[Văn 7]-Bài viết số 3 - Văn biểu cảm [Lưu trữ] - Diendan.hocmai.vn - Học thày chẳng tày học bạn!

View Full Version : [Văn 7]-Bài viết số 3 - Văn biểu cảm


congchuakhoc2008
08-11-2008, 09:03
Các bạn có thể giúp mình làm bài viết số 3 - Văn biểu cảm
Đề bài: Cảm nghĩ về người thân (ông, bà, cha, mẹ, anh, chị, bạn, thầy, cô...)
Ban nao pro giup minh voi nha.........:khi (15)::khi (15):

congchualolem_b
08-11-2008, 09:23
^^!Nêu kảm nghĩ về người thân àh.....đâu khó đâu bn....tôi nghĩ bn nên làm về mẹ hoặc cha..cũg có thể làm trườg hợp đặc biệt hơn. bn có thể đóng vai là đứa trẻ mồ côi được nhận nuôi, đc đối xử rất tốt và bn kảm thấy đó là tình kảm đáng quý k phải ai cũng có đc, đó còn là may mắn của bn, dù bị bỏ rơi nhưng lại có người mẹ (người bố) rất tốt ^^!

congchualolem_b
08-11-2008, 09:54
sao k có thân bài hả bn...bn viết thế kòn chung chung quá...chưa đưa ra nhận xét đc....bn thử nói đại ý xem thế nào...:-??

babythong
08-11-2008, 18:52
tui có một bài viêt đâycũng không đến nỗi nào mời các bạn đọc thử và nhớ gửi lời nhận xét nhé
MB: Các bạn yêu mùa xuân mùa đông với nhiều lí do khác nhau riêng tôi tôi lại yêu mùa thu vì sao thế nhỉ ? tôi yêu mùa thu có lẽ là nhờ mùa thu tôi được sống nhiều hơn trong vong tay ấm áp và tình yêu thương của ngoại .Tôi còn nhớ hồi tôi còn bé ngoại ngoại thường dắt tay tôi dọc suốt con đường làng đầy lá rụng .Có ai nghĩ đó là lí do mà tôi thích mùa thu
KB: Ngoại đã đi xa nhưng hình ảnh của ngoại vẫn còn mãi trong tâm trí của tôi .Và tôi tin rằng ở thế giới bên kia ngoại vẫn luôn dõi theo từng bước trưởng thành của tôi-bé bi hồn nhiên tinh nghịch của ngoại "ngoại ơi ngoại đã từng hỏi con mùa thu và ông ngoại cháu yêu ai hơn bây giờ cháu đã lớn và có thể nhận ra mùa thu và ông ngoại cháu yêu cả hai -bởi ông ngoại chính là một mùa thu tươi đẹp của cháu
ĐÓ LÀ PHẦN MỞ BÀI VÀ PHẦN KẾT BÀI CÁC BẠN THẤY CÓ HAY KHÔNG ?NHỚ GỬI LỜI NHẬN XÉT ĐẾN MÌNH NHÉ
VITCON_ONLINE_TINHNGHICH

ờ ờ đc.Mà sao ko có thân bài chắc dài lắm.mà mình chưa làm Bài viết số 3 nữa

congchuakhoc2008
10-11-2008, 19:19
Bạn nào có bài văn nào viết về người thân mà hay thì post lên nha.

banhbao_nho
13-11-2008, 10:34
huhuhh tụ c0n k0 bjk vjet' nua~ se0 chj~ ban đây chaj`

congchualolem_b
14-11-2008, 19:24
Bài viết của bn cảm xúc chưa nhìu...chưa thể hiện hết ý....bài wa ngắn khiến kảm xúc chưa tác động tới ng đọc nhìu, ấn tượng kòn mở nhạt...chưa thể hiện hết hình ảnh nổi bật của ng thầy....tuy nhiên cách thể hiện tình kảm khá đc ròai....bn nên chú ý hơn nữa.....làm văn thía ni điểm k đc cao đâu..ý tưởng thì có mà ý chưa nói đc nhìu...hi vọng bn rút kinh nghiệm...chúc bn học tốt :)

ruak0n_0nline
14-11-2008, 19:29
cho mình chơi chung với.........^^........cũng đang bí khoản này nè....:p

congchualolem_b
14-11-2008, 19:34
Kậu làm đề này àh....mún làm đề này k khó đâu bn ạ.....bn định thía nào...

seagirl_41119
14-11-2008, 19:39
Cảm nghĩ về ng thân thì có thể lâys ngay cảm xúc thực của bản thân,nếu không có khả năng thì tham khảo mấy bài của các bạn cũng được nhưng theo mình thì k cần tưởng tượng mình mồ côi hay gì gì như congchualolem_b nói đâu.
Trong cuộc sống hàng ngày, có biết bao nhiêu người đáng để chúng ta thương yêu và dành nhiều tình cảm. Nhưng đã bao giờ bạn nghĩ rằng, người thân yêu nhất của bạn là ai chưa? Với mọi người câu trả lời ấy có thể là ông bà, là mẹ, là anh chị hoặc cũng có thể là bạn bè chẳng hạn. Còn riêng tôi, hình ảnh người bố sẽ mãi mãi là ngọn lửa thiêng liêng, sưởi ấm tâm hồn tôi mãi tận sau này.

Bố tôi không may mắn như những người đàn ông khác. Trong suốt cuộc đời bố có lẽ không bao giờ được sống trong sự sung sướng, vui vẻ. Bốn mươi tuổi khi chưa đi được nửa chặng đời người, bố đã phải sống chung với bao nhiêu bệnh tật: Đầu tiên đó chỉ là những cơn đau dạ dày, rồi tiếp đến lại xuất hiện thêm nhiều biến chứng. Trước đây, khi còn khỏe mạnh, bao giờ bố cũng rất phong độ.

Thế nhưng bây giờ, vẻ đẹp ấy dường như đã dần đổi thay: Thay vì những cánh tay cuồn cuộn bắp, giờ đây chỉ còn là một dáng người gầy gầy, teo teo. Đôi mắt sâu dưới hàng lông mày rậm, hai gò má cao cao lại dần nổi lên trên khuôn mặt sạm đen vì sương gió. Tuy vậy, bệnh tật không thể làm mất đi tính cách bên trong của bố, bố luôn là một người đầy nghị lực, giàu tự tin và hết lòng thương yêu gia đình.

Gia đình tôi không khá giả, mọi chi tiêu trong gia đình đều phụ thuộc vào đồng tiền bố mẹ kiếm được hàng ngày. Dù bệnh tật, ốm đau nhưng bố chưa bao giờ chịu đầu hàng số mệnh. Bố cố gắng vượt lên những cơn đau quằn quại để làm yên lòng mọi người trong gia đình, cố gắng kiếm tiền bằng sức lao động của mình từ nghề xe lai.

Hàng ngày, bố phải đi làm từ khi sáng sớm cho tới lúc mặt trời đã ngả bóng từ lâu. Mái tóc bố đã dần bạc đi trong sương sớm. Công việc ấy rất dễ dàng với những người bình thường nhưng với bố nó rất khó khăn và gian khổ. Bây giờ có những lúc phải chở khách đi đường xa, đường xóc thì những cơn đau dạ dạy của bố lại tái phát.

Và cả những ngày thời tiết thay đổi, có những trưa hè nắng to nhiệt độ tới 38-40 độ C, hay những ngày mưa ngâu rả rích cả tháng 7, tháng 8, rồi cả những tối mùa đông lạnh giá, bố vẫn cố gắng đứng dưới những bóng cây kia mong khách qua đường. Tôi luôn tự hào và hãnh diện với mọi người khi có được một người bố giàu đức hy sinh, chịu thương, chịu khó như vậy.

Nhưng có phải đâu như vậy là xong. Mỗi ngày bố đứng như vậy thì khi trở về những cơn đau quằn quại lại hành hạ bố. Nhìn khuôn mặt bố nhăn nhó lại, những cơn đau vật vã mà bố phải chịu đựng, tôi chỉ biết òa lên mà khóc. Nhìn thấy bố như vậy, lòng tôi như quặn đau hơn gấp trăm ngàn lần. Bố ơi, giá như con có thể mang những cơn đau đó vào mình thay cho bố, giá như con có thể giúp bố kiếm tiền thì hay biết mấy? Nếu làm được gì cho bố vào lúc này để bố được vui hơn, con sẽ làm tất cả, bố hãy nói cho con được không?

Những lúc ấy, tôi chỉ biết ôm bố, xoa dầu cho bố, tôi chỉ muốn với bố đừng đi làm nữa, tôi có thể nghỉ học, như vậy sẽ tiết kiệm được chi tiêu cho gia đình, tôi có thể kiếm được tiền và chữa bệnh cho bố. Nhưng nếu nhắc đến điều đó chắc chắn là bố sẽ buồn và thất vọng ở tôi nhiều lắm.

Bố luôn nói rằng bố sẽ luôn chiến đấu. Chiến đấu cho tới những chút sức lực cuối cùng để có thể nuôi chúng tôi ăn học thành người. Bố rất quan tâm đến việc học của chúng tôi. Ngày xưa bố học rất giỏi nhưng nhà nghèo bố phải nghỉ học. Vào mỗi tối, khi còn cố gắng đi lại được, bố luôn bày dạy cho mấy chị em học bài.

Trong những bữa cơm bố thường nhắc chúng tôi cách sống, cách làm người sao cho phải đạo. Tôi phục bố lắm, bố thuộc hàng mấy nghìn câu Kiều, hàng trăm câu châm ngôn, danh ngôn nổi tiếng…

Chính vì vậy, tôi luôn cố gắng tự giác học tập. Tôi sẽ làm một bác sĩ và sẽ chữa bệnh cho bố, sẽ kiếm tiền để phụng dưỡng bố và đi tiếp những bước đường dở dang trong tuổi trẻ của bố. Tôi luôn biết ơn bố rất nhiều, bố đã dành cho tôi một con đường sáng ngời, bởi đó là con đường của học vấn, chứ không phải là con đường đen tối của tiền bạc. Tôi sẽ luôn lấy những lời bố dạy để sống, lấy bố là gương sáng để noi theo.

Và tôi khâm phục không chỉ bởi bố là một người giỏi giang, là một người cao cả, đứng đắn, lòng kiên trì chịu khó mà còn bởi cách sống lạc quan, vô tư của bố. Mặc dù những thời gian rảnh rỗi của bố còn lại rất ít nhưng bố vẫn trồng và chăm sóc khu vườn trước nhà để cho nó bao giờ cũng xanh tươi.

Những giỏ phong lan có bao giờ bố quên cho uống nước vào mỗi buổi sáng; những cây thiết ngọc lan có bao giờ mang trên mình một cái lá héo nào? Những cây hoa lan, hoa nhài có bao giờ không tỏa hương thơm ngát đâu? Bởi đằng sau nó luôn có một bàn tay ấm áp chở che, chăm sóc.

Không những yêu hoa mà bố còn rất thích nuôi động vật. Nhà tôi bao giờ cũng có hai chú chó con và một chú mèo. Có lúc bố còn mang về những chiếc lồng chim đẹp nữa. Và hơn thế, trong suốt hơn năm năm trời chung sống với bệnh tật, tôi chưa bao giờ nghe bố nhắc đến cái chết, nhưng điều đó không đồng nghĩa với việc trốn tránh sự thật, bố luôn đối mặt với “tử thần”, bố luôn dành thời gian để có thể làm được tất cả mọi việc khi chưa quá muộn.

Nhưng cuộc đời bố bao giờ cũng đầy đau khổ, khi mà cả gia đình đã dần khá lên, khi các chị tôi đã có thể kiếm tiền, thì bố lại bỏ chị em tôi, *****, bỏ gia đình này để ra đi về thế giới bên kia. Bố đi về một nơi rất xa mà không bao giờ được gặp lại. Giờ đây khi tôi vấp ngã, tôi sẽ phải tự đứng dậy và đi tiếp bằng đôi chân của mình, bởi bố đi xa, sẽ không còn ai nâng đỡ, che chở, động viên tôi nữa.

Bố có biết chăng nơi đây con cô đơn buồn tủi một mình không? Tại sao nỡ bỏ con ở lại mà đi hả bố? Nhưng con cũng cảm ơn bố, bố đã cho con thêm một bài học nữa, đó chính là trong cuộc sống hàng ngày, chúng ta hãy trân trọng những gì đang có, hãy yêu thương những người xung quanh mình hơn, và đặc biệt hãy quan tâm, chăm sóc cho bố của mình, tha thứ cho bố, khi bố nóng giận và nỡ mắng mình bởi bố luôn là người yêu thương nhất của chúng ta.

Bố ra đi, đi đến một thế giới khác, ở nơi đó bố sẽ không còn bệnh tật, sẽ thoát khỏi cuộc sống thương đau này. Và bố hãy yên tâm, con sẽ luôn nhớ những lời dạy của bố, sẽ luôn thương yêu, kính trọng biết ơn bố, sẽ sống theo gương sáng mà bố đã rọi đường cho con đi. Hình ảnh của bố sẽ luôn ấp ủ trong lòng con. Những kỷ niệm, những tình cảm bố dành cho con, con sẽ ôm ấp, trân trọng, nó như chính linh hồn của mình.

seagirl_41119
14-11-2008, 19:42
" Ngày xửa ngày xưa " chắc những lời kể chuyện của mẹ cứ văng vẳng trong đầu mỗi người, không ai quên đc. " Con hãy nhớ rằng nếu con chân thật với mọi người, con sẽ được mọi người yêu quí" những câu giảng nghiêm khắc nhưng chứa chan mong muốn con hiểu được sự hiểu biết cũng chẳng quên được phải không? Nhưng đối với tôi người tôi thương yêu nhất của tôi không phải là họ mà là người ông thân thương của tôi. Nếu từ xa tôi có thể thấy được một cái bóng gầy gò, nho nhỏ tôi co thể cất lên tiếng gọi : " Ông ơi! "
Đôi mắt ông đẹp biết bao! Nó nở ra cái nhìn nhân hậu, tràn đầy yêu thương, những lúc tôi vui đạt điểm cao đôi mắt ấy lại sáng lên như một vì sao! Còn những lúc tôi buồn đạt điểm thấp, đôi mắt ấy lại rơi xuống 1 vài giọt nước mắt, tôi nhìn mà cứ như những giọt máu trong trái tim ông đang rơi. Nụ cười tươi của ông làm tan bao mệt mỏi của tôi mỗi lần tôi đi học về. Ông đã già rồi, giọng nhỏ lắm, người khác nghe vào chỉ nghe đc liu xiu thôi. Nhưng tôi thì khác, dường như tôi với ông có một mối liên kết nào đó, dù là tiếng nhẹ như cơn gió dịu tôi cũng có thể nghe thấy cả. Bàn tay ông rám nắng, nổi lên những đường gân xanh bởi dấu ấn thời gian nhưng chính bàn tay xấu xí đó đả nuôi tôi trưởng thành, dạy tôi biết bao điều. Mỗi lần tôi dựa vào vòng tay đó tôi cảm giác ấm áp, tràn trề niềm vui, hạnh phúc.
Rồi một ngày kia, ngày vực thẩm của tôi mở ra, người ông của toi đã ra đi . " Ông ơi! Sao ông ra đi mà không cho cháu nói lời từ biệt,có phải là tại cháu chăng ,cháu nhớ ông lắm ông ơi! Ông có nhớ những lần cháu vấp ngã trên con đường cuộc đời ông đã nhẹ nhàng nâng niu cháu lên, ông có nhớ những lần cháu và ông chơi với nhau không ! Cháu nhớ ông lắm ông ơi!"
Tuy ông đã ra đi nhưng cuối cùng tôi cũng đã hiểu ra, trước khi ông ra đi ông đã để lại cho cháu hai món quà : Món quà của sự trí thức, tuy ông ra đi nhưng cháu vẫn thấy linh hồn ông đang ở bên cháu. Còn món quà kia một góc vườn nhỏ mà ông cho cháu trồng cây ô-mai. Đã có lần cháu ước mong nó nở ra thực nhanh để cháu có thể tặng nó bằng chính bàn tay mình, nhưng giờ thì đã không còn nữa rồi, chị còn linh hồn người ông dưới mái vườn ô-mai.

congchualolem_b
14-11-2008, 19:48
Tớ chọn hình ảnh đó vì nó jống với đời tớ...và tớ nghĩ bình thường ta cứ nói về thầy cô, cha mẹ. những ng đã quá thân thụôc với ta....thầy cô thì vì đi dạy mới bek đc ta, kòn ba mẹ thì nuôi ta từ bé..chỉ có ng nhận nuôi ta là vô tình mà bắt gặp ta jữa dòng đời...bn cho ta tình thương của con ng mà k đòi hỏi j kả....bn có thía thế k...đó là ý mới mà bn....có thể bn chọn hình ảnh khác cũng k sao kả....mỗi ng mỗi ý mà...:)

congchualolem_b
14-11-2008, 19:49
bn viết hay tìm các bài ở đâu thía.....viết cũng đc đóa chứ......:)

seagirl_41119
14-11-2008, 19:57
Trời,bài này nổi tiêng trên mạng lắm đó.Bạn viết bài này đã cầm bài đọc trong những dòng nước mắt nghẹn ngào,ướt nhoè những trang giấy viết.Bài này đc 9,5 điểm đó.
Đây là phần giới thiệu về bai viết đó:
Trong buoi le chao co dau tuan vao sang thu hai vua qua, thay giao Le Tran Ban, pho hieu truong Truong THPT Huynh Thuc Khang (TP Vinh, Nghe An) da dung duoi co phat bieu cam nghi va doc bai van cua em Nguyen Thi Hau, ca san truong xuc dong lang im.
"Thay Ban doc duoc nua bai van qua xuc dong nghen loi, ngan ngan nuoc mat. Chung toi deu rung rung, men phuc thuong em Hau va thoi thuc chung toi song va giang day tot hon. Tu nay vao cac buoi le chao co dau tuan chung toi chon loc nhung de van va bai lam hay doc duoi co de nhan len su yeu thich van chuong cua hoc sinh" - thay Vo Tuan Thien, hieu truong Truong THPT Huynh Thuc Khang, cho biet.

Ngay sau do tu hoc sinh, giao vien cac truong tren dia ban TP Vinh cho den ba ban nuoc bac xe om da photo bai van, chuyen tay nhau doc. Cu the bai van nhan them nhieu ban, va chuyen ve tan cac huyen...

Nguyen Thi Hau - hoc sinh chuyen Toan lop 10A2 Truong THPT Huynh Thuc Khang, TP Vinh, Nghe An - chi co 45 phut ngoi tren lop hoc de viet len bai van nay. Bai van voi gan 1.500 tu tren bon trang giay kiem tra uot nhoe nuoc mat cua Hau khi lam bai.

Bong dang nguoi bo yeu thuong hien len trang van, nguoi doc duong nhu thay mot chut bong dang nguoi bo than yeu cua minh va thoi thuc nuoi duong uoc mo va thuc giuc song tot hon.

Bai lam van cua em da viet len cam nghi chan thuc ve nguoi cha than yeu lam nghe xe lai, nhung bi can benh quat nga ra di, kha xuc dong.

congchualolem_b
14-11-2008, 20:04
vui lòg viết có dấu bn àh...tớ k hay đọc sách văn tham khảo nên k bek....chỗ tớ k kó điều kiện để đọc sách đâu...làng tớ nghèo nên k đc như các bn ở thành phố.....bọn tớ chỉ tự lực học thoai nên mí dzụ văn tham khảo, văn mẫu hay mí bài nổi tiếng trên mạng k đc rành cho lém....:)

congchuakhoc2008
17-11-2008, 09:37
Đây là một bài viết về chủ đề mẹ nè:
Con cảm ơn Mẹ!

Con cảm ơn mẹ...
Con cảm ơn mẹ... vì mẹ luôn ở đó.
Con cảm ơn mẹ... mẹ là người bạn đầu tiên của con.
Con cảm ơn mẹ... mẹ đã hát cho con nghe thủa con còn trong bụng mẹ.
Con cảm ơn mẹ... vì bài hát sinh nhật mẹ hát tặng con, dẫu con bối rối không hiểu sao nước mắt mẹ tuôi rơi khi mẹ hát.
Con cảm ơn mẹ... mẹ luôn ôm chặt con, chúc con ngủ thật ngon.
Con cảm ơn mẹ... mẹ đã cho con uống dòng sữa ngọt ngào nhất thế giới.
Con cảm ơn mẹ... vì tình yêu trọn vẹn và tinh khiết mà con sẽ không bao giờ nhận được từ ai khác.
Con cảm ơn mẹ... mẹ ru con ngủ bằng những câu chuyện cổ tích hàng đêm.
Con cảm ơn mẹ... mẹ kể con nghe truyền thuyết chị Hằng, chú Cuội ở trên cung trăng.
Con cảm ơn mẹ... mẹ đã nhằn chuối mớm cho con ăn và nói: "Măm măm...", rồi dỗ dành: "Ngon không?"
Con cảm ơn mẹ... dẫu bận rộn, mẹ vẫn dành thơìi gian để chơi với con.
Con cảm ơn mẹ... mẹ cho phép con được tự tắm một mình, con thích lắm. (Với điều kiện mẹ phải luôn ở bên ngó chừng).
Con cảm ơn mẹ... mẹ khong bao giờ để dầu gội đầu rơi vào mắt con.
Con cảm ơn mẹ... mẹ đã cắt móng tay cho con.
Con cảm ơn mẹ... mẹ dạy cho con cách dùng thìa và không rầy la khi con làm bẩn sàn.
Con cảm ơn mẹ... mẹ đã thêu tên con lên chiếc áo đến trường.
Con cảm ơn mẹ... mẹ mua cho con chiếc cặp sách mới tinh.
Con cảm ơn mẹ... vì mẹ đã ở đó khi lần đầu tiên trên biển, con bơi.
Con cảm ơn mẹ... mẹ bỏ việc để cùng con đi học buổi đầu tiên.
Con cảm ơn mẹ... vì mẹ đã ở đó, nhất quyết bảo rằng con đẹp đẽ biết bao dẫu rằng trong xã hội này con chẳng bằng ai.
Con cảm ơn mẹ... mẹ dẫn dắt con nhìn ra thế giới, ngay cả khi mắt con nhắm.
Con cảm ơn mẹ... mẹ đã dạy con bài học về lòng dũng cảm và không cần phải núp bóng bất cứ ai.
Con cảm ơn mẹ... mẹ cho phép con phát huy mọi tiềm năng có trong con.
Con cảm ơn mẹ... mẹ dạy con học cách mỉm cười khi thất bại.
Con cảm ơn mẹ... mẹ giúp con nhận ra rằng biết tha thứ là vô cùng quan trọng.
Con cảm ơn mẹ... mẹ đã làm con hiểu được không phải lúc nào nước mắt cũng là hiện thân của sự mềm yếu.
Con cảm ơn mẹ... mẹ luôn bắt con phải nhớ nói lời "Cảm ơn", "Xin lỗi".
Con cảm ơn mẹ... mẹ đã không ngừng nhắc nhở con rằng đôi khi im lặng là vàng.
Con cảm ơn mẹ... mẹ dạy cho con biết những lời tán dương và những chuyện tầm phào chỉ là bề nổi hời hợt.
Con cảm ơn mẹ... mẹ luôn tin rằng tiếng cười của con góp thêm niềm vui cho thế gian.
Con cảm ơn mẹ... mẹ chỉ cho con thấy cuộc sống vô giá trị là sống mà không có phương hướng.
Con cảm ơn mẹ...mẹ giúp con hiểu nóng giận là vô ích.
Con cảm ơn mẹ... mẹ dạy con biết bỏ qua những lỗi lầm nhỏ nhặt của người khác.
Con cảm ơn mẹ... mẹ bảo ban con rằng trước khi tin tưởng điều gì thì phải nghĩ suy cân nhắc.
Con cảm ơn mẹ... mẹ nới với con chẳng có gì quá tốt hay quá xấu, quá hay hoặc quá dở.
Con cảm ơn mẹ... mẹ giúp con hiểu thêm rằng cuộc đời này đầy ắp những trở ngại và con đừng sợ đối mặt với điều đó.
Con cảm ơn mẹ... mẹ đã dạy con biết suy nghĩ lạc quan và nói những lời dịu dàng.
Con cảm ơn mẹ... mẹ dạy cho con biết mỉm cười từ trong lòng.
Con cảm ơn mẹ... mẹ dạy con rằng nếu con không chịu đương đầu với nỗi bất hạnh, con sẽ không bao giờ hiểu được niềm hạnh phúc thực sự.
Con cảm ơn mẹ... mẹ cho con bài học về lòng khiêm tốn.
Con cảm ơn mẹ... mẹ không bao giờ cho phép con lừa dối khát vọng của riêng mình.
Con cảm ơn mẹ... mẹ không ngừng nhắc nhở con rằng sự tự ấm ảnh không hề giống với sự tự nhận thức.
Con cảm ơn mẹ... mẹ đã khiến con hiểu một tin đồn chỉ luốn là tin đồn và giá trị của nó không có gì khác hơn là một tin đồn.
Con cảm ơn mẹ... mẹ đã kịp thời ngăn lời con khi con nói mà chưa suy nghĩ.
Con cảm ơn mẹ... mẹ dạy con làm việc nhanh con và không bao giờ bỏ phí thời gian vô ích.
Con cảm ơn mẹ... mẹ đã đặt ra những nguyên tắc sống cơ bản mà con vẫn luôn nhớ và tuân theo đến tận bây giờ.
Con cảm ơn mẹ... mẹ đã cho phép con được linh hoạt trong cách sống.
Con cảm ơn mẹ... khi con chưa về đến nhà, mẹ vẫn thức chờ con.
Con cảm ơn mẹ... mẹ không bao giờ ép con trở thành bất cwú ai khác mà không phải chính con.
Con cảm ơn mẹ... mẹ luôn sẵn sàng nói lời "xin lỗi" với con dù rằng dường như điều đó không cần thiết nữa bởi con đã học được ở mẹ phẩm chất tốt đẹp của việc biết nói lời xin lỗi khi sai.
Con cảm ơn mẹ... mẹ đã xây đắp bầu không khí sống động đằm thắm trong gia đình mình.
Con cảm ơn mẹ... mẹ ngợi khen con và ủng hộ những thói quen tốt của con.
Con cảm ơn mẹ... mẹ luôn yêu thương con và yêu vô điều kiện.
Con cảm ơn mẹ... mẹ không bao giờ bỏ rơi con dù cho sâu thẳm trong lòng mẹ đau đớn biết bao.
Con cảm ơn mẹ... mẹ là mẫu người tuyệt vời nhất trong cuộc đời con.
Con cảm ơn mẹ... mẹ đã tha thứ những lỗi tày đình của con, không cần biết mọi người có tán thành hay không.
Con cảm ơn mẹ... mẹ đã chấn chỉnh con mỗi khi con sắp làm đièu gì sai.
Con cảm ơn mẹ... mẹ đã tranh luận với con mỗi khi con có những quyết định trọng đại trong cuộc sống.
Con cảm ơn mẹ... vì đã tin tưởng con.
Con cảm ơn mẹ... mẹ đã lắng nghe con khi con chọn lựa theo ý của riêng con.
Con cảm ơn mẹ... mẹ đã biểu lộ niềm cảm kích của mẹ khi con thành công.
Con cảm ơn mẹ... vì mẹ đã không đứng về phía con khi con sai.
Con cảm ơn mẹ... vì mẹ luôn giữ lời hứa với con và chỉ cho con biết giữ lời hứa là quan trọng dường nào.
Con cảm ơn mẹ... mẹ luôn quan tâm đến những hoạt động mà con tham gia ở trường.
Con cảm ơn mẹ... mẹ đã cho con những lời khuyên chân thành thẳng thắn để dẫn đường cho con thấy thế giới này là gì và như thế nào.
Con cảm ơn mẹ... mẹ bảo cho con biết rằng con nên nhìn thế giới từ những góc độ khác nhau để có thể thấy và hiểu được nó ít ra là trong phạm vi nò mà con có thể sống hạnh phúc.
Con cảm ơn mẹ... mẹ đã cho con bầu không khí tự do.
Con cảm ơn mẹ... mẹ đã mong đợi những điều đẹp đẽ nhất ngoài sức của con dù mẹ hiểu rõ thực lực của con như thế nào.
Con cảm ơn mẹ... mẹ đã luôn bình tĩnh khi con rối tung lên.
Con cảm ơn mẹ... chỉ với những thông điệp ngắn gọn mẹ vẫn chuyển tải được hết những gì mẹ thật sự muốn nói với con.
Con cảm ơn mẹ... đã luôn dạy con rằng phần thưởng xứng đáng sẽ chỉ dành cho những ai luôn nỗ lực không ngừng.
Con cảm ơn mẹ... vì mẹ đã mặ bộ váy đẹp nhất trong lễ tốt nghiệp của con.
Con cảm ơn mẹ... mẹ luôn dạy con biết yêu thương những con thú nuôi và động vật hoang dã.
Con cảm ơn mẹ... vì mẹ đã cùng con đi dạo trong vườn và bảo con lặp đi lặ lại theo mẹ: "Cây". Rồi giải thích cho con hiểu cây quan trọng như thế nào đối với thế giới này.
Con cảm ơn mẹ... vì mẹ luôn nói với con rằng "mẹ yêu con nhất trần đời"
Con cảm ơn mẹ... vì mẹ mãi nói với con rằng tinh fyêu của mẹ lớn hơn bầu trời và cánh tay dang rộng, bởi giờ đây con hiểu rằng những thứ đó là không có giới hạn.
Con cảm ơn mẹ... mẹ không bao giờ đói khi con chưa no.
Con cảm ơn mẹ... mẹ không bao giờ lạnh khi con chưa ấm.
Con cảm ơn mẹ... mẹ luôn ủng hộ con làm những điều mà con lựa chọn.
Con cảm ơn mẹ... không bao giờ mẹ quay lưng lại với con.
Con cảm ơn mẹ... vì mẹ đã thuyết phục con rằng có thể con không phải là người tuyệt vời nhất nhưng dù gì đi nữa con sẽ luôn nhận được tình yêu mà con có được.
Con cảm ơn mẹ... vì ngàn lần mẹ bảo con rằng được có con ở bên là mẹ hạnh phúc nhất.
Con cảm ơn mẹ... ấm áp biết bao khi mẹ vẫn mỉm cười lẫn với nước mắt rơi lúc con gặp thất bại.
Con cảm ơn mẹ... vì ánh mắt an ủi.
Con cảm ơn mẹ... vì mẹ đã bảo con rằng mẹ sẽ yêu người con yêu nhiều như con yêu.
Con cảm ơn mẹ... vì mẹ đã chỉ cho con thấy rằng tốt gỗ hơn tốt nước sơn.
Con cảm ơn mẹ... mẹ luôn nói rằng con là người duy nhất có thể điều khiển cuộc sống của riêng mình.
Con cảm ơn mẹ... mẹ đã dạy con tránh xa thói ích kỉ và chỉ cho con thấy hậu quả của nó khủng khiếp đến chừng nào.
Con cảm ơn mẹ... vì lời khuyên quí báu mà con luôn ghi nhớ - rằng nếu con không chịu đi bước thứ nhất, thì sẽ không hề có bước thứ hai và sẽ không có bất cứ thành công nào.
Con cảm ơn mẹ... vì hết lần này đến lần khác mẹ tha thứ cho con.
Con cảm ơn mẹ... vì trên gương mặt mẹ luôn ánh lên niềm tự hào về con.
Con cảm ơn mẹ... vì cuộc sống mẹ trao cho con. Suốt cuộc đời này, con nguyện không bao giờ làm mẹ thất vọng.
Con cảm ơn mẹ... vì mẹ cho con hiểu rằng có những lúc cần phái biết kiềm chế.
Con cảm ơn mẹ... vì mẹ đã dạy con luyện tập cách kiểm soát suy nghĩ.
Con cảm ơn mẹ... vì mẹ đã dạy con cách điều chỉnh một thói quen.
Con cảm ơn mẹ... vì đã cho con biết làm cách nào con có thể nhận biết cảm xúc của mình và đừng quá âu lo.
Con cảm ơn mẹ... vì mẹ đã chỉ cho con cách thư giãn và hiểu được những nguyên tắc cơ bản của sự tự hiểu biết.
Con cảm ơn mẹ...
Con muốn lấy đi nỗi ưu tư vương trong mắt mẹ.
Con muốn mẹ cảm thấy mệt khi mẹ mệt.
Từ giờ trở đi mẹ hãy để con làm tất cả mọi điều khiến cho mẹ hạnh phúc.
Con muốn mẹ được nghỉ ngơi để con chăm sóc cho mẹ.
Dẫu có vạn lời tán tụng dẫu có trăm lần hy lễ cũng không sánh bằng hải hà của Mẹ, Mẹ ơi!

congchualolem_b
17-11-2008, 09:55
chà, bài của bn dài thật đó, mà kể ra cũng hay đó, có đìêu tớ nghĩa nếu bn làm thế này thì nên đi từ thuở còn bé, có nghĩa là tình cảm cũng như nhận thức, sự quan tâm và gần gũi giữa mẹ và con ngày càng tăng lên cùng với thời gian, đó sẽ là điểm nhấn sáng tạo và sự xúc động, bn nên đi từ cái nhỏ nhặt tới cái cao lớn hơn, đi từ xa tới gần...v..v chân thành góp ý cho bn :)

seagirl_41119
17-11-2008, 19:02
k có dấu là bởi vì mình post từ một trang khác ,k phải mình viết.sorry nha!!!!!!!!!!!!!!!

congchuakhoc2008
17-11-2008, 19:26
Cái bài này không phải của mình đâu. Mình thấy hay nên post lên thui.

conmuatuyet1994
17-11-2008, 19:47
tham khảo những bài văn mẫu cũng tốt nhưng chị nghĩ viết về người thân thì quá dễ rồi còn ji. Khi mà ta có tình cảm với ai đó thì cho dù ta không giỏi văn cũng có thể viết được

tryforever
18-11-2008, 13:28
bài cũng tạm được nhưng chưa được biểu lộ cảm xúc nhiều=))

seagirl_41119
18-11-2008, 13:35
Bạn thấy bài nào chưa có cảm xúc??????Có bài nào hay thì post lên cho mọi ng cùng đọc!!!!!!!
Cái bài viết về bố mà tui post lên là một bài nổi trên mạng đó.Mình đọc thấy rất hay

congchuakhoc2008
19-11-2008, 20:00
Cái bạn thấy bài này thế nào? Bài này mình ko biết của ai nhưng thấy khá hay......

Mẹ ơi "Mẹ có biết con thương mẹ nhiều lắm không"
MẸ tiếng gọi thân thương ấy mỗi lần cất lên, là trong con đầy cảm xúc, tự hào và vui sướng, tự hào vì con sung sướng vì được làm con của mẹ, được chính mẹ sinh ra nuôi nấng, và ấp ủ cho con thành người, hạnh phúc đâu có gì là xa xôi phải kh ông mẹ, khi con được gọi mẹ thì con biết con còn hanh phúc biết nhường nào, bởi vì con chưa phải là đứa trẻ mồ côi, con biết rằng mình vẫn còn may mắn. Tiếng gọi mẹ thật giản đơn mà sao thiêng liêng và mầu nhiệm vô cùng, giản đơn là vì bất cứ ai cũng gọi mẹ, thanh âm trong trẻo đầu tiên của những đứa trẻ, cũng là gọi mẹ, mẹ như là bồ tát quán thế âm hiện hữu trong đời cho con được gọi mẹ, con vui cũng gọi mẹ, buồn hay đau khổ cũng gọi mẹ. con ốm đau, bệnh hoạn hay vấp ngã trên đường đời thì đôi tay mềm mại của mẹ xoa dịu và nâng đỡ cho con bước tiếp, mỗi khi con được ngồi cạnh mẹ thì con cảm thấy bình yên, an ổn và hạnh phúc nhất trần đời, trơng cuộc sống của mỗi con người thiếu vắng mẹ là một thiệt thòi to lớn nhất, ai cho con gọi những thanh âm đầu tiên trong cuộc sống, ai cho con gọi những lúc đói khát, ốm đau, ai nâng bước chân con trên ngang, dọc cuộc đời, và ai sẽ ôm con mỗi lần con vấp ngã, ấy vậy mà trong mỗi chúng ta ai hiểu và yêu thương mẹ, sống trong hạnh phúc mà ta đâu có biết, đâu có trân trọng.
Mẹ như bồ tát có nghĩa vụ, bổn phận lo lắng, chăm sóc và yêu thương ta, ta có bao giờ ngắm nhìn khuôn mặt mẹ, có bao giờ hiểu những khó khăn vất vả, lo toan của mẹ. có bao giờ nói mẹ con yêu mẹ lằm hay không. Chúng ta chỉ biết đòi hỏi, biết giận hờn, trách móc vì để đạt được mục đích của mình mà không hay đã làm cho mẹ của ta buồn và xin thêm n hiều giọt nước mắt của mẹ hơn thôi.
Mẹ bấy lâu nay con vẫn cao ngạo tự hào, về thành tích về những cái gọi là bản lĩnh của tuổi trẻ, có vốn kiến thức rộng, có nghề nghiệp, địa vị cao trong xã hội, ta có trong tay những công nghệ máy móc đắt tiền, những cái có thể làm ta giàu có để ngẩng mặt nhìn đời chứ không phải tự ti, mặc cảm, con vẫn nghĩ mình tài giỏi tuổi trẻ và tài năng của con là đâu phải tự con mà có, tất cả những thứ đó được đổi bằng mồ hôi, nước mắt của mẹ, đổi bằng những gánh vác đã trĩu nặng trên đôi vai của mẹ và những nếp nhăn hằng sâu trên khuôn mặt của mẹ, bằng tất cả những đau thương mà mẹ âm thầm chịu đựng, với mẹ chỉ đơn giản một điều là mong con của mình được hạnh phúc.
Mẹ con nghĩ mình đã đủ to lớn vững chắc trước những giông bảo cuộc đời, những kiêu hãnh tự hào của con khi có được chút thành công nho nhỏ, thật đáng hổ thẹn biết bao giống như "thân trùm bưởi" lớn lên nhờ hút những nhựa sống từ những cây đại thụ, con cũng lớn lên bằng "chất nhựa" sống màu nhiệm của mẹ, con hút công sức, hút tình thương bao la của mẹ, để có thể lớn lên và tỏa sáng, không có mẹ thì tất cả mọi thứ sẽ không còn gía trị, không còn những khúc hát ngọt ngào yêu dấu cho con.
Mẹ vẫn là niềm yêu thương của con nơi con vẫn gục vào mỗi khi giông bão, những lúc mệt mỏi bất an, con lại quay về bên mẹ. Con đã về với miền yêu thương của con để con vẫn còn cảm nhận một điều vô giá," mẹ là điều vô giá trong con", về để nhìn lại mẹ, để nắm đôi bàn tay đã in những nếp nhăn cho sự trưởng thành của con cái, và để hôn lên đôi trán mẹ, đôi măt thẩm sâu chứa đựng tình yêu thương vô bờ bến của mẹ.Mẹ mỗi lần con nhớ mẹ con lại ngắm đôi bàn tay của mình và tự nhủ đây là đôi bàn tay của mẹ, mẹ hiện hữu một cách mầu nhiệm trong con, trong từng tế bào, trong từng hơi thở, trong đôi bàn tay của con, con thấy bóng hình của mẹ, thấy trái tim của mẹ đập từng nhịp yêu thương ấm áp, con thấy nụ cười đẹp dịu hiền của mẹ, khi đôi tay của mẹ ôm con vào lòng con đã hiểu ra rằng mẹ là tất cả trong con. Là tất cả những gì an lanh và đẹp nhât.
Vu lan năm nay con dâng lên mẹ lời tri ân sâu sắc, cảm ơn cuộc đời, cảm ơn đức phật đã mang mẹ tới cho đời con, và cảm ơn mẹ bởi vì đơn giản nhất là mẹ là mẹ của con. Mẹ là tất cả thiện, lành, là yêu thương, là ánh sáng trong con. Xin ngàn lần cảm ơn mẹ.

congchuakhoc2008
19-11-2008, 20:02
Thêm một bài nữa nè:

Nếu có ai hỏi tôi rằng một trong những người mà tôi yêu thương nhất là ai thì tôi sẽ trả lời rằng đó là bà nội .
Bà tôi là người nhân hậu và hiền từ nhưng gần như suốt cuộc đời của bà chỉ là những khó khăn và bệnh tật . Tôi thương bà lắm ! Tôi thương cái mái tóc xoăn xoăn điểm bạc của bà, thương cái dáng đi chầm chậm mà khập khễnh của bà . Bảy mươi tuổi mà tôi trông bà có vẻ già hơn so với người cùng tuổi .
Tôi có được nghe bố kể rất nhiều về bà - một con người chăm chỉ và chất phác . Bà đã tần tảo nuôi hai người con trai khôn lớn trong khi ông tôi đi bộ đội . Đến khi bố tôi có con thì bà lại vất vả trông cháu nhưng bố tôi nói bà lại thấy đó chính là niềm vui của bà .
Khi chưa ngã bệnh, bà tôi còn đi làm lao công cho một cơ quan nhỏ để mong sao kiếm được chút tiền giúp đỡ phần nào cho gia đình tôi khi khó khăn . Bà còn hay mua quà cho anh em tôi, những món quà dù là nhỏ nhưng đầy ý nghĩa như cái đồng hồ báo thức để cho tôi đi học hay những gói kẹo, gói bánh… Từ việc ấy cũng đã đủđể tôi hiểu bà yêu thương anh em chúng tôi đến chừng nào !
Tôi còn biết có lúc đi ra chợ bà nhìn thấy một người ăn xin nghèo khổ thì không bao giờ bà quay lưng lơ đi mà bà săn sang rút ra một tờ tiền trong ví của mình, gấp gọn làm đôi rồi bỏ vào nón của người ăn xin đó . Tôi thật cảm phục trước tấm lòng yêu thương vô hạn và trái tim rộng mở của bà luôn rộng mở đối với bất kì ai !
Bà tôi còn là một người rất yêu thiên nhiên nữa . Trong khoảng hiên nhỏ trước nhà bà lúc nào cũng chật đầy những chậu hoa nhài toả hương thơm ngát, những cây ớt nhỏ chi chít những quả xanh, vàng … Bởi vì bà tôi từng bảo : “Thiên nhiên giúp tâm hồn ta trong sáng hơn, giup tinh thần ta thoải mái hơn.”
Lần nào về thăm bà tôi cũng ngả đầu vào vai bà và tâm sự mọi chuyện của mình . Có lúc tôi ôm bà khóc thút thít rồi bà cũng xoa đầu tôi an ủi . Những khi ấy tôi bỗng cảm thấy bà như đang truyền một hơi ấm tinh thần cho tôi , giúp tôi có thêm nghị lực để vượt qua chuyện buồn.
Nhưng rồi một tin sét đánh đã đến với gia đình chúng tôi. Trời ơi ! Bà tôi bị ung thư giai đoạn cuốI và sẽ không chữa khỏI được. Sao mà ông trờI lạI bất công vớI bà đến thế ạ!
MỗI lần tôi đến chơi, tôi đều thấy bà cườI nhưng trong lòng tôi luôn lo lắng rằng ẩn sau nụ cườI đó là nỗI đau về thể xác đang dằn vặt bà tôi . Bà vẫn lạc quan và yêu đờI quá! Bà chỉ đang cố gắng tỏ ra vui vẻ cho tôi đỡ buồn . Tôi biết cơn đau đó đã hành hạ bà tôi suốt hàng tháng trờI . Bà ơi! MỗI khi nhìn thấy bà lên cơn đau quằn quạI cháu chỉ còn biết chạy lạI mà xoa bóp cho bà và chỉ biết oà khóc như một bé lên ba . Giá mà khi đó cháu có thể làm gì hơn những việc ấy để cho bà đỡ đau để cho bà đỡ khổ bà ạ!
Và đến ngày giáng sinh cách đây hai năm, bà tôi đã vĩnh viễn ra đi, đi về một nơi rất xa mà không bao giờ quay trở lạI . Đay là lần đầu tiên cháu biết đến sự mất mát. Sự mất mát làm thành khoảng trống trong con tim cháu. Sự mất mát mớI to lớn làm sao khi cháu phảI cách xa một ngườI mà cháu yêu thương nhất. Bà nộI ơi! Sao bà lạI bỏ cháu mà đi vậy bà ?
Bây giờ, mỗI khi nhớ đến bà, cổ họng cháu lạI thấy tắc nghẹn và mắt cháu lạI cay xè bà ạ! Bà đã cho cháu bài học thật quí giá :Ta hãy trân trọng từng phút giây dù là nhỏ nhất khi ở cạnh ngườI mà minh yêu thương.
Cháu muốn nói hàng ngàn lần rằng: Cháu yêu bà! Hình ảnh bà sẽ mãi mãi nằm trong tim cháu.

congchualolem_b
19-11-2008, 20:37
uhm, bài khá đó chứ, rất có cảm xúc, đúng là văn biểu cảm,rất có ý nghĩa, tớ thik nhất bài đầu vì đối với tớ ng mẹ là tất cả:)

thao2403
19-11-2008, 21:13
Đây là bài của tớ. Chẳng biết có giúp cho bạn duoc không(tơ chép trong sách học tốt)
Chẳng hiểu sao mình lại có thói quen nhìn mẹ từ phía sau lưng, và thường bao giờ cũng với ý nghix tinh nghịch. Trông mẹ nhỏ người vậy mà rốt cuộc cũng đẻ và nuôi được bốn đứa con trôi chảy như ai. Vay mà luc này, cũng là ngồi nhìn mẹ từ phía sau lưng, mà sao lòng mình lại thấy se thắt thế! Ở tuổi ngoài năm mươi, lưng mẹ chưa đến nỗi còng nhưng những cơn đau lưng triền miên và tấm hinhg chụp X quang thì đều bảo rằng: Mẹ đã bị vôi hoá cột sống.
Nhà mình ớ nơi ko làm lúa, làm gạo và mẹ chưa bao giờ còng lưng trên những thửa ruộng. Nhưng thời gia đình khốn khó lưng mẹ đã tuèng có lúc phải ngã rạp trước những cơn gió thổi ngược, kẽo kẹt đạp xe đi bỏ mối bánh mì và thuốc lá cho các quán tận ngoại ô;chiều thì ra hàng phở lấy nước thừa về cho lợn. Tối mẹ lại cặm cụi chấm hoặc soạn bài...................
nếu hay thi để tớ đánh nốt vào cho.

congchualolem_b
19-11-2008, 21:26
tớ cũng có bài về mẹ, mẹ tớ là ng phụ nữ tảo tần, trước đây mẹ đã từng bỏ rơi mình và mình đã đâm ra ghét mẹ lắm vì mẹ đã mang biết bao sầu đau trong tuổi thơ của mình nhưng rồi sau này khi mọi chuyện vỡ lẽ ra mình mới thấm thía tình yêu của mẹ dành cho mình và mìnnh yêu mẹ hơn bất kì ai trên thế giới :)

seagirl_41119
19-11-2008, 23:36
uhm,khi đề bài nói viết về ng thân, mình lại nghĩ đến mẹ đầu tiên.Nếu có viết về ng khác thì ng đầu tiên tớ dự định viết vẫn là về mẹ nhưng khi viết có sự thay đổi là do muốn thay đổi chút vì từ cấp 1 đến h toàn viết về mẹ,mún thay đổi xem sao

15693
20-11-2008, 11:35
Co ban nao biet lam bai van so 2 lop 7 ko?giup mih voi.

congchualolem_b
20-11-2008, 11:37
đề là j thế bn, thử nói rõ hơn xem tớ có giúp đc j k đã, àh nhắc bn nè, viết tiếng việt có dấu nha bn, đó là quy định của diễn đàn đó :)

seagirl_41119
20-11-2008, 11:54
Co ban nao biet lam bai van so 2 lop 7 ko?giup mih voi.

Sao rất nhiều lần nhắc nhở oy mà hok rút kinh nghiệm đc vậy???????
Mún mọi ng giúp đỡ đừng nói chung chung thế.Có phải ai cũng học lớp 7 mới vào diễn đàn này đâu

jasmine_1519
20-11-2008, 14:30
koa pan neo pik kach lempai van koa de la:"Củm nghĩ kủa em dìa thài kô những người lái đò đưa thế hệ trẻ cập bến tương lai"Ai bik thì chỉ dùm!Kủm ơn nhìu!!!

congchualolem_b
20-11-2008, 14:33
bn nè nhớ viết tiếng việt có dấu và hạn chế sử dụng ngôn ngữ chat, đó là quy định của diễn đàn, bn vui lòng nhắc lại đề bài, tớ sẽ gợi ý vài điều chứ k làm cả bài đâu,mong bn thông cảm :)

seagirl_41119
20-11-2008, 15:12
koa pan neo pik kach lempai van koa de la:"Củm nghĩ kủa em dìa thài kô những người lái đò đưa thế hệ trẻ cập bến tương lai"Ai bik thì chỉ dùm!Kủm ơn nhìu!!!

Khỏi,bạn tìm trong diễn đàn bài viết của congchualolem_b ấy,có một bài đúng như bạn yêu cầu.Bn ấy nhờ ng nhận xét bài viét của mình đấy

congchualolem_b
20-11-2008, 16:51
hjz, nhắc bn tí nhé, nhớ gõ tiếng việt có dấu bn ạ, đó là quy định của diễn đàn, nên chú ý lần sau nhé ;)
cảm nghĩ cũng phải suy nghĩ chứ bn, viết văn đâu phải muốn viết j cũng đc, phải định hướng bài làm và xác định rõ mục đích cũng như cái mà bn phải làm chứ, nếu chỉ nói thế bài văn tuy có cảm xúc nhưng k có sự liên kết thì đọc lên vẫn thấy đơn điệu lắm bn :)

seagirl_41119
20-11-2008, 17:28
uhm,viết văn thì phải có cảm xúc và có sự liên kết thì mới chặt chẽ ,k phải nghĩ j viết nấy hợp cảm xúc là đc đâu nhé

khocnuadi29
20-11-2008, 17:50
Ai có thể làm được bài văn số 3 thì cho mình copy với nhé. Mình đang bí khoảng nè. Hehehehehehehehehehehehehe...

congchualolem_b
20-11-2008, 17:53
ở đây k phải là chỗ cho bn coppy văn mà mọi ng chỉ có thể gợi ý giúp bn làm bài tốt hơn thôi,mà đề của bn là đề j phải nói mọi ng mới biết mà giúp chứ, rút kinh nghịêm lần sau nha bn.

minhtu1996
20-11-2008, 19:28
ưhm`...đề này cũng không khó lắm!!!!!!!!!!!!!!!!!!!
Nhưng mình chưa làm tới................

seagirl_41119
20-11-2008, 22:50
Nói chung tự lực mà làm đc mới thik,nếu k đc thì ta nhờ ng khác gợi ý,nếu copy thì có cầm bài điểm cao đến đâu cũng chán vì đó đâu phải bài của mình đâu,bài ng khác mình nộp hộ trên danh nghĩa bài mình thui mà,đúng hok?????????

muadongcobe82
21-11-2008, 18:36
co' ai cho to' tham khảo bai` văn viết về me yêu di

congchualolem_b
21-11-2008, 18:47
tớ có 1 bài nhưng đã bỏ mất rồi,tớ gợi ý cho bn tí nha
mẹ là ng sinh ra ta và nuôi ta khôn lớn bằng cả tấm lòng bao dung, khi nói về mẹ phải nói đến công ơn 9 tháng 10 ngày cưu mang trong bụng,nỗi gian lao khi phải tất bật lo cho gia đình, hi sinh và nhường cho con từ miếng ăn đến cái mặc hay cả những điều to lớn hơn thế,bàn tay mẹ chai sần vì lao động cực nhọc,nếp nhăn tăng dần theo thời gian và, da đen dần và ng mẹ tiều tụy theo từng ngày nhưng k lúc nào mẹ k cười vì nhìn thấy con mình lớn khôn thành ng, đó là niềm vui và ước mơ của mẹ, mẹ k mong con quyền cao chức trọng chỉ mong con có cuộc sống tốt và là ng có ích cho xã hội để k uổng công mẹ dạy dỗ và nuôi lớn bao năm,những ng bất hiếu k nghĩ tới công ơn và tấm lòng của mẹ kẻ đó đáng bị nguyền rủa và trừng phạt, những kẻ đó k đáng tha thứ và phải bị lên án phên phán kịch liệt.Khi lớn lên ta đc đi nhiều nơi,gặp nhìêu ng, hưởng bao nhiêu là sự sung sướng nhưng k bao jờ quên món ăn đạm bạc, sự quan tâm ân cần và chăm sóc chu đáo của mẹ,k thể quên những ngày tháng gian khổ trong tuổi thơ, đó mãi là những kỉ niệm đẹp và đáng quý nhất trong đời mỗi con ng.

seagirl_41119
21-11-2008, 18:47
Một năm với 365 ngày dài. Mặc dù con phải vất vả để có được cuộc sống ổn định và đóng góp một phần cho xã hội. Hôm nay, con xin tạ lỗi vì chỉ có dịp này nhân ngày 8-3 cùng với lòai người trên hành tinh này: cho phép con được nhớ và nghĩ về Mẹ - người phụ nữ Việt Nam sinh ra và lớn lên trong những ngày quê hương ngập tràn khói lửa.

Con luôn biết ! Mẹ ơi, những ngày ấy, mẹ đã sống trong thiếu thốn, trong lo toan, trong muôn vàn những bất hạnh và đau khổ, mất mát nhất. Những năm tháng nghèo khó ấy, Mẹ vất vả trăm bề với phận làm dâu nhà chồng cũng nghèo khó. Trên đồng ruộng đất trắng khô cằn thế mà sức người phụ nữ vì chồng, vì con, Mẹ đã phải bám theo sức vóc trai tráng của cha để một nắng hai sương xây dựng mái ấm, cái ăn, cái mặc để chúng con lớn lên.

Bao giọt mồ hôi mẹ đã đổ xuống mảnh ruộng bạc màu để biến thành nhựa sống cho lúa trổ bông, cho rau xanh lá, cho hoa thơm nở, cho trái lành kết thành ngon ngọt nuôi con lớn lên trên quê hương không giờ phút yên bình. Hết đàn anh, đàn chị, rồi đến chúng con, đứa nào cũng chắt lấy chắt để bầu sữa thơm ngọt mà không biết rằng sức mẹ cũng cạn theo. Mẹ già đi lúc nào chúng con cũng không biết, thế mà Mẹ chỉ mong cho chúng con lớn lên từng ngày. Nụ cười thỏa mản khi thấy chúng con khóai chí, vui đùa trong bộ quần áo mới qua biết bao cái Tết mà không hề nghĩ đến mẹ đã rất nhiều những nỗi lo toan. Dấu chân mẹ không còn in lại trên lối mòn bụi trắng, nhưng bóng dáng người đàn bà quang gáng, với chiếc nón lá bạc thếch, bờ vai áo mòn rách dưới chiếc đòn gánh mòn vai, lưng áo bạc màu…tất cả đè nặng lên đôi chân bùn đất, nứt nẻ thế mà cả đời không bao giờ mẹ mang được dù chỉ đôi dép hai quai. Hơi ấm của mẹ chỉ để ấp ủ cho những đứa con của mẹ lớn lên thành người mặc dù những đêm đông lạnh giá thiếu chăn, không mùng.

Điệu ca dao mà mẹ dốc hết trong đầm thắm đã đi vào từng huyết quản rồi lưu lại trong đầu óc của mỗi đứa. Cả đời thế mà chưa hề nghe mẹ than thở hồi nào và dỉ nhiên sẽ có trong những đêm khuya trằn trọc, có thể chúng con không thể nghe được khi chúng con say giấc. Hình ảnh người đàn bà lam lũ, vì chồng vì con mà luôn ngọt ngào trong câu nói yêu thương, hiền hậu trong ứng xử với bên chồng và trìu mến mỗi khi mẹ về với ngọai…Tất cả cái gì của mẹ cũng để chúng con thành người.

Hôm nay, chính trong từng huyết quản mà mẹ đã hun đúc cho con, mồ hôi, lời ca, giọng hát, từng tiếng vỗ về kể cả trách mắng xưa kia của mẹ như thong thả được khơi nguồn và tỏa sáng trong con. Cám ơn mẹ đã từng chở che bom đạn dưới hầm cho con nguyên vẹn hình hài. Cám ơn mẹ cho hình thành trong tâm hồn con nhiều lắm yêu thương và xúc cảm trước hình ảnh đáng thương và can đảm tự tin trên mọi nẽo đường đời.

Tại sao trong mật năm dài để chỉ có một ngày 8-3 con nhớ về mẹ - người phụ nữ thời kỳ chiến tranh, nuôi chồng, nuôi con trong điều kiện ngặt nghèo, thiếu thốn, bệnh tật và muôn vàn thảm cảnh hẩm hiu cho thân phận yếu đuối mà không gục ngã dù mẹ là đàn bà.

Cám ơn đời đã dành cho mẹ tôi và những bà mẹ, người vợ, người chị và những đứa em gái một ngày để tưởng nhớ, để tôn vinh công ơn sinh thành, dưỡng dục cho thế hệ mai sau.

Phận chúng con, dù trai hay gái cũng là con của mẹ. Thời buổi yên bình, nhiều tiện ích, ít lo toan, dư cái ăn, thừa cái mặc, muốn đi đâu cũng có xe máy, ô tô…thế mà ngôi mộ chưa xây được ấm cúng cho mẹ chỉ trong năm dài vào ngày 25 tháng Chạp âm lịch chỉ còn một mình con chở theo chái nội của mẹ về thăm mộ và thỉnh cầu mẹ về ăn Tết với gia đình chúng con. Bởi vì, các anh em của con tất cả đều đã về cùng mẹ sau trận bom tàn khốc của quân thù. Bây giờ, trước di ảnh của mẹ, không hiểu sao tất cả những gì thuộc về mẹ lại lần lượt chảy về trong trí nhớ của con. Con phải làm gì cho những người đàn bà còn lại trên thế gian này được hạnh phúc phải không mẹ. Vì họ cũng như mẹ ngày xưa, phận đàn bà chỉ biết khóc khi bị ức hiếp, chỉ biết vì con mà xã thân trong tất cả mọi công việc để mang lại sự sống mà chính mẹ đã tạo ra. Đối với con, người đàn bà – người mẹ nào cũng đáng trân trọng và tự nhũ lòng không làm cho mẹ phật ý đối với người đàn bà hiện là một nửa của con. Nhân ngày này, con không có gì để tưởng nhớ mẹ bằng những dòng tâm huyết và lời hứa tất cả phải vì một nửa của con, đại diện cho hình tượng người phụ nữ đáng quý nhất trên đời này.

Con cố gắng làm mẹ vui lòng dù biết rằng thân xác của mẹ trong mấy chục năm qua đã trở về cát bụi, nhưng con tin ánh mắt dịu hiền của mẹ vẫn dõi theo con đến suốt cuộc đời. Bởi vì giọng nói thiết tha, điệu ca vằng vặc của người đàn bà hiện hữu với cháu ngọai, cháu nội của người ấy sao cũng giống mẹ vô cùng.

Con xin dâng đóa hoa sứ trắng lên mẹ. Còn đây là đóa hồng con xin tặng người đàn bà là một nửa đời con. Và đây là những đóa hoa ly ly màu hồng phấn con sẽ trao lại những đứa con gái và nhắc về cuộc đời của Mẹ - Người đàn bà đen đúa, tay lắn chân bùn mà đối với con bao giờ cũng là hình ảnh đẹp nhất trên cõi đời này.
Con của Mẹ.

congchualolem_b
21-11-2008, 18:57
hjz, tìm đâu ra mà nhanh thế, 1 bài dài cực kì, đọc mún mờ mắt lun >"<

hongnhung1237
21-11-2008, 20:38
bài của seagirl "bốc sin" quá!tải trên mạng hay tự làm vậy?

trungthong246
21-11-2008, 20:53
có ai có bài cảm nghĩ về thầy post lên cho mình zới nha! Thanks nhìu lém lun đó!!!

congchualolem_b
21-11-2008, 20:55
tớ có 1 bài làm cảm nghĩ về ng thầy nhân ngày nhà giáo VN trong box Ngữ Văn lớp 10 bn có thể tham khảo và nêu ý kiến cho tớ càng tốt:)

cuncon2395
22-11-2008, 07:28
ui bai` của chị hay qua' ta
em fair chep vô mới đc>>>>>>>>>>>>>>>>>>>>>>>>>>>>>>>>hihi

pechanh_dethuong
22-11-2008, 07:39
tớ k nghĩ là của bn ý đâu mà là sưu tầm, đọc là biết rồi, chẳng thích việc post văn mẫu lên tí nào TT_TT

cuncon2395
22-11-2008, 11:32
thế ak` mình cứ tương la` bai` văn của chị í cơ********************************************************??

khocnuadi29
23-11-2008, 11:09
Ai có thể cho mình mượn bài viết số 3 được không. Mình đang bí nè. Có bạn nào pro môn văn thì hãy giúp mình với. Bạn pro hãy viết lên trên này để mọi người cùng tham khảo nhé. Bạn pro hãy cho mình mượn một thời gian nhé. Thanks bạn pro.

thanhtungsx
23-11-2008, 11:24
tớ k nghĩ là của bn ý đâu mà là sưu tầm, đọc là biết rồi, chẳng thích việc post văn mẫu lên tí nào TT_TT

Đúng rồi pé ơi , học là phải tự mình làm chứ , Văn là phải mang tính sáng tạo:D

boy88
23-11-2008, 13:55
Trong cuộc sống hàng ngày, có biết bao nhiêu người đáng để chúng ta thương yêu và dành nhiều tình cảm. Nhưng đã bao giờ bạn nghĩ rằng, người thân yêu nhất của bạn là ai chưa? Với mọi người câu trả lời ấy có thể là ông bà, là mẹ, là anh chị hoặc cũng có thể là bạn bè chẳng hạn. Còn riêng tôi, hình ảnh người bố sẽ mãi mãi là ngọn lửa thiêng liêng, sưởi ấm tâm hồn tôi mãi tận sau này.

Bố tôi không may mắn như những người đàn ông khác. Trong suốt cuộc đời bố có lẽ không bao giờ được sống trong sự sung sướng, vui vẻ. Bốn mươi tuổi khi chưa đi được nửa chặng đời người, bố đã phải sống chung với bao nhiêu bệnh tật: Đầu tiên đó chỉ là những cơn đau dạ dày, rồi tiếp đến lại xuất hiện thêm nhiều biến chứng. Trước đây, khi còn khỏe mạnh, bao giờ bố cũng rất phong độ.

Thế nhưng bây giờ, vẻ đẹp ấy dường như đã dần đổi thay: Thay vì những cánh tay cuồn cuộn bắp, giờ đây chỉ còn là một dáng người gầy gầy, teo teo. Đôi mắt sâu dưới hàng lông mày rậm, hai gò má cao cao lại dần nổi lên trên khuôn mặt sạm đen vì sương gió. Tuy vậy, bệnh tật không thể làm mất đi tính cách bên trong của bố, bố luôn là một người đầy nghị lực, giàu tự tin và hết lòng thương yêu gia đình.

Gia đình tôi không khá giả, mọi chi tiêu trong gia đình đều phụ thuộc vào đồng tiền bố mẹ kiếm được hàng ngày. Dù bệnh tật, ốm đau nhưng bố chưa bao giờ chịu đầu hàng số mệnh. Bố cố gắng vượt lên những cơn đau quằn quại để làm yên lòng mọi người trong gia đình, cố gắng kiếm tiền bằng sức lao động của mình từ nghề xe lai.

Hàng ngày, bố phải đi làm từ khi sáng sớm cho tới lúc mặt trời đã ngã bóng từ lâu. Mái tóc bố đã dần bạc đi trong sương sớm. Công việc ấy rất dễ dàng với những người bình thường nhưng với bố nó rất khó khăn và gian khổ. Bây giờ có những lúc phải chở khách đi đường xa, đường sốc thì những cơn đau dạ dạy của bố lại tái phát.

Và cả những ngày thời tiết thay đổi, có những trưa hè nắng to nhiệt độ tới 38-48 độ C, hay những ngày mưa ngâu rả rích cả tháng 7, tháng 8, rồi cả những tối mùa đông lạnh giá, bố vẫn cố gắng đứng dưới những bóng cây kia mong khách qua đường. Tôi luôn tự hào và hãnh diện với mọi người khi có được một người bố giàu đức hy sinh, chịu thương, chịu khó như vậy.

Nhưng có phải đâu như vậy là xong. Mỗi ngày bố đứng như vậy thì khi trở về những cơn đau quằn quại lại hành hạ bố. Nhìn khuôn mặt bố nhăn nhó lại, những cơn đau vật vã mà bố phải chịu đựng, tôi chỉ biết òa lên mà khóc. Nhìn thấy bố như vậy, lòng tôi như quặn đau hơn gấp trăm ngàn lần. Bố ơi, giá như con có thể mang những cơn đau đó vào mình thay cho bố, giá như con có thể giúp bố kiếm tiền thì hay biết mấy? Nếu làm được gì cho bố vào lúc này để bố được vui hơn, con sẽ làm tất cả, bố hãy nói cho con được không?

Những lúc ấy, tôi chỉ biết ôm bố, xoa dầu cho bố, tôi chỉ muốn với bố đừng đi làm nữa, tôi có thể nghỉ học, như vậy sẽ tiết kiệm được chi tiêu cho gia đình, tôi có thể kiếm được tiền và chữa bệnh cho bố. Nhưng nếu nhắc đến điều đó chắc chắn là bố sẽ buồn và thất vọng ở tôi nhiều lắm.

Bố luôn nói rằng bố sẽ luôn chiến đấu. Chiến đấu cho tới những chút sức lực cuối cùng để có thể nuôi chúng tôi ăn học thành người. Bố rất quan tâm đến việc học của chúng tôi. Ngày xưa bố học rất giỏi nhưng nhà nghèo bố phải nghỉ học. Vào mỗi tối, khi còn cố gắng đi lại được, bố luôn bày dạy cho mấy chị em học bài.

Trong những bữa cơm bố thường nhắc chúng tôi cách sống, cách làm người sao cho phải đạo. Tôi phục bố lắm, bố thuộc hàng mấy nghìn câu Kiều, hàng trăm câu châm ngôn, danh ngôn nổi tiếng…

Chính vì vậy, tôi luôn cố gắng tự giác học tập. Tôi sẽ làm một bác sĩ và sẽ chữa bệnh cho bố, sẽ kiếm tiền để phụng dưỡng bố và đi tiếp những bước đường dở dang trong tuổi trẻ của bố. Tôi luôn biết ơn bố rất nhiều, bố đã dành cho tôi một con đường sáng ngời, bởi đó là con đường của học vấn, chứ không phải là con đường đen tối của tiền bạc. Tôi sẽ luôn lấy những lời bố dạy để sống, lấy bố là gương sáng để noi theo.

Và tôi khâm phục không chỉ bởi bố là một người giỏi giang, là một người cao cả, đứng đắn, lòng kiên trì chịu khó mà còn bởi cách sống lạc quan, vô tư của bố. Mặc dù những thời gian rảnh rỗi của bố còn lại rất ít nhưng bố vẫn trồng và chăm sóc khu vườn trước nhà để cho nó bao giờ cũng xanh tươi.

Những giỏ phong lan có bao giờ bố quên cho uống nước vào mỗi buổi sáng; những cây thiết ngọc lan có bao giờ mang trên mình một cái lá héo nào? Những cây hoa lan, hoa nhài có bao giờ không tỏa hương thơm ngát đâu? Bởi đằng sau nó luôn có một bàn tay ấm áp chở che, chăm sóc, không những yêu hoa mà bố còn rất thích nuôi động vật.

Tuy nhà tôi bao giờ cũng có hai chú chó con và một chú mèo và có lúc bố còn mang về những chiếc lồng chim đẹp nữa. Và hơn thế, trong suốt hơn năm năm trời chung sống với bệnh tật, tôi chưa bao giờ nghe bố nhắc đến cái chết, nhưng điều đó không đồng nghĩa với việc trốn tránh sự thật, bố luôn đối mặt với “tử thần”, bố luôn dành thời gian để có thể làm được tất cả mọi việc khi chưa quá muộn.

Nhưng cuộc đời bố bao giờ cũng đầy đau khổ, khi mà cả gia đình đã dần khá lên, khi các chị tôi đã có thể kiếm tiền, thì bố lại bỏ chị em tôi, *****, bỏ gia đình này để ra đi về thế giới bên kia. Bố đi về một nơi rất xa mà không bao giờ được gặp lại. Giờ đây khi tôi vấp ngã, tôi sẽ phải tự đứng dậy và đi tiếp bằng đôi chân của mình, bởi bố đi xa, sẽ không còn ai nâng đỡ, che chở, động viên tôi nữa.

Bố có biết chăng nơi đây con cô đơn buồn tủi một mình không? Tại sao nỡ bỏ con ở lại mà đi hả bố? Nhưng con cũng cảm ơn bố, bố đã cho con thêm một bài học nữa, đó chính là trong cuộc sống hàng ngày, chúng ta hãy trân trọng những gì đang có, hãy yêu thương những người xung quanh mình hơn, và đặc biệt hãy quan tâm, chăm sóc cho bố của mình, tha thứ cho bố, khi bố nóng giận và nỡ mắng mình bởi bố luôn là người yêu thương nhất của chúng ta.

Bố ra đi, đi đến một thế giới khác, ở nơi đó bố sẽ không còn bệnh tật, sẽ thoát khỏi cuộc sống thương đau này. Và bố hãy yên tâm, con sẽ luôn nhớ những lời dạy của bố, sẽ luôn thương yêu, kính trọng biết ơn bố, sẽ sống theo gương sáng mà bố đã rọi đường cho con đi. Hình ảnh của bố sẽ luôn ấp ủ trong lòng con. Những kỷ niệm, những tình cảm bố dành cho con, con sẽ ôm ấp, trân trọng, nó như chính linh hồn của mình.
:D ( cứ lam` theo to' di)- ch4c' se~ dc. 9.0 d đ
4y':cool:

congchuakhoc2008
23-11-2008, 15:38
Một bài nữa đây:
Báo hiếu mẹ cha đâu chỉ một ngày

(Blog Việt) - Hàng năm, cứ mỗi độ thu về những người làm con như chúng ta lại bâng khuâng
Hình ảnh: Deviantart
nhớ về mùa báo hiếu hai đấng sinh thành. Cứ đến rằm tháng Bảy, không ai bảo ai mọi người đều tự mình nhớ nghĩ đến công ơn sâu đậm của Cha Mẹ để lo mà báo hiếu. Cho nên, báo hiếu đã trở thành trách nhiệm và bổn phận của mỗi người con. Lễ Vu Lan là cơ hội quý báu để những người con hiếu thảo báo đáp một phần công ơn trời biển mà Cha Mẹ đã dành cho mình, là dịp để nhắc nhở, khơi dậy trong mỗi người tinh thần cao quý của đức tri ân, lòng hiếu nghĩa đối với các đấng sinh thành, để tình yêu của Cha, Mẹ sống mãi cùng ta, và những người làm con như chúng ta phải làm tròn trách nhiệm của mình. Tuy nhiên chúng ta không nên nhầm lẫn cho rằng, một năm 365 ngày chỉ có ngày rằm tháng bảy mới là ngày báo hiếu. Báo hiếu không phải đợi đến ngày này vào chùa cầu an cho Cha Mẹ, mà báo hiếu Mẹ Cha phải được thực hiện bất cứ lúc nào và bất cứ nơi đâu..Bạn ơi, báo hiếu Mẹ Cha đâu chỉ một ngày mà cả một đời của mình cũng không hề đủ…

Một người bạn thân từng nói với tôi rằng “Soi gương cuộc đời chỉ thấy bóng một mình ta, mấy ai thấy được bóng yêu thương phía sau là…Mẹ. Mẹ là vầng trăng, là tinh túy của mọi tình yêu thương cao đẹp trong đời…”. Đêm nay, một đêm mưa thật dài. Tôi ngồi nghĩ về cuộc đời mình, cuộc đời của Mẹ, và muốn viết nên những lời yêu thương dâng tặng Mẹ mình và tất cả các bà Mẹ trên thế gian này…

Khi hình hài con được tạo nên

Ai biết được ngày mai con sẽ khóc?

Trong tận cùng nỗi đau đêm tối của góc nhỏ đời mình

Chỉ có Mẹ đi cùng con qua hốc sâu thăm thẳm

Cạnh bên con, khi con tức tưởi một niềm đau

Mẹ!

Không phải bà tiên ngự ở trên cao

Cũng không phải nữ hòang của nơi xa huyền bí

Nhưng,

Mẹ cho con phép mầu để sống

Cho con niềm tin để tiếp tục cuộc hành trình...

Đi tìm...hạnh phúc trong đêm!

Đã bao đêm con làm Mẹ rơi nước mắt

Chảy ngược vào tim

Mẹ khóc cả một đời theo con

Mẹ đã nâng con dậy khi con ngã trên đường đời dối trá

Mẹ chìa tay truyền hơi ấm yêu thương

Cho dù

Nắng xuân đã phai tàn nơi ấy

Tóc Mẹ đã pha màu buồn của tháng năm

Cho dù...

Mắt Mẹ mờ dần theo những đêm dài thao thức

Tay Mẹ gầy không níu được niềm tin...

Mẹ vẫn...

Dành cho con hết mọi yêu thương...

Mẹ yêu ơi!

Ngày mai con sẽ sống...

Không còn ngập lặn trong đêm!

Và...

Tiếp tục cuộc hành trình...

Đi tìm hạnh phúc…

Mẹ, người suốt đời lo âu khổ nhọc vì con, không chỉ cưu mang con chin tháng, mười ngày chờ sinh nở, mà còn phải nuôi con từ thuở lọt lòng cho đến ngày con khôn lớn. Hành trình ấy quả thật gian lao khó nhọc. Nếu không có tình thương của Mẹ thì con khó trưởng thành và khôn lớn như ngày hôm nay. Quả thật công lao ấy được sánh như trời cao bể rộng. Khi con biết nằm nôi, mẹ cho con bay cao với những lời ru, khúc hát yêu thương đầu đời. Mẹ đã trao cho con trái tim biết rung động và yêu thương con người. Công đức của Mẹ luôn trào dâng như suối nguồn bất tận. Mẹ nuôi con từ dòng sữa ngọt ngào và trái tim yêu thương vô bờ bến của người. Mẹ dành cho con những gì tốt đẹp nhất, còn riêng mình chịu phần đắng cay. Đối với Mẹ, con là hy vọng, niềm và là lẽ sống của mình. Chính vì thế, Mẹ vui trong niềm vui của con, Mẹ đau khổ đau khi con thất bại hay lao vào hố sâu vực thẳm của cuộc đời. Dù con có khôn lớn bao nhiêu đi nữa, nhưng dưới mắt Mẹ con vẫn chỉ là đứa trẻ luôn luôn cần sự chăm sóc và chở che của người. Cho dù con có đi khắp thế gian cũng không tìm thấy được tình thương mà Mẹ dành cho con, vì tình thương ấy bắt nguồn từ trái tim yêu thương vô bờ bến, không điều kiện, vượt xa tình yêu thương bình thường, nó hàm chứa không chỉ tình thương mà còn bổn phận triệt để đối với con cái suốt cả cuộc đời của Mẹ.

Rồi thời gian thắm thoát thoi đưa, con khôn lớn nên người, nhưng đối với Mẹ vẫn còn đó những lo lắng theo từng bước chân con, sợ con sớm vấp ngã trước phong ba bão táp của cuộc đời…Mẹ thường nói với con rằng “Niềm hạnh phúc lớn nhất trong cuộc đời của Mẹ là được thấy con cháu bình an và hạnh phúc”…Mẹ ơi “thế giới có rất nhiều kỳ quan, nhưng kỳ quan tuyệt vời và vĩ đại nhất vẫn là trái tim người Mẹ”. Biển Thái Bình bao la, nước sông Hằng cuồn cuộn nhưng không sao có thể so sánh được với tấm lòng của Mẹ. Với con Mẹ là biểu tượng tuyệt vời của tinh thần Chân - Thiện - Mỹ. Nếu có một người để con có thể san sẻ những điều thầm kín, riêng tư nhất, thì người đó phải là Mẹ. Nếu có một người có thể tha thứ cho con dù phạm phải bất cứ một lỗi lầm gì, người đó sẽ vẫn là Mẹ. Mẹ là người mang con đến cuộc đời, và cũng là người mang con trở về sau những sai lầm. Trong cuộc đời này, con đã nhiều lần vấp ngã, mỗi lần như thế Mẹ đã vực con dậy, lau khô những vết thương trên thân thể và trong cả tâm hồn con. Con biết ơn Mẹ đã dạy con hiểu giá trị của gian lao, thử thách. Trong tận cùng nỗi đau đêm tối của góc nhỏ đời con, Mẹ bao giờ cũng là người luôn bên cạnh cho dù con có phạm nhiều sai lầm, mẹ vẫn bao dung, độ lượng và dang rộng tình yêu thương che chở cho con. Chỉ có mẹ mới có thể "Đi cùng con qua hốc sâu thăm thẳm. Cạnh bên con, khi con tức tưởi một niềm đau". Chỉ tình thương bao la như trời biển của Mẹ đã cho con đủ nghị lực, sức mạnh để con vượt qua những đau đớn của cuộc đời để đi đến thành công. Cám ơn mẹ mang con đến thế gian này và cho con cả một cuộc đời tốt đẹp…Con muốn nói với Mẹ rằng: Mẹ là thiên thần hạnh phúc trong trái tim con. Con yêu Mẹ nhiều…nhiều lắm!

"Mẹ già như chuối chín cây

Gió lay mẹ rụng… con chịu mồ côi

Mồ côi tội lắm ai ơi!

Đói cơm khát nước biết người nào lo”

Lời hát ru nhẹ nhàng mà trầm buồn da diết đi vào lòng con trong cả giấc mơ. Mẹ ơi, con sợ một ngày…Đêm hàng đêm con khấn nguyện Phật Trời cho Mẹ nhiều sức khỏe để mãi là bóng cả che chở cuộc đời con…

Trần Cường

congchuakhoc2008
23-11-2008, 15:44
TÌNH MẸ - ĐẠI DƯƠNG
Ngọc Liên - sn 391, ấp 3, Mỹ Nhơn, Ba Tri, Bến Tre


" Con dù lớn vẫn là con của mẹ Đi hết đời lòng mẹ vẫn theo con"
Ừ! Đâu phải bây giờ tôi mới hiểu ra đức hi sinh và tình yêu thương vô bờ bến của mẹ. Nhưng cứ mỗi lần nghe ai đó cất lên những lời thơ như thế, lòng tôi lại nghẹn ngào, rưng rưng trong niềm cảm xúc về mẹ - người phụ nữ của đời tôi.

Nhớ tháng ngày cuộn tròn trong chiếc nôi xinh. Tiếng gọi "ma ma" bi bô và chập chửng, tôi hạnh phúc bởi vì được mẹ thương yêu, vòng tay ấm vuốt ve dịu dàng sống mũi. Những nụ cười cô bé nở trên môi, có phải vì lời ru ngọt ngào sâu lắng quá! Rồi trưa hè bên dòng sông thơ ấu, giấc ngủ nào bên mẹ - tuổi thần tiên...

Tôi lớn lên giữa những cánh đồng mênh mông bát ngát, có con đường thẳng tắp cánh cò bay. Một buổi tựu trường- một buổi ban mai, mẹ dắt tay tôi đến cổng trường mang tên "mẫu giáo"... Con bé rụt rè, nhút nhát bỗng quay lưng, ôm lắy mẹ khóc nhè vì sợ...

Rồi tháng năm... Tháng năm trôi trả về cô thiếu nữ. Không còn vòng tay chạy dài sống mũi. Câu hát êm đềm, lời ru cũng trôi xa...

Đâu phải bây giờ con mới nhận ra, nỗi vất vả in hằn trong mắt mẹ. Những gian lao, những nhọc nhằn cuộc sống. Mẹ âm thầm góp nhặt nén trong tim. Gởi cho con những nét cười hạnh phúc.Cứ ngỡ cuộc đời tươi đẹp lắm mẹ ơi!

Con đã thấy rồi trong những đêm thâu. Giấc ngủ không về để mẹ yêu trằn trọc. Những bước chân đi nhẹ nhàng rất khẽ. Cơn đau đến rồi mẹ gắng gượng nén đau. Đã nhiều lần bừng tỉnh giữa cơn mơ, con nhận ra tiếng lào xào tìm thuốc. Giọt lệ chảy dài mượn bóng tối che đi...

Con đã thấy rồi những buổi sớm mai. Người chưa thức, ông mặt trời còn ngáy ngủ. Bóng mẹ miệt mài lặn lội ra đi. Vì cơm áo mà nặng đầy đôi vai nhỏ...

Con thấy rồi, con thấy rồi hôm đó. Một buổi tình cờ dạo bước xa xa. Con nghe người ta nặng lời với mẹ. Chỉ bởi một con gà làm bẩn áo hoa. Có cố tình đâu mà... con tự nhủ. Tim nghẹn ngào hiểu được khoảng lặng phía sau con.

Có muôn ngàn điều mẹ phải lo toan. Mà hờ hửng, vô tâm đã một thời con cho là chuyện vặt. Để khi chạm ngỏ đời, niềm đau trong mắt. Con mới nhận ra rằng mình lạc lối yêu thương.

Có muôn ngàn ngã rẽ một con đường. Con phải tự đi vì bên con không còn mẹ.

Sợ buổi nào đêm tối đếm sao rơi. Có ngôi sao nào làm tim con vụng vỡ...?

congchuakhoc2008
23-11-2008, 15:45
Từ bàn tay Mẹ đến trái tim Con
Huỳnh Đào Vy Thanh

Từ ngày con được nhìn thấy ánh sáng... đến nay đã tròn 17 năm, không hơn không kém. Quãng thời gian tưởng như rất dài đó chỉ vụt trôi qua một cách nhẹ nhàng. Đột nhiên hôm nay, chút ký ức nhỏ nhoi chôn chặt trong lòng con bấy lâu chợt vùng lên, lan tỏa khiến con ngỡ ngàng, xúc động nhớ về một người... người phụ nữ có vị trí quan trọng trong cuộc đời con... là mẹ!
Con như đang thấy lại khoảng thời gian mẹ bên con từng phút từng giây. Mẹ âu yếm, nhẹ nhàng nâng niu con mọi lúc. Con nhớ nhất lúc con bướng bỉnh không chịu đi học. Mẹ đã nắm lấy tay con... dịu dàng. Bàn tay mẹ chai sần, xương xương nhưng ấm áp dễ chịu vô cùng khiến con chợt thấy ấm lòng... rồi con bật khóc."Con không muốn đi học! Con không muốn xa mẹ đâu". Mẹ nghe con nói và đáp lại bằng một cái nhìn hiền từ... Đôi mắt mẹ long lanh, chan chứa yêu thương. Mẹ khẽ nói vào tai con, hơi nóng từ mẹ phả vào mặt con âm ấm:"Con ngoan nào!Đi học đi, khi học về mẹ sẽ ôm con, hôn con thật nhiều… con gái ngoan của mẹ".

Con ngẩng đầu nhìn mẹ, trong lòng con như đang dâng trào một cảm xúc khó tả. Tự nhiên con thấy hối hận, hối hận vì không muốn đi học, hối hận vì đã làm mẹ buồn. Mắt con vẫn không rời mẹ... con thấy mẹ đang ngồi bên con, tay mẹ xoa xoa vai con, mẹ nhẹ nhàng ôm con vào lòng. Con cảm nhận được luồng hơi ấm từ mẹ đang truyền sang con. Con nghe rõ từng tiếng tim mẹ đập đều đều nhưng có khi lại đứt quãng, tiếng nấc nghẹn tắc ở cổ mẹ. Và con đứng lên, tự giác đeo cặp, hôn lên má của mẹ và bước những bước nhanh vào trường. Con đã quay lưng đi thật nhanh để giấu vội giọt nước mắt đang lăn dài trên má. Con như đã hiểu được con yêu mẹ nhiều đến dường nào và mẹ còn yêu con nhiều hơn thế!

Rồi đến hôm nay, khi con đã trở thành một cô bé biết nhận thức đúng sai mọi điều xung quanh thì con lại phải xa mẹ. Khoảng cách đó không phải là ngắn nhưng con luôn thấy như mẹ vẫn ở bên con, chăm sóc-lo lắng cho con. Những lời nhắc nhở của mẹ luôn văng vẳng bên tai và đã khắc sâu vào trái tim nhỏ bé của con. Và con vẫn nhớ như in hơi ấm từ bàn tay của mẹ... Bàn tay đã dìu dắt, nâng niu, âu yếm, vỗ về con trên những bước đi đầu tiên… Có lẽ hơi ấm đó sẽ theo con đi suốt quãng đường còn lại của cuộc đời… giống như mẹ vậy… Mẹ ơi!!

p3_shin
23-11-2008, 21:13
hay quá............................................. thanks nha

seagirl_41119
23-11-2008, 23:30
Trong cuộc sống hàng ngày, có biết bao nhiêu người đáng để chúng ta thương yêu và dành nhiều tình cảm. Nhưng đã bao giờ bạn nghĩ rằng, người thân yêu nhất của bạn là ai chưa? Với mọi người câu trả lời ấy có thể là ông bà, là mẹ, là anh chị hoặc cũng có thể là bạn bè chẳng hạn. Còn riêng tôi, hình ảnh người bố sẽ mãi mãi là ngọn lửa thiêng liêng, sưởi ấm tâm hồn tôi mãi tận sau này.

Bố tôi không may mắn như những người đàn ông khác. Trong suốt cuộc đời bố có lẽ không bao giờ được sống trong sự sung sướng, vui vẻ. Bốn mươi tuổi khi chưa đi được nửa chặng đời người, bố đã phải sống chung với bao nhiêu bệnh tật: Đầu tiên đó chỉ là những cơn đau dạ dày, rồi tiếp đến lại xuất hiện thêm nhiều biến chứng. Trước đây, khi còn khỏe mạnh, bao giờ bố cũng rất phong độ.

Thế nhưng bây giờ, vẻ đẹp ấy dường như đã dần đổi thay: Thay vì những cánh tay cuồn cuộn bắp, giờ đây chỉ còn là một dáng người gầy gầy, teo teo. Đôi mắt sâu dưới hàng lông mày rậm, hai gò má cao cao lại dần nổi lên trên khuôn mặt sạm đen vì sương gió. Tuy vậy, bệnh tật không thể làm mất đi tính cách bên trong của bố, bố luôn là một người đầy nghị lực, giàu tự tin và hết lòng thương yêu gia đình.

Gia đình tôi không khá giả, mọi chi tiêu trong gia đình đều phụ thuộc vào đồng tiền bố mẹ kiếm được hàng ngày. Dù bệnh tật, ốm đau nhưng bố chưa bao giờ chịu đầu hàng số mệnh. Bố cố gắng vượt lên những cơn đau quằn quại để làm yên lòng mọi người trong gia đình, cố gắng kiếm tiền bằng sức lao động của mình từ nghề xe lai.

Hàng ngày, bố phải đi làm từ khi sáng sớm cho tới lúc mặt trời đã ngã bóng từ lâu. Mái tóc bố đã dần bạc đi trong sương sớm. Công việc ấy rất dễ dàng với những người bình thường nhưng với bố nó rất khó khăn và gian khổ. Bây giờ có những lúc phải chở khách đi đường xa, đường sốc thì những cơn đau dạ dạy của bố lại tái phát.

Và cả những ngày thời tiết thay đổi, có những trưa hè nắng to nhiệt độ tới 38-48 độ C, hay những ngày mưa ngâu rả rích cả tháng 7, tháng 8, rồi cả những tối mùa đông lạnh giá, bố vẫn cố gắng đứng dưới những bóng cây kia mong khách qua đường. Tôi luôn tự hào và hãnh diện với mọi người khi có được một người bố giàu đức hy sinh, chịu thương, chịu khó như vậy.

Nhưng có phải đâu như vậy là xong. Mỗi ngày bố đứng như vậy thì khi trở về những cơn đau quằn quại lại hành hạ bố. Nhìn khuôn mặt bố nhăn nhó lại, những cơn đau vật vã mà bố phải chịu đựng, tôi chỉ biết òa lên mà khóc. Nhìn thấy bố như vậy, lòng tôi như quặn đau hơn gấp trăm ngàn lần. Bố ơi, giá như con có thể mang những cơn đau đó vào mình thay cho bố, giá như con có thể giúp bố kiếm tiền thì hay biết mấy? Nếu làm được gì cho bố vào lúc này để bố được vui hơn, con sẽ làm tất cả, bố hãy nói cho con được không?

Những lúc ấy, tôi chỉ biết ôm bố, xoa dầu cho bố, tôi chỉ muốn với bố đừng đi làm nữa, tôi có thể nghỉ học, như vậy sẽ tiết kiệm được chi tiêu cho gia đình, tôi có thể kiếm được tiền và chữa bệnh cho bố. Nhưng nếu nhắc đến điều đó chắc chắn là bố sẽ buồn và thất vọng ở tôi nhiều lắm.

Bố luôn nói rằng bố sẽ luôn chiến đấu. Chiến đấu cho tới những chút sức lực cuối cùng để có thể nuôi chúng tôi ăn học thành người. Bố rất quan tâm đến việc học của chúng tôi. Ngày xưa bố học rất giỏi nhưng nhà nghèo bố phải nghỉ học. Vào mỗi tối, khi còn cố gắng đi lại được, bố luôn bày dạy cho mấy chị em học bài.

Trong những bữa cơm bố thường nhắc chúng tôi cách sống, cách làm người sao cho phải đạo. Tôi phục bố lắm, bố thuộc hàng mấy nghìn câu Kiều, hàng trăm câu châm ngôn, danh ngôn nổi tiếng…

Chính vì vậy, tôi luôn cố gắng tự giác học tập. Tôi sẽ làm một bác sĩ và sẽ chữa bệnh cho bố, sẽ kiếm tiền để phụng dưỡng bố và đi tiếp những bước đường dở dang trong tuổi trẻ của bố. Tôi luôn biết ơn bố rất nhiều, bố đã dành cho tôi một con đường sáng ngời, bởi đó là con đường của học vấn, chứ không phải là con đường đen tối của tiền bạc. Tôi sẽ luôn lấy những lời bố dạy để sống, lấy bố là gương sáng để noi theo.

Và tôi khâm phục không chỉ bởi bố là một người giỏi giang, là một người cao cả, đứng đắn, lòng kiên trì chịu khó mà còn bởi cách sống lạc quan, vô tư của bố. Mặc dù những thời gian rảnh rỗi của bố còn lại rất ít nhưng bố vẫn trồng và chăm sóc khu vườn trước nhà để cho nó bao giờ cũng xanh tươi.

Những giỏ phong lan có bao giờ bố quên cho uống nước vào mỗi buổi sáng; những cây thiết ngọc lan có bao giờ mang trên mình một cái lá héo nào? Những cây hoa lan, hoa nhài có bao giờ không tỏa hương thơm ngát đâu? Bởi đằng sau nó luôn có một bàn tay ấm áp chở che, chăm sóc, không những yêu hoa mà bố còn rất thích nuôi động vật.

Tuy nhà tôi bao giờ cũng có hai chú chó con và một chú mèo và có lúc bố còn mang về những chiếc lồng chim đẹp nữa. Và hơn thế, trong suốt hơn năm năm trời chung sống với bệnh tật, tôi chưa bao giờ nghe bố nhắc đến cái chết, nhưng điều đó không đồng nghĩa với việc trốn tránh sự thật, bố luôn đối mặt với “tử thần”, bố luôn dành thời gian để có thể làm được tất cả mọi việc khi chưa quá muộn.

Nhưng cuộc đời bố bao giờ cũng đầy đau khổ, khi mà cả gia đình đã dần khá lên, khi các chị tôi đã có thể kiếm tiền, thì bố lại bỏ chị em tôi, *****, bỏ gia đình này để ra đi về thế giới bên kia. Bố đi về một nơi rất xa mà không bao giờ được gặp lại. Giờ đây khi tôi vấp ngã, tôi sẽ phải tự đứng dậy và đi tiếp bằng đôi chân của mình, bởi bố đi xa, sẽ không còn ai nâng đỡ, che chở, động viên tôi nữa.

Bố có biết chăng nơi đây con cô đơn buồn tủi một mình không? Tại sao nỡ bỏ con ở lại mà đi hả bố? Nhưng con cũng cảm ơn bố, bố đã cho con thêm một bài học nữa, đó chính là trong cuộc sống hàng ngày, chúng ta hãy trân trọng những gì đang có, hãy yêu thương những người xung quanh mình hơn, và đặc biệt hãy quan tâm, chăm sóc cho bố của mình, tha thứ cho bố, khi bố nóng giận và nỡ mắng mình bởi bố luôn là người yêu thương nhất của chúng ta.

Bố ra đi, đi đến một thế giới khác, ở nơi đó bố sẽ không còn bệnh tật, sẽ thoát khỏi cuộc sống thương đau này. Và bố hãy yên tâm, con sẽ luôn nhớ những lời dạy của bố, sẽ luôn thương yêu, kính trọng biết ơn bố, sẽ sống theo gương sáng mà bố đã rọi đường cho con đi. Hình ảnh của bố sẽ luôn ấp ủ trong lòng con. Những kỷ niệm, những tình cảm bố dành cho con, con sẽ ôm ấp, trân trọng, nó như chính linh hồn của mình.
:D ( cứ lam` theo to' di)- ch4c' se~ dc. 9.0 d đ
4y':cool:

Trời ơi!!!!!!!!!!!Bảo chép bài này thì chắc chắn o đ oy vì nó là bài văn nổi tiếng trên mạng,ai mà hok bít.Mình từng post bài này lên diễn đàn cho mọi ng cùng đọc oy đó.Thầy cô mà hok bít bài này ah?Đừng dại gì mà chép

seagirl_41119
23-11-2008, 23:32
tớ k nghĩ là của bn ý đâu mà là sưu tầm, đọc là biết rồi, chẳng thích việc post văn mẫu lên tí nào TT_TT

Mình post là để mọi ng tham khảo chứ đâu chép đâu mà lo.Nếu chép thì bài của mình làm post lên đối với các bn cũng là văn mẫu.NHư nhau cả thui.Đừng tỏ ra mình hơn ng như thế!!!!!!!!!

bupbe_dautay
24-11-2008, 08:08
Bạn nên xen miêu tả, tự sự lẫn biểu cảm......Bạn nghĩ thế nào về bố mẹ, ông bà của bạn? theo mình nghĩ bạn nên tự viết, vì không ai có thể thay bạn viết cảm nghĩ về bố mẹ, ông bà bạn được.......Đó là người thân của ban mà.

congchualolem_b
24-11-2008, 08:15
bài viết số 3 làm lâu rồi mà còn tranh cãi nhiều thế, văn mẫu hay do mình làm khác nhau nhìêu,còn về việc post lên tham khảo hay k tùy từng ng, có ng chép nguyên si vào mà k cần nghĩ, ng thì chỉ xem ý để rút kinh nghiệm,tốt nhất cứ gợi ý cho các bn ấy, còn làm đc hay k nữa là ở khả năng, chứ làm giúp hòai sau này đi thi làm sao tự làm đc.Mà ở đây k ai hơn ai cả, đều là học sinh mà thôi, xét ra chúng ta k bằng ai đâu, đừng quá bắt bẻ nhau thế.

bipro147
24-11-2008, 11:02
Mình thì đc cô cho dàn bài rùi làm ....Xong rui` cô sửa là đc !!!ok

seagirl_41119
24-11-2008, 12:18
uhm,mình đồng ý với congchualolem_b,thui,mọi chuyện chấn hết nha.Hok bàn về vấn đề này nữa

hoc_nua_hoc_mai
24-11-2008, 12:33
cac ban oi co giao cua m` lai ra de bai viet so 3 la cam nghi ve me cua em
ban nao co bai hay cho m` tham khao voi nha
m` hoi kem ve van bieu cam a`

seagirl_41119
24-11-2008, 12:36
Bạn ơi,trong diễn đàn có nhiều bài hay lắm.Bạn tìm mà tham khảo nha.Post đi post lại mệt lắm.
Biểu cảm về mẹ có nhiều đấy

liliana
24-11-2008, 13:58
ai giúp mình làm trọn vẹn bài viết số 3 về ông ngoại dược hok !

catinh_cute
24-11-2008, 14:31
[Only registered and activated users can see links]

seagirl_41119
24-11-2008, 19:08
bài đoá dễ òm ah`, đại dễ như rứa mà cũng đăng
dfdhfdehfkdyfeuyfejhrflidsfo;sadj;oaidsọdsoreojf dfjdkfjdkfjdkfjkdjfkdfjkdfjkdfjdlfjiewfel

Tên nàu định spam trong diễn đàn nè!!!!!!!!!!
Hok có j nói thì thui,đừng vớ vẩn

congchualolem_b
24-11-2008, 19:09
bn nè, đây là diễn đàn k phải nơi để chat đề nghị bn viết lại cho rõ ràng , phần khác đề nghị bn k spam ở đây

thinhhl
24-11-2008, 20:28
bài này dễ
điểm tớ cao lắm nè
tớ biểu cảm về bà nội tớ

pechanh_dethuong
24-11-2008, 20:33
biểu cảm là xúât phát từ tâm hồn, bn nghĩ sao thì nói vậy, cứ để dòng cảm xúc trôi đi và đưa tâm hồn mình cảm nhận

tranhoaiphi2006
24-11-2008, 20:55
huhuhh tụ c0n k0 bjk vjet' nua~ se0 chj~ ban đây chaj`
TB Nè mấy bạn : HÌ SUY NGHĨ HOK RA RÙI NHỚ BÌNH cho minh qua yahoo nha anh_dung_dep_trai2002

congchualolem_b
24-11-2008, 21:03
bn viết j thế,tớ đọc mà k hiểu j cả, ...........................

seagirl_41119
24-11-2008, 21:39
TB Nè mấy bạn : HÌ SUY NGHĨ HOK RA RÙI NHỚ BÌNH cho minh qua yahoo nha anh_dung_dep_trai2002

Chỗ nay hok phải nơi trao đổi yahoo nha.
Các bn nhiều cái viết mà hok hỉu j hết luôn đó

disscuthanh
25-11-2008, 10:59
minh` nghĩ nhìu ruj`. ko bit co nên poss len ko?
:rolleyes:

congchualolem_b
25-11-2008, 11:12
có j cứ post lên đi bn, k nên viết nhiều câu k có nội dung như thế, bắt tội spam đó

seagirl_41119
25-11-2008, 12:05
post để mọi ng cùng đọc và cho ý kiến!!!!!!!!1
Đừng spam

quynhuyennst
25-11-2008, 18:31
troi` oi chan qua cac ban oi
ngay mai kiem tra roi ma chang biet lam sao

congchualolem_b
25-11-2008, 18:33
bn nè, đề nghị bn viết có dấu đồng thời viết bài đúng nội dung của topic ,để tâm sự bn có thể vào nhật kí online còn đây là box Văn chỉ bàn về văn mà thôi, mong bn rút kinh nghiệm lần sau nha

hibara
25-11-2008, 20:23
ui giào ôi! cái này tui dọc mãi mà chả hỉu tí gì bí lắm

congchualolem_b
26-11-2008, 07:01
viết có nội dung chứ bn, sao cứ viết lung tung thế, cần thì nói còn góp ý cứ tự nhiên hoặc giúp đỡ thì hoan nghênh

lovetrain
26-11-2008, 20:50
hì mình làm bài do' roi` ne`
au le'm roi`
mai ot' cac' bn chi can` ch.bi dàn bài o nha truoc la dc roi
vao lop cac ban lam`bai theo nhng j` minh` nghi vi co dan bai roi ma
lam xong thi nho xem lai bai cho that dung' ngu phap, cach lam bai van bieu cam ng` than
nhu vay la co the lay diem 8 roi` con hay hay ko thi` con` tuy`
neu van chuong cua ban phong phu' thi` ban dc diem cao hon
chuc cac ban thanh` cong trong hoc tap voi lai nho ne cac' bn dung an cap van mau nha
nhu vay ko tot dau con bi an trung' nuâ chung ta chi xem de tham khao biet cach lam bai ma thoi
tot nhat cac ban nen xem dan bai TLV

congchualolem_b
26-11-2008, 20:54
hì mình làm bài do' roi` ne`
au le'm roi`
mai ot' cac' bn chi can` ch.bi dàn bài o nha truoc la dc roi
vao lop cac ban lam`bai theo nhng j` minh` nghi vi co dan bai roi ma
lam xong thi nho xem lai bai cho that dung' ngu phap, cach lam bai van bieu cam ng` than
nhu vay la co the lay diem 8 roi` con hay hay ko thi` con` tuy`
neu van chuong cua ban phong phu' thi` ban dc diem cao hon
chuc cac ban thanh` cong trong hoc tap voi lai nho ne cac' bn dung an cap van mau nha
nhu vay ko tot dau con bi an trung' nuâ chung ta chi xem de tham khao biet cach lam bai ma thoi
tot nhat cac ban nen xem dan bai TLV

bn nè, giùm ơn viết có dấu, tớ đọc k nổi bn àh =.= mờ mắt luôn rồi >"<

lovetrain
26-11-2008, 21:10
hi` mình mới đánh xong bài này thì mới thấy ban nhắc nhở ở bên trang kia
xin lỗi nhe! mà bạn thấy mình nhận xét có được không? có đủ hiệu quả cho các bạn chúng mình không?

congchualolem_b
26-11-2008, 21:15
đúng đó, ý kiến của bn rất chính xác, tớ cũng k thích viện hở 1 tí là văn mẫu mà phải tự lực, cái gì do mình làm vẫn tốt hơn cả

quangduy1088
27-11-2008, 15:32
Trời ơi!!!!!!!!!!!Bảo chép bài này thì chắc chắn o đ oy vì nó là bài văn nổi tiếng trên mạng,ai mà hok bít.Mình từng post bài này lên diễn đàn cho mọi ng cùng đọc oy đó.Thầy cô mà hok bít bài này ah?Đừng dại gì mà chép

mấy thầy cô trường của tui nghe lắm không biết xài máy vi tính nữa làm gì mà biết. nhưng tui cũng không muốn chép vì dài quá mà tui hoc dỡ nên các bạn của tui nghi ngờ đó

angle_lovely_teddy
27-11-2008, 21:22
bai` vÝt cña minh` hỏng den noi nao dau nha
nhung bi co jiao chinh sua hoi nhiu
vi minh výt ve` ong ngoai
co ai výt jiong minh hong

congchualolem_b
27-11-2008, 21:33
bai` vÝt cña minh` hỏng den noi nao dau nha
nhung bi co jiao chinh sua hoi nhiu
vi minh výt ve` ong ngoai
co ai výt jiong minh hong

bn nè, đã nhắc sao bn k chú ý chứ, k nên viết k dấu như thế đó là quy định của diễn đàn đó bn

lienhoastar
27-11-2008, 22:44
trơiiiií```! kĩ tính thế ba` chị??? cho wa một lần đi

seagirl_41119
27-11-2008, 23:07
kĩ bình thường thui,nên nhắc nhở mọi ng thườn xuyên để rút kinh nghiệm lần sau,kẻo bị MOD bắt đó

beponkute
28-11-2008, 08:57
a đúng rồi tôi có 1 cái mở bài này:
Trong cuộc sống hằng ngày, có bao nhiêu người đáng để chúng ta thương yêu và dành nhiều tình cảm. Nhưng đã bao giò bạn nghĩ rằng, người thân yêu nhất của bạn la ai chưa? Với mọi người câu trả lời ấy có thể là ......
bạn tự nghĩ nhé mình chỉ kêu dc có thế thôi

congchualolem_b
28-11-2008, 09:39
cái này là nói về ng mình thương yêu mà, sao lại "có thể là" chứ,với lại nói như thế lời văn k tự nhiên cho lắm, tốt nhất k nên nói trực tiếp và dùng các từ như "là,đó" nghe sao giống nghị luận

miaka2007
29-11-2008, 12:15
Giup' minh` hoc lam` van voi. minh` yeu' Van lam' >.<

bongmit
29-11-2008, 21:24
ai giúp mình zới đang bí nè!tớ đang muốn viết về người mẹ nhưng chưa bít diễn đạt ra sao cả

seagirl_41119
29-11-2008, 21:29
Giup' minh` hoc lam` van voi. minh` yeu' Van lam' >.<

Tình yêu với văn là cần thiết nhất rùi,chỉ cần chút chăm chỉ là đc.Hãy chịu khó đọc sách vào bn ạ và nhớ gửi bài đúng chủ đề nha:D

seagirl_41119
29-11-2008, 21:34
ai giúp mình zới đang bí nè!tớ đang muốn viết về người mẹ nhưng chưa bít diễn đạt ra sao cả

Mình có thể gợi ý cho bn
Tuy h đây đã là một học sinh cấp 2 rùi nhưng tôi vẫn vụng về,vẫn cần sự giúp đỡ của một ng phụ nữ.Ng phụ nữ đó luôn coi tôi là trẻ con,cái j cũng chăm lo từng chút một.Tôi thấy mình như một tiểu thư trong mắt ng phụ nữ đó.Ng phụ nữ chưa bao h hết yêu thương tôi ,k ngừng chăm lo cho tôi.Ng đó hok ai khác chính là mẹ tôi-ng mang lại một tình cảm mẫu tử thiêng liêng với cả cuộc đời tôi.
....
Phần thân bài bn hãy bộc lộ tình cảm với mẹ,kể về một kỉ niệm với mẹ
kết bài thì chốt lại bài viết một cách khái quát nhất

trinhducphuc
01-12-2008, 13:04
bài văn của mình làm được 10 điểm nè . Cô nói mình làm bài rất tốt

seagirl_41119
01-12-2008, 13:14
bài văn của mình làm được 10 điểm nè . Cô nói mình làm bài rất tốt

Bn thử post lên cho mọi ng cùng đọc đi xem hay đến đâu nào,nếu hay sẽ đc thanks

stptncm
01-12-2008, 20:52
Hi!cac ban lam van bieu cam ve bai van so 3 chua.minh chua lam bai day,minh cam thay bai lay minh xe duoc diem kem.cac ban giup minh voi di ma

antoinelavoisier
01-12-2008, 21:40
cứu em !bài cảm nghĩ về con vật, đồ vật, sắp thi rồi huhu

onekiss.biz
01-12-2008, 21:42
MẸ tiếng gọi thân thương ấy mỗi lần cất lên, là trong con đầy cảm xúc, tự hào và vui sướng, tự hào vì con sung sướng vì được làm con của mẹ, được chính mẹ sinh ra nuôi nấng, và ấp ủ cho con thành người, hạnh phúc đâu có gì là xa xôi phải kh ông mẹ, khi con được gọi mẹ thì con biết con còn hanh phúc biết nhường nào, bởi vì con chưa phải là đứa trẻ mồ côi, con biết rằng mình vẫn còn may mắn. Tiếng gọi mẹ thật giản đơn mà sao thiêng liêng và mầu nhiệm vô cùng, giản đơn là vì bất cứ ai cũng gọi mẹ, thanh âm trong trẻo đầu tiên của những đứa trẻ, cũng là gọi mẹ, mẹ như là bồ tát quán thế âm hiện hữu trong đời cho con được gọi mẹ, con vui cũng gọi mẹ, buồn hay đau khổ cũng gọi mẹ. con ốm đau, bệnh hoạn hay vấp ngã trên đường đời thì đôi tay mềm mại của mẹ xoa dịu và nâng đỡ cho con bước tiếp, mỗi khi con được ngồi cạnh mẹ thì con cảm thấy bình yên, an ổn và hạnh phúc nhất trần đời, trơng cuộc sống của mỗi con người thiếu vắng mẹ là một thiệt thòi to lớn nhất, ai cho con gọi những thanh âm đầu tiên trong cuộc sống, ai cho con gọi những lúc đói khát, ốm đau, ai nâng bước chân con trên ngang, dọc cuộc đời, và ai sẽ ôm con mỗi lần con vấp ngã, ấy vậy mà trong mỗi chúng ta ai hiểu và yêu thương mẹ, sống trong hạnh phúc mà ta đâu có biết, đâu có trân trọng.
Tớ tìm mãi mà ko thấy 1 dấu chấm trong đoạn này [ trừ cuối đoạn :|]

antoinelavoisier
02-12-2008, 09:12
ủa ủa ủa, các bác pro ơi, có ai giup em hem dậy, đề biểu cảm khó quá: biểu cảm: về đồ vật; về con vật nuôi trong nhà

antoinelavoisier
02-12-2008, 09:19
hjx
cứu em dzới, tìm đỏ con mắc mà ko thấy biểu cảm về đồ vật, bác nào tìm được share cho em đi ,thanks

seagirl_41119
02-12-2008, 12:50
Hi!cac ban lam van bieu cam ve bai van so 3 chua.minh chua lam bai day,minh cam thay bai lay minh xe duoc diem kem.cac ban giup minh voi di ma

Chú ý nha bn,khi tham gia thảo luận trên diến đàn thì phải viết có dấu !!!!!!!!!!!!!!!!!!

seagirl_41119
02-12-2008, 12:51
Tớ tìm mãi mà ko thấy 1 dấu chấm trong đoạn này [ trừ cuối đoạn :|]

Sao mình lại nhìn thấy nhiều hơn 1 dấu nhỉ?????????
Bạn ấy có sử dụng nhiều dấu chấm song lại hok viết hoa sau dấu chấm nên bn hơi khó nhìn.

p3piyeh24lvx
02-12-2008, 18:28
ax ax! Văn khó wá à....... Aj bik bài văn biểu cảm nào hay hay hem? Cho e copy với

baby_ngungoc
02-12-2008, 18:50
mình thấy bài viết số 3 cũng dễ mà mình thấy chỉ cần nêu 1 vài lòi miêu tã và thêm thật nhiều cãm xúc

congchualolem_b
02-12-2008, 18:51
văn đâu có chép đc, chỉ có thể gợi ý về ý tưởng mà thôi chứ coppy thì đâu còn là sáng tạo nữa đồng thời còn vi phạm quyền sở hữu trí tuệ nữa đó bn

vohonglong
02-12-2008, 20:04
troi oi cac ban 96 oi giup minh voi minh ko phai la bieu cam ve me nua roi :(( ma thanh bieu cam ve nu cuoi cua me day nhung ban tren noi vay thi sai roi cam xuc la cua ban ma ai giup dc chu ban yeu me minh the nao thi phai bien no thanh bai van cua ban chu minh cung vay ne luon yeu me vi chi co me moi co the giup dc minh ve luon hua la me oi con yeu me nhieu lam va cang qua nhieuu chuyen thi minh cang tham thia 1 cai ca dao
Con du lon van la con cua me
Di suot cuoc doi long me van theo con
ban nao muon noi ve bai van nay thi lien he congtugiadoi

vohonglong
02-12-2008, 20:16
toi da co gan roi nhung co le ko day :(( nhung muon lam dc de nay thi chi co tinh cam cua minh la phai la cua minh thi moi co the bieu cam hay cua minh vi la me cua minh ko co ai la me chung ca neu nhu 1 khuon mau thi ko co j dac biet ca neu ai cung co mot tinh voi me that manh liet thi me se luon trong trai tim thi muon noi j cung dc ma co len nhe ban oi

congchualolem_b
02-12-2008, 20:21
sao nhắc bn mà bn k để ý chứ, phải đánh chứ tiếng việt có dấu trong diễn đàn chứ, bn vi phạm lần nữa tớ sẽ xóa bài đó

antoinelavoisier
02-12-2008, 20:32
sao hẻm có ai giúp mình hết dzạ trời???
__________________________________________________ ____________________________________________
du dương dịu dạt dần dà
điệu đàn đâu đấy đậm đà đêm đông
chán chường cho chị chưa chồng
lung lay lá liễu lạnh lùng lẻ loi
tâm tình tan tóc tả tơi
ngẩn ngơ ngao ngán ngậm ngùi ngả nghiêng
đường đời điu đứng đảo điên
nỗi niềm nao núng niên niên não nùng

levina
02-12-2008, 20:49
có bạn nào biết bài văn phát biểu cảm nghĩ về tac phẩm văn học như bài bánh trôi nước hay qua đèo ngang ko .lam ơn chỉ mình với , mình cảm ơn trước nha

antoinelavoisier
02-12-2008, 21:05
bánh trôi nước:
câu đầu:thân phận ng` phụ nữ trong XH xưa
bảy nổi ba chìm với nước non: bị ng` khác thao túng(có nghĩa là jong' như điều khiển á)
rắn nát mặc dầu tay kẻ nặn:dù cho ng` ta có làm gì đi nữa...
mà em vẫn giữ tấm lòng son: dù cho ng` ta có làm gì đi nữa...mà tôi vẫn hiền hậu như thường
nhưng khó mà thể hiện được ý cho hay
=> em bó tay
__________________________________________________ _____________________________________________
du duong d?u d?t d?n dà
di?u dàn dâu d?y d?m dà dêm dông
chán chu?ng cho ch? chua ch?ng
lung lay lá li?u l?nh lùng l? loi
tâm tình tan tóc t? toi
ng?n ngo ngao ngán ng?m ngùi ng? nghiêng
du?ng d?i diu d?ng d?o diên
n?i ni?m nao núng niên niên não nùng

onekiss.biz
02-12-2008, 22:17
[Only registered and activated users can see links]

levina
03-12-2008, 12:05
lam ơn giup mình bài van phát biểu cảm nghĩ ve bai qua deo ngang
QUA ĐÈO NGANG
bước tới đèo ngang bóng xế tà
cỏ cây chen đá lá chen hoa
lom khom dưới núi tiều vài chú
lác đác bên sông chợ mâý nhà
nhớ nước đau lòng con quốc quốc
thương nhà mỏi miệng cái gia gia
dừng chân đứng lại trời non nước
một mảnh tình riêng ta với ta

seagirl_41119
03-12-2008, 12:14
Gợi ý

câu một : bước tới ...... tà : nói thời gian sao na` ?

không gian ở thời điểm này sao ?

câu thứ 2 : ý nói cây cối & thiên nhiên của nơi đây như thế na`o ???? ( phân tích hoa lá chút em nhé )

câu thứ 3: lom khom........... chú : em thấy cuộc sống của những người tiều .... ở hai bên sườn đèo ngang như thế nào ?????

câu thứ 4 : cảnh ở đèo ... như thế nào ??? ( đìu hiu phải hok em ? )

câu thứ 5: hoàn cảnh của pà huyện Thanh Quan khi đi qua đèo ngang này chắc em cũng biết ......( nỗi lòng nước mình lúc đó sao nhỉ.........) em hãy kể ra và phát biểu cảm nghĩ của mình ....luôn nha !

câu thứ 6 & ...còn lại : là nỗi lòng đau sót của pà HTQ đó em à !

chị chỉ giúp em được vậy thui ! mong em làm văn tốt nha !

^^ chúc em thành công ^^

phuc_thang
04-12-2008, 11:00
bài của tôi viết về mẹ na`:
mb: trong cuộc sống của chúng ta có bét bao điều tốt đẹp, kì diệu đang chờ đón ta ở phía trước. Thế nhưng dọc đừơng tìm đến cái vinh quang hạnh phúc ấy lại có biết bao sự cám dỗ. Nếu ko có gia đình là nguồn sáng để ta vượt qua nhữg hố đen ấy thì ta rất dễ lầm lỗi. Mãi mà thật sự cần thiết cho mọi ngừơi. Và cần thiết hơn nữa chính là mẹ ta. Mẹ sinh thành, nuôi dữơng ta, dạy dỗ ta như cô giáo, sẻ chia ta như bạn bè.
kb:mẹ là người phụ nữ tuyệ vời nhất trong đời tôi. Đôi lúc tôi có dỗi hờn mẹ nhưng tôi nhanh chóng hiểu ra mẹ làm thế là vì tôi. Mẹ hi sinh cho cả đời con cái. Đối với mẹ, tôi mãi mang lòng ngữơng mộ và kính yêu.
lòng mẹ bao la như biển thái bình
lòng mẹ tha thiết như dòng suối hiền, ngọt ngào

seagirl_41119
04-12-2008, 13:54
bai cua toi viet ve me na`
mb: trong cuoc song cua chung ta co bet bao dieu tot dep, ki dieu dang cho don ta o phia truoc. The nhung doc duong tim den cai vinh quang hanh phuc ay lai co biet bao su cam do. Neu khong co gia dinh la nguon sang de ta vuot qua nhung ho den ay thi ta rat de lam loi. Mai am that suc can thiet cho moi nguoi. Va can thiet hon nua chinh la me ta. Me sinh thanh, nuoi duong ta, day do tanhu co giao, se chia ta nhu ban be.
kb:me la nguoi phu nu tuyet voi nhat trong doi toi. Doi luc toi co doi, hon me nhung toi nhanh chong hieu ra me lam the la vi toi. Me hi sinh cho ca doi con cai. Doi voi me, toi mai mang long nguong mo va kinh yeu.
long me bao la nhu bien thai binh
long me tha thiet nhu dong suoi hien, ngot ngao

Chú ý khi tham gia diễn đàn phải viết có dấu.vì đây là bài viết đầu tiên của bn nên tui chỉ nhắc nhở,mong bạn vào sửa lại bài viết

loveangel1601
04-12-2008, 20:15
Còn đây là bài viết của tui , mấy bạn xem góp ý giùm tui nha !


Ngày xửa ngày xưa, trái đất tưới thắm hót ca chào mừng một cô giáo tương lai ra đời...Thiên sứ đã giao nhiệm vụ cho cô giáo ấy phải đưa những cô, cậu bé lần lượt lên đò sang bờ bên kia củ kiến thức và đỉng cao của thành đạt.... Đều đặn hằng năm cô giáo ấy lại đón rồi đưa, lại chắp thêm đôi cánh cho mấy đứa nhóc tẹo vừa ngoan vừa dễ thương và hãy còn ngây ngô khờ khạo bay vào trời xanh...
(trích lưu bút)
Thế đấy các bạn ạ...Thầy cô của chúng ta hàng năm đều thầm lặng đưa đò, đưa chúng ta đến đỉnh cao của thành đạt...nhưng có bao giờ khi thành đạt xong chúng ta đã quay lại thăm hỏi thầy cô chưa? Phần lưu bút ở trên là của cô giáo lớp 5 viết cho mình...bạn sẽ không biết được niềm vui của những người thầy, người cô khi thấy học trò mình thành đạt...và bạn sẽ càng không thể biết được cảm giác hạnh phúc của thầy cô khi thấy những chuyến đò đã qua sông rồi nhưng vẫn luôn nhớ đến chuyến đò năm cũ...

Nhiều khi những cử chỉ nhỏ bé của bạn thôi nhưng cũng đủ kết thành vòng hoa tô thắm cho cái nghề cái nghiệp của thầy cô...
20/11 lại sắp đến rồi...năm nay tôi không thể về thăm trường được nhưng vẫn muốn gửi một chút tấm lòng theo gió, theo mây vượt ngàn dặm để gửi đến thầy cô những lời biết ơn trân tình nhất.....

Vượt gió, vượt mây
Vượt ngàn đại dương
Con đến bên Người......những chuyến đò thầm lặng....

"Nhất tự vi sư.. bán tự vi sư.."

Quay tới quay lui, lại một mùa 20/11 nữa về.
Từ giảng đường thênh thang bâng khuâng nhìn lại mái trường xưa... Cuộc đời em là mười hai mùa 20/11, 12 mùa mưa nắng, 12 mùa buồn vui.. còn thầy chỉ là cả đời đưa đò.. thầm lặng..

Em biết khóc, biết cười trước những cảnh đời.. biết đứng lên khi té ngã.. biết nhặt lấy cây gai trên đường để bảo vệ bàn chân những người đi sau.
Em biết thế nào là hy sinh, thế nào là cuộc sống.. biết yêu gia đình và yêu quê hương..
Thầy dạy em biết quý thời gian, trọng chữ tín, biết giữ lòng trong sạch.. để ngẩn cao đầu với bạn bè..

Cuộc đời thầy đưa biết bao nguời qua dòng sông tri thức..
Dòng sông vẫn cứ êm trôi.. tóc thầy bạc đi, mắt thầy nheo lại nhưng vẫn luôn vững tay chèo và hết lòng vì thế hệ trẻ.. bao nhiêu người khách đã sang sông ? bao nhiêu khát vọng đã vào bờ ? bao nhiêu ước mơ thành sự thực.. ? Có mấy ai sang bờ biết ngoái đầu nhìn lại thầy ơi..

Xin dành riêng nơi đây để chúng em nhìn lại dòng sông xưa, nhìn lại thầy, nhìn lại chính bản thân mình. Và gởi tới thầy cô lời biết ơn trân trọng nhất.

congchualolem_b
04-12-2008, 20:28
bài làm khá đó, có cảm xúc ,rất thật và đầy biểu cảm, bài hay đó bn,nên phát huy khả năng nha ;)

kyushiru
04-12-2008, 21:13
mấy bài viết về người thân ah để coi...đã có bao giờ bạn tự hỏi bản thân rằng bạn yêu ai nhất: cha hay mẹ? Và thật bất ngờ nếu câu trả lời ko như mình đã nghĩ trước đó thì hãy xem lại tình cản của bản thân. Đây là cảm xúc riêng của mỗi người va cũng chỉ chính co bản thân chúng ta mới hiểu rõ hơn ai hết ma thôi.

kyushiru
04-12-2008, 21:22
mình làm văn mặc dù ko hay nhưng lúc nào cũng giữ để cảm xúc luôn chân thật,1 bài văn hay ko phải la 1 bài văn với những hình ảnh tráng lệ,hào nhoáng mà đó chỉ la 1 bài văn với những cảm xúc rất riêng sâu trong tận đáu lòng.Chúng ta nhiều lúc nghĩ rằng trời sinh mình đã ko có tài văn chương thì ko nên cố gắng làm j nhưng bạn ạ điều đó là sai lầm...nhiều khi nếu suy nghĩ lạc quan và tự tin hơn 1 chút thì bạn sẽ thành công đấy. Chúc bạn làm đc bai văn hay;). Các bạn cũng có thể làm quen với mình: nguyen_anh2712

seagirl_41119
04-12-2008, 22:59
Bài của loveangel ở trên mạng mà,đâu phải do bn làm,đó là văn mẫu mà!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!
Bạn giải thik sao khi nói rằng đó là bài của bn****************************???

nguyenbinhlinhthoai
05-12-2008, 22:33
uhm
bài viet so 3 lop minh co cho 2 de la
De1:cam nghi ve thay co
De2:tinh cam cua nguoi ba trong bai TiengGaTrua
kho qua a

seagirl_41119
05-12-2008, 23:02
uhm
bài viet so 3 lop minh co cho 2 de la
De1:cam nghi ve thay co
De2:tinh cam cua nguoi ba trong bai TiengGaTrua
kho qua a

Lần sau post bài lên diễn đàn phải viết có dấu nha bạn !!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!

huyhoang53
06-12-2008, 19:13
tui kó 1 paì này nek` (tự xướng) :)
MB: Lá, rơi, rơi... cái bước chân của thầy tôi trên nghàn xác lá, khuôn mặt thầy trầm lặng, đôi mắt thầy luôn luôn phúc hậu như thế, tóc thầy bạc, có lẽ bạc vì những cô cậu học trò tinh nghịch, bạc vì những đêm phải thức khuya chấm bài hay soạn giáo án, bạc theo màu bụi phấn...
KB: thầy khóc, chưa bao giờ tôi thấy thầy cao cả như vậy, thầy ơi... 15 phút cuối cùng của ngày chia tay, cả lớp tôi bao trùm bầu không khí yên lặng. Cuối chiều vài ánh nắng sót lại của hoàng hôn càn gượng lại trên từng chiếc lá, thầy đi, đi mãi, thầy ơi, chắc có lẽ con sẽ không bao giờ được nhìn thấy thầy nữa, nhưng những lời thầy khuyên bảo sẽ luôn là hành tranh cho con vững bước trên cuộc sống, thầy ơi...
Bạn nào có ý kiến gì thì liên lạc với tui qua njck
bad_b0y_96

cuncon2395
06-12-2008, 20:24
tui có bài văn nè dài lắm đó
Trong cuộc sống hàng ngày, có biết bao nhiêu người đáng để chúng ta thương yêu và dành nhiều tình cảm. Nhưng đã bao giờ bạn nghĩ rằng, người thân yêu nhất của bạn là ai chưa? Với mọi người câu trả lời ấy có thể là ông bà, là mẹ, là anh chị hoặc cũng có thể là bạn bè chẳng hạn. Còn riêng tôi, hình ảnh người bố sẽ mãi mãi là ngọn lửa thiêng liêng, sưởi ấm tâm hồn tôi mãi tận sau này.

Bố tôi không may mắn như những người đàn ông khác. Trong suốt cuộc đời bố có lẽ không bao giờ được sống trong sự sung sướng, vui vẻ. Bốn mươi tuổi khi chưa đi được nửa chặng đời người, bố đã phải sống chung với bao nhiêu bệnh tật: Đầu tiên đó chỉ là những cơn đau dạ dày, rồi tiếp đến lại xuất hiện thêm nhiều biến chứng. Trước đây, khi còn khỏe mạnh, bao giờ bố cũng rất phong độ.

Thế nhưng bây giờ, vẻ đẹp ấy dường như đã dần đổi thay: Thay vì những cánh tay cuồn cuộn bắp, giờ đây chỉ còn là một dáng người gầy gầy, teo teo. Đôi mắt sâu dưới hàng lông mày rậm, hai gò má cao cao lại dần nổi lên trên khuôn mặt sạm đen vì sương gió. Tuy vậy, bệnh tật không thể làm mất đi tính cách bên trong của bố, bố luôn là một người đầy nghị lực, giàu tự tin và hết lòng thương yêu gia đình.

Gia đình tôi không khá giả, mọi chi tiêu trong gia đình đều phụ thuộc vào đồng tiền bố mẹ kiếm được hàng ngày. Dù bệnh tật, ốm đau nhưng bố chưa bao giờ chịu đầu hàng số mệnh. Bố cố gắng vượt lên những cơn đau quằn quại để làm yên lòng mọi người trong gia đình, cố gắng kiếm tiền bằng sức lao động của mình từ nghề xe lai.

Hàng ngày, bố phải đi làm từ khi sáng sớm cho tới lúc mặt trời đã ngã bóng từ lâu. Mái tóc bố đã dần bạc đi trong sương sớm. Công việc ấy rất dễ dàng với những người bình thường nhưng với bố nó rất khó khăn và gian khổ. Bây giờ có những lúc phải chở khách đi đường xa, đường sốc thì những cơn đau dạ dạy của bố lại tái phát.

Và cả những ngày thời tiết thay đổi, có những trưa hè nắng to nhiệt độ tới 38-48 độ C, hay những ngày mưa ngâu rả rích cả tháng 7, tháng 8, rồi cả những tối mùa đông lạnh giá, bố vẫn cố gắng đứng dưới những bóng cây kia mong khách qua đường. Tôi luôn tự hào và hãnh diện với mọi người khi có được một người bố giàu đức hy sinh, chịu thương, chịu khó như vậy.

Nhưng có phải đâu như vậy là xong. Mỗi ngày bố đứng như vậy thì khi trở về những cơn đau quằn quại lại hành hạ bố. Nhìn khuôn mặt bố nhăn nhó lại, những cơn đau vật vã mà bố phải chịu đựng, tôi chỉ biết òa lên mà khóc. Nhìn thấy bố như vậy, lòng tôi như quặn đau hơn gấp trăm ngàn lần. Bố ơi, giá như con có thể mang những cơn đau đó vào mình thay cho bố, giá như con có thể giúp bố kiếm tiền thì hay biết mấy? Nếu làm được gì cho bố vào lúc này để bố được vui hơn, con sẽ làm tất cả, bố hãy nói cho con được không?

Những lúc ấy, tôi chỉ biết ôm bố, xoa dầu cho bố, tôi chỉ muốn với bố đừng đi làm nữa, tôi có thể nghỉ học, như vậy sẽ tiết kiệm được chi tiêu cho gia đình, tôi có thể kiếm được tiền và chữa bệnh cho bố. Nhưng nếu nhắc đến điều đó chắc chắn là bố sẽ buồn và thất vọng ở tôi nhiều lắm.

Bố luôn nói rằng bố sẽ luôn chiến đấu. Chiến đấu cho tới những chút sức lực cuối cùng để có thể nuôi chúng tôi ăn học thành người. Bố rất quan tâm đến việc học của chúng tôi. Ngày xưa bố học rất giỏi nhưng nhà nghèo bố phải nghỉ học. Vào mỗi tối, khi còn cố gắng đi lại được, bố luôn bày dạy cho mấy chị em học bài.

Trong những bữa cơm bố thường nhắc chúng tôi cách sống, cách làm người sao cho phải đạo. Tôi phục bố lắm, bố thuộc hàng mấy nghìn câu Kiều, hàng trăm câu châm ngôn, danh ngôn nổi tiếng…

Lời phê của cô giáo Phan Thị Thanh Vân:

“Em là một người con ngoan, bài viết của em đã làm cho cô rất xúc động.

Điều đáng quý nhất của em là tình cảm chân thực và em có một trái tim nhân hậu, em đã cho cô một bài học làm người.

Mong rằng đây không chỉ là trang văn mà còn là sự hành xử của em trong cuộc đời”.

Chính vì vậy, tôi luôn cố gắng tự giác học tập. Tôi sẽ làm một bác sĩ và sẽ chữa bệnh cho bố, sẽ kiếm tiền để phụng dưỡng bố và đi tiếp những bước đường dở dang trong tuổi trẻ của bố. Tôi luôn biết ơn bố rất nhiều, bố đã dành cho tôi một con đường sáng ngời, bởi đó là con đường của học vấn, chứ không phải là con đường đen tối của tiền bạc. Tôi sẽ luôn lấy những lời bố dạy để sống, lấy bố là gương sáng để noi theo.

Và tôi khâm phục không chỉ bởi bố là một người giỏi giang, là một người cao cả, đứng đắn, lòng kiên trì chịu khó mà còn bởi cách sống lạc quan, vô tư của bố. Mặc dù những thời gian rảnh rỗi của bố còn lại rất ít nhưng bố vẫn trồng và chăm sóc khu vườn trước nhà để cho nó bao giờ cũng xanh tươi.

Những giỏ phong lan có bao giờ bố quên cho uống nước vào mỗi buổi sáng; những cây thiết ngọc lan có bao giờ mang trên mình một cái lá héo nào? Những cây hoa lan, hoa nhài có bao giờ không tỏa hương thơm ngát đâu? Bởi đằng sau nó luôn có một bàn tay ấm áp chở che, chăm sóc, không những yêu hoa mà bố còn rất thích nuôi động vật.

Tuy nhà tôi bao giờ cũng có hai chú chó con và một chú mèo và có lúc bố còn mang về những chiếc lồng chim đẹp nữa. Và hơn thế, trong suốt hơn năm năm trời chung sống với bệnh tật, tôi chưa bao giờ nghe bố nhắc đến cái chết, nhưng điều đó không đồng nghĩa với việc trốn tránh sự thật, bố luôn đối mặt với “tử thần”, bố luôn dành thời gian để có thể làm được tất cả mọi việc khi chưa quá muộn.

Nhưng cuộc đời bố bao giờ cũng đầy đau khổ, khi mà cả gia đình đã dần khá lên, khi các chị tôi đã có thể kiếm tiền, thì bố lại bỏ chị em tôi, *****, bỏ gia đình này để ra đi về thế giới bên kia. Bố đi về một nơi rất xa mà không bao giờ được gặp lại. Giờ đây khi tôi vấp ngã, tôi sẽ phải tự đứng dậy và đi tiếp bằng đôi chân của mình, bởi bố đi xa, sẽ không còn ai nâng đỡ, che chở, động viên tôi nữa.

Bố có biết chăng nơi đây con cô đơn buồn tủi một mình không? Tại sao nỡ bỏ con ở lại mà đi hả bố? Nhưng con cũng cảm ơn bố, bố đã cho con thêm một bài học nữa, đó chính là trong cuộc sống hàng ngày, chúng ta hãy trân trọng những gì đang có, hãy yêu thương những người xung quanh mình hơn, và đặc biệt hãy quan tâm, chăm sóc cho bố của mình, tha thứ cho bố, khi bố nóng giận và nỡ mắng mình bởi bố luôn là người yêu thương nhất của chúng ta.

Bố ra đi, đi đến một thế giới khác, ở nơi đó bố sẽ không còn bệnh tật, sẽ thoát khỏi cuộc sống thương đau này. Và bố hãy yên tâm, con sẽ luôn nhớ những lời dạy của bố, sẽ luôn thương yêu, kính trọng biết ơn bố, sẽ sống theo gương sáng mà bố đã rọi đường cho con đi. Hình ảnh của bố sẽ luôn ấp ủ trong lòng con. Những kỷ niệm, những tình cảm bố dành cho con, con sẽ ôm ấp, trân trọng, nó như chính linh hồn của mình.

congchualolem_b
06-12-2008, 20:27
Nếu bạn seagirl_41119 muốn tui giải thick tại sao tui nói bài văn đó là của tui thì tui sẽ giai thick :
để chứng minh :
bài làm văn trên của tui , tui có :
Computer +bàn phím + CPU + giấy bút + đề văn + tay + đầu óc = Bài văn " đầu óc " ( 1)
nếu theo bạn thì ta có:
Computer+ bàn phím ( cái này chắc cũng hỏng cần lắm ) +CPU + mạng ( cái này chắc là dzô Google wa') = bài văn "Computer"(2)
Mà theo bạn khẳng định là không phải bài văn "đầu óc " , còn tui thì khẳng định là không phải bài văn " Computer"
=>Từ (1)và (2) ta có :
Bài văn " đầu óc " (1+ 1 +1 ) và bài văn " computer " (1+không )
( 1+1+1 ở đây là nhận xét của 2 người bạn và khảng định của tui , con 1+ không ở đây đơn giản òi ( chắc banh này hiểu
chứ ???))
Và thật đơn giản khi ta được :
Bài văn " đầu óc " 3 và bài văn " computer " 1
=> Với tỉ số 3-1 thì khẳng định bài văn " đầu óc " thắng
<=> Bài văn này là của tui
CÂU HỎI CỦA BẠN ĐÂ ĐƯỢC GIẢI THICK VÀ CHỨNG MINH XONG

chú ý các bn nên viết theo chủ đề, còn vấn đề này nếu bn lấy từ văn mẫu thì đúng bài là do bn post nhưng k phải do bn nghĩ ra, xét theo sở hữu trí tuệ thì nó vốn k phải của bn, bn chứng minh khá chặt nhưng k căn cứ vào pháp luật thì k chấp nhận đc

congchuakhoc2008
07-12-2008, 10:15
Các bạn giúp mình làm cẳm nghĩ bài "Rằm tháng giêng" và bài "Tiếng gà trưa" nha

thienthandethuong_minigirl
07-12-2008, 11:06
phát biểu cảm nghĩ về 1 tác phẩm đầu tiên phải nêu khái quát về tác giả,tác phẩm và hoàn cảnh ra đời,nhất là 2 vấn đề:
-phân tích được nội dung tác phẩm,cái hay,tác dụng của các biện pháp đc sử dụng và nét nghệ thuật đặc sắc
-phát biểu cảm nghĩ(có thể lồng vào khi nêu nội dung hoặc sau khi phân tích nội dung mới nêu cảm nghĩ)
và quan trọng là phải làm nổi bật được cái hay của tác phẩm và cảm nghĩ của mình về tác phẩm bạn nhá ^^!

mirochan
08-12-2008, 21:14
Cứu em với! Các anh chị ơi! Ngày mai em có bài kt 1 tiết Văn về đề tài:"Bài văn biểu cảm về người cha" rôi`!!!
Anh chị nào pro giải hộ em nhé:)

onlyyou2
08-12-2008, 21:34
Cứu em với! Các anh chị ơi! Ngày mai em có bài kt 1 tiết Văn về đề tài:"Bài văn biểu cảm về người cha" rôi`!!!
Anh chị nào pro giải hộ em nhé:)

trong forum có rất nhiều bài về ngưòi cha rồi bạn ạ.
bạn có thể tìm 1 số bài trong box này kết hợpvới 1 chút văn của bạn là xong
chúc bạn làm bài may mắn

heolovetru
09-12-2008, 07:55
oẹ chán chết đi được chưa gì tuần sau tớ đã phải kt Học Ki I chứ huhuhu:))

stary
10-12-2008, 09:34
HUHUHU!!!!!!!!
Đau lòng quá!!!!
Sao các bạn viết quá trời vậy nè?
Ko chừa chỗ cho mình viết nữa. >.<

I cry

lovely.2903
10-12-2008, 10:11
lop minh kiem tra de nay roi. Theo mi`nh thi`co dan y la :
Mo bai : Hoan canh, thoi gian gay an tuong de nho den nguoi than do
Than bai : - quan he cua nguoi do voi minh
- Nhan xet, danh gia chung cua minh doi voi ho
- Nhung viec lam, hanh dong cua nguoi do voi minh khien minh men yeu va cam phuc
- Hi vong cua minh voi nguoi do
Ket Bai : Nhan manh lai cam nghi va co the them loi chuc cho nguoi do nua !!!hehe !!!

seagirl_41119
10-12-2008, 14:42
lop minh kiem tra de nay roi. Theo mi`nh thi`co dan y la :
Mo bai : Hoan canh, thoi gian gay an tuong de nho den nguoi than do
Than bai : - quan he cua nguoi do voi minh
- Nhan xet, danh gia chung cua minh doi voi ho
- Nhung viec lam, hanh dong cua nguoi do voi minh khien minh men yeu va cam phuc
- Hi vong cua minh voi nguoi do
Ket Bai : Nhan manh lai cam nghi va co the them loi chuc cho nguoi do nua !!!hehe !!!

bạn chú ý viết bài có dấu trong diễn đàn nha!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!! !!!

verrygood
11-12-2008, 18:05
cố lên y tui làm bài này dài lắm sao viết ra được thông cảm nha!!!
Mà tui làm bài này đc 8,5 luôn đó!! Tuj tả về bà tui! hjhjhjh

girl_angel_love_spring
13-12-2008, 22:03
có ai giúp tui ko
Tui có đề bài như sau:"Phát biểu cảm nghĩ về bài "Sông núi nước Nam""

có ai biết làm ko?
HELPME

seagirl_41119
13-12-2008, 22:18
bn hãy đọc kĩ phần bài cô giáo giẩng là làm đc thui.minhf thấy kiểu bài này đơn giản,chỉ cần nắm vững văn bản là đc

nganhung98
15-12-2008, 09:30
Bài của ai cũng hay cả . Mình phục tất cả các bạn . Mình là con trai nên viết viết văn rất dở bài nào cũng chỉ có 4 ,5 điểm thôi. Bạn nào viết văn giỏi thì giúp mình với nhé .

zoikon0204
16-12-2008, 13:55
Trong cuộc sống có biết bao nhiêu người đáng để chúng ta yêu thương và dành nhiều tình cảm nhưng có lẽ hình ảnh của mẹ là một ngọn lửa sáng sưởi ấm tâm hồn tôi.
Mẹ tôi tuy không đẹp như những người nổi tiếng hay bất kì ai nhưng với tôi mẹ lun là người đẹp nhất.
Mẹ tôi đã sống gẩn nữa chặn đường đời nhưng chưa bao giờ mẹ nhận được một niềm hạnh phúc trọn vẹn. Mẹ đã vì tôi mà bấy lâu nay sớm nắng chiều mưa vất vả nuôi tôi ăn học nên người. Hình ảnh nguờ phụ nữ có dáng người cao cao vất vả tất tả làm việc rong ánh đèn đêm lập lờ làm tôi không sao quen được hình bóng mẹ, bởi mẹ tôi cũng thế. Tử ba giờ sáng mẹ đã phải thức dậy dọn hang trong trong khi mọi người đang chìm sâu vào giấc ngủ ngon nhất trong ngày. Mẹ làm việc vất vả cho đến trưa, không lúc nào ngơi tay.
Từ nhỏ mẹ đã phải đi chăn trâu cắt lúa, không được đi học như chúng tôi bây giờ. Cho đến khi mẹ lấy ba tưởng chừng như mẹ mẹ là người hạnh phúc nhất nhưng mẹ đã không thể có được nó. Sau hai năm chung sống bố và mẹ đã chia tay nhau, cho đến giờ tôi vẫn không biết đó là lý do gì. Kể từ đó, bố mẹ sống riêng và tôi sống cùng mẹ. trong khoảng thời gian này mẹ tôi gặp nhiều khó khăn nhưng mẹ chưa bao giờ ngại khó, mẹ đã cố gắng làm việc để bương chải cuộc sống của hai mẹ con. Nhìn mẹ mà tôi tự hào. Mẹ là người đã hy sinh, dũng cảm để tôi có được ngày hôm nay. Tôi thầm cám ơn mẹ nhiều lắm.

tui lười nên mới đánh được pi nhiu^^:D

tui làm dc dậy chứ cô cho 5,5 thui. cao nhất trong lớp tui là 8 điểm thui. cô chấm gắt lem' ^^

phamthitra
16-12-2008, 15:55
giúp mình với:cho một luồng khí CO đi qua ống đựng m(g) Fe_2O_3 nung nóng sau một thời gian thu được 44,46g hỗn họp X gồm FE_3O_4,FEO,Fe,Fe_2O_3 dư. cho X tác dụng hết vớidd HNo_3 loãng thu được 3,136 lít NO(đktc).tính thể tích CO_2 đã dùng,m có giá trị bao nhieu?

congchualolem_b
16-12-2008, 18:17
giúp mình với:cho một luồng khí CO đi qua ống đựng m(g) Fe_2O_3 nung nóng sau một thời gian thu được 44,46g hỗn họp X gồm FE_3O_4,FEO,Fe,Fe_2O_3 dư. cho X tác dụng hết vớidd HNo_3 loãng thu được 3,136 lít NO(đktc).tính thể tích CO_2 đã dùng,m có giá trị bao nhieu?

đây k phải box Hóa bn àh, chỗ này là box Văn, lần sau bn nên chú ý nha, môn Hóa thì vào box hóa

nhatanh8x
17-12-2008, 21:23
:D:)&gt;-:pTui có một bài văn này cho ban tham khảo nè:
Mb:Cứ mỗi khi tết dến,cả nhà tôi ai cũng háo hức về quê.Được trở về ngôi nhà nhỏ với mảnh vườn rộng của bà và được nghe những lời hỏi thăm ân cần của cô,dì,chú,bác luôn làm tôi có cảm giác thật hạnh phúc và ấm cúng.Chính những lúc gia đình sum họp vui vẻ,hạnh phúc và ấm cúng ấy thì tôi lại nhớ về người ông của tôi.
^____*>>>>Than bai de sau nghe go di lam bai kiem tra day

d.khoa
21-12-2008, 08:32
Cac ban giup minh thi voi ai biet ko giup minh voi#3

khanhvy1215
21-12-2008, 09:46
bạn viết cái j vậy? mình ko hiểu. bạn nên viết tiếng việt đi

cotton_candy
21-12-2008, 16:27
bạn mún tra~ lời nhanh chóng thì..........;)đi ra tiệm bán sách mua 1 quyển văn mẫu về xem :D chọn bai` hay xong sáng tạo lại ..............hyhyhyhyhy!!!!!chúc bạn làm bài tốt

betot00
21-12-2008, 16:35
Mình có bài này mong các bạn góp ý:
Trong cuộc sống hàng ngày, có biết bao nhiêu người đáng để chúng ta thương yêu và dành nhiều tình cảm. Nhưng đã bao giờ bạn nghĩ rằng, người thân yêu nhất của bạn là ai chưa? Với mọi người câu trả lời ấy có thể là ông bà, là mẹ, là anh chị hoặc cũng có thể là bạn bè chẳng hạn. Còn riêng tôi, hình ảnh người bố sẽ mãi mãi là ngọn lửa thiêng liêng, sưởi ấm tâm hồn tôi mãi tận sau này.

Bố tôi không may mắn như những người đàn ông khác. Trong suốt cuộc đời bố có lẽ không bao giờ được sống trong sự sung sướng, vui vẻ. Bốn mươi tuổi khi chưa đi được nửa chặng đời người, bố đã phải sống chung với bao nhiêu bệnh tật: Đầu tiên đó chỉ là những cơn đau dạ dày, rồi tiếp đến lại xuất hiện thêm nhiều biến chứng. Trước đây, khi còn khỏe mạnh, bao giờ bố cũng rất phong độ.

Thế nhưng bây giờ, vẻ đẹp ấy dường như đã dần đổi thay: Thay vì những cánh tay cuồn cuộn bắp, giờ đây chỉ còn là một dáng người gầy gầy, teo teo. Đôi mắt sâu dưới hàng lông mày rậm, hai gò má cao cao lại dần nổi lên trên khuôn mặt sạm đen vì sương gió. Tuy vậy, bệnh tật không thể làm mất đi tính cách bên trong của bố, bố luôn là một người đầy nghị lực, giàu tự tin và hết lòng thương yêu gia đình.

Gia đình tôi không khá giả, mọi chi tiêu trong gia đình đều phụ thuộc vào đồng tiền bố mẹ kiếm được hàng ngày. Dù bệnh tật, ốm đau nhưng bố chưa bao giờ chịu đầu hàng số mệnh. Bố cố gắng vượt lên những cơn đau quằn quại để làm yên lòng mọi người trong gia đình, cố gắng kiếm tiền bằng sức lao động của mình từ nghề xe lai.

Hàng ngày, bố phải đi làm từ khi sáng sớm cho tới lúc mặt trời đã ngã bóng từ lâu. Mái tóc bố đã dần bạc đi trong sương sớm. Công việc ấy rất dễ dàng với những người bình thường nhưng với bố nó rất khó khăn và gian khổ. Bây giờ có những lúc phải chở khách đi đường xa, đường sốc thì những cơn đau dạ dạy của bố lại tái phát.

Và cả những ngày thời tiết thay đổi, có những trưa hè nắng to nhiệt độ tới 38-48 độ C, hay những ngày mưa ngâu rả rích cả tháng 7, tháng 8, rồi cả những tối mùa đông lạnh giá, bố vẫn cố gắng đứng dưới những bóng cây kia mong khách qua đường. Tôi luôn tự hào và hãnh diện với mọi người khi có được một người bố giàu đức hy sinh, chịu thương, chịu khó như vậy.

Nhưng có phải đâu như vậy là xong. Mỗi ngày bố đứng như vậy thì khi trở về những cơn đau quằn quại lại hành hạ bố. Nhìn khuôn mặt bố nhăn nhó lại, những cơn đau vật vã mà bố phải chịu đựng, tôi chỉ biết òa lên mà khóc. Nhìn thấy bố như vậy, lòng tôi như quặn đau hơn gấp trăm ngàn lần. Bố ơi, giá như con có thể mang những cơn đau đó vào mình thay cho bố, giá như con có thể giúp bố kiếm tiền thì hay biết mấy? Nếu làm được gì cho bố vào lúc này để bố được vui hơn, con sẽ làm tất cả, bố hãy nói cho con được không?

Những lúc ấy, tôi chỉ biết ôm bố, xoa dầu cho bố, tôi chỉ muốn với bố đừng đi làm nữa, tôi có thể nghỉ học, như vậy sẽ tiết kiệm được chi tiêu cho gia đình, tôi có thể kiếm được tiền và chữa bệnh cho bố. Nhưng nếu nhắc đến điều đó chắc chắn là bố sẽ buồn và thất vọng ở tôi nhiều lắm.

Bố luôn nói rằng bố sẽ luôn chiến đấu. Chiến đấu cho tới những chút sức lực cuối cùng để có thể nuôi chúng tôi ăn học thành người. Bố rất quan tâm đến việc học của chúng tôi. Ngày xưa bố học rất giỏi nhưng nhà nghèo bố phải nghỉ học. Vào mỗi tối, khi còn cố gắng đi lại được, bố luôn bày dạy cho mấy chị em học bài.

Trong những bữa cơm bố thường nhắc chúng tôi cách sống, cách làm người sao cho phải đạo. Tôi phục bố lắm, bố thuộc hàng mấy nghìn câu Kiều, hàng trăm câu châm ngôn, danh ngôn nổi tiếng…

Chính vì vậy, tôi luôn cố gắng tự giác học tập. Tôi sẽ làm một bác sĩ và sẽ chữa bệnh cho bố, sẽ kiếm tiền để phụng dưỡng bố và đi tiếp những bước đường dở dang trong tuổi trẻ của bố. Tôi luôn biết ơn bố rất nhiều, bố đã dành cho tôi một con đường sáng ngời, bởi đó là con đường của học vấn, chứ không phải là con đường đen tối của tiền bạc. Tôi sẽ luôn lấy những lời bố dạy để sống, lấy bố là gương sáng để noi theo.

Và tôi khâm phục không chỉ bởi bố là một người giỏi giang, là một người cao cả, đứng đắn, lòng kiên trì chịu khó mà còn bởi cách sống lạc quan, vô tư của bố. Mặc dù những thời gian rảnh rỗi của bố còn lại rất ít nhưng bố vẫn trồng và chăm sóc khu vườn trước nhà để cho nó bao giờ cũng xanh tươi.

Những giỏ phong lan có bao giờ bố quên cho uống nước vào mỗi buổi sáng; những cây thiết ngọc lan có bao giờ mang trên mình một cái lá héo nào? Những cây hoa lan, hoa nhài có bao giờ không tỏa hương thơm ngát đâu? Bởi đằng sau nó luôn có một bàn tay ấm áp chở che, chăm sóc, không những yêu hoa mà bố còn rất thích nuôi động vật.

Tuy nhà tôi bao giờ cũng có hai chú chó con và một chú mèo và có lúc bố còn mang về những chiếc lồng chim đẹp nữa. Và hơn thế, trong suốt hơn năm năm trời chung sống với bệnh tật, tôi chưa bao giờ nghe bố nhắc đến cái chết, nhưng điều đó không đồng nghĩa với việc trốn tránh sự thật, bố luôn đối mặt với “tử thần”, bố luôn dành thời gian để có thể làm được tất cả mọi việc khi chưa quá muộn.

Nhưng cuộc đời bố bao giờ cũng đầy đau khổ, khi mà cả gia đình đã dần khá lên, khi các chị tôi đã có thể kiếm tiền, thì bố lại bỏ chị em tôi, *****, bỏ gia đình này để ra đi về thế giới bên kia. Bố đi về một nơi rất xa mà không bao giờ được gặp lại. Giờ đây khi tôi vấp ngã, tôi sẽ phải tự đứng dậy và đi tiếp bằng đôi chân của mình, bởi bố đi xa, sẽ không còn ai nâng đỡ, che chở, động viên tôi nữa.

Bố có biết chăng nơi đây con cô đơn buồn tủi một mình không? Tại sao nỡ bỏ con ở lại mà đi hả bố? Nhưng con cũng cảm ơn bố, bố đã cho con thêm một bài học nữa, đó chính là trong cuộc sống hàng ngày, chúng ta hãy trân trọng những gì đang có, hãy yêu thương những người xung quanh mình hơn, và đặc biệt hãy quan tâm, chăm sóc cho bố của mình, tha thứ cho bố, khi bố nóng giận và nỡ mắng mình bởi bố luôn là người yêu thương nhất của chúng ta.

Bố ra đi, đi đến một thế giới khác, ở nơi đó bố sẽ không còn bệnh tật, sẽ thoát khỏi cuộc sống thương đau này. Và bố hãy yên tâm, con sẽ luôn nhớ những lời dạy của bố, sẽ luôn thương yêu, kính trọng biết ơn bố, sẽ sống theo gương sáng mà bố đã rọi đường cho con đi. Hình ảnh của bố sẽ luôn ấp ủ trong lòng con. Những kỷ niệm, những tình cảm bố dành cho con, con sẽ ôm ấp, trân trọng, nó như chính linh hồn của mình.

laban95
21-12-2008, 16:41
bài này hay wá!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!cảm động thiệt

betot00
21-12-2008, 16:48
Đây là bài viết mình copy trên mạng zề................được 9,5 điểm đoá.........(cải chính lại).....hì hì

tung619
23-12-2008, 19:31
ai biet bieu cam ve 1 bai cao dao hok ??? chi tui voi

aqua01
23-12-2008, 19:31
tui có một bài viêt đâycũng không đến nỗi nào mời các bạn đọc thử và nhớ gửi lời nhận xét nhé
MB: Các bạn yêu mùa xuân mùa đông với nhiều lí do khác nhau riêng tôi tôi lại yêu mùa thu vì sao thế nhỉ ? tôi yêu mùa thu có lẽ là nhờ mùa thu tôi được sống nhiều hơn trong vong tay ấm áp và tình yêu thương của ngoại .Tôi còn nhớ hồi tôi còn bé ngoại ngoại thường dắt tay tôi dọc suốt con đường làng đầy lá rụng .Có ai nghĩ đó là lí do mà tôi thích mùa thu
KB: Ngoại đã đi xa nhưng hình ảnh của ngoại vẫn còn mãi trong tâm trí của tôi .Và tôi tin rằng ở thế giới bên kia ngoại vẫn luôn dõi theo từng bước trưởng thành của tôi-bé bi hồn nhiên tinh nghịch của ngoại "ngoại ơi ngoại đã từng hỏi con mùa thu và ông ngoại cháu yêu ai hơn bây giờ cháu đã lớn và có thể nhận ra mùa thu và ông ngoại cháu yêu cả hai -bởi ông ngoại chính là một mùa thu tươi đẹp của cháu
ĐÓ LÀ PHẦN MỞ BÀI VÀ PHẦN KẾT BÀI CÁC BẠN THẤY CÓ HAY KHÔNG ?NHỚ GỬI LỜI NHẬN XÉT ĐẾN MÌNH NHÉ
VITCON_ONLINE_TINHNGHICH

bài viết hay, có cảm xúc. Nhưng không có thân bài chưa biét bài văn sẽ như thế nào???#-o

seagirl_41119
23-12-2008, 23:27
Cac ban giup minh thi voi ai biet ko giup minh voi#3

Bài viết của bn hok rõ ràng làm sao mọi ng giúp đỡ bn đc,mong bn sẽ rút kinh nghiệm lần sau khi post bài lên diễn đàn

seagirl_41119
23-12-2008, 23:32
Đây là bài viết = niêm tin yêu của bố dành cho mình bài này mình được 9,5 điểm đấy......nhưng tiếc thay 1 điêu là bố mình..................

Ôi ,mình nói cái này hok hay cho lắm nhưng có j mọi ng bỏ wa nhé,betot00 nói điêu wa',mình hok bít bố bn có .... như bn nói hok nhưng mình dám đảm bảo bài này hok phải của bn,một lần trước viết bài bn cũng bảo là bài của bn viết sẵn trong máy tính nhưng thực ra là copy trên mạng,lần này bn cũng nói dối đây là do bn viết,cái bài này post trong diễn đàn nhiều lần oy,có lần mình phải xoá vì trùng lặp trong một topic,bài này nối tiếng trên mạng,vào google mà gõ thì nhiều trang web,blog có bài này.Bn post lên để mọi ng tham khảo là rất tốt nhưng nói cái của ng khác là của mình thì hok tốt đâu,mình thấy việc làm này xấu hổ lắm

2931996
24-12-2008, 18:41
trời ơi tui phải thi học kì phát biểu cảm nghĩ về người bạn thân ma tui hem làm đc khó ghê

congchualolem_b
24-12-2008, 18:57
phát biểu cảm nghĩ về ng bn than mình nghĩ sẽ dễ nếu bn có 1 ng bn thực sự là bn thân có thể đưa đến cho bn nhiều cảm xúc, bn có thể kể về những kỉ niệm của 2 bn mà những lúc dường như bn sụp đổ thì bn ấy là ng duy nhất bên bn, rồi từ đó nói về tính cách của bn ấy đẫ để lại ấn tượng thế nào với bn..v..v

cobe9x_yeudoi
25-12-2008, 15:45
choi oi, bai nay minh viet ve ban duoc 9 diem, cao nhat lop doa. tap trung lam de tim cam xuc ve ngoai hinh noi bat hay tinh net ket hop cam xuc se tao thanh bai van hay doa ban

tranquynhanh96
25-12-2008, 15:48
Qui địn của diễn đàn là viết bài có dấu .Bạn sửa lại đi nha cobe9x!

phuong_mai
27-12-2008, 22:27
ai bảo là ko khó !khó lắm ý chứ !ai mà nêu đc tình cảm của mjnh với ông bà cha mẹ !Tự dưng nói thẳng ra là :Mel ơi con yêu mẹ nhiều lắm ah?Đây là cách dễ nhất nè nêu một tình huống người thân đó ko có nhà và ta nhớ lại người ấy và nêu cảm xúc của mình .umh bài nay tụ đc 8,5 chắc là theo ý này đc đấy

congchualolem_b
28-12-2008, 19:03
tuỳ từng ng có từng cách thể hiện tình cảm khác nhau, bn chỉ cần nói sao cho nói hết tình cảm của mình, nói điều mà mình nghĩ , đôi khi điều đó k thể diễn đạt bằng lời nhưng chính điều đó tại nên tính biểu cảm và lòng chân thành của bn, lời nói đâu cần cầu kì đâu chứ

b0y_d3pz4j_0nljn3_l0v3
28-12-2008, 21:05
hjc mjnh viết mới hay nè kaka ÜÑöêêª╘Æml◘lm ko bjt viet j`

congchualolem_b
29-12-2008, 19:22
bài viết rất có cảm xúc, khai thác đc tình cảm và gợi đc những kỉ niệm từ gần gũi tới kỉ niệm riêng tư, tuy nhiên đề là nói về kỉ niệm ng bạn thân mà, với lại nếu nói kể về kỉ niệm thì phải có 1 kỉ niệm tiêu biểu nhất trong số đó để lại tình cảm tha thiết trong lòng, bởi nếu chỉ kể chung chung thì chưa gây ấn tượng sâu sắc lắm

51r_hai
29-12-2008, 19:24
hì mình hoc *** môn văn này lém
nên pài nè mình chỉ dc 7 điểm
minh ko con nho nua~

seagirl_41119
30-12-2008, 09:04
hì mình hoc *** môn văn này lém
nên pài nè mình chỉ dc 7 điểm
minh ko con nho nua~

Bn nên viết những bài viết có ý nghĩa hơn bn nha!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!
Cái này hok sát với những j ta thảo luận

thien456
06-01-2009, 06:54
anh nap` protein ve em bai van bieu cam nghi ve nguoi yeu cua em voi

congchuakhoc2008
07-01-2009, 10:35
bạn nhớ viết bài có dấu trong điễn đàn nha thien456.

thjnh0902
18-01-2009, 20:03
Ai có thể cho một vài ví dụ về văn nghị luận ( TLV 1 ,2 ,..)
Coá thì cứ send lên nha

stary
18-01-2009, 20:11
Bài viết hả bạn? Bạn phải cho một cái đề cụ thể chứ............................................. ....

congchualolem_b
18-01-2009, 20:12
bn có thể nói rõ hơn đc k
nghị luận có nhiều dạng
nghị luận văn học và nghị luận xã hội
bn nói thế hơi mơ hồ

ductien2311
18-01-2009, 20:17
Theo mình thì nên như vậy nè:Trong những người mà em yêu thương nhất thì (ông, bà, cha, mẹ, anh, chị, bạn, thầy, cô...)là người em yêu thương nhất.Vì (ông, bà, cha, mẹ, anh, chị, bạn, thầy, cô...)luôn dạy cho em những điều hay lẽ phải,dạy dỗ em thành người công dân tốt.

ductien2311
18-01-2009, 20:19
Nói thiệt nhe,chứ hồi mình học lớp 6 thì Ngữ Văn của mình nhất lớp,toàn 8-9 điểm thôi,đồng giải nhất của cuộc thì "Văn Hay Chữ Tốt" của trường!Mình nói thiệt đó.

thaoanh96
15-02-2009, 18:35
phần mở bài của bạn sẽ hay hơn nêu có dấu phẩy. thân bµi bạn nên l­ược bỏ mot só chi tiết ko cần

mkmk
12-03-2009, 07:47
hehe!chao cac ban,bai nay hay lam do,nho la sau khi doc bai viet nay cua tui thi cac ban gui nhan xet den tui nha!
mb:co le,tuoi tho ai ma chang duoc song ben me,me la nguoi da sinh ra va vat va nuoi nang chung ta cho den tan bay gio.khong nhung the me con ke cho chung ta nghe bao ky niem em dem.con chung ta,ngay tu ngay cat tieng noi dau tien,con da liu lo goi ba,goi me.nhung ki niem ve me se con mai trong mai va trong moi chung ta chang bao gio phai nhat
tb:ban tu lam
kb:that hanh phuc khi chung ta co me va duoc song ben me.uoc gi,chung ta mai mai duoc o ben me,va song trong tinh yeu thuong cua me

mattroitihon_tieuyentu
03-04-2009, 14:14
Có anh chị náo biết làm bài viết số 6 hông bày em với?thank you!

stptncm
08-04-2009, 21:49
ai giai giup em voi de bai la: biet chu cho cuoc song tot dep hon
ai gai duoc thi giup em nha.cam on cac anh chi

babycongchua
22-04-2009, 08:18
Thầy cô là những người lái đò đưa thế hệ trẻ cập bến tương lai.Trong mỗi chúng ta ít nhiều sẽ có một kỉ niệm với thầ cô trong những năm tháng tuổi thơ.Vì vậy mỗi người sẽ có một kỉ niệm riêng .lần sau tôi sẽ giúp các bạn nhé

minhhiphop10
29-04-2009, 21:46
hề hề spam. Mấy bạn cho mình hỏi: lúc trước mình post bài để hỏi bây giờ vô chỗ nào xem lại zạ ...Thanksss>... còn bài bạn hocnu4 đúng rùi đó ..... SPAMMMMMsss

congchualolem_b
29-04-2009, 21:48
Nếu bạn nhớ tên topic đó thì sử dụng công cụ tìm kếm theo tên topic của diễn đàn, chỗ gần với "bài viết mới" đó bạn, hoặc nếu k nhớ thì đành tìm lại thôi, chứ k còn cách nào khác cả.

tanthiensu_996
18-09-2009, 20:02
có ai biết bài văn miêu tả về người thân không chi cho minh voi nha thank you nhiều lam