các loại vật dụng sinh hoạt từ cái đòn gánh và đôi quang (thứ vật liệu đa dụng để gánh mọi thứ ra đồng và gánh lúa từ đồng về nhà, chưa kể còn được dùng như một thứ “tủ lạnh” thông thoáng để bảo quản thức ăn và chống chó, mèo, chuột hữu hiệu) đến cái khung cửi, cái xa quay sợi, cái rổ, cái rá, cái dần, cái sàng gạo, cái rế đựng nồi, cái gáo múc nước, cái bừa, cái cào, cái ách khoác lên cổ con trâu cày đến con dao cật nứa cắt rốn lúc chào đời, cái quạt nan, đôi đũa, cái tăm... nhiều thứ vật dụng làm bằng tre còn được dùng đến ngày nay. Đấy là còn chưa nói tới các loại vật dụng của nhà nông, cũng như nhiều loại vũ khí thời xưa của cha ông ta đều có phần cán, phần tay cầm làm bằng một loại cây nào đó thuộc họ tre. Cây gậy tầm vông thời đánh Pháp xâm lược là một chứng tích đã đi vào lịch sử. Cây nêu dựng lên trước cửa nhà vào dịp năm mới thời xưa để trừ ma quỷ, cái ống đựng bút và quản bút lông của các nhà nho mà những năm gần đây về nơi thôn dã ta còn thấy, đến những cánh diều mà hôm nay con trẻ còn chơi... tất cả đều làm từ tre. Vật dụng ngày càng có vẻ thuận tiện hơn, có vẻ đẹp đẽ hơn đã đẩy chúng ta xa rời thứ cây nhiều lợi ích như thế. Thậm chí có một thời ấu trĩ, người ta đã chặt đi những bụi tre gai quanh làng với lý do là chúng làm đất bạc màu. Những rặng tre rợp bóng ở đường làng, nghiêng xuống nơi bờ ao không còn mấy nữa. Nhiều người quên mất rằng bao đời tổ tiên người Việt khai phá đồng bằng Bắc Bộ được như ngày hôm nay là do đắp đê chống lụt, trị thuỷ. Những triền đê được giữ vững trước nước lụt, bão tố, ngoài phần công sức của người Việt xưa bao đời bồi đắp, thì còn có phần công sức của những bụi tre có tác dụng giữ đất, chống xói lở. Nhưng xem ra chỉ có ở VN là cây tre và các loại tre vẫn bị bỏ quên. Hiện nay, khoảng hơn 1.000 loài thuộc họ tre đã được trồng ở nhiều nơi trên thế giới, nhất là ở các nơi có khí hậu nhiệt đới và cận nhiệt đới. Các nước phát triển ngày càng coi trọng cây tre và ưa thích các loại sản phẩm chế biến từ tre. ở các nước Đông á, nơi được coi là quê hương của cây tre, đang có xu hướng quay trở lại sử dụng loại vật liệu có nhiều đặc tính quý báu này trong mọi mặt của đời sống. Một ngành công nghiệp chế biến các sản phẩm từ tre đã ra đời và đang phát triển mạnh ở một số nước Châu Á. Đi đầu trong những nước này là Trung Quốc. Tre và các loại cây thuộc họ tre phát triển chủ yếu ở các tỉnh phía Nam Trung Quốc, những năm gần đây xuất khẩu hơn nửa triệu mét vuông mỗi năm. VN, đất nước mà cây tre, cây trúc mọc từ ngàn đời, những năm gần đây cũng tiêu thụ không ít chiếu trúc, chiếu tre nhập từ Trung Quốc, và xu hướng này vẫn đang tiếp diễn!!! Mỗi hécta trồng tre chất lượng cao đem lại thu nhập 15.000 USD mỗi năm cho người nông dân Trung Quốc. Các tác phẩm mỹ thuật tinh xảo được dệt thủ công từ sợi tre (được chẻ nhỏ và chế biến bằng công nghệ hiện đại) xuất sang thị trường Singapore gần đây thật đáng chú ý. Trái với quan niệm trước đây là cây tre làm đất bạc màu, kết quả nghiên cứu do Viện Nghiên cứu và phát triển sinh thái (trụ sở ở Lugana, Philippines) cho thấy cây tre đã cải tạo thành công ở những vùng đất bị tro núi lửa Pinatubô huỷ hoại. Cây tre có sức sống tuyệt vời ở cả những vùng đất bạc màu, cằn cỗi hay đất bị ô nhiễm. Viên nghiên cứu này cũng khẳng định bộ rễ của cây tre có tác dụng ổn định nhất, chống xói mòn đất, chống xói lở bờ sông, tre mọc ken dày có thể làm giảm cường độ của gió, giảm sự tàn phá của những cơn bão và gió lốc. Người Nhật đã từng trồng thí nghiệm tre trên một vùng đất ở gần Hiroshima -thành phố bị tàn phá bởi bom nguyên tử năm 1945. Cây tre đã đâm chồi trên đất nhiễm phóng xạ ở đây sau khi được trồng vài tháng! Một phương pháp sử dụng chất bảo quản có nguồn gốc thiên nhiên mới cũng được các nhà khoa học Nhật phát minh gần đây, khi mà trong quá trình nghiên cứu xử lý tre dùng làm đồ nội thất và làm thùng chứa, họ vô tình phát hiện một chất có khả năng chống ôxy hoá mạnh có trong vỏ cây tre. Nếu như cây cà kheo bằng tre được người dân miền biển VN sử dụng từ kute_lc 10-10-2011, 17:40 )Từ bao đời nay, cây tre có mặt hầu hết khắp các nẻo đường đất nước và gắn bó thuỷ chung với cộng đồng đân tộc Việt Nam. Đặc biệt trong tâm thức người Việt, cây tre chiếm vị trí sâu sắc - được xem như là biểu tượng của người Việt, đất Việt ... "Tre xanh xanh tự bao giờ Chuyện ngày xưa đã có bờ tre xanh Cây tre, cây nứa, cây vầu, trúc... và nhiều loại tre bương khác là loại cây thuộc họ lúa. Tre có rễ ngầm, sống lâu mọc ra những trồi ngọn gọi là măng. Thân rạ hoá mộc có thể cao đến 10-18m, ít phân nhánh. Mỗi cây có khoảng 30 đốt... Cùng với cây đa, bến nước, sân đình - một hình ảnh quen thuộc, thân thương của làng Việt cổ, thì những bụi tre làng từ hàng ngàn năm đã có sự gắn bó đối với người Việt. Tre toả bóng mát và cống hiến tất cả. Từ măng tre ngọt bùi đến bẹ tre làm nón, từ thân tre cành là đến gốc tre đều góp phần cho cuộc sống. Cây tre đã gắn bó với bao thăng trầm của lịch sử nước nhà "... Đất nước lớn lên khi dân mình biết trồng tre và đánh giặc...". Không phải ngẫu nhiên sự tích loại tre thân vàng được người Việt gắn với truyền thuyết về Thánh Gióng - Hình ảnh Thánh Gióng nhổ tre đằng ngà đánh đuổi giặc Ân xâm lược đã trở thành biểu tượng cho sức mạnh chiến thắng thần kỳ, đột biến của dân tộc ta đối với những kẻ thù xâm lược lớn mạnh. Mặt khác, hình tượng của cậu bé Thánh Gióng vươn vai hoá thân thành người khổng lồ rất có thể liên quan đến khả năng sinh trưởng rất nhanh của cây tre!!? (theo các nhà thực vật học, thì măng tre trinh, có thể cao thêm 15-20cm mỗi ngày). Trải qua nhiều thời kỳ lịch sử, các luỹ tre xanh đã trởi thành "pháo đài xanh" vững chắc chống quân xâm lược, chống thiên tai. Tre thật sự trở thành chiến luỹ và là nguồn vật liệu để chế tạo vũ khí tấn công trong các cuộc chiến. Chính ngọn tầm vông góp phần lớn trong việc đánh đuổi quân xâm lược để giành độc lập, tự do cho Tổ quốc. "Tre giữ làng, giữ nước, giữ mái nhà tranh, giữ đồng lúa chín..." Vốn gần gũi với đời sống con người, cây tre đã từng là nguồn cảm hứng trong văn học, nghệ thuật. Từ những câu chuyện cổ tích (Nàng Út ống tre, Cây tre trăm đốt...) đến các ca dao, tục ngữ đều có mặt của tre. Đã có không ít tác phẩm nổi tiếng viết và lên phim về tre: “Cây tre Việt Nam” ... Tre còn góp mặt trong những làn điệu dân ca, điệu múa sạp phổ biến hầu khắp cả nước. Và nó là một trong những chất liệu khá quan trọng trong việc tạo ra các nhạc khí dân tộc như đàn tơ rưng, sáo, khèn... Tre đi vào cuộc sống của mỗi người, đi sâu thẳm vào tâm hồn người Việt. Mỗi khi xa quê hương, lữ khách khó lòng quên được hình ảnh luỹ tre làng thân thương, nhưng nhịp cầu tre êm đềm... Hình ảnh của tre luôn gợi nhớ về một làng quê Việt Nam mộc mạc, con người Việt Nam thanh cao, giản dị mà chí khí. Trong quá trình hội nhập quốc tế và hiện đại hoá thì tre ngày nay lại trở thành những sản phẩm có giá trị thẩm mỹ cao được nhiều khách nước ngoài ưa thích, như ở những nơi sang trọng: đèn chụp bằng tre, đĩa đan bằng tre ... Có thể thấy rằng bản lĩnh, bản sắc của người Việt và văn hoá Việt có những nét tương đồng với sức sống và vẻ đẹp của cây tre đất Việt. Tre không mọc riêng lẻ mà sống thành từng luỹ tre, rặng tre. Đặc điểm cố kết này đặc trưng cho tính cộng đồng của người Việt. Chính vì thế mà cây tre được ví như là con người Việt Nam cần cù, siêng năng, bám đất, bám làng: “Rễ sinh không ngại đất nghèo, Tre bao nhiêu rễ bấy nhiêu cần cù”. Tre cùng người Việt Nam trải qua bao thăng trầm của lịch sử, qua bao cuộc chiến tranh giữ nước – tre xứng đáng là hình ảnh biểu tượng cho tính kiên cường, bất khuất của người Việt Nam, là cái đẹp Việt Nam. bài trên hơi nghiêng về thuyết minh, nhớ cẩn thận nha bạn, coi chừng lạc đề kute_lc 10-10-2011, 17:44 Bức tranh thanh bình của làng quê Việt Nam là cảnh sắc làng quê nông thôn với những biểu tượng đặc trưng mang đậm sắc thái dân tộc : mái đình cây đa,cánh cò ,sáo diều ,con trâu, luỹ tre...Dù đi đâu về đâu thì hình ảnh ấy vẫn sống mãi trong lòng mỗi người Việt Nam . “ Ví dầu cầu ván đóng đinh Cầu tre lắc lẻo gập ghềnh khó đi”... Cái hình ảnh “lắc lẻo” ấy cứ rung động nhẹ nhàng liên tiếp trong lòng tôi mãi mãi như lời ru của mẹ, nằm trên chiếc võng tre màu trà lên nước in bóng mẹ đã theo tôi đi hết cuộc đời. Cây tre là người bạn thân thiết lâu đời của người nông dân và nhân dân Việt Nam ,với nhiều phẩm chất cao quý ,nó đã trở thành biểu tượng về con người, về đất nước Việt Nam . “Tre xanh xanh tự bao giờ. Chuyện ngày xưa đã có bờ tre xanh” không biết tre có từ đâu , nhưng từ thời Hùng Vương thứ Sáu đã đi vào truyền thuyết lịch sử chống giặc cứu nước.Tre tượng trưng cho người quân tử bởi thân hình gầy guộc thẳng đứng ,cao vút, bất khuất vươn lên bầu trời cao.Lá thì mong manh, manh áo cọc bao ngoài thì để dành cho măng, như người mẹ hiền âu yếm ,hi sinh cho đứa con yêu bé bỏng.Dù gầy guộc nhưng tre vẫn biết sống chung biết kết nên luỹ nên thành, sự đoàn kết đó không sức mạnh gì tàn phá nổi.Những cây con thì nhọn hoắt ,đâm thẳng,tự tin ,vươn lên đầy sức sống,như sự tiếp sức cho thế hệ đi trước. Tre kiên gan bền bỉ vững chãi trong mọi môi trường sống dù bùn lầy, khô hạn, đất sỏi đất vôi bạc màu tre cũng xanh tươi mượt mà .Tre mộc mạc, nhũn nhặn, cứng cáp dẽo dai, thanh cao chí khí như người. Sự hoá thân ấy đã xoá bỏ ranh giới giữa con người với sự vật. Tre là người bạn thân của con người , từ khi lọt lòng nằm trong chiếc nôi tre, lớn lên gắn bó với tre qua các trò chơi : tán hưng, ống thụt, làm diều ,làm lồng đèn trung thu... Trưởng thành lao động dưới bóng tre những đêm trăng : “ Đêm trăng thanh anh mới hỏi nàng . Tre non đủ lá đan sàng được chăng ? “ .Đến khi lấy vợ gả chồng thì cùng dựng mái nhà tranh có kèo cột tre , giường tre....Tre hiện diện trong đời sống con người từ ăn ,ở, làm việc ,trong phong tục ,tập quán, dựng nhà dựng cửa... từ lúc sinh ra cho đến lúc mất đi, tre với con người sống chết có nhau chung thuỷ . “Dưới bóng tre ,thấp thoáng mái đình chùa cổ kính” là một nền văn hoá nông nghiệp , những nhọc nhằn, giần sàng, xay ,giã đều có tre. Tre chẽ lạt gói bánh chưng khi xuân về , khít chặt như những mối tình quê cái thuở ban đầu nỉ non dưới bóng tre xanh.Tre trong niềm vui trẻ thơ, trong chút khoan khoái của tuổi già, khắng khít ràng buộc như định sẵn như tơ duyên. Tre đi vào đời sống tâm linh như một nét văn hoá .Từ những câu hát ,câu thơ như xâu chuỗi tâm hồn dân tộc “bóng tre trùm mát rượi”, một lời tâm sự về mùa màng “Cánh đồng ta năm đôi ba vụ.Tre với người vất vả quanh năm” , hay một khúc hát giao duyên “ Lạt này gói bánh chưng xanh.Cho mai lấy trúc cho anh lấy nàng” . Nhạc của trúc của tre là khúc nhạc đồng quê.Những buổi trưa hè lộng gió , tiếng võng tre kẽo kẹt bay bổng, xao xuyến bâng khuâng man mác như lời của đồng quê của cuộc sống thanh bình. Tre trong sự nghiệp dựng nước cũng bất khuất, can trường với khí tiết ngay thẳng: “ Tre xung phong vào xe tăng đại bác.Tre giữ làng giữ nước , giữ mái nhà tranh,giữ đồng lúa chín.Tre hi sinh để bảo vệ con người”. Tre lăn xả vào kẻ thù vào cái ác, dù cái ác rất mạnh , để giữ gìn non sông đất nước, con người.Tre là đồng chí của ta, tre vì ta mà đánh giặc. Kì lạ thay cái cối xay tre là biểu tượng về cuộc đời lam lũ, về sự chịu đựng bền bỉ dẽo dai, vẫn là cây tre nhũn nhặn ấy ,nó nhọn hoắt mũi tầm vông với sức mạnh của Thánh Gióng năm xưa đánh đuổi giặc Ân cứu nước. Mai này, KHKT có phát triển đến đâu, cũng không thể thay thế hình ảnh cây tre trong tâm hồn của con người Việt Nam . Nó trở thành cây tre tinh thần là bóng mát ,là khúc nhạc tâm tình, còn là biểu tượng cao quý cho phẩm chất cốt cách con người Việt Nam . kute_lc 10-10-2011, 17:46 tả cây Phượng: MB : “Những chiếc giỏ xe chở đầy hoa phượng, em chở mùa hè của tôi đi đâu” Câu hát của nhà thơ Xuân Diệu đã làm tui nhớ đến sự đẹp đẽ, mạnh mẽ của hoa phượng.Tôi yêu hoa phượng-loài hoa biểu tượng cho tâm hồn của mỗi người học trò chúng tôi. TB:Nhắc đến hoa phượng, ta không thể quên được một màu đỏ rực rỡ của nó-một màu đỏ nhơf sự tinh khiết của gió, nắng, nóng của thiên nhiên vào mùa hạ.Đài hoa ôm lấy bông như một người mẹ che chở cho con thân yêu của mình. Bên trong lớp đài hoa là cánh, cánh hoa phượng đỏ, mỏng manh nhưng chính nó đã tạo nên vẻ đẹp tươi xinh cho mỗi bông hoa phượng. Trong lòng hoa là nhuỵ đỏ, chứa mật và phấn, mật hoa cho những chú ông bé nhỏ, chăm chỉ tới hút. Vào khoảng giữa tháng năm,tiếng ve sầu kêu râm ran, liên miên trên những tán lá phượng vĩ, báo hiệu mùa hè tới, thôi thúc học trò chúng tôi phải chuyên tâm học hành đạt được những kết quả cao trong học tập. Những buổi trưa hè nắng nóng, những giờ ra chơi oi bức vì nô đùa, phượng như một cái ô che mát cho chúng tôi. Đứng dưới cây phượng, nhìn lên bầu trời dường như ta không thể nhìn thấy những gợn mây trong xanh mà chỉ thấy trong những tán lá phượng xum xuê một màu xanh và lốm đốm nhiều một màu đỏ của hoa phượng. Tia nắng vàng xuyên qua tán lá và để lại bóng hình của hoa phượng dưới mặt đất. Vào đầu tháng sáu, lũ học trò chúng tôi vui vẻ, sửa soạn về nhà, sung sướng đón chào một mùa hè thú vị. Nhưng không ít tiếng khóc sụt sùi phải xa mái trường, xa thầy cô,xa ban bè và xa những kỉ niệm dưới ngôi trường thân yêu ,dưới gốc phượng bơ vơ giữa sân trường,bơ vơ giữa biển nắng vàng. Hoa phượng buồn khi phải xa học trò, thỉnh thoảng có những con gió nhẹ thổi qua, lại một cơn hoa rụng… Ba tháng hè trôi qua đằng đẵng, không một tiếng cười nói, không tiếng trống, phượng trống vắng. Phượng vẫn thả những cánh son đỏ xuống sân trường, phượng vẫn đếm từng giây từng phút khi xa học sinh. Ba tháng hè trôi qua, ngày mai đã là ngày khai giảng, phượng mong nhớ, chờ đợi để đc gặp lại các bạn học sinh. Những học sinh cũ đến thăm trường, họ rỏ những giọt lệ bé nhỏ. Những giọt lệ ấy chứa đầy sự nhớ thương mái trường, thầy cô, nhớ bạn bè, nhớ những kỷ niệm thân thương dưới gốc phượng và nhớ phượng…Trong tâm hồn họ chứa đầy kỷ niệm, chứa một màu đỏ thân thương của hoa phượng. Hoa phượng đón chào các bạn cũ và vui vẻ chờ đợi gương mặt mới của trường. Đâu đâu cũng có tiếng cười nói vui vẻ, hoa phượng mừng rỡ, hoa phượng khóc nhưng là tiếng khóc chứa đầy niềm vui, nỗi buồn của phượng đã đượcchia sẻ phần nào. Giữa mùa thu, hoa phượng đã tàn, những chiếc lá vàng úa rụng đầy dưới sân trường. Học sinh buồn, không được nghe thấy, nhìn thấy và ngắm hoa phượng nhiều. Hoa phượng chỉ nở vào mùa hè thì biết cho ai ngắm? KT:Hoa phượng như một người bạn vô hình, để lại những kỷ niệm thời áo trắng. Tôi yêu hoa phượng- hoa học trò thân thương. -------- ngobin3 11-10-2011, 14:02 Cho mình xin thêm bài cây tre đi. Mình rất thích cây tre mincute_dn94 13-10-2011, 09:08 giup em voi, huhu kobai van bieu cam thiet la kho @-) braga 13-10-2011, 11:20 Cho mình xin thêm bài cây tre đi. Mình rất thích cây tre Có nè: Cây tre đã đi vào văn hoá VN như một hình ảnh bình dị mà đầy sức ống, dẻo dai chống chịu thiên tai, gió bão và giặc ngoại xâm. Thế nhưng những năm gần đây, có một thực tế đáng buồn là loại cây đa dạng, thiết thực trong mọi mặt đời sống này đã bị coi nhẹ, bị chặt phá, bị thoái hoá... bởi nhiều nguyên nhân khác nhau. Có mặt ở nhiều nước Châu á như ấn Độ, Trung Quốc, Nhật Bản, Triều Tiên, Philippines, Indonesia từ xa xưa, cây tre cũng gắn bó với người nông dân VN từ nghìn năm rồi. Hình ảnh làng quê VN từ xưa gắn liền với luỹ tre làng - những bụi tre gai ken dày chắn gió bão thiên tai và che chắn cho mỗi làng Việt trước trộm đạo, giặc cướp và kẻ xâm lược - nhân tai. Không thể kể hết tính đắc dụng của tre đối với người nông dân VN: làm nhà cửa (vì kèo, lanh tô, phên liếp, vách tường...), làm vô số vật dụng: cái cần câu, cái vó cất tôm cất tép, cái đó, bè mảng, cái cầu ao và cả những cái cầu bắc qua những con mương, con kênh nhỏ. Tre từng được sử dụng phổ biến để làm đồ gia dụng: bàn ghế, giường chõng, các loại vật dụng sinh hoạt từ cái đòn gánh và đôi quang (thứ vật liệu đa dụng để gánh mọi thứ ra đồng và gánh lúa từ đồng về nhà, chưa kể còn được dùng như một thứ “tủ lạnh” thông thoáng để bảo quản thức ăn và chống chó, mèo, chuột hữu hiệu) đến cái khung cửi, cái xa quay sợi, cái rổ, cái rá, cái dần, cái sàng gạo, cái rế đựng nồi, cái gáo múc nước, cái bừa, cái cào, cái ách khoác lên cổ con trâu cày đến con dao cật nứa cắt rốn lúc chào đời, cái quạt nan, đôi đũa, cái tăm... nhiều thứ vật dụng làm bằng tre còn được dùng đến ngày nay. Đấy là còn chưa nói tới các loại vật dụng của nhà nông, cũng như nhiều loại vũ khí thời xưa của cha ông ta đều có phần cán, phần tay cầm làm bằng một loại cây nào đó thuộc họ tre. Cây gậy tầm vông thời đánh Pháp xâm lược là một chứng tích đã đi vào lịch sử. Cây nêu dựng lên trước cửa nhà vào dịp năm mới thời xưa để trừ ma quỷ, cái ống đựng bút và quản bút lông của các nhà nho mà những năm gần đây về nơi thôn dã ta còn thấy, đến những cánh diều mà hôm nay con trẻ còn chơi... tất cả đều làm từ tre. Vật dụng ngày càng có vẻ thuận tiện hơn, có vẻ đẹp đẽ hơn đã đẩy chúng ta xa rời thứ cây nhiều lợi ích như thế. Thậm chí có một thời ấu trĩ, người ta đã chặt đi những bụi tre gai quanh làng với lý do là chúng làm đất bạc màu. Những rặng tre rợp bóng ở đường làng, nghiêng xuống nơi bờ ao không còn mấy nữa. Nhiều người quên mất rằng bao đời tổ tiên người Việt khai phá đồng bằng Bắc Bộ được như ngày hôm nay là do đắp đê chống lụt, trị thuỷ. Những triền đê được giữ vững trước nước lụt, bão tố, ngoài phần công sức của người Việt xưa bao đời bồi đắp, thì còn có phần công sức của những bụi tre có tác dụng giữ đất, chống xói lở. Nhưng xem ra chỉ có ở VN là cây tre và các loại tre vẫn bị bỏ quên. Hiện nay, khoảng hơn 1.000 loài thuộc họ tre đã được trồng ở nhiều nơi trên thế giới, nhất là ở các nơi có khí hậu nhiệt đới và cận nhiệt đới. Các nước phát triển ngày càng coi trọng cây tre và ưa thích các loại sản phẩm chế biến từ tre. ở các nước Đông á, nơi được coi là quê hương của cây tre, đang có xu hướng quay trở lại sử dụng loại vật liệu có nhiều đặc tính quý báu này trong mọi mặt của đời sống. Một ngành công nghiệp chế biến các sản phẩm từ tre đã ra đời và đang phát triển mạnh ở một số nước Châu Á. Đi đầu trong những nước này là Trung Quốc. Tre và các loại cây thuộc họ tre phát triển chủ yếu ở các tỉnh phía Nam Trung Quốc, những năm gần đây xuất khẩu hơn nửa triệu mét vuông mỗi năm. VN, đất nước mà cây tre, cây trúc mọc từ ngàn đời, những năm gần đây cũng tiêu thụ không ít chiếu trúc, chiếu tre nhập từ Trung Quốc, và xu hướng này vẫn đang tiếp diễn!!! Mỗi hécta trồng tre chất lượng cao đem lại thu nhập 15.000 USD mỗi năm cho người nông dân Trung Quốc. Các tác phẩm mỹ thuật tinh xảo được dệt thủ công từ sợi tre (được chẻ nhỏ và chế biến bằng công nghệ hiện đại) xuất sang thị trường Singapore gần đây thật đáng chú ý. Trái với quan niệm trước đây là cây tre làm đất bạc màu, kết quả nghiên cứu do Viện Nghiên cứu và phát triển sinh thái (trụ sở ở Lugana, Philippines) cho thấy cây tre đã cải tạo thành công ở những vùng đất bị tro núi lửa Pinatubô huỷ hoại. Cây tre có sức sống tuyệt vời ở cả những vùng đất bạc màu, cằn cỗi hay đất bị ô nhiễm. Viên nghiên cứu này cũng khẳng định bộ rễ của cây tre có tác dụng ổn định nhất, chống xói mòn đất, chống xói lở bờ sông, tre mọc ken dày có thể làm giảm cường độ của gió, giảm sự tàn phá của những cơn bão và gió lốc. Người Nhật đã từng trồng thí nghiệm tre trên một vùng đất ở gần Hiroshima -thành phố bị tàn phá bởi bom nguyên tử năm 1945. Cây tre đã đâm chồi trên đất nhiễm phóng xạ ở đây sau khi được trồng vài tháng! Một phương pháp sử dụng chất bảo quản có nguồn gốc thiên nhiên mới cũng được các nhà khoa học Nhật phát minh gần đây, khi mà trong quá trình nghiên cứu xử lý tre dùng làm đồ nội thất và làm thùng chứa, họ vô tình phát hiện một chất có khả năng chống ôxy hoá mạnh có trong vỏ cây tre. Nếu như cây cà kheo bằng tre được người dân miền biển VN . Thanks mình cái nào..................... hoanganhngan1999 13-10-2011, 18:16 pl]================================================== ================================================== ================================================== ================================================== ================================================== ================================== changtrai_haycuoi 16-10-2011, 17:22 Bạn nào tìm cho mình một bài viết hoặc một đoạn văn về cây phượng được không? không thì đoạn mở bài cũng được. nha linhteo_6a 18-10-2011, 20:15 sau day la bai van biểu cam ve cay bang MB: o truong em co n cay nhu ... (hong,phương ...)nhung tui thich va iu nhat la cay bang TB: ta 1 sô dac diem nhu : la: xuan thi xanh non ,he thi..... than xu xi chai sam nhu da coc trông thương va iu cay den vo cung chac cung boi suong sa gio nang gio boi cai gia ret cua mua dong co the ta hoa :nho trang muot nhung no rat thom qua:....... 1so ki niem nhu: treo cay nga xuong canh cay lam canh gay hoac lam cay bi ton thuong choi dua duoi goc bang chia se buon vui voi no:bi diem sau,bi co mang , cai nhau voi ban...... KB: noi qua lai ve tinh cam cua minh voi no(vd:thuong iu , than thiet vi no chia se buon vui voi no. tangvanhiep 19-10-2011, 19:12 +Hình ảnh cây bàng ở sân trường đã để lại rất nhiều ấn tượng trong em ngay từ khi em lần đầu đến trường. Cây bàng ở góc trái của sân trường. Thầy hiệu trưởng nói, nó được trồng ngay từ khi trường em mới được thành lập; nó đã trở thành nỗi nhớ của nhiều thế hệ anh chị học sinh đã trưởng thành từ mái trường này. Nó rất to nên nổi bật ở sân trường. Cây bàng cao đến tầng 3 của trường, cành lá cứng cáp, xum xuê, vươn ra rất nhiều phía. Thân cây bàng rất to, em và bốn đứa bạn vòng tay nhau mới ôm được thân cây. Rễ của cây bàng rất nhiều và dài, mọc trồi lên cả mặt đất, cong cong trông như các chú rắn. Cây bàng tuy vậy nhưng ăn mặc giản dị lắm, bao giờ cây cũng chỉ khoác trên mình một tấm áo nâu sần sùi và đôi chiếc mũ màu xanh của mùa hè nữa nên cây càng lộ rõ vẻ cứng cáp, khoẻ mạnh. +Hết kì một thì cây bàng đã trở thành người bạn thân thiết của em và các bạn. Hằng ngày sau những tiết học căng thẳng, mọi người lại ngồi vây xung quanh cây bàng đọc sách, truyện. Khi trời nắng, cây bàng lại phủ bóng mát xuống cho em ngồi. Cây bàng thật là một người bạn tốt. +Càng ngày, cây bàng và em càng trở nên thân thiết hơn, mỗi lần nghỉ hè, ngoài niềm vui được nghỉ ngơi, trong lòng em lại có một nỗi da diết, mong cho thời gian nghỉ hè nhanh hết mau để được gặp cây bàng. Chắc cây bàng ở trường cũng buồn lắm. +Em rất yêu quý cây bàng, đó là người bạn không thể thiếu đối với em. Sẽ không bao giờ em quên được hình ảnh cây bàng. ngưòi vie^'t tang van hiep gau_nhoi_boom 19-10-2011, 19:56 sau day la bai van biểu cam ve cay bang MB: o truong em co n cay nhu ... (hong,phương ...)nhung tui thich va iu nhat la cay bang TB: ta 1 sô dac diem nhu : la: xuan thi xanh non ,he thi..... than xu xi chai sam nhu da coc trông thương va iu cay den vo cung chac cung boi suong sa gio nang gio boi cai gia ret cua mua dong co the ta hoa :nho trang muot nhung no rat thom qua:....... 1so ki niem nhu: treo cay nga xuong canh cay lam canh gay hoac lam cay bi ton thuong choi dua duoi goc bang chia se buon vui voi no:bi diem sau,bi co mang , cai nhau voi ban...... KB: noi qua lai ve tinh cam cua minh voi no(vd:thuong iu , than thiet vi no chia se buon vui voi no. noi the thi ai hieu cho dc noi ro hon di chu!!!!!! changtrai_haycuoi 19-10-2011, 20:20 ai giúp mình về cái đề ngôi trường em yêu đây. ai giúp được mình xin cám ơn ! changtrai_haycuoi 19-10-2011, 20:22 mình sắp viết bài rồi giúp mình với nè . ngôi trường em yêu! changtrai_haycuoi 19-10-2011, 20:25 Cây tre đã đi vào văn hoá VN như một hình ảnh bình dị mà đầy sức ống, dẻo dai chống chịu thiên tai, gió bão và giặc ngoại xâm. Thế nhưng những năm gần đây, có một thực tế đáng buồn là loại cây đa dạng, thiết thực trong mọi mặt đời sống này đã bị coi nhẹ, bị chặt phá, bị thoái hoá... bởi nhiều nguyên nhân khác nhau. Có mặt ở nhiều nước Châu á như ấn Độ, Trung Quốc, Nhật Bản, Triều Tiên, Philippines, Indonesia từ xa xưa, cây tre cũng gắn bó với người nông dân VN từ nghìn năm rồi. Hình ảnh làng quê VN từ xưa gắn liền với luỹ tre làng - những bụi tre gai ken dày chắn gió bão thiên tai và che chắn cho mỗi làng Việt trước trộm đạo, giặc cướp và kẻ xâm lược - nhân tai. Không thể kể hết tính đắc dụng của tre đối với người nông dân VN: làm nhà cửa (vì kèo, lanh tô, phên liếp, vách tường...), làm vô số vật dụng: cái cần câu, cái vó cất tôm cất tép, cái đó, bè mảng, cái cầu ao và cả những cái cầu bắc qua những con mương, con kênh nhỏ. Tre từng được sử dụng phổ biến để làm đồ gia dụng: bàn ghế, giường chõng, các loại vật dụng sinh hoạt từ cái đòn gánh và đôi quang (thứ vật liệu đa dụng để gánh mọi thứ ra đồng và gánh lúa từ đồng về nhà, chưa kể còn được dùng như một thứ “tủ lạnh” thông thoáng để bảo quản thức ăn và chống chó, mèo, chuột hữu hiệu) đến cái khung cửi, cái xa quay sợi, cái rổ, cái rá, cái dần, cái sàng gạo, cái rế đựng nồi, cái gáo múc nước, cái bừa, cái cào, cái ách khoác lên cổ con trâu cày đến con dao cật nứa cắt rốn lúc chào đời, cái quạt nan, đôi đũa, cái tăm... nhiều thứ vật dụng làm bằng tre còn được dùng đến ngày nay. Đấy là còn chưa nói tới các loại vật dụng của nhà nông, cũng như nhiều loại vũ khí thời xưa của cha ông ta đều có phần cán, phần tay cầm làm bằng một loại cây nào đó thuộc họ tre. Cây gậy tầm vông thời đánh Pháp xâm lược là một chứng tích đã đi vào lịch sử. Cây nêu dựng lên trước cửa nhà vào dịp năm mới thời xưa để trừ ma quỷ, cái ống đựng bút và quản bút lông của các nhà nho mà những năm gần đây về nơi thôn dã ta còn thấy, đến những cánh diều mà hôm nay con trẻ còn chơi... tất cả đều làm từ tre. Vật dụng ngày càng có vẻ thuận tiện hơn, có vẻ đẹp đẽ hơn đã đẩy chúng ta xa rời thứ cây nhiều lợi ích như thế. Thậm chí có một thời ấu trĩ, người ta đã chặt đi những bụi tre gai quanh làng với lý do là chúng làm đất bạc màu. Những rặng tre rợp bóng ở đường làng, nghiêng xuống nơi bờ ao không còn mấy nữa. Nhiều người quên mất rằng bao đời tổ tiên người Việt khai phá đồng bằng Bắc Bộ được như ngày hôm nay là do đắp đê chống lụt, trị thuỷ. Những triền đê được giữ vững trước nước lụt, bão tố, ngoài phần công sức của người Việt xưa bao đời bồi đắp, thì còn có phần công sức của những bụi tre có tác dụng giữ đất, chống xói lở. Nhưng xem ra chỉ có ở VN là cây tre và các loại tre vẫn bị bỏ quên. Hiện nay, khoảng hơn 1.000 loài thuộc họ tre đã được trồng ở nhiều nơi trên thế giới, nhất là ở các nơi có khí hậu nhiệt đới và cận nhiệt đới. Các nước phát triển ngày càng coi trọng cây tre và ưa thích các loại sản phẩm chế biến từ tre. ở các nước Đông á, nơi được coi là quê hương của cây tre, đang có xu hướng quay trở lại sử dụng loại vật liệu có nhiều đặc tính quý báu này trong mọi mặt của đời sống. Một ngành công nghiệp chế biến các sản phẩm từ tre đã ra đời và đang phát triển mạnh ở một số nước Châu Á. Đi đầu trong những nước này là Trung Quốc. Tre và các loại cây thuộc họ tre phát triển chủ yếu ở các tỉnh phía Nam Trung Quốc, những năm gần đây xuất khẩu hơn nửa triệu mét vuông mỗi năm. VN, đất nước mà cây tre, cây trúc mọc từ ngàn đời, những năm gần đây cũng tiêu thụ không ít chiếu trúc, chiếu tre nhập từ Trung Quốc, và xu hướng này vẫn đang tiếp diễn!!! Mỗi hécta trồng tre chất lượng cao đem lại thu nhập 15.000 USD mỗi năm cho người nông dân Trung Quốc. Các tác phẩm mỹ thuật tinh xảo được dệt thủ công từ sợi tre (được chẻ nhỏ và chế biến bằng công nghệ hiện đại) xuất sang thị trường Singapore gần đây thật đáng chú ý. Trái với quan niệm trước đây là cây tre làm đất bạc màu, kết quả nghiên cứu do Viện Nghiên cứu và phát triển sinh thái (trụ sở ở Lugana, Philippines) cho thấy cây tre đã cải tạo thành công ở những vùng đất bị tro núi lửa Pinatubô huỷ hoại. Cây tre có sức sống tuyệt vời ở cả những vùng đất bạc màu, cằn cỗi hay đất bị ô nhiễm. Viên nghiên cứu này cũng khẳng định bộ rễ của cây tre có tác dụng ổn định nhất, chống xói mòn đất, chống xói lở bờ sông, tre mọc ken dày có thể làm giảm cường độ của gió, giảm sự tàn phá của những cơn bão và gió lốc. Người Nhật đã từng trồng thí nghiệm tre trên một vùng đất ở gần Hiroshima -thành phố bị tàn phá bởi bom nguyên tử năm 1945. Cây tre đã đâm chồi trên đất nhiễm phóng xạ ở đây sau khi được trồng vài tháng! Một phương pháp sử dụng chất bảo quản có nguồn gốc thiên nhiên mới cũng được các nhà khoa học Nhật phát minh gần đây, khi mà trong quá trình nghiên cứu xử lý tre dùng làm đồ nội thất và làm thùng chứa, họ vô tình phát hiện một chất có khả năng chống ôxy hoá mạnh có trong vỏ cây tre. Nếu như cây cà kheo bằng tre được người dân miền biển VN sử dụng từ changtrai_haycuoi 19-10-2011, 20:28 nếu không có bài viết thì dàn bài cũng được. dàn bài về ngôi trường em yêu. linh7asontho 19-10-2011, 21:09 bạn nào có thể giúp mình viết về ngôi trường em yêu cái. không thì giàn bài cũng được. văn biểu cảm chứ không phải tả đâu đó! meocon_dangyeu21 20-10-2011, 09:57 pó tay mình thấy cây sấu tả cũn được ấy chứ! nhu vậy cũn có sao âu???????????? pokemon_011 20-10-2011, 10:02 ai giúp mình về cái đề ngôi trường em yêu đây. ai giúp được mình xin cám ơn ! Hàng năm, cứ mỗi độ thu về, lòng tôi vừa xao xuyến vừa háo hức đến lạ kỳ. Mùa thu có biết bao nhiêu là sự kiện, lễ Vu Lan này, kỷ niệm ngày Quốc Khánh này, Lễ khai giảng năm học mới này, Rằm Trung Thu nữa…trong đó háo hức nhất là dịp khai giảng. Dẫu thời gian thấm thoắt đưa thôi, năm tháng trôi đi, tôi đã lớn lên và thay đổi nhiều, nhưng trong ký ức của tôi, những kỷ niệm ngày thơ bé cắp sách tới trường vẫn còn trong trẻo và tinh khôi lắm không gì có thể xoá nhoà được. Còn nhớ ngày khai giảng hồi học lớp 1,hồi đó nhà tôi nghèo lắm, nhà trường yêu cầu các học sinh phải có mũ ca nô đội đầu, thay vì mua 1 chiếc mũ ở ngoài hàng thì tôi lại tiết kiệm tiền mua mũ cho bố mẹ bằng cách gập tờ giấy màu xanh đỏ thành 1 chiếc mũ ca nô để đội đến lớp khai giảng. Hihi nhờ 1 chút khéo léo mà tôi có 1 chiếc mũ xinh xắn vì tôi còn sáng tạo khi cắt hình bong hoa và ngôi sao dán vào bên ngoài phía mũ. Hồi ấy. khi được bố mẹ mua cho chiếc áo trắng với chiếc quần màu tím than để mặc đến trường mà tôi nâng niu bộ quần áo ấy cứ như cục vàng vậy, lòng tôi vui sướng đến mức cả đêm không sao ngủ được. Chỉ mong trời mau sáng thật nhanh để đi khai giảng, để được diện bộ quần áo mới, để được đội chiếc mũ canô xinh xắn không giống ai…… Năm nay ra trường, hoà vào với CS tấp nập bộn bề lo toan, tôi cũng như bao bạn trẻ khác đang ngược xuôi đi hành trình xin việc. Ra trường,bắt đầu va chạm cuộc sống, lối suy nghĩ cũng phần nào thực tế hơn, nhưng trong tôi những cảm xúc về ngày khai trường cùng niềm hân hoan trước thềm năm học mới vẫn tinh khôi vẫn cứ háo hức như ngày nào. Năm nay, Thu về, trong lòng vẫn háo hức, vẫn hứng khởi lắm đấy nhưng không phải là háo hức cho bản thân mà là háo hức vui vẻ cho 2 cậu em. Cậu em lớn thi ĐH đỗ ĐH là thủ khoa của trường. Trong ngày khai giảng năm học mới, em sẽ đại diện cho các tân sinh viên toàn trường đọc lời phát biểu khai giảng năm học mới. Đọc bài phát biểu mẫu mà em viết trước ngày khai giảng, chị xúc động lắm, cảm động vì những suy nghĩ mà em chia sẻ với các bạn đồng trang lứa, cảm động vì những trăn trở và quyết tâm của em với mong muốn được trở thành một những giáo sư đầu ngành, những nhà toán học nổi tiếng đóng góp, cống hiến sức mình cho nền toán học Việt Nam và toán học Thế Giới. Cậu em trai mà mình hay chê là ngốc, là nghịch như quỷ sứ giờ đã là chàng sinh viên năm nhất rồi, em của chị giờ đã suy nghĩ rất người lớn rồi em nhỉ? Con đường tương lai phía trước của em còn dài, chị chúc em chị luôn vững tin vào những gì mình theo đuổi và gặt hái được nhiều thành công nhé. Thân! changtrai_haycuoi 20-10-2011, 14:47 Không biết cây nhãn có từ bao giờ. Chỉ biết rằng khi tôi sinh ra thì rặng nhãn đã xanh rì trước cổng, đầu thôn. Và không biết từ bao giờ, hình ảnh cây nhãn, tên gọi cây nhãn đã trở thành tình yêu trong tôi. Đi khắp quê hương tôi không nơi nào thiếu vắng bóng cây nhãn. Màu xanh của nhãn bao trùm khắp nẻo đường quê. Cây nhãn đã gắn bó với người dân quê tôi từ bao đời nay. Những buổi trưa hè nắng như đổ lửa, nhãn tỏa cho người dân đi làm đồng về. Chẳng hiểu sao tôi cứ nghĩ, cây nhãn mang dáng dấp của người dân làng quê tôi. Và tôi rất thich cái cảm giác khi sờ tay vào cái lớp vỏ sần sùi, nâu nâu, gợn gợn của cây nhãn. Cảm giác ấy giống như sờ vào bàn tay chai sạn của bà, của mẹ. Cũng như người dân quê tôi, từ bao đời nay, nhãn cần mẫn chắt chiu những hạt phù sa mặn mòi từ trong lòng đất, để đơm hoa, kết quả đem lại nguồn thu nhập cho quê hương còn nghèo nàn và đầy gian khó. Cây nhãn đã gắn bó với tôi suốt những năm tháng tuổi thơ. Mỗi lần tôi đến trường, cây nhãn xèo bóng rợp đường tôi đi.Mùa xuân hoa nhãn nở khắp trời, tung cái màu vàng ươm mở màng phủ kín cả làng quê. Và cứ ngày nào cũng vậy, trên đường đi học về, tôi lại đứng lặng dưới rặng nhãn, ngửng mặt lên, nhắm mắt lại, hít những hơi thật sâu để hương thơm của nhãn tràn cả vào lồng ngực. Một mùi thơm dịu mát khó tả. tôi gọi đó là mùi của quê hương.Rồi khi nắng bắt đầu vàng vọt trên mỗi lùm cây, khi những tiếng sấm ầm ù báo hiệu những cơn mua đầu hạ là lúc nhãn dồn những ngọt ngào từ rễ, từ thân, từ trên qủa.Hạt bắt đầu chuyển sang màu đen bóng, cùi dày mọng lên để vỏ dần căng ra, mịn hơn. Để rồi đến thánh sáu, tháng bảy, đặt quả nhãn lên môi, dùng răng cắn nhẹ, vỏ nứt ra và một dòng nước ngọt ngào thấm dần lên miệng, vòa tim lan ra từng đường gân, thớ thịt. một vị ngon thơm, đạm đà rất riêng như chứa cả vị mặn của phù sa từ sâu trong lòng đất quê hương. Mỗi khi đi xa, nhớ về quê hương mình, hình ảnh đầu tiên toàn về trong tâm trí tôi bao giờ cũng là cây nhãn. Và dù đi đến đâu, thấy bóng cây nhãn là tôi thấy bóng giáng quê hương mình ở đó. Làm xong nhớ cám ơn nha!!! changtrai_haycuoi 20-10-2011, 14:49 Nhà em có một cây Mai. Ngày thường, Mai đứng một mình trong góc vườn, lặng lẽ giữa bao nhiêu là Quỳnh Anh, Lan, Cúc, Vũ Nữ… Ấy vậy mà Mai vẫn ung dung, thản nhiên lớn lên với dáng vẻ đơn sơ và giản dị. Cây Mai cao hơn em đến hai cái đầu. Nó khoác trên mình một chiếc áo xanh đậm điểm vài bông hoa vàng hoe. Đến rằm tháng Chạp, Mai được đem ra giữa sân nhà. Nó bắt đầu được chú ý đến. Mai được mọi người chăm sóc, bón phân, tỉa cành và đặc biệt lặt lá – một công việc mà em rất thích. Vào sáng Chủ Nhật, cả nhà em vui vẻ quây quần bên cây Mai để lặt lá. Em làm theo lời mẹ dạy, chú ý lặt đúng cách từng chiếc lá, tưởng tượng như đang mở từng chiếc cửa sổ tí ti trên thân cây cho những nụ hoa mở mắt hé nhìn trời đất. Khi tất cả những chiếc lá đã rời cành mẹ, cây Mai trở nên trơ trụi, khẳng khiu. Những cành cây tia ra như những nét phác thảo bằng bút kim của một bức tranh. Nhưng chính sự trơ trụi ấy lại mang một vẻ háo hức và tưng bừng, đem đến cho mọi người cảm giác mùa xuân về. Không phụ lòng người chăm sóc, không để cành phải đợi lâu, những nụ hoa li ti đã bắt đầu xuất hiện. Thân cây trơ trụi được tô điểm bằng những chấm xanh non của mầm hoa, mầm lá. Gần đến Tết, những nụ hoa lớn lên, phình tròn, nhõ bằng chiếc móng tay út. Nhìn cây Mai như có hàng trăm con bọ xanh âu yếm bám chặt vào cành, cố gắng làm đẹp cho cây và hứa hẹn một sự đơm hoa rực rỡ ngày Tết Tết tới, Mai được đặt chễm chệ ở một vị trí trang trọng trong nhà. Mọi người lo đi sắm đồ Tết, chẳng để ý đến Mai nhiều. Hôm mồng Một Tết, mọi người vui vẻ trong những bộ đồ mới. Đến lúc này, nhìn qua cây Mai, ai cũng ngạc nhiên khi thấy nó cũng đã sẵn sàng trong bộ trang phục truyền thống của mình. Mai phủ hắp người một chiếc áo vàng rực rỡ của hoa, điểm thêm vài màu xanh non của lá. Chúng em trang trọng treo những lời chúc “ An khang thịnh vượng”, “ Vạn sự như ý”, … và những bao lì xì lên cây, chia sẻ lời chúc năm mới với loài hoa tuyệt đẹp này. Vậy là chiếc áo vàng của Mai còn được điểm những món đồ trang sức màu đỏ, thể hiện may mắn và tình thương yêu Hoa Mai vàng tươi, rất đẹp. Cánh hoa mềm, mịn như nhung. Nhưng chỉ sau một vài ngày, những cành hoa ấy héo dần và từ từ rời cành xuống điểm tô cho đất. Đất trong chậu đầy một màu vàng của cánh Mai. Hoa Mai rụng đi nhường chỗ cho những nụ hoa con con bung mình hé nở. Những cái nụ xanh be bé, điểm vài màu vàng ở đỉnh. Chúng em thay nhau đoán xem đâu là nụ hoa, đâu là nụ lá, nụ nào nở trước, nụ nào nở sau. Những chiếc nụ lá không được quan tâm nhiều nhưng vẫn hồn nhiên nở cánh trước cả nụ hoa Sau tết, Mai vẫn cố gắng thể hiện hết vẻ đẹp còn lại của mình, hoàn thành sứ mệnh thiêng liêng được giao. Dưói đất, hoa vàng rụng nhiều. Trên cây, lá xanh lớn lên . Hết Tết, hết mùa hoa Mai, đến lượt lá đua nhau trang trí cho cành. Mai lại khoác lên mình chiếc áo màu xanh thẫm. Mai cũng “ điệu” như con người, cứ đến Tết là xúng xính trong bộ quần áo đẹp. Mai như một người bạn quen thuộc, chia sẻ ngày Tết với mọi người. Mai gắng sức mình tô đẹp cho ngày Tết. Mọi người quan tâm, làm đẹp cho Mai. Em yêu Mai, gia đình em yêu Mai, miền Nam này yêu Mai, cả đất nước Việt Nam cũng yêu Mai. Cây Mai- biểu tượng của may mắn, vui vẻ và hạnh phúc. __________________ nam_messi 20-10-2011, 21:05 phượng cư rơi , phượng cư nở.Học sinh chúng ta ai cung đã tung nhìn thây loài cây tuyet vơi này.Cây phượng la loài cây tôi yêu nhất Tôi yêu từng chiếc lá xanh mơn mởn,yêu cái màu hoa đỏ hồng, yêu cái dáng thân thương của cây phượng.Phượng có mọc đơn đọc đâu, phượng nở thành từng hàng trải dài khăp các con phố ,trên những phhó phường trong những trường học. Phượng như người bạn tri âm tri kỉ thêo ta suốt cuộc đời học sinh,học sinh chúng ta ai là người chưa từng đùa vui dưới gốc phượng, ai là người chưa dc phương che chở cho những cơn nắng chói chang.Năm tháng dưới mái trường cung thật ngắn ngủi những cuộc nghỉ hè đến như chớp măt cứ như thể ta chi mới dùa vui chut phút dưới mái trường vào thời đểm cuối nam ấy sân trường tràn ngạp tiếng cười nhung cung có đôi nước mắt chia xa lăn dài trên má.Chúng ta cười , phượng nở hoa cười theo, chúng ta khóc phương trút lá xuóng như rơi lệ.Phượng nhớ ai cơ chứ, phượng chỉ nhơ nhung cậu học trò đang còn nô đùa vui vẻ, phượng buồn vi ngày mai chi 1 ngày nữ thôi phượng sẽ chơi với ai khi học sinh về cả rồi.Nhưng phượng vẫn thủy chung, son sắc,từng cánh hoa khẽ rơi xuống cây phương lai ngồi ôn lai nhưng kỉ niệm vui buồn,hờn,dỗi cua tuổi thơ chúng ta. Nhớ lắm cây phượng ơi , nhớ từng phút giây vui vẻ,nhớ những ngày còn thủ thỉ dưới gốc phượng nhớ những người bạn đã xa.Nhưng hè cũng qua mau, để hoa phương gặp lại ban cũ hoa chung niềm vui khai trương với tụi học trò. Tuổi thần tiên chúng ta co gì đẹp hơn la dc ngắm màu hoa đỏ dười mái trường .Dù mai này đi đâu, về đâu hay đã lớn khôn va trưởng thành toi se mãi không quên bóng dáng thân thương của cây phượng. Phượng-hoa của tuổi ấu thơ - hoa của tuổi học trò chúng ta .Phượng nhắn nhủ ta rằng:Hãy trân trọng nhưng phut giây bên bạn bè bên thầy cô .Nhớmãi.....Nhớ mãi ..... nhứng tháng năm dưới mái trường nam_messi 20-10-2011, 21:06 Thời thơ ấu khi còn học ở tiểu học, đấy chính là quãng thời gian hạnh phúc nhất của mỗi con người. Khi nhớ đến những kỉ niệm ấy, trong tôi lại hiện hình ảnh về bạn bè, thầy cô, mái trường tha thiết với loài cây mà tôi yêu quý và kính trọng nhất, loài cây mà đã gắng bó với những ngày cắp sách đến trường của mỗi người, loài cây mà một nhà văn đã gọi nó với một cái tên thân thương cây “ hoa học trò”. Nhìn từ xa, cây phượng toả ra những tán lá xum xuê xanh ngắt giống như một cái dù to tướng che mưa nắng. Mỗi khi tôi đi học về, tôi đều đứng nép vào chiếc dù ấy chời ba má dẫn về. Cây đứng cao khoảng năm sáu mét, nó xoè ra những vòm lá cao hơn nóc trường làm cho người nhìn vào liên tưởng tới hình ảnh gà mẹ dang rộng đôi cánh ôm ấp đàn gà con. Càng tới gần, tôi lại được thưởng thức cái không khí trong lành, cái màu xanh mươn mướt của cây xanh. Bên dưới, chim muôn tha hồ làm tổ, chúng chuyền từ cành này sang cành khác trông thật ngộ nghĩnh. Dưới bóng mát của cây cũng là điểm hẹn của chúng tôi những ngày trưa hanh nắng. Vào những giờ ra chơi, tôi đều ngồi dưới góc phượng, ngồi ôn lại bài hoặc kể cho phượng nghe về những chuyện vui hoặc buồn. Tôi cũng không hiểu sao, trong những lúc này tôi cảm nhận như tiếng của phượng thì thầm bên tai để an ủi hoặc vui mừng cùng tôi. Khi những búp hoa phượng gần nở, cũng là lúc báo hiệu cho chúng tôi mùa thi sắp đến. Cây phượng như vui vẻ khi thấy những đứa học trò của nó chăm chỉ học hành nhưng nó cũng không thể giấu kín về tâm trạng khi sắp phải chia tay chúng tôi. Ba ngày…Hai ngày… Một ngày… Thôi rồi bây giờ là ngày cuối cùng của chúng tôi đến lớp. Hoa cứ nở, cứ rơi, rơi lên tóc, rơi trên vai mỗi người như đang gửi một kỉ niệm đặc biệt cho mỗi cô cậu học trò. Cánh cổng trường đã đóng lại, chưa bao giờ phượng đẹp như lúc này. Phượng đẹp nhưng chẳng ai ngắm nhìn nó. Chỉ còn một mình nó trong theo hình bóng của mỗi học sinh. Tạm biệt cây phượng, tạm biệt những kỉ niệm buồn vui dưới góc phượng. Dù đi đâu, ở đâu tôi sẽ mãi luôn nhớ về ngôi trường này, nơi có một người bạn vô cùng thân yêu. linh7asontho 21-10-2011, 11:33 Hàng năm, cứ mỗi độ thu về, lòng tôi vừa xao xuyến vừa háo hức đến lạ kỳ. Mùa thu có biết bao nhiêu là sự kiện, lễ Vu Lan này, kỷ niệm ngày Quốc Khánh này, Lễ khai giảng năm học mới này, Rằm Trung Thu nữa…trong đó háo hức nhất là dịp khai giảng. Dẫu thời gian thấm thoắt đưa thôi, năm tháng trôi đi, tôi đã lớn lên và thay đổi nhiều, nhưng trong ký ức của tôi, những kỷ niệm ngày thơ bé cắp sách tới trường vẫn còn trong trẻo và tinh khôi lắm không gì có thể xoá nhoà được. Còn nhớ ngày khai giảng hồi học lớp 1,hồi đó nhà tôi nghèo lắm, nhà trường yêu cầu các học sinh phải có mũ ca nô đội đầu, thay vì mua 1 chiếc mũ ở ngoài hàng thì tôi lại tiết kiệm tiền mua mũ cho bố mẹ bằng cách gập tờ giấy màu xanh đỏ thành 1 chiếc mũ ca nô để đội đến lớp khai giảng. Hihi nhờ 1 chút khéo léo mà tôi có 1 chiếc mũ xinh xắn vì tôi còn sáng tạo khi cắt hình bong hoa và ngôi sao dán vào bên ngoài phía mũ. Hồi ấy. khi được bố mẹ mua cho chiếc áo trắng với chiếc quần màu tím than để mặc đến trường mà tôi nâng niu bộ quần áo ấy cứ như cục vàng vậy, lòng tôi vui sướng đến mức cả đêm không sao ngủ được. Chỉ mong trời mau sáng thật nhanh để đi khai giảng, để được diện bộ quần áo mới, để được đội chiếc mũ canô xinh xắn không giống ai…… Năm nay ra trường, hoà vào với CS tấp nập bộn bề lo toan, tôi cũng như bao bạn trẻ khác đang ngược xuôi đi hành trình xin việc. Ra trường,bắt đầu va chạm cuộc sống, lối suy nghĩ cũng phần nào thực tế hơn, nhưng trong tôi những cảm xúc về ngày khai trường cùng niềm hân hoan trước thềm năm học mới vẫn tinh khôi vẫn cứ háo hức như ngày nào. Năm nay, Thu về, trong lòng vẫn háo hức, vẫn hứng khởi lắm đấy nhưng không phải là háo hức cho bản thân mà là háo hức vui vẻ cho 2 cậu em. Cậu em lớn thi ĐH đỗ ĐH là thủ khoa của trường. Trong ngày khai giảng năm học mới, em sẽ đại diện cho các tân sinh viên toàn trường đọc lời phát biểu khai giảng năm học mới. Đọc bài phát biểu mẫu mà em viết trước ngày khai giảng, chị xúc động lắm, cảm động vì những suy nghĩ mà em chia sẻ với các bạn đồng trang lứa, cảm động vì những trăn trở và quyết tâm của em với mong muốn được trở thành một những giáo sư đầu ngành, những nhà toán học nổi tiếng đóng góp, cống hiến sức mình cho nền toán học Việt Nam và toán học Thế Giới. Cậu em trai mà mình hay chê là ngốc, là nghịch như quỷ sứ giờ đã là chàng sinh viên năm nhất rồi, em của chị giờ đã suy nghĩ rất người lớn rồi em nhỉ? Con đường tương lai phía trước của em còn dài, chị chúc em chị luôn vững tin vào những gì mình theo đuổi và gặt hái được nhiều thành công nhé. Thân! __________________ Thân! pokemon_011 linh7asontho 21-10-2011, 11:41 cái mình cần là văn biểu cảm chứ không phải là tả ai viết bài văn biểu cản về cây phượng mình thanks! xukaka_dethuong 25-10-2011, 21:44 Không ai tả cây lúa àk****************************?? Biểu cảm cây lúa giúp em với!!!!!!!!!!!! super12345ww 27-10-2011, 09:04 mih nam nay cg lop 7 ma co cho de ta loai cay em yeu ma lan nao mih cg dc 7 diem .Moi nguoi hay ta gian tiep, minh thi truc tiep nen ko suy nghi ra nhiu y nhu cac ban nen toan dc loi phe "ý sơ sài" ai co y hay chi mih voi linh7asontho 30-10-2011, 15:36 mình nộp bài kiểm tra rồi nhưng chả biết mấy điểm cả. Hồi hộp quá ha, chả biết có được điểm cao không chả biết. linh7asontho 30-10-2011, 15:38 mình thì làm bài văn biểu cảm nộp bài rồi nhưng chư trả bài các bạn trả bài rồi à. mình thì cảm nghĩ cũng tàm tạm. chắc cũng được điểm 8. linh7asontho 30-10-2011, 15:40 các bạn đã được trả bài chưa trả bài rồi thì được mấy điểm . có ai được điểm cao thì xin chúc mừng, điểm kém thì xin chia buồn nha.!!!!!!! linh7asontho 30-10-2011, 15:44 Cây tre đã đi vào văn hoá VN như một hình ảnh bình dị mà đầy sức ống, dẻo dai chống chịu thiên tai, gió bão và giặc ngoại xâm. Thế nhưng những năm gần đây, có một thực tế đáng buồn là loại cây đa dạng, thiết thực trong mọi mặt đời sống này đã bị coi nhẹ, bị chặt phá, bị thoái hoá... bởi nhiều nguyên nhân khác nhau. Có mặt ở nhiều nước Châu á như ấn Độ, Trung Quốc, Nhật Bản, Triều Tiên, Philippines, Indonesia từ xa xưa, cây tre cũng gắn bó với người nông dân VN từ nghìn năm rồi. Hình ảnh làng quê VN từ xưa gắn liền với luỹ tre làng - những bụi tre gai ken dày chắn gió bão thiên tai và che chắn cho mỗi làng Việt trước trộm đạo, giặc cướp và kẻ xâm lược - nhân tai. Không thể kể hết tính đắc dụng của tre đối với người nông dân VN: làm nhà cửa (vì kèo, lanh tô, phên liếp, vách tường...), làm vô số vật dụng: cái cần câu, cái vó cất tôm cất tép, cái đó, bè mảng, cái cầu ao và cả những cái cầu bắc qua những con mương, con kênh nhỏ. Tre từng được sử dụng phổ biến để làm đồ gia dụng: bàn ghế, giường chõng, các loại vật dụng sinh hoạt từ cái đòn gánh và đôi quang (thứ vật liệu đa dụng để gánh mọi thứ ra đồng và gánh lúa từ đồng về nhà, chưa kể còn được dùng như một thứ “tủ lạnh” thông thoáng để bảo quản thức ăn và chống chó, mèo, chuột hữu hiệu) đến cái khung cửi, cái xa quay sợi, cái rổ, cái rá, cái dần, cái sàng gạo, cái rế đựng nồi, cái gáo múc nước, cái bừa, cái cào, cái ách khoác lên cổ con trâu cày đến con dao cật nứa cắt rốn lúc chào đời, cái quạt nan, đôi đũa, cái tăm... nhiều thứ vật dụng làm bằng tre còn được dùng đến ngày nay. Đấy là còn chưa nói tới các loại vật dụng của nhà nông, cũng như nhiều loại vũ khí thời xưa của cha ông ta đều có phần cán, phần tay cầm làm bằng một loại cây nào đó thuộc họ tre. Cây gậy tầm vông thời đánh Pháp xâm lược là một chứng tích đã đi vào lịch sử. Cây nêu dựng lên trước cửa nhà vào dịp năm mới thời xưa để trừ ma quỷ, cái ống đựng bút và quản bút lông của các nhà nho mà những năm gần đây về nơi thôn dã ta còn thấy, đến những cánh diều mà hôm nay con trẻ còn chơi... tất cả đều làm từ tre. Vật dụng ngày càng có vẻ thuận tiện hơn, có vẻ đẹp đẽ hơn đã đẩy chúng ta xa rời thứ cây nhiều lợi ích như thế. Thậm chí có một thời ấu trĩ, người ta đã chặt đi những bụi tre gai quanh làng với lý do là chúng làm đất bạc màu. Những rặng tre rợp bóng ở đường làng, nghiêng xuống nơi bờ ao không còn mấy nữa. Nhiều người quên mất rằng bao đời tổ tiên người Việt khai phá đồng bằng Bắc Bộ được như ngày hôm nay là do đắp đê chống lụt, trị thuỷ. Những triền đê được giữ vững trước nước lụt, bão tố, ngoài phần công sức của người Việt xưa bao đời bồi đắp, thì còn có phần công sức của những bụi tre có tác dụng giữ đất, chống xói lở. Nhưng xem ra chỉ có ở VN là cây tre và các loại tre vẫn bị bỏ quên. Hiện nay, khoảng hơn 1.000 loài thuộc họ tre đã được trồng ở nhiều nơi trên thế giới, nhất là ở các nơi có khí hậu nhiệt đới và cận nhiệt đới. Các nước phát triển ngày càng coi trọng cây tre và ưa thích các loại sản phẩm chế biến từ tre. ở các nước Đông á, nơi được coi là quê hương của cây tre, đang có xu hướng quay trở lại sử dụng loại vật liệu có nhiều đặc tính quý báu này trong mọi mặt của đời sống. Một ngành công nghiệp chế biến các sản phẩm từ tre đã ra đời và đang phát triển mạnh ở một số nước Châu Á. Đi đầu trong những nước này là Trung Quốc. Tre và các loại cây thuộc họ tre phát triển chủ yếu ở các tỉnh phía Nam Trung Quốc, những năm gần đây xuất khẩu hơn nửa triệu mét vuông mỗi năm. VN, đất nước mà cây tre, cây trúc mọc từ ngàn đời, những năm gần đây cũng tiêu thụ không ít chiếu trúc, chiếu tre nhập từ Trung Quốc, và xu hướng này vẫn đang tiếp diễn!!! Mỗi hécta trồng tre chất lượng cao đem lại thu nhập 15.000 USD mỗi năm cho người nông dân Trung Quốc. Các tác phẩm mỹ thuật tinh xảo được dệt thủ công từ sợi tre (được chẻ nhỏ và chế biến bằng công nghệ hiện đại) xuất sang thị trường Singapore gần đây thật đáng chú ý. Trái với quan niệm trước đây là cây tre làm đất bạc màu, kết quả nghiên cứu do Viện Nghiên cứu và phát triển sinh thái (trụ sở ở Lugana, Philippines) cho thấy cây tre đã cải tạo thành công ở những vùng đất bị tro núi lửa Pinatubô huỷ hoại. Cây tre có sức sống tuyệt vời ở cả những vùng đất bạc màu, cằn cỗi hay đất bị ô nhiễm. Viên nghiên cứu này cũng khẳng định bộ rễ của cây tre có tác dụng ổn định nhất, chống xói mòn đất, chống xói lở bờ sông, tre mọc ken dày có thể làm giảm cường độ của gió, giảm sự tàn phá của những cơn bão và gió lốc. Người Nhật đã từng trồng thí nghiệm tre trên một vùng đất ở gần Hiroshima -thành phố bị tàn phá bởi bom nguyên tử năm 1945. Cây tre đã đâm chồi trên đất nhiễm phóng xạ ở đây sau khi được trồng vài tháng! Một phương pháp sử dụng chất bảo quản có nguồn gốc thiên nhiên mới cũng được các nhà khoa học Nhật phát minh gần đây, khi mà trong quá trình nghiên cứu xử lý tre dùng làm đồ nội thất và làm thùng chứa, họ vô tình phát hiện một chất có khả năng chống ôxy hoá mạnh có trong vỏ cây tre. Nếu như cây cà kheo bằng tre được người dân miền biển VN . cochunho_99 14-11-2011, 09:07 mình cũng zậy nè. Đang cần bài gấp.Ai giúp mình với! anhchangcodondaik 26-12-2011, 10:25 linh7asontho Cây tre đã đi vào văn hoá VN như một hình ảnh bình dị mà đầy sức ống, dẻo dai chống chịu thiên tai, gió bão và giặc ngoại xâm. Thế nhưng những năm gần đây, có một thực tế đáng buồn là loại cây đa dạng, thiết thực trong mọi mặt đời sống này đã bị coi nhẹ, bị chặt phá, bị thoái hoá... bởi nhiều nguyên nhân khác nhau. Có mặt ở nhiều nước Châu á như ấn Độ, Trung Quốc, Nhật Bản, Triều Tiên, Philippines, Indonesia từ xa xưa, cây tre cũng gắn bó với người nông dân VN từ nghìn năm rồi. Hình ảnh làng quê VN từ xưa gắn liền với luỹ tre làng - những bụi tre gai ken dày chắn gió bão thiên tai và che chắn cho mỗi làng Việt trước trộm đạo, giặc cướp và kẻ xâm lược - nhân tai. Không thể kể hết tính đắc dụng của tre đối với người nông dân VN: làm nhà cửa (vì kèo, lanh tô, phên liếp, vách tường...), làm vô số vật dụng: cái cần câu, cái vó cất tôm cất tép, cái đó, bè mảng, cái cầu ao và cả những cái cầu bắc qua những con mương, con kênh nhỏ. Tre từng được sử dụng phổ biến để làm đồ gia dụng: bàn ghế, giường chõng, các loại vật dụng sinh hoạt từ cái đòn gánh và đôi quang (thứ vật liệu đa dụng để gánh mọi thứ ra đồng và gánh lúa từ đồng về nhà, chưa kể còn được dùng như một thứ “tủ lạnh” thông thoáng để bảo quản thức ăn và chống chó, mèo, chuột hữu hiệu) đến cái khung cửi, cái xa quay sợi, cái rổ, cái rá, cái dần, cái sàng gạo, cái rế đựng nồi, cái gáo múc nước, cái bừa, cái cào, cái ách khoác lên cổ con trâu cày đến con dao cật nứa cắt rốn lúc chào đời, cái quạt nan, đôi đũa, cái tăm... nhiều thứ vật dụng làm bằng tre còn được dùng đến ngày nay. Đấy là còn chưa nói tới các loại vật dụng của nhà nông, cũng như nhiều loại vũ khí thời xưa của cha ông ta đều có phần cán, phần tay cầm làm bằng một loại cây nào đó thuộc họ tre. Cây gậy tầm vông thời đánh Pháp xâm lược là một chứng tích đã đi vào lịch sử. Cây nêu dựng lên trước cửa nhà vào dịp năm mới thời xưa để trừ ma quỷ, cái ống đựng bút và quản bút lông của các nhà nho mà những năm gần đây về nơi thôn dã ta còn thấy, đến những cánh diều mà hôm nay con trẻ còn chơi... tất cả đều làm từ tre. Vật dụng ngày càng có vẻ thuận tiện hơn, có vẻ đẹp đẽ hơn đã đẩy chúng ta xa rời thứ cây nhiều lợi ích như thế. Thậm chí có một thời ấu trĩ, người ta đã chặt đi những bụi tre gai quanh làng với lý do là chúng làm đất bạc màu. Những rặng tre rợp bóng ở đường làng, nghiêng xuống nơi bờ ao không còn mấy nữa. Nhiều người quên mất rằng bao đời tổ tiên người Việt khai phá đồng bằng Bắc Bộ được như ngày hôm nay là do đắp đê chống lụt, trị thuỷ. Những triền đê được giữ vững trước nước lụt, bão tố, ngoài phần công sức của người Việt xưa bao đời bồi đắp, thì còn có phần công sức của những bụi tre có tác dụng giữ đất, chống xói lở. Nhưng xem ra chỉ có ở VN là cây tre và các loại tre vẫn bị bỏ quên. Hiện nay, khoảng hơn 1.000 loài thuộc họ tre đã được trồng ở nhiều nơi trên thế giới, nhất là ở các nơi có khí hậu nhiệt đới và cận nhiệt đới. Các nước phát triển ngày càng coi trọng cây tre và ưa thích các loại sản phẩm chế biến từ tre. ở các nước Đông á, nơi được coi là quê hương của cây tre, đang có xu hướng quay trở lại sử dụng loại vật liệu có nhiều đặc tính quý báu này trong mọi mặt của đời sống. Một ngành công nghiệp chế biến các sản phẩm từ tre đã ra đời và đang phát triển mạnh ở một số nước Châu Á. Đi đầu trong những nước này là Trung Quốc. Tre và các loại cây thuộc họ tre phát triển chủ yếu ở các tỉnh phía Nam Trung Quốc, những năm gần đây xuất khẩu hơn nửa triệu mét vuông mỗi năm. VN, đất nước mà cây tre, cây trúc mọc từ ngàn đời, những năm gần đây cũng tiêu thụ không ít chiếu trúc, chiếu tre nhập từ Trung Quốc, và xu hướng này vẫn đang tiếp diễn!!! Mỗi hécta trồng tre chất lượng cao đem lại thu nhập 15.000 USD mỗi năm cho người nông dân Trung Quốc. Các tác phẩm mỹ thuật tinh xảo được dệt thủ công từ sợi tre (được chẻ nhỏ và chế biến bằng công nghệ hiện đại) xuất sang thị trường Singapore gần đây thật đáng chú ý. Trái với quan niệm trước đây là cây tre làm đất bạc màu, kết quả nghiên cứu do Viện Nghiên cứu và phát triển sinh thái (trụ sở ở Lugana, Philippines) cho thấy cây tre đã cải tạo thành công ở những vùng đất bị tro núi lửa Pinatubô huỷ hoại. Cây tre có sức sống tuyệt vời ở cả những vùng đất bạc màu, cằn cỗi hay đất bị ô nhiễm. Viên nghiên cứu này cũng khẳng định bộ rễ của cây tre có tác dụng ổn định nhất, chống xói mòn đất, chống xói lở bờ sông, tre mọc ken dày có thể làm giảm cường độ của gió, giảm sự tàn phá của những cơn bão và gió lốc. Người Nhật đã từng trồng thí nghiệm tre trên một vùng đất ở gần Hiroshima -thành phố bị tàn phá bởi bom nguyên tử năm 1945. Cây tre đã đâm chồi trên đất nhiễm phóng xạ ở đây sau khi được trồng vài tháng! Một phương pháp sử dụng chất bảo quản có nguồn gốc thiên nhiên mới cũng được các nhà khoa học Nhật phát minh gần đây, khi mà trong quá trình nghiên cứu xử lý tre dùng làm đồ nội thất và làm thùng chứa, họ vô tình phát hiện một chất có khả năng chống ôxy hoá mạnh có trong vỏ cây tre. Nếu như cây cà kheo bằng tre được người dân miền biển VN . xarababy 26-12-2011, 11:24 theo mình nghỉ thì nên tả cây tre là hay nhất. nêu cảm xúc của mình đối với cây tre từ khi còn nhỏ tới giờ rất hay đấy. baconmadixega 23-03-2012, 22:17 ai giúp em làm bài với nha thanks trước.......................................... .................................................. ................. ‘‘ Mùa đông áo đỏ Mùa hạ áo xanh Cây bàng khi mở hội Là chim đến vây quanh...’’ Lời hát ấy - bao giờ cũng ngân vang trong lòng tôi - mỗi lúc đến trường - nhìn lên cây bàng quen thuộc, thân thương. Cây bàng trường tôi, tuổi còn non trẻ lắm, thân vươn thẳng, xòe ba tán lá tròn xoe như những chiếc ô chồng lên nhau trông thật ngộ nghĩnh. Nó lớn nhanh - rất nhanh. Lần đầu tiên, trông thấy nó, nó chỉ mới một tầng lá xanh, mà nay đã lớn bổng lên, chồng thêm nhiều tán lá mới. Thật tuyệt vời!Mỗi mùa, cây bàng có một dáng vẻ riêng - đặc biệt - không thể trộn lẫn với bất kỳ loài cây nào. Mùa hè, những chiếc lá trưởng thành xanh thẫm, đan nhau tỏa bóng rợp mát một góc sân. Những bông hoa nho nhỏ - đơn sơ - giản dị - khiêm tốn chen lẫn trong những tán lá xanh. Giờ chơi, gốc bàng là nơi lý tưởng nhất để các em học sinh quây quần trò chuyện. Dưới ánh nắng gay gắt mùa hè, bóng mát cây bàng mới tuyệt vời làm sao. Cây bàng như xòe muôn vàn cánh tay thân thiện che chở cho các em tránh nắng hè... Rồi đến ngày những cây phượng nở bừng sắc đỏ. Sân trường lặng ngắt, vắng tiếng cười đùa, hò reo quen thuộc. Cây bàng như ủ rũ, như buồn nhớ. Nó đứng bơ vơ, lặng lẽ trong sân trường, trông cô độc làm sao!... Khi tiếng trống khai trường giục giã, một năm học mới bắt đầu. Cây bàng như khởi sắc, hân hoan. Nó đong đưa những chiếc lá xanh thẫm, xen lẫn vài chiếc lá ươm vàng, tô điểm thêm những chiếc lá đã bắt đầu ngả sang đo đỏ. Nó như khoác chiếc áo mới - màu xanh lốm đốm vàng, đỏ, vẫy muôn nghìn cánh tay chào đón những dáng hình quen thuộc và, chen lẫn trong tán lá đầy màu sắc ấy, lấp ló những trái bàng, vàng mơ - ngòn ngọt - bùi bùi.. .Rồi những cơn gió lạnh se se - mùa đông đến rồi. Cây bàng rực đỏ một màu. Rồi những chiếc lá đỏ ấy lần lượt xa cành. Khi chia tay với cây mẹ thân yêu, những chiếc lá kia có bồi hồi luyến tiếc? Riêng tôi, vẫn cứ thích ép những chiếc lá bàng đỏ ấy, mỗi chiếc mỗi sắc màu riêng. Cùng là màu đỏ, nhưng chiếc đỏ sậm, chiếc đỏ sâm sẫm, cái đỏ hồng tươi, cái đo đỏ chen lẫn vàng thẫm... Quan sát sự thay đổi sắc màu dần dần của chúng mà thấy bùi ngùi khó tả. Rồi đến lúc thân cây trơ trụi, vươn những cánh tay khẳng khiu lên bầu trời xám xịt màu chì, mưa giăng mưa, gió đan gió, cây bàng trường tôi vẫn sừng sững giữa trời.. .Rồi thật bất ngờ, cây bung những chồi xanh non biêng biếc, một màu xanh non tơ, tràn đầy sức sống - báo hiệu mùa xuân. Tôi yêu thích nhất màu xanh nõn ấy. Nó cho tôi biết bao niềm tin yêu và hy vọng vào cuộc sống vẫn cứ tiếp diễn mãi không ngừng - cho dù có gặp bao nỗi gian nan hay thất vọng. Ơi! Màu xanh cuộc sống. Sức sống ấy như trỗi dậy sau giấc ngủ dài mùa đông. Mùa xuân sân trường như sáng bừng lên bởi dáng vẻ tươi mới đầy sức sống ấy. Những chiếc lá mượt mà reo vui, chào đón một năm mới bắt đầu, tràn trề ước mơ, hy vọng... nhớ thanks nha mỏi cả tay đó:khi (58)::khi (122): tintincangxe 19-04-2012, 17:54 Tà thì đơn giản thôi! Bạn chỉ cần chia các ý ra rồi từ 1 ý cứ chia tiếp ra, chia mãi... Sau đó bạn miêu tả từng ý sao cho hay và chi tiết! Nhất là phải ghi câu văn thật dài nhé bạn! Nhớ sử dụng các phép tu từ thì sẽ dài và hay thôi! Chúc bạn thành công! mimixinhxan14 14-05-2012, 17:54 sao các anh chị toàn hỏi cái dễ zậy?:confused:cái này tụi lớp 4 bọn em học suốt hà!:D mimixinhxan14 14-05-2012, 17:59 hay chìu mai kều vở văn zề em chep cho!cô bảo cố mà ôn, sắp thi học sinh gioi rùi.nha! mimixinhxan14 14-05-2012, 18:00 hay chìu mai kều vở văn zề em chép cho!cô bảo cố mà ôn, sắp thi học sinh gioi rùi.nha! hongduc.1999 18-05-2012, 22:31 uân đến, nắng xuân ấm áp lấp lánh ánh vàng, cây cối đâm chồi nảy lộc, muôn hoa khoe sắc thắm làm rực rỡ cả vườn cây nhà em. Hoa nào cũng đẹp, mỗi loài hoa đều có hương sắc riêng nhưng đặc biệt và em yêu quý hơn cả là cây hoa hồng. Cây nằm ở vị trí khiêm tốn trong góc vườn. Cây hồng do bố em trồng từ trước Tết. Cây cao bằng vai em. Lá của nó có màu xanh mơn mởn, hoa có màu đỏ thắm trông như một ngọn lửa hồng đang rực cháy. Gốc của cây rất cứng và có màu xanh sẫm. Thân cây mập mạp cũng có màu xanh sẫm, tuy nhiên nó có nhiều gai nhọn cứng và toả ra nhiều nhánh rất nhỏ. Cành của cây hồng có rất nhiều gai. Ở mép lá có rất nhiều răng cưa, lá già thì có màu xanh sẫm, còn lá non thì có màu xanh xám. Nụ hồng có hình ngọn nến, khi nụ còn bé thì nó khoác một chiếc áo choàng màu xanh, có nụ thì đã ló dạng màu đỏ của cánh hoa. Có những bông hoa nở còn xoè cánh đỏ phô nhuỵ vàng và có một mùi thơm thoang thoảng. Buổi sáng, khi thức dậy em nhìn thấy những giọt sương sớm long lanh đậu lên những cánh hoa, tạo thành những hạt nhỏ li ti. Ong bay đến để hút mật, chim chóc bay đến hót vang chào một ngày mới. Em thường xuyên tưới nước cho cây và rất yêu cây. Em rất thích cây hoa hồng vì cây toả hương thơm ngát và làm đẹp cho vườn cây nhà em. hongduc.1999 18-05-2012, 22:32 :)Tết đến ở chợ hoa có rất nhiều loài hoa khác nhau như : hoa hồng , hoa hướng dương , cúc , vạn thọ … Nhưng em vẫn thích hoa mai hơn hết , nhất là cây mai được trồng trước sân nhà em . Cây mai được đặt trong một chiếc chậu lớn trước sân nhà . Nó lớn hơn tuổi của em . Trong năm , thỉnh thoảng ba em tỉa cành để cho thân cây mai luôn được cân xứng với cái chậu . Cả một năm dài , cây mai cũng bình thường như bao loại cây khác – chỉ xanh um của lá mà thôi . Thế nhưng đến rằm tháng Chạp vừa rồi , ba em lại tỉa cành , bón thêm phân và bảo em lặt lá . Khi trở nên trơ trụi , khẳng khiu , cây mai để lộ phần thân màu nâu sẫm , cứng cỏi và to như bắp tay của tôi . Nó phình to ở gốc và được đỡ bằng bộ rễ hơi nhô lên mặt đất giống như rễ của cây đước mọc ở ven biển khi thủy triều xuống. Phần thân lại còn uốn éo nhưng nhỏ lại dần khi lên ngọn và có nhiều cành , nhánh tủa ra xung quanh . Chỉ ít ngày sau lặt lá , từ các ngách của cành cây lấm tấm nhô ra những chấm non của mầm lá , mầm hoa . Càng gần đến ngày Tết càng có nhiều nụ hoa . Rồi những nụ hoa phình tròn bắt đầu nở bung ra với năm cánh vàng rực rỡ , thoạt đầu một vài hoa , sau đó nở rộ thành từng chum . Cánh hoa mai mềm , mịn như nhung . Hoa của cây mai bây giờ đủ khoe sắc , rung rinh theo từng cơn gió chướng hây hẩy và hớn hở chào đón năm mới . Ngày cận Tết , cả nhà xúm lại khiêng châu mai vào phòng khách . Ba em cắt một cành đẹp nhất cắm vào bình hoa trên bàn thờ tổ tiên . Còn em trang trí nó bằng cách treo những thiệp chúc Tết và những bao lì xì lên cây . Em rất yêu mến cây mai ở nhà của mình vì nó mang lại sắc xuân , sự vui tươi cho gia đình trong những ngày Tết sum họp , đầm ấm . Sự hiện diện của nó còn tạo cho mọi người một niềm tin sẽ được may mắn , làm việc gì cũng thành công như ý muốn trong năm tới . hongduc.1999 18-05-2012, 22:32 :DCây chuối không tự mọc đơn lẻ mà sinh sôi thành từng bụi . Mỗi bụi xúm xít bên nhau như một gia đình : cây mẹ cây con , cây anh cây em với kích cỡ khác nhau . Nhưng hôm nay ra vườn ngoại , em chú ý đến cây chuối mẹ vì nó có buồng và một dôi nải có quả đang chin bói. Cây chuối mẹ là giống chuối xiêm , cao khoảng mái nhà ngoại . Thân chuối tròn , thẳng như cột nhà , chỉ điều hơi phình ở gốc , càng lên ngọn thon nhỏ lai . Thân chuối xanh sẫm , nhẵn bóng , ốp vào nhau bởi những lớp vỏ mềm và chứa nhiều nước . Cây chuối suôn đuột , chẳng có cành nhánh . Trên ngọn chỉ có những tàu lá chuối dài hơn hai mét , tủa ra xung quanh . Mặt trên lá màu xanh , mặt dưới nhạt hơn . Cây đang trổ một buồng chuối với gần chục nải nên ra dáng oằn sang một bên . Vì vậy trước đó , ngoại em phải dùng nạng chỏi mới làm cho thân chuối đứng vững được . Mỗi nải chuối có tới hai mươi quả no tròn , chắc nich . Ở đôi nải đầu buồng xuất hiện những quả vỏ hườm vàng . Em nghĩ mình là người đầu tiên phát hiện , cần phải báo cho ngoại biết để đốn buồng chuối , bằng không thì sợ chim choc kéo đến ăn . Cây chuối gần như không bỏ thứ gì . Thân chuối xắc ra từng lõm , bầm nhuyễn làm thức ăn cho heo . Ngay cả phần thân trong ruột trắng nõn làm gỏi trộn thịt gà , vịt thì ngon không chỗ chê . Lá chuối dùng để gói bánh tét , bánh ít . Đặc biệt là quả chuối có thể biến chế thành nhiều thức ăn khác nhau , nhưng quả chuối chin dùng tráng miệng sau bửa ăn là phổ biến nhất . Em rất thích cây chuối vì nó cho quả vừa thơm ngon vừa bổ dưỡng . Mỗi khi thưởng thức hương vị của quả chuối , em thường thầm biết ơn những người làm vườn như ngoại em – những người đã vất vả chăm sóc , vun trồng. hongduc.1999 18-05-2012, 22:33 :DRải rác trong sân trường tôi có đến năm cây phượng . Nhưng cây phượng sừng sững trước lớp được xem là gần gũi với tôi hơn . Chỗ bàn học tôi nhìn ra cũng thấy những chiếc rễ cứng , trổ ra từ gốc cây xù xì , nhô lên và chạy ngoằn ngoèo trên bề mặt bê tông không biết tự bao giờ . Nhờ vậy , trong những giờ ra chơi , chúng trở thành những chiếc ghế để đám học trò chúng tôi ngồi ăn quà , chuyện trò vui vẻ … Thân cây hơi nghiêng nhưng khỏe khoắn và cứng cỏi , khoát lên mình một lớp áo phơn phớt xám gần giống màu đất khô . Nó to hơn một vòng tay ôm của tôi và vươn cao đến tầng thứ nhất của dãy lớp. Vào đầu năm học , dáng phượng giống như một chiếc ô với những tán lá dày đặc và tỏa rộng cho một vùng bóng râm mát rượi . Đám học trò chúng tôi miệt mài học hành , vui đùa , đôi khi cũng quên lửng gã khổng lồ hằng ngày đội nắng che chở cho mình . Nhưng khi sắp sửa đến hè , nhất là lúc nghe được ve sầu cất tiếng hát , chúng tôi mới chợt nhìn lên : lá thưa thớt vì nhường chỗ cho vô số búp hoa xanh nõn , cánh hoa đỏ rực . Ôi ! Hằng ngày , chúng tôi quét sân , thu dọn biết bao lá vàng nho nhỏ như chiếc lá me , thế mà nào có hay ! Bọn học trò hớn hở reo lên chào mừng hoa phượng vĩ . Hoa năm cánh thật dễ thương : bốn cánh hoa tỏa rộng màu đỏ tươi ; cánh còn lại thì mọc thẳng , lốm đốm màu trắng vàng . Chẳng bao lâu , hoa mọc chen nhau thành chùm và nhuộm đỏ cả vòm cây . Bây giờ tôi mới hiểu là mùa hè đã đến rồi , cũng là lúc sắp phải chia tay với ngôi trường , thầy cô và bè bạn . Tôi nhặt đóa hoa phượng đẹp nhất để ép vào trang sách vở , nghe lòng dấy những cảm xúc lưu luyến , yêu thương cảnh vật và mọi người . Cây phượng vĩ thật là biểu tượng cho sự che chở , làm đẹp và gợi nhớ cho chúng tôi nhiều kỉ niệm vui buồn của tuổi học trò . hongduc.1999 18-05-2012, 22:34 :-*:pMảnh vườn ông ngoại em ở Mỏ Cày trồng rất nhiều cây ăn quả , nhưng em thích nhất là cây bưởi . Cây bưởi cũng cành lá sum sê và xòe rộng như cây mận , cây xoài . Dưới gốc cây có rễ trườn ngoằn ngoèo trên mặt đất . Thân cây cứng , bọc một lớp vỏ xù xì màu nâu xám . Thân cây vươn lên từ đất hơn một mét là đã vội vã chia thành nhiều nhánh . Lá mọc thành chum , hơi thắt lại ở giữa như hình trái tim , mặt trên xanh đậm bóng , mặt dưới màu xanh nhạt mờ . Hoa bưởi mọc thành chum , màu trắng , có năm cánh , nhị vàng , hương thơm dịu tỏa khắp vườn khi nở . Cuối xuân , hoa tàn , quả bắt đầu nhú ra . Lúc đấu quả tròn lẳn tí xíu , sau càng phình to ra xanh mơn mởn . Có cành quả mọc lủng lẳng thành chum . Khi quả chin thì to , tròn qua lớp da căng mịn , có chỗ ửng vàng . Bốc vỏ , ruột bưởi bên trong là màu trắng với nhiều múi cong xếp xoay vòng . Tách tép bưởi ra , thịt bưởi đỏ và mọng nước . Thịt bưởi ăn mát và có vị ngọt . Ai cũng bảo bưởi ăn bổ , chứa dồi dào chất vitamin C và có thể chữa một số bệnh . Vỏ bưởi còn có thể nấu chè . Về vườn ông ngoại lần nào em cũng quan tâm đến cây bưởi ở trước sân . Nó chẳng những cho những múi bưởi ngon lành mà còn vui phụ với ông ngoại tưới cây . Đôi lúc , em cũng đùa giỡn với các bạn ở quê dưới những tàn cây đầy bóng mát của nó . hongduc.1999 18-05-2012, 22:34 :p:p:p:p:p:p:p:p:rolleyes:Ở sân trường em trống rất nhiều cây bóng mát, nào là caâ bàng, caâ đa. Nhưng đối với em đẹp và lôộnglấy nhất vẫn là cây phượng vĩ, ở giữa sân trường. Nhìn từ xa, cây phượng như một chiếc ô khổng lồ màu xanh đốm đỏ. Thân cây màu nâu sẫm, xù xì đẫm những u bướu. Lại gần, em thấy những chiế rẽ ngoằn ngoèo như đang uốn lượn trên mặt đất. Lá phượng thay đổi theo từng mùa trong năm. Mùa đông, cây rụng hết lá, phoôra những cành khẳng khiu như những bàntay gân guốc đang ngửa xin chút gì của thời gian. Xuân sang, những giọt mưa phùn đã đánh thức các mầm non bé xíu. Chỉ sau một đêm, phợng đã khoác lên mình một chiếc áo mới màu xanh tuyệt đẹp. TỪ lúc lá mơn mởn đến lúc kết nụ chẳng lâu là mấy. Nụ phượng đẹp lắm: bé bé xinh xinh như các cúc áo kết từng chùm trắng xoá. Xuân qua, hè về, phượng bắt đầu nở hoa. Mỗi bông phượng có năm cánh mỏng, màu đỏ rực. Hoa phượng coómùi hương chẳng giống loài hoa nào, một mùi hương mà chỉ đám học trò hcúng em mới hiểu. Vào những ngày hè oi bức, còn gì thú vị hơn khi được vui đùa cùng đám bạn dưới gốc cây râm mát này cơ chứ! Chúng em thường kể cho nhau nghe những câu chuyện tuổi học trò. Mấy đứa nghịch ngợm thì lấy nhị phượng chơi chọi gà, đáư thì thách những cánh phượng làm thành chú bướm xinh ép vào trang vở. Cây phượng đẹp nhất vào tháng năm, lúc đó cả cây phượng nở tung ra một màu đỏ rực thắm giữa bầu trời xanh thoắng đãng. Khi ấy, phượng mang một sắc thái thật kiêu sa, dễ thương. Chúng em ngước nhìn lên cây phượng, bỗng thốt lên một câu: Ôi! Đẹp quá! Đẹp quá! Hết mùa hoa phượng tàn dần. những cánh phượng rơi lả tả, lúc ấy cả sân trường tựa như trải lê tấm thảm nhung khổng lồ màu đỏ. Treê những cành phượng đã xuất hiện những quả phượng dài như quả bồ kết, khẽ đung đưa trước gió hongduc.1999 18-05-2012, 22:35 \leqLoài hoa các bạn thích là hoa gì? Chắc chắn có nhiều câu trả lời. Chị Huệ trắng muốt duyên dáng hay là chị phong lan tim tím yểu điệu? Còn với em, loài hoa em yêu thích và đẹp nhất là hoa hồng. Trước hiên nhà em có trồng một chậu hồng nho nhỏ. Hoa hồng quả không hổ danh là nữ hoàng các hoa. Đó là cây hồng nhung. Hoa khoác lên mình bộ váy áo màu đỏ thắm, một màu đỏ thật sang. Nhưng bộ dạ hội đó còn lộng lẫy hơn vào buổi sáng, những hạt sương đọng trên cánh hoa như những viên kim cương lấp lánh trong nắng, điểm xuyến cho tà áo thắm đỏ rực rỡ. Cây hoa chỉ ra ba bông nhưng bông nào bông nấy đều đẹp mê hồn. Ba hông hoa như ba nàng công chúa xinh đẹp, kiều diễm. Những cánh hoa chắc là đẹp nhất. Lớp lớp cánh hoa như những bậc thang. Cánh hoa thật mịn màng, mượt mà như tơ lụa đỏ thắm, chúng kết vào nhau tạo nên bông hồng duyên dáng. Đường nét từng cánh hoa thật uyển chuyển, đó là tuyệt tác của bông hồng, là một sự kì ảo vô hình thu hút người ngắm. Nhị hoa màu vàng thật hợp với dáng vẻ sang trọng của hồng nhung. Đầu nhị có đôi chút phấn trắng như hạt cát vàng nhấp nhánh. Thân cây chắc chỉ to và dài bằng cái đũa. Thân hoa có gai, những cái gai bé nhưng nhọn bảo vệ cho ba nàng công chúa Hồng trẻ đẹp. Mờy chiếc lá nhỏ nhỏ, xanh đậm, sờ cưng cứng, ram ráp. Chà, thế mà nhanh thật! Mới ngày nào, các bông hoa chỉ là nụ hồng e ấp, nhỏ xíu, thế mà bây giờ những cánh hoa đã xòe ra giỡn với gió. Mỗi khi đi học về, em thường ra chỗ cây hồng để thưởng thức hương thơm ngọt ngào đó. Em nhắm mắt lại và thả mình theo những cánh hoa. Nó dắt em đến một thế giới kỳ diệu. Ở đó, có ba nàng tiên đi cùng em vào khu vườn đầy hoa đó. Đó là vương quốc kỳ ảo với muôn vàn điều mới mẻ. Một thảm hoa rực rỡ hiện ra trước mắt em. Trên bầu trời là những đám mây bồng bềnh trôi, trong ánh mặt trời rực rỡ và muôn màu muôn vẻ của bảy sắc cầu vồng. Một làn gió nhẹ thoảng qua làm rung cánh hoa... Tất cả đều hấp dẫn vô cùng. Tiếng xe máy nổ ròn ngoài cổng, làm êm quay lại với hiện tại, xua tan đi nỗi mệt nhọc, lấy lại tinh thần. Đâu chỉ có em thích hồng nhung, còn mấy chú bướm nữa. Chúng suốt ngày đến thăm hoa. Và ba tiểu thư cũng vui với chúng. Có chú bướm vàng điểm đen trên cánh lúc nào cũng bay vòng quanh bông hoa rồi lại đậu xuống. Thật là buồn cười! Em yêu quí hồng nhung lắm. Em vẫn thường tưới và chăm sóc nó. Cây hồng đã giúp em nhận ra một chân lý giản dị trong cuộc sống: vẻ đẹp luôn đi cùng với gai. Cũng như cuộc đời của mỗi người có nhiều lúc tốt đẹp và cũng không ít lúc gặp khó khăn mà ta luôn phải vượt qua. tieuhoalong_102_galucsi 19-05-2012, 09:32 sao các e cứ nhất thiết phải lấy cây mai nhỉ a thấy lấy cây hoa sen là có ý nghĩa nhiều nhất vừa tả kết hợp biểu cảm tả hoa sen như thế nào còn biểu cảm về vẻ đẹp của cây hoa sen còn hoa sen là một biểu tượng gắn vs Bác Hồ vĩ đại của chúng ta Tháp mười đẹp nhất bông sen Việt Nam đẹp nhất có tên Bác Hồ nhoktsukune 19-05-2012, 16:47 Loài hoa các bạn thích là hoa gì? Chắc chắn có nhiều câu trả lời. Chị Huệ trắng muốt duyên dáng hay là chị phong lan tim tím yểu điệu? Còn với em, loài hoa em yêu thích và đẹp nhất là hoa hồng. Trước hiên nhà em có trồng một chậu hồng nho nhỏ. Hoa hồng quả không hổ danh là nữ hoàng các hoa. Đó là cây hồng nhung. Hoa khoác lên mình bộ váy áo màu đỏ thắm, một màu đỏ thật sang. Nhưng bộ dạ hội đó còn lộng lẫy hơn vào buổi sáng, những hạt sương đọng trên cánh hoa như những viên kim cương lấp lánh trong nắng, điểm xuyến cho tà áo thắm đỏ rực rỡ. Cây hoa chỉ ra ba bông nhưng bông nào bông nấy đều đẹp mê hồn. Ba hông hoa như ba nàng công chúa xinh đẹp, kiều diễm. Những cánh hoa chắc là đẹp nhất. Lớp lớp cánh hoa như những bậc thang. Cánh hoa thật mịn màng, mượt mà như tơ lụa đỏ thắm, chúng kết vào nhau tạo nên bông hồng duyên dáng. Đường nét từng cánh hoa thật uyển chuyển, đó là tuyệt tác của bông hồng, là một sự kì ảo vô hình thu hút người ngắm. Nhị hoa màu vàng thật hợp với dáng vẻ sang trọng của hồng nhung. Đầu nhị có đôi chút phấn trắng như hạt cát vàng nhấp nhánh. Thân cây chắc chỉ to và dài bằng cái đũa. Thân hoa có gai, những cái gai bé nhưng nhọn bảo vệ cho ba nàng công chúa Hồng trẻ đẹp. Mờy chiếc lá nhỏ nhỏ, xanh đậm, sờ cưng cứng, ram ráp. Chà, thế mà nhanh thật! Mới ngày nào, các bông hoa chỉ là nụ hồng e ấp, nhỏ xíu, thế mà bây giờ những cánh hoa đã xòe ra giỡn với gió. Mỗi khi đi học về, em thường ra chỗ cây hồng để thưởng thức hương thơm ngọt ngào đó. Em nhắm mắt lại và thả mình theo những cánh hoa. Nó dắt em đến một thế giới kỳ diệu. Ở đó, có ba nàng tiên đi cùng em vào khu vườn đầy hoa đó. Đó là vương quốc kỳ ảo với muôn vàn điều mới mẻ. Một thảm hoa rực rỡ hiện ra trước mắt em. Trên bầu trời là những đám mây bồng bềnh trôi, trong ánh mặt trời rực rỡ và muôn màu muôn vẻ của bảy sắc cầu vồng. Một làn gió nhẹ thoảng qua làm rung cánh hoa... Tất cả đều hấp dẫn vô cùng. Tiếng xe máy nổ ròn ngoài cổng, làm êm quay lại với hiện tại, xua tan đi nỗi mệt nhọc, lấy lại tinh thần. Đâu chỉ có em thích hồng nhung, còn mấy chú bướm nữa. Chúng suốt ngày đến thăm hoa. Và ba tiểu thư cũng vui với chúng. Có chú bướm vàng điểm đen trên cánh lúc nào cũng bay vòng quanh bông hoa rồi lại đậu xuống. Thật là buồn cười! Em yêu quí hồng nhung lắm. Em vẫn thường tưới và chăm sóc nó. Cây hồng đã giúp em nhận ra một chân lý giản dị trong cuộc sống: vẻ đẹp luôn đi cùng với gai. Cũng như cuộc đời của mỗi người có nhiều lúc tốt đẹp và cũng không ít lúc gặp khó khăn mà ta luôn phải vượt qua. Hoa hồng cũng được mà conangkieusa 19-05-2012, 20:19 Thời thơ bé dưới mái trường tiểu học là quãng thời gian hạnh phúc nhất của một đời người. Mỗi khi nhớ về thời thơ ấu, quá khứ lại gợi lên trong tôi nỗi nhớ bạn bè, thầy cô , mái trường tha thiết và một loài cây mà tôi vô cùng yêu quý, trân trọng. Loài cây ấy đẫ quá quen thuộc với tuổi thơ của mỗi người. Một nhà văn đã gọi nó với cái tên thân thương: cây “hoa học trò”. Ngày đầu tiên tới trường, tôi đã ngây ngất trước màu lá xanh non mượt mà ấy. Tôi vô cùng thích thú khi đừng trước một “cây me khổng lồ”. Cái ý nghĩ ngây thơ ngày ấy tôi vẫn giữ mãi trong lòng kể cả bây giờ- khi tôi đã rời xa mái trường tiểu học thân thương. Ngày chia tay mái trường, từng chiếc lá ve vuốt vương vấn trên mái tóc tôi. Tôi đã khóc, buồn vô cùng vì phải xa bạn bè, thầy cô, cây phượng và mái trường tiểu học- nơi đã lưu giữ những kỉ niệm đệp nhất trong tuổi thơ tôi. Trong giờ phút chia tay đầy cảm động ấy, tôi chợt thất phượng đáng yêu và gần gũi biết nhường nào! Với tôi, phượng vẫn mãi là 1 người bạn gần gũi, tri âm, tri kỉ của tôi, cùng chia sẻ những kỉ niệm vui buồn . Phuợng vẫn mãi sống trong tâm hồn tôi, tâm hồn một con người thơ dại. Thu về, lá phượng ngả sang màu vàng. Từng đợt, từng đợt lá rụng tạo thành những tấm thảm vàng dưới gốc phượng. Chúng tôi thường nhặt lá rụng chơi nấu bếp hay tung lên đầu nhau thành những chiếc vòng như vương miện. Có những lúc lại tung lên trả lại cho cây nhưng nó chẳng thể trở lại cành, mà rơi xuống đất rồi nó ngây thơ ngước nhìn lên, mỉm cười …Chúng tôi thường lấy quả phượng để chơi trò trận giả hay lấy hạt của nó để chia nhau ăn. Phượng gọi về bao kỉ niệm của tuổi học trò… Đông đến, HS phải trốn trong lớp áo dày, trông chẳng khác gì những chú gấu bông đáng yêu. Phượng vẫn đùa nghịch với cơn gió mùa đông, vẫn mỉm cười hạnh phúc.Sân trường lạnh lẽo nhưng vẫn ấm áp bởi bước chân học trò. Phượng vẫn cùng chúng tôi đùa vui, cùng chạy nhảy dưới những cơn gió lạnh lẽo. Phượng ngước nhìn bầu trời xám xịt, mong sao đông qua nhanh. Phượng cũng giống như một người bạn, biết quan tâm đến lũ học trò chúng tôi đấy chứ! Những ngày lạnh lẽo cuối cùng trôi đi, nắng vàng trở lại sưởi ấm sắc trời. Xuân về, sân trường rộn lên một niềm vui. HS trở lại trường sau những ngày ngỉ tết vui vẻ càng làm không khí thêm rộn rã. Chúng tôi trò chuyện say sưa về những ngày đi chơi tết, phượng chăm chú lắng nghe. Nó lại mỉm cười hiền. bài nữa Mùa xuân đến, muôn hoa trong vườn nhà tôi đua nhau khoe sắc. Nhưng đẹp hơn cả vẫn là cây hoa hồng nhung. Cây hoa này ông tôi trồng từ lúc nào tôi cũng không nhớ rõ nữa , nhưng nó là cây hoa mà tôi yêu thích nhất. Hồng nhung đứng giữa vườn với vẻ kiêu hãnh. Thân cây mảnh mai mầu nâu sẫm có gai to sắc và nhọn. Càng lên trên thân càng nhỏ. Nhũng chiếc cành mầu xanh như những cánh tay vươn lên đón lấy ánh nắng và bầu không khí ấm áp của mùa xuân. Những chiếc lá mầu xanh thẫm được tô điểm bằng những đường gân và viền răng cưa khẽ đu đưa trong gió. Còn những bông hoa hồng thì thật tuyệt vời. Những cái đài hoa mầu xanh mỡ màng kia lại đỡ được công chúa hoa hồng xinh đẹp. Cánh hoa mịn màng, đỏ thẫm, đan xen vào nhau thành từng lớp. Những cánh hoa ở trong thì khum khum úp sát để che trở cho nhị hoa mầu vàng rực. Mầu nhụy vàng càng làm cho đóa hông thêm rực rỡ, ít có loài hoa nào sánh bằng. Trên cánh hoa, những hạt sương mai li ti như những hạt kim cương long lanh dưới ánh nắng như tôn thêm sắc đẹp của hồng nhung. Đứng cạnh bông hồng đã nở là những nụ hoa còn đang chúm chím để chờ ngày thi hương sắc với muôn hoa trong vườn. Chị càng rực rỡ hơn dưới ánh nắng vàng tươi, các chú bướm sặc sỡ đủ mầu sắc bị hương thơm của hoa quyến rũ, bay lượn rập rờn như đang vui đùa với nữ hoàng của các loài hoa tạo cho khu vườn nhỏ nhà em như một bức tranh sinh động và đáng yêu làm sao! Mỗi khi chị gió xuân đi qua những bông hoa lại rung rinh như đón chào chị gió. Chị hồng nhung nhà tôi là như vậy đấy. Hằng ngày tôi chăm sóc chị rất cẩn thận. Vào mỗi dịp lễ tết mẹ tôi thường cắt những bông hoa để cắm vào lọ. Ôi, mới tuyệt làm sao! Ai đi qua khu vườn cũng trầm trồ khen ngợi và đứng lại một vài phút để chiêm ngưỡng vẻ đẹp kiêu kì của chị. Tôi thật tự hào khi có một khóm hông như chị. peconkhocnhe2000 12-07-2012, 20:09 Mỗi mùa xuân sang, em lại thấy lòng mình trào lên một niềm xúc động kì lạ, đặc biệt là khi đứng ngắm nhìn cây bưởi trước nhà đang trổ hoa. Em yêu quý cây bưởi nhiều hơn cả so với những cây khác trong vườn. Em dành tình cảm cho cây bưởi bởi vì nó gắn với những kỉ niệm về ông nội. Ba em kể rằng, ngày em chào đời , ông đã vui mừng trồng cây bưởi trước sân với mong ước cháu gái lớn lên sẽ thanh khiết, dịu dàng như hương hoa bưởi. Những buổi chiều gió mát, ông lại bế em đến ngồi dưới gốc cây hóng gió... Giờ đây, ông không còn nữa, cây buởi vẫn xanh tươi như tình cảm ông dành cho em vẫn ấm áp như ngày nào. Cùng tuổi với em nhưng cây cao lắm, tán cây vuợt hẳn mái ngói ngôi nhà em. Bồi hồi đứng dưới vòm lá xanh tươi, ngước lên nhìn phía trên, em thấy ánh sáng được lọc qua tán lá trở thành một thứ màu xanh trong như ngọc. hjx. Mình chỉ làm nhiu đây thui. Bấm mỏi tay quá àk. hjhj nhi77 30-09-2012, 23:52 chào các bạn! mình đang suy nghĩ một bài văn tả cây phượng vĩ...mọi người biết thì chỉ cho em nha!!:) conan_tk21 05-10-2012, 19:16 zây đê mink gop j ckoa nka: Bức tranh thanh bình của làng quê Việt Nam là cảnh sắc làng quê nông thôn với những biểu tượng đặc trưng mang đậm sắc thái dân tộc : mái đình cây đa,cánh cò ,sáo diều ,con trâu, luỹ tre…Dù đi đâu về đâu thì hình ảnh ấy vẫn sống mãi trong lòng mỗi người Việt Nam . “ Ví dầu cầu ván đóng đinh Cầu tre lắc lẻo gập ghềnh khó đi”… Cái hình ảnh “lắc lẻo” ấy cứ rung động nhẹ nhàng liên tiếp trong lòng tôi mãi mãi như lời ru của mẹ, nằm trên chiếc võng tre màu trà lên nước in bóng mẹ đã theo tôi đi hết cuộc đời. Cây tre là người bạn thân thiết lâu đời của người nông dân và nhân dân Việt Nam ,với nhiều phẩm chất cao quý ,nó đã trở thành biểu tượng về con người, về đất nước Việt Nam . “Tre xanh xanh tự bao giờ. Chuyện ngày xưa đã có bờ tre xanh” không biết tre có từ đâu , nhưng từ thời Hùng Vương thứ Sáu đã đi vào truyền thuyết lịch sử chống giặc cứu nước.Tre tượng trưng cho người quân tử bởi thân hình gầy guộc thẳng đứng ,cao vút, bất khuất vươn lên bầu trời cao.Lá thì mong manh, manh áo cọc bao ngoài thì để dành cho măng, như người mẹ hiền âu yếm ,hi sinh cho đứa con yêu bé bỏng.Dù gầy guộc nhưng tre vẫn biết sống chung biết kết nên luỹ nên thành, sự đoàn kết đó không sức mạnh gì tàn phá nổi.Những cây con thì nhọn hoắt ,đâm thẳng,tự tin ,vươn lên đầy sức sống,như sự tiếp sức cho thế hệ đi trước. Tre kiên gan bền bỉ vững chãi trong mọi môi trường sống dù bùn lầy, khô hạn, đất sỏi đất vôi bạc màu tre cũng xanh tươi mượt mà .Tre mộc mạc, nhũn nhặn, cứng cáp dẽo dai, thanh cao chí khí như người. Sự hoá thân ấy đã xoá bỏ ranh giới giữa con người với sự vật. Tre là người bạn thân của con người , từ khi lọt lòng nằm trong chiếc nôi tre, lớn lên gắn bó với tre qua các trò chơi : tán hưng, ống thụt, làm diều ,làm lồng đèn trung thu… Trưởng thành lao động dưới bóng tre những đêm trăng : “ Đêm trăng thanh anh mới hỏi nàng . Tre non đủ lá đan sàng được chăng ? “ .Đến khi lấy vợ gả chồng thì cùng dựng mái nhà tranh có kèo cột tre , giường tre….Tre hiện diện trong đời sống con người từ ăn ,ở, làm việc ,trong phong tục ,tập quán, dựng nhà dựng cửa… từ lúc sinh ra cho đến lúc mất đi, tre với con người sống chết có nhau chung thuỷ . “Dưới bóng tre ,thấp thoáng mái đình chùa cổ kính” là một nền văn hoá nông nghiệp , những nhọc nhằn, giần sàng, xay ,giã đều có tre. Tre chẽ lạt gói bánh chưng khi xuân về , khít chặt như những mối tình quê cái thuở ban đầu nỉ non dưới bóng tre xanh.Tre trong niềm vui trẻ thơ, trong chút khoan khoái của tuổi già, khắng khít ràng buộc như định sẵn như tơ duyên. Tre đi vào đời sống tâm linh như một nét văn hoá .Từ những câu hát ,câu thơ như xâu chuỗi tâm hồn dân tộc “bóng tre trùm mát rượi”, một lời tâm sự về mùa màng “Cánh đồng ta năm đôi ba vụ.Tre với người vất vả quanh năm” , hay một khúc hát giao duyên “ Lạt này gói bánh chưng xanh.Cho mai lấy trúc cho anh lấy nàng” . Nhạc của trúc của tre là khúc nhạc đồng quê.Những buổi trưa hè lộng gió , tiếng võng tre kẽo kẹt bay bổng, xao xuyến bâng khuâng man mác như lời của đồng quê của cuộc sống thanh bình. Tre trong sự nghiệp dựng nước cũng bất khuất, can trường với khí tiết ngay thẳng: “ Tre xung phong vào xe tăng đại bác.Tre giữ làng giữ nước , giữ mái nhà tranh,giữ đồng lúa chín.Tre hi sinh để bảo vệ con người”. Tre lăn xả vào kẻ thù vào cái ác, dù cái ác rất mạnh , để giữ gìn non sông đất nước, con người.Tre là đồng chí của ta, tre vì ta mà đánh giặc. Kì lạ thay cái cối xay tre là biểu tượng về cuộc đời lam lũ, về sự chịu đựng bền bỉ dẽo dai, vẫn là cây tre nhũn nhặn ấy ,nó nhọn hoắt mũi tầm vông với sức mạnh của Thánh Gióng năm xưa đánh đuổi giặc Ân cứu nước. Mai này, KHKT có phát triển đến đâu, cũng không thể thay thế hình ảnh cây tre trong tâm hồn của con người Việt Nam . Nó trở thành cây tre tinh thần là bóng mát ,là khúc nhạc tâm tình, còn là biểu tượng cao quý cho phẩm chất cốt cách con người Việt Nam . conan_tk21 05-10-2012, 19:18 bạn ơi, đã giúp thì giúp tới cùng chứ. mở bài đang rất hay nên bạn làm giùm mình thân bài lun đi! Mấy bạn tìm ý thân bài giùm mình lun đi. Mình nghĩ nên chọn một loại cây gần gũi như cây lúa hay cây dừa chẳng hạn,có như thế bài văn của ình sẽ dễ có tình cảm chân thật hơn. Giúp mình nhanh lên nha,gấp lắm rùi zay de mink gop j ckoa nka:^_^ Bức tranh thanh bình của làng quê Việt Nam là cảnh sắc làng quê nông thôn với những biểu tượng đặc trưng mang đậm sắc thái dân tộc : mái đình cây đa,cánh cò ,sáo diều ,con trâu, luỹ tre…Dù đi đâu về đâu thì hình ảnh ấy vẫn sống mãi trong lòng mỗi người Việt Nam . “ Ví dầu cầu ván đóng đinh Cầu tre lắc lẻo gập ghềnh khó đi”… Cái hình ảnh “lắc lẻo” ấy cứ rung động nhẹ nhàng liên tiếp trong lòng tôi mãi mãi như lời ru của mẹ, nằm trên chiếc võng tre màu trà lên nước in bóng mẹ đã theo tôi đi hết cuộc đời. Cây tre là người bạn thân thiết lâu đời của người nông dân và nhân dân Việt Nam ,với nhiều phẩm chất cao quý ,nó đã trở thành biểu tượng về con người, về đất nước Việt Nam . “Tre xanh xanh tự bao giờ. Chuyện ngày xưa đã có bờ tre xanh” không biết tre có từ đâu , nhưng từ thời Hùng Vương thứ Sáu đã đi vào truyền thuyết lịch sử chống giặc cứu nước.Tre tượng trưng cho người quân tử bởi thân hình gầy guộc thẳng đứng ,cao vút, bất khuất vươn lên bầu trời cao.Lá thì mong manh, manh áo cọc bao ngoài thì để dành cho măng, như người mẹ hiền âu yếm ,hi sinh cho đứa con yêu bé bỏng.Dù gầy guộc nhưng tre vẫn biết sống chung biết kết nên luỹ nên thành, sự đoàn kết đó không sức mạnh gì tàn phá nổi.Những cây con thì nhọn hoắt ,đâm thẳng,tự tin ,vươn lên đầy sức sống,như sự tiếp sức cho thế hệ đi trước. Tre kiên gan bền bỉ vững chãi trong mọi môi trường sống dù bùn lầy, khô hạn, đất sỏi đất vôi bạc màu tre cũng xanh tươi mượt mà .Tre mộc mạc, nhũn nhặn, cứng cáp dẽo dai, thanh cao chí khí như người. Sự hoá thân ấy đã xoá bỏ ranh giới giữa con người với sự vật. Tre là người bạn thân của con người , từ khi lọt lòng nằm trong chiếc nôi tre, lớn lên gắn bó với tre qua các trò chơi : tán hưng, ống thụt, làm diều ,làm lồng đèn trung thu… Trưởng thành lao động dưới bóng tre những đêm trăng : “ Đêm trăng thanh anh mới hỏi nàng . Tre non đủ lá đan sàng được chăng ? “ .Đến khi lấy vợ gả chồng thì cùng dựng mái nhà tranh có kèo cột tre , giường tre….Tre hiện diện trong đời sống con người từ ăn ,ở, làm việc ,trong phong tục ,tập quán, dựng nhà dựng cửa… từ lúc sinh ra cho đến lúc mất đi, tre với con người sống chết có nhau chung thuỷ . “Dưới bóng tre ,thấp thoáng mái đình chùa cổ kính” là một nền văn hoá nông nghiệp , những nhọc nhằn, giần sàng, xay ,giã đều có tre. Tre chẽ lạt gói bánh chưng khi xuân về , khít chặt như những mối tình quê cái thuở ban đầu nỉ non dưới bóng tre xanh.Tre trong niềm vui trẻ thơ, trong chút khoan khoái của tuổi già, khắng khít ràng buộc như định sẵn như tơ duyên. Tre đi vào đời sống tâm linh như một nét văn hoá .Từ những câu hát ,câu thơ như xâu chuỗi tâm hồn dân tộc “bóng tre trùm mát rượi”, một lời tâm sự về mùa màng “Cánh đồng ta năm đôi ba vụ.Tre với người vất vả quanh năm” , hay một khúc hát giao duyên “ Lạt này gói bánh chưng xanh.Cho mai lấy trúc cho anh lấy nàng” . Nhạc của trúc của tre là khúc nhạc đồng quê.Những buổi trưa hè lộng gió , tiếng võng tre kẽo kẹt bay bổng, xao xuyến bâng khuâng man mác như lời của đồng quê của cuộc sống thanh bình. Tre trong sự nghiệp dựng nước cũng bất khuất, can trường với khí tiết ngay thẳng: “ Tre xung phong vào xe tăng đại bác.Tre giữ làng giữ nước , giữ mái nhà tranh,giữ đồng lúa chín.Tre hi sinh để bảo vệ con người”. Tre lăn xả vào kẻ thù vào cái ác, dù cái ác rất mạnh , để giữ gìn non sông đất nước, con người.Tre là đồng chí của ta, tre vì ta mà đánh giặc. Kì lạ thay cái cối xay tre là biểu tượng về cuộc đời lam lũ, về sự chịu đựng bền bỉ dẽo dai, vẫn là cây tre nhũn nhặn ấy ,nó nhọn hoắt mũi tầm vông với sức mạnh của Thánh Gióng năm xưa đánh đuổi giặc Ân cứu nước. Mai này, KHKT có phát triển đến đâu, cũng không thể thay thế hình ảnh cây tre trong tâm hồn của con người Việt Nam . Nó trở thành cây tre tinh thần là bóng mát ,là khúc nhạc tâm tình, còn là biểu tượng cao quý cho phẩm chất cốt cách con người Việt Nam . kaitokid216 10-10-2012, 13:20 maz chị ziêt giúp e bài văn Ta 1 loai cây mak e iu thick di...:p:!! nhoxkiupro 11-10-2012, 09:34 đề tập làm văn là tả loài cây em yêu:nhưng mà tả biểu cảm mà chứ có phải là miêu tả đâu mà toàn bài miêu ta văn ko:D pdh2k12 11-10-2012, 10:01 các bạn có thể chỉ mình tả cây trúc được không holephuoctrien 12-10-2012, 18:46 ukm!tui cũng thấy nó giống văn biểu cảm hơn là tả đó luckcifer 16-10-2012, 22:36 Trời ơi ai làm gấp mấy bài cho em tham khảo cái (cây phượng thì tốt) giacatluong0 17-10-2012, 09:42 Sử dụng ngôn ngữ Tiếng Việt phổ thông, nghiêm cấm dùng các ngôn từ trái với thuần phong mỹ tục. Nghiêm cấm thảo luận, tuyên truyền về chính trị, tôn giáo; nói xấu lãnh đạo, Đảng và Nhà nước, vi phạm pháp luật Nhà nước CHXHCN Việt Nam. [Only registered and activated users can see links] Nghiêm cấm việc sử dụng diễn đàn làm nơi quảng cáo; tranh cãi, gây mất đoàn kết. giacatluong0 17-10-2012, 10:07 Sử dụng ngôn ngữ Tiếng Việt phổ thông, nghiêm cấm dùng các ngôn từ trái với thuần phong mỹ tục. Nghiêm cấm thảo luận, tuyên truyền về chính trị, tôn giáo; nói xấu lãnh đạo, Đảng và Nhà nước, vi phạm pháp luật Nhà nước CHXHCN Việt Nam. [Only registered and activated users can see links] Nghiêm cấm việc sử dụng diễn đàn làm nơi quảng cáo; trangõ tiếng Việt có dấu h cãi, gây mất đoàn kết. manhxxx 17-10-2012, 12:33 an công nhà em có nhiều cây cảnh đẹp, được trồng trong những chiếc chậu bằng sứ xinh xắn, nào là cây lộc vừng, hoa chiếu thủy, cây xương rồng, địa lan... nhưng em thích nhất là cây khế ngọt. Nhìn từ xa, cây khế có dáng một “Bác cổ thụ tí hon”, cành lá xum xuê, che kín một góc ban công. Quan sát kĩ hơn, em thấy cây giống như một anh chàng võ sinh khỏe mạnh, lực lưỡng. Cây cao gần một mét, tán lá rộng chừng nửa mét vuông. Thân cây chỉ to hơn cổ chân em bé, vỏ màu nâu đậm, sần sùi, từ đó vươn ra những cành cây mập mạp, chắc chắn, gánh đỡ những chùm quả nặng trĩu. Lá khế màu xanh nhạt, mọc đều tăm tắp. Xen kẽ giữa màu xanh của lá và quả là những chùm hoa màu tím nhỏ li ti, hứa hẹn cho những quả ngọt trái mùa. Quả khế có năm khía, ban đầu là màu xanh, khi chín chuyển màu vàng tươi trông thật hấp dẫn. Khi ăn mang vị ngọt thuần khiết, mát giòn. Hàng ngày, sau khi đi học về, em lại vun xới, tưới nước cho cây. Như hiểu được tình cảm của em, cây khế rung rinh theo làn gió, mừng vui đón nhận những làn nước mắt tắm đều cho cơ thể, ngày càng phô ra những chùm quả trĩu cành trông thật thích mắt. Em coi cây khế như người bạn thân của mình và luôn tự nhắc nhở rằng: “Nếu chăm chỉ, ân cần chăm sóc cho cây, cây sẽ cho ta hoa tươi, quả ngọt, vẻ đẹp thiên nhiên, làm đẹp cho chính cuộc sống của mình!” manhxxx 17-10-2012, 12:33 Ban công nhà em có nhiều cây cảnh đẹp, được trồng trong những chiếc chậu bằng sứ xinh xắn, nào là cây lộc vừng, hoa chiếu thủy, cây xương rồng, địa lan... nhưng em thích nhất là cây khế ngọt. Nhìn từ xa, cây khế có dáng một “Bác cổ thụ tí hon”, cành lá xum xuê, che kín một góc ban công. Quan sát kĩ hơn, em thấy cây giống như một anh chàng võ sinh khỏe mạnh, lực lưỡng. Cây cao gần một mét, tán lá rộng chừng nửa mét vuông. Thân cây chỉ to hơn cổ chân em bé, vỏ màu nâu đậm, sần sùi, từ đó vươn ra những cành cây mập mạp, chắc chắn, gánh đỡ những chùm quả nặng trĩu. Lá khế màu xanh nhạt, mọc đều tăm tắp. Xen kẽ giữa màu xanh của lá và quả là những chùm hoa màu tím nhỏ li ti, hứa hẹn cho những quả ngọt trái mùa. Quả khế có năm khía, ban đầu là màu xanh, khi chín chuyển màu vàng tươi trông thật hấp dẫn. Khi ăn mang vị ngọt thuần khiết, mát giòn. Hàng ngày, sau khi đi học về, em lại vun xới, tưới nước cho cây. Như hiểu được tình cảm của em, cây khế rung rinh theo làn gió, mừng vui đón nhận những làn nước mắt tắm đều cho cơ thể, ngày càng phô ra những chùm quả trĩu cành trông thật thích mắt. Em coi cây khế như người bạn thân của mình và luôn tự nhắc nhở rằng: “Nếu chăm chỉ, ân cần chăm sóc cho cây, cây sẽ cho ta hoa tươi, quả ngọt, vẻ đẹp thiên nhiên, làm đẹp cho chính cuộc sống của mình!” manhxxx 17-10-2012, 12:42 1/ Bài văn miêu tả cây cối thường có mấy phần? A. Ba phần : mở bài, thân bài, kết bài . B. Hai phần : thân bài, kết bài. C. Ba phần : mở bài, thân bài, nêu cảm nghĩ. 2/ Khi miêu tả cây cối, ta cần sử dụng biện pháp nghệ thuật gì? A. So sánh và nhân hóa. B. Ẩn dụ và bộc lộ cảm nghĩ. C. Tất cả các biện pháp trên. Thứ bảy ngày 01 tháng 3năm 2008 Tập làm văn Đoạn văn trong bài văn miêu tả cây cối I. NHẬN XÉT: Bài cây gạo có ba đoạn, mỗi đoạn mở đầu ở chỗ lùi vào một chữ đầu dòng, kết thúc ở chỗ chấm xuống dòng. Mỗi đoạn tả một thời kì phát triển của hoa gạo: Đoạn 1: Thời kì ra hoa. Đoạn 2: Lúc hết mùa hoa. Đoạn 3: Thời kì ra quả. II. GHI NHỚ: Trong bài văn miêu tả cây cối : 1. Mỗi đoạn văn có một nội dung nhất định , chẳng hạn : tả bao quát, tả từng bộ phận của cây hoặc tả cây theo từng mùa, từng thời kì phát triển,… 2. Khi viết hết mỗi đoạn văn cần xuống dòng. III. LUYỆN TẬP: Bài tập 1 : Bài văn có 4 đoạn, mỗi đoạn mở đầu ở chỗ lùi vào một chữ đầu dòng và kết thúc ở chỗ chấm xuống dòng. Cây trám đen Ở đầu bản tôi có mấy cây trám đen. Thân cây cao vút, thẳng như một cột nước từ trên trời rơi xuống. Cành cây mập mạp, nằm ngang, vươn tỏa như những gọng ô. Trên cái gọng ô ấy xòe tròn một chiếc ô xanh ngút ngát. Lá trám đen chỉ to bằng bàn tay đứa trẻ lên ba, nhưng dài chừng một gang. :M014::M014::M014::M014: Trám đen có hai loại. Quả trám đen tẻ chỉ bằng nửa quả nhót to, nhưng hai đầu nhọn hơn. Cùi trám đen tẻ mỏng, cứng, có phần hơi khô, xác, không ngon bằng trám đen nếp. Trám đen nếp cũng màu tím như trám đen tẻ, nhưng quả mập, mỡ màng, cùi dày, bấm ngập móng ngón tay cái mà không chạm hạt. Đoạn 2: Hai loại trám đen : trám đen tẻ và trám đen nếp. Trám đen tẻ Trám đen nếp Bài tập 1 : Bài văn có 4 đoạn, mỗi đoạn mở đầu ở chỗ lùi vào một chữ đầu dòng và kết thúc ở chỗ chấm xuống dòng. III. LUYỆN TẬP: Đoạn 1: Tả bao quát thân cây, cành cây, lá cây trám đen. Đoạn 2: Hai loại trám đen : trám đen tẻ và trám đen nếp. Đoạn 3: Ích lợi của quả trám đen. Đoạn 4: Tình cảm của người tả với cây trám đen. Bài tập 2: Cây chuối dường như không bỏ đi thứ gì. Củ chuối, thân chuối để nuôi lợn; lá chuối để gói giò, gói bánh; hoa chuối làm nộm. Còn quả chuối chín ăn vừa ngọt vừa bổ. Còn gì thú vị hơn sau bữa cơm được một quả chuối ngon tráng miệng do chính tay mình trồng. Em rất thích cây phượng. Phượng chẳng những cho chúng em bóng mát để vui chơi mà còn làm tăng vẻ đẹp của trường em. Những trưa hè êm ả, được ngắm hoa phượng rơi thật thích thú biết bao. Bài tham khảo Hãy viết một đọan văn nói về lợi ích của một loài cây mà em biết Gợi ý nhận xét: - Đoạn văn có nêu tên và lợi ích của cây đã tả chưa? - Từ dùng có chính xác chưa? - Câu văn có đầy đủ ý không? - Diễn đạt có mạch lạc không? Xác định Đúng hoặc Sai trước mỗi ý sau: 1. Trong bài văn miêu tả cây cối, mỗi đoạn văn có một nội dung nhất định: tả bao quát, tả từng bộ phận của cây hoặc tả cây theo từng mùa, từng thời kì phát triển,… 2. Khi viết hết mỗi đoạn văn cần đánh số thứ tự. 3. Khi viết hết mỗi đoạn văn cần chấm xuống dòng. Câu đúng là câu 1 và câu 3 đó bạn! Chúc sức khỏe quý thầy cô! manhxxx 17-10-2012, 12:50 ai giúp mình với -tả cảnh biển buổi sáng -tả cảnh đồng lúa quê em vào buổi sáng bí quá ai giúp mình với :khi (106)::khi (106)::khi (106)::khi (106)::khi (106): manhxxx 17-10-2012, 12:56 Ban công nhà em có nhiều cây cảnh đẹp, được trồng trong những chiếc chậu bằng sứ xinh xắn, nào là cây lộc vừng, hoa chiếu thủy, cây xương rồng, địa lan... nhưng em thích nhất là cây khế ngọt. Nhìn từ xa, cây khế có dáng một “Bác cổ thụ tí hon”, cành lá xum xuê, che kín một góc ban công. Quan sát kĩ hơn, em thấy cây giống như một anh chàng võ sinh khỏe mạnh, lực lưỡng. Cây cao gần một mét, tán lá rộng chừng nửa mét vuông. Thân cây chỉ to hơn cổ chân em bé, vỏ màu nâu đậm, sần sùi, từ đó vươn ra những cành cây mập mạp, chắc chắn, gánh đỡ những chùm quả nặng trĩu. Lá khế màu xanh nhạt, mọc đều tăm tắp. Xen kẽ giữa màu xanh của lá và quả là những chùm hoa màu tím nhỏ li ti, hứa hẹn cho những quả ngọt trái mùa. Quả khế có năm khía, ban đầu là màu xanh, khi chín chuyển màu vàng tươi trông thật hấp dẫn. Khi ăn mang vị ngọt thuần khiết, mát giòn. Hàng ngày, sau khi đi học về, em lại vun xới, tưới nước cho cây. Như hiểu được tình cảm của em, cây khế rung rinh theo làn gió, mừng vui đón nhận những làn nước mắt tắm đều cho cơ thể, ngày càng phô ra những chùm quả trĩu cành trông thật thích mắt. Em coi cây khế như người bạn thân của mình và luôn tự nhắc nhở rằng: “Nếu chăm chỉ, ân cần chăm sóc cho cây, cây sẽ cho ta hoa tươi, quả ngọt, vẻ đẹp thiên nhiên, làm đẹp cho chính cuộc sống của mình!” manhxxx 17-10-2012, 12:57 Tiếng trống trường cuối cùng của năn học đã kết thúc. Sân trường vắng lặng, chỉ còn bác trống trường lim dim ngủ và những bông hoa phượng vĩ đang thao thức chờ đợi các bạn nhỏ quay trở lại ngôi trường. Bông phượng vĩ màu đỏ rực, tràn ngập sức sống, hé cười dưới ánh nắng ban mai. Bông hoa có năm cánh đều nhau xòe ra từ nụ. Lá phượng bé bé, xinh xinh,màu xanh nõn, khẽ đung đưa theo gió như vẫy gọi cái nắng từ xa tới. Quả phượng cong cong màu xanh cốm. Thân cây phượng sần sùi, khoác chiếc áo màu nâu tuyệt đẹp. Thời gian cứ lặng lẽ trôi qua, trên tán cây không thấy bóng hoa phượng đâu mà chỉ thấy cánh hoa lả tả đậu trên sân trường. Vậy là mùa hoa phượng đã hết, thu đã tới rồi và học sinh cũng tới trường đón năm học mới. Bác trống trường phấn khởi kêu to: "Tùng, tùng, tùng...", thế là một năm học mới lại bắt đầu. Tạm biệt nhé phượng vĩ, hẹn mùa hè năm sau. manhxxx 17-10-2012, 12:58 Lộp bộp! Lộp bộp! Trời bắt đầu mưa! Cây phượng vĩ dang tay đón lấy những hạt mưa rào đầu hạ. Chỉ ít phút sau, mưa ngớt dần, ánh nắng chan hòa về với nơi đây. Cây phượng vĩ lại hồn nhiên hong mình dưới nắng ở góc sân trường em. Giữa cái nắng chói chang đầu mùa hạ, cây phượng vươn mình, khoe một màu đỏ kiêu sa, đẹp đẽ. Lúc này, trông phượng vĩ như được khoác trên mình một bộ dạ hội đỏ thắm, vô cùng lộng lẫy. Tuy thân hình phượng vĩ thật khẳng khiu, chỉ một vòng tay ôm của em bé là đã đủ rồi, nhưng phượng vĩ rất thích tạo dáng với đất trời. Vào mỗi buổi trưa hè nắng nóng, tán phượng xanh mát xòe ra bốn phía, che bóng mát ở một góc lớn trên sân trường để chúng em vui chơi. Phương vĩ như một người chị hiền hậu, khẽ thả xuống cho chúng em những bông hoa đẹp nhất. Vừa có cơn gió nhẹ lướt qua, phượng vĩ xào xạc như muốn mời gọi giá cùng đùa giỡn. Nhìn phượng vĩ đung đưa, em như được dẫn dắt vào thế giới huyền ảo của các loài hoa sắc hồng rực rỡ, xinh đẹp tỏa hương. Nào là nữ hoàng Hồng Nhung mùi hương thoang thoảng; nào là công chúa Đỗ Quyên - loài hoa em yêu thích, luôn khoác một màu áo hồng tím điệu đà... Bỗng tiếng xe máy nổ giòn ngoài cổng trường làm em bừng tỉnh giấc mơ. Đối với em, phượng vĩ chính là người bạn đồng hành thân thiết dẫn dắt em vào thiên đường các loài hoa yêu thích. manhduyhy2000 18-10-2012, 20:25 Ngay từ nhỏ, tôi đã từng được nghe nói nhiều về tre về trúc, mà sao tôi trưa thấy chúng ngoài đời thường bao giờ, chúng xuất hiện trên những bức tranh, quyển sách mà tôi mua. ‘’Có lẽ mình chỉ biết lợi ích và hình của chúng qua sách thôi’’- tôi đã từng nghĩ như thế khi đọc xong quyển sách về loài cây được coi là biểu tượng của dân tộc VN này. Qua những câu hỏi đó, tôi càng muốn hiểu hơn về chúng, càng yêu quý chúng hơn qua từng lợi ích, vẻ đẹp của loài cây này. Nhưng những câu hỏi như thế chấm dứt khi tôi được về quê và bất ngờ thây. Đúng là ‘’trăm nghe không bằng mắt thấy’’ vẻ đẹp của loài tre mọc thành từng bụi này lại mọc xung quanh nhà ngoại tôi. Tôi biết ngay lúc đó là mình sẽ có nhiều cơ hội tìm hiểu về loài cây này hơn. Cái cảm giác háo hức, nôn nao cứ thúc tôi nhanh chóng đi tìm hiểu về chúng ngay khi vừa đặt chân xuống mảnh đất này. Ngay trước mặt tôi là một bụi tre to lớn chừng sáu, bảy cây tre tụm vào nhau như thể hiện sự đoàn kết vĩnh cữu của dân tộc Việt Nam. Bên dưới là những bụi tre là những măng non đang mọc lên làm tôi nhớ đến hình ảnh cuộc thi ‘’Búp măng non’’ mà mình thường được nghe đến, mãi bây giờ mới hiểu đó chính là hình ảnh của một búp non tuy nhỏ nhưng sau này sẽ trở thành những chủ nhân tương lai của đất nước xinh đẹp này. Tre mọc khắp đồng quê, tuy không đẹp nhưng chúng gắn bó với người dân ở đây hơn cả những loài cây như: hoa giấy, hoa hồng,.. suốt đời chỉ biết làm đẹp để khoe mình cho đến chết. Tre tuy khẳng khiu một màu xanh và ngày càng vàng đi khi nhìn thấy các búp măng lớn lên, nhưng chúng không phải là vô ích, chúng có thể là vật liệu để làm nên những chiếc giường, những chiếc tủ và vô vàn thứ khác mà ta từng thấy. Đối với người nông dân, còn gì tốt hơn sau nhiều giờ làm việc dưới các nóng gây gắt của ánh Mặt Trời thì được ngả lưng dưới bóng tre tươi mát Lúc này, tôi lại khám phá ra chính những chiếc diều mà tôi thường hay chơi lại có khung được làm từ tre. Sự ngạc nhiên ngày càng dâng cao khi chính tay tôi có thể dùng tre làm nhiều thứ mà mình không còn cơ hội làm khi quay lại thành phố. Nhưng có lẽ thứ mà bọn trẻ làng quê sợ nhất cũng chính là tre, ở đây đứa nào cũng sợ chiếc roi tre mắc đầu giường của bố mẹ mình mà chúng thường bị đánh khi mắc lỗi. ‘’Tre xanh Xanh tự bao giờ Truyện ngày xưa đã có bờ tre xanh…’’ Nhà thơ Nguyễn Duy từng nói thế, hình ảnh của tre quá quen thuộc với các bạn nhỏ qua hình ảnh nhân vật Thánh Gióng khi gẫy chiếc gậy sắt đã lấy bụi tre bên đường đập tan bọn giặc. Hình ảnh cây tre trăm đốt trong truyện cùng tên và hình ảnh đó ngày càng mở rộng ra khắp các lĩnh vực từ văn học đến những bộ phim như : ‘’ Cây tre Việt Nam’’. ‘’…Thân gầy guộc, lá mong manh Mà sao nên lũy, nên thành tre ơi..’’ Qua 2 câu thơ đó, tôi càng khâm phục tre hơn, rõ ràng tre đã gắn bó với dân tộc ta suốt nhiều năm dài bị các nước khác xâm chiếm. Tre dựng lũy, dựng thành chống quân giặc, tre làm vũ khí cho nhân dân, tre làm những bãi chông ngăn bọn lính dù,… Tre luôn tiên phong trên con đường mở ra đến sự tự do và hạnh phúc của dân tộc ta. ‘’…Ở đâu tre cũng xanh tươi Cho dù cát sỏi đá vôi bạc màu Có gì đâu, có gì đâu Mỡ màu ít chất dồn lâu hoá nhiều…’’ Tre có rễ ngấm sâu xuống lòng đất, sống lâu và sống ở mọi vùng đất.Chính vì thế tre được ví như là con người Việt Nam cần cù, siêng năng, bám đất bám làng: ’’Rễ siêng không ngại đất nghèo Tre bao nhiêu rễ, bấy nhiêu cần cù’’. Tre cùng người Việt Nam trải qua bao thăm trầm của lịch sử, qua bao cuộc chiến tranh giữ nước. Tre xứng đáng là hình ảnh biểu tượng của tính kiên cường, bất khuất của người Việt Nam, là cái đẹp Việt Nam. Đề 1 MB : “Những chiếc giỏ xe chở đầy hoa phượng, em chở mùa hè của tôi đi đâu” Câu hát của nhà thơ Xuân Diệu đã làm tui nhớ đến sự đẹp đẽ, mạnh mẽ của hoa phượng.Tôi yêu hoa phượng-loài hoa biểu tượng cho tâm hồn của mỗi người học trò chúng tôi. TB: Nhắc đến hoa phượng, ta không thể quên được một màu đỏ rực rỡ của nó-một màu đỏ nhờ sự tinh khiết của gió, nắng, nóng của thiên nhiên vào mùa hạ.Đài hoa ôm lấy bông như một người mẹ che chở cho con thân yêu của mình. Bên trong lớp đài hoa là cánh, cánh hoa phượng đỏ, mỏng manh nhưng chính nó đã tạo nên vẻ đẹp tươi xinh cho mỗi bông hoa phượng. Trong lòng hoa là nhuỵ đỏ, chứa mật và phấn, mật hoa cho những chú ông bé nhỏ, chăm chỉ tới hút. Vào khoảng giữa tháng năm, tiếng ve sầu kêu râm ran, liên miên trên những tán lá phượng vĩ, báo hiệu mùa hè tới, thôi thúc học trò chúng tôi phải chuyên tâm học hành đạt được những kết quả cao trong học tập. Những buổi trưa hè nắng nóng, những giờ ra chơi oi bức vì nô đùa, phượng như một cái ô che mát cho chúng tôi. Đứng dưới cây phượng, nhìn lên bầu trời dường như ta không thể nhìn thấy những gợn mây trong xanh mà chỉ thấy trong những tán lá phượng xum xuê một màu xanh và lốm đốm nhiều một màu đỏ của hoa phượng. Tia nắng vàng xuyên qua tán lá và để lại bóng hình của hoa phượng dưới mặt đất. Vào đầu tháng sáu, lũ học trò chúng tôi vui vẻ, sửa soạn về nhà, sung sướng đón chào một mùa hè thú vị. Nhưng không ít tiếng khóc sụt sùi phải xa mái trường,xa thầy cô,xa ban bè và xa những kỉ niệm dưới ngôi trường thân yêu ,dưới gốc phượng bơ vơ giữa sân trường,bơ vơ giữa biển nắng vàng. Hoa phượng buồn khi phải xa học trò, thỉnh thoảng có những con gió nhẹ thổi qua, lại một cơn hoa rụng… Ba tháng hè trôi qua đằng đẵng, không một tiếng cười nói, không tiếng trống, phượng trống vắng. Phượng vẫn thả những cánh son đỏ xuống sân trường, phượng vẫn đếm từng giây từng phút khi xa học sinh. Ba tháng hè trôi qua, ngày mai đã là ngày khai giảng, phượng mong nhớ, chờ đợi để đc gặp lại các bạn học sinh. Những học sinh cũ đến thăm trường, họ rỏ những giọt lệ bé nhỏ. Những giọt lệ ấy chứa đầy sự nhớ thương mái trường, thầy cô, nhớ bạn bè, nhớ những kỷ niệm thân thương dưới gốc phượng và nhớ phượng…Trong tâm hồn họ chứa đầy kỷ niệm, chứa một màu đỏ thân thương của hoa phượng. Hoa phượng đón chào các bạn cũ và vui vẻ chờ đợi gương mặt mới của trường. Đâu đâu cũng có tiếng cười nói vui vẻ, hoa phượng mừng rỡ, hoa phượng khóc nhưng là tiếng khóc chứa đầy niềm vui, nỗi buồn của phượng đã được chia sẻ phần nào. Giữa mùa thu, hoa phượng đã tàn, những chiếc lá vàng úa rụng đầy dưới sân trường. Học sinh buồn, không được nghe thấy, nhìn thấy và ngắm hoa phượng nhiều. Hoa phượng chỉ nở vào mùa hè thì biết cho ai ngắm? KT: Hoa phượng như một người bạn vô hình, để lại những kỷ niệm thời áo trắng. Tôi yêu hoa phượng- hoa học trò thân thương. Đề 3 Từ bao đời nay, cây tre đã có mặt hầu khắp các neỏ đường đất nước và gắn bó thủy chung với cộng đồng dân tộc Việt Nam. Đặc biệt trong tâm thức người Việt, cây tre chiếm vị trí sâu sắc và lâu bền hơn cả_ được xem như là biểu tượng của người Việt đất Việt,…Từ hồi bé tẹo tôi vẫn nhớ bài “Cây tre VN: Nước việt nam xanh muôn vàn cây lá khác nhau,cây nào cũng đẹp,cây nào cũng quý,nhưng thân thuộc nhất vẫn là tre nứa trúc mai vầu mấy chục loại khác nhau,nhưng cùng một mần xanh mọc thẳng…” “Tre xanh, xanh tự bao giờ Chuyện ngày xưa đã có bờ tre xanh…” Cây tre, cây nứa, cây vầu, trúc,… và nhiều loại tre bương khác là loại cây thuộc họ Lúa. Tre có thân rể ngâm, sống lâu mọc ra những chồi gọi là măng. Thân rạ hóa mộc có thể cao đến 10 -18m , ít phân nhánh. Mỗi cây có khoảng 30 đốt,… Cả đời cây tre chỉ ra hoa một lần và vòng đời của nó sẽ khép lại khi tre “bật ra hoa”. Cùng với cây đa, bến nước, sân đình_một hinh ảnh quen thuộc, thân thương của làng Việt cổ truyền, thì những bụi tre làng từ hàng ngàn năm đã có sự cộng sinh, cộng cảm đối với người Việt. Tre hiến dâng bóng mát cho đời và sẳn sàng hy sinh tất cả. Từ măng tre ngọt bùi đến bẹ tre làm nón, từ thân tre cành lá đến gốc tre đều góp phần xây dựng cuộc sống. Cây tre đã gắn bó với bao thăng trầm của lịch sử nước nhà. “…Đất nước lớn lên khi dân mình biết trồng tre và đánh giặc…”. Không phài ngẫu nhiên sự tích loại tre thân vàng được người Việt gắn với truyền thuyết về Thánh Gióng_ hình ảnh Thánh Gióng nhổ bụi tre đằng ngà đánh đuổi giặc Àn xâm lược đã trở thành biểu tượng cho sức mạnh chiến thắng thần kỳ, đột biến của dân tộc ta đối với những kẻ thù xâm lược lớn mạnh. Mặt khác, hình tượng của cậu bé Thánh Gióng vươn vai hóa thân thành người khổng lồ rất có thể liên quan đến khả năng sinh trưởng rất nhanh của cây tre ( theo các nhà Thực vật học, thì cây tre phát triển điều kiện lý tưởng, có thể cao thêm từ 15 -20cm mỗi ngày). Trải qua nhiều thời kỳ lịch sử, các lũy tre xanh đã trở thành “pháo đài xanh” vững chắc chống quân xâm lược, chống thiên tai, đồng hóa. Tre thật sự trở thành chiến lũy và là nguồn vật liệu vô tận để chế tạo vũ khí tấn côngtrong các cuộc chiến. Chính những cọc tre trên sông Bạch Đằng, Ngô Quyền đã đánh tan quân Nam Hán. Chính ngọn tầm vông góp phần rất lớn trong việc đánh đuổi quân xâm lược để giàng Độc lập_ Tự do cho Tổ Quốc. “ Tre giữ làng, giữ nước, giừ mái nhà tranh, giữ đồng lúa chín,…” Vốn gần gũi và thân thiết với dân tộc, cây tre đã từng là ngưồn cảm hứng vô tận trong văn học, nghệ thuật. Từ những câu chuyện cổ tích ( Nàng Ưt ống tre, cây tre trăm đốt,…) đến các ca dao, tục ngữ đều có mặt của tre. Đã có không ít tác phẩm nổi tiếng viết về tre : “Cây tre Việt Nam” của Thép Mới và bài thơ cùng tên của thi sỹ Nguyễn Duy,… Tre còn góp mặt trong những làn điệu dân ca, điệu múa sạp phổ biến hầu khắp cả nước. Và nó là một trong những chất liệu khá quan trọng trong việc tạo ra các nhạc khí dân tộc như : đàn tơ tưng, sáo, kèn,… Tre đi vào cuộc sống của mỗi người, đi sâu thẳm vào tâm hồn người Việt. Mỗi khi xa quê hương, lữ khách khó lòng quên được hình ảnh lũy tre làng thân thương, những nhịp cầu tre êm đềm… Hình ảnh của tre luôn gợi nhớ về một làng quê Việt nam mộc mạc, con người Việt Nam thanh cao, giản dị mà chí khí. Trong quá trình hội nhập quốc tế và hiện đại hóa thì tre ngày nay lại trở thành những sản phẩm văn hóa có giá trị thẩm mỹ cao được nhiều khách mước ngoài ưa thích, như những mặt hàng dùng để trang trí ở những nơi sang trọng : đèn chụp bằng tre, đĩa đan bằng tre. Có thể thấy rằng bản lĩnh bản sắc của người Việt và văn hóa Việt có những nét tương đồng với sức sống và vẻ đẹp của cây tre đất Việt. Tre không mọc riêng lẽ mà sống thành từng lũy tre, rặng tre. Đặc điểm cố kết này tượng trưng cho tính cộng đồng của người Việt. Tre có rễ ngấm sâu xuống lòng đất, sống lâu và sống ở mọi vùng đất. Chính vì thế tre được ví như là con người Việt Nam cần cù, siêng năng, bám đất bám làng : “Rễ sinh không ngại đất nghèo, Tre bao nhiêu rễ bấy nhiêu cần cù”. Tre cùng người Việt Nam trải qua bao thăng trầm của lịch sử, qua bao cuộc chiến tranh giữ nước tre xứng đáng là hình ảnh biểu tượng cho tính kiên cường, bất khuất của người Việt Nam, là cái đẹp Việt Nam. Hà nội tre không còn nhiều (Lăng Bác thì có tre ngà )Giờ mở rộng Hà nội tre lại bát ngát các vùng quê ôm làng ôm xóm.Chiều về khói rơm không còn quấn quýt bên tre,(vì đun than, đun ga ),nhưng tôi vẫn thấy cây tre vươn thẳng gắn bó với thôn quê dẫu bao năm đổi thay từng ngày lên phố. manhduyhy2000 18-10-2012, 20:32 Từ bao đời nay, cây tre đã có mặt hầu khắp các neỏ đường đất nước và gắn bó thủy chung với cộng đồng dân tộc Việt Nam. Đặc biệt trong tâm thức người Việt, cây tre chiếm vị trí sâu sắc và lâu bền hơn cả_ được xem như là biểu tượng của người Việt đất Việt,…Từ hồi bé tẹo tôi vẫn nhớ bài “Cây tre VN: Nước việt nam xanh muôn vàn cây lá khác nhau,cây nào cũng đẹp,cây nào cũng quý,nhưng thân thuộc nhất vẫn là tre nứa trúc mai vầu mấy chục loại khác nhau,nhưng cùng một mần xanh mọc thẳng…” “Tre xanh, xanh tự bao giờ Chuyện ngày xưa đã có bờ tre xanh…” Cây tre, cây nứa, cây vầu, trúc,… và nhiều loại tre bương khác là loại cây thuộc họ Lúa. Tre có thân rể ngâm, sống lâu mọc ra những chồi gọi là măng. Thân rạ hóa mộc có thể cao đến 10 -18m , ít phân nhánh. Mỗi cây có khoảng 30 đốt,… Cả đời cây tre chỉ ra hoa một lần và vòng đời của nó sẽ khép lại khi tre “bật ra hoa”. Cùng với cây đa, bến nước, sân đình_một hinh ảnh quen thuộc, thân thương của làng Việt cổ truyền, thì những bụi tre làng từ hàng ngàn năm đã có sự cộng sinh, cộng cảm đối với người Việt. Tre hiến dâng bóng mát cho đời và sẳn sàng hy sinh tất cả. Từ măng tre ngọt bùi đến bẹ tre làm nón, từ thân tre cành lá đến gốc tre đều góp phần xây dựng cuộc sống. Cây tre đã gắn bó với bao thăng trầm của lịch sử nước nhà. “…Đất nước lớn lên khi dân mình biết trồng tre và đánh giặc…”. Không phài ngẫu nhiên sự tích loại tre thân vàng được người Việt gắn với truyền thuyết về Thánh Gióng_ hình ảnh Thánh Gióng nhổ bụi tre đằng ngà đánh đuổi giặc Àn xâm lược đã trở thành biểu tượng cho sức mạnh chiến thắng thần kỳ, đột biến của dân tộc ta đối với những kẻ thù xâm lược lớn mạnh. Mặt khác, hình tượng của cậu bé Thánh Gióng vươn vai hóa thân thành người khổng lồ rất có thể liên quan đến khả năng sinh trưởng rất nhanh của cây tre ( theo các nhà Thực vật học, thì cây tre phát triển điều kiện lý tưởng, có thể cao thêm từ 15 -20cm mỗi ngày). Trải qua nhiều thời kỳ lịch sử, các lũy tre xanh đã trở thành “pháo đài xanh” vững chắc chống quân xâm lược, chống thiên tai, đồng hóa. Tre thật sự trở thành chiến lũy và là nguồn vật liệu vô tận để chế tạo vũ khí tấn côngtrong các cuộc chiến. Chính những cọc tre trên sông Bạch Đằng, Ngô Quyền đã đánh tan quân Nam Hán. Chính ngọn tầm vông góp phần rất lớn trong việc đánh đuổi quân xâm lược để giàng Độc lập_ Tự do cho Tổ Quốc. “ Tre giữ làng, giữ nước, giừ mái nhà tranh, giữ đồng lúa chín,…” Vốn gần gũi và thân thiết với dân tộc, cây tre đã từng là ngưồn cảm hứng vô tận trong văn học, nghệ thuật. Từ những câu chuyện cổ tích ( Nàng Ưt ống tre, cây tre trăm đốt,…) đến các ca dao, tục ngữ đều có mặt của tre. Đã có không ít tác phẩm nổi tiếng viết về tre : “Cây tre Việt Nam” của Thép Mới và bài thơ cùng tên của thi sỹ Nguyễn Duy,… Tre còn góp mặt trong những làn điệu dân ca, điệu múa sạp phổ biến hầu khắp cả nước. Và nó là một trong những chất liệu khá quan trọng trong việc tạo ra các nhạc khí dân tộc như : đàn tơ tưng, sáo, kèn,… Tre đi vào cuộc sống của mỗi người, đi sâu thẳm vào tâm hồn người Việt. Mỗi khi xa quê hương, lữ khách khó lòng quên được hình ảnh lũy tre làng thân thương, những nhịp cầu tre êm đềm… Hình ảnh của tre luôn gợi nhớ về một làng quê Việt nam mộc mạc, con người Việt Nam thanh cao, giản dị mà chí khí. Trong quá trình hội nhập quốc tế và hiện đại hóa thì tre ngày nay lại trở thành những sản phẩm văn hóa có giá trị thẩm mỹ cao được nhiều khách mước ngoài ưa thích, như những mặt hàng dùng để trang trí ở những nơi sang trọng : đèn chụp bằng tre, đĩa đan bằng tre. Có thể thấy rằng bản lĩnh bản sắc của người Việt và văn hóa Việt có những nét tương đồng với sức sống và vẻ đẹp của cây tre đất Việt. Tre không mọc riêng lẽ mà sống thành từng lũy tre, rặng tre. Đặc điểm cố kết này tượng trưng cho tính cộng đồng của người Việt. Tre có rễ ngấm sâu xuống lòng đất, sống lâu và sống ở mọi vùng đất. Chính vì thế tre được ví như là con người Việt Nam cần cù, siêng năng, bám đất bám làng : “Rễ sinh không ngại đất nghèo, Tre bao nhiêu rễ bấy nhiêu cần cù”. Tre cùng người Việt Nam trải qua bao thăng trầm của lịch sử, qua bao cuộc chiến tranh giữ nước tre xứng đáng là hình ảnh biểu tượng cho tính kiên cường, bất khuất của người Việt Nam, là cái đẹp Việt Nam. Hà nội tre không còn nhiều (Lăng Bác thì có tre ngà )Giờ mở rộng Hà nội tre lại bát ngát các vùng quê ôm làng ôm xóm.Chiều về khói rơm không còn quấn quýt bên tre,(vì đun than, đun ga ),nhưng tôi vẫn thấy cây tre vươn thẳng gắn bó với thôn quê dẫu bao năm đổi thay từng ngày lên phố. manhduyhy2000 18-10-2012, 20:48 MB : “Những chiếc giỏ xe chở đầy hoa phượng, em chở mùa hè của tôi đi đâu” Câu hát của nhà thơ Xuân Diệu đã làm tui nhớ đến sự đẹp đẽ, mạnh mẽ của hoa phượng.Tôi yêu hoa phượng-loài hoa biểu tượng cho tâm hồn của mỗi người học trò chúng tôi. TB: Nhắc đến hoa phượng, ta không thể quên được một màu đỏ rực rỡ của nó-một màu đỏ nhờ sự tinh khiết của gió, nắng, nóng của thiên nhiên vào mùa hạ.Đài hoa ôm lấy bông như một người mẹ che chở cho con thân yêu của mình. Bên trong lớp đài hoa là cánh, cánh hoa phượng đỏ, mỏng manh nhưng chính nó đã tạo nên vẻ đẹp tươi xinh cho mỗi bông hoa phượng. Trong lòng hoa là nhuỵ đỏ, chứa mật và phấn, mật hoa cho những chú ông bé nhỏ, chăm chỉ tới hút. Vào khoảng giữa tháng năm, tiếng ve sầu kêu râm ran, liên miên trên những tán lá phượng vĩ, báo hiệu mùa hè tới, thôi thúc học trò chúng tôi phải chuyên tâm học hành đạt được những kết quả cao trong học tập. Những buổi trưa hè nắng nóng, những giờ ra chơi oi bức vì nô đùa, phượng như một cái ô che mát cho chúng tôi. Đứng dưới cây phượng, nhìn lên bầu trời dường như ta không thể nhìn thấy những gợn mây trong xanh mà chỉ thấy trong những tán lá phượng xum xuê một màu xanh và lốm đốm nhiều một màu đỏ của hoa phượng. Tia nắng vàng xuyên qua tán lá và để lại bóng hình của hoa phượng dưới mặt đất. Vào đầu tháng sáu, lũ học trò chúng tôi vui vẻ, sửa soạn về nhà, sung sướng đón chào một mùa hè thú vị. Nhưng không ít tiếng khóc sụt sùi phải xa mái trường,xa thầy cô,xa ban bè và xa những kỉ niệm dưới ngôi trường thân yêu ,dưới gốc phượng bơ vơ giữa sân trường,bơ vơ giữa biển nắng vàng. Hoa phượng buồn khi phải xa học trò, thỉnh thoảng có những con gió nhẹ thổi qua, lại một cơn hoa rụng… Ba tháng hè trôi qua đằng đẵng, không một tiếng cười nói, không tiếng trống, phượng trống vắng. Phượng vẫn thả những cánh son đỏ xuống sân trường, phượng vẫn đếm từng giây từng phút khi xa học sinh. Ba tháng hè trôi qua, ngày mai đã là ngày khai giảng, phượng mong nhớ, chờ đợi để đc gặp lại các bạn học sinh. Những học sinh cũ đến thăm trường, họ rỏ những giọt lệ bé nhỏ. Những giọt lệ ấy chứa đầy sự nhớ thương mái trường, thầy cô, nhớ bạn bè, nhớ những kỷ niệm thân thương dưới gốc phượng và nhớ phượng…Trong tâm hồn họ chứa đầy kỷ niệm, chứa một màu đỏ thân thương của hoa phượng. Hoa phượng đón chào các bạn cũ và vui vẻ chờ đợi gương mặt mới của trường. Đâu đâu cũng có tiếng cười nói vui vẻ, hoa phượng mừng rỡ, hoa phượng khóc nhưng là tiếng khóc chứa đầy niềm vui, nỗi buồn của phượng đã được chia sẻ phần nào. Giữa mùa thu, hoa phượng đã tàn, những chiếc lá vàng úa rụng đầy dưới sân trường. Học sinh buồn, không được nghe thấy, nhìn thấy và ngắm hoa phượng nhiều. Hoa phượng chỉ nở vào mùa hè thì biết cho ai ngắm? KT: Hoa phượng như một người bạn vô hình, để lại những kỷ niệm thời áo trắng. Tôi yêu hoa phượng- hoa học trò thân thương. boyvip98 22-10-2012, 19:06 Mấy bạn ơi giúp mình với . lập dàn ý đề văn biểu cảm tả cây ngô boyvip98 22-10-2012, 19:14 Mấy bạn ơi giúp mình với . lập dàn ý đề văn biểu cảm tả \bigcap_{}^{}:khi (204)::khi (204)::khi (204)::khi (204)::khi (204)::khi (204)::khi (204)::khi (204): boyvip98 22-10-2012, 19:18 Các bạn ơi giúp mình đi:khi (139)::Mrunintears::khi (139)::khi (139)::khi (139)::khi (139)::khi (204)::khi (204)::khi (204)::khi (204): boyvip98 22-10-2012, 19:28 ai tốt bụng lập cho e cái dàn ý tả biểu cảm cây ngô cái. Em xin cam ơn ! boyvip98 22-10-2012, 19:34 __________________________________________________ __________________________________________________ __________________________________________________ __________________________________________________ __________________________________________________ __________________________________________________ __________________________________________________ __________________________________________________ __________________________________________________ ______________________________ Văn của tui đó chép đi tui viết hơi nhanh nên như thế này đây linhngaoop 29-10-2012, 09:00 các pạn ơi cứu tớ với ,viết bài tập làm văn số 3, cảm nghĩ về người thân pekeo_00 24-11-2012, 10:14 MB: Đêm nay rơm rạ đã mùa Cốm thơm hương nếp đón chờ trăq lên Trăng vàng đương đợi ngoài hiên Hoa quỳnh nàng hãy ngoan hiền bước ra. Mỗi khi đọc những câu thơ trên, chắc hẳn ai cũng biết đến cây hoa quỳnh ,loài hoa đk mệnh dah là"Nữ hoàng bóng đêm"K chỉ vì vẻ đẹp kiêu sa, quyến rũ mà còn là một loài hoa huyền bí,kỳ diệu. Tôi k biết từ bao h cây hoa quỳnh trước cửa nhà ngoại đã in dấu trong tâm hồn tôi. TB:....thân bài của mk dài lém! bạn có thể lên mạng tìm ảnh hoa quỳnh oy tả! ở đây mk gợi yk cko bạn 1 số câu -Vào những đêm giữa mùa hè hoa quỳnh khoe sắc troq màn đêm huyền ảo.Hoa k rức rỡ như những ả hồng nhuq và nhữq c mai vàng mà hoa traq nhã, thánh thiện như gương mặt người con gái chân quê... -Ai mà biết đk ban ngày hoa xoàng xĩnh tầm thường nhưq ban đêm lại là nữ hoàng của muôn hoa... -Vào ban ngày , hoa quỳnh k nở rộmaf chỉ chụm thành từng nhánh nhỏ. -lá hoa dài độ 1 gang tay,rộng bằng 3 ngón tay -Nhưq~ chồi non mọc ra từ kẽ lá nối lá nọ vs lá kia thành 1 khóm -Từ chập tối , nụ hoa đã no tròn,chúm chím như nhưq~ dấu hỏi lộn ngược vắt vẻo trên cây...... -Trong lòng hoa, những chiếc nhuỵ xinh xinh đội mũ vàng trạng nguyên. ....Bạn có thể thêm 1 số đoạn tả vào.... Hoa quỳnh mở lòng trinh bạch làm xao xuyến lòng người.Có lẽ k có mau trắng nảo sánh đk vs màu trắng cánh hoa quỳnh. ........ Hoa nở thắm , hết mk , lặng lẽ duới bóng đêm u huyền Hương quỳnh nhẹ nhàng, man mác ,đi sâu vào lòng người cái mùi thơm quyến rũ đến nhẹ nhàng. KB:Hoa quỳnh đẹp là vậy, thơm là vậy .Tôi rất y nó , y mùi hương ngọt ngào, nhỏ nhẹ như hơi thở của bà , nhan sắc, tuyệt vời như gương mặt của của mẹ.Lúc nào cũng vậy, tôi thầm hứa " mk sẽ sống giản di, thanh bạch như loài hoa đáng y này. ngoc_nghiem123 28-12-2012, 21:31 Ngay từ khi mới bước vào sân trường này, em đã thấy "bác" phượng già đứng sừng sững giữa sân rồi. Không hiểu vì một lí do nào đó mà em rất thân thiết với nó. Sau đây là một số đặc điểm của nó. Nhìn từ xa, cây trông như một cái ô xanh khổng lồ. Thân cây to, xù xì như da cá sấu. Nhưng hiếm ai biết trong lớp vỏ xấu xí ấy, một dòng nhựa đang chảy để nuôi cây. Rễ cây dài, nổi lên trên mặt đất trông như những con trăn nằm nghỉ dưới gốc cây. Cành cây dài, khẳng khiu, dang rộng ra như bàn tay mẹ che chở cho con. Lá phượng nhỏ, xanh như lá me non. Khi có ngọn gió thổi qua, lá phượng rụng như bay. Mùa hè đến là lúc những chú ve kêu và cũng là lúc để hoa phượng nở. Phượng nở đỏ rực cả một vùng trời rộng.Nụ phượng từng ngày uống sương đêm và tắm nắng mai, từ từ nở dần. Cánh hoa mịn màng, bên trong lốm đốm vàng. Giờ ra chơi, học sinh ùa ra như ong vỡ tổ. Tiếng người và ve hoà với nhau tạo nên một bản đồng ca mùa hạ. hongngam_29 28-12-2012, 21:55 tôi đã từng được nghe nói nhiều về tre về trúc, mà sao tôi trưa thấy chúng ngoài đời thường bao giờ, chúng xuất hiện trên những bức tranh, quyển sách mà tôi mua. ‘’Có lẽ mình chỉ biết lợi ích và hình của chúng qua sách thôi’’- tôi đã từng nghĩ như thế khi đọc xong quyển sách về loài cây được coi là biểu tượng của dân tộc VN này. Qua những câu hỏi đó, tôi càng muốn hiểu hơn về chúng, càng yêu quý chúng hơn qua từng lợi ích, vẻ đẹp của loài cây này. Nhưng những câu hỏi như thế chấm dứt khi tôi được về quê và bất ngờ thây. Đúng là ‘’trăm nghe không bằng mắt thấy’’ vẻ đẹp của loài tre mọc thành từng bụi này lại mọc xung quanh nhà ngoại tôi. Tôi biết ngay lúc đó là mình sẽ có nhiều cơ hội tìm hiểu về loài cây này hơn. Cái cảm giác háo hức, nôn nao cứ thúc tôi nhanh chóng đi tìm hiểu về chúng ngay khi vừa đặt chân xuống mảnh đất này. Ngay trước mặt tôi là một bụi tre to lớn chừng sáu, bảy cây tre tụm vào nhau như thể hiện sự đoàn kết vĩnh cữu của dân tộc Việt Nam. Bên dưới là những bụi tre là những măng non đang mọc lên làm tôi nhớ đến hình ảnh cuộc thi ‘’Búp măng non’’ mà mình thường được nghe đến, mãi bây giờ mới hiểu đó chính là hình ảnh của một búp non tuy nhỏ nhưng sau này sẽ trở thành những chủ nhân tương lai của đất nước xinh đẹp này. Tre mọc khắp đồng quê, tuy không đẹp nhưng chúng gắn bó với người dân ở đây hơn cả những loài cây như: hoa giấy, hoa hồng,.. suốt đời chỉ biết làm đẹp để khoe mình cho đến chết. Tre tuy khẳng khiu một màu xanh và ngày càng vàng đi khi nhìn thấy các búp măng lớn lên, nhưng chúng không phải là vô ích, chúng có thể là vật liệu để làm nên những chiếc giường, những chiếc tủ và vô vàn thứ khác mà ta từng thấy. Đối với người nông dân, còn gì tốt hơn sau nhiều giờ làm việc dưới các nóng gây gắt của ánh Mặt Trời thì được ngả lưng dưới bóng tre tươi mát Lúc này, tôi lại khám phá ra chính những chiếc diều mà tôi thường hay chơi lại có khung được làm từ tre. Sự ngạc nhiên ngày càng dâng cao khi chính tay tôi có thể dùng tre làm nhiều thứ mà mình không còn cơ hội làm khi quay lại thành phố. Nhưng có lẽ thứ mà bọn trẻ làng quê sợ nhất cũng chính là tre, ở đây đứa nào cũng sợ chiếc roi tre mắc đầu giường của bố mẹ mình mà chúng thường bị đánh khi mắc lỗi. ‘’Tre xanh Xanh tự bao giờ Truyện ngày xưa đã có bờ tre xanh…’’ Nhà thơ Nguyễn Duy từng nói thế, hình ảnh của tre quá quen thuộc với các bạn nhỏ qua hình ảnh nhân vật Thánh Gióng khi gẫy chiếc gậy sắt đã lấy bụi tre bên đường đập tan bọn giặc. Hình ảnh cây tre trăm đốt trong truyện cùng tên và hình ảnh đó ngày càng mở rộng ra khắp các lĩnh vực từ văn học đến những bộ phim như : ‘’ Cây tre Việt Nam’’. ‘’…Thân gầy guộc, lá mong manh Mà sao nên lũy, nên thành tre ơi..’’ Qua 2 câu thơ đó, tôi càng khâm phục tre hơn, rõ ràng tre đã gắn bó với dân tộc ta suốt nhiều năm dài bị các nước khác xâm chiếm. Tre dựng lũy, dựng thành chống quân giặc, tre làm vũ khí cho nhân dân, tre làm những bãi chông ngăn bọn lính dù,… Tre luôn tiên phong trên con đường mở ra đến sự tự do và hạnh phúc của dân tộc ta. ‘’…Ở đâu tre cũng xanh tươi Cho dù cát sỏi đá vôi bạc màu Có gì đâu, có gì đâu Mỡ màu ít chất dồn lâu hoá nhiều…’’ Tre có rễ ngấm sâu xuống lòng đất, sống lâu và sống ở mọi vùng đất.Chính vì thế tre được ví như là con người Việt Nam cần cù, siêng năng, bám đất bám làng: ’’Rễ siêng không ngại đất nghèo Tre bao nhiêu rễ, bấy nhiêu cần cù’’. Tre cùng người Việt Nam trải qua bao thăm trầm của lịch sử, qua bao cuộc chiến tranh giữ nước. Tre xứng đáng là hình ảnh biểu tượng của tính kiên cường, bất khuất của người Việt Nam, là cái đẹp Việt Nam. Nguồn Bài: [Only registered and activated users can see links] sola_lucky 01-03-2013, 20:31 minh cho dan y khai quat ne van bieu cam loai cay ne A Mở bài -Giới thiệu loài cây em yêu -Lý do, tại sao em yêu quý nó B Thân bài 1 Miêu tả để nêu phẩm chất của cây -Tìm những đặc điểm gợi cảm của cây để miêu tả để nêu ra phẩm chất Nhận định phẩm chất của cây Tình cảm, suy nghĩ của em về những phẩm chất đó 2 Vai trò của loài cây trong cuộc sống con người -Kể ra những tác dụng mà cây mang đến cho cuộc sống của chúng ta Qua những tác dụng đó cây có vai trò như thế nào qua cuộc sống của con người nói chung Tình cảm của con người dành cho loài cây đó 3 Loài cây ấy trong cuộc sống của riêng em -Cây gợi cho em những kỉ niệm gì -Với riêng em, cây đã cho em những gì Khẳng định mối quan hệ giữa em với cây Tình cảm em dành cho cây C Kết bài -Nhớ lại tình cảm gắn bó với cây -Tình cảm ấy mai sau như thế nào :khi (19)::khi (19)::khi (19)::khi (19)::khi (19)::khi (19): Có chí thì nên!!!!! mem không viết mực đỏ nhé! |